"――Là Lino! Cuối cùng mạo hiểm giả Lino cũng đến rồi!"
Bên dưới, học sinh của đài bán chính quy đang làm ầm ĩ cả lên.
Hình như là Kikirila Amon. Cô nàng phóng viên phỏng vấn mà dạo này ngày nào tôi cũng thấy mặt.
Cuối cùng cũng đến nơi.
Từ dưới cầu thang máy bay, vô số ánh nhìn như dao găm chĩa vào. Mạnh mẽ, sắc bén, và khó mà gọi là một bầu không khí thiện lành cho được.
Mạo hiểm giả Lino nổi tiếng một cách thái quá kia, rốt cuộc tài cán đến đâu.
Những tuyển thủ đến xem với suy nghĩ đó tản ra thưa thớt để không bị coi là đang đi đón tiếp, nhưng vẫn chăm chú quan sát.
Quan sát ứng cử viên số một cho chức vô địch cuối cùng cũng nhập ký túc xá.
"...Nặng nề thật đấy."
Rinokis lẩm bẩm, giấu kín nội tâm, dán lên mặt nụ cười sảng khoái dành riêng cho Magic Vision, rồi chậm rãi bước xuống cầu thang.
Những ánh nhìn mạnh mẽ như gây ra đau đớn vật lý lại càng trở nên gay gắt hơn.
Bề ngoài có thể hào nhoáng.
Nhưng thực tế thì như ngồi trên bàn chông.
Vừa có quay phim, lại sắp phải nhận một cuộc phỏng vấn nhỏ.
Sau đó là công bố poster được làm xong, công bố mở bán goods, rồi lại giải thích luật thi đấu một lần nữa, lịch trình quay phim do đội quay phim Vương đô sắp xếp đã kín mít. Tôi nghĩ không có Lino cũng chẳng sao, nhưng mà, đành phải hùa theo thôi.
Loanh quanh thế này chắc phải quá trưa mới được thả.
Rõ ràng là đãi ngộ khác hẳn tuyển thủ bình thường.
Đãi ngộ dành cho ứng cử viên vô địch.
Kẻ không vừa mắt chắc cũng nhiều. Hẳn toàn là những kẻ chưa biết thực lực, chỉ mới nghe đồn đại. Thực tế công trạng của Lino đâu phải công trạng của mình, nên trong lòng lại càng thêm nặng nề.
Số lượng tham gia, khoảng một vạn người.
Quả là một giải đấu quy mô lớn.
Và, cái tên mạo hiểm giả Lino cũng đã lớn mạnh quá mức rồi.
Cái hồi tốt nghiệp Khoa Mạo hiểm của Trung học bộ Học viện, tôi chưa từng tưởng tượng sẽ có một tương lai thế này.
Không phải tương lai tôi mong muốn.
Nhưng mà, tôi nghĩ đó là một tương lai thú vị.
Mạo hiểm không chỉ là đi đến những nơi nguy hiểm, những vùng đất chưa được khai phá, hay săn những con ma thú hung tợn.
Đối mặt và đương đầu với những thứ mình chưa từng làm, chưa từng nghĩ sẽ làm.
Đó cũng là mạo hiểm.
Mạo hiểm có lẽ là thứ không hề đặc biệt, mà tồn tại nhan nhản ngay trong đời thường.
Chà, nói sao nhỉ.
Cái đời thường bên cạnh Nia Liston kia mới chính là thứ đặc biệt nhất trần đời.
Dù suýt chút nữa thì co rúm lại trước vô vàn ánh mắt đang găm vào người, nhưng đôi chân đang bước tới vẫn không dừng lại.
Những tu hành, khổ hạnh, rèn luyện đã tích lũy bấy lâu nay.
Mồ hôi, thứ nước cốt bí ẩn và cả những dòng nước mắt như thác đổ đã rơi xuống, giờ trở thành sự tự tin, đẩy mạnh tấm lưng này về phía trước.
Đặt chân xuống cảng, tôi nghĩ.
Áp lực thì kinh khủng thật, nhưng chẳng hiểu sao lòng lại thấy nhẹ nhõm.
Có lẽ, vì đây sẽ là lần cuối cùng sử dụng cái tên mạo hiểm giả Lino.
―― Cái tên đã lớn mạnh ngoài dự tính, đã trở thành gánh nặng này, giờ đây có thể vứt bỏ được rồi.
Chỉ nghĩ thế thôi mà lòng đã nhẹ đi bao nhiêu.
Rõ ràng là hữu danh vô thực.
Nó nặng, nặng đến mức không chịu nổi.
Nếu là Nia thì chắc sẽ gánh vác nhẹ tênh, nhưng với Rinokis thì quá sức.
Ít nhất là vào lúc này.
"――Xin cảm ơn rất nhiều! Hãy cố gắng trong giải đấu nhé! Tôi cũng sẽ mua goods ủng hộ!"
Sau khi nhận cuộc phỏng vấn của đài bán chính quy Kikirila.
Kế đến là di chuyển vào trong nhà, tiếp theo là cuộc đối thoại với Vương nữ Hildethora.
Tại một căn phòng được trang trí khá lộng lẫy chuẩn bị sẵn trong tòa nhà ở cảng, dự kiến sẽ là cuộc nói chuyện một đối một qua bàn trà.
Không phải là không căng thẳng, nhưng thực tế đã gặp mặt nhiều lần nên cũng quen mắt. Cũng biết đại khái người đó thế nào nên cũng dễ làm việc.
"――Có vẻ bình tĩnh hơn ta tưởng đấy nhỉ."
Ngay trước khi quay, lời quan tâm thì thầm của cô ấy thật thấm thía.
Hildethora biết thân phận thật của Lino, nên đã nhận ra nỗi khổ tâm của Rinokis khi phải gánh vác cái tên ấy.
Nia rất mạnh mẽ.
Nên người không nhận ra.
Với một Rinokis không hề đặc biệt, thì công trạng của Lino là thứ không thể nào gánh vác nổi. Thậm chí còn suýt bị nó đè bẹp. Tin đồn càng lan rộng, cái tên càng nổi tiếng thì lại càng áp lực.
Mạo hiểm giả kiếm hàng trăm triệu Clam chỉ trong hơn một năm. Mạnh nhất Artwall. Huyền thoại sống.
Mấy cái danh hiệu đó, gánh sao nổi.
Nếu có thực lực tương xứng thì còn đỡ, đằng này lại chẳng có gì.
"――Vì đây là kết thúc rồi. Nghĩ như thế thì có vẻ ổn hơn tôi tưởng."
Nhưng mà, cũng đã thông suốt rồi.
Chỉ còn cách làm tới thôi.
Đã đến nước này rồi thì ngoài làm ra chẳng còn cách nào khác.
Vậy thì có lo lắng cũng chẳng ích gì.
Như lời Nia nói, tôi định sẽ diễn trọn vai mạo hiểm giả Lino.
Đằng nào thì dù có thất bại, sau khi giải đấu này kết thúc cũng sẽ vứt bỏ cái tên này. Chẳng cần lo nghĩ chuyện về sau.
"――Vất vả thật đấy nhỉ, việc chăm sóc cho Nia ấy."
Hildethora.
Không, Quốc vương bệ hạ, có lẽ cũng biết.
Nia là tồn tại như thế nào, đang làm gì, và đã làm những gì.
Nhưng mà, mấy chuyện đó không liên quan đến người đi theo.
Rinokis chỉ đi theo chủ nhân thôi mà.
"――Vất vả cho cô rồi, Lino-san. Hẹn gặp lại nhé."
Cuộc đối thoại với Hildethora kết thúc, thế là xong toàn bộ cảnh quay hôm nay.
Khi vòng loại bắt đầu, trải qua các trận đấu, có khả năng sẽ lại có phỏng vấn. Kiểu như đến xin vài lời của kẻ thắng hay người thua vậy.
Mới thấy thấm thía nỗi khổ của Nia.
Lần này, tham gia quay phim với tư cách mạo hiểm giả Lino, quả thực rất mệt. Nhìn thì có vẻ nhàn hạ, nhưng thực tế lại khác hẳn.
Lúc nào cũng căng thẳng, đề phòng, đầu óc luôn phải hoạt động hết công suất. Chỉ một khoảng thời gian ngắn thế này thôi mà đã phờ phạc cả người.
Nia đã phải hoàn thành những cảnh quay như thế này gần như mỗi ngày, có khi từ sáng đến tối mịt.
Quả là vất vả.
Hèn gì người lại căm ghét Benderio và cứ khăng khăng một ngày nào đó sẽ đấm hắn.
"Giờ thì... còn vụ tấm poster nữa nhỉ."
Vừa nhẩm tính lịch trình sắp tới, tôi vừa bước ra ngoài.
...Tuy đã vãn bớt so với lúc mới đến, nhưng quanh cảng vẫn còn rất nhiều tuyển thủ. Vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía Rinokis.
Mà thôi kệ, tôi cũng chẳng bận tâm nữa.
Vì có khá nhiều nhân viên giải đấu đeo băng tay ở đây nên chẳng ai dám lộ liễu gây sự. Mà có gây sự thì tôi cũng chẳng định giải quyết trong hòa bình nữa đâu. Cái danh tính này coi như bỏ, chẳng còn can hệ gì sất.
Quan trọng hơn là lịch trình hôm nay vẫn chưa xong.
Mới chỉ hoàn thành phần quay phim thôi.
Tiếp theo là để người ta vẽ poster.
Ngoài ra còn danh sách nhận từ Nia nữa. Vẫn còn vài tuyển thủ muốn đưa lên poster. Dù không có trong danh sách nhưng Anzel và Gandolf cũng được tính vào.
Là Nia đã ủy thác đấy.
Với tư cách là người hầu, dù có chuyện gì xảy ra cũng phải ưu tiên giải quyết việc này trước nhất.
Trước mắt, cứ thử ghé qua phi thuyền của gia tộc Silver, nơi Recurvita đang lưu trú xem sao.
Được người hầu đợi sẵn trước tàu dẫn đường, chúng tôi bước lên phi thuyền.
"Đ-đ-đ-đã để... mọi người... chờ lâu ạ."
Chúng tôi gặp được Recurvita ngay lập tức.
Tôi được dẫn vào một căn phòng sang trọng đến mức khó tin đây là bên trong phi thuyền, trông cứ như phòng tiếp khách trong dinh thự quý tộc vậy. À không, thực tế nó đúng là phòng tiếp khách. Chắc là nơi dùng để quý tộc tiếp đãi khách khứa.
Ở đó, một bộ dụng cụ hội họa đã được bày biện sẵn sàng, có vẻ công tác chuẩn bị đã hoàn tất.
"Hôm nay phiền cô giúp đỡ nhé."
"V-v-v-vâng, chính em mới phải nhờ giúp đỡ ạ! À, ừm... m-mong... được... chỉ giáo."
Cô ấy vẫn có những cử chỉ khả nghi như mọi khi, cuống quýt đến mức khiến người ta thấy tội nghiệp.
"Nhân tiện thì, họ là ai vậy?"
Recurvita đã chuẩn bị sẵn sàng và chờ đợi.
Cùng với đội quay phim của lãnh địa Silver.
"Xin thất lễ. Hãy để tôi giải thích..." Vị quản gia già có vẻ ôn hòa của nhà Silver đang đứng chờ sát tường bước lại gần.
"—Tôi hiểu chuyện rồi."
Quả không hổ danh là quý tộc cấp cao, Rinokis thầm nghĩ.
Nói thẳng ra thì, phía Kênh Silver muốn quay lại cảnh vẽ chân dung Lino. Ý định là như vậy.
Nhưng Rinokis cũng hiểu rõ.
Câu chuyện này nói ngược lại thì cũng có thể đàm phán theo hướng "Vì muốn quay cảnh Recurvita vẽ tranh".
Tóm lại là đưa vào thế không thể từ chối.
Thật sự cảm nhận được một toan tính chính trị già dơ, hay nói đúng hơn là nghệ thuật đàm phán. Cảm nhận được ý chí nhất định phải quay được hình ảnh của Lino.
Mà tôi cũng chẳng định từ chối.
Đã quyết tâm làm cho tới nơi tới chốn, thì việc này cũng nằm trong phạm vi đó.
"Nếu được báo trước thì tôi sẽ cảm kích hơn nhiều."
Cứ tưởng buổi quay phim hôm nay đã kết thúc nên tôi lỡ buông lỏng tinh thần. Chỉ có chỗ đó là hơi lấn cấn.
Trước câu trả lời của Rinokis, vị quản gia già cúi đầu vẻ hối lỗi.
"Thành thật xin lỗi. Chủ nhân tôi cũng muốn làm vậy, nhưng ngặt nỗi không có cách nào liên lạc với ngài Lino, nên không thể tiến hành thương thảo được..."
"À, ra là vậy. Đúng là thế thật."
Động thái của Lino được quyết định bởi chỉ thị của Hildethora... hay nói rộng ra là ban điều hành giải đấu.
Chính xác hơn là chuyện sẽ đến từ Nia, người nhận được ướm hỏi từ Hildethora. Có lẽ nhà Silver không biết quy trình này.
Mà, giờ thì sao cũng được.
"Vậy bắt đầu thôi nhỉ."
Làm cho xong nhanh nào.
◆
Mạo hiểm giả Lino đã nhập trại.
Vì được công bố rầm rộ nên tin đồn lan truyền đến các tuyển thủ chỉ trong chớp mắt.
Một thành tích lẫy lừng đến mức khiến người ta muốn thốt lên "Đùa chắc".
Nữ mạo hiểm giả nổi tiếng mà giờ đây ở Artwall chắc không ai là không biết.
Ứng cử viên số một cho chức vô địch.
Lý lịch hoàn toàn bí ẩn, không ai biết cô ta là ai, đến từ đâu.
Bị gán cho hàng loạt danh xưng như thế, làm sao mà không gây tò mò cho được. Những kẻ càng nghiêm túc nhắm đến chức vô địch Võ Đấu Hội thì chắc chắn càng để ý kỹ.
Trong khi đám người đó đang tụ tập ở cảng, thì ứng cử viên số một cho chức vô địch cuối cùng cũng xuất hiện.
"Lão sư, người thấy thế nào?"
Hai người đàn ông, một lão già nhỏ thó và một lão già to con đang đứng dưới bóng cây.
Khi lão già to con thì thầm, lão già nhỏ thó bật cười.
"Không nhìn ra."
Là Kuu Yunshei, người đứng đầu "Bổn Gia Cước Long Keeron", và đại đệ tử Oya.
"Không nhìn ra... sao ạ?"
Cảm tưởng hiếm thấy thật, Oya nghĩ.
"Vừa trông giống kẻ mạnh, lại vừa trông giống kẻ yếu. Nhưng nếu tin vào lời đồn thì chắc là mạnh đấy. Khục khục khục... Nếu cái dáng vẻ kia mà mạnh thật thì phiền phức lắm đây."
Tài năng thường không lộ mặt.
Giấu đi thực lực cũng là một phần của thực lực.
Nếu có thể che giấu hoàn hảo đến mức đó thì tay nghề phải khá lắm.
"Nào. Có lẽ lão phu cũng nên lên dây cót tinh thần một chút."
Nói rồi, Kuu quay gót bước đi.
"Đối thủ đáng gờm đến thế sao ạ?"
Oya cũng bước theo.
"Đã bảo là không nhìn ra mà. Nói gì thì nói, ta đã phải nén cái eo đau nhức để đi tàu đến tận đây, ta không muốn bị loại ngay vòng gửi xe đâu."
Nếu cô ta mạnh thật thì gay go to.
Nên phải lên tinh thần chuẩn bị chiến đấu, chỉ vậy thôi.
"Mà này, đã tìm thấy Anzel chưa?"
"Vẫn chưa thấy đến ạ."
"Vẫn chưa à. Đừng có bắt người già phải chờ đợi chứ, ta chết vì lão suy mất thôi."
"Đúng là thế thật."
"...Ngươi vừa mỉa mai ta đấy à?"
"Tôi cũng thành ông già rồi mà, Lão sư."
"Ồ? Ồ, thế à, thế à. Cả hai ta đều có tuổi cả rồi nhỉ. Muốn nghỉ hưu sớm ghê."
"Vâng, đúng vậy."
◆
"Này, Lino đến rồi kìa! Mày định ăn đến bao giờ hả!"
"Bỏ thừa thức ăn là trái với phong cách của tao."
"Thế thì ăn nhanh lên!"
"Tao ghét ăn nhanh. Vừa ăn vừa biết ơn đầu bếp và nguyên liệu, đó mới là điều quan trọng."
"Thôi đủ rồi! Tao đi xem một mình đây!"
Từ một quán ăn gần cảng, một thú nhân tai cáo xanh lao vụt ra.
Đó là Tohawrow, thành viên của Dũng Tinh Hội đến từ Slencrad. Cô bỏ lại Sauzan, người đi cùng, vì hắn vẫn đang bận ăn.
Tuyệt nhiên không có tiếng hò reo nào vang lên.
Nhưng bầu không khí căng thẳng đang dâng cao vừa đủ, tạo nên một sự phấn khích ngầm.
Chạy xuyên qua khu cảng như thế—tiêu điểm của cô khóa chặt vào một nữ mạo hiểm giả đang bước xuống từ cầu thang phi thuyền.
Là cô ta.
Đó là mạo hiểm giả Lino, ứng cử viên số một cho chức vô địch.
"...Hà hà. Ra là thế."
Cô nheo mắt, quan sát kỹ lưỡng từng cử động.
Chuyển động không tệ. Đó là cơ thể của một người được rèn luyện bài bản. Không phải rèn luyện một cách vô định, mà là rèn luyện để chiến đấu. Cô ta đã trui rèn nên một cơ thể như thế.
Đúng vậy, không được rèn luyện thừa thãi.
Phải phát triển những nhóm cơ cần thiết phù hợp với thể trạng, năng lực, tài năng và sở thích của bản thân.
Trong thực chiến, những năng lực cần thiết vô cùng đa dạng. Chỉ mạnh sức thôi thì không được, chỉ mạnh chân thôi cũng vứt. Phải tính toán sở trường sở đoản của bản thân mà rèn luyện. Và phải biết mình giỏi cái gì, dở cái gì. Còn lại là xem có khả năng phán đoán tình huống chính xác hay không.
Lino làm được điều đó.
Kiểu người như thế rất mạnh.
Chỉ là, nhìn qua thì—
"Thấy sao?"
"Oái, giật cả mình."
Cô giật thót vì giọng nói bất ngờ ngay bên tai.
Nhảy dựng lên rồi quay lại, cô thấy Sauzan, kẻ mà cô vừa bỏ lại lúc nãy, đang đứng đó.
"Gì, rốt cuộc mày cũng đến à? Cơm nước sao rồi?"
"Tao hứa sẽ quay lại nên ra đây một chút. —Đó là Lino à?"
Ánh mắt của Sauzan không hướng về cô bạn tai cáo, mà dán chặt vào nữ mạo hiểm giả đang bước xuống cầu thang đặt chân lên mặt đất.
"Toha, mày thấy thế nào?"
"Không tệ. Nhưng trông không có vẻ gì là mạnh lắm."
"Tao cũng nghĩ thế. Nhưng mà."
"Nghe bao nhiêu chuyện như thế thì không thể nào yếu được."
"Đúng vậy. Có khi cô ta nắm giữ con bài tẩy kiểu như 'Thần Kỹ' của bọn mình cũng nên."
"Không thể nào. ...Tuy tao nghĩ thế, nhưng mà thế giới rộng lớn lắm. Chắc cũng có chuyện đó thôi."
Dù sao thì cũng đã thấy tận mắt mạo hiểm giả Lino, người gây tò mò nhất.
Không đúng như tưởng tượng, cũng chẳng vượt quá tưởng tượng, nhưng cũng không nghĩ là kém hơn tưởng tượng.
Cảm tưởng là chẳng rõ ràng gì cả.
"Sao? Còn đứa nào mày thấy đáng gờm không?"
"Cũng có vài đứa, nhưng hai lão già từ Vũ Dũng Quốc Wuheighton là ngoại hạng. Hai lão đó mạnh đấy. Còn mày?"
"Lino thì... thú thật là hơi hụt hẫng. Nếu trông cô ta mạnh hơn hẳn bọn mình thì tao chẳng có gì để phàn nàn. Những kẻ khác thì không đáng kể. Tao có thấy một võ đấu gia khá hay ho ở cảng Vương Đô, nhưng giờ không thấy đâu. Có khi không phải là tuyển thủ."
"Vậy à. Thế quay lại nhé?"
"Về quán cơm á? Sauzan à, mày cứ ăn suốt thế."
"Tuyển thủ được giảm giá cực mạnh mà. Vừa rẻ vừa ngon. Lúc nào thì bữa cơm đang ăn cũng là bữa ngon nhất."
"Mày tự về một mình đi. Tao đi chỗ khác."
"Khoan. Mày chưa trả tiền phần của mày đâu đấy."
"...Sauzan, mày ứng trước hộ tao chút đi."
"Tao ghét kiểu đó vì tao hay quên lắm, với lại tao không thể tin tưởng con Toha mở mồm bảo tao ứng trước với cái tâm thế là tao sẽ quên đâu. Đi thôi."
Con cáo đào tẩu thất bại bị tóm cổ, đành phải quay lại quán để trả tiền.
"Đến rồi kìa, Rinokis."
"Đến rồi nhỉ... Chán ghê."
Linette và Fressa đang đứng sóng đôi trên sân thượng ký túc xá nhìn ra cảng.
Họ xác nhận một mạo hiểm giả đang đường hoàng bước xuống từ phi thuyền. Vì khoảng cách xa nên trông nhỏ như hạt đậu, nhưng chắc chắn là cô ta.
Cuối cùng thì mạo hiểm giả Lino cũng đã đến.
"Chán ghê là sao?"
"Nói gì thì nói, ả ta vẫn là ứng cử viên số một cho chức vô địch mà. Tớ đang khá nghiêm túc nhắm đến tiền thưởng đấy. Ả ta tham gia bên nào ấy nhỉ? Nếu trùng hạng mục thì chán lắm."
Nghe Fressa nói vậy, Linette nghĩ thầm, ừ thì cũng phải.
Cô nàng này định cải trang khác hẳn ngày thường, dùng cả tên giả là "Freeze" để tham gia cơ mà.
Cô nàng này nghiêm túc thật.
Nghiêm túc nhắm đến chức vô địch.
Dù sao thì tiền thưởng vô địch cũng là 500 triệu Clam, không khó hiểu khi người ta mờ mắt vì tiền.
—Thực tế thì, chưa nói đến vô địch, thực lực của cô ấy đủ để nhắm đến thứ hạng cao. Đó tuyệt đối không phải mục tiêu trèo cao.
"Cậu cần tiền à?"
"Cần chứ. Này nhé, Anzel đã mua được quán rượu rồi đúng không? Cái đó vừa là quán vừa là nhà riêng còn gì? Quán xá thì chưa nói nhưng tớ ghen tị cái nhà. Tớ muốn một chiếc phi thuyền loại có thể ở được. Tính cả nhiên liệu với bảo trì, rồi phí duy trì nữa thì chắc mua tàu cỡ nhỏ thôi. Có thể mang cả cái nhà biến mất đi đâu đó bất cứ lúc nào, nghe lý tưởng cực kỳ luôn ấy."
Có vẻ đến nơi ở cũng bấp bênh.
Cư dân thế giới ngầm cũng vất vả thật.
"Thế về quê sống thì sao?"
"Mấy đứa nghiệp dư hay nói thế lắm, nhưng quê là nơi duy nhất không thể về. Ở quê ít người, người ra vào cũng ít. Đã thế mối quan hệ hàng xóm láng giềng lại chặt chẽ. Một người trà trộn vào thành phố ngàn dân thì không ai nhận ra, nhưng một người lạ lạc vào cái làng trăm dân thì cậu nghĩ sao? Là vậy đó."
Ra là thế, dễ hiểu thật.
Đúng là trà trộn vào nhóm ít người thì dễ bị lộ hơn.
"Nè, Linette có để ý tuyển thủ nào không?"
"Cái người dùng roi bạn của cậu ấy."
Hình như là Scarlet thì phải.
Thấy cô ta ở cùng Fressa tại nơi này trong bộ dạng lạc quẻ, tôi đã rất ngạc nhiên.
"Nhỏ đó chỉ là bạn thôi, đừng bận tâm. Nó cũng chẳng mạnh lắm đâu. Vốn dĩ nó tham gia chỉ với mục đích được lên Magic Vision thôi chứ không phải vì Võ Đấu Hội."
Mà, cũng đúng, khác với chủ ý câu hỏi của Fressa.
Ai có vẻ mạnh, ai có khả năng trở thành đối thủ. Chắc ý là vậy.
"Kiếm Quỷ Asuma, Gieg Bổ Đầu, anh em nhà Kedo với Zion Tốc Độ Âm Thanh, rồi cả lão làng Restora. Thợ săn tiền thưởng Aban. Toàn là mạo hiểm giả nổi tiếng cả, nên cảm giác đám này vẫn ở một đẳng cấp khác."
Vốn là người từng nuôi mộng làm mạo hiểm giả như Linette.
Những mạo hiểm giả nổi tiếng quả nhiên vẫn khiến cô để tâm một chút.
"À, ừ ha. Công nhận đám đó trông có vẻ mạnh thật."
"Nhưng nếu nói đáng quan ngại nhất thì chắc là hai ông già mặc đồ kiểu Vũ Dũng Quốc Wuheighton kia."
"—Đừng dây vào bọn họ. Nếu gặp trong trận đấu thì nên bỏ cuộc đi."
Fressa nói chen vào ngay lập tức.
"Người quen à? Gay go đến thế sao?"
"Tớ cảnh báo rồi đấy. Còn lại tùy cậu tính sao thì tính? ...Mà tớ nghĩ cậu cũng không thuộc dạng ngoan ngoãn nghe lời đâu."
Thì đúng là vậy, Linette nghĩ.
Màn trình diễn của mình sẽ được Niel xem.
Không, không phải.
Mình sẽ trình diễn để cho Niel thấy.
Thậm chí nhắm đến chức vô địch cũng được ấy chứ. Nếu cậu chủ nhỏ ấy cười rạng rỡ và nói "Chúc mừng chị vô địch!" thì tuyệt vời ông mặt trời luôn. Giá trị còn hơn cả 500 triệu. Chỉ tưởng tượng thôi mà ăn bánh mì cũng thấy trôi. Chắc cậu ấy sẽ phấn khích lắm. Có khi phấn khích quá mà lăn ra ngất cũng nên. Rốt cuộc mình sẽ ra sao đây... chuyện đó chỉ có thể tự kiểm chứng bằng mắt mình thôi.
Dù sao đi nữa, cô không định thua bất cứ ai.
Kể cả Fressa đang đứng bên cạnh.
◆
Tuyên bố bắt đầu vòng loại của Quốc vương Bệ hạ Artwall.
Mạo hiểm giả Lino nhập trại.
Và luật thi đấu của Võ Đấu Hội được công bố, với một thông báo đáng kinh ngạc là sẽ chia thành hai hạng mục: Hạng mục Có Vũ Khí và Hạng mục Tay Không.
Việc tiếp nhận đăng ký đã kết thúc, nghe đâu có đến một vạn tuyển thủ tham gia.
Cảm giác như giờ G đã điểm.
Vòng loại sẽ bắt đầu chỉ sau vài ngày nữa thôi.
"—Cậu Anzel, sắp đến giờ rồi đấy."
Geese, người chủ quán được thuê đang chuẩn bị đồ nhắm trong bếp, ló đầu ra.
"Đã đến giờ đó rồi sao."
Hạn chót nhập trại ký túc xá là hôm nay.
Anzel đặt chiếc ly đang lau dở xuống, vẫn còn nán lại trong quán rượu.
Trong lòng hắn dâng lên niềm luyến tiếc.
Bởi tùy thuộc vào kết quả của Võ Đấu Hội, có thể hắn sẽ chẳng bao giờ quay lại đây được nữa.
Chính vì thế, hắn mới chần chừ ở lại nơi này đến tận phút chót.
Vì sợ nỗi đau mất mát, hắn luôn cố gắng không chấp niệm quá sâu với bất cứ điều gì... nhưng có vẻ chốn dung thân của chính mình lại là một ngoại lệ.
"Ông Geese này, lỡ có chuyện gì thì nhờ ông lo liệu phần còn lại nhé."
Hắn đã bàn bạc với ông về những dự định sắp tới.
Nếu Anzel không quay lại, hắn nhờ ông xử lý quán rượu và mảnh đất này.
Hắn cũng đã chỉ cho ông chỗ cất giấy tờ sở hữu. Xét theo giá lúc mua thì dù bán đi cũng chẳng được bao nhiêu. Vị trí không đẹp, khách khứa cũng chẳng ra sao. Rắc rối thì nhiều, khách tuy đông nhưng lợi nhuận lại ít. Chắc chẳng người làm ăn đàng hoàng nào muốn mua lại đâu.
"Ta hiểu rồi. Nếu trong năm nay cậu không về, ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ."
"Ừ, nhờ ông vậy."
Võ Đấu Hội sẽ không kéo dài đến cuối năm.
Thế nên, nếu đến lúc đó mà hắn chưa về, thì vĩnh viễn sẽ chẳng về nữa. Khi ấy, có lẽ hắn đang ở một đất nước xa xôi nào đó... Hoặc là trong tù, hay có khi đã không còn trên cõi đời này.
Lẽ ra Anzel có thể tự mình xử lý hết mọi thứ khi còn ở đây.
Làm thế sẽ không để lại hậu họa, lại có thêm chút tiền trang trải ở vùng đất mới.
Nhưng vì vẫn còn một tia hy vọng mong manh có thể quay về, hắn đã đánh cược vào đó.
Cơ hội thắng rất thấp.
Thấp đến mức hắn chẳng thể cười nhạo tên Cuffs Jacks, kẻ dám đánh cược cả năm mươi tỷ vào một ván bài.
Tương lai của Anzel chẳng biết sẽ trôi dạt về đâu. Dù thắng hay thua, khả năng cao hắn sẽ không thể ở lại Artwall được nữa.
Trở về phòng, hắn khoác lên vai chiếc ba lô chỉ gói ghém những vật dụng thiết yếu.
Toàn bộ gia sản của Anzel đều nằm trong đó. Nhẹ bẫng. Cũng giống như chính cuộc đời mỏng manh của hắn vậy.
—Đành chịu thôi.
Kẻ sống trong thế giới ngầm, biến mất lúc nào, vì lý do gì cũng chẳng có gì lạ.
Và thời khắc đó đã đến với Anzel.
Chỉ vậy thôi.
"Vậy nhé ông Geese, tôi đi đây."
"Ừ—"
Ông lão vừa đáp lời, vừa mở nắp chai rượu hơi đắt tiền mà Anzel thích.
"Ta mời."
Đó là Gadeche, loại rượu lâu đời đến từ Quý Vương Quốc Herbalheim. Màu hổ phách đậm đà mang theo hương vị xứ lạ.
Ở Herbalheim, đây chỉ là loại rượu bình dân. Nhưng rốt cuộc, Anzel vẫn nghĩ loại rượu tầm này hợp với mình nhất.
"—Bảo trọng nhé."
Không còn lời nào hơn nữa.
Uống cạn ly rượu được mời, Anzel bước ra khỏi quán.
Hắn không ngoảnh lại.
Vì hắn đã luyến tiếc đủ rồi.
Bến cảng vẫn đông đúc như mọi khi.
Tỷ lệ thuận với tiến độ của Võ Đấu Hội, lượng người và hàng hóa từ nước ngoài đổ về tăng đột biến. Đây đã là đỉnh điểm chưa nhỉ? Không, khi vòng chính thức đến gần, có lẽ sẽ còn tăng nữa.
"—Gandolf!"
Đang rảo bước giữa bến cảng đông nghịt, hắn nghe thấy ai đó gọi tên mình.
"Gì thế, cô lại đến nữa à?"
Quay đầu lại, hắn thấy người bạn cũ, một phụ nữ tên Leitao.
Là chỗ quen biết ngày xưa. Kể từ khi chia tay ở Wuheighton, đã vài năm rồi họ không liên lạc.
Một tháng trước, thật tình cờ, họ đã tái ngộ ngay tại bến cảng này.
Lúc đó, cô đã gửi thư cho hắn: "Tôi sắp về Wuheighton. Nếu có thời gian thì gặp nhau chút không?".
Khi ấy, họ đã cùng ăn uống, kể cho nhau nghe tình hình gần đây, rồi hắn tiễn cô đi.
Và hôm nay lại gặp nhau ở đây.
"Viện binh từ Tổng đàn đấy. Giải đấu lần này có rất nhiều môn sinh của Thiên Phá Lưu tham dự mà."
"Ra là vậy... Cô không tham gia sao?"
Leitao rất mạnh.
Hồi còn ở Wuheighton, cô còn mạnh hơn cả một Gandolf có lợi thế về thể hình. Hắn nghĩ cô thừa sức tham gia Võ Đấu Hội và tiến xa.
"Ừ, tôi hoàn toàn không có hứng thú."
Đó là lời thật lòng—nhưng bản thân Leitao nghĩ mình chắc chắn sẽ thua ngay từ vòng loại.
Một tháng trước, cả đám cán bộ bao gồm cả cô đã bị một đệ tử của Gandolf, hơn nữa lại là một đứa trẻ, đánh bại.
Lại còn là đấu một chọi một.
Kết quả là họ buộc phải từ bỏ rất nhiều thứ.
Vì vụ đó, bề ngoài Tổng đàn vẫn hoạt động bình thường, nhưng bên trong thì đang loạn cào cào.
Do ảnh hưởng của chuyện đó nên không có ai từ Tổng đàn tham dự. Người của Thiên Phá Lưu tham gia thì nhiều, nhưng tuyệt nhiên không có ai trong hàng ngũ cán bộ Tổng đàn.
Đối với một võ đường, đây là hiện tượng cực kỳ bất thường. Nhưng nhờ số lượng người tham gia đông đảo nên có vẻ chưa ai nhận ra.
Những chuyện hậu trường thế này, người ngoài Tổng đàn không cách nào biết được.
Thêm vào đó, vì đã bị nghiêm lệnh cấm tiết lộ, nên cô không thể nói về chuyện kia.
Leitao rất muốn hỏi về đứa trẻ đó. Rằng làm thế nào hắn đào tạo được một dật tài như vậy, và thực lực của Gandolf - người còn mạnh hơn đứa trẻ đó - rốt cuộc ra sao.
So với giải đấu, cô hứng thú với những chuyện xung quanh Gandolf hơn.
—Dù đã quen biết hơn mười năm, nhưng cô vẫn chưa nhận ra tình cảm của chính mình.
"Tiếc thật. Lâu lắm rồi tôi mới muốn so tài với Leitao."
"Tôi cũng thấy tiếc... Mà, chắc bây giờ cậu mạnh hơn tôi rồi."
Gandolf không phủ nhận cũng chẳng khẳng định.
Giờ đây khi đã lĩnh hội được "Khí", hắn nghĩ chắc đúng là như vậy.
—Tuy nhiên, theo góc nhìn của Leitao, thì cô vốn đã thua đệ tử của Gandolf rồi.
Đúng lúc bầu không khí trở nên vi diệu khó tả thì...
"Sắp đến giờ rồi đấy."
"Hửm?"
Một gã đàn ông đi lướt qua, buông lại một câu rồi đi thẳng.
"Ai thế? Người quen của cậu à?"
"À, ừ."
Là Anzel. Có vẻ hắn ta vẫn chưa vào khu ký túc xá.
Gã đó cứ thế đi thẳng về phía tàu bay.
Chắc thấy Gandolf đang có người đi cùng nên hắn không dừng lại.
"Có vẻ sắp đến giờ rồi. Leitao, cô có đi xem không?"
"Vòng loại thì chắc hơi khó."
Vé vòng loại tuy rẻ nhưng số lượng bán ra lại ít. Nghe đâu để tránh quá tải hội trường nên họ cố tình cắt giảm.
Các cơ sở lưu trú trên hòn đảo tổ chức giải đấu hiện đang tăng giá phi mã. Cả tàu khách đi lại cũng vậy.
Cô không mang đủ tiền để trọ lại trên đảo, nên có lẽ sẽ xem qua Magic Vision ở đâu đó trong Vương đô thôi.
"Nhưng đến vòng chính thức, tôi đã được sắp xếp ghế khách quý dưới danh nghĩa Tổng đàn Thiên Phá Lưu. Là sự sắp đặt của Vua Artwall đấy."
Tuy nhiên, Tổng đàn hiện đang đại loạn. Vì thế, Leitao - người có thân phận cao nhất trong nhóm viễn chinh lần này - sẽ là người ngồi vào ghế đó.
Nếu Gandolf đạt thành tích tốt, chuyện này sẽ càng ầm ĩ hơn nữa... nhưng mà thôi, chuyện đó giờ không quan trọng.
"Gandolf, cậu hiểu chứ?"
"Hửm?"
"Nếu vòng chính thức mà không có lấy một người xuất thân từ Thiên Phá Lưu, thì Thiên Phá Lưu sẽ mất mặt lắm đấy."
Nói trắng ra là Leitao, người ngồi ở ghế khách quý, sẽ bị mất mặt.
Nhưng mà, chuyện đó cũng chẳng quan trọng.
"Tôi không bảo cậu nhất định phải vô địch. Nhưng hãy vào được vòng chính thức. Cậu cũng là chủ võ đường, dù chỉ là đại diện, đừng quên mình đang gánh vác bảng hiệu trên vai. Cũng là vì các học trò của cậu nữa.
...Tôi không định gây áp lực đâu, nhưng nếu không có kết quả tốt thì về sau sẽ khó sống đấy. Cả cậu, và cả đệ tử của cậu nữa."
Gandolf hiểu những gì Leitao nói.
Chính vì hiểu, nên Gandolf gật đầu mạnh mẽ.
"Ừ, tôi sẽ cố gắng. —Thú thật, tôi không cảm thấy mình sẽ thua."
Linette, Fressa, Anzel.
Và Mạo hiểm giả Lino, tức Rinokis.
Hắn cũng để ý đến các đấu thủ khác, nhưng những kẻ rõ ràng có vẻ mạnh hơn hắn thì chỉ loanh quanh trong nhóm này thôi.
Khổ chiến là điều tất yếu.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn không cảm thấy mình sẽ thua.
Thời gian tu hành tích lũy bấy lâu và sức mạnh của "Khí" đã được tôi luyện.
Những gì có thể làm, hắn đã làm hết rồi, giờ chỉ còn việc dốc toàn lực ra mà chiến thôi.
Nếu thế mà vẫn không địch lại, thì đành chịu.
Võ đấu gia là như thế, và nên là như thế.
"Vậy tôi đi đây. Nhờ cô cổ vũ nhé."
Cứ thế, Quyền Sư Phạm Đại Diện Chi Nhánh Học Viện Vương Đô Artwall của Thiên Phá Lưu - Gandolf, cũng lên đường đến hội trường.
***
"—Đến muộn thế."
Anzel và Gandolf đã hội ngộ trên tàu bay.
Cùng với những đấu thủ cũng chần chừ đến phút chót mới chịu vào ký túc xá giống họ, khi vừa đặt chân lên Phù Đảo - nơi tổ chức Võ Đấu Hội, thì...
"Cất công ra tận nơi đón tiếp cơ à, ứng cử viên vô địch."
Rinokis đã đợi sẵn hai người họ ở cảng.
Những người đi cùng đang ngạc nhiên trước sự hiện diện của Rinokis—Mạo hiểm giả Lino, nhưng cả ba người chẳng bận tâm.
"Đúng thế đấy. Không ngờ cả hai người đều đợi đến chuyến cuối cùng mới chịu đến."
Đúng vậy, chuyến tàu định kỳ mà Anzel và Gandolf vừa đi chính là chuyến cuối cùng từ Vương đô. Nếu lỡ chuyến này thì coi như không vào được ký túc xá. Lúc đó sẽ phải dùng tàu cá nhân hoặc phương tiện khác. Đương nhiên là sẽ rất tốn kém.
"Cô đến từ hai, ba ngày trước rồi nhỉ?"
"Ừ. Nếu được thì tôi cũng muốn đến sát giờ, nhưng bên quay phim có chỉ định riêng.
Với lại Lily cũng giao phó nhiều việc, nên tôi phải chạy đôn chạy đáo giải quyết cho xong."
Lily, tức là Nia.
Nếu được Nia giao phó, thì chắc là liên quan đến Magic Vision.
"Tiện thể, tôi đang đợi vì có việc muốn nhờ đây. Nói trước là có dính dáng đến Lily đấy nhé."
Nếu dính đến Nia thì trừ khi có chuyện cực kỳ nghiêm trọng, còn không thì không thể từ chối. Mà giả sử có từ chối, thì lần này Rinokis cũng sẽ không cho phép lựa chọn đó tồn tại đâu.
Thế gọng kìm này phiền phức thật.
"Việc nhờ vả là gì? Bán độ à?"
Trước đây, Gandolf từng bị bắt, à không, bị tạm giam vì dính líu đến bán độ, nên một tiền lệ xấu lướt qua trong tâm trí hắn.
"Không phải. Là chuyện làm mẫu vẽ chân dung ấy mà. Có kế hoạch làm poster cho những người nổi tiếng và ứng cử viên vô địch."
"Ứng cử viên vô địch? Gandolf á?"
"Là Anzel chứ? Tên tuổi tôi đâu có bán được vé nào."
"Thế thì tôi càng không bán được vé nào nhé. ...À không, giờ thì chưa chắc."
Chủ quán rượu mà Mạo hiểm giả Lino hay lui tới.
Nhờ cái mác đó, ăn theo Rinokis mà cái tên Anzel cũng nổi lên. Một cách không tương xứng. Dù hắn vẫn tự phụ rằng mình chỉ là một chủ quán rượu rẻ tiền.
"Chuyện là thế này—"
Rinokis ghé sát lại, hạ thấp giọng.
"—Không phải là do tên tuổi hay nổi tiếng gì đâu, mà là sự lựa chọn của Lily. Lý do làm poster là để phục vụ cho mảng cá cược. Người ta đâu có muốn đặt cược vào kẻ mình chẳng biết là ai, đúng không?
Làm poster và cho lộ diện ở vòng loại, đại loại thế. Ngoài ra còn liên quan đến việc điều chỉnh bảng đấu để tránh các ứng cử viên vô địch loại nhau quá sớm nữa."
Nói xong chừng đó, Rinokis lùi lại.
Đó quả thực là những chuyện hậu trường không thể nói toạc ra được.
Tuy chưa đến mức bán độ, nhưng đấu thủ mà lại được can thiệp vào việc sắp xếp bảng đấu vòng loại thì không ổn chút nào. Chắc chắn sẽ bị người ta nghi ngờ là dàn xếp có lợi cho bản thân.
Còn về chuyện cá cược thì họ không có ý kiến gì. Thậm chí chẳng có lý do gì để không làm.
"Tóm lại là, có chuyện muốn làm poster cho hai người các anh."
Mà, dù gì thì cũng là lời nhờ vả của Nia.
Cũng chẳng có lý do gì chính đáng để từ chối, nên hai người họ chấp nhận vụ làm poster.
Dẫn theo hai gã đàn ông vừa mới đến, Rinokis di chuyển.
Điểm đến là chiếc tàu bay thuộc sở hữu của nhà Silver. Giống như lúc Lino đến, Recurvita chắc đang đợi ở đó.
...Vì các đấu thủ đã nhập trại, những khán giả nôn nóng cũng bắt đầu kéo đến dần, dân số tăng lên vùn vụt khiến cô nàng khóc lóc kêu ca "Không ra ngoài được nữa rồi".
Thế nên, nói là "đang đợi" thì chi bằng nói là "đang bị mắc kẹt không nhúc nhích được" thì chính xác hơn.
Mà, cũng còn công việc hoàn thiện poster nữa, nên chắc cô ấy cũng chẳng có lý do gì để ra ngoài.
"Cô nổi tiếng phết nhỉ."
Là ứng cử viên vô địch hàng đầu, Lino thu hút sự chú ý ở bất cứ đâu.
"Không phải nổi tiếng đâu, là vật trưng bày thì có. Bị coi như thú lạ ấy mà."
Vì là người trong cuộc nên Rinokis hiểu rõ vài điều.
Người nổi tiếng thực sự là những người như Nia, Hildethora, hay Leliared. Cả Niel nữa. Dù hơi khó chấp nhận nhưng Benderio cũng nổi tiếng.
So với họ, những ánh nhìn rực lửa đang đổ dồn vào Rinokis lúc này hoàn toàn không có chút thiện cảm hay yêu mến nào.
Họ nhìn vì thấy lạ, nhìn vì coi cô là đối thủ cần đánh bại, hoặc lườm nguýt vì thấy ngứa mắt do cô được đối xử đặc biệt kiểu như quay phim này nọ.
"Mà, sao cũng được."
Vai diễn Mạo hiểm giả Lino sẽ kết thúc tại Võ Đấu Hội này. Vốn dĩ cái tên này sinh ra là để dành cho giải đấu, đến đây là hoàn thành sứ mệnh.
Cuộc phiêu lưu của Lino sẽ chấm dứt tại đây.
Nghĩ rằng không còn lần sau nữa, thì chẳng còn gì phải sợ.
Dù có để lại chút hiềm khích với ai đó, gây ra chút rắc rối, hay mang chút tiếng xấu, thì tất cả những thứ đó đều có thể vứt bỏ cùng với cái tên này.
Nghĩ thế, cô thấy nhẹ lòng hơn hẳn.
Nói thẳng ra là—không cần phải kiềm chế gì nữa cả.
Bình thường cô là người can ngăn Nia, nhưng giờ thì cô có thể "xõa" được rồi.
Hay nói đúng hơn, khi đứng ở lập trường tương tự, cô đã bắt đầu hiểu được cảm giác của Nia.
Thấy ngứa mắt thì cứ đấm thôi.
Điều đó chẳng phải quyến rũ vô cùng sao?
Rinokis cũng nghĩ thế. Nghĩ thế rất mãnh liệt.
"...Mặt cô trông gian thế?"
Nhìn thấy góc nghiêng của Rinokis, người quả thực đang toan tính chuyện xấu, Anzel thốt lên.
"Vì tôi nhận ra mình chẳng còn gì để mất cả. Tôi chẳng sợ gì nữa đâu."
Một câu thoại nghe khá là đáng sợ.
Rốt cuộc thì Rinokis có nhận thức được điều đó hay không đây.
"Có vẻ nhiều kẻ mạnh đấy chứ. Mà này, Rinokis... à không, Lino. Cậu tham gia hạng mục nào thế?"
Gandolf vừa quan sát các tuyển thủ xung quanh vừa hỏi.
Sắp tới sẽ trở thành đối thủ, để tâm chút cũng là chuyện thường tình.
"Hạng mục hả? Tớ chọn Tay Không.
Tớ chẳng nói gì, thế mà lại có tin đồn lan truyền rằng tớ 'mạnh miệng tuyên bố nếu dùng vũ khí thì vô địch chắc rồi nên chán phèo'. Tin đồn đáng sợ thật đấy."
Một tin đồn khó chịu.
Chắc chắn ai đó đã suy diễn lung tung, rồi kẻ khác lại thêm mắm dặm muối, thả nó trôi nổi giữa đại dương bao la của những lời đồn đại bất tận. Cứ thế, nó lớn nhanh như thổi.
"Đừng bận tâm mấy lời đồn. Chỉ cần có thực lực, cậu sẽ chứng minh được trong trận đấu. Về điểm đó thì không cần lo lắng đâu."
Chỉ mong là được như vậy.
"Tay không sao? Vậy là có khả năng đụng độ với tôi rồi."
"Nhân tiện, nghe nói Linette và Fressa thi đấu hạng mục Có Vũ Khí đấy. Còn Anzel?"
"Tôi cũng dùng vũ khí."
"Vậy chắc cậu sẽ phân thắng bại với Gandolf nhỉ."
"Tôi vẫn còn món nợ với cậu. Tôi sẽ trả đủ cả vốn lẫn lãi."
Đã ba năm trôi qua kể từ sự việc lúc mới gặp nhau.
Kể từ đó, dù từng giao đấu nhẹ vài lần, nhưng chúng tôi chưa bao giờ có một trận so tài nghiêm túc.
Nếu là hiện tại, chắc sẽ có một trận ra trò đây.
Đấy là nếu gặp nhau được.
Tùy vào kết quả bốc thăm, có khả năng chúng tôi sẽ chẳng chạm mặt nhau cho đến tận chung kết vòng đấu chính thức.
"M, m, mong mọi người, giúp đỡ ạ!"
Trên con tàu vận chuyển, cô họa sĩ có hành tung khả nghi đã vẽ chân dung cho mọi người.
"——Tổng cộng năm mươi người, danh sách tuyển thủ được tôi lựa chọn đến đây là hết."
Vậy là công việc Nia giao cho Rinokis đã hoàn thành.
"C, c, cảm ơn, rất nhiều ạ! Đã giúp tôi nhiều lắm! Thật sự giúp tôi nhiều lắm ạ!"
Công việc của cô họa sĩ nhận lệnh vua cũng đã kết thúc.
Không ai có thể chê trách là cô chỉ làm việc qua loa. Dù gì cũng là năm mươi người, có thể nói cô ấy đã hoàn thành xuất sắc đến mức không thể hơn.
Dù rằng bây giờ cô ấy mới bắt đầu hoàn thiện lại từ bản phác thảo.
Nhưng với cô, việc đó còn thoải mái hơn gấp vạn lần so với việc phải giao tiếp với người khác. Dù sẽ phải thức trắng đêm, nhưng như thế vẫn dễ chịu hơn.
"À ừm, nếu cô có gặp bé Nia, làm ơn cho tôi gửi lời, cảm ơn nhé."
"Tôi hiểu rồi. Nếu gặp tôi sẽ chuyển lời."
Mà, dù sao thì, có vẻ mọi chuyện đã xong xuôi.
Những người đàn ông bị đưa đến đây cũng chẳng làm gì đặc biệt, mọi việc kết thúc trước khi họ kịp lên tiếng. Mọi thứ diễn ra chóng vánh trong khi họ còn chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
"Vậy chúng tôi xin phép. Rất mong chờ được xem poster đấy."
Dù sao đi nữa, mọi việc xong sớm hơn dự kiến, và giờ là lúc giải tán.
◆
"——A."
Khi nhóm Lino đã rời đi và Recurvita đang sắp xếp lại tập phác thảo, cô mới nhận ra.
Cô quên hỏi những điều cần thiết.
Rõ ràng là lỗi của cô.
Chắc do cô quá vội vàng muốn kết thúc công việc cho nhanh.
"…………"
Thú thật, cô đã khá lưỡng lự.
Lưỡng lự nhưng... Recurvita vẫn đứng dậy.
Không đi không được.
Trong mệnh lệnh của vua lần này, chưa một lần nào cô tự mình chủ động. Đã hai lần cô được Nia, một đứa trẻ, giúp đỡ. Trong khi bản thân cô là một phụ nữ trưởng thành. Dù hay bị nói là nhìn trẻ con, nhưng cô vẫn là một phụ nữ trưởng thành đàng hoàng. Người lớn đến mức cảm thấy từ "phụ nữ trưởng thành" nghe thật gợi cảm cơ mà.
Cô cũng đã được Lino, người được Nia nhờ cậy, giúp đỡ.
Và rồi dẫn đến tình cảnh hiện tại.
Từ đầu đến cuối, cô toàn để người khác lo liệu cho mình. Mà lại còn là những người không liên quan đến nhà Silver nữa chứ.
Ít nhất một lần, mình phải tự sức làm cho được.
Không nhờ người hầu, ít nhất một lần phải tự mình làm!
"Hự..."
Chân cô run rẩy, không chịu bước lên phía trước nhưng mà... Không! Đi thôi!
Chỉ là hỏi một câu thôi mà.
Chỉ là hỏi câu hỏi mà mình quên chưa hỏi thôi.
Chỉ cần thế là được, không cần nói chuyện gì thêm nữa.
——Dũng khí! Lấy dũng khí lên! Recuru!
Cố gắng tự cổ vũ bản thân, cuối cùng Recurvita cũng bước ra khỏi phòng.
Cô đi nhanh hết mức có thể dọc hành lang, bước ra boong tàu và——
"A, a, xin lỗi! Xin lỗi!"
Cô cất tiếng gọi hai người đàn ông vẫn còn đứng dưới cầu thang lên xuống tàu.
Là những người đàn ông vừa làm mẫu vẽ ban nãy. Lino... không có ở đó. Có vẻ cô ấy đã đi lo việc tiếp theo rồi.
Mà, thế cũng được.
Có cô ấy ở đó thì an tâm hơn, nhưng thôi cũng được.
Người cô cần gặp là anh ta.
"Xin lỗi! Xin lỗi! T, tôi có câu hỏi!"
"Chờ chút đã!"
Khi Recurvita đặt chân lên cầu thang, người đàn ông to lớn hơn giơ tay lên.
Bảo cô chờ đã.
"Có chuyện gì thì để bọn tôi lên đó, cứ đứng yên——"
Cứ đứng yên.
Anh ta đang nói gì đó, nhưng những lời phía sau cô không nghe thấy nữa.
Vì tình hình không cho phép nữa rồi.
Do đầu gối run rẩy, cô đã bước hụt chân trên cầu thang.
Cơ thể cô đang bay giữa không trung.
——Tiêu rồi.
Vốn dĩ đã chậm chạp vụng về, thời đi học Recurvita còn bị gọi là "người phụ nữ không có dây thần kinh vận động". Đến tận bây giờ cô vẫn hay vấp ngã. Có lần cô đang chạy mà người ta còn bảo chậm như đang đi bộ. Từ những kinh nghiệm đó, cô hiểu rõ.
Ngã từ cầu thang xuống là rất tệ. Khả năng cao là sẽ bị thương.
Phải bảo vệ cánh tay phải, đôi tay vẽ tranh bằng mọi giá. Cùng lắm thì gãy xương chân cũng được.
Nhưng, cô chẳng làm được gì cả.
Giờ cô chỉ có thể ôm lấy cánh tay phải và cuộn tròn người lại.
——Làm ơn hãy rơi trúng chân, trúng chân giùm con!
Cô chỉ biết nhắm nghiền mắt và cầu nguyện như thế.
"...Hú hồn thật."
Không có cú va chạm nào khi rơi xuống.
Thay vào đó, một giọng nói vang lên ngay sát bên tai.
"Có sao không, Anzel?"
"Không vấn đề gì. ——Này cô, mở mắt ra đi."
Mơ hồ.
Dù đang nhắm tịt mắt, Recurvita cũng lờ mờ hiểu được tình hình hiện tại.
Chính vì hiểu được nên cô càng sợ mở mắt.
Nhưng không thể cứ thế này mãi được.
Cô quyết tâm, hé mắt ra một chút——rồi lại nhắm tịt.
Đúng như tưởng tượng, à không, còn hơn cả tưởng tượng. Sợ quá đi mất. Kinh khủng quá. Dù đã vụng về bao năm nay, nhưng tình huống này là lần đầu tiên cô gặp phải. Cô hận cái tuyến mồ hôi hoạt động quá năng suất của mình. Nếu người ta thấy khó chịu vì cả người cô ướt nhẹp mồ hôi thì phải làm sao đây.
"...Cô không bị thương thật đấy chứ?"
Cô đang được lo lắng.
Vì mãi không chịu mở mắt nên cô khiến người ta lo lắng.
Một kẻ u ám, rác rưởi, cặn bã, mồ hôi nhễ nhại, vệ sinh bằng không, vừa chậm chạp vừa phiền phức, để trẻ con phải lo hộ, đã thế còn an tâm ngồi mơ tưởng về cơ thể trần trụi của Nia rồi cười tủm tỉm như cô, không được phép gây thêm phiền phức cho ai nữa.
"K, không, sao, ạ."
Mắt thì không mở được, nhưng miệng vẫn trả lời được.
"Vậy hả. Trước mắt thì mở mắt ra đi. Tôi thả cô xuống đây."
"V, v, vâng, ...vâng ạ."
Khi cô hé mắt ra.
Ngay trước mắt là gương mặt của một người đàn ông trẻ tuổi xa lạ. Gương mặt của chàng trai trẻ tên Anzel mà cô vừa vẽ lúc nãy.
...Thấy anh ta nhíu mày có vẻ hơi phiền phức, cô bỗng bình tĩnh lại đôi chút. Giờ không phải lúc để kêu ca chuyện sợ người lạ. Cô đã thực sự gây phiền phức cho người ta rồi.
Có vẻ như ngay khoảnh khắc Recurvita bước hụt chân, Anzel đã lao lên và đỡ lấy cô trước khi cô kịp rơi xuống.
Bằng tư thế bế công chúa.
Giống như chàng hoàng tử và nữ hiệp sĩ mà cô đã vẽ trong vở Kịch Giấy dạo trước. ...Dù cái đó là hoàng tử được nữ hiệp sĩ bế, vai vế ngược lại. Nhưng về hình thức thì y hệt nhau.
"C, cảm ơn..."
Anzel cứ thế bế Recurvita leo lên cầu thang và thả cô xuống trên boong tàu.
"Cẩn thận chút đi. Cô mà có mệnh hệ gì thì... mà thôi."
Anzel chỉ nói vậy rồi bước xuống cầu thang... khoan đã.
"A, xin lỗi! Thật ra là, tôi có chút chuyện quên chưa hỏi!"
"Hả? Hỏi tôi á?"
"V, vâng!"
Đó là lý do cô định đuổi theo.
Dù mọi chuyện đã trở nên ầm ĩ, nhưng nguyên nhân của sự cố này chỉ là do cô có điều quên hỏi mà thôi.
"Gì thế?"
"À ừm... chuyện là, ở mục nghề nghiệp, anh ghi là 'Chủ quán rượu', nhưng mà..."
"À."
"Cái đó, tên quán là gì vậy ạ...?"
" ...Cô đuổi theo chỉ để hỏi cái đó thôi hả?"
"V, vâng."
"...Haizz."
Anh ta thở dài thườn thượt vẻ mệt mỏi, rồi nói.
"'Quán Chuột Bóng Đêm'. Một quán rượu rẻ tiền trong hẻm nhỏ thôi. Không phải chỗ cho hạng người như cô đến đâu, với lại chắc cũng sắp sập tiệm rồi... nhưng thôi cứ đưa tạm vậy."
Nói rồi, anh ta rút một tấm danh thiếp từ chiếc ví da ra đưa cho cô.
Chỉ ghi mỗi tên quán và địa chỉ, một tấm danh thiếp cực kỳ đơn giản.
"Nếu cô đến tôi sẽ mời một ly. Vậy nhé."
Nào là ngã khỏi cầu thang, nào là được bế kiểu công chúa.
Những người hầu xung quanh đang nhốn nháo cả lên, nhưng chẳng có gì lọt vào tai Recurvita.
Anzel đã đi mất rồi.
Trên tay cô là tấm danh thiếp của quán rượu.
Cô cảm giác như vẫn còn vương lại chút mùi thuốc lá thoang thoảng.
Bế kiểu công chúa.
Một người đàn ông trẻ tuổi, có lẽ cùng trang lứa hoặc hơn cô một chút. Đã tiếp xúc cơ thể gần đến thế.
——Không chỉ thần kinh vận động, có khi cả cảm giác của cô cũng bị tê liệt rồi.
Đến tận bây giờ, cô mới thấy người nóng bừng lên như thể mặt đang bốc hỏa vậy.
◆
Tất cả các đệ tử đều đã vào ký túc xá.
Nia biết được điều đó khi những tấm poster kia bắt đầu được lưu hành.
Được đặt tên là "50 Tuyển Thủ Sáng Giá", chọn lọc 50 người từ 10.000 người tham gia.
Tên, lưu phái, nghề nghiệp, và tham gia hạng mục nào.
Chỉ ghi những thông tin đơn giản như vậy.
Tất nhiên tranh vẽ rất tuyệt vời. Có lẽ đã được vẽ đẹp hơn người thật khoảng 10 đến 20 phần trăm. Đây gọi là sự tô vẽ hợp lý.
Quả là một sự điều chỉnh tinh tế tuyệt vời. Không hổ danh là Recurvita, tay nghề rất khá.
——Về mấy tấm poster này, ban đầu chúng được dán ở bảng thông báo trong thành phố hay trên tường các cửa tiệm, nhưng ngay lập tức xảy ra tình trạng bị bóc trộm liên tục.
Cuối cùng nó trở thành món hàng lưu niệm giá rẻ, và rốt cuộc lại trở thành món hàng bán chạy nhất trong số các vật phẩm liên quan đến đại hội.
Vốn dĩ nó dùng để thúc đẩy doanh số các mặt hàng khác, và tăng độ nhận diện của tuyển thủ phục vụ cho cá cược. Thế nên mục đích ban đầu là dán miễn phí để ai cũng có thể xem được.
"Hừm, trông cũng ra dáng đấy."
Nia đang bày năm tấm poster lên bàn trong phòng ký túc xá và ngắm nghía.
Rinokis, Linette, Gandolf, Anzel, Fressa.
Tất cả đều là những đệ tử đáng tự hào của tôi.
——Nào, để xem năm người này sẽ trình diễn những trận đấu thế nào đây.
Thật sự rất đáng mong chờ.
Vòng loại bắt đầu.
0 Bình luận