Mọi ánh đèn trong quán trọ đồng loạt vụt tắt.
Thực tế, nơi Seo-yeon đang ở không phải một quán trọ bình thường.
Nói cho đúng thì trước đây nó từng kinh doanh, nhưng sau khi đóng cửa đã được cải tạo thành phim trường.
Tất nhiên việc ăn ở tại đây không thành vấn đề, các trang thiết bị vẫn còn nguyên vẹn.
Chỉ là sau khi biến thành phim trường, nơi này đã được lắp đặt thêm nhiều công cụ hỗ trợ cho việc ghi hình.
"Tốt rồi, đèn tắt hết rồi đấy."
Những diễn viên tham gia buổi quay gật đầu khi quan sát dàn khách mời Hàn Quốc đang dáo dác nhìn quanh trong bóng tối.
Qua ống kính camera hồng ngoại, hầu hết bọn họ đều lộ rõ vẻ hoang mang.
Thực ra trong số đó có hai người đã nhận ra điều bất thường.
Một người vốn dĩ rất nhạy bén, người còn lại là quản lý đã được nghe thông báo từ trước.
Nhưng không sao cả.
Vì mục tiêu chính của buổi quay lén này là Seo-yeon, người vẫn đang ngơ ngác nhìn vào màn đêm.
"Trông mặt cô ấy chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả nhỉ?"
"Êêê~, thế thì dở rồi~."
Đối với những diễn viên đã dày công hóa trang, phản ứng này khiến họ hơi hụt hẫng.
Thỉnh thoảng vẫn có những người như vậy.
Đặc biệt là trong các chương trình quay lén kinh dị, luôn có những kẻ cố tỏ ra cứng cỏi.
Dù bản tính họ vốn thế hay thực sự không sợ, thì cũng nên phối hợp một chút để chương trình có thêm tư liệu chứ.
Vấn đề ở chỗ đây là quay lén, nếu không sợ hãi ngay lập tức thì sẽ rất dễ bị lộ là đang diễn.
"Cứ tập trung kích hoạt các thiết bị trước đã, rồi dẫn dụ cô ấy đến đúng vị trí."
PD Nanjo, người nãy giờ vẫn lắng nghe cuộc đối thoại của các diễn viên, khẽ lên tiếng.
Hiện tại họ đang ở tầng trên nơi Seo-yeon đứng.
Đó là một khoảng không gian trống được tạo ra khi cải tạo phim trường.
"Nếu cô ấy không sợ, thì chúng ta phải khiến cô ấy phải sợ mới được."
PD Nanjo nói rồi nhìn vào Seo-yeon trên màn hình.
Cô bắt đầu dẫn đầu những người khác bước đi trong bóng tối.
Mục tiêu là đi dọc hành lang để tìm cách bật lại đèn.
'Chẳng sợ tí nào.'
Seo-yeon vừa đi dọc hành lang vừa nghĩ thầm.
Trong lúc lẩm bẩm trong lòng, cô chợt nhớ đến trò chơi kinh dị mình từng chơi trước đây.
Lúc đó cô nghĩ mình sợ là vì nhân vật điều khiển quá yếu.
Nếu bản thân có thể bước vào trò chơi, thì dù là quái vật hay bất cứ thứ gì, cô cũng sẽ nghiền nát chúng bất kể chúng có vung cưa máy hay không.
Cái suy nghĩ đầy vẻ ngạo mạn đó vẫn còn sót lại trong đầu cô.
À không, lúc đó cô đã nghĩ thế thật mà.
...Nhưng giờ nghĩ lại, chẳng lẽ lúc đó mình chỉ đang bốc phét thôi sao?
Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô.
Cộp.
"Se-Seo-yeon à? Sao em tự nhiên dừng lại thế?"
Quản lý Park Eun-ha phát hoảng trước hành động đứng khựng lại đột ngột của Seo-yeon.
'A, cái bầu không khí này thật sự không ổn chút nào.'
Dù đã được nghe kể trước, Eun-ha vẫn run cầm cập vì sợ.
Chị không bao giờ xem phim kinh dị, cũng chưa từng chạm vào game kinh dị bao giờ.
Lần duy nhất chị tiếp xúc với thể loại này là khi đi chơi thoát hiểm cùng bạn bè.
Đó là một địa điểm nổi tiếng với chủ đề kinh dị ở Gangnam, và lần đó chị đã suýt ngất xỉu ngay tại chỗ.
'L-Lúc đó cũng đúng lúc gặp phải chủ đề kinh dị kiểu Nhật Bản.'
Cảm giác y hệt như thế này.
Chỉ cần có cái gì đó rơi xuống là đúng bài luôn...
Rầm!!
"Áááá!!!!"
Park Eun-ha hét lên thất thanh.
Trần nhà đột ngột mở ra và một vật thể tròn trịa rơi xuống.
Phập!!
Ngay khoảnh khắc đó, Seo-yeon vung tay theo bản năng.
Đó hoàn toàn là một hành động phản xạ.
Và rồi, bàn tay Seo-yeon đâm xuyên qua vật thể tròn trịa kia một cách chính xác.
"Ể!?"
Đã lâu lắm rồi Narumi Sora mới thốt lên một câu cảm thán đậm chất Nhật Bản như vậy.
Không phải bằng nắm đấm, mà Seo-yeon đã xòe bàn tay ra và đâm xuyên qua đầu con ma nơ canh.
'Không phải đấm, mà là... cái đó gọi là gì nhỉ, Quán Thủ? Cô ấy đâm xuyên nó bằng đầu ngón tay sao??'
Làm sao có thể như thế được?
Việc bàn tay cô đâm xuyên qua vật thể còn đáng sợ hơn cả việc cái đầu ma nơ canh giống người thật rơi xuống từ hư không.
Không phải đánh văng, cũng không phải đập nát, mà là đâm xuyên bằng tay không.
"..."
Seo-yeon nhìn cái thứ đang cắm ngập đến tận cổ tay mình.
Dù xung quanh khá tối, nhưng đôi mắt đỏ rực lấp lánh của cô không bị ảnh hưởng nhiều.
Vì vậy, ngay cả trong bóng tối, cô vẫn nhìn rõ cái đầu ma nơ canh được chế tác tinh xảo.
Thực tế, Seo-yeon còn chẳng kịp nghĩ đây là ma nơ canh.
Chất lỏng màu đỏ bên trong chảy ra, cảm giác chạm vào tay cũng khiến cô khó lòng giữ bình tĩnh.
Cảm giác của con người đôi khi phụ thuộc rất nhiều vào thị giác.
Dù biết là đầu ma nơ canh, nhưng vì nó quá giống thật nên cô cảm thấy một nỗi khó chịu không thể diễn tả bằng lời.
"Se-Seo-yeon?"
Thay cho Park Eun-ha đang run rẩy, Sora lên tiếng hỏi.
Bởi vì phản ứng của Seo-yeon có chút kỳ lạ.
"R-rút... rút nó ra hộ em với."
'Hả?'
Sora cảm nhận được giọng nói của Seo-yeon đang run lên.
Lúc này Sora mới tiến lại gần và nhận ra thứ đang cắm vào tay Seo-yeon là một cái đầu ma nơ canh giống hệt người thật.
'Ua, trông gớm quá.'
Thậm chí vì bị đâm nát phần miệng nên mắt của nó còn hơi lồi ra.
Tất nhiên trông nó không đến mức giống hệt đầu người thật.
Chỉ là một cái đầu ma nơ canh được hóa trang kỹ lưỡng.
Nhưng trong không gian tối tăm này, sự tương đồng mập mờ đó lại tạo ra một cảm giác ghê rợn khó tả.
"Đ-được rồi."
"..."
Dù Sora đã nói vậy, Seo-yeon vẫn không dám nhìn vào tay mình.
Cô nhắm nghiền mắt lại, rõ ràng là đang rất sợ hãi.
'Hóa ra Seo-yeon cũng biết sợ à?'
Nhìn thấy dáng vẻ đó, Sora cảm thấy hơi lạ lẫm.
Cô cứ ngỡ Seo-yeon là người sắt, hóa ra không phải.
"E-em sẽ đứng đây một lát rồi mới đi, hai người có thể đi bật đèn trước được không?"
"Hả?"
Sao cô lại nói ra lời thoại của mấy người hay bị lạc trong phim kinh dị vào lúc này chứ?
"Đ-được rồi."
Bình thường thì dù không biết lý do, họ vẫn sẽ đứng đợi.
Nhưng hiện tại chẳng phải đang quay chương trình sao.
Vậy nên để Seo-yeon lại một mình sẽ tốt hơn.
Dù sao mục tiêu cũng là cô ấy, làm vậy thì cảnh quay mới chất lượng được.
"Bọn chị đi bật đèn hành lang đây!"
Nơi bật đèn hành lang nằm ở cuối con đường, phải rẽ phải rồi đi thêm một đoạn dài nữa.
Khoảng cách là khá xa.
Vì đây không phải là một quán trọ nhỏ.
'Phải làm sao đây.'
Sau khi Sora đi khỏi, Seo-yeon đứng im tại chỗ một lúc.
'C-chân mình không cử động được?'
Không thể nào.
Thật vô lý.
Seo-yeon không thể chấp nhận được tình cảnh này.
Thú thật, cô vẫn chưa hề nghĩ đây là một buổi quay lén hay ghi hình.
Vốn dĩ Seo-yeon chưa từng xem những chương trình như quay lén, và thế hệ của cô cũng xa lạ với những thứ này. Thậm chí cô còn không có ý niệm rằng mình sẽ bị quay lén khi đang ở nước ngoài.
...Nhưng lý do lớn nhất là khoảnh khắc đâm xuyên cái đầu kia, tâm trí cô đã hoàn toàn rối loạn.
'M-mình chắc chắn chưa từng biết sợ là gì mà.'
Ngoại trừ lúc chơi game.
Chẳng lẽ mình lại yếu đuối trước nỗi sợ kiểu này sao?
Rõ ràng lúc đóng vai ma ở trường, cô đâu thấy sợ gì.
Seo-yeon suy nghĩ.
Khi cảm nhận các loại cảm xúc, đôi khi cô sẽ cảm thấy một vài cảm xúc mạnh mẽ hơn bình thường.
Chủ yếu không phải là những điều tồi tệ, mà là niềm vui.
Hoặc là cảm giác thành tựu khi được khen ngợi.
Đó là những cảm xúc có tác động lớn đến cô.
Nhưng cô nghĩ nỗi sợ thì không phải.
Vì thực sự từ trước đến nay cô chưa từng cảm thấy như vậy.
'N-nhưng sao giờ lại sợ thế này.'
Đôi chân cảm thấy rệu rã, không thể bước tiếp.
Trong lúc nỗi sợ hãi đang dần xâm chiếm khiến cô không còn nhận ra hơi ấm xung quanh.
Bịch.
Cùng với một tiếng động trầm đục, cô cảm nhận được có người đang đứng sau lưng mình.
"Bây giờ đấy, chính là lúc này!!"
Seo-yeon đột nhiên bị bỏ lại một mình.
Thấy vậy, các diễn viên đóng vai ma đầy nhiệt huyết lập tức tiến về vị trí của mình.
Ban đầu họ định dẫn dụ cô ra hành lang, sau đó dùng các thiết bị khác để tách cô ra khỏi những người còn lại.
Nhưng không ngờ cô lại đứng lại một mình, thật là cơ hội ngàn năm có một!
'Hóa ra cô nàng này sợ ma à? Đứng hình luôn rồi kìa!'
Một nữ diễn viên nổi tiếng chuyên đóng vai ma trong các nhà ma và công viên giải trí khẽ mỉm cười, là người đầu tiên xuất kích.
'Kích hoạt thiết bị nào.'
Trên hành lang đột nhiên vang lên tiếng bịch, bịch, bịch.
Những rung động nhẹ kèm theo âm thanh bắt đầu lan tỏa.
'Không khí tuyệt lắm.'
Nữ diễn viên đi qua lối đi bí mật bên trong tòa nhà và bước ra từ một bức tường giả.
Trong mắt người khác, trông cô ta như thể đột nhiên xuất hiện giữa hành lang.
Cô ta đứng khựng lại ở vị trí cách Seo-yeon khoảng 3 mét.
"Hơ... hơ hơ hơ."
Một tiếng cười âm u vang lên.
Tiếng cười đầy điên dại, oán hận.
Đó là tiếng cười đã khiến biết bao khán giả phải khiếp vía trong các chủ đề ma quái.
Nghe thấy tiếng động đó, Seo-yeon chậm chạp quay đầu lại.
'Phải rồi, phản ứng đó...'
Nữ diễn viên đang mỉm cười hài lòng với phản ứng đó thì bỗng chốc cứng đờ người.
Trong bóng tối.
Hai con mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào cô ta.
'Ơ, sao mắt lại phát sáng màu đỏ thế kia?'
Cô ấy lắp bóng đèn vào mắt à?
Ngay khi ý nghĩ đó vừa xẹt qua, Seo-yeon như khuỵu xuống và ngã bệt tại chỗ.
'Hả?'
Tạm gác chuyện đôi mắt sang một bên, nữ diễn viên thoáng bối rối trước hành động của Seo-yeon.
Sao lại ngồi thụp xuống thế?
Bủn rủn chân tay à?
Vậy thì giờ làm sao dẫn dụ cô ấy đi tiếp đây?
'À không, không phải. Có khi cô ấy gặp vấn đề gì về sức khỏe rồi.'
Nghĩ vậy, cô ta định tiến lại gần Seo-yeon.
Seo-yeon giật mình, dùng hai tay bò lùi lại để né tránh "con ma".
Nữ diễn viên đóng vai ma thấy vậy liền bước nhanh hơn.
"Hả?"
Cô ta quên mất mình đang đóng vai ma mà vô tình thốt lên đầy kinh ngạc.
Seo-yeon, người vừa mới bủn rủn chân tay, đang dùng hai tay bò dọc hành lang với tốc độ kinh hoàng.
'Ơ kìa, khoan đã.'
Chờ chút.
Đã bảo chờ chút mà.
Cô ta càng bước nhanh thì tốc độ bò của Seo-yeon lại càng nhanh hơn.
Không, phải nói là cực nhanh.
Làm sao có thể bò bằng hai tay nhanh đến thế chứ?
Khoan đã, đi hướng đó thì...
Ngay khoảnh khắc đó.
"Ááááááááá!!!"
Tiếng hét thất thanh vì sợ hãi thực sự bắt đầu vang vọng khắp quán trọ.
"Cứ ở đây một lát rồi quay lại phòng thôi."
"S-Seo-yeon thì sao?"
"Bên đó... chắc đội quay phim sẽ lo liệu thôi mà?"
Sora nghĩ mình đã đi đủ xa nên vừa rẽ phải đã dừng bước.
Dù sao cũng không được bật đèn, và cô cũng chẳng muốn di chuyển thêm trong cái bầu không khí âm u này.
Cứ ở đây một lát, đội quay phim chắc chắn sẽ làm gì đó với Seo-yeon thôi.
Nghĩ vậy, cô thở phào nhẹ nhõm.
"?"
Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy một con quái vật xuất hiện sau lưng Park Eun-ha từ lúc nào.
Chính xác thì đó là một diễn viên hóa trang thành quái vật.
Hắn cầm một chiếc rìu trên tay, đeo mặt nạ thối rữa kỳ quái như thây ma.
Thân hình hộ pháp càng làm tăng thêm vẻ uy hiếp.
Một ngoại hình chỉ nhìn thôi đã thấy rợn tóc gáy.
"Hiiii!"
Park Eun-ha nhận ra muộn màng cũng kinh hãi tột độ.
Nhìn con quái vật đang lừng lững tiến về phía mình, Eun-ha túm lấy vạt áo Sora lắc mạnh.
"K-Không phải mục tiêu không phải là chúng ta sao? C-Cô mau vung cái nhị khúc côn lúc trước ra đi!!"
"K-Không, không vung được đâu. V-Vốn dĩ em có mang theo được đâu."
Cái đó không được mang lên máy bay.
Nó là hung khí thực thụ đấy.
Thấy phản ứng của hai người, con quái vật cầm rìu có vẻ khoái chí, từ từ tiến lại gần.
Thế rồi, hắn bỗng đứng khựng lại.
Như thể nhìn thấy thứ gì đó, ánh mắt hắn dán chặt vào một hướng.
"Hử?"
Hành động kỳ quái đó khiến Sora và Eun-ha đang sợ hãi cũng phải thắc mắc.
Tự nhiên hắn bị làm sao thế?
Điều kỳ lạ hơn còn ở phía sau.
Hắn không chỉ dừng lại, mà còn bắt đầu lùi lại từng bước một.
Gì vậy? Sao hắn lại thế?
Cứ như thể... có thứ gì đó ở sau lưng mình vậy...
Nghĩ đến đó, Sora và Eun-ha vô thức quay đầu lại.
Và rồi, họ đã thấy.
Một thứ gì đó đang bò về phía này với tốc độ kinh hoàng.
".........!!!"
Lần đầu tiên trong đời, Sora hiểu thế nào là nỗi sợ hãi đến mức không thốt nên lời.
Bất chợt, cô nhớ đến một trò chơi RPG Maker từng rất nổi tiếng.
Hình như gọi là "Nhà của phù thủy".
Trong đó có một mụ phù thủy mất nửa thân dưới đuổi theo nhân vật chính.
Mụ ta bò bằng hai tay để truy đuổi.
Cảnh tượng lúc này y hệt như vậy.
Mái tóc đen dài rũ rượi, đôi mắt đỏ rực lấp lánh giữa những kẽ tóc.
Và một người phụ nữ đang bò bằng hai tay với tốc độ không tưởng.
Phần thân dưới không nhìn rõ.
Vì vốn dĩ xung quanh rất tối.
Điều quan trọng là người phụ nữ đó đang bò dọc hành lang với tốc độ cực nhanh.
Hơn nữa, phía sau cô ta còn có một thứ gì đó giống như ma đang đuổi theo.
"C-C-C-Chạy mau!!"
Người đầu tiên bỏ chạy sau lời của Sora chính là diễn viên đóng vai quái vật.
Hắn đánh rơi cả chiếc rìu trên tay, lúng túng bỏ chạy.
Tiếp đó, Sora và Eun-ha cũng đuổi theo con quái vật mà chạy thục mạng.
Vì họ nghĩ diễn viên làm việc ở đây chắc chắn sẽ rành đường hơn.
Cộc!!
Nghe thấy tiếng động lạ, Sora vừa chạy vừa ngoái lại nhìn.
Người phụ nữ đang bò kia đã nhặt lấy chiếc rìu mà con quái vật đánh rơi.
Cô ta vừa bò vừa nện rìu xuống sàn. Cộc, cộc.
Tại sao lại phải nện rìu xuống sàn chứ?
Đáng sợ quá đi mất.
Tại sao lại làm thế, thật sự đấy.
Hơn nữa tốc độ của cô ta còn nhanh hơn trước.
"Khàààà!! ...Ááááá!!!"
Những diễn viên đang chờ sẵn ở các vị trí để hù dọa Seo-yeon.
Họ định hét lớn để làm Sora và Eun-ha giật mình, nhưng khi thấy thứ đang đuổi theo phía sau, tất cả đều nhập hội bỏ chạy cùng nhau.
"Bên cạnh có tường giả đấy. Tường giả!!"
Mấy "con ma" cũng quên luôn vai diễn, vội vàng đập tường tìm cửa.
"N-Nhanh đóng lại, đóng lại mau!!"
Chạy vào lối đi sau tường giả thì cô ta sẽ không đuổi theo được nữa.
Ba con ma gặp nhau trên đường chạy thốt lên đầy cấp bách.
Họ định đóng bức tường giả lại thì.
Rầm, rầm!
"K-Không đóng lại được!!"
Sora hét lên.
Chợt nhìn xuống dưới, cô thấy một chiếc rìu đang kẹt giữa khe hở của bức tường giả.
Từ lúc nào thế?
Ơ, khoan đã.
Tất cả mọi người đều nhìn xuống dưới.
Khự.
Từ khe hở, một bàn tay trắng bệch xuất hiện, bấu chặt lấy mép tường.
Mái tóc đen rũ xuống.
Chiếc rìu lách vào, bức tường giả bị nạy ra một chút, để lộ đôi đồng tử đỏ rực đang ngước nhìn lên từ phía dưới.
Bức tường giả mà tất cả đang dồn sức chặn lại đang bị nạy ra một cách thô bạo.
Nhìn thấy cảnh tượng đó.
'K-Không xong rồi.'
Sora ngất xỉu ngay tại chỗ.
0 Bình luận