Nói kết luận trước, tôi đã giao lưu được với nhóm người châu Á mục tiêu.
Địa điểm vẫn là sân vận động trong nhà tù.
Có một góc được bố trí ghế băng và bàn.
Có vẻ họ coi khu vực này là địa bàn của mình. Người duy nhất ngồi trên ghế băng chắc là sếp sòng. Trông mặt mũi có vẻ hiền lành. Tuy nhiên, đứng xung quanh là những gã mặt mày bặm trợn.
Ai nấy đều xăm trổ đầy mình không ngoại lệ. Không ít người cởi trần, phơi bày cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh mặt trời. Nhờ đó mà tôi được chiêm ngưỡng hình xăm thỏa thích. Người giao tiếp với tôi là nhân vật đứng ở vòng ngoài cùng của nhóm.
"Tôi là, người Nhật. Tôi, muốn nói chuyện, với các anh."
"Muốn nhập hội với bọn tao à?"
Nhóm gã to con gây sự lúc nãy đang đứng nhìn chúng tôi từ xa. Ba gã tôi kẹp nách đã được thả ra rồi. Tôi cũng lo họ sẽ gây sự lại, nhưng may mắn là họ đã bỏ đi ngay.
Cai ngục cũng không nổ súng.
Sân vận động lúc nãy còn xôn xao giờ đã bình yên trở lại. Chỉ có điều, ngoài nhóm gã to con kia, các tù nhân thuộc chủng tộc khác cũng cứ nhìn chằm chằm vào tôi không dứt.
"Không, đồng đội, không phải."
"Thế mày bắt chuyện làm gì?"
"Tôi, có chuyện muốn biết."
Đối phương chịu khó lắng nghe thứ tiếng Anh bồi chắp vá của tôi.
Cùng là tiếng Anh, nhưng tôi chẳng hiểu đám tù nhân khác nói gì. Thế mà lời anh chàng này nói tôi lại nghe được lõm bõm. Dù chính xác thì cũng nhiều chỗ không hiểu, nhưng nắm bắt được từ vựng ngắt quãng, tôi có thể dùng ngôn ngữ của mình để giao tiếp.
Chắc chắn là anh ta cố tình nói chậm cho tôi hiểu.
Người đâu mà tốt thế này.
Chỉ thế thôi cũng đủ khiến tôi đổ đứ đừ rồi.
"Chuyện muốn biết?"
"Vâng, có chuyện muốn hỏi."
"Tao sẽ nghe thử. Nói đi."
Tôi quyết định đánh liều hỏi thử.
Về tung tích của từ khóa mà Đại tá đã nói.
"Xin lỗi, anh có biết, Chan Li không?"
"Mày, biết cái tên đó ở đâu?"
Vẻ mặt đối phương lập tức đanh lại.
"Nếu mày nghe thấy cái tên đó ở ngoài bức tường kia, thì có khi tao đã bịt miệng mày rồi."
"..."
Hình như tôi vừa nghe thấy điều gì đó bất ổn.
Tuy có lẫn vài từ không hiểu, nhưng cảm giác lời lẽ khá nguy hiểm. Có điều, đây là trong tù nên chắc không có chuyện dao hay súng bất ngờ chĩa ra đâu. Điểm này thì thoải mái hơn so với điều tra bên ngoài nhà tù.
"Ai nói cho mày cái tên đó?"
"Người quen, của tôi."
"Người Trung Quốc à?"
"Không, người Mỹ."
Tôi không nói dối.
Đại tá Mason là người Mỹ chính gốc.
"Cảnh sát à?"
"Không, không phải."
"Gia đình?"
"Đồng nghiệp, chỗ làm."
"...Vậy à."
Thấy tôi trả lời thành thật, đối phương tỏ vẻ suy tư.
Nếu là giao tiếp bằng tiếng Nhật, tôi có thể bịa ra vài thông tin bổ sung vô thưởng vô phạt để tăng độ tin cậy cho lời nói. Nhưng bằng tiếng Anh thì khó quá. Nói nhiều lại càng khiến đối phương rối thêm.
Nên tôi im lặng chờ câu trả lời.
Một lúc sau, anh ta lẩm bẩm.
"Tao biết. Tao là Chan Li đây."
"Thật, ư?"
Ôi chao, hóa ra là chính chủ ạ.
Nhớ lại lời giải thích của Đại tá Mason, tôi tự hỏi tìm người trung gian dễ dàng thế này có ổn không. Ít nhất cũng phải giấu giếm chút chứ. Hay là người khác trùng tên?
Nhiều nghi vấn hiện lên.
Nhưng để xác nhận chúng bằng vốn tiếng Anh của tôi hiện tại là cực kỳ khó khăn. Nếu không lấy lại được máy dịch thuật thì nói chuyện cũng chẳng ra đâu vào đâu. Thế nên, trước mắt cứ vun đắp tình bạn với nhóm châu Á này đã.
Sau đó xác nhận lại cũng chưa muộn.
"Ở đây tao dùng tên Nick. Cứ gọi tao là Nick."
"Vâng. Tôi, sẽ gọi. Anh là Nick."
"Thế cũng được. Mà tên mày là gì?"
"Tôi?"
"Ừ, tên mày ấy."
"Tên tôi là, Nakano Kenta."
"Nakano, Kenta?"
"Vâng, Nakano Kenta."
Cái tên này là tên giả tôi chuẩn bị để thâm nhập nhà tù. Không thể dùng tên thật mà lao vào tù được. Đã bị chụp ảnh mặt rồi nên không biết có ý nghĩa gì không. Nhưng có còn hơn không.
Nhân tiện, nghe cuộc đối thoại giữa tôi và Nick, cái người có vẻ là sếp đang ngồi trên ghế bắt đầu nói chuyện với những người xung quanh. Họ nói tiếng Trung nên tôi hoàn toàn không hiểu gì cả.
"Chan Li? Nick đang nói cái quái gì thế?", "Tên thật của hắn là Wang Muyan mà.", "Lại chém gió à?", "Cái thói sính ngoại của thằng Nick có phải mới ngày một ngày hai đâu.", "Tội nghiệp thằng Nhật Bản bị cuốn vào.", "Cơ mà nhìn cái kiểu nói chuyện ngứa mắt thật."
Đừng bảo là họ đang bàn tính cách thủ tiêu gã người Nhật có nguy cơ gây rắc rối này nhé. Gương mặt có chút hiền lành của vị sếp kia giờ trông lại đáng sợ rồi đấy.
Tôi không muốn dấn quá sâu.
Mau chóng hoàn thành công việc rồi chuồn thôi.
Nghĩ vậy, tôi quyết định bước thêm một bước vào vấn đề chính.
Không có thời gian mà thong thả xây dựng lòng tin đâu. Nếu bàn bạc với Đại tá Mason và giám đốc nhà tù, việc kéo dài thời gian giam giữ không phải là không thể. Nhưng tinh thần tôi không chịu nổi đâu.
Thú thật, tôi muốn vượt ngục ngay tối nay luôn ấy chứ.
"Thế Nakano có việc gì với tao?"
"Anh Nick, có biết, Heimao không?"
"Heimao? Biết chứ. Bạn tao mà."
"Thật, ư?"
"Ừ, tao với nó quen nhau từ nhỏ."
Sau Chan Li, lại đến thông tin về Heimao xuất hiện.
Hóa ra hai người là bạn bè.
Khoan đã, có thật không đấy.
Đáng ngờ quá thể.
So với lúc hỏi người trước, người sau được thừa nhận dễ dàng quá khiến tôi nghi ngờ. Đại tá bảo điều tra đang bế tắc cơ mà. Hay là hắn đang chém gió? Nếu vậy thì lý do là gì?
"Xin lỗi. Địa chỉ của Heimao, làm ơn chỉ cho tôi."
"Nakano, tại sao mày muốn biết về Heimao?"
"Người quen của tôi, được Heimao, giúp đỡ. Người quen, đang ở ngoài bức tường. Muốn cảm ơn Heimao, nói vậy. Việc giúp đỡ đó, tôi muốn làm. Nên, Heimao, tôi đang tìm."
Đây là lý do tôi đã chuẩn bị sẵn từ tối qua cùng lúc với việc tập ma pháp. Kể lể trong tù thế này nghe có vẻ hơi khiên cưỡng. Nhưng với tôi hiện tại thì đây là nỗ lực hết sức rồi. Tất cả cũng tại không nói được tiếng Anh.
Khổ sở thực sự.
Sắp nản đến nơi rồi.
Tuy nhiên, đối phương lại gật đầu cái rụp.
"Người quen đó, là người Mỹ biết Chan Li hả?"
"Vâng, đúng vậy."
"Đúng là tao biết chỗ ở của Heimao như mày nghe được."
"Thật sao?"
Sự tồn tại của Heimao được xác nhận dễ dàng hơn tôi tưởng.
Cảm giác cuộc điều tra đã tiến triển lớn.
Tuy nhiên, ngay đoạn quan trọng thì biểu cảm của đối phương thay đổi.
Nick hơi đanh mặt lại và lẩm bẩm.
"Nhưng mà, tao không thể nói nhiều hơn được nữa."
"Hả..."
Lời từ chối thẳng thừng khiến tôi giật thót. Vì vẻ ngoài của đối phương quá đáng sợ nên ngay cả lời nói bình thường cũng khiến tôi phản ứng thái quá. Như để trấn an tôi, anh ta tiếp tục nói một cách nghiêm túc.
"Muốn biết về bọn tao, thì hãy trở thành đồng đội của bọn tao."
"Đồng đội?"
"Đúng, đồng đội. Và cùng nhau giữ gìn quy tắc."
Cảm giác như tôi đang được mời vào nhóm châu Á này.
Gia nhập cộng đồng trong tù ấy hả.
"Điều kiện, điều kiện đồng đội, hãy chỉ cho tôi."
"Bọn tao là người có trí thức, không thích mấy hành vi dã man. Bọn tao không bắt đồng đội phải giết người. Tuy nhiên, cần phải khắc bằng chứng là đồng đội lên cơ thể. Và một khi đã là đồng đội thì phải cống hiến cho tổ chức đến chết."
Đến đây lại là bài đọc hiểu dài ngoằng.
Làm sao đây, tôi chỉ hiểu được một nửa.
Nhưng cảm giác là nếu thành đồng đội thì sẽ được chỉ cho.
Chắc là phải làm nghi thức gì đó chăng.
Tôi xác nhận được có từ phủ định trước hoặc sau từ "murder" (giết người). Chắc sẽ không có cái kiểu diễn biến như phim là bắt đi xử một thành viên băng đảng đối địch đâu nhỉ. Tôi muốn tin là vậy.
Tạm thời cứ gật đầu cái đã.
"Vâng. Tôi, sẽ trở thành, đồng đội của các anh."
"Trả lời tốt lắm. Vậy khắc bằng chứng ngay thôi."
====================
Thấy tôi gật đầu, nhóm người châu Á bắt đầu hành động. Không chỉ người tên Nick đang trò chuyện với tôi, mà cả vài gã đang vây quanh người có vẻ là sếp sòng kia cũng rời khỏi ghế băng, bước đi đâu đó.
"Đi theo tao, Nakano."
"Vâng."
Bị hối thúc, tên tù nhân năm nhất đành rời khỏi sân vận động.
*
【Góc nhìn của Cô hàng xóm】
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi rời Nhật Bản.
Sinh ra đến giờ vốn chẳng có duyên với chuyện du lịch, tôi từng nghĩ chắc đến chết mình cũng chẳng có cơ hội ra nước ngoài. Ai ngờ đâu nó lại thành hiện thực theo cái kiểu này, đúng là đời không biết đường nào mà lần.
Đương nhiên là tôi chẳng có hộ chiếu hay gì cả. Thế nhưng, tôi vẫn bị tống lên máy bay mà chẳng cần kiểm tra gì sất. Thay vào đó, khi đến nơi, tôi được phát cho một thứ gọi là hộ chiếu khẩn cấp. Theo lời gã quân nhân dẫn đoàn, thứ này được gửi đến từ Đại sứ quán Nhật Bản tại Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.
Mấy ngày đầu sau khi đến, chúng tôi ở lại New York.
Và giờ thì đang ghé thăm Las Vegas.
Nếu tin vào lời gã quân nhân dẫn đoàn từ đầu đến giờ, thì đây là chuyến "thị sát thực địa".
Thị sát cái khỉ mốc.
Hoàn toàn là đi du lịch nghỉ dưỡng thì có.
Khách sạn nơi chúng tôi ở được bao trọn gói, ngoài chúng tôi ra chẳng thấy bóng dáng vị khách nào khác. Sòng bạc liên kết với khách sạn cũng y hệt. Dù nhân viên xuất hiện rất đông để phục vụ vui chơi, nhưng tuyệt nhiên không thấy khách khứa nào khác.
Ngày đầu và ngày thứ hai, cả bọn chơi bời quên ngày tháng trong sòng bạc. Có vẻ như tỉ lệ thắng cược đã được điều chỉnh, nên ai nấy đều thắng đậm.
Ngày thứ ba và thứ tư, chúng tôi ghé thăm các điểm du lịch như công viên giải trí hay sân khấu kịch và chơi xả láng các trò cảm giác mạnh. Cô bé robot, người từng không được chơi thỏa thích ở công viên giải trí lần trước, nhân dịp này cứ bám dính lấy con nhỏ trát phấn mà làm nũng.
Và hôm nay là ngày thứ năm ở Las Vegas.
Chắc nghĩ rằng cứ chơi bời mãi thì coi không được, nên chúng tôi chuyển sang đi tham quan các bảo tàng gần đó. Hiện tại, chúng tôi đang ở một nơi gọi là Bảo tàng Mob, hay còn gọi là bảo tàng Mafia. Nghe đâu Mafia có lịch sử hơn một trăm năm rồi.
Những công cụ từng được dùng để phạm tội, ảnh chụp và video hiện trường vụ án được trưng bày khắp nơi. Không thiếu những vật trưng bày trông rất rùng rợn. Họ còn giới thiệu cả phim ảnh thuộc thể loại này, thậm chí bán cả đồ lưu niệm nữa chứ. Thật đáng kinh ngạc khi biết nơi này được vận hành bằng công quỹ.
"Cứ như hiển nhiên là bao trọn gói ấy nhỉ, lần nào cũng tốn kém phết cơ."
"Như mọi người đã biết, an ninh ở đất nước này thượng vàng hạ cám. Nghĩ đến việc chúng ta liên tục bị các tổ chức khủng bố nhắm đến, thì chút sắp xếp này là đương nhiên thôi. Kể từ khi chúng ta đặt chân đến đây, đã có ba vụ tập kích bị ngăn chặn từ trong trứng nước rồi."
"Hô?"
Chúng tôi vừa đi dạo trong bảo tàng vừa trò chuyện bâng quơ.
Đi đầu vẫn là gã quân nhân dẫn đoàn như mọi khi. Hắn giải thích về các hiện vật trưng bày cho đám mù tịt tiếng Anh chúng tôi hệt như một hướng dẫn viên du lịch. Lời giới thiệu trôi chảy không chút vấp váp khiến tôi nghi ngờ không biết có phải hắn đã học thuộc lòng từ tối qua hay không.
"Hơn nữa, hai trong số đó được xác định là nhóm có bao gồm tông đồ của Thiên thần."
"À, cảm ơn các ông đã quan tâm."
『Thật sự cảm kích lắm nhé. Đáng tin cậy ghê cơ.』
Tôi cùng Thiếu niên Abaddon cúi đầu cảm ơn.
Quả thực mấy ngày nay, không có không gian cách ly nào xuất hiện quanh chúng tôi cả.
"Việc này vừa là vì các vị khách là các bạn, vừa là vì chính chúng tôi, những người đi cùng. Và tất cả đều là kết quả của sự đánh giá chính đáng mà đất nước tôi dành cho các bạn. Nên không cần phải bận tâm quá đâu."
"Nói thì nói vậy, nhưng cái trò Roulette quay kiểu gì cũng trúng độc đắc thì giải thích sao đây?"
"Cô khắt khe quá đấy, Miss Hoshi. Tối nay chúng tôi sẽ thử thay đổi cài đặt một chút."
Ngay cả một đứa trẻ như tôi cũng hiểu rằng sự đãi ngộ hậu hĩnh này là để tiếp đón Cô bé robot và con nhỏ trát phấn. Chính vì thế, cái tình cảnh như thể đang ăn ké lộc của các ả khiến cá nhân tôi cảm thấy bứt rứt không yên.
『Pii! Pii!』
"Pii ơi, sao thế. Đói bụng rồi hả?"
Trên tay Con gái út đang xách một chiếc lồng dùng để đi ra ngoài, bên trong là con chim sẻ Java.
Nghe đâu ông chú đã đích thân nhờ cô bé chăm sóc nó.
Bản thân cô bé có vẻ cũng không ghét chuyện này.
Chăm sóc rất tận tình.
Thú thật, tôi ghen tị lắm.
Giao cho tôi cũng được mà.
『Pii! Pii pii!』
"Pii à, Con gái út nghĩ tiếng kêu đó vô nghĩa về mặt ngôn ngữ."
『Pii pii──!』
Có điều, chim sẻ Java bị cấm nói chuyện trước mặt người khác.
Tuy là chim nhỏ nhưng cái nết ăn uống lại rất phàm, nên chắc đúng như Con gái út hỏi, nó đói rồi. Ông chú cũng hay viện cớ này nọ để đút cho nó mấy món đắt tiền. Chim sẻ mà lại ăn thịt, tôi thấy hơi bị có vấn đề đấy.
Nhân tiện thì ả tóc vàng và hoàng tử đẹp mã cũng đi cùng trong chuyến đi này.
Dù có không ít vật trưng bày rùng rợn, họ vẫn đi tham quan với vẻ mặt tỉnh bơ. Có vẻ khả năng chịu đựng cảnh máu me khá cao. Cá nhân tôi thì ngạc nhiên với quy định cho phép trẻ vị thành niên vào cửa. Nếu làm điều tương tự ở nước tôi, chắc chắn sẽ bị các tổ chức phản đối kịch liệt.
"Cái thiết bị này là gì vậy? Ta nhìn thế nào cũng chỉ thấy giống cái ghế thôi."
"Điện hạ, nhìn vào dây đai ở chỗ để tay, thần đoán đây là dụng cụ cố định dùng để tra tấn."
"Cái kim loại hình cái hũ đặt ở trên cao kia chắc cũng là dụng cụ cố định nhỉ?"
"Chỗ đó chỉ có kim loại, chẳng lẽ là dùng nhiệt để nung chín đầu sao?"
"Hô, nghe có vẻ hiệu quả đấy."
Hiện giờ họ đang đứng trước khu trưng bày ghế điện và tranh luận sôi nổi. Có khuôn mặt dễ thương mà suy nghĩ tàn bạo gớm nhỉ, ả tóc vàng kia. Cái gã hoàng tử đẹp mã đang gật gù tán đồng kia cũng chẳng vừa.
Bên cạnh bọn họ, Futari Shizuka lẩm bẩm một mình, chẳng nói với ai cụ thể.
"Giờ này chắc hắn cũng đang ở trong tù, thắt chặt tình hữu nghị với mấy gã kiểu này rồi chăng?"
Nơi ánh mắt cô ta hướng đến là những tấm ảnh chân dung xếp hàng dài, trông như danh sách tội phạm.
Có vẻ là tổng hợp những tên tội phạm hung ác nổi tiếng trong lịch sử.
Nhờ thế mà miệng tôi cũng tự nhiên thốt lên.
"À, không biết ông chú có ổn không nhỉ? Tôi lo quá..."
"Việc Mr. Sasaki thực sự bước chân vào nhà tù cũng khiến chúng tôi bất ngờ."
"Một người Nhật Bản được nuôi dạy trong nhung lụa thì biết cái quái gì về chuyện tù tội ở nước khác chứ?"
"Dù vậy, xét đến thành tích của cậu ấy, tôi không nghĩ sẽ có vấn đề gì lớn. Chẳng phải cậu ấy đã tiêu diệt vô số Thiên thần và Ác quỷ trong không gian cách ly xuất hiện ở đảo Miyake hôm nọ sao? Ngoài ra, tại hiện trường còn xác nhận thi thể của một Người sở hữu dị năng hạng A trừ."
"Gì cơ, các người cũng nghe chuyện đó rồi à."
"Nếu con chim sẻ kia không có ở đó thì cũng còn chút lo lắng đấy."
Ánh mắt gã quân nhân hướng về phía tay của Cô bé robot.
Nơi có con chim sẻ Java đang nằm trong lồng xách tay.
"Đến chuyện đó mà các người cũng nắm được sao?"
"Đối đầu với số lượng Thiên thần và Ác quỷ lớn như vậy, làm sao thông tin không rò rỉ được. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn thắc mắc cậu ấy sử dụng loại dị năng nào. Chúng tôi đã chuẩn bị cái giá tương xứng cho người cung cấp thông tin, các vị thấy sao?"
"Vừa hé răng nửa lời là bị con chim trong lồng kia giết chết tươi ngay đấy nhé."
"Nói 'hân hạnh được gặp' thì hơi sai nhỉ. Tôi là Mason, chào chú chim sẻ đáng yêu."
Gã quân nhân bắt chuyện với cái lồng.
Lập tức có tiếng trả lời từ con chim sẻ.
『Có vẻ như không cần phải nhịn đói thêm nữa rồi.』
"Tuy nhiên, chỉ những người cấp trên của tôi mới nắm được thông tin thôi. Ở đây thì không sao, nhưng tốt nhất đừng nói chuyện lung tung ở chỗ khác. Với lại mùa này trời lạnh. Mang loài chim nhiệt đới đi vòng vòng ngoài trời thế này cũng thấy hơi sai sai."
Việc hắn hiểu rõ sinh thái của loài chim sẻ biết nói này, nếu cứ im lặng thì có lẽ hắn đã có thể lợi dụng để qua mặt chúng tôi. Vậy mà hắn lại chủ động lên tiếng, chắc là mang ý nghĩa xác nhận. Và cũng lộ rõ ý đồ muốn moi thêm thông tin.
Đối với họ, ông chú và con chim sẻ cũng giống như Thực thể máy móc, đều là đối tượng điều tra.
"Chẳng lẽ nhà ngươi đói bụng đến mức kêu pii pii thật hả?"
『Khát nước nữa.』
"Pii ơi, dùng bình nước này đi."
Cô bé robot lấy bình nước đang đeo trên cổ, dùng nắp làm cốc rồi rót nước òng ọc ra. Kể từ vụ náo động ở đảo Miyake, Con gái út nhà tôi bắt đầu có thói quen mang theo bình nước khi ra ngoài. Khỏi cần nói cũng biết là để ghi điểm với con nhỏ trát phấn.
『Xin lỗi vì đã làm phiền.』
Khi Con gái út mở cửa lồng, con chim sẻ bay vù ra. Đậu trên ngón tay Cô bé robot đang cầm nắp bình nước, cái dáng vẻ uống nước khéo léo đó nhìn kiểu gì cũng chỉ ra một con chim nhỏ bình thường.
Ngắm nhìn cử chỉ đó, gã quân nhân lẩm bẩm một mình.
"Hay thực sự là sứ giả từ Tiên giới và Magical Girl thứ tám... à không, Ma pháp trung niên?"
Cái từ "Ma pháp trung niên" ám chỉ ông chú, tôi cũng nhớ là từng nghe qua rồi.
Nghe đâu là đồng đội của Magical Girl.
Chẳng biết bao nhiêu phần là thật.
Vì chính chủ cũng cứ lảng tránh chuyện đó.
"Giả sử Sasaki là Magical Girl thật, thì biến hình kiểu gì nhỉ? Magical Girl là phải biến hình để chiến đấu đúng không? Tôi chưa thấy Sasaki biến hình bao giờ cả."
"Đúng như Miss Hoshizaki nói, cách cậu ấy hoạt động khác với những Magical Girl mà chúng tôi biết."
"Đi mà hỏi con yêu tinh đi theo Magical Girl quen biết ấy, chẳng phải sẽ rõ ngay sao?"
"Có vẻ như các yêu tinh đến Trái Đất cũng không nắm hết mọi chuyện. Chính vì thế chúng tôi mới muốn giữ quan hệ tốt với Magical Girl của nước các bạn. Nghe nói sinh vật bản địa làm vật chủ cho yêu tinh đã bị xử lý rồi. Đáng tiếc thật."
"Về dị năng của Sasaki, tôi hoàn toàn không được cho biết gì cả. Nếu có ai biết thì chắc chỉ có Futari Shizuka thôi nhỉ? Ngoài ra tôi thấy sự tồn tại của bé Elsa và anh Louis cũng đáng ngờ lắm."
Mọi sự chú ý đổ dồn về phía ả tóc vàng và hoàng tử đẹp mã.
Lập tức, từ phía họ tỏa ra ý chí cự tuyệt mãnh liệt, dù lời lẽ vẫn nhẹ nhàng.
"Hoshizaki, xin lỗi nhé, nhưng về chuyện của Sasaki thì dù có bị làm gì ta cũng không nói đâu. Cho dù có bị bắt ngồi lên cái ghế kia, bị kẹp sắt nung vào đầu. Cho dù kết quả là có phải chết đi chăng nữa."
"Ừm, Ta cũng vậy."
"Elsa à, cái đó không phải để nung đầu đâu, là dụng cụ để truyền điện vào người đấy."
"T-Thế hả?"
Con nhỏ trát phấn bắt đầu giải thích về ghế điện cho ả tóc vàng và hoàng tử đẹp mã.
Tôi cũng hoàn toàn mù tịt về sức mạnh kỳ lạ mà ông chú sử dụng. Không phải tông đồ của Thiên thần hay Ác quỷ, cũng có vẻ khác với Magical Girl. Nếu vậy khả năng còn lại là dị năng, nhưng sự tồn tại của con chim sẻ lại có vẻ lạc quẻ so với giả thuyết đó.
"Nắm thông tin đến mức đó, các người cũng có dính líu đến cái Cục quản lý trò chơi tử thần kia phải không? Ít nhất thì trong số các tông đồ Thiên thần và Ác quỷ bay đến hiện trường, chắc chắn có kẻ nội gián."
Futari Shizuka nói như để lảng sang chuyện khác.
Gã quân nhân trả lời một cách thản nhiên.
"Chúng tôi là người phục vụ toàn thể quốc dân. Chúng tôi không làm những chuyện như hùa theo một cá nhân hay tổ chức cụ thể nào."
"Nếu hùa theo cá nhân hay tổ chức cụ thể mà mang lại lợi ích cho quốc dân thì sao nào?"
"Ra lệnh cho quân đội là đầu não quốc gia. Tôi chỉ là một con tốt hoạt động tại hiện trường thôi."
"Đáng sợ ghê."
Thật giả bất minh.
Nhưng cứ cho là có dính líu thì tốt hơn.
Vậy thì trong vụ việc ở đảo Miyake, cách xử lý mà ông chú thể hiện có vẻ là đáp án chính xác nhất rồi. Tùy theo tình hình, toàn bộ nhân lực, tiền bạc, vật chất đang dùng để tiếp đãi chúng tôi đây có thể sẽ quay ngoắt lại tấn công chúng tôi.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy đau đầu.
『Thú cưng muốn thảo luận một chuyện với Con gái út.』
"Gì thế Pii?"
『Ta định bây giờ sẽ đến chỗ gã đàn ông kia.』
"Pii sẽ đi cùng Bố sao?"
『Ừm, đúng vậy.』
Uống nước xong, con chim sẻ bày tỏ với Con gái út.
Cái dáng vẻ nhảy lóc chóc trên tay rồi xoay người trông đáng yêu thật. Chắc bản thân nó làm vậy vì cần thiết thôi, nhưng nhìn từ bên ngoài thì chỉ thấy như đang nịnh nọt người xung quanh. Có phải ông chú đã bị cái chiêu này hạ gục không nhỉ.
Hay là hôm nào tôi cũng thử làm thế trước mặt chú ấy xem sao.
Thôi, bị Abaddon cười cho thối mũi mất, bỏ đi.
"Con gái út được Bố gửi gắm Pii. Muốn xác nhận lý do."
『Đi cùng với đám người này thấy tù túng quá. Ăn uống cũng chẳng được thoải mái. Ta muốn gã kia nhanh chóng hoàn thành cái việc được giao, để còn thong thả tận hưởng văn hóa ẩm thực nước này. Nghe đâu món thịt ở đây phong phú lắm phải không.』
Con chim sẻ liếc nhìn gã quân nhân rồi nói.
Nhớ lại thì, ở biệt thự tại Karuizawa, nó bay nhảy tự do trong nhà. Thế mà từ khi sang đây cứ phải ở lì trong lồng. Dù được thả ra trong phòng khách sạn, nhưng ban ngày chủ yếu đi ra ngoài nên thời gian ở trong lồng rất dài.
Nếu có trí tuệ không thua gì con người, chắc nó cũng stress lắm.
"Đã rõ. Con gái út sẽ tiễn Pii đến chỗ Bố."
『Xin lỗi vì cứ làm phiền cô mãi.』
"Không sao. Chăm sóc thú cưng là nhiệm vụ của gia đình. Với lại việc hành tung của Pii và Bố bị lộ với những người này là để cứu tôi và gia đình. Con gái út cũng nghĩ là mình nên đền bù."
Nếu việc đó giúp ích được chút gì cho ông chú thì tôi cũng vui.
Tôi quyết định im lặng tiễn nó đi.
Con nhỏ trát phấn và Futari Shizuka cũng vậy.
Con gái út và con chim sẻ thú cưng cùng nhau rời khỏi bảo tàng.
Chắc là sẽ dùng thiết bị đầu cuối do Thực thể máy móc vận hành để bay đến đó. Dù lai lịch con chim sẻ vẫn còn là ẩn số, nhưng nếu sự tồn tại của nó có ích cho ông chú thì chẳng cần phải nói ra nói vào làm gì.
*
Aaa, trời đất ơi.
Làm thật rồi.
Không ngờ sự thể lại thành ra thế này.
Chuyển địa điểm từ sân vận động trong tù sang phòng giam của người khác, tên tù nhân tập sự mới nhập trại chưa bao lâu đang hối hận khôn nguôi. Nguyên nhân rất đơn giản. Khuôn mặt của chính mình phản chiếu trong gương. Diện mạo đã thay đổi hoàn toàn so với mấy hôm trước.
Từ cổ trở lên hoàn toàn là người khác.
Một hình xăm sặc sỡ chình ình ngay trên mặt.
"Thế là xong. Trông khác hẳn rồi đấy, anh bạn Nhật Bản!"
"Đau, đau lắm. Đau quá đi mất."
"Thì chơi hình to thế này lên mặt cơ mà!"
Bị cuốn theo bầu không khí lúc đó, cộng thêm vốn tiếng Anh bập bẹ, thế là mọi chuyện cứ thế diễn ra trong chớp mắt. Ban đầu, họ nói gì đó về "Ink" (Mực). Mãi đến khi bị đưa lên bàn làm tôi mới biết từ đó đồng nghĩa với hình xăm (Tattoo).
Cộng thêm việc trước khi đến đó tôi đã liên tục đồng ý gia nhập nhóm của họ, nên không thể nào chạy thoát được. Tôi lờ mờ cảm thấy rằng nếu từ chối, thông tin về Heimao sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được nữa.
Kết quả là, tôi đã gia nhập băng đảng cả trên danh nghĩa lẫn thực tế.
À không, trường hợp này là Mafia Trung Quốc chứ.
"Cẩn thận một thời gian nhé. Có thể sẽ bị mưng mủ đấy."
"...Hả?"
Tôi nghĩ là thợ xăm đang khen tôi rất nhiều.
Gã là một người khá cao hứng, trong lúc xăm cứ bắt chuyện suốt. Chỉ có điều, gã nói nhanh hơn Nick-san, lại hay dùng từ vựng và cụm từ khó. Đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu đối phương vừa nói gì.
Hình như vừa dặn dò điều gì quan trọng lắm thì phải.
Nhân tiện thì phòng giam dùng để xăm này là chỗ ở của thợ xăm. Cái giường tôi đang nằm, cái gương soi mặt, hay dụng cụ dùng để xăm, cơ bản đều là đồ dùng cá nhân của anh ta.
"Nakano, xong chưa?"
Một lát sau thì Nick-san đến.
Có vẻ anh ta cất công đến tận phòng giam khác để xem tình hình.
"Một lần ăn ngay đến phút cuối, cũng khá đấy chứ."
"Nick-san, đau, lắm ạ."
"Chắc rồi. Phần lớn anh em trong nhóm đã cá là Nakano sẽ bỏ chạy giữa chừng đấy."
"…………"
Chưa bao giờ nhận lời khen mà thấy kém vui thế này.
Trong cuộc đời bình phàm của mình, tôi chưa bao giờ mơ đến việc có cơ hội xăm mình.
Đương nhiên, tôi biết phép thuật hồi phục có tác dụng với cả hình xăm. Khi học công năng của phép hồi phục từ Pii-chan, ngài ấy đã giải thích rằng hình xăm có thể bị xóa, hay lỗ khuyên có thể bị bít lại.
Vụ này có vẻ tùy thuộc vào tay nghề và sự điều chỉnh của người thi triển. Theo lời Tinh Tú Hiền Giả, người sử dụng phép hồi phục giỏi có thể chữa trị vết thương nghiêm trọng mà vẫn giữ nguyên hình xăm hay lỗ khuyên. Ngài bảo đó là một chỉ số để đánh giá người thi triển.
Tuy nhiên, nói thì nói vậy chứ vẫn lo. Lại còn là ngay trên mặt, một hình xăm sặc sỡ to đùng nữa chứ. Tuyệt đối không muốn để cô hàng xóm hay cô Hoshizaki nhìn thấy. Chắc chắn sẽ bị khinh bỉ cho xem.
Không biết có hiểu nỗi lòng này của tôi hay không, Nick-san cười nói.
"Nakano, từ giờ cậu là đồng đội của bọn tao."
"Cảm ơn, Nick-san."
"Bọn tao chào đón Nakano. Nhưng, tuyệt đối không tha thứ cho kẻ phản bội."
"Vâng, tôi, không phản bội, đồng đội."
"Chỗ xăm đau lắm hả?"
"Vâng, rất, đau ạ."
"Hôm nay ngủ đi. Mai tao sẽ giới thiệu với anh em."
Trên giường, tôi đang ngồi dậy thì bị vỗ cái bốp vào vai.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, rồi hôm đó trở về phòng giam của mình. Chỗ xăm đau quá nên tôi chẳng còn sức đâu mà lết xác xuống nhà ăn tối. Tôi nằm vật xuống giường, trùm chăn đợi cơn đau qua đi.
*
Sáng hôm sau, trải qua một đêm, cơn đau ở chỗ xăm đã giảm đi nhiều.
Không rỉ máu, cũng không thấy sưng.
Là do tay nghề thợ xăm giỏi, hay do công lao của cơ thể đã đạt đến cấp độ cá thể thượng đẳng, hay là nhờ phép thuật cường hóa cơ thể tôi liên tục thi triển trong đêm? Cái cuối cùng là khổ nhục kế sau khi tôi suy tính xem có cách nào giảm đau chút đỉnh không.
Nếu được thì tôi đã muốn dùng phép hồi phục. Nhưng lỡ dùng phép mà hỏng việc làm bay mất hình xăm thì toi. Trước giờ tôi chưa từng dùng phép trị liệu lên đối tượng có hình xăm. Tôi không nghĩ mình có thể khéo léo chỉ xóa mỗi cơn đau.
Giờ điểm danh buổi sáng đã đến.
Cai ngục đến kiểm tra nhìn thấy người mới thay đổi diện mạo chỉ sau một đêm thì cũng ngạc nhiên đôi chút. Nhưng chẳng ai nói năng gì, việc điểm danh kết thúc êm đẹp. Chắc chuyện này như cơm bữa trong tù rồi.
Ăn sáng ở nhà ăn.
Rồi tôi lê bước ra sân vận động.
Hôm nay thời tiết cũng đẹp, ánh nắng chan hòa dễ chịu chiếu xuống sân bãi ngoài trời. Nhưng ánh nắng rực rỡ ấy khi lọt vào tầm mắt cùng với những bức tường cao vút bao quanh và bóng dáng cai ngục lăm lăm súng ống khắp nơi, thì cảm giác thư thái giảm đi bảy phần.
Đã thế khắp sân vận động, mấy gã cơ bắp xăm trổ đầy mình với khuôn mặt bặm trợn đi lại nghênh ngang như chốn không người. Cảm giác như bị ném vào bản đồ hầm ngục trong game online vậy. Quái vật thuộc tính chủ động chiếm đa số.
Thế này thì sự chữa lành từ ánh mặt trời giảm đi mười phần luôn.
"…………"
Nhóm người châu Á mục tiêu, cũng như hôm qua, đang tụ tập quanh mấy cái ghế băng và bàn ở góc sân. Lấy người có vẻ là sếp sòng với khuôn mặt hiền lành hơn một chút làm trung tâm, xung quanh là mấy gã cơ bắp mặt mũi đáng sợ bao bọc.
Ở vòng ngoài cũng thấy bóng dáng Nick-san.
Xác nhận xong, tôi tiến về phía họ.
Phía bên kia cũng nhận ra tôi ngay.
"Chào buổi sáng, Nick-san."
"Nakano, đến đúng lúc lắm."
"Hôm qua, chuyện đang dở, làm ơn."
"À, chuyện của Nakano tao nói rồi."
Ngay lập tức, Nick-san giới thiệu tôi với đồng bọn của anh ta.
Đúng như tôi tưởng tượng, người đàn ông ngồi trên ghế băng với khuôn mặt hơi hiền lành kia chính là sếp của nhóm này. Tên là Michael. Nghe đâu người Trung Quốc thường dùng tên thông dụng khi ở nước ngoài.
Tôi cũng chào hỏi bằng tiếng Anh bập bẹ với những người đang vây quanh Michael-san. Hỏi tên từng người một nên tôi phải cố sống cố chết mà nhớ. Đông người quá nên vất vả thật. Đến thăm nhà tù mới thấy văn hóa danh thiếp hay bị chỉ trích cũng không phải là thứ tệ hại gì.
Sau khi đã chào hỏi sơ qua những người có mặt.
Tôi xin phép được đề cập đến chủ đề chính.
"Nick-san, xin lỗi. Heimao, chi tiết, hãy chỉ cho tôi."
Vốn tiếng Anh nghèo nàn của tôi liệu có truyền đạt đúng ý cho đối phương không nhỉ.
Tôi vừa lo lắng vừa chờ câu trả lời.
Thế nhưng, anh ta trả lời trôi chảy hơn tôi tưởng tượng nhiều.
"Nếu là Heimao thì giờ này chắc đang ở New York."
"New York, ạ?"
"Ừ, hắn bảo sẽ làm một cú để đời ở Broadway. Nếu chạy thoát trót lọt, thì giờ này chắc đang làm việc ở mấy quán bar nhạc Jazz quanh đó rồi chăng? Người Nhật chắc không biết, chứ phố Tàu ở New York có quy mô hàng đầu thế giới đấy."
Những từ ngữ nghe quen quen dạo gần đây cứ liên tục xuất hiện.
Broadway thì hôm nọ tôi vừa mới đến.
Phố Tàu thì chưa ghé qua nhỉ.
Đã mất công thì cũng muốn đi tham quan thử.
Muốn thưởng thức món Hoa ngon lành.
"Heimao-san, Jazz, sở thích ạ?"
"Ai biết được? Có khi hắn hứng thú với việc kinh doanh hơn. Chỗ nào cũng được thôi. Ở khu đó, người châu Á muốn đứng ra làm ăn thành công thì tốn bao nhiêu tiền cũng không đủ."
"Ra là vậy."
Có thể Nick-san và Heimao-san không thân thiết đến thế. Hoặc chỉ là quan hệ làm ăn, không tiến tới mức thân tình sâu sắc. Dù sao thì cũng đã xác định được địa điểm tiếp theo cần đến.
"Tao chỉ biết có thế thôi."
"Cảm ơn, Nick-san."
Lúc đó, nghe thấy cuộc trao đổi của chúng tôi, người có vẻ là sếp, à không, chính xác là sếp sòng Michael-san có phản ứng.
Rời khỏi ghế băng, anh ta nhìn chằm chằm vào Nick-san và mở miệng.
"Nick, mấy hôm nay tao cứ nghe loáng thoáng, Heimao là cái gì? Với lại cái tên Chang Li ở đâu ra. Trong tù chỉ có một nhóm người châu Á. Cai ngục cũng không thuê người gốc Á. Mày đang giấu tao cái gì?"
"Mấy cái đó toàn là bịa đặt thôi thưa Sếp."
"Giải thích rõ xem nào."
"Sếp không thấy tiếc nếu để mất tên người Nhật này sao? Chiến lực quý giá đấy chứ. Với lại nếu chúng ta không thu nhận, bọn khác sẽ xử nó, sớm muộn gì cũng toi đời. Thế thì thà nói dối để giữ nó lại còn hơn. Thế cũng tốt cho nó nữa."
Hai người họ đang nói chuyện bằng tiếng Trung.
Nên tôi hoàn toàn vịt nghe sấm.
Đành im lặng quan sát tình hình.
"Nếu người bên ngoài đến xác nhận thì sao?"
"Làm gì có bằng chứng nào chứng minh những điều tôi vừa nói là nói dối đâu. Giả sử có cử người đến, thì cũng bị dòng người nuốt chửng thôi. Có gì tối nay tôi sẽ nghĩ ra một kịch bản hợp lý hơn."
"...Cũng phải."
Nghe Nick-san nói vậy, Michael-san gật đầu nhẹ.
Việc tôi không nói được tiếng Trung, hôm qua tôi đã bảo họ rồi. Bị người ta nói chuyện riêng ngay trước mặt cũng chẳng dễ chịu gì. Nhưng thân phận tôi bây giờ không đủ tư cách để lên tiếng trách móc. Đành im lặng nhìn họ nói chuyện.
"Sếp, sếp bận tâm về Heimao à?"
"Biết được gì thì báo cáo ngay."
"Rõ."
Máy dịch thuật do Juuni-san chế tạo vẫn chưa đến tay tôi. Nó lạc đi đâu rồi nhỉ. Giờ đã biết tung tích Heimao-san, không cần thiết phải ở lại trong tù nữa. Nhưng bỏ lại máy dịch thuật mà đi thì áy náy quá.
Phải tìm cho ra bằng được.
Nếu bảo là làm mất, chắc chắn Con gái út sẽ buồn lắm.
"Nakano, lại đây."
"Gì vậy ạ? Michael-san."
Nói chuyện với Nick-san xong, sếp sòng gọi tên tôi.
Anh ta vẫy tay.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu bước lại gần.
Rồi anh ta chạm ngón tay vào hình xăm trên mặt tôi. Ngón tay lướt trên vùng da vẫn còn cảm giác là lạ. Bị chạm bất ngờ nên tôi giật mình thon thót. Đối phương cũng hơi giật mình, trông hơi buồn cười.
"Từ hôm nay Nakano là đồng đội của chúng tao, Thanh Long Hội."
Tôi nghiêng đầu trước cái tên riêng lạ hoắc.
Miệng tự nhiên hỏi lại.
"Thanh Long Hội?"
"Tên tổ chức của bọn tao. Hiểu không? Organization."
"Tổ chức, Thanh Long Hội..."
"Hình xăm của mày là bằng chứng. Người trong nghề nhìn cái là biết ngay."
"Bằng chứng, hình xăm..."
Quả nhiên là khó nghe hơn tiếng Anh của Nick-san. Dù vậy, tôi cũng lờ mờ hiểu được hình xăm đóng vai trò như một chứng nhận, có lẽ là dấu hiệu cho thấy tôi thuộc về tổ chức của họ.
Tuy nhiên, giao tiếp để đi đến đó thật sự rất vất vả.
Thấy vậy, sếp cũng tỏ vẻ khó xử nói tiếp.
"Tay chân thì không chê vào đâu được, nhưng khoản mồm mép thế này thì gay go đấy."
"Sếp, nếu vậy để tôi dạy nó."
"Đương nhiên rồi? Mày nhặt nó về thì mày phải lo chứ. Ít nhất cũng phải giao tiếp thường ngày được, không thì nói chuyện kiểu gì. Để nó gây chuyện với nhóm khác thì phiền phức lắm. Chúng ta khác với lũ thú hoang ngoài kia, chúng ta là sinh vật có trí tuệ."
"Đã rõ thưa Sếp."
Thế là hôm đó tôi phải học tiếng Anh cùng Nick-san.
Cá nhân tôi thì lo lắng về động thái của các nhóm khác. Sợ lại bị gây sự. Nhưng dù bị nhìn chằm chằm từ xa, không có ai động thủ cả.
Nếu đây là thành quả của việc gia nhập băng đảng, thì chính trị trong tù quả là đáng sợ.
*
Đón chào buổi sáng thứ tư kể từ khi vào tù.
Cảm giác khi thức dậy vẫn tệ hại như mọi khi.
Dù là ban đêm, tiếng ồn và tiếng la hét vẫn vang vọng khắp nơi, nhà tù là không gian cực khó để ngủ ngon. Ngược lại, nếu quen được với cái này, tôi nghĩ chắc ngủ ở đâu cũng ngon lành được. Dù với tôi thì chắc chắn là không thể rồi.
Tuy nhiên, sinh hoạt ban ngày so với ngày đầu tiên đã bình yên hơn hẳn.
Quan trọng nhất là không bị tù nhân khác gây sự nữa.
Không bị vây quanh ở khu sinh hoạt chung, không bị hắt nước vào đồ ăn, cũng không bị đánh ở sân vận động. Ngược lại, một số tù nhân còn lảng tránh ánh mắt hoặc lộ rõ vẻ giữ khoảng cách.
Qua phản ứng của xung quanh, tôi đoán mình đã có được chỗ đứng như một tù nhân thực thụ trong nhà tù này. Được đám cơ bắp bặm trợn kiêng nể, bảo không sướng thì là nói dối. Cảm giác như mình oai hơn một chút.
Aaa, mình đúng là kẻ ti tiện mà.
Nếu quen với cảm giác này, e là việc tái hòa nhập xã hội sẽ khó khăn vô cùng.
"Nakano, hôm nay cũng học tiếng Anh."
"Nhờ anh giúp, Nick-san."
"Tao kiếm được sách giáo khoa ở thư viện, nhìn vào đây mà học. Với lại đây là sổ từ vựng. Trường hợp của Nakano là vốn từ quá ít. Lúc rảnh rỗi thì nhìn vào mà học thuộc từ đi. Người Nhật có đầu óc nhớ chữ Hán, chắc sẽ nhớ nhanh thôi."
Hôm nay cũng như hôm qua, ban ngày tôi học hội thoại tiếng Anh với Nick-san.
Anh ta là người chu đáo đến bất ngờ, đối phương là gã người Nhật lai lịch bất minh thế này mà cũng tận tình chỉ bảo. Những câu hỏi bâng quơ cũng được trả lời rất cặn kẽ. Với lại, đơn giản là anh ta dạy rất giỏi.
Xịn hơn hẳn lớp học tiếng Anh online tôi tham gia hồi mới ra trường. Chắc cũng vì lý do là được sếp trực tiếp chỉ thị. Tội danh của anh ta nghe đâu là giết năm người, phạt tù một trăm năm mươi năm.
Nghe bảo là để trả thù cho vợ con bị giết, anh ta đã tập kích một tổ chức nào đó.
Khi nghe anh ta kể với vẻ mặt mãn nguyện, tôi chẳng biết phải đáp lại thế nào cho phải.
"Hôm nay đến đây thôi."
"Cảm ơn, Nick-san."
"Lúc tao không có đó cũng phải học đấy nhé?"
"Vâng, sổ từ vựng, tôi sẽ đọc nhiều."
Chẳng có việc gì làm, lại bị vây quanh bởi người bản xứ, biết đâu nhà tù lại là môi trường tốt nhất để học tiếng Anh cũng nên. Một mình trên giường trong phòng giam, tôi vừa lật giở sổ từ vựng vừa nghĩ vẩn vơ.
Có điều, cũng không thể ở lại quá lâu.
Trong lúc này, thời gian ở dị giới vẫn trôi đi từng khắc. Tôi đã giải thích tình hình và giao nộp dư dầu diesel cho thương hội Kepler. Tuy nhiên, tôi muốn tránh việc bặt vô âm tín quá lâu.
Phải nhanh chóng thu hồi máy dịch thuật rồi tẩu thoát.
Thế nên, ăn tối xong tôi đi loanh quanh khu sinh hoạt chung.
Xem có rơi ở đâu không.
Trước đây nếu đi lung tung trong tù rất dễ bị bắt chuyện, hoặc xui xẻo thì bị đánh. Nhưng giờ chắc không lo đến mức đó. Dù vậy tôi vẫn dùng phép thuật cường hóa cơ thể trước cho chắc ăn.
Cứ thế tôi đi tham quan lại nhà tù một lúc. Đang tính nếu không được thì thử liên lạc với ngài sở trưởng xem sao, thì tôi nhìn thấy một nhóm tù nhân đang tụ tập ở khu vực sảnh, nơi có các dãy phòng giam.
Vài gã tù nhân to con vạm vỡ đang túm tụm lại.
Thứ khiến tôi chú ý là vật mà một người trong số đó đang cầm trên tay.
"A..."
Là máy dịch thuật do Juuni-san cung cấp.
Họ đang vây quanh nó mà bàn tán.
Đám tù nhân đứng đó, như thường lệ, ai nấy đều xăm trổ đầy mình, mặt mũi dữ tợn như quỷ. Đã thế còn cao to, vai rộng. Sợ chết khiếp. Nhưng bình tĩnh nghĩ lại, tôi nhớ ra Futari Shizuka hay cô Hoshizaki còn đáng sợ hơn nhiều.
Dù sao thì họ cũng hạ gục đối thủ chỉ bằng một cú chạm.
Nên là ổn thôi.
Chắc chắn là ổn.
Tự trấn an bản thân như vậy, tôi quyết tâm bước lại gần họ.
"Xin lỗi, mọi người. Cho tôi, nói chuyện."
Tôi bắt chuyện bằng vốn tiếng Anh bập bẹ.
Phía bên kia phản ứng ngay lập tức.
"Này, thằng châu Á này là ai?", "Thằng Nhật Bản đang nổi đình nổi đám từ hôm kia đấy à?", "Nghe đâu tay chân cứng lắm", "Nghe bảo một mình chấp bốn mà thắng áp đảo", "Đùa à? Nhìn như cọng bún thế kia".
Vài gã gầm gừ đe dọa.
Mặc kệ họ, tôi nhìn chằm chằm vào tay họ và hỏi.
"Cái tai nghe đó, ở đâu, có được?"
"Hỏi làm gì?"
"Nhặt được lúc cai ngục làm rơi."
"Này, đừng có tự tiện nói chứ."
Hỏi thăm tình hình dễ dàng hơn tôi tưởng.
Một gã trong số đó khai toẹt ra luôn.
Mà nói chứ, cai ngục ở nhà tù này quản lý đồ đạc lỏng lẻo quá thể.
"Này, âm thanh phát ra từ tai nghe, nghe không giống tiếng Nhật à?", "Lúc nãy mày cũng bảo thế mà", "Nếu vậy, cho thằng này nghe thử có khi biết đấy", "May mắn thì biết đâu lại biết cả cách sử dụng?".
Tuy nhiên, cuộc trao đổi tiếp theo bằng tiếng Tây Ban Nha thì tôi hoàn toàn không hiểu.
Chắc họ cũng biết gã người Nhật này không hiểu ngôn ngữ nước khác. Cuộc trò chuyện trong nhóm lập tức chuyển từ tiếng Anh sang tiếng Tây Ban Nha. Giống hệt nhóm người châu Á dùng tiếng Trung vậy.
Một lát sau, gã cầm tai nghe bảo tôi.
"Mày, nghe thử cái này chút xem."
"Hả?"
"Không hiểu tao nói gì à? Nghe cái này. Nghe thử xem."
Hắn dúi một bên tai nghe vào, tôi mới miễn cưỡng đoán được hắn nói gì. Có vẻ là bảo nghe đi. Cuộc đối thoại không ăn nhập gì nhau nên hiểu được cũng vất vả.
Với lại, không biết có phải giọng Tây Ban Nha không. Nói nhanh mà ngữ điệu lại ít, đối với người nói tiếng Nhật phát âm rõ ràng như tôi, nghe cứ như đang bị chơi khăm vậy. Thậm chí tôi còn tự hỏi sao ngôn ngữ nước mình lại rành mạch đến thế.
"Nào, nghe đi. Rồi bảo tao nó nói cái gì."
"À, v-vâng..."
Tôi đeo chiếc tai nghe được đưa cho vào tai trái.
Lập tức, một giọng nói quen thuộc vang lên.
『Thiết bị này cấm người ngoài gia tộc Sasaki sử dụng. Do đó hiện tại mọi chức năng đã bị vô hiệu hóa. Để giải trừ vô hiệu hóa, cần người của gia tộc Sasaki đeo vào. Nhắc lại, thiết bị này cấm người ngoài gia tộc Sasaki sử dụng. Do đó...』
Là hướng dẫn bằng giọng nói sử dụng giọng của Juuni-san.
Quả không hổ danh máy dịch thuật do Thực thể máy móc chế tạo, nhỏ gọn mà công nghệ cao. Thế nhưng, hướng dẫn lại chỉ có tiếng Nhật. Thời buổi này, đến cái máy cắt lông mũi nội địa còn có hướng dẫn đa ngôn ngữ, chứ đừng nói bảng chỉ dẫn ở nhà ga.
Là do ngay từ đầu không có ý định truyền đạt, hay còn lý do nào khác. Có khi nào cô ấy đang âm thầm mưu tính biến tiếng Nhật thành ngôn ngữ toàn cầu vì cô Hoshizaki dốt tiếng Anh không. Nghe thì ngớ ngẩn, nhưng cô ấy hiện đang ở vị thế có thể ép nhân loại làm điều đó.
"Tai nghe này, bị khóa rồi."
"Khóa?"
Tôi thành thật nói, chân mày đối phương nhíu lại.
Tiện thể giải thích sự tình luôn.
Không thu hồi máy dịch thuật thì không thoát khỏi tù được.
"Cái này, đồ của tôi. Người khác, không dùng được."
"Hả? Cái gì cơ?"
"Cái này, đồ của tôi. Người khác, không dùng được."
"Đừng có giỡn mặt! Cái này tao nhặt được. Nên giờ là của tao!"
"Tiền, tôi trả nhiều. Làm ơn, trả lại đi."
"Hảaa? Mày đang coi thường tao đấy à?"
Cái mặt vốn đã đáng sợ giờ càng thêm hung tợn.
Thú thật là tôi sắp tè ra quần rồi.
Nhưng đây là máy dịch thuật mượn của Juuni-san. Tôi không thể rút lui được. Ngộ nhỡ bị đối xử thô bạo mà hỏng hóc, chắc chắn trái tim cô ấy sẽ cô đơn lắm. Tuyệt đối phải tránh điều đó.
"Trả ngay cho tao!"
Vẫn nóng tính như mọi khi.
Nắm đấm bay thẳng vào mặt.
Tôi né cú đấm thẳng phải sang bên trái, đồng thời bước một bước về phía đối phương. Hắn trố mắt ngạc nhiên, nhưng tôi không cho hắn nghỉ, tung ngay cú móc trái. Do chênh lệch chiều cao, cú đấm tự nhiên nhắm vào cằm. Tôi dùng tay phải đỡ lấy, rồi đưa tay trái về phía đầu hắn đang ở ngay trước mặt.
Nhờ cường hóa cơ thể bằng phép thuật mới làm được trò này.
"Xin lỗi."
Câu cửa miệng "I'm sorry" suốt mấy ngày nay.
Vừa nói lời xin lỗi, tôi vừa dùng tay trái giật phắt chiếc tai nghe còn lại từ tai phải của hắn.
"Th-Thằng chó này!"
"Hự...!"
Hắn lập tức húc đầu.
Phải hiếu chiến đến mức nào mới có phản ứng hung hăng thế này chứ. Khoảng cách quá gần nên né cũng khó. Ngay sau đó, trán va vào nhau đánh cốp một cái. Âm thanh khá vui tai vang vọng khắp hành lang.
"Á á á á á á!"
Kẻ hét lên là đối phương.
Máu tươi bắn ra từ chỗ va chạm, nhuộm đỏ mặt tôi cái toẹt.
Đương nhiên tôi cũng đau. Nhưng không đến mức phải hét lên. Đa tạ phép thuật dị giới. Chỉ có điều, bị máu dính vào miệng, mũi, mắt khiến tôi thấy ghê ghê. Nhỡ hắn mang mầm bệnh lây nhiễm gì thì sao.
Mà thôi, cái lúc xăm mình trong tù thì chuyện đó đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Pii-chan từng bảo phép hồi phục cao cấp của ngài ấy có hiệu quả với cả bệnh tật. Phép hồi phục của tôi thì cũng chữa được nôn nao sau khi say rượu. Cùng lắm thì nhờ ngài ấy vậy.
====================
Dù bảo là có kháng thể hay gì đó đi nữa, nhưng thứ gì đáng ghét thì vẫn là đáng ghét thôi.
"Lũ kia, làm cái trò gì đấy!"
"Nằm xuống ngay! Ngồi im!"
Nghe thấy tiếng ồn ào, đám cai ngục vội vã chạy tới.
Họ đi theo cặp. Trên tay lăm lăm khẩu súng trông rõ hầm hố.
Vậy mà đối thủ đang đánh nhau với tôi vẫn lao tới tấn công.
"Tao giết mày! Thằng chó này, tao thề sẽ giết mày!"
"Xin lỗi! Xin lỗi! Thành thật xin lỗi!"
Khuôn mặt đầm đìa máu tươi trông đáng sợ vô cùng.
Miệng tôi tự động thốt ra lời xin lỗi.
Tôi cuống cuồng tìm cách lùi lại.
Cùng lúc đó, những tiếng "bốp" đanh gọn vang lên.
"Hự...!"
"Đau quá...!"
Có thứ gì đó đập vào mạn sườn tôi.
Liên tiếp hai, rồi ba phát.
Gã đàn ông đang đánh nhau với tôi cũng dính đòn tương tự, gã ôm bụng lăn lộn trên sàn. Gã cuộn tròn lưng lại để che chắn chỗ đau, miệng rên rỉ khổ sở. Tuy không chảy máu nhưng trông có vẻ đau đớn lắm.
Hình như chúng tôi bị bắn bằng đạn cao su.
Những viên đạn vừa bắn ra lăn lốc cốc dưới chân.
Tôi nhớ từng đọc một bài báo trên mạng nói rằng, nếu bị bắn ở cự ly gần, uy lực của nó ngang ngửa cú đấm của võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp. Tùy vào vị trí trúng đạn mà có thể dẫn đến tử vong. Đương nhiên là đau và lực va chạm cũng rất mạnh.
Chỉ có điều, với trường hợp của tôi thì chưa đến mức ngã gục.
"Này, hình như không xi nhê gì cả!"
"Làm gì có chuyện đó, bắn tiếp đi!"
Cảm giác cứ như hồi tiểu học chơi bóng né vào giờ nghỉ trưa và bị bóng ném trúng vậy. Tôi bị ngắm bắn liên hồi, đạn cao su bay tới tấp từ mạn sườn, lưng cho đến đầu. Vì đạn bay tới dồn dập nên việc né tránh cũng rất khó khăn.
"Đau... Đau quá... Đau quá đi mất...!"
Tôi hốt hoảng nằm rạp xuống sàn.
Và cũng không quên nói lời xin lỗi.
"X-Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi mà!"
"Cái quái gì thế, thằng người Nhật này..."
"Chuyện gì vậy? Quái vật à?"
Chẳng mấy chốc, đám cai ngục nghe thấy tiếng động đã tập trung lại. Ai nấy đều lăm lăm súng trên tay, trông thực sự đáng sợ. Những tù nhân khác có mặt ở đó tranh nhau bỏ chạy khỏi hiện trường. Đồng bọn của gã đang đánh nhau với tôi cũng không ngoại lệ.
Chúng tôi, những kẻ còn lại tại hiện trường, lập tức bị khống chế.
Và sau đó bị áp giải riêng biệt.
*
Nơi tôi bị cai ngục đưa đến là một phòng riêng, có vẻ dùng để giáo dục tù nhân.
Căn phòng rộng chừng sáu chiếu, không có cửa sổ.
Giữa phòng chỉ có độc một cái bàn và ghế.
Tại đây, lần đầu tiên kể từ khi nhập trại, tôi được gặp ngài Sở trưởng nhà tù.
Biết tin kẻ gây rối là một người châu Á mới vào trại chưa lâu, ông ấy có vẻ đã hốt hoảng chạy tới đây. Theo lý thuyết, thông thường thì sau khi bị cai ngục trừng phạt, tù nhân sẽ bị tống vào phòng biệt giam.
Nhờ lấy lại được máy phiên dịch, tôi có thể nắm bắt tường tận những gì đối phương nói.
Tuy nhiên, tôi chỉ trả lời lại bằng vốn tiếng Anh bồi.
Đại tá Mason đã dặn phải giữ bí mật về siêu công nghệ của thực thể máy móc. Việc phiên dịch theo thời gian thực một cách tinh vi, thậm chí tái tạo cả âm sắc của người nói, là điều hơi quá sức so với trình độ khoa học của nhân loại Trái Đất hiện nay.
Vì lẽ đó, tôi đã hạn chế mang micro kẹp áo dùng để phát âm vào trong tù.
Sử dụng vốn tiếng Anh vụng về, tôi truyền đạt rằng việc điều tra trong trại đã hoàn tất suôn sẻ.
Nghe vậy, gương mặt ngài Sở trưởng nở nụ cười.
Có vẻ trong thâm tâm ông ấy cũng thấy bất an.
Vậy nên tôi cũng chẳng còn việc gì ở nhà tù này nữa.
Sau khi nhận lại đồ dùng cá nhân đã gửi lúc nhập trại, tôi quyết định xuất trại ngay lập tức. Cởi bỏ bộ đồ tù nhân rộng thùng thình và khoác lên mình bộ vest, tôi cảm thấy toàn thân được bao bọc bởi một cảm giác an tâm khó tả, cứ như thể ngâm mình vào bồn nước nóng hổi giữa tiết trời lạnh giá vậy.
Thú thật, tôi không muốn quay lại nhà tù lần thứ hai đâu.
Về phần gã tân binh trốn khỏi phòng giam, vì liên tục có hành vi gây rối ngay khi vừa nhập trại, nên sẽ được xử lý theo hướng chuyển sang nhà tù khác. Ngài Sở trưởng bảo rằng nếu giải thích với đám cai ngục như vậy thì tự khắc các tù nhân cũng sẽ hiểu thôi.
Ngoài ra, tôi cũng không quên nhờ ông ấy sắp xếp để nhóm người châu Á của anh Nick không bị các nhóm khác gây khó dễ vì hành động của tôi. Về việc này, ngài Sở trưởng cũng vui vẻ nhận lời ngay.
Tất cả đều nhờ vào cái uy của Đại tá Mason ban cho cả.
Làm thế này thì giả sử thông tin của anh Chan-Li hay anh Heimao là giả, tôi vẫn có thể chọn phương án quay lại nhà tù này để điều tra tiếp. Dù đó là viễn cảnh tôi không muốn nghĩ tới chút nào.
"Cảm ơn ngài rất nhiều."
"Cho tôi gửi lời hỏi thăm Đại tá nhé."
"Vâng, tôi sẽ chuyển lời đầy đủ."
Vào lúc đêm muộn, tôi rời khỏi nhà tù, hòa mình vào màn đêm.
Người tiễn tôi chỉ có mình ngài Sở trưởng.
Sau khi tiễn tôi đi, ông ấy liền quay trở vào trong cơ sở.
Mọi việc đều được giải quyết kín đáo.
Tuy nhiên, công việc của tôi vẫn chưa kết thúc. Xác nhận nơi ở của anh Heimao mới là nhiệm vụ tôi nhận từ Đại tá Mason. Giờ tôi sẽ quay lại New York và ghé qua Broadway hoặc Chinatown.
"Di chuyển bằng cách nào đây..."
Hay là nhờ cô Juuni-shiki nhỉ.
Nếu là cô ấy, chắc chắn chỉ cần gọi vào máy phiên dịch là sẽ phản hồi ngay. Các chức năng bị khóa đã được mở lại khi tôi đeo tai nghe vào. Chắc hẳn kết nối với bên ngoài cũng đang hoạt động bình thường.
Tùy tình hình, có khi các thiết bị đầu cuối trong trạng thái tàng hình đang bay lượn ngay gần đây cũng nên.
Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa rảo bước từ nhà tù hướng về phía thị trấn.
Cũng do đêm đã khuya nên trên đường không thấy bóng người.
Bỗng nhiên, sau khi đi được một lúc.
Một giọng nói bất ngờ vang lên.
『Nhà ngươi đó, thay đổi trang phục cũng nhanh gớm nhỉ.』
"Hả...?"
Ngay sau đó, một chú chim nhỏ từ trên trời sà xuống.
Nó lượn nhẹ nhàng trong không trung rồi đậu lên tấm biển báo bên lề đường, ngay sát cạnh tôi.
Dù trong bóng tối ban đêm, tôi cũng không thể nào nhầm lẫn dáng vẻ đáng yêu ấy được.
"P-Pii-chan!?"
『Ở trong tù có vấn đề gì sao?』
Văn Điểu đại nhân nhìn mặt tôi và hỏi.
Vì cơn đau đã dịu đi nên tôi suýt quên mất, nhưng mới hôm trước thôi, mặt tôi đã bị xăm một hình xăm lòe loẹt. Chắc ngài ấy đang ám chỉ cái này. Dù là người dị giới thì chắc cũng chưa từng thấy ai xăm trổ kín mặt thế này bao giờ.
"Hình xăm thì dùng ma pháp hồi phục là xóa được nhỉ?"
『Nếu có truyền ma lực vào thì chuyện sẽ khác. Nhưng ở thế giới bên này làm gì tồn tại mấy thứ đó? Ta nghĩ dù là ma pháp trung cấp mà nhà ngươi học được cũng dư sức chữa khỏi thôi.』
"Nghe vậy tôi yên tâm rồi. Có điều, giờ tôi chưa xóa ngay được."
『Nghĩa là sao?』
"Chuyện là thế này..."
Được Pii-chan hỏi, tôi kể lại một lượt những sự việc xảy ra trong tù.
Chuyện gặp anh Chan-Li. Chuyện nhân vật Heimao đang ở New York. Và việc hình xăm này sẽ là dấu hiệu nhận biết để gặp mặt đối phương. Vì thế tôi phải giữ nguyên hình xăm này thêm một thời gian nữa. Vân vân và mây mây.
『Hô, ra là có chuyện như vậy sao.』
"Mà này, sao Pii-chan lại ở đây?"
Không lẽ cậu ấy trốn ra ngoài?
Cũng không phải tôi không hiểu cảm giác đó.
Kể từ khi sang đây, thời gian Văn Điểu đại nhân phải ở trong lồng chiếm phần lớn mà.
『Nhà ngươi đang làm việc mà ta lại cứ chơi bời thì coi sao được. Mau chóng hoàn thành cái công việc gì đó rồi quay về nhà thôi. Dù là giao thương với dị giới thì cũng không được lơ là đâu đấy, biết chưa?』
"Pii-chan..."
Lời nói quan tâm đến chủ nhân của chú chim cưng khiến tôi cay khóe mắt.
Cũng tại cuộc sống trong tù khắc nghiệt quá nên tôi thấy thèm hơi người.
『Với lại ở cạnh nhà ngươi thì không lo thiếu đồ ăn.』
"......"
Tôi cứ có cảm giác đó mới là lý do chính.
Ban ngày tôi hay phải ra ngoài đi thị sát này nọ, nên Pii-chan thường xuyên phải chịu đói trong lồng. Dù tôi có tranh thủ lúc sơ hở để dâng phần ăn của mình, nhưng với cậu ấy thì đó vẫn là một cuộc sống quá gò bó.
"Nhưng mà, Đại tá Mason không nghi ngờ gì sao?"
『Nếu là tên đó thì hắn đã nắm được hành tung của chúng ta ở mức độ nào đó rồi. Miyakejima, hình như gọi là thế nhỉ? Cái vụ đánh nhau với thiên thần và ác quỷ ở hòn đảo đó, nghe đâu hắn đã hóng được từ đâu đó rồi. Lúc ta ra ngoài cũng bị hắn gọi lại hỏi thăm.』
"A, quả nhiên là vậy."
Bản thân tôi cũng lờ mờ cảm thấy thế.
Tôi không hối hận về lựa chọn lúc đó. Vì tính mạng của cô hàng xóm và mọi người đều ngàn cân treo sợi tóc mà. Sự thật là cũng chẳng còn cách nào tốt hơn. Hơn nữa, nếu không cố gắng ở đó thì quan hệ với cô Juuni-shiki chắc cũng không được như bây giờ.
『Có vẻ hắn nghĩ nhà ngươi là người sở hữu dị năng cấp cao, hoặc là một ông chú ma pháp.』
Cái từ khóa "ông chú ma pháp" mà tôi buột miệng bịa ra, không ngờ lại đang được các bên chấp nhận hơn cả tôi tưởng tượng. Nghe nó cứ nổi da gà thế nào ấy, nên cứ nghĩ đến lúc bị lộ tẩy là nói dối, tôi lại thấy chán nản.
『Tuy nhiên, nghe nói thông tin đã bị chặn lại ở chỗ tên đó. Chưa lọt đến tai những người phụ trách hiện trường đâu. Chắc chắn việc giám sát vẫn đang được tiếp tục. Ta chỉ liếc qua thôi nhưng cảm giác như bên kia đường có vài kẻ đang bám theo nhà ngươi đấy.』
"Hả? Thật á?"
Giọng điệu Pii-chan khi nói câu đó nhỏ hơn hẳn bình thường. Việc cậu ấy không đậu lên vai tôi mà đậu lên biển báo chắc cũng là do nhận ra có người theo dõi. Lúc mới gặp, tôi còn lo hay là cậu ấy ghét mình rồi chứ.
『Thế nên ta có đề xuất này, ta sẽ dùng ma pháp ẩn thân, rồi hóa thành chim sẻ để đi theo nhà ngươi. Hoặc biến thành loài chim khác cũng được. Như thế nhà ngươi cũng dễ hòa mình vào thị trấn hơn phải không.』
"Tôi thì đỡ quá rồi, nhưng Pii-chan làm thế có ổn không?"
『Nghe nói đất nước này nổi tiếng với các món thịt lắm hả? Không nếm thử thì phí quá.』
"Ừ, đúng rồi."
Cùng chim cưng đi ăn các món ngon xứ lạ.
Được đấy chứ.
Nếu cứ quẹt thẻ tín dụng thì sẽ bị Đại tá phát hiện vị trí, nên chắc tôi sẽ rút một khoản tiền mặt kha khá quanh đây. Mua đồ ăn mang về rồi ăn ở khách sạn thì có thể cùng thưởng thức với Pii-chan.
"Vậy thì nhanh thôi, chúng ta đi kiếm chỗ ngủ đêm nay và mua đồ ăn khuya nào."
『Ừm.』
Việc anh Nick có đúng là Chan-Li mà Đại tá Mason nói hay không thì chưa có bằng chứng xác thực. Thông tin về nơi ở của Heimao do anh ta cung cấp cũng vậy. Tuy nhiên, hiện tại tôi quyết định tin vào điều đó.
Bởi vì tôi không muốn quay lại tù nữa đâu.
Cùng lắm thì nhiệm vụ thất bại cũng được.
Bị đóng dấu vô năng rồi bị tống khứ về Cục ngay lập tức cũng là một phương án hoàn toàn khả thi.
*
Rời khỏi nhà tù, chúng tôi nhờ ma pháp của Pii-chan bay một mạch.
Từ bang New Mexico trở về Manhattan.
Cá nhân tôi rất nhớ cái khách sạn cao cấp mà Đại tá Mason đã chuẩn bị. Nhưng nếu ở đó thì không tránh khỏi sự giám sát của Đại tá và cấp dưới. Dù có thể chỉ là muối bỏ bể, nhưng ưu tiên việc giao lưu với Pii-chan, tôi thuê một khách sạn ở khu trung tâm (Downtown) để làm căn cứ.
Ngày hôm sau, tôi rảo bước quanh Chinatown để tìm kiếm Heimao.
Dù nằm trong đảo Manhattan, nhưng riêng khu vực này thì biển hiệu trước các cửa hàng toàn là chữ Hán. Còn nhiều hơn cả tiếng Anh. Có những nơi treo đèn lồng giăng ngang đường, tạo nên bầu không khí đậm chất Á Đông.
Các tòa nhà cũng nhỏ nhắn hơn so với các khu vực khác. Những tòa nhà đa năng nằm san sát nhau chẳng khác gì khu phố ăn uống ở Shinjuku. Người qua lại cũng khác hẳn khu vực quanh Central Park, cảm giác người châu Á nhiều hơn hẳn.
Sự tương phản với những tòa nhà chọc trời ở phía xa tạo nên một khung cảnh thật kỳ lạ.
"......"
Tôi liếc nhìn lên đầu.
Trên mái hiên của những quán ăn san sát ven đường, trên những tấm biển hiệu, có một chú chim bồ câu đang đậu.
Đó là Pii-chan đã dùng ma pháp biến hình.
Cậu ấy giả làm một con bồ câu hoang dã và bay theo tôi từ trên cao.
Tối qua, ngay sau khi thuê được khách sạn làm căn cứ, tôi đã mua thịt nướng mang về từ một quán ăn mở đêm. Pii-chan đã được đánh chén no nê. Nhờ thế mà sáng nay tâm trạng Văn Điểu đại nhân rất tốt. Cậu ấy còn chủ động đề nghị đi cùng để tìm kiếm Heimao.
Cách làm rất đơn giản.
Vào đại một quán ăn hay quán rượu nào đó, hỏi nhân viên hoặc khách hàng bằng tiếng Anh về Chan-Li và Heimao. Sau đó, tôi làm ra vẻ "tôi không biết tiếng Trung đâu" nhưng thực chất là dỏng tai lên nghe những cuộc hội thoại tiếng Trung bay qua bay lại trong quán.
Giờ đã có máy phiên dịch của thực thể máy móc trong tay, dù là tiếng Quan Thoại hay Quảng Đông thì tôi cũng cân tất. Nếu may mắn nghe được ai đó nhắc đến nơi ở của Heimao thì tuyệt vời. Kể cả trường hợp mấy gã xăm trổ bặm trợn từ trong quán đi ra cũng không sao.
Tuy nhiên, đáng tiếc là chẳng thu được kết quả gì.
Một ngày trôi qua cái vèo.
Buổi trưa tôi quay về khách sạn ăn trưa cùng Pii-chan. Thực đơn là đồ ăn mua mang về từ một quán ăn có mùi thơm nức mũi mà cậu ấy phát hiện ra lúc di chuyển. Quán ăn Trung Hoa đúng là tuyệt vời, cứ nhờ là họ gói mang về cho hết. Hình như gọi là "Wàidài" (Ngoại đới - Mang về).
Buổi tối tôi ghé qua Broadway.
Vì các buổi biểu diễn ở nhà hát chủ yếu diễn ra vào buổi tối.
Lúc hỏi thăm ở Chinatown ban ngày, ngoài nơi ở của Heimao, tôi cũng xác nhận được vài rạp hát có nhiều người châu Á lui tới. Trước tiên tôi quyết định đến đó xem sao.
Vì là trong nhà lại đông người, nên Pii-chan ở lại khách sạn trông nhà. Để giết thời gian, tôi đưa cho cậu ấy chiếc laptop và SIM trả trước mới mua tại đây. Chắc giờ này cậu ấy đang lướt web để kén chọn thực đơn cho ngày mai rồi.
Thế nhưng, kết quả ở Broadway cũng là con số không.
Tôi đã ra vào vài bảo tàng và quán bar, thử nhắc đến tên Chan-Li và Heimao với nhân viên hoặc những người châu Á trông có vẻ rảnh rỗi. Ai cũng kiểu "Hả? Cái gì cơ?" và hầu như chẳng thèm tiếp chuyện tôi.
Chắc cũng do tiếng Anh của tôi kém.
Nhưng tôi nghĩ một phần cũng do họ sợ cái hình xăm trên mặt tôi.
Cái thứ này có thực sự cần thiết không vậy trời.
Chẳng mấy chốc, các buổi diễn cuối cùng trong khu vực cũng bắt đầu hạ màn.
Khi khách du lịch bắt đầu thưa dần trên đường, tôi cũng quyết định kết thúc công việc hôm nay. Tiện thể tham quan, tôi đi bộ dọc theo hòn đảo từ bắc xuống nam. Cũng không quên tìm một quán ăn ngon để mua quà về cho Pii-chan.
Khi tôi đi ngang qua một công viên nhỏ.
Từ bên trong vọng ra tiếng người tranh cãi.
"Con ả này, đứng im xem nào!", "Khoan đã, kiểm tra xem trong giày nó có giấu gì không?", "Không phải vệ sĩ tầm thường đâu", "Chết tiệt, đau quá. Rách toạc ra rồi", "Bọn tao đã bảo ngồi im mà còn dám giở trò à".
Đầu tiên là tiếng của rất nhiều đàn ông.
Tiếp theo là giọng một phụ nữ trẻ và một đứa trẻ con.
"Thật thô lỗ. Các người cần gì ở Tiểu thư?"
"Suiran, không phải người quen của tôi đâu nhỉ?"
"Vâng, tôi nắm rõ điều đó mà."
Cả hai đều nói tiếng Anh lưu loát.
Có vẻ họ đang cãi nhau.
Cộng thêm giọng điệu hung hăng kia, tôi tự động dừng bước và dỏng tai nghe ngóng. Nhờ máy phiên dịch của cô Juuni-shiki, tôi nắm bắt rõ nội dung cuộc trò chuyện. Nếu không thì đời nào tôi nghe kịp mấy cuộc cãi vã của người bản xứ.
"Một con đàn bà thì làm được gì chứ. Vây lại đập nó đi", "Bên kia cũng đâu có bảo phải bắt sống mang về đâu", "Bắt con ranh kia trước đi!", "Để nó chạy thoát trong tình huống này thì phiền lắm. Phải bắt bằng được."
Những lời lẽ thô bạo của đám đàn ông vang vọng trong công viên.
Người phụ nữ và đứa trẻ cũng không chịu thua kém.
"Tiểu thư, tuyệt đối không được rời khỏi tôi nhé."
"Trông cậy vào chị đó, Suiran."
Có nên báo cảnh sát không nhỉ?
Vừa nghĩ vậy tôi vừa tiến vào bên trong.
Cũng không quên dùng ma pháp cường hóa cơ thể.
Tôi nấp sau những gốc cây, đi về phía phát ra tiếng nói. Trong công viên không thấy bóng người nào khác, vắng tanh vắng ngắt. Đi được một chút, dưới ánh đèn đường lờ mờ, tôi nhìn thấy một nhóm người đang đứng đối đầu nhau.
Một đám đàn ông đông đảo đang vây quanh một phụ nữ trẻ và một đứa bé.
Đám đàn ông kia có khí chất giống hệt mấy vị trong tù.
Toàn những gã to con vạm vỡ, mặt mũi ai nấy đều bặm trợn. Ăn mặc thì lôi thôi lếch thếch, nhiều kẻ còn xăm trổ ở những chỗ dễ thấy. Trong số đó có một tên bị thương ở chân đang ngồi bệt xuống đất.
Phía bên kia là một cô gái khoảng hai mươi tuổi và một bé gái tầm tiểu học. Cả hai đều là người châu Á. Tôi đoán được qua màu da và nét mặt. Còn không biết là người nước nào. Vì họ nói tiếng Anh không nghe ra giọng vùng miền.
Ban ngày thì còn đỡ, chứ giờ là nửa đêm rồi. Cảnh phụ nữ và trẻ em bị một đám đàn ông vây hãm ngoài trời thế này trông nguy hiểm quá. Đại tá Mason cũng dặn khi sang đây hạn chế đi bộ một mình vào ban đêm.
"Xử nó đi!"
Một tên gầm lên, đồng thời cả đám đàn ông lao vào người phụ nữ và đứa bé.
Tuy nhiên, khí thế đó chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Hai gã lao vào người phụ nữ lập tức bị đánh bật lại.
Vừa định vươn tay ra khống chế đối phương, chúng đã bị cô gái nắm lấy và bẻ khớp. Một tên dính chưởng vào cằm, tên kia bị quật đầu xuống đất, cả hai ngất xỉu mà chưa kịp làm gì.
Đã thế cô ấy còn vừa đánh vừa bảo vệ bé gái bên cạnh.
Chứng kiến những động tác uyển chuyển đó, đám đàn ông bắt đầu dao động.
Một tên bị thương, hai tên bất tỉnh. Dù vậy xét về số lượng chúng vẫn chiếm ưu thế. Vẫn còn khoảng bốn tên đang đứng. Tuy nhiên, cảm thấy nguy hiểm trước tình thế bị áp đảo, ngay lập tức một gã trong số đó rút súng lục từ trong ngực áo ra.
Họng súng chĩa thẳng vào người phụ nữ.
Không chút chậm trễ, hắn nổ súng.
Cô gái lập tức lăn mình xuống đất.
"Đứng im! Mày mà động đậy là tao bắn con ranh kia đấy."
"Hự...!"
Gã đàn ông chĩa súng vào người phụ nữ đang ngồi thụp dưới đất và quát.
Có vẻ đạn không trúng. Nhưng uy lực đó đủ để kiềm chế đối phương, khiến cô gái phải quỳ gối tại chỗ không dám cử động. Cô ấy vẫn giữ tư thế ngồi xổm, trừng mắt nhìn đám đàn ông đầy uất ức.
Nhân cơ hội đó, sự chú ý của những gã còn lại chuyển sang bé gái.
Báo cảnh sát thì không kịp nữa rồi.
Vừa nghĩ đến đó, chân tôi đã tự động bước đi.
Cảm giác như chuyện tương tự cũng từng xảy ra trước đây thì phải. Hình ảnh hiện lên trong đầu tôi là nụ cười tràn đầy năng lượng mà cô tiền bối ở chỗ làm thi thoảng lại nở rộ. Kiểu như: Sasaki, làm việc giờ này là được tính phụ cấp làm đêm đấy nhé!
Lý do tôi bước ra cũng chẳng khác gì hồi đó. Vì vị Hiền giả của các vì sao đang đợi ở khách sạn và sức mạnh ma pháp mà ngài ấy ban cho. Chắc chắn Pii-chan cũng sẽ làm thế này thôi. Nếu nghĩ như vậy thì tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được.
Tôi rút khẩu súng lục trong ngực áo ra, lao ra từ bóng cây.
Và bắn về phía gã đàn ông đang cầm súng.
Tiếng "đoàng" đanh gọn vang lên trong công viên.
"Á...!"
Viên đạn trúng vào tay đối phương.
Cú va chạm khiến gã đánh rơi khẩu súng trên tay.
Thừa cơ hội đó, tôi vội vã chạy tới hiện trường vụ ẩu đả.
"A-Ai đó!?"
"Đồng bọn à!"
"Chết tiệt!"
"Khốn kiếp, tay tao...!"
Vị trí của chúng tôi tạo thành hình tam giác: đám đàn ông, tôi, và hai cô gái. Thấy tôi cầm súng, sự chú ý của đám đàn ông rời khỏi hai cô gái và chuyển hoàn toàn sang phía tôi.
Phía đối phương ai nấy đều lăm lăm súng lục.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi tôi chạy tới, chúng đã kịp chĩa súng vào tôi.
"Cảnh sát đây. Đứng lại!"
Tôi đã dùng ma pháp cường hóa cơ thể từ trước, cộng thêm triển khai ma pháp rào chắn ở phía trước. Căn cứ vào cảm giác bị bắn đạn cao su trong tù, tôi không nghĩ chỉ cường hóa cơ thể là chịu được đạn thật. Mà nếu chịu được thì lại nảy sinh vấn đề khác.
"Làm quái gì có thằng cảnh sát nào như mày!"
"Nó có đồng bọn kìa!"
"Cái thằng châu Á ranh con này!"
"Mày dám giỡn mặt với bọn tao à!"
Dạo gần đây hay hành động cùng Cục nên tôi buột miệng xưng là cảnh sát.
Cũng đâu có nói dối. Ở trong nước tôi đúng là đang làm cảnh sát mà.
Chỉ có điều, đám đàn ông kia thi nhau chửi bới.
Không khó để tưởng tượng cái hình xăm hoành tráng trên mặt tôi đang kích động chúng một cách không cần thiết. Dưới ánh đèn công viên, chắc trông nó đang nổi lên đầy quỷ dị. Có khi còn hung tợn hơn cả hình xăm của bọn chúng ấy chứ.
"......"
Hai bên chĩa súng vào nhau, tình hình rơi vào bế tắc.
Dị năng, ông chú ma pháp, hay siêu công nghệ của thực thể máy móc, có rất nhiều cách để biện minh cho ma pháp dị giới. Nhưng cái nào cũng là bí mật cấm tiết lộ với người thường. Nên tôi không thể dùng ma pháp rào chắn làm khiên để xông lên càn quét được.
Đại tá Mason từng bảo ở đâu cũng thế cả thôi.
Chắc đợi một lúc nữa thì mấy anh cảnh sát New York sẽ tới và giải quyết êm đẹp vụ này nhỉ. Tôi vừa nhớ lại mấy cảnh phim hành động quen thuộc vừa suy tính cách đối phó tiếp theo.
Ngay lúc đó.
"Hự...!"
Khóe mắt tôi thấy người phụ nữ đứng dậy.
Hơn nữa, cô ấy tung váy lên, rút súng từ bao súng buộc ở đùi ra, chuyện gì thế này? Tình huống này theo lý thuyết thì cô ấy phải tranh thủ lúc tôi đang câu giờ để chạy trốn chứ.
Người phụ nữ chĩa súng, không chút do dự bóp cò.
"Lật ngược tình thế rồi nhé."
Vừa lấy thân mình che chắn cho bé gái, cô ấy bắn một phát, hai phát, ba phát.
Phát nào cũng trúng đầu.
Hạ gục từng tên một cách dứt khoát.
"C-Chết tiệt! Tao không chết đâu!"
Tên còn lại duy nhất là kẻ bị tôi bắn trúng tay và làm rơi súng.
Hắn cuống cuồng định nhặt lại vũ khí rơi dưới đất.
Phát thứ tư găm thẳng vào đầu hắn.
Hắn gục xuống mà không kịp kêu lên tiếng nào.
Đợi một lúc không thấy tên nào đứng dậy nữa. Xác nhận xong xuôi, người phụ nữ mới quay sang nhìn tôi. Tư thế cầm súng vẫn giữ nguyên. Tôi biết rõ họng súng đang nhắm thẳng vào đầu mình.
Giữ nguyên tư thế đó, cô ấy trao đổi với bé gái đứng ngay cạnh.
"Tiểu thư Yinlin, người có bị thương không ạ?"
"Chị thì sao, có ổn không? Bị bắn rồi mà."
"Không sao ạ. Đạn không trúng."
"Vậy à, thế thì tốt."
Cuộc đối thoại không phải bằng tiếng Anh.
Là tiếng Trung Quốc.
Nghe giống giọng của anh Nick và anh Michael tôi nghe trong tù. Thông qua máy phiên dịch của cô Juuni-shiki, tôi nghe thấy tiếng Nhật lồng tiếng nên nắm rõ nội dung cuộc trò chuyện.
"Mà này, gã kia không phải người Nhật sao?"
"Nghe ngữ điệu tiếng Anh thì chắc chắn không sai đâu ạ."
"Nhưng người Nhật gì mà lại xăm trổ kỳ quái thế kia."
"Tôi cũng đang thắc mắc đây. Đó là hình xăm của Thanh Long Hội."
"Thanh Long Hội?"
"Là một trong vô số tổ chức con dưới trướng của Sư phụ ạ."
"Hừm..."
Không chỉ người phụ nữ đang chĩa súng, mà cả bé gái cũng nhìn tôi chằm chằm.
Tên cô bé hình như là Yinlin. Lời nói và hành động bình tĩnh đến mức không giống trẻ con khiến tôi thấy nghi hoặc. Ngay cạnh vừa xảy ra đấu súng đùng đoàng mà cô bé không hề hét lên tiếng nào. Trong khi tim tôi nãy giờ cứ đập thình thịch.
Người phụ nữ lớn tuổi hơn lúc nãy được gọi là Suiran.
"Xin lỗi, cô hạ súng xuống được không?"
Tôi chủ động cất súng vào chỗ cũ.
Rồi giơ hai tay lên đầu và nói.
Thấy vậy người phụ nữ cũng hạ tay xuống.
Họng súng đang nhắm vào đầu tôi chệch xuống đất khiến tôi thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, có vẻ họ vẫn chưa hết cảnh giác, ánh mắt nhìn tôi vẫn rất gay gắt. Nhìn màn thể hiện vừa rồi thì tôi đoán chỉ cần tôi có hành động gì lạ là bị bắn ngay.
"Xác nhận lại nhé, anh là người Nhật đúng không?"
"Vâng, tôi là người Nhật."
"Tại sao anh lại tiếp cận chúng tôi?"
"Tôi, giúp các cô... đã giúp, không, tôi, muốn giúp, các cô."
Người phụ nữ hỏi bằng tiếng Anh.
Tôi cũng trả lời bằng tiếng Anh.
Giao tiếp không trôi chảy khổ thật đấy.
Dù sao cũng phải chứng minh mình không có ác ý.
"Tôi và các cô, cùng là người châu Á. Giúp đỡ nhau, là việc tốt."
"Anh nói câu đó với cái bộ dạng kia thì thiếu thuyết phục lắm đấy."
"......"
Đúng lúc quan trọng thì cái hình xăm trên mặt lại báo hại.
Giá mà dùng được cái micro cài áo đi kèm tai nghe để nói thì tốt, nhưng cái đó trông hơi viễn tưởng quá nên tôi không dám dùng. Lúc ra tù tôi đã thu hồi lại, giờ nó đang nằm trong túi áo khoác cùng với cái điện thoại.
"Tôi, có chuyện, muốn hỏi, các cô."
"...Chuyện gì?"
"Hãy cho tôi biết, về Thanh Long Hội."
Tôi chủ động đặt câu hỏi để chuyển chủ đề. Cái từ khóa tôi nghe được trong tù này khả năng cao liên quan đến nơi ở của Heimao. Nếu họ cùng tổ chức với anh Nick và anh Michael thì có thể họ nắm được thông tin gì đó.
Phản ứng của họ rất rõ ràng.
Gương mặt người phụ nữ cứng đờ lại vì kinh ngạc.
Lý do lập tức được bé gái nói ra.
"Ngươi hiểu tiếng Trung hả?"
"Vâng, một chút."
Câu hỏi bằng tiếng Trung.
Tôi trả lời bằng tiếng Anh.
"Là người Trung Quốc mà tiếng Anh tệ quá nhỉ."
"Không, tôi là người Nhật."
"Người Nhật sao lại xăm trổ gớm ghiếc thế kia đi dạo phố chứ?"
"Hình xăm này, người Trung Quốc quen trong tù, xăm cho tôi."
"Chẳng lẽ ngươi vừa mới ra tù?"
"Vâng, hôm trước, vừa mới ra."
"Hừm."
Có vẻ họ ngạc nhiên vì những lời thì thầm to nhỏ lúc nãy đã bị tôi nghe thấy hết. Nét mặt của người phụ nữ và bé gái đồng loạt trở nên nghiêm nghị hơn. Vừa mới dịu đi một chút thì giờ lại quay về vẻ cau có ban đầu, chán thật.
"Ngươi đúng là người Nhật thật hả? Lừa gạt đồng bào là không có kết cục tốt đẹp đâu đó nha?"
Lần này là tiếng Nhật.
Lại còn cái giọng điệu như nhân vật hoạt hình nữa chứ.
Tôi cũng quyết định trả lời bằng tiếng Nhật cho hợp với đối phương.
"Cô bé nói vậy chứ tiếng Nhật của cô cũng giỏi quá nhỉ."
"Tiểu thư rất có năng khiếu về ngôn ngữ ạ."
Người phụ nữ đứng bên cạnh cũng bổ sung bằng tiếng Nhật.
Cả hai đều nói chuyện rất lưu loát.
"Tuy nhiên, cái đuôi câu kỳ lạ lúc nãy là..."
"Nghe người nhà bảo ta là người Nhật thích kiểu nói chuyện thêm đuôi thế này đó nha. Ngươi ghét hả?"
"À ừm, tôi cũng không phủ nhận đâu."
Đúng là nhiều người Nhật có thiện cảm với kiểu nói tiếng Nhật ngọng nghịu của người đại lục, hoặc mấy cái đuôi câu rập khuôn trong các sản phẩm giải trí. Bản thân tôi chắc cũng do ảnh hưởng của anime xem hồi nhỏ nên nghe thấy cũng dễ thương lạ lùng.
Và nếu tiếng Nhật đã thông thì chuyện dễ dàng hơn nhiều.
Tôi bỏ qua tiếng Anh và hỏi bằng tiếng Nhật.
"Xin lỗi, tôi đang tìm một người ở thị trấn này."
"Chắc không phải mấy gã nằm đây đâu nhỉ?"
"Hai người có biết ai tên là Heimao không?"
Mặc kệ câu nói đùa của cô bé, tôi quay sang hỏi người phụ nữ.
Nhưng tiếc là không nhận được câu trả lời như mong đợi.
"Không, tôi không biết."
"Vậy sao."
Cặp chủ tớ này trông rõ là có uẩn khúc. Hơn nữa họ biết về cái tổ chức Thanh Long Hội chắc chắn là xã hội đen kia. Thậm chí còn bị tội phạm nhắm vào. Tôi đã hy vọng biết đâu đấy, nhưng tiếc là họ không biết.
Cũng có khả năng là họ đang giấu.
"Người Nhật đang tìm mèo con ở Chinatown hả?"
"Tôi nghe nói người đó đang ở đây nên mới tới."
"Heimao, Heimao, Heimao..."
Cô bé đặt ngón trỏ lên má, làm bộ dáng đang suy nghĩ. Cử chỉ y hệt diễn viên trên sân khấu kịch. Lần đầu tiên tôi thấy có người làm thế ngoài đời thực đấy. Nhưng nhờ dáng vẻ nhỏ nhắn dễ thương nên trông cũng khá hợp mắt.
Với lại, có vẻ cô bé vẫn quyết tâm dùng cái đuôi câu kỳ lạ kia.
"...Tiểu thư?"
Bên cạnh, người phụ nữ có vẻ là người giám hộ đang nghiêng đầu thắc mắc.
Một lúc sau, cô bé đột nhiên reo lên.
"A, Heimao! Ta biết đấy, ta biết Heimao đó nha!"
"Hả, thật sao?"
"Heimao và người Nhật là người quen hả?"
"Tôi chưa gặp mặt bao giờ. Chỉ là người quen của tôi đã chịu ơn anh Heimao rất nhiều, nên muốn liên lạc. Nếu được, có thể giới thiệu cho tôi được không?"
"Ngươi đã cứu bọn ta lúc nguy cấp, giới thiệu Heimao cho ngươi cũng được thôi nè."
"Thật ạ?"
"Nhưng mà, giờ nó đang đi vắng rồi nha!"
"Cô bé có biết đi đâu hay cách liên lạc không?"
"Nó bảo lát nữa sẽ về, nhưng không nói đi đâu cả. Nên giờ không cho gặp ngay được đâu đó. Số liên lạc cũ cũng không dùng được nữa rồi, chỉ có nước chờ thôi à."
"Ra là vậy."
Rốt cuộc bao nhiêu phần trăm là sự thật đây.
Đối phương là một cô bé trạc tuổi Magical Pink. Tôi không nghĩ cô bé đang đấu trí với người lớn. Chỉ là, nghe cái giọng điệu đậm chất diễn kịch kia, tôi cứ có cảm giác mình đang bị nói hươu nói vượn.
"Mà này, trả lời câu hỏi của ta đi chứ."
"Chuyện gì vậy?"
"Sao người Nhật lại cứu bọn ta thế hả?"
"Như tôi đã nói lúc nãy thôi."
"Không phải ngươi bám đuôi bọn ta đấy chứ?"
"Không có chuyện đó đâu. Nếu nghi ngờ thì cứ thử đi hỏi thăm về tôi ở Chinatown hay Broadway xem. Cả ngày hôm nay tôi đã đi khắp nơi hỏi về Heimao đấy. Chắc chắn sẽ có thông tin ngay thôi."
"Nếu thế thì tại sao lại cứu ta và Suiran chứ. Người Nhật hơi bị lạ lùng đó nha."
"Như tôi đã nói, thấy người cùng châu Á gặp nạn nên tôi giúp thôi."
"Gây gổ với xã hội đen vì những người không quen biết, đúng là người tốt quá đà ha."
"Quả nhiên họ là những người như vậy sao."
Thân phận của những gã đàn ông nằm trong công viên đã rõ.
Lỡ bị trả thù thì làm sao đây.
Cái hình xăm trên mặt nổi bật quá đúng là phiền phức thật.
"Nếu không phải bám đuôi, thì ngươi nghe ai kể về ta và Suiran hả?"
"Không, hôm nay là lần đầu tiên tôi nghe thấy. Xin lỗi nhưng hai người là người nổi tiếng sao?"
"Tiểu thư, không lẽ nào..."
"Ây da, xem ra là thế thật rồi nè!"
Cô bé hỏi han cặn kẽ về lai lịch của tôi. Có vẻ cô bé hiểu nhầm tôi là mafia Trung Quốc hay Yakuza gì đó. Ngược lại, tôi cũng đang rất thắc mắc hai người này là ai mà lại bị xã hội đen nhắm tới.
"Nếu vậy thì ta có đề nghị này cho người Nhật nè!"
"Đề nghị gì vậy?"
"Ở cùng bọn ta một thời gian thì sao hả? Làm thế chắc chắn sẽ gặp được Heimao đó nha. Nếu mới ra tù mà chưa có chỗ ở, bọn ta có thể lo chỗ ngủ cho ngươi luôn nè!"
"...Ở cùng các cô sao?"
"Tiểu thư, chuyện này e là không ổn đâu ạ."
"Được mà? Quyết định lúc nào chả do ta đưa ra."
"Nhưng mà..."
"Hiểu cả tiếng Nhật, tiếng Anh lẫn tiếng Trung, lại còn không nao núng trước súng đạn. Ngầu lắm đó nha! Nếu là người không liên quan thì đúng là vớ bở rồi. Với lại cứ để mặc thế này thì cái tên người Nhật mới ra tù này chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu. Đúng không?"
"À ừm, điểm đó thì tôi đồng ý."
"Vậy quyết định thế đi nha."
Mặc kệ chị Suiran đang lộ vẻ bối rối.
Cô bé vui vẻ đưa ra yêu cầu.
"Người Nhật, ngươi đang sống quanh đây hả?"
"Tôi đang thuê khách sạn gần đây."
"Thế thì đến chỗ bọn ta đi nè. Tốn tiền khách sạn phí lắm đó."
"Xin lỗi nhưng cô bé định mời người lạ vào nhà sao?"
"Trả ơn ân nhân cứu mạng là chuyện đương nhiên. Người Trung Quốc trọng nghĩa khí lắm đó nha."
Thái độ không hề e sợ dù đối phương là người lớn, không biết là do tính cách dân tộc hay tố chất cá nhân nữa. Trái ngược với vẻ ngoài dễ thương, thái độ tấn công dồn dập này tự nhiên làm tôi nhớ đến hình ảnh cô đồng nghiệp ở chỗ làm.
Không biết cô Futari Shizuka có chăm sóc mọi người tử tế không nữa.
"Hay là người Nhật có ý đồ đen tối gì mới cứu bọn ta hả?"
"Không dám, không dám."
"Thế thì không có vấn đề gì rồi nè."
Tôi cần thông tin về Heimao. Đây là manh mối duy nhất tôi nắm được. Chưa bàn đến chuyện có được mời vào ở hay không, nhưng tôi nên xác nhận nơi ở của họ. Nếu hỏi thăm hàng xóm quanh đó, có thể tôi sẽ biết được nơi họ hay lui tới.
"Nếu vậy thì xin lỗi, cho phép tôi được nhận lòng tốt của hai người một đêm nay."
"Suiran, bắt được người Nhật rồi nè! Hôm nay về nhà thôi!"
"Đã rõ, thưa Tiểu thư. Chúng ta ra đường lớn bắt taxi nhé."
Cô bé reo lên đầy thích thú.
Tràn đầy năng lượng.
Trái ngược lại là người phụ nữ có vẻ là người giám hộ đang đáp lại một cách nghiêm túc.
Được hai người thúc giục, người Nhật vừa bị "bắt" là tôi bước đi trong công viên đêm.
Chắc lát nữa tôi sẽ gửi mail cho Pii-chan báo là về muộn, kèm theo địa chỉ nơi ở của họ. Dù là SIM và máy mua tại đây, nhưng với bậc thầy máy tính như cậu ấy thì chắc sẽ nhận ra ngay thôi.
*
【Góc nhìn của Cô hàng xóm】
Đã 5 ngày kể từ khi tôi và ông chú tách ra hành động riêng.
Hiện tại chúng tôi vẫn đang ở Las Vegas.
Hôm qua sau khi tham quan bảo tàng tội phạm, chúng tôi đã đến vườn thú hoang dã. Tại hồ bơi ở đó, tôi có cơ hội được bơi cùng cá heo ngay giữa lòng sa mạc. Chẳng hiểu bọn nhà giàu nghĩ cái gì nữa. Ả tóc vàng và tên hoàng tử đẹp mã thì cảm động lắm. Nhỏ trát phấn cũng hùa theo làm ầm ĩ cả lên.
Rồi đến tối là đi mua sắm ở trung tâm thương mại. Với danh nghĩa là nhu yếu phẩm cần thiết khi ở lại đất nước này, chúng tôi bị ép mua đủ thứ từ quần áo, đồ điện tử, cho đến cả trang sức một cách bán cưỡng bức. Hơn nữa toàn bộ chi phí đều do bên kia chi trả.
Đây đâu còn là công việc nữa.
Chỉ là đi du lịch thôi.
Dù vậy nếu có ông chú đi cùng thì, ừm, chắc cũng không đến nỗi tệ. Chắc sẽ thành một kỷ niệm đẹp. Nhưng đằng này mấy ngày nay chỉ có mình ông ấy đi làm, còn bọn tôi toàn chơi bời. Cảm giác chẳng vui vẻ gì cho cam.
Và đến hôm nay thì nghỉ cả đi thị sát.
Chẳng có việc gì làm, chúng tôi dành thời gian thư giãn trong phòng khách sạn.
Theo lời gã quân nhân dẫn đoàn, vì đã đi tham quan liên tục kể cả lúc ở New York, nên thỉnh thoảng cũng phải có ngày nghỉ. Có vẻ đối với họ, việc chơi bài ở casino hay đi bảo tàng cũng là một phần công việc.
Phòng khách sạn chúng tôi đang ở cũng xịn xò chẳng kém gì căn phòng ở New York. Ngoài phòng khách ra còn có ba, bốn phòng ngủ và phòng tắm. Cảnh quan nhìn từ cửa sổ cũng tuyệt vời, bao quát cả khu vực.
Hình như gọi là phòng Royal Suite.
Chắc chắn giá một đêm phải lên đến hàng chục vạn, hoặc hơn thế nữa.
Hiện tại mọi người đang tập trung ở phòng khách rộng thênh thang đó và làm việc riêng.
"Mẹ ơi, từ khi đến vùng đất này, con gái út đã suy nghĩ về con đường tương lai của mình."
"G-Gì thế? Tự nhiên lại bàn chuyện tương lai, làm mẹ hơi giật mình đấy."
Cô bé robot đứng giữa phòng nói với nhỏ trát phấn đang ngồi trên ghế sofa.
Thấy cô con gái út nói chuyện với thái độ nghiêm túc, bà mẹ ngẩng mặt lên đáp lời.
====================
Trên tay cô nàng phấn son là chiếc túi xách hàng hiệu mới tậu hôm qua. Theo lời chính chủ thì đây là lần đầu tiên cô nàng được chạm tay vào một món đồ hiệu cao cấp đến thế. Nãy giờ cô cứ rụt rè lấy ra rồi lại cất vào hộp, lặp đi lặp lại mãi. Có vẻ như cô nàng vẫn chưa biết phải xử lý nó thế nào.
Tôi cũng được tặng một món tương tự, nhưng vì sợ chạm vào làm hỏng nên cứ để nguyên trong hộp mà lờ đi.
"Con gái út nghĩ công việc này phù hợp với mình ngoài dự đoán. Có khi là thiên chức cũng nên."
"Công việc cái gì chứ, ở đây con có làm gì đâu nào."
"Thật khó tin cái gã da trắng to xác dẫn đường cho chúng ta. Tuy nhiên, Con gái út nghĩ đất nước này không hề tệ. Ít nhất thì những kẻ đang làm việc cùng chúng ta tại đây, Con gái út cảm nhận được ở họ thứ gì đó như là tinh thần cống hiến cho công việc."
"Nói là làm việc cùng, chứ chẳng phải chúng ta chỉ được chào đón một chiều thôi sao?"
"Nếu tuân theo ý muốn của đối tác, thì việc được chào đón cũng chính là công việc chứ không gì khác."
"Con gái út bắt đầu nói chuyện như chính trị gia nước nào rồi đấy."
Được chiều chuộng suốt mấy ngày liền, trái tim của cô nàng robot đang dần nghiêng về phía đất nước này. Tinh thần của thực thể máy móc bị lỗi vẫn dễ dãi như mọi khi, nhìn hành động của cô ả mà tôi chỉ thấy bất an.
Trong trận chiến PV trước đó, dù nhận được vô số bình luận tích cực trên mạng, cô ả vẫn đưa ra những đánh giá lạnh lùng. Xét đến quá trình đó, có vẻ như cô ả thực sự coi trọng những tương tác trong không gian thực thông qua tiếp xúc trực tiếp hơn.
"Sớm muộn gì Con gái út cũng sẽ bước ra xã hội và đi làm. Loài người đã để lại nhiều thông tin cho thấy việc tìm kiếm nghề nghiệp phù hợp với bản thân từ khi còn trẻ là vô cùng quan trọng trong việc thiết kế lộ trình sau khi trưởng thành."
"Nè nè, cái trò chơi gia đình này định kéo dài thành phim dài tập đấy à?"
Xin tha cho tôi đi.
Định diễn trò này thêm bao nhiêu năm nữa đây.
Trong phòng khách còn có cả cô nàng tóc vàng và vị hoàng tử đẹp trai. Họ cũng đang ngắm nghía những món đồ mua hôm qua. Đặc biệt là chiếc máy ảnh kỹ thuật số ống kính đơn hầm hố kia có vẻ rất thu hút, hai người họ cứ đi quanh phòng chụp hình tanh tách.
"Nè, Futari Shizuka. Cả Điện hạ Louis và ta đều được tiếp đón nồng hậu, nhưng thế này có thực sự ổn không? Ta cứ cảm thấy chi phí bỏ ra là không hề nhỏ. Ta bắt đầu thấy lo rồi đấy."
"Về phần ta, ta đang tính chuẩn bị quà đáp lễ."
"Mấy người bọn ta chỉ là hàng đính kèm theo Con gái út thôi, nên không cần bận tâm đâu nhé? Còn về chi phí, so với túi tiền của đất nước này thì cũng chỉ như tiền quà vặt cho trẻ con thôi. Hoàng tử cũng đừng suy nghĩ cứng nhắc quá, cứ thoải mái mà nhận đi nha."
"Đất nước này rốt cuộc giàu có đến mức nào vậy..."
"Mà này, chuyện này biết viết báo cáo gửi lên Trưởng phòng thế nào đây?"
"Ở Cục đang tính là nghỉ phép mà, đâu cần báo cáo gì đâu nhỉ?"
"......Nhắc mới nhớ, đúng là vậy thật."
"Cơ mà, đứng ở phía đó chắc cũng vất vả nhiều thứ lắm ha."
Ánh mắt của Futari Shizuka liếc nhẹ về phía góc phòng.
Ở đó, người giám sát chúng tôi được phái đến từ tổ quốc, hình như tên là Inu thì phải, một sĩ quan Lực lượng Phòng vệ đang đứng nghiêm trang chờ lệnh. Kể từ khi đi chung chuyến bay, cô ấy vẫn luôn giữ thái độ này suốt thời gian tháp tùng chúng tôi.
Mọi người đã năm lần bảy lượt mời cô ấy ngồi nghỉ. Nhưng cô sĩ quan tận tụy với chức trách vẫn khăng khăng đứng chờ. Ngay lúc này, cô ấy vẫn đang nhìn chằm chằm chúng tôi từ góc phòng khách, bất động không nhúc nhích.
Đang lúc đó thì quân nhân dẫn đoàn bước vào phòng khách.
"Xin lỗi vì làm phiền lúc mọi người đang nghỉ ngơi. Chúng ta có thể bàn về lịch trình ngày mai được không?"
Đi cùng anh ta là cô bé Magical màu xanh lam.
Có vẻ như ở đất nước này, sự tồn tại của Người sở hữu dị năng, Magical Girl, hay Thiên thần và Ác quỷ cũng đều được giữ bí mật. Trong suốt thời gian lưu trú, tôi chưa từng thấy cô bé mặc bộ trang phục biến hình đặc trưng đó lần nào. Bây giờ cô bé cũng đang mặc đồ bình thường. Trông chẳng khác gì một đứa trẻ đúng với lứa tuổi.
"Ta cũng bắt đầu chán mấy trò Roulette với Slot machine rồi đó nha."
"Vì vậy tôi đã lên kế hoạch cho thời gian tới. Mong mọi người lắng nghe."
Đoán qua cách nói chuyện của đối phương, có vẻ chuyến vui chơi này sẽ còn kéo dài thêm một thời gian nữa.
Đối với họ, tinh thần dễ dãi của Con gái út coi như đã sắp bị khuất phục.
Họ hẳn đang tính nhân cơ hội này tấn công tổng lực đây mà.
Tuy nhiên, cứ chơi bời lêu lổng trong khi ông chú vắng mặt thì không phải ý muốn của tôi. Hơn nữa, ở khách sạn thế này thì hoạt động VTuber cũng chẳng đâu vào đâu. Mấy ngày nay tôi toàn lấy cớ bận việc ngoài đời để hạn chế hoạt động. Tôi muốn nhanh chóng kết thúc chuyến đi này để về nước.
Thế nên tôi quyết định đánh bạo hỏi thử.
"Xin lỗi, tôi có chuyện muốn hỏi trước."
"Chuyện gì vậy? Miss Kuro."
"Công việc của ông chú thế nào rồi ạ?"
"Theo thông tin từ nhà tù, có vẻ như anh ta đã tiếp cận thành công với Chang Li. Hiện tại nghe nói anh ta đã đến một địa điểm khác để truy đuổi tung tích của Heimao. Tuy nhiên, chúng tôi cũng chưa nắm được hành tung của anh ta sau khi ra tù."
"Chắc là hội quân với con chim sẻ lắm mồm rồi bay đi đâu đó rồi chứ gì."
"Có vẻ là vậy. Nếu các vị có thông tin gì thì mong hãy chia sẻ."
"Ngươi nghĩ bọn ta sẽ ngoan ngoãn khai ra chắc?"
"Tôi cũng không kỳ vọng lắm đâu."
"Nói toạc ra là bên này cũng chẳng nhận được liên lạc gì cả. Cứ ngoan ngoãn chờ đợi thì sớm muộn gì cấp dưới cũng báo cáo lên thôi. Nếu không thì con bé kia cũng phải bình tĩnh hơn chút chứ nhỉ."
Futari Shizuka nhìn tôi rồi nói.
Thái độ của tôi lộ liễu đến thế sao.
『Mong là công việc của anh ấy sớm kết thúc nhỉ』
"Vâng, đúng vậy."
『Rất nhiều fan đang chờ buổi livestream của Kareki-san đó nha!』
Thiếu niên Abaddon tranh thủ cơ hội để thể hiện sự tồn tại.
Dù đối phương là ai thì cậu ta vẫn giữ vững nhịp điệu của mình, thật đáng tin cậy.
Ngay lập tức, phía đối tác đưa ra đề xuất.
"Chúng tôi cũng nắm được việc Miss Kurosu đang thực hiện livestream trên mạng gần đây. Nếu muốn, chúng tôi có thể chuẩn bị thiết bị livestream. Mang vào phòng riêng ở khách sạn cũng được, hoặc thuê studio chuyên dụng cũng được. Chúng tôi sẽ bố trí xe đưa đón."
"Cảm ơn sự quan tâm của các vị. Nhưng tấm lòng là đủ rồi ạ."
Nếu không có sự hỗ trợ của Thực thể máy móc, Kareki Ochi không thể hoạt động trơn tru được.
Chỉ với một chiếc laptop dùng để livestream, nghe nói nó ngốn tài nguyên máy tính vượt xa tất cả máy tính mà nhân loại đang sở hữu. Nếu làm mất thì đúng là không dám nhìn mặt ai, nên trong chuyến đi lần này tôi đã hạn chế mang nó ra ngoài.
"Vậy sao? Chà, nếu cần thì cứ nói bất cứ lúc nào nhé."
"Cảm ơn anh."
Có hỏi thêm cũng vô ích.
Tôi ngoan ngoãn rút lui.
Thấy vậy, đối phương bèn nói thêm vài lời an ủi như để bổ sung cho cuộc trao đổi vừa rồi.
"Không chỉ có Mr. Sasaki đang điều tra tổ chức khủng bố đâu. Đồng đội của chúng tôi cũng đang cố gắng xác định căn cứ của đối phương từ nhiều phía. Và chỉ cần xác định được vị trí, đợt phản công sẽ được tiến hành ngay lập tức."
"Thả bom từ trên trời xuống thì kẻ địch nào cũng đi đời nhà ma hết thôi."
"Gần đây có nhiều trường hợp những kẻ quyền lực nuôi giấu Người sở hữu dị năng. Tuy không công khai, nhưng tần suất xảy ra các trận chiến trên bộ sau khi ném bom đang có xu hướng tăng lên theo từng năm. Theo nghĩa đó, những nhân tài ưu tú như các vị là thứ mà nơi nào cũng khao khát."
Cuộc trao đổi đầy mùi thuốc súng diễn ra giữa quân nhân và Futari Shizuka.
Hình như tôi từng đọc được những mô tả tương tự trong cuốn sách ở thư viện trước đây. Cuốn sách viết về cái kết của thủ lĩnh một tổ chức khủng bố nổi tiếng. Chi cả tỷ, chục tỷ để trừng phạt một cá nhân, đúng là kinh khủng thật.
"Khi đó sẽ là lúc chúng ta trổ tài nhỉ!"
"Đời nào lại để tiền bối ra trận chứ?"
"T, tại sao?"
"Lỡ may mà ngỏm củ tỏi thì Con gái út sẽ nổi điên lên mất."
"Mẹ ơi, Con gái út cực lực phản đối phát ngôn của Bà ngoại, nhưng Con gái út khuyên Mẹ nên làm việc tại nhà."
"Cải cách nghiệp vụ bằng cách đẩy mạnh làm việc từ xa nào!"
"Tôi ấy à, tôi kém khoản làm việc từ xa lắm. Vận động tay chân thấy thoải mái hơn nhiều."
Cô nàng phấn son nói những điều có phần lệch pha.
Không bận tâm đến điều đó, người quân nhân nói:
"Dù sao đi nữa, nếu là Mr. Sasaki thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu."
"Không biết tên Chang Li đó là kẻ thế nào nhỉ."
Futari Shizuka hỏi như muốn đổi chủ đề.
Đó cũng là điều tôi đang thắc mắc. Nếu là Người sở hữu dị năng cấp cao, hoặc là tông đồ của Thiên thần hay Ác quỷ, thì e rằng ngay cả ông chú cũng khó tránh khỏi vất vả. Hình ảnh ông ấy bị trọng thương trong quá khứ tự nhiên hiện về trong tâm trí tôi.
Tuy nhiên, người quân nhân trả lời rất thản nhiên.
"Ngoài cái tên ra thì hoàn toàn không biết gì cả. Tuy nhiên, việc hắn cố tình dùng tên người châu Á để giao dịch khiến chúng tôi nhận định khả năng cao hắn thuộc chủng tộc khác. Thôi thì, chuyện này cứ chờ báo cáo từ anh ta vậy."
"Là Sasaki mà, chắc chắn anh ấy sẽ xoay sở ổn thỏa thôi."
"Sao thế, lo lắng à?"
"Lo lắng cho sự an nguy của đồng nghiệp thì không được sao?"
Việc bị tống vào tù đã cho thấy mức độ chiến lực cũng chỉ đến thế mà thôi. Theo lời Abaddon thì con chim sẻ lắm mồm là một nhân vật cực mạnh. Tối qua cậu ta cũng bảo nếu đi cùng nhau thì chắc không có vấn đề gì đâu.
Dù vậy, lo thì vẫn cứ lo.
"Hắn ta cũng là người lớn cả rồi. Nếu thấy không ổn thì sẽ tự biết đường rút lui mà quay về thôi."
Futari Shizuka lẩm bẩm, chẳng nói với ai cụ thể.
Nếu ông ấy sớm quay về thì tốt biết mấy.
Tôi thiết tha mong là vậy.
***
**
0 Bình luận