"… Giờ tính sao đây ta."
Giữa đêm khuya, trong căn bếp vắng lặng, tôi khẽ thở dài một tiếng.
Trên bàn bày biện đủ loại dụng cụ nấu nướng, nguyên liệu thực phẩm rải rác chỗ này chỗ kia, và một cuốn sách dạy nấu ăn đặt chơ vơ cho có lệ.
Nhìn qua thì có vẻ đâu ra đấy, nhưng thực chất tôi đang chuẩn bị nấu ăn.
Chẳng qua là tôi chợt nảy ra ý định muốn cải thiện chế độ ăn uống cho Seol-hwa.
Cái đứa nhóc đó, sống một mình rồi cứ lấy lý do không có tiền để tống vào bụng toàn đồ ăn nhanh rẻ tiền.
… Mà nói đi cũng phải nói lại, từ khi về sống ở nhà tôi, tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Bản thân tôi cũng thế thôi, có chăng là gọi đồ giao tận nơi nhiều hơn một chút.
Với tôi thì ăn uống thế nào cũng được, nhưng với cô ấy thì lại là chuyện khác.
'Cái đứa sức khỏe đã không tốt, lại còn bảo vì thiếu tiền mà đi làm lao động chân tay nặng nhọc nữa chứ…'
(Mẹ bảo này, khó khăn lắm mới kết giao được một người bạn, con phải biết trân trọng nhé.)
Tôi đã trả lời câu nói đó của mẹ rằng: "Mẹ không nói thì con cũng sẽ trân trọng mà," và lời đó hoàn toàn là sự thật.
Có lẽ vì tôi muốn chăm sóc cho cô ấy ăn uống tử tế một chút…
(Bởi vì với mình, cô ấy là một người đặc biệt…)
"… Ức!"
Phải tập trung vào việc đang làm chứ. Tôi lắc đầu liên tục để xua đi những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.
"Vì đang sống chung một nhà mà. Đối xử tử tế là chuyện đương nhiên thôi, ừ."
… Chẳng có ai ở đây cả, không biết tôi đang phân bua với ai nữa. Tôi tự vỗ mạnh vào hai má mình một cái 'chát', rồi buộc phải đối mặt với thực tại mà nãy giờ mình vẫn cố né tránh.
Dụng cụ nấu ăn thì mẹ tôi đã nhét đủ thứ vào hành lý khi tôi chuyển nhà nên trang bị đầy đủ đến mức thừa thãi… nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi.
Đúng là tình cảnh 'đeo ngọc cho lợn'.
Người thợ giỏi thì không kén chọn công cụ. Nhưng kẻ mơ tơ thì dù công cụ có tốt đến mấy cũng chẳng biết dùng… chính là nói trường hợp này đây.
"Vì mình có bao giờ phải nấu nướng gì đâu…"
Dù có lật giở cuốn sách thế nào, tôi vẫn chẳng thể hình dung ra được phải làm gì.
Cái dáng vẻ thảm hại ngay cả bước bắt đầu cũng không xong khiến tiếng thở dài cứ thế nối đuôi nhau không dứt.
"Cậu Yu-seong… à không, Yu-seong à… cậu đang làm gì thế?"
Dù có do dự thì cũng chẳng thay đổi được gì. Người ta chẳng bảo nam nhi đã cầm dao lên thì ít nhất cũng phải thái được củ cải sao.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa hạ quyết tâm có phần… không, phải nói là khá liều lĩnh đó và định lên tinh thần, thì ánh mắt tôi chạm phải Seol-hwa đang mặc bộ đồ ngủ vừa mở cửa phòng bước ra.
"… Như cậu thấy đấy."
"Nấu ăn… sao? Giờ này á…?"
"Chỉ là muốn thay đổi tâm trạng chút thôi…"
Tôi cười gượng gạo rồi nói lấp liếm cho qua chuyện.
Thật lòng mà nói thì trả lời thẳng thắn cũng chẳng sao, nhưng nếu dõng dạc tuyên bố là đang nấu ăn rồi cuối cùng lại cho ra một kết quả chẳng ra đâu vào đâu thì… xấu hổ chết đi được.
Tôi biết Seol-hwa thường dậy khá sớm, nên định thức trắng đêm để lén tập tành vào lúc rạng sáng… ai ngờ chưa kịp bắt đầu đã bị bắt quả tang.
"Này, Yu… Yu-seong à."
"… Gì thế?"
Trong khi tôi đang im lặng day day vầng trán đang đau nhức, Seol-hwa rón rén tiến lại gần bắt chuyện, tôi khẽ nghiêng đầu thay cho câu trả lời.
"Chuyện là, nếu Yu-seong không phiền… mình giúp một tay được không?"
Seol-hwa vừa chạm nhẹ hai ngón trỏ vào nhau, vừa hỏi với giọng run rẩy đầy lo lắng. Tôi khẽ thở dài một tiếng rồi đáp: "… Tùy cậu thôi."
"Mà này, không phải cậu bảo là không biết nấu ăn sao? … Dù tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói câu đó."
Vừa bật bếp gas, tôi vừa buột miệng hỏi điều thắc mắc chợt hiện ra trong đầu.
Bởi tôi nhớ lại lúc nhìn thấy núi đồ ăn nhanh chất đống đầy kinh ngạc tại nhà Seol-hwa trước đây, khi tôi hỏi thì cô ấy đã bảo là không biết nấu ăn.
"… Mình cũng đã tập thử nhiều lần rồi."
Seol-hwa trả lời với một nụ cười mơ hồ.
"Nhưng kể từ sau chuyện đó, mình chưa từng chạm tay vào nữa… Ơ, sao tự nhiên cậu lại xoa đầu mình… thế?"
"Chỉ là, tự nhiên tôi muốn làm vậy thôi."
Tôi cắt ngang lời Seol-hwa trong khi xoa đầu cô ấy – người vẫn chưa quen với việc nói trống không nên thỉnh thoảng vẫn cứ lọt ra vài từ kính ngữ.
Chuyện trước đây… chắc chắn không phải là ký ức đẹp đẽ gì đối với Seol-hwa.
Tự trách mình vì đã thiếu ý tứ, tôi vuốt tóc cô ấy trước khi bóng tối quen thuộc kịp phủ lên khuôn mặt Seol-hwa.
Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói ngập ngừng: "… Cảm ơn cậu."
"Vậy… cậu định làm món gì?"
Sau một hồi xôn xao, công việc chuẩn bị cũng hoàn tất.
Trước khi bắt đầu, Seol-hwa – người vẫn còn vương chút sắc hồng trên má – lên tiếng hỏi.
"Rau xào với canh tương."
Vì mục đích ban đầu là lo lắng cho sức khỏe của Seol-hwa, nên tôi đã chọn những món thanh đạm tốt cho cơ thể… và quan trọng là trông có vẻ dễ nấu nhất.
Rau xào thì đúng như cái tên, cứ thái rau ra rồi xào lên là kiểu gì chẳng xong.
Còn canh tương thì chỉ cần đun sôi nước, hòa tương vào rồi cho nguyên liệu phụ vào là kết thúc thôi mà.
… Nói thì hay thế chứ thực tế là cho đến khi Seol-hwa xuất hiện, tôi vẫn chưa thể bắt tay vào làm được gì.
"Mà công nhận dụng cụ nấu ăn đỉnh thật đấy… nhiều quá chừng."
"Thì thế."
Trên bàn đúng là có đủ thứ trên đời.
Từ bộ dao và đá mài, cốc đo lường đủ kích cỡ, máy xay, cân điện tử… cho đến những món đồ tôi còn chẳng biết tên.
Nhìn đống dụng cụ còn nhiều hơn cả nguyên liệu lấp đầy mặt bàn, đúng là chẳng khác nào 'tiền gà quá tiền thóc'.
"Tất cả là do mẹ tôi nhét vào hành lý khi chuyển nhà đấy."
Vấn đề là có mấy món tôi còn chẳng biết dùng thế nào cho đúng.
Trước khi dọn dẹp cùng Seol-hwa, tất cả đều bị tống vào thùng với cái mác 'đồ linh tinh', giờ lôi hết ra một lượt thì nó thành ra thế này đây.
Seol-hwa nhìn đống dụng cụ đó với vẻ hiếu kỳ rồi nở nụ cười đượm buồn: "Chị Seo-jin đúng là thương con hết mực nhỉ…"
"Tôi thì thấy hơi quá mức rồi đấy… đến tầm này thì."
Dẫu biết bà là người tốt… nhưng bà đúng là kiểu người 'thái quá thì cũng như bất cập'. Tình yêu thương của cha mẹ đôi khi thật mất cân bằng.
"Nhưng mà… mình lại thấy ghen tị đấy."
Thấy vẻ đượm buồn vẫn không tan biến trên gương mặt Seol-hwa, tôi búng nhẹ một cái vào trán cô ấy.
"Á…"
Seol-hwa ôm trán quay ngoắt đầu lại, tôi liền dỗ dành: "Đừng bận tâm."
"Mẹ tôi có vẻ cũng khá thích cậu đấy."
Bà vốn thích những thứ đáng yêu, và một phần cũng vì tính cách Seol-hwa giống Eun-ha, nhưng cơ bản là nếu không thích thì bà đã chẳng vồn vã đến mức khiến người đối diện thấy ngộp thở như vậy.
"Cậu có mẹ tôi, có tôi, và có cả cái đứa Eun-ha kia nữa mà. Thế nên… đừng có ủ rũ quá."
Cứ bận tâm đến những kẻ chỉ mang danh nghĩa gia đình đó thì chỉ có bản thân mình là khổ thôi.
Tôi cố chọn lọc lời lẽ để an ủi, Seol-hwa liền mỉm cười dịu dàng: "… Ừm, đúng vậy nhỉ."
Sau khi xua đuổi nỗi buồn đi xa, chúng tôi hoàn tất việc chuẩn bị nấu nướng.
Nhưng vì chỉ có một chiếc tạp dề, mà Seol-hwa lại có ít quần áo nên không được để bị bẩn, tôi đã phớt lờ sự từ chối khéo léo của cô ấy và bắt cô ấy phải mặc vào.
Nghĩ lại thì lần nào gặp cô ấy cũng mặc mấy bộ đồ cũ hoặc đồng phục, hành lý mang theo cũng chẳng có bao nhiêu… Tôi thầm hạ quyết tâm lần tới có thời gian sẽ đưa cô ấy đi mua sắm đủ thứ.
Quay lại chuyện chính, chiếc tạp dề màu be trơn tuy nhìn có vẻ đơn điệu nhưng lại cực kỳ hợp với cô ấy.
'Chắc là do người đẹp nên mặc gì cũng đẹp thôi.'
Cái tạp dề mà tôi mặc vào chắc chắn sẽ bị chê là trông tối tăm, nhưng cô ấy mặc thế này là quá ổn rồi.
"Này, này… có gì lạ lắm sao?"
Chắc là do tôi vô thức nhìn chằm chằm quá lâu. Seol-hwa hỏi với giọng lo lắng khiến tôi phải lắc đầu lia lịa.
"Không, tôi chỉ thấy nó rất hợp với cậu thôi."
"V-vậy thì tốt quá rồi.."
Để lại một Seol-hwa dạo này hay đỏ mặt ở phía sau, công cuộc nấu nướng bắt đầu.
Bắt đầu thì bắt đầu thật đấy, nhưng…
"… Không phải trước đây cậu bảo là không biết nấu ăn sao?"
Tôi có cảm giác như mình đang trở thành khán giả của một chương trình dạy nấu ăn vậy.
Rau củ đặt trên thớt được thái một cách nhịp nhàng cứ như trong phim hoạt hình… còn tôi thì gần như chỉ đứng xem.
Thấy tôi nói với vẻ ngỡ ngàng, Seol-hwa vừa lúng túng vừa tiếp tục đôi tay khéo léo không ngừng nghỉ:
"Thì mình cũng từng nghĩ là mình không biết làm mà…?"
"Thế này mà bảo không biết làm á."
Lúc dọn dẹp thấy cô ấy làm rất chuyên nghiệp nên tôi cũng có thoáng nghĩ 'hay là cô ấy cũng biết nấu ăn', nhưng không ngờ lại đến mức này.
Nhìn cách sơ chế nguyên liệu đẹp mắt thế kia thì tôi tin chắc món ăn làm ra không thể nào tệ được.
Một đứa trẻ có thể làm tốt đến nhường này mà gia đình lại khiến nó nghĩ mình vô dụng, rốt cuộc họ là hạng người gì vậy chứ? Tôi suýt chút nữa đã nhíu mày vì cơn giận vô thức trỗi dậy.
Mà khoan đã…
"… Hay là tôi cứ vào trong ngồi nhé?"
Cái cảm giác mình cứ đứng đực ra đó chỉ tổ làm vướng chân vướng tay chắc không phải là tưởng tượng đâu nhỉ. Hoàn toàn là 'khách lấn chủ' mất rồi.
Biết là nói ra thì hơi thảm hại, nhưng tôi nghĩ thà mình rút lui còn hơn nên đã nói với Seol-hwa như vậy.
Ngay lập tức, Seol-hwa ngập ngừng: "Cậu ở lại… ở lại với mình không được sao?" Cô ấy nói vậy nên tôi đành phải tìm việc gì đó trong khả năng để làm chân phụ bếp.
Và khi quan sát kỹ, kỹ năng nấu nướng của Seol-hwa thực sự rất đáng nể. Không, dùng từ 'thành thục' thì đúng hơn.
Nghĩ lại thì lúc dọn dẹp cũng thế.
Ngày hôm đó… tôi nhớ lại những lời Seol-hwa đã nói khi kể về chuyện xưa của mình trên sân thượng trường học.
(Mình đã thực sự… muốn cố gắng rất nhiều. Dù cơ thể yếu ớt, nhưng mình muốn giữ cho trái tim mình thật mạnh mẽ.)
Đó không phải là lời nói suông. Seol-hwa đã thực sự cố gắng.
Dọn dẹp, nấu nướng, và có lẽ là cả những việc khác nữa, cô ấy đã làm cho đến khi thành thục… chỉ với một tâm niệm duy nhất là muốn được gia đình công nhận.
Dáng vẻ cô ấy tập trung nấu ăn là quá đủ để tôi cảm nhận được sự nỗ lực đó.
Nên nổi giận với gia đình Seol-hwa – những kẻ đã phũ phàng gạt bỏ mọi nỗ lực đó không một chút đắn đo, hay nên đau lòng cho hoàn cảnh của Seol-hwa – người đang chấp nhận điều đó như một lẽ đương nhiên đây?
Mùi thơm nức mũi bắt đầu lan tỏa, trêu đùa cánh mũi. Nhưng thứ tôi cảm nhận được chỉ là một vị đắng ngắt trong lòng.
---
Thời gian trôi qua, bữa sáng mà công sức của Seol-hwa chiếm đến 9 phần đã bắt đầu.
"… Quả nhiên là ngon thật."
Tôi dùng từ 'quả nhiên' là vì tôi đã đoán trước được kết quả này… chắc vậy.
Rau xào và canh tương, sợ thế vẫn chưa đủ nên cô ấy còn làm thêm cả trứng ốp la vàng ươm nữa.
Món rau xào không quá nhạt cũng không quá mặn. Seol-hwa – người vốn không biết khẩu vị của tôi – đã nêm nếm rất vừa vặn, không thiên về bên nào, và nó lại đúng ý tôi một cách hoàn hảo.
Canh tương cũng dậy mùi thơm đặc trưng, vị ấm nóng như xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông.
Thêm vào đó, món trứng ốp la có kết cấu mềm mại rất dễ ăn, đóng vai trò như chất bôi trơn giúp cơm trắng trôi xuống cổ họng một cách nhẹ nhàng.
"Thế… thế sao?"
"Trông tôi giống đang nói dối lắm à?"
"Không phải thế, nhưng mà…"
Chắc là cô ấy vẫn không thể xua tan được vẻ bất an.
Nhìn Seol-hwa cứ ngập ngừng không nói nên lời, tôi chẳng nói chẳng rằng, gắp miếng trứng đặt lên bát cơm rồi lùa vào miệng.
"Ngon lắm."
"… Chẳng phải cậu vừa nói câu đó rồi sao?"
"Ừ. Tôi sẽ nói ngon cho đến khi nào cậu chịu tin thì thôi."
"Cái gì cơ?!"
Mặc kệ Seol-hwa đang ngạc nhiên, tôi lẳng lặng húp thêm một ngụm canh tương như thể không quan tâm.
"Ngon…"
"Mình biết rồi mà, không cần phải nói thêm nữa đâu…!"
Thấy cô ấy đỏ mặt hét lên như thể đã đầu hàng, tôi vô thức bật cười thành tiếng, khiến Seol-hwa khẽ phồng má.
"… Yu-seong thỉnh thoảng cũng xấu tính thật đấy."
"Tôi không phủ nhận, nhưng mà phí lắm."
"Phí là sao…?"
"Cả chuyện dọn dẹp lẫn chuyện nấu nướng này nữa. Làm tốt thì cứ bảo là làm tốt, chẳng phải cả hai đều vui sao? Nếu cậu thấy áp lực quá thì tôi sẽ tiết chế lại."
Lúc dọn dẹp cũng vậy, và lần này cũng thế. Tôi dừng lại một chút rồi nói tiếp.
"Cậu đã rất vất vả mà, đúng không?"
Bởi vì tôi biết rõ cảm giác đau khổ khi nỗ lực, cố gắng hết mình mà không được đền đáp là như thế nào.
Tôi chỉ mong cái đứa nhóc luôn phải chịu tổn thương này có thể sống vui vẻ hơn một chút.
Dù rốt cuộc từ người định nấu cho ăn lại trở thành người được ăn, nhưng người được ăn cũng có nhiệm vụ của riêng mình.
"Trên hết là vì nó ngon thật nên tôi mới bảo ngon. Đơn giản mà? Tôi không nói lời sáo rỗng đâu. Cơm ngon thì khen ngon là chuyện đương nhiên."
Nghe tôi nói vậy, Seol-hwa khẽ thốt lên: "… May quá," rồi nở một nụ cười dịu dàng như đã trút bỏ được gánh nặng.
Nhìn nụ cười đó… không hiểu sao một cảm giác hoài niệm chợt ùa về trong tôi.
Cái cảm giác mà dạo gần đây tôi cứ liên tục cảm thấy.
".. Yu-seong à?"
Chỉ đến khi Seol-hwa lo lắng hỏi xem có chuyện gì không, tôi mới sực tỉnh và đành phải nói lấp liếm: "… Không có gì đâu."
0 Bình luận