100-200

181. Làm thêm một ngày (1)

181. Làm thêm một ngày (1)

181. Làm thêm một ngày (1)

Tuần trước kết thúc như thế, không biết hôm nay có gì xem không nhỉ?

Thường thì mấy kiểu triển khai thế này hay kết thúc nhạt nhẽo lắm.

Mà cái này ㅋㅋㅋ chẳng phải chuyện học sinh cấp ba thi đại học sao? Sao lại có cả hung khí thế kia ㅋㅋㅋ

Tập 10 kết thúc với cảnh ai đó chuẩn bị hung khí.

Kỳ vọng của khán giả dĩ nhiên đã lên đến đỉnh điểm.

Kim Hyun-seok, người thủ vai Lee Min-hyuk trong bộ phim lần này, đang mang gương mặt căng thẳng chờ đợi tập 12 sắp phát sóng.

Không, không chỉ mình anh.

Hôm nay, một vài diễn viên trẻ tham gia "Khu vườn trên trời" đã tụ tập lại để cùng nhau theo dõi tập 12.

"Nghe bảo tỷ lệ người xem hôm thứ Tư là bao nhiêu ấy nhỉ?"

"14%."

"Vậy là kém 'Grand Game' 3%."

Kim Hyun-seok nghĩ thầm, con số đó vẫn còn cơ hội để lật ngược thế cờ.

Anh đã kiểm tra nội dung của "Grand Game" lần này.

Đó là một nước đi quyết định.

Một tập phim xen lẫn yếu tố lãng mạn giữa nam chính và nữ chính.

Phản ứng trên mạng dĩ nhiên là "rất tốt".

Oa, tim tôi đập thình thịch luôn ㅠㅠ

Cảnh nam chính cứu nữ chính trong tình huống đó làm tôi suýt khóc đấy.

Phim giật gân mà lại có chất lãng mạn thế này á????? Oa, đỉnh thật sự.

Nếu chỉ nhìn vào những lời khen ngợi liên tiếp trên mạng xã hội, có vẻ như ý đồ đó đã thành công rực rỡ.

Thế nhưng.

"Mà nhắc mới nhớ, hôm nay Joo Seo-yeon không đến à?"

"Joo Seo-yeon gì chứ, phải gọi là tiền bối Joo Seo-yeon chứ."

"Thì cô ấy có ở đây đâu."

À thì, lời đó cũng chẳng sai.

Khi vắng mặt thì ai mà chẳng nói năng thoải mái được.

Dù sao cũng đâu phải là nói xấu gì.

Đúng như lời Kim Hyun-seok, Seo-yeon vẫn chưa xuất hiện tại đây.

Nghe nói cô phải ghé qua ADs một lát vì vướng lịch quay quảng cáo khác.

Hoặc là có việc gì đó bận rộn.

"Nhưng sao cậu lại nhắc đến Seo-yeon?"

"À, tại lúc quay phim cô ấy có nói thế này."

"Lúc quay tập 12 ấy hả?"

"Đúng vậy."

Tập 12 là một đợt quay phim vất vả nhất từ trước đến nay.

Đầu tiên là cảnh mưa xối xả ở khe suối, có chút nguy hiểm.

Dù không đến mức mưa bão nhưng cũng đủ để gây khó khăn cho việc ghi hình.

...Thực ra có khá nhiều tình huống nguy hiểm, nhưng có lẽ vì là Joo Seo-yeon nên mọi chuyện mới suôn sẻ chăng.

Dù sao thì lúc đó, Seo-yeon đã nói với Hyun-seok - người đang lộ rõ vẻ căng thẳng - một câu thế này.

"Lời khen trên các cộng đồng mạng không trực tiếp dẫn đến thành tích đâu anh."

"Gì cơ?"

"Nếu cứ coi phản ứng của các cộng đồng mạng là phản ứng của số đông rồi đắm chìm vào đó, chúng ta có thể sẽ bỏ lỡ những thứ lớn lao hơn đấy."

Đó là điều mà về mặt lý trí, Hyun-seok cũng hiểu rõ.

Thế nhưng, để một người cùng trang lứa như Seo-yeon nói ra điều đó thì anh cũng không biết phải cảm thấy thế nào.

'Hơn nữa, dù biết là khác biệt nhưng cũng khó mà phớt lờ được.'

Vả lại, không phải lúc nào những phản ứng đó cũng sai.

Cũng có những lúc chúng đúng.

Chắc chắn sẽ có trường hợp một chiếc dùi nhọn hoắt đâm trúng vào chính mình.

Vì vậy, không thể cứ thế mà ngồi yên quan sát được.

"'Grand Game' là một bộ phim hay. Có lẽ... cốt truyện ban đầu của nó hơi khác một chút."

"Sao em lại nghĩ vậy?"

"Vì những manh mối đưa ra từ trước đến nay đều ám chỉ điều đó."

Anh tò mò không biết đó là ám chỉ gì nên đã hỏi lại.

Seo-yeon trả lời bằng một giọng điệu bình thản.

Giọng nói trong trẻo ấy vang lên giữa tiếng mưa rơi, khiến người ta hiểu ngay lý do vì sao cô có thể lọt vào tận chung kết "Ca sĩ mặt nạ".

Bởi nó nghe chẳng khác gì một tiếng hát.

"Có lẽ, ban đầu họ định thiết lập nữ chính là hung thủ."

"Cái gì? Thật á?"

"Vâng, việc cô ấy luôn ở bên cạnh nam chính từ trước đến nay chắc chắn là vì lý do đó. Dĩ nhiên, đó có thể không phải là cốt truyện đã được chốt hạ."

Có lẽ bước ngoặt chính là tập 10.

Giống như "Khu vườn trên trời" vậy.

Tuy nhiên, trong phim truyền hình, "nữ chính" là đối tượng để khán giả chủ chốt nhập tâm vào.

Biến nhân vật đó thành "hung thủ" đòi hỏi một quyết định cực kỳ lớn lao.

Seo-yeon biết rõ điều đó.

Bởi "Grand Game" là bộ phim mà Seo-yeon đã xem một cách khá hứng thú ở tiền kiếp.

'Dù khi đó tôi chẳng hiểu gì về cảm xúc.'

Dù không hiểu cảm xúc, nhưng về mặt cốt truyện, vẫn có những điểm khiến người ta bị cuốn hút.

Dĩ nhiên, bản thân cô lúc đó còn nhiều điều chưa rõ về yếu tố "nhập tâm" này.

'Đúng ra thì "Khu vườn trên trời" phải chiếu trên đài cáp và phát sóng muộn hơn nhiều, nên lẽ ra hai phim sẽ không đụng độ nhau.'

Vì vậy, thực tế "Grand Game" đã từng độc chiếm ngôi đầu.

Thế nhưng kết cục của nó lại gần như là "đầu voi đuôi chuột".

'Dù vậy, nó vẫn kết thúc với việc bảo vệ được tỷ lệ người xem khá ổn định.'

Lý do đã được đạo diễn tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn sau đó.

Rằng "Kịch bản gốc vốn dĩ nữ chính là hung thủ".

Nghe câu đó xong rồi xem lại từ đầu, chắc chắn sẽ thấy những manh mối hiện rõ mồn một.

"Họ đã chọn đại chúng."

Đó là kết quả của việc cân nhắc giữa những người muốn xem phim giật gân và đối tượng khán giả chính của phim truyền hình.

"Vậy, em nghĩ kết quả sẽ thế nào?"

Vì lời nói của Seo-yeon nghe cứ như một lời tiên tri, Kim Hyun-seok đã vô thức hỏi như vậy.

Seo-yeon nhìn anh với vẻ mặt hơi thắc mắc một chút.

Rồi cô khẽ mỉm cười.

Nhìn nụ cười đó, Kim Hyun-seok cảm nhận được.

Dạo gần đây, dường như Seo-yeon cười nhiều hơn hẳn.

Hơn nữa, nụ cười điềm tĩnh ấy đẹp đến mức khiến người ta vô thức ngẩn ngơ.

Ngay cả một người đã quá quen với các nghệ sĩ xinh đẹp như anh cũng không ngoại lệ.

"Cái đó thì xem tập 12 là biết ngay thôi mà?"

Tập 12 mà cô nói không phải là "Grand Game".

Mà chính là tập 12 của "Khu vườn trên trời" đang được ghi hình.

"...Đã có chuyện như vậy sao?"

Nữ diễn viên Park Se-jin, người thủ vai Lee Min-seo, hỏi với vẻ mặt thắc mắc.

"Lúc đó em chẳng còn tâm trí đâu nên không biết gì cả."

"Đúng rồi, sau đó Seo-yeon còn bị lăn xuống khe suối nữa mà."

"À, cái đó là vì cứu anh nên mới ngã đấy."

"Thật á? Diễn viên nữ mà ngã thế thì làm sao! Lỡ bị thương nặng thì tính thế nào!!"

Nghe Park Se-jin nói với vẻ hậm hực, Kim Hyun-seok thấy thật cạn lời.

"Này, diễn viên nam là người sắt chắc? Lăn từ vách đá xuống thì ai mà chẳng bị thương?"

"Lúc đó nguy hiểm đến thế sao?"

Han Seong-jin, bạn của Hyun-seok, nhớ lại chuyện lúc đó.

Thấy có chút náo động nên anh chạy ra xem, thì thấy Seo-yeon đang vẫy tay từ dưới khe suối.

Nhân viên thì nháo nhào, đạo diễn cũng hớt hải chạy tới.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Seo-yeon chỉ cuống quýt hét lên.

"Em không sao đâu! Em không dễ bị thương bởi mấy cái này đâu!!"

Lăn xuống khe suối dốc đứng mà không bị thương, thì rốt cuộc phải làm gì mới bị thương được đây?

"Thật sự là trên da không có lấy một vết xước luôn. Da của các nữ diễn viên vốn dĩ khỏe thế à?"

"Vết xước gì chứ."

Dù sao thì nhờ vậy mà buổi quay hình đã kết thúc tốt đẹp.

Seo-yeon đã diễn xuất mà không màng đến bản thân.

Những hành động khiến đạo diễn suýt ngất xỉu đó đã được ghi lại rất tốt, giúp tập 12 hoàn thành mỹ mãn.

Đang trò chuyện như vậy thì.

"A, Seo-yeon đến rồi, để em ra đón chị ấy vào!"

"Cứ tự nhiên."

Địa điểm tụ họp hôm nay chính là biệt thự của Park Se-jin.

Việc rủ mọi người cùng tập trung xem phim cũng là ý kiến của cô.

Đúng là rất giống nhân vật Lee Min-seo trong phim.

Và vì hôm nay là tập mà Lee Min-seo đóng vai chính, nên việc cô ấy phấn khích như vậy cũng là điều dễ hiểu.

"Liệu... tập 12 này sẽ giúp phim bứt phá đến mức nào đây."

Thực tế, "Khu vườn trên trời" đã chạm đến ngưỡng "thành công lớn" rồi.

Dù cảm thấy mong đợi thêm nữa là tham lam, nhưng người ta vẫn cứ muốn nhìn lên những đỉnh cao hơn.

Chẳng thể làm khác được.

Bởi diễn viên vốn dĩ là loài sinh vật như thế.

Bắt đầu rồi.

Tuần này Grand Game nói thật là hơi kỳ kỳ.

Lo là Khu vườn trên trời cũng đi vào vết xe đổ đó quá.

"Grand Game" chắc chắn đã có những điểm thu hút được đối tượng khán giả chính.

Thế nhưng, đối với khán giả nam, nó lại có những phần khiến họ mất hứng.

Dĩ nhiên, lượng khán giả nam so với khán giả chính thì chẳng đáng là bao nên không có sức ảnh hưởng lớn.

Vì vậy, họ cũng chỉ biết lầm bầm kiểu: "Lại lãng mạn rồi, đúng là phim Hàn thì không thoát được cái dớp này".

Họ nghĩ chắc "Grand Game" dù bị chửi một chút nhưng vẫn sẽ ăn nên làm ra thôi.

Lần này lại diễn ra theo góc nhìn của Lee Yoo-joo à?

Dạo này diễn xuất của Joo Seo-yeon trong vai Lee Yoo-joo đỉnh thật sự, xem cuốn vãi.

Lúc đầu đã hay rồi mà càng về sau càng đỉnh.

Mà công nhận là xinh thật sự ㅋㅋ

Seo-yeon hợp với những vai có ấn tượng sắc sảo thế này hơn là những vai hiền lành.

Ít nhất thì các fan của Seo-yeon đều nghĩ vậy.

Và thực tế cũng đúng như thế.

Thế tập 10 người chuẩn bị hung khí là ai vậy?

Rõ quá rồi còn gì, chẳng phải Lee Min-hyuk sao?

Thế thì lộ liễu quá, khéo khi lại là Gil Su-jin cũng nên ㅋㅋ

Những cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn trong khi tập 12 trôi qua.

Tập 11 mang một bầu không khí căng thẳng kỳ lạ, như muốn ám chỉ nội dung của tập 10.

Câu chuyện diễn ra dưới góc nhìn của Gil Su-jin, để lộ tâm lý muốn nhắm vào Lee Yoo-joo của bà ta.

Và trước mặt bà ta, Lee Yoo-joo đã nói thế này.

「Nếu đó là điều dì mong muốn.」

Câu nói đó là minh chứng cho việc Lee Yoo-joo đã giành được thế thượng phong trong mối quan hệ với Gil Su-jin.

Rằng cô sẽ để mắt đến cả Lee Min-hyuk chứ không chỉ mình Lee Min-seo.

Nghe vậy, Gil Su-jin dù trong lòng nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra nồng hậu đón tiếp Lee Yoo-joo.

Thêm vào đó, còn một người nữa.

「A, các cậu cũng đến đây à? Chào nhé, Yoo-joo.」

Song Ga-yeon, cô bạn cùng lớp.

Và bạn trai của cô ấy, Ji Chang-woo.

Cả hai cùng xuất hiện.

「Các cậu cũng đến khe suối chơi à. Ở đây thích thật đấy.」

Đây là nhân vật thỉnh thoảng vẫn lộ diện cho đến tập 10.

Một nữ sinh liên tục tiếp cận Lee Yoo-joo.

Dĩ nhiên, Lee Yoo-joo chẳng mấy mặn mà với một người không mang lại lợi ích gì cho mình.

Trong ngôi trường trung học Tae-yang đầy rẫy giới thượng lưu này, gia thế của cô bạn đó chỉ ở mức bình thường.

Chỉ vừa đủ chạm ngưỡng thượng lưu mà thôi.

Vì thế, Lee Yoo-joo chẳng mấy bận tâm đến cô ta.

「Đúng là thời điểm đẹp nhỉ.」

Nhìn cô bạn đi chơi cùng bạn trai, Lee Yoo-joo nói với giọng mỉa mai.

Dù bị mỉa mai, Song Ga-yeon vẫn chỉ nghiêng đầu cười rạng rỡ.

「Cậu cũng vậy mà.」

Dĩ nhiên, Song Ga-yeon chỉ đơn thuần muốn nói là "Trông cậu cũng có vẻ đang vui".

Nhưng biểu cảm của Lee Yoo-joo lại hiếm khi nhăn nhó lại.

ㅋㅋㅋ Gậy ông đập lưng ông rồi.

Mấy đứa hiền lành thuần khiết thế này thì mỉa mai không có tác dụng đâu ㅋㅋ

Song Ga-yeon là Cha Na-hee đóng đúng không? Diễn xuất tiến bộ nhiều thế?

Cha Na-hee cũng xinh đấy nhưng đứng cạnh Joo Seo-yeon thì đúng là trông bình thường hẳn.

Thế nên mới hợp với vai Song Ga-yeon hơn đấy.

Phản ứng đổ dồn vào phân cảnh đó nhiều đến mức ấy.

Thế nhưng trong tập 11, Song Ga-yeon không xuất hiện thêm lần nào nữa sau cảnh đó.

Và tiếp nối là tập 12.

Tập 12 lại quay về diễn biến dưới góc nhìn của Lee Yoo-joo.

Một cuộc cãi vã nhỏ với Lee Min-hyuk.

Và Min-seo đã ngăn Min-hyuk lại.

「Con đã bảo là việc học của con, con sẽ tự lo liệu mà!!」

「Đó là câu nói chỉ dành cho người đã chứng minh được bằng thành tích thôi.」

「Vậy thành tích của Min-seo có cao hơn con không? Không hề mà!」

「Đúng vậy, nhưng nếu có sự giúp đỡ của Lee Yoo-joo, em con sẽ tiến bộ nhanh hơn.」

Gil Su-jin vốn đã biết rõ thành tích của Lee Yoo-joo.

Điểm tuyệt đối.

Kể từ khi nhập học, cô chưa bao giờ rời khỏi vị trí dẫn đầu với số điểm tối đa.

Toàn bộ đều đạt hạng 1.

Dù là điểm trên lớp hay điểm cộng, cô đều cùng Min-seo thâu tóm hết, nhận được mọi sự yêu mến từ các giáo viên trường Tae-yang.

Đại học thì chắc chắn cô có thể chọn bất cứ đâu mình muốn.

Một người như thế, nếu giúp đỡ con trai bà ta.

Thì việc đỗ thủ khoa ngành Y đại học Baekyeon cũng chỉ là chuyện nhỏ, Gil Su-jin tin là vậy.

Đúng là Lee Min-hyuk rồi.

Gil Su-jin thì có vẻ chẳng có lý do gì để đâm cả.

Hay là ngược lại, Lee Yoo-joo mới là người đâm nhỉ ㅋㅋㅋ

Lee Yoo-joo mà đâm thì không dùng dao đâu, dùng rìu cơ.

Dùng rìu là Joo Seo-yeon nhé.

Phim dần đi đến hồi kết.

Xung đột được dàn xếp theo cách đó, và trong tình cảnh không ai biết tung tích của hung khí ra sao.

Cả Min-seo và Min-hyuk đều đồng thời mất tích.

Lúc đầu, họ chỉ nghĩ đơn giản là hai anh em cãi nhau với Gil Su-jin nên không về nhà.

Nhưng khi cơn mưa xối xả trút xuống mà họ vẫn chưa quay lại, bầu không khí dần trở nên tồi tệ.

Gil Su-jin cùng chồng là Lee Hyuk-soo cùng nhau đi tìm.

Lee Yoo-joo cũng chẳng còn cách nào khác là phải đi tìm họ.

「Mình cứ tưởng thời kỳ nổi loạn của anh ta đã qua rồi chứ.」

Lẩm bẩm rằng mình đã quá đánh giá cao Lee Min-hyuk, Lee Yoo-joo cũng bắt đầu tìm kiếm.

Trong lúc đang ra ngoài tìm họ.

Yoo-joo nhận được điện thoại từ Min-seo.

「A-anh ấy bị lăn xuống khe suối bị thương rồi.」

Bình thường Min-seo vẫn gọi thẳng tên Min-hyuk.

Việc cô gọi là "anh" cho thấy cô đang hoảng loạn đến mức nào.

Cuối cùng, Lee Yoo-joo đành phải hướng về địa điểm mà cô ta chỉ định.

Nơi đó không xa chỗ họ đã chơi đùa lúc ban ngày.

「Min-seo? Còn dì đâu?」

Có lẽ vì trời đang mưa nên sương mù khiến phía dưới khe suối mờ mịt không rõ.

Lee Yoo-joo tiến lại gần Min-seo rồi nhìn quanh.

Không thấy Gil Su-jin và Lee Hyuk-soo đâu cả.

Lúc nãy Min-seo gọi cho cô có bảo là đã báo cho cả hai người rồi, nên điều này có chút kỳ lạ.

「C-chuyện đó không quan trọng. Đằng kia, anh ấy ngã xuống dưới kia rồi!」

Thấy cô ta giậm chân với gương mặt tái mét, Lee Yoo-joo thở dài tiến lại gần.

Cô nghĩ chắc Gil Su-jin và Lee Hyuk-soo vừa đi đâu đó một lát thôi.

Lee Yoo-joo không hề mảy may nghĩ rằng Lee Min-seo có thể làm gì mình.

Bởi lẽ, ngay từ đầu, Lee Min-seo đối với cô chỉ là một sự tồn tại nằm ngoài mối quan tâm, chỉ là một bàn đạp không hơn không kém.

Một đối tượng để so sánh, một mồi nhử để tiếp cận Lee Min-hyuk.

Vì thế, cô không bao giờ nghĩ rằng một kẻ chỉ là mồi nhử lại có thể làm được điều gì đó.

「Y-Yoo-joo à. Điện thoại mình hết pin rồi nên chưa kịp báo cho bố mẹ. Cậu cho mình mượn máy một chút được không?」

À, hỏa ra đó là lý do Gil Su-jin và Lee Hyuk-soo không có ở đây sao?

Lee Yoo-joo thản nhiên đưa điện thoại cho Min-seo.

Dù sao cô cũng chẳng muốn làm gì ở đây cả.

Chỉ mong hai người họ mau đến để giải quyết cho xong chuyện này thôi.

「Chẳng thấy gì cả?」

Sương mù dày đặc cộng thêm trời mưa khiến tầm nhìn bị hạn chế.

Thậm chí cây cối và bụi cỏ rậm rạp che khuất cả phía dưới.

Có một điều chắc chắn là nếu đã ngã xuống thì khó lòng mà tự leo lên được.

Lee Min-hyuk đang ở dưới này sao?

Ngay khi cô đang tập trung nhìn xuống.

Một cảm giác nóng rực truyền đến từ bụng.

「Ơ?」

Kinh ngạc không hiểu chuyện gì, cô cúi xuống nhìn.

Một lưỡi dao đang đâm ngập vào bụng cô.

Và cả gương mặt của Min-seo đang cầm chuôi dao đó nữa.

「Tại sao?」

Có lẽ vì bị đâm vào bụng nên cô không còn chút sức lực nào.

Dĩ nhiên, Min-seo không hề trả lời câu hỏi đó của Lee Yoo-joo.

Cạch.

Cô ta lạnh lùng đẩy cơ thể đang lảo đảo của Yoo-joo xuống vực sâu.

Và rồi.

Banner quảng cáo hiện lên, tập 12 của "Khu vườn trên trời" kết thúc.

Một cái kết kịch tính đến mức không ai có thể đoán trước được câu chuyện sẽ tiếp diễn thế nào.

Không, sao lại cắt đúng chỗ này hả trời ơi!

Đồ lũ không có đạo đức kinh doanh này!

Thế rồi sao? Nữ chính chết à?

Hóa ra là nữ chính giả à????

Điện thoại thì bị cướp, bụng thì bị đâm rồi bị đẩy xuống suối;;

Cái này mà còn sống quay về thì đúng là John Wick rồi chứ gì nữa???

Vì vậy, việc các cộng đồng mạng bùng nổ cũng là điều hiển nhiên.

Đồng thời, đó cũng là phát súng hiệu cho cuộc lội ngược dòng vĩ đại, màn phản kích đầy ngoạn mục của "Khu vườn trên trời".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!