Tiếng còi báo hiệu bắt đầu vang lên, các diễn viên lập tức tỏa ra bốn phương tám hướng.
Gần hai mươi người nhanh nhẹn lao đi khắp phim trường, tạo nên một khung cảnh đầy ấn tượng.
'Quả nhiên, ai nấy đều tự tin vào khả năng vận động của mình.'
Seo-yeon vừa chạy theo sau, vừa nhanh chóng đảo mắt quan sát.
Vì tất cả đều tự nhận là diễn viên hành động nên chẳng có ai chậm chạp cả.
'À, có một người.'
Một người đang chạy với tốc độ khá lững thững.
Jo Seo-hee.
Dù nói ra thì hơi kỳ, nhưng trông cô nàng như thể sắp bị loại đến nơi rồi.
'Dù sao thì.'
Seo-yeon khẽ thở hắt ra một hơi.
Đây là chương trình thực tế, nhưng cũng không hẳn là thực tế.
Nó thực chất là một buổi thử vai nghiêm túc.
Dĩ nhiên cô phải xây dựng nhân vật và diễn xuất cho thật chuẩn xác.
'Nhân vật của mình là...'
Sau buổi gặp mặt trước đó, phía <Hyper Action Star> đã liên lạc với cô.
Họ yêu cầu cô cho biết năng lực của mình để soạn kịch bản.
Có lẽ đây là lúc để chốt hạ năng lực một cách chắc chắn.
Seo-yeon đã trả lời mình là 'Người sở hữu năng lực tái tạo'.
Cô không có ý định thay đổi điều đó.
Và trong kịch bản nhận được sau đó.
Năng lực của Seo-yeon được ghi rõ là tái tạo.
Năng lực của các thí sinh khác ở bảng A cũng được liệt kê đầy đủ.
Lý do rất đơn giản.
'Bản thân năng lực này chính là kịch bản.'
Giáo sư Kim Hong-baek từng hỏi.
Điều quan trọng nhất trong diễn xuất hành động là gì?
"Chính là khớp đòn."
Dù một người có di chuyển đẹp mắt đến đâu, nếu đối phương không phối hợp kịp thì cũng chỉ là một bài thể dục đơn thuần. Một chuyển động nực cười và vô nghĩa.
"Vì vậy, để diễn hành động, các em phải lặp lại vô số lần cho đến khi khắc ghi mọi chuyển động của đối phương vào mắt."
Đấm, đá. Bị đánh và ngã xuống.
Để chuỗi động tác đó trông thật tự nhiên, cuối cùng vẫn phải dựa vào sự phối hợp nhịp nhàng.
"Tuy nhiên, nếu toàn bộ quá trình này diễn ra trực tiếp... thì đó là lúc thực lực của diễn viên hành động được bộc lộ. Bởi khi đó, mọi diễn xuất thực chất đều là ứng biến."
Năng lực chính là thiết bị an toàn tối thiểu.
Nếu ghi nhớ trước năng lực của đối phương là gì, họ có thể ngay lập tức phối hợp đòn đánh tại chỗ.
'Thế nên mới gọi là kịch bản.'
Không có lời thoại cụ thể nào được viết ra.
Nhưng năng lực của đối phương thì có đủ.
Vì vậy, vào khoảnh khắc họ bắt đầu diễn, cô phải ứng đối như thể những lưỡi kiếm đang va chạm vào nhau.
Seo-yeon nhẩm lại kịch bản trong đầu, quan sát năng lực của những người lọt vào tầm mắt.
Cô kiểm tra địa hình xung quanh.
Bảng điện tử trên tường, và số lượng máy quay.
'Ngoài các máy quay cố định khắp nơi, có hai mươi thợ quay phim đang di chuyển trực tiếp.'
Một con số khổng lồ.
Với số lượng đó, có thể coi như mỗi người đều có một thợ quay phim riêng đi kèm.
'Có năm người đang để mắt đến mình.'
Seo-yeon chạy xuyên qua phim trường được dựng theo hình dáng một khu phế tích, cảm nhận những ánh mắt đang bám theo.
Đó là những ánh mắt muốn kiềm chế cô ngay từ đầu.
Trong số đó, có ba người đang di chuyển như một đội.
Chắc hẳn họ đã ngầm liên minh với nhau trước khi bắt đầu ghi hình.
Seo-yeon thầm đánh giá họ khá thông minh.
Ba người dù sao cũng tốt hơn một người.
Tụ lại như vậy vừa tạo được nét riêng cho nhân vật, vừa thu hút được tận ba máy quay đi theo.
'10 giây.'
Bảng điện tử hiển thị tên của hai mươi người.
Bên cạnh mỗi cái tên đều ghi 0 điểm.
Có vẻ như điểm số được tổng hợp theo thời gian thực.
Vì không có cảm biến riêng biệt nên chắc là có người vừa xem vừa kiểm tra trực tiếp.
'5 giây.'
Seo-yeon đang chạy bỗng đột ngột xoay người lại.
Hướng về phía ba kẻ đang đuổi theo mình.
"......!!"
Thấy Seo-yeon bất ngờ quay lại, ba diễn viên phía sau thoáng giật mình.
Nhưng khi nhận ra bên mình có tận ba người, họ liền nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm.
'Joo Seo-yeon.'
Có lẽ cô là diễn viên có độ nhận diện cao nhất trong số những người tham gia buổi thử vai lần này.
Tất nhiên còn có Jo Seo-hee, nhưng đó là đối tượng không dễ đụng vào.
Hơn nữa, Seo-hee chưa từng diễn hành động nên rất khó để ước lượng thực lực.
'Nếu không loại cô ta thật nhanh thì sẽ rất nguy hiểm.'
Diễn xuất chính là sự hiện diện.
Sự hiện diện của Cha Seo-ah trong <The Chaser> quá đỗi kinh khủng, và diễn xuất hành động cũng rất tuyệt vời.
'Không biết các nhiệm vụ sau thế nào...'
Nhưng rõ ràng nhiệm vụ đầu tiên tính điểm thuần túy này là cơ hội tốt nhất để loại Seo-yeon.
Bị trúng đạn sơn thông thường: -1 điểm.
Trúng đòn chí mạng dẫn đến tử vong: -20 điểm.
Ngược lại, bắn trúng đối phương: +1 điểm.
Bắn trúng chỗ hiểm: +5 điểm.
Ngoài ra, nếu gây ra vết thương chí mạng khiến đối thủ có số điểm cao rơi vào trạng thái 'tử vong', người đó sẽ nhận được một nửa số điểm của đối thủ.
'Quy tắc đại loại là vậy.'
Và vì đây là diễn xuất, một khi đã chết thì không được cử động nữa.
Điều này phụ thuộc vào ý thức của diễn viên.
Chẳng ai chấp nhận được việc một người vẫn di chuyển khi đã dính vết thương mà ai nhìn vào cũng thấy là đã chết.
"1 giây."
Ai đó khẽ thốt lên.
Khẩu súng ngắn trong tay họ chuyển động, họng súng nhắm thẳng vào mục tiêu.
Ba họng súng cùng chĩa về phía Seo-yeon.
Từ xa, Lee Gi-tae đang theo dõi tình hình qua máy quay bỗng nheo mắt lại.
Đồng thời, cuộc trò chuyện với Giám đốc của GH Group cách đây không lâu hiện về trong tâm trí ông.
"Nếu tiến hành nhiệm vụ sinh tồn thế này, xác suất Seo-yeon bị loại sẽ rất cao đấy."
"Vậy sao? Tôi thì lại nghĩ ngược lại."
Giám đốc Kang Tae-jin của GH Group đặt hai bàn tay đan vào nhau lên đầu gối.
"Ông chưa xem <The Chaser> à?"
"Tôi xem rồi."
"Vậy ông không xem các bài phỏng vấn sao?"
"Phỏng vấn... ý ông là sao?"
Hình như ông chưa xem.
Mà vốn dĩ có bài phỏng vấn nào à?
Thấy ông đang suy nghĩ, Kang Tae-jin nói tiếp.
"Ngay sau khi đạt mười triệu lượt khán giả, đã có một buổi phỏng vấn ê-kíp sản xuất và các diễn viên."
Ở đó, diễn viên Kim Dae-heon trong vai cảnh sát Im Seung-cheol và diễn viên Park Hee-jun trong vai cảnh sát Seo Kwang-il đã nói thế này.
"Cảnh hỗn chiến cuối cùng ấy ạ? Ôi, đừng nhắc nữa. Tôi tưởng mình chết đến nơi rồi chứ. Chắc anh Park Hee-jun cũng đồng cảm với tôi nhỉ?"
"À, đúng vậy. Tôi vốn xuất thân từ lực lượng đặc biệt nên khá tự tin vào các cảnh hành động, vậy mà..."
Họ đã nói như thế.
Rằng khi quay cảnh hành động trong <The Chaser>.
Lẽ ra cảnh quay có thể kết thúc chỉ sau một lần duy nhất.
"Một lần duy nhất sao?"
"Vâng, nhưng tôi lại không hài lòng với bản thân. Còn Seo-yeon thì hoàn hảo."
"Điều đó có khả thi không?"
Người phóng viên ngạc nhiên hỏi.
Cảnh hành động thường phải khớp đòn nên việc quay đi quay lại nhiều lần là chuyện bình thường.
Vì tiêu tốn nhiều thể lực và có độ khó cao nên người ta thường dùng diễn viên đóng thế.
Những diễn viên đóng thế chuyên nghiệp chỉ chuyên về hành động.
Dù hai người kia đã có kinh nghiệm, nhưng làm sao Seo-yeon lại có thể...?
Đến mức hai diễn viên phải thốt lên rằng họ không hài lòng với diễn xuất của chính mình nên mới phải quay lại, thì rốt cuộc trình độ của cô là bao nhiêu?
"Ông nghĩ hai diễn viên đó đã trả lời thế nào?"
Kang Tae-jin vẫn nhớ như in câu trả lời của họ trước thắc mắc đó.
"Họ nói rằng: 'Cô ấy nhìn thấu hành động để khớp đòn'."
"Nhìn thấu để khớp đòn?"
Điều đó có nghĩa là, ngay khoảnh khắc Seo-yeon nhìn thấy hành động của đối phương...
"Có vẻ như ngay khi nhìn thấy diễn xuất của đối thủ, vô số chuỗi hành động đã hiện ra trong đầu Seo-yeon."
"Điều đó... khả thi sao?"
"Ai biết được. Chẳng phải vì khả thi nên cô ấy mới làm được đó sao?"
Vì khả thi nên mới làm được.
Lời nói đó của Kang Tae-jin lướt qua tai Lee Gi-tae.
Đoàng đoàng đoàng!!
Những viên đạn sơn bắn ra từ họng súng.
Máy quay bám theo Seo-yeon lập tức thu phóng vào vị trí đó.
Họng súng nhắm thẳng vào ngực cô.
Nếu trúng, dù có năng lực tái tạo đi chăng nữa thì đó vẫn là vị trí có thể gây ra vết thương chí mạng.
'Điểm yếu của Joo Seo-yeon ghi trong kịch bản có hai chỗ.'
Trong kịch bản có ghi rõ năng lực và những bộ phận chí mạng của từng người.
Đặc biệt vì Seo-yeon là người có năng lực tái tạo nên cần phải ghi chú chi tiết, đó chính là tim và đầu.
Nếu không có chỗ hiểm thì cô chẳng khác nào bất tử trong cái luật chơi này.
Vì vậy, ba diễn viên đuổi theo đã nhắm vào ngực Seo-yeon.
Vốn dĩ nếu cố tình bắn vào mặt thì sẽ bị loại ngay lập tức.
Ngay khoảnh khắc bóp cò.
Họ chạm mắt với Seo-yeon.
Và họ buộc phải nhìn thấy.
Đôi mắt đỏ rực rỡ.
Ngay lúc đó.
Seo-yeon hạ thấp trọng tâm, xoay người một cách dứt khoát.
"......!!"
Ba viên đạn lướt qua trong gang tấc.
'Không thể nào!!'
Chẳng lẽ cô ta nhìn thấy rồi mới né sao?
Một pha né đòn gọn gàng đến mức khiến người ta phải nghĩ như vậy.
"Làm gì thế, bắn đi!!"
Ngay khi một người hét lên với đồng đội đang ngỡ ngàng, Seo-yeon đã tung người lao tới.
"Hộc!!"
Lại còn lao ngược về phía này sao?
Thông thường, khi thấy đối phương đông hơn, người ta sẽ tìm chỗ ẩn nấp hoặc bỏ chạy.
Hoặc ít nhất cũng phải bắn trả để kiềm chế.
'Tại sao?'
Nhưng Seo-yeon vẫn cứ thế lao đi trong tư thế hạ thấp người.
Đôi đồng tử đỏ rực hướng thẳng về phía ba người họ.
'Thiết lập, thiết lập là gì ấy nhỉ?'
Trong tình huống này, những dòng chữ trong kịch bản bỗng trở nên mờ mịt.
Đây đâu phải lời thoại đơn thuần, làm sao mà nhớ nổi ai có siêu năng lực gì chứ?
Đoàng đoàng!!
Thay cho người đồng đội đang đứng hình vì bàng hoàng, những viên đạn liên tiếp được bắn ra.
Seo-yeon giơ tay trái lên, trực tiếp gạt phăng chúng đi.
"!!"
Bình thường, ngay khi trúng đạn sơn, cánh tay sẽ không thể sử dụng được nữa.
Nếu là diễn xuất thì phải như vậy.
Nhưng Seo-yeon là người có năng lực tái tạo.
Điểm yếu là tim, nhưng ngược lại, chỉ cần không trúng tim thì trúng đâu cũng chẳng sao.
'Biết thế mình cũng chọn năng lực tái tạo!!'
Đa số các diễn viên đều chọn năng lực cường hóa cơ thể, hoặc những thứ dễ hình dung như niệm lực hay hỏa lực.
Nhưng với những năng lực sau, nếu không có kỹ xảo thì rất khó để thể hiện rõ ràng.
Còn nếu là năng lực tái tạo.
"Diễn xuất."
Bất thình lình, khuôn mặt của Seo-yeon áp sát ngay trước mặt gã diễn viên đang hoảng hốt.
Một giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng thì thầm.
"Phải diễn chứ nhỉ?"
Gã thậm chí còn không nhận ra cô đã đến gần từ lúc nào.
Trước khi kịp hét lên vì kinh hãi.
Tay phải cầm súng của Seo-yeon đã cử động.
Họng súng chạm vào vị trí có miếng bảo hộ bên trong lớp áo.
Đoàng!
Một âm thanh giòn giã vang lên, viên đạn sơn găm thẳng vào ngực gã.
Chưa kịp làm gì đã bị -20 điểm.
"......!!"
Hai người còn lại định bắn, nhưng vì Seo-yeon đang áp sát vào người đồng đội nên rất khó nhắm trúng.
Trong khi đó, Seo-yeon dùng gã làm lá chắn, không hề di chuyển hớ hênh.
Lẽ ra cô có thể nổ súng ngay.
Trước phản ứng đó của Seo-yeon, hai diễn viên còn lại muộn màng nhận ra lý do.
'Chẳng lẽ cô ta không thể bắn tầm xa?'
Nhìn năng lực thể hiện nãy giờ thì không đời nào cô không làm được.
Nhưng việc cô không làm vậy nghĩa là...
'Đó là thiết lập nhân vật.'
Nhân vật mà Seo-yeon xây dựng cực kỳ kém trong việc bắn súng tầm xa, nên bắt buộc phải bắn ở cự ly gần.
Cô đã giải thích điều đó chỉ bằng một cảnh quay này.
Một kẻ sở hữu năng lực tái tạo và kiên trì lối đánh cận chiến.
Cô đã phô diễn rõ ràng cả ưu điểm lẫn nhược điểm của nhân vật.
"Sao, không định nhào vô nữa à?"
Giọng nói lạnh lẽo của Seo-yeon vang lên.
Cùng với đó là ánh mắt vô cảm gợi nhớ đến Cha Seo-ah.
Khóe môi khẽ nhếch lên đầy ngạo nghễ.
'Diễn xuất.'
Rốt cuộc cô đã bắt đầu diễn từ lúc nào?
Các diễn viên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
'Không, mà vốn dĩ đó là chuyển động của người bình thường sao?'
'Cô ta mới là người có năng lực cường hóa cơ thể thì có!!'
Cả ba người họ đều chọn cường hóa cơ thể làm năng lực.
Vì họ nghĩ điều đó sẽ thuận tiện khi thực hiện các cảnh hành động.
Nhưng nhìn Seo-yeon trước mắt, họ chẳng dám thốt ra lời đó nữa.
Trong đầu họ bỗng hiện lên suy nghĩ: "Chẳng lẽ mình trông giống diễn viên quần chúng đến thế sao?".
"Hừ!!"
Một người lao lên trước rồi nháy mắt ra hiệu.
Ý bảo gã sẽ xông lên thu hút sự chú ý của Seo-yeon, nhân lúc đó người kia hãy bắn.
'Dù có là năng lực tái tạo thì cánh tay trái chắc chắn vẫn chưa hồi phục đâu.'
Gã nghĩ vậy.
Nhưng ngay khoảnh khắc gã vừa bước lên một bước.
"?"
Seo-yeon đã biến mất.
Gã chậm chạp quay đầu sang bên cạnh tìm kiếm.
Tách.
Họng súng chạm vào mạn sườn gã.
Ngay khi hai diễn viên hốt hoảng xoay họng súng về phía Seo-yeon.
Đoàng đoàng đoàng!!!
Ba tiếng súng liên tiếp vang lên.
Điểm số hiển thị trên bảng điện tử.
Joo Seo-yeon: 13 điểm.
Cùng với âm thanh báo hiệu vui tai, điểm số tăng lên khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bảng điện tử.
Trong số đó có cả Min Do-ha, người nãy giờ vẫn quan sát cuộc chiến của bốn người.
"......"
Cô ta định bụng sẽ nhảy vào khi có cơ hội, nhưng tình hình có vẻ hơi kỳ lạ.
Không, làm thế nào mà cô ta né được đạn sơn hay vậy?
Seo-yeon nhìn ba người đang nằm dưới đất.
Họ đang dốc hết sức mình để thực hiện một màn diễn xuất để đời.
Nghĩ rằng việc đó lại là diễn cảnh chết chóc thì hơi đáng buồn, Min Do-ha liền chĩa súng về phía Seo-yeon.
'Lúc cô ta đang lơ là thế này.'
Chậm rãi và lặng lẽ.
Cô ta bóp cò từ phía sau lưng Seo-yeon.
Đoàng!
Cùng với tiếng súng, Seo-yeon lùi lại một bước.
Viên đạn sơn trúng vào vai trái rồi vỡ tan.
"Ơ?"
Rõ ràng cô ta đã nhắm chuẩn vào chính giữa lưng mà.
Chẳng lẽ cô ta nghe tiếng động rồi né sao?
"......"
Ngay khi cô ta còn đang ngơ ngác, ánh mắt của Seo-yeon đã chuyển động.
Đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Min Do-ha.
Vừa chạm phải ánh mắt đó.
Min Do-ha lập tức quay đầu bỏ chạy thục mạng.
2 Bình luận