[Dấu hiệu rạn nứt giữa Ban Phim truyện 1 và 2 của đài KMB?]
[Cuộc chiến nội bộ giữa phim đầu tuần và phim giữa tuần, liệu có gay gắt?]
Tòa soạn báo mạng Sunyang Media đang hối hả hoạt động trước những thông tin mới nhận được.
Cũng phải thôi, chẳng phải người ta đang đồn ầm lên rằng Ban Phim truyện của đài KMB sắp chia năm xẻ bảy đó sao.
Chắc chắn là do cạnh tranh nội bộ trở nên khốc liệt, hoặc còn ẩn tình nào đó khác nữa.
"Thì lại là phân chia bè phái chứ gì."
Han Sun-ah quay sang khi nghe câu nói đầy thờ ơ của một đồng nghiệp.
"Ứng cử viên sáng giá cho chức Trưởng ban Phim truyện 2 là PD Baek Tae-su mà. Theo những gì tôi tìm hiểu trước đây, ông ta và Giám đốc đài KMB là bạn cùng trường đại học đấy."
Đại học Nghệ thuật Baekcheon Seoul.
Ngôi trường danh giá bậc nhất, nơi đào tạo ra phần lớn những nhân vật tầm cỡ trong ngành truyền hình Hàn Quốc.
Vì vậy, đồng nghiệp của cô khẳng định rằng phía Giám đốc chắc chắn đang ưu ái cho Ban Phim truyện 2.
"Cũng đúng..."
Sun-ah hoàn toàn đồng tình với ý kiến đó.
Bộ phim do PD Baek Tae-su phụ trách là <Grand Game>.
Trong khi đó, bộ phim mà Trưởng ban đương nhiệm Ha Tae-oh đang thúc đẩy lại là <Khu vườn trên trời>.
Đến nước này thì chẳng cần thiên tài cũng nhận ra hai bên đang ở thế đối đầu rạch ròi.
"Cứ nhìn đoạn giới thiệu là biết ngay mà. Số tiền đầu tư cho <Grand Game> khủng hơn hẳn."
Thực tế, vấn đề không chỉ dừng lại ở đó.
Có lẽ do đợt luân chuyển nhân sự vội vàng nên đoạn giới thiệu của <Khu vườn trên trời> mang lại cảm giác chất lượng hơi kém.
Nói chính xác hơn thì giống như tay nghề của người dựng phim không được tốt cho lắm.
Dù vậy, dường như những gì cần đưa vào thì họ vẫn cố gắng nhồi nhét đủ cả.
"Về phía cô, chắc là thấy hơi tiếc nhỉ."
Người đồng nghiệp lên tiếng an ủi Sun-ah.
Ở tòa soạn Sunyang Media này, chẳng ai là không biết Sun-ah là fan cứng của Seo-yeon.
Cứ mỗi khi Seo-yeon có hoạt động gì nổi bật là cô lại chăm chỉ viết bài.
"Đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ được đâu. Phim điện ảnh thì đại thắng, phim truyền hình trước đó cũng ổn áp rồi. Thế này là mãn nguyện lắm rồi chứ."
Dù là lời an ủi nhưng đó cũng là sự thật.
Sở dĩ Seo-yeon đang làm mưa làm gió trong giới giải trí là vì cho đến nay, cô chưa hề có một tác phẩm nào thất bại rõ rệt.
Cứ hễ xuất hiện là ít nhất cũng đạt mức trên trung bình.
Cái tên Joo Seo-yeon luôn được khẳng định một cách mạnh mẽ.
Từ phim truyền hình, phim điện ảnh cho đến các chương trình giải trí.
Thậm chí ngay cả các chương trình trên đài cáp cũng được hưởng lợi nhờ sức ảnh hưởng của cô.
"Tôi nghĩ <Khu vườn trên trời> cũng không đến mức thất bại đâu. Xem qua thấy có vẻ cũng thú vị mà."
Người đồng nghiệp vỗ vai Sun-ah rồi cầm ly Americano nóng đứng dậy.
Tiết trời đã bắt đầu chuyển lạnh.
'...'
Cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết, Sun-ah mân mê cây bút trong tay.
Cuối năm cận kề cũng đồng nghĩa với việc các lễ trao giải sắp sửa diễn ra.
Liên hoan phim, Lễ trao giải giải trí.
Thời điểm mà các nghệ sĩ đón nhận vinh quang.
'Chắc chắn cô Seo-yeon sẽ đạt được giải gì đó thôi.'
Có lẽ lời của đồng nghiệp là đúng.
Seo-yeon đã hoạt động rất tích cực trong suốt một năm qua, nên <Khu vườn trên trời> không nhất thiết phải thành công rực rỡ.
Cũng chẳng có dấu hiệu gì là sẽ thất bại nên không cần quá lo lắng.
Tuy nhiên, những bộ phim hay chương trình ra mắt vào cuối năm thường để lại ấn tượng mạnh mẽ hơn so với đầu năm.
Nếu <Grand Game> bỗng nhiên bùng nổ vào lúc này... thì giải thưởng mà lẽ ra Seo-yeon phải nhận được cho <Dream Future> có thể sẽ rơi vào tay người khác.
<Khu vườn trên trời> không nhất thiết phải thành công.
Nhưng Sun-ah vẫn thầm mong bộ phim sẽ thắng lớn.
Có như vậy, vị thế của cô bé mới thực sự được 'củng cố' vững chắc.
"Và còn..."
Sun-ah bắt đầu gõ phím.
Đó là bài báo về đoạn giới thiệu của <Khu vườn trên trời> vừa được công bố.
Lúc mới ra mắt, nó quả thực gây chút thất vọng, nhưng nhờ một YouTuber khẳng định rằng phim sẽ phất lên nên đoạn giới thiệu lại một lần nữa nhận được sự chú ý.
Với hơn 1,4 triệu lượt đăng ký, sức ảnh hưởng của người đó quả không hề nhỏ.
'Phải cảm ơn anh ta mới được.'
Sun-ah đã xem video của YouTuber đó.
Han Bong-sik. Một YouTuber khiến cô thấy có chút thiện cảm vì trùng họ với mình.
Dù sao thì đúng như lời anh ta nói, <Khu vườn trên trời> mang lại cảm giác rất giống các phim của đài truyền hình tổng hợp.
Liệu phong cách đó có được đón nhận hay không.
Hay nó sẽ chỉ dừng lại ở một cảm giác lạ lẫm đơn thuần.
Đó là điều cần phải theo dõi trong thời gian tới.
Bài hát hay vãi chưởng luôn.
KMB mau phát hành bản nhạc số đi chứ!!
Nghe lúc làm việc cực hợp. Nhạc nhẹ nhàng nên tập trung tốt lắm.
Mình cũng hay nghe lúc học bài. Khả năng tập trung tăng vọt luôn ><
Có lẽ vì đoạn giới thiệu chứa quá nhiều lời giải thích chăng?
Hay vì không có cảnh quay nào thực sự nổi bật?
Dù vậy, cảnh Lee Yu-ju và Gil Su-jin trò chuyện ở cuối đoạn phim vẫn được đánh giá là rất ấn tượng.
Tuy nhiên, vì chưa biết rõ tình tiết nên đa số ý kiến đều cho rằng: "Cũng có không khí đấy, nhưng chẳng hiểu nội dung là gì."
Thay vào đó, bài hát nhẹ nhàng vang lên trong cuộc đối thoại lại trở nên cực kỳ nổi bật.
Vì đó là một cuộc trò chuyện điềm tĩnh, không gay gắt nên ca từ và nhạc đệm lại càng dễ đi vào lòng người hơn.
Tạch, tạch.
"..."
Tạch, tạch.
"Thôi đừng tìm nữa."
Ji-yeon không chịu nổi nữa, cô nàng vừa xem kịch bản vừa huých vào hông Seo-yeon.
Lúc này Seo-yeon mới chịu dừng việc bấm chuột liên hồi.
Seo-yeon cực kỳ nghiêm túc trong việc tìm kiếm thông tin về bản thân trên mạng.
Dĩ nhiên là cô đã nghỉ ngơi một thời gian, nhưng dạo gần đây lại bắt đầu chăm chỉ trở lại.
Ngay từ khoảnh khắc bài hát do cô thể hiện được vang lên.
'Bình luận về diễn xuất thì chẳng thèm tìm kỹ như thế đâu.'
Ji-yeon thầm nghĩ.
Thực ra cũng không hẳn là cô không tìm.
Nếu có cảnh nào mà Seo-yeon tự thấy mình diễn quá đỉnh, quá xuất thần, cô sẽ lén lút tìm xem rồi tự đắc một mình. Nhưng với những cảnh quay bình thường thì cô chẳng buồn ngó ngàng tới.
Có lẽ vì những lời khen ngợi về diễn xuất cô đã được nghe đến mòn cả tai rồi.
'Cái đồ đáng ghét.'
Dù nghĩ vậy nhưng Ji-yeon cũng không thể phủ nhận điều đó.
Chỉ là khác với diễn xuất, ca hát vốn là thứ cô không hề giỏi.
Nên khi nhận được lời khen, có vẻ cô nàng đã vui mừng khôn xiết.
"Nhưng mà cậu định tham gia thật à? Chương trình Ca sĩ mặt nạ ấy."
"Ừ. Để quảng bá cho phim luôn."
"Cũng đúng, thế thì tốt thôi. Đằng nào thì sức nóng của phim mình cũng đang bị <Grand Game> lấn lướt mà."
Nghe Ji-yeon nói vậy, Seo-yeon quay đầu nhìn ra phía sau.
Ji-yeon đang nằm lăn lộn trên giường của cô, một bên tai đeo tai nghe và đang thưởng thức âm nhạc.
Dù hiện tại sức nóng có phần lép vế, nhưng Seo-yeon tin chắc rằng <Khu vườn trên trời> sẽ giành chiến thắng.
Bởi đó là một bộ phim chất lượng đến thế kia mà.
Tuy nhiên, để đề phòng mọi bất trắc, cô vẫn sẽ làm tất cả những gì có thể.
Vì nếu lỡ lơ là mà xảy ra chuyện gì thì chẳng còn gì oan ức hơn.
"Cậu nghe gì từ nãy đến giờ thế?"
Seo-yeon nhìn Ji-yeon, người vẫn đeo tai nghe từ nãy đến giờ.
Hôm nay Ji-yeon hiếm hoi lắm mới sang nhà Seo-yeon chơi.
Vốn dĩ cô nàng không định đến, nhưng lại bị Seo-yeon lôi kéo bằng được.
Chắc là định cho cô nghe bài hát đang được khen nức nở của mình đây mà.
Nhưng dù bài hát có hay đến mấy, nghe đi nghe lại mười lần thì cũng phải chán thôi.
Sau khi nghe xong, Seo-yeon lại quay về với công cuộc tìm kiếm thông tin, còn Ji-yeon thì tự nghe nhạc của riêng mình.
"À, ca sĩ tớ thích vừa ra bài mới sau một thời gian dài."
"Ca sĩ cậu thích? Idol à?"
"Không, ca sĩ thực lực thôi."
Nghe nói đó là một ca sĩ có thực lực thực sự.
Dù trước đó Seo-yeon từng suy ngẫm về hai chữ 'thực lực' này, nhưng dù sao thì danh xưng đó không phải ai cũng có được, nên chắc chắn người này phải rất giỏi.
"Joo Seo-yeon, nghe thử không?"
"Ừ."
Seo-yeon nhích lại gần, đeo một bên tai nghe có dây mà Ji-yeon đưa cho.
Đầu hai đứa khẽ chạm vào nhau.
"Sao cậu không dùng tai nghe không dây?"
"Tai nghe không dây không phải để thưởng thức âm nhạc, hiểu chưa?"
Ơ, thế thì người ta sản xuất tai nghe không dây làm gì chứ.
Seo-yeon định vặn lại nhưng cô biết Ji-yeon cực kỳ nghiêm túc với các thiết bị âm thanh.
Nghĩ lại thì Ramiel cũng là người khá ám ảnh với thiết bị âm thanh.
Hát cũng hay nữa.
Vì vậy, khi nghe nhạc, Ji-yeon nhất định phải dùng tai nghe có dây.
Nhìn chiếc tai nghe lạ lẫm này, Seo-yeon đoán chắc giá của nó phải đắt cắt cổ.
Lần trước cô thấy một cái giá hơn cả triệu won, cái này chắc cũng tầm đó...
Đây là món đồ xa xỉ duy nhất mà Ji-yeon cho phép bản thân sở hữu.
"Ồ, hay thật đấy. Âm thanh khác hẳn luôn."
"Thấy chưa?"
Hiếm khi thấy Ji-yeon lộ vẻ tự hào, cô nàng tựa đầu vào thái dương Seo-yeon, khẽ quay sang mỉm cười.
Không biết là vì chiếc tai nghe được khen hay vì bài hát được công nhận mà cô nàng lại vui đến thế.
Giọng hát cực kỳ trong trẻo.
Vì đã học hát nên Seo-yeon nhận ra ngay.
Bài hát này khó đến mức nào.
Đầu tiên là tông giọng rất cao.
Chỉ là vì ca sĩ hát quá nhẹ nhàng nên cảm giác như không cao lắm thôi.
Thêm vào đó, âm lượng lại phong phú và cách xử lý cực kỳ điêu luyện khiến Seo-yeon không khỏi trầm trồ.
'Ai vậy nhỉ?'
Seo-yeon vốn không quan tâm lắm đến giới ca sĩ.
Nhạc cô nghe chủ yếu là của các nhóm nhạc thần tượng.
Mà đó cũng là nhờ Cha Na-hee nên dạo gần đây cô mới bắt đầu để ý.
"Các con ơi, ăn trái cây không?"
Đúng lúc đó, Su-ah gõ cửa bước vào với một đĩa trái cây trên tay.
Những miếng táo được gọt tỉa gọn gàng đặt trên đĩa.
"Dạ, có ạ."
Ji-yeon có vẻ hơi e dè Su-ah.
Có lẽ vì vậy mà ngay khi Su-ah vừa vào, cô nàng đã bật dậy đón lấy đĩa trái cây.
Thấy dáng vẻ đó của Ji-yeon, Su-ah khẽ cười gượng gạo.
"Ơ? Đang nghe nhạc à? Tai nghe đẹp thế."
Su-ah vừa nói vừa tiến lại gần Ji-yeon.
Trên tay Ji-yeon lúc này vẫn đang cầm chiếc máy MP3.
"Ôi, không phải điện thoại à? Thời buổi này vẫn còn máy MP3 sao?"
"Dạ, đây là thiết bị chuyên dụng để nghe nhạc ạ, còn phải dùng thêm cả âm ly nữa..."
"Cô nghe thử một chút được không?"
'Cô'.
Một danh xưng thật chẳng hợp với Su-ah chút nào.
Người phụ nữ vừa xuất hiện trên chương trình giải trí khiến bao bà nội trợ Hàn Quốc phải ngỡ ngàng vì nhan sắc, lúc này đang mỉm cười dịu dàng với gương mặt không một nếp nhăn.
"Dạ được ạ."
Ji-yeon đáp lời rồi nháy mắt với Seo-yeon.
Chẳng là vì Ji-yeon đột ngột đứng dậy tiến về phía Su-ah nên Seo-yeon, người vẫn đang đeo một bên tai nghe, cũng bị kéo theo luôn.
'Ơ kìa, mình còn chưa nghe được bao nhiêu mà.'
Dù nghĩ vậy nhưng biết Ji-yeon vốn 'yếu thế' trước mẹ mình, Seo-yeon đành ngoan ngoãn tháo tai nghe đưa cho Su-ah.
"Ôi, âm thanh này..."
Đeo tai nghe vào và im lặng lắng nghe, biểu cảm của Su-ah bỗng trở nên rất lạ.
Một gương mặt vừa như vui mừng, lại vừa như hoài niệm.
"Là Yeo-hee đây mà."
"Ơ, cô cũng biết ạ?"
Yeo-hee, đó chính là chủ nhân của bài hát mà Ji-yeon đang nghe.
Một ca sĩ vừa mới trở lại với ca khúc mới sau một thời gian dài vắng bóng.
Ji-yeon đã mua album ngay khi nó vừa ra mắt và dạo gần đây chỉ nghe mỗi nhạc của Yeo-hee.
"Biết chứ. Cô biết rất rõ là đằng khác."
"Thật ạ?"
Su-ah vốn không rành về giới nghệ sĩ cho lắm.
Cô cũng có người mình thích, nhưng không đến mức tìm hiểu chi tiết.
Huống hồ lại còn là ca sĩ.
Tất nhiên là Seo-yeon cũng thấy lạ.
Vì những nghệ sĩ mà Su-ah biết thực sự rất hiếm.
Trước ánh mắt tò mò của hai đứa trẻ, Su-ah chậm rãi tháo tai nghe, nhìn vào bìa album hiện trên màn hình MP3.
Hình ảnh Yeo-hee được trang điểm lộng lẫy.
Nhìn thấy hình ảnh đó, Su-ah khẽ mỉm cười dịu dàng.
"Cô ấy là bạn học cấp ba của mẹ đấy."
"Xin chào diễn viên Joo Seo-yeon!!"
Trước sự chào hỏi nồng nhiệt của người đàn ông cao ráo, Seo-yeon khẽ cúi đầu đáp lễ.
Trông anh ta còn rất trẻ, nhưng cô biết tuổi thật của anh ta đã xấp xỉ bốn mươi.
"Tôi đã nói với PD Lee nhiều lần lắm rồi, cuối cùng cũng được đền đáp."
"Dạ, cảm ơn chú đã đánh giá cao cháu ạ."
"Ôi, phải đánh giá cao chứ."
Người đàn ông vừa nói vừa cười rạng rỡ.
Đó chính là PD Shim Kyung-hoon thuộc Ban Giải trí của đài KMB.
Anh ta chăm chú quan sát Seo-yeon, người vừa chào hỏi một cách rất lễ phép.
'Cảm giác không giống một ngôi sao đang nổi chút nào nhỉ.'
Dù gương mặt đang cười tươi nhưng đôi mắt anh ta vẫn âm thầm quan sát cô.
Bởi lẽ những gì nghe được và thực tế đôi khi vẫn có những điểm khác biệt.
'...Ánh mắt sắc sảo thật đấy.'
Người khác có lẽ không nhận ra, nhưng Seo-yeon nhận thấy PD Shim là một người cực kỳ kỹ tính.
Cũng phải thôi, với một chương trình mà nhiều người phải che giấu danh tính như 'Ca sĩ mặt nạ' thì PD chắc chắn phải là người cẩn trọng.
Nếu chẳng may để lộ danh tính thì hỏng hết.
Nhưng cái nhìn sắc sảo đó cũng chỉ thoáng qua.
"Thật may là cơ hội đã đến đúng lúc thế này. Lại còn ngay khi cháu đang quay <Khu vườn trên trời> nữa."
"Cháu cũng nghĩ đây là một cơ hội tốt ạ."
Buổi gặp mặt hôm nay chỉ là một cuộc trao đổi đơn giản.
Sau đó PD Lee Min-hwa cũng đến, cuộc gặp gỡ ba bên diễn ra trong không khí nhẹ nhàng.
"Như cháu đã biết, trong 'Ca sĩ mặt nạ', mỗi người đều phải đeo một chiếc mặt nạ. Cháu có thể tự làm hoặc chúng chú sẽ làm cho."
"Vậy ạ?"
"Cháu có thiết kế nào mình muốn không? Chú cũng có mang theo vài bản thảo đây."
Nghe vậy, Seo-yeon thầm lo lắng.
'Chẳng lẽ lại là mặt nạ khỉ đột sao?'
Cứ hễ tìm kiếm tên Seo-yeon trên mạng là hình ảnh cô chiến đấu với khỉ đột lại hiện ra nhan nhản.
Nhờ những nỗ lực cải thiện hình ảnh nên dạo gần đây nó đã giảm bớt phần nào.
Nhưng nếu bây giờ lại đeo mặt nạ khỉ đột thì...
"Cái này thì sao? Cá nhân chú thấy rất ưng cái này."
"Ôi, dễ thương quá."
PD Shim Kyung-hoon cho cô xem mẫu mặt nạ trên màn hình.
Nói là 'Ca sĩ mặt nạ' nhưng thực tế người ta thường chuẩn bị cả đạo cụ lẫn trang phục đi kèm.
Có thể nói là giống như hóa trang trong lễ Halloween vậy.
Trong số đó, mẫu mà PD Shim đưa ra là một con thỏ.
"Mắt đỏ rực, trông rất hợp với Seo-yeon đúng không?"
Thỏ Vorpal.
Hay còn gọi là Thỏ sát thủ.
Nhìn thấy nó, Seo-yeon cảm thấy vô cùng hài lòng.
Vừa dễ thương! Lại còn mạnh mẽ nữa!
Đó chẳng phải là thứ mà Seo-yeon thích nhất sao.
0 Bình luận