100-200

104. Phim hành động (1)

104. Phim hành động (1)

104. Phim hành động (1)

<The Chaser> đạt mốc mười triệu vé.

Đồng thời, <Dream Future> cũng cán mốc rating 20%.

Hai sự kiện này diễn ra gần như cùng lúc, khiến sự quan tâm dành cho Seo-yeon - người góp mặt trong cả hai tác phẩm - ngày càng bùng nổ.

Vì cả hai đều là vai phụ nên mới dừng ở mức này.

Nếu cô đảm nhận một vai chính thực thụ, chắc chắn sự chú ý sẽ còn gấp bội.

"Không, phải nói là mức độ này quá sức tưởng tượng mới đúng."

Lee Jun-bin, Trưởng bộ phận Quản lý của XN Entertainment - một trong ba công ty giải trí hàng đầu - lên tiếng.

Tại XN Ent, bộ phận quản lý thường phụ trách chung cả mảng idol lẫn diễn viên.

"Hai vai diễn với hình tượng hoàn toàn trái ngược: một kẻ sát nhân và một idol ngây thơ từ quê lên thành phố."

Lee Jun-bin ngồi trong phòng họp, đưa mắt nhìn các giám đốc khác.

"Tôi nghe nói phía RY Ent đã tiếp cận cô bé rồi."

"Thấy cô bé vẫn ở cái công ty Nova Ent gì đó, chắc là đàm phán không thành rồi."

Lee Jun-bin cũng đã nghe chuyện đó.

Có vẻ họ là một trong những bên đầu tiên đánh tiếng.

"Tiếp cận sớm như vậy mà không xong, chứng tỏ bọn họ đã không nhìn ra giá trị thực sự rồi."

"Hừm. Nhưng nếu suy nghĩ thận trọng, có khi cô bé đang được tâng bốc quá đà đấy."

"Dù có tâng bốc hay không thì giá trị thương mại vẫn nằm sờ sờ ra đó. Lợi thế đó quá lớn."

Thật lòng mà nói, khi Seo-yeon mới quay lại qua các chương trình giải trí, ông ta không mấy bận tâm.

Đến khi cô gây tiếng vang bên mảng kịch nói, ông ta mới bắt đầu chú ý một chút. Sau đó, qua chương trình <Sinh tồn trên đảo hoang>, ông ta mới nhận định đây là một diễn viên có màu sắc riêng biệt.

"Tuổi đời còn trẻ... không, phải nói là rất nhỏ. Quan trọng nhất là ngoại hình không phải dạng vừa đâu."

"Chuyện đó thì đúng thật. Nhìn mấy quảng cáo cô bé đóng là thấy tỏa sáng ngay."

"Doanh thu của Éclat Étoile tăng hơn 10% so với quý trước. Đó là con số sau khi đã sụt giảm nhẹ rồi phục hồi đấy."

Chưa kể, trong số những người đến rạp xem <The Chaser>, chắc chắn có những khán giả đến chỉ để xem Joo Seo-yeon.

Dĩ nhiên số lượng không quá nhiều.

Nhưng quan trọng là "có".

'Ngay tác phẩm điện ảnh đầu tay đã khiến khán giả phải tìm kiếm mình sao.'

Đây là vấn đề nằm ngoài năng lực diễn xuất.

Có không ít diễn viên diễn rất giỏi, đóng rất nhiều phim nhưng lại chẳng có "Ticket Power" (khả năng bán vé).

Thế nhưng Joo Seo-yeon chỉ cần một tác phẩm đã tạo ra được lượng khán giả đó, đây mới là điều cốt yếu.

Sức mạnh lớn nhất của một diễn viên.

Khả năng bán vé.

Nếu từ giờ cô bé đóng thêm nhiều phim truyền hình và điện ảnh nữa thì sao?

"Hợp đồng với Nova Ent mới ký chưa lâu đúng không?"

"Vâng, chắc vậy."

"Có cách nào phá vỡ hợp đồng để đưa cô bé về đây không...?"

"Nếu làm liều thì không phải là không thể, nhưng có quá nhiều cặp mắt đang đổ dồn vào."

"Chậc."

Các giám đốc đồng loạt tặc lưỡi đầy tiếc nuối.

XN là công ty có quy mô lớn nhất trong "Big 3".

Dĩ nhiên chính phủ cũng đang để mắt tới họ, nếu làm chuyện khuất tất thì khả năng bị "sờ gáy" là rất cao.

"Hay là chúng ta cứ âm thầm tiếp cận xem sao?"

"Âm thầm?"

"À, tôi nghe nói Trưởng phòng Park có quen biết với diễn viên Hwang Min-hwa."

"Chẳng phải Hwang Min-hwa đã chuyển sang Horizon Company rồi sao?"

"Dù vậy cô ấy cũng từng hoạt động lâu năm ở Nova Ent, chắc chắn sẽ có cách liên lạc thôi."

"......Hừm. Nghe có vẻ không tồi."

Liệu có dễ dàng vậy không?

Lee Jun-bin thoáng nghi ngờ, nhưng dù sao đó cũng là Hwang Min-hwa.

Diễn viên mười triệu vé.

Một ngôi sao thực thụ nắm giữ danh hiệu đó bằng chính vai chính của mình.

'Nếu là tiền bối cùng xuất thân từ Nova Ent, có lẽ sẽ nói chuyện được.'

Bộ phận quản lý của XN Entertainment kết thúc cuộc họp với kết luận đó.

"Có ai quen biết diễn viên Joo Seo-yeon không?"

"Phía Nova Ent bảo lịch trình đã kín mít rồi..."

"Kín cái gì mà kín! Bọn họ đang làm giá đấy!!"

Trong lúc các công ty quản lý khác và giới quảng cáo đang ráo riết quan sát.

Seo-yeon đang rơi vào trạng thái khá bận rộn.

"Xin chào, tôi là Kang Tae-jin, Giám đốc bộ phận Văn hóa của tập đoàn GH."

Tập đoàn GH.

Một cuộc gặp gỡ với tập đoàn lớn đứng thứ 12 trong giới kinh doanh đã được sắp xếp.

Seo-yeon nhận được liên lạc lần đầu vào ngày hôm sau, ngay khi nghe tin <The Chaser> cán mốc mười triệu vé.

Đạo diễn Bae Jin-hwan bất ngờ gọi điện cho quản lý Park Eun-ha.

Thấy lạ, cô liền bắt máy.

「Giám đốc của tập đoàn GH muốn gặp cô Seo-yeon một lát.」

"Dạ?"

「Lý do cụ thể thì ông ấy không nói, nhưng chắc không phải chuyện xấu đâu.」

Lời của đạo diễn Bae Jin-hwan là thế này.

Ngay từ đầu, <The Chaser> đã là bộ phim được tập đoàn GH đầu tư.

Tuy nhiên, có vẻ ban đầu phía GH cũng bán tín bán nghi về sự thành công của bộ phim.

Họ giao toàn quyền cho đạo diễn Bae Jin-hwan và hỗ trợ về nhiều mặt, nhưng <The Chaser> lại thành công vang dội ngoài mong đợi của tập đoàn GH.

「Vốn dĩ họ dự đoán cùng lắm chỉ đạt khoảng 6 triệu vé thôi.」

6 triệu.

Đó đã là một con số rất lớn rồi.

Một năm không có nhiều phim vượt qua mốc 6 triệu vé đâu.

Phải là phim mà ai cũng từng nghe tên ít nhất một lần mới có thể đạt tới con số đó.

「Thế nhưng, phim đã đạt mười triệu vé. Cô Seo-yeon cũng biết đấy, con số mười triệu trong giới điện ảnh mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.」

Trong lịch sử Hàn Quốc, số lượng phim mười triệu vé chỉ đếm trên đầu ngón tay.

<The Chaser> đã ghi danh vào "Ngôi đền huyền thoại" đó.

Chưa kể với chất lượng tác phẩm như vậy, hoàn toàn có thể kỳ vọng vào thành tích ở thị trường quốc tế.

「Đặc biệt, phía tập đoàn GH nhận định rằng cô Seo-yeon đóng vai trò rất lớn trong thành công lần này của <The Chaser>.」

Bae Jin-hwan là một đạo diễn lừng danh.

Hai nam chính đóng vai cảnh sát cũng là những diễn viên tên tuổi.

Ngoài ra, Jung Si-hyeon trong vai Han Ye-hwa cũng là nữ diễn viên thực lực nổi tiếng.

Dựa trên khả năng bán vé của họ và giá trị thương mại của bộ phim, con số dự đoán là 6 triệu.

Vậy mà <The Chaser> đã chạm mốc mười triệu.

Nếu tính cả thời gian công chiếu còn lại, con số đó có thể tăng gấp đôi.

「Vì vậy, nếu có cơ hội, tôi sẽ sắp xếp một buổi gặp mặt với tập đoàn GH.」

Đạo diễn Bae Jin-hwan trao quyền quyết định buổi gặp gỡ này cho Seo-yeon.

Thật lòng mà nói, đây là một việc quá lớn đối với một Seo-yeon vẫn còn nhỏ tuổi.

Khi cô đem chuyện này bàn bạc với mẹ Su-ah.

"Nếu con muốn thì cứ đi, nhưng nếu cảm thấy quá áp lực thì từ chối cũng được mà?"

Seo-yeon gật đầu.

Đúng là không nên quá tham lam.

Và khi cô hỏi ba Yeong-bin.

"Ba đang bận chơi game rồi."

Seo-yeon liền xé toạc cái áo chống đâm trước mặt ông.

"Ba nghĩ ý kiến của con là quan trọng nhất. Nếu muốn thì cứ thử sức một lần, coi như là trải nghiệm."

Sau khi nghe những lời khuyên đó, Seo-yeon đã suy nghĩ suốt đêm.

Cuối cùng, cô trò chuyện với Ji-yeon.

"Tập đoàn GH sao?"

"Ừ."

"Một nơi lớn như vậy lại chủ động liên lạc cơ à?"

Ji-yeon phần nào hiểu được nỗi lo của Seo-yeon.

Tập đoàn GH không phải là một tập đoàn tầm thường.

Ngay cả bộ phim truyền hình cáp mà Ji-yeon đang đóng cũng có sự nhúng tay của tập đoàn này.

"......Nếu đã gặp mặt, dù đề nghị của họ là gì thì cũng khó mà từ chối đấy."

"Mình cũng nghĩ vậy."

"Nhưng mình vẫn nghĩ cậu nên đi."

Dù không biết đề nghị đó là gì.

Nhưng cô tin chắc ít nhất nó cũng không phải chuyện xấu.

"Và mình nghĩ chuyện này cũng không đến mức quá to tát đâu."

"Thế sao?"

"Chẳng phải cậu biết rõ rồi nên mới hỏi để xác nhận lại sao?"

Seo-yeon khẽ gật đầu.

Đề nghị của tập đoàn GH có lẽ không lớn như cô tưởng.

Vấn đề là một khi đã gặp mặt, cô sẽ rơi vào thế khó từ chối.

Dù là việc lớn đến phi lý hay việc nhỏ hơn mong đợi, cô đều không thể lắc đầu.

'Dù có thể được gọi là diễn viên mười triệu vé.'

Mọi người đều gọi Seo-yeon như vậy.

Và cô cũng đã đạt thành tích tốt trong <Dream Future>.

Tuy nhiên, dưới góc nhìn của một tập đoàn lớn, vẫn có một điểm yếu.

Đó là cả hai vai diễn cô đều không phải là nhân vật chính.

Chỉ là vai có sức nặng.

Dù tạo ra sức ảnh hưởng lớn, nhưng rốt cuộc vẫn không phải vai chính.

Dù trong <The Chaser>, cô đóng vai phản diện với thời lượng tương đương vai chính, nhưng chung quy vẫn là phản diện.

Các doanh nghiệp luôn đánh giá mọi thứ bằng con số, và họ rất coi trọng việc đó là vai chính hay vai phụ.

Phản ứng bùng nổ trên mạng xã hội không đồng nghĩa với việc chuyển hóa trực tiếp thành những con số cụ thể.

Về mặt dữ liệu, vai chính luôn có sức ảnh hưởng lớn hơn vai phụ, nên dù Seo-yeon có được nhắc đến nhiều trên các diễn đàn, họ vẫn sẽ có chút bán tín bán nghi.

Thà rằng nhìn vào kết quả kinh doanh quý của Éclat Étoile, con số đó còn có sức thuyết phục hơn.

"Hừ, thích thật đấy. Mình cũng muốn được gặp phía GH."

Ji-yeon vừa nói vừa dùng khuỷu tay hích nhẹ vào sườn Seo-yeon.

Vốn là người đầy tham vọng nên Ji-yeon không khỏi ghen tị với lời mời đó.

'Mà, với tính cách của cậu ấy thì cũng phải thôi.'

Trong lòng Seo-yeon cũng thấy đôi chút tự hào.

Vì mong muốn bạn mình thành công nên Ji-yeon cũng đã giúp quảng bá một chút trên sóng truyền hình.

'Mình cũng phải cố gắng thôi.'

Đối với Seo-yeon, Ji-yeon là một người bạn vô cùng quan trọng.

Và ngược lại, đối với Ji-yeon, Seo-yeon cũng có ý nghĩa rất lớn.

Suốt từ khi còn nhỏ cho đến tận bây giờ.

"Này, Lee Ji-yeon."

"Gì?"

Seo-yeon hơi ngập ngừng rồi mới nói.

"Sau này Jo Seo-hee muốn gặp cậu một lát. Dĩ nhiên là đi cùng mình."

"Cô ta là bạn cậu mà."

"Không phải bạn."

Dù Seo-yeon nói vậy, nhưng Ji-yeon cảm thấy Jo Seo-hee có vẻ rất thân thiết với Seo-yeon.

Thật lòng thì Ji-yeon chẳng ưa gì cô ta.

'Hồi nhỏ còn bảo người ta là đồ con ông cháu cha cơ mà.'

Seo-yeon có vẻ không để tâm, nhưng Ji-yeon thì không bao giờ quên.

Bởi vì hồi ở mẫu giáo, Seo-yeon đã kể lể chi tiết mọi chuyện xảy ra trong buổi thử giọng năm đó cho cô nghe.

Lee Ji-yeon là kiểu người phiền phức, hay chấp nhặt.

Và một khi đã bị đắc tội, cô sẽ nhớ mãi không bao giờ quên.

Dù vậy.

"Được thôi."

Gặp mặt nói chuyện tử tế một lần cũng tốt.

Dù sao cô ta cũng là nữ diễn viên nổi bật nhất trong lứa tuổi này mà.

"Trước tiên, chúc mừng cô Seo-yeon với thành tích mười triệu vé của bộ phim <The Chaser>."

Kang Tae-jin, Giám đốc bộ phận Văn hóa, mỉm cười với Seo-yeon.

Dù miệng cười nhưng đôi mắt ông ta lại không hề có ý cười.

'Khó chịu thật.'

Những nhân vật kiểu này luôn khiến cô thấy không thoải mái khi đối mặt.

Vì ở tiền kiếp, cô đã chạm trán với họ không biết bao nhiêu lần.

'Ánh mắt nhìn một món hàng.'

Khi đó, nực cười thay, vì Seo-yeon không thể cảm nhận được cảm xúc nên cô chẳng thấy có vấn đề gì.

Thậm chí đối phó với họ còn dễ dàng hơn.

Bởi vì cô đã quan sát cảm xúc của người khác quá lâu, nên cô có thể thấu hiểu ngay những gì họ mong muốn.

"Tôi cũng đã xem <The Chaser> rất tâm đắc. Trước hết, tôi cảm nhận được rất rõ ràng cảm xúc của nhân vật phản diện Cha Seo-ah. Nó mang lại cảm giác khác hẳn với những gì đạo diễn Bae Jin-hwan đã giải thích ban đầu. Có vẻ như đó là sự diễn giải cá nhân của diễn viên. Và các cảnh hành động cũng thực sự tuyệt vời. Nghe nói cô đã học tại Trường hành động Thanh Hồng phải không? Tôi có hỏi Giáo sư Kim Hong-baek, ông ấy bảo cô có tài năng thiên bẩm trong diễn xuất hành động. Nghe nói cô còn tự mình thực hiện toàn bộ các cảnh đóng thế, nhiều người trong GH đã rất kinh ngạc khi nghe chuyện đó đấy."

"......"

"Gần đây tôi cũng đang theo dõi <Dream Future>. Thú thật lúc đầu khi con gái tôi xem, tôi không thấy ấn tượng lắm. Tôi nhớ trên mạng lúc đó cũng có nhiều lời chê bai, nhưng diễn xuất của Jo Ha-rin trong tập 1 đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi. Tôi cũng ước gì mình được xem trực tiếp lúc đó để cảm nhận trọn vẹn hơn. Sau đó, tôi nghe nói cô có chút xích mích với biên kịch. Chuyện đó thỉnh thoảng vẫn xảy ra mà, cô đừng bận tâm quá. Từ tập 7 trở đi, thời lượng lên hình đã tăng đáng kể và rating cũng vượt mốc 20%. Đó là một bộ phim xứng đáng với kết quả đó. Dạo này tôi cũng đang xem rất vui vẻ. Thật lòng thì vai Jo Ha-rin của..."

"Thưa Giám đốc."

Lúc này, người có vẻ là thư ký đứng bên cạnh khẽ nhắc nhở, Giám đốc Kang Tae-jin mới gật đầu.

"Tôi đã xem rất vui."

"Cảm... ơn ông."

Seo-yeon nhìn Giám đốc Kang Tae-jin đang mỉm cười với mình mà thầm suy nghĩ.

Đôi mắt ông ta vẫn lạnh băng.

'Gì vậy nhỉ?'

Chẳng lẽ ông ta đã học thuộc lòng những lời khen ngợi về diễn xuất sao?

Đúng là một người không thể nắm bắt được.

"Giám đốc thực sự đã xem phim điện ảnh và truyền hình mà cô Seo-yeon đóng rất vui vẻ đấy ạ."

Người thư ký bên cạnh một lần nữa nhấn mạnh.

Có vẻ như đó là lời nói thật lòng.

Nghe vậy, Seo-yeon bỗng thấy tò mò thực sự.

'Hay là ông ta cũng gặp vấn đề trong việc biểu đạt cảm xúc nhỉ?'

Giống như mình ở tiền kiếp.

Ấn tượng về Giám đốc Kang Tae-jin mạnh mẽ đến mức khiến cô nảy ra ý nghĩ thất lễ như vậy.

"Quay lại vấn đề chính, tôi có một vài đề nghị muốn trao đổi với cô."

"Đề nghị ạ?"

Lại còn là "một vài"?

Cái cân trong đầu Seo-yeon bắt đầu nghiêng về phía "những việc quá sức".

"Là một bộ phim hành động."

Phim hành động.

"Trước đó, chúng tôi đang lên kế hoạch cho một buổi thử giọng quy mô lớn. Một chương trình giải trí."

Nói rồi, ông ta lại mỉm cười.

Đôi mắt sắc lẹm như loài rắn lóe lên tia sáng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!