Gác lại công việc của Cục, tối hôm đó tôi cũng lại đặt chân sang dị giới.
Lần này theo yêu cầu của Bá tước Muller, Elsa-sama cũng đi cùng.
Nhờ phép thuật của Pii-chan, chúng tôi bay một mạch từ biệt thự ở Karuizawa đến thẳng lâu đài hoàng gia ở thủ đô Arrest, Vương quốc Hertz. Lúc chia tay, ấn tượng nhất là vẻ mặt đầy tiếc nuối của cô Futari Shizuka dành cho Elsa-sama. Dù tôi nghĩ chắc chắn là diễn thôi.
Nơi chúng tôi đến là phòng làm việc của Tể tướng.
May mắn là chủ nhân căn phòng đang có mặt, ông đích thân ra mở cửa cho chúng tôi.
"Elsa, lâu rồi không gặp. Con vẫn khỏe chứ?"
"Vâng, ở thế giới bên kia con được mọi người bên Sasaki giúp đỡ rất nhiều ạ."
Ngay khi bước vào phòng, cảnh hai cha con nhà Muller ôm chầm lấy nhau thật đẹp.
Đúng là một khung cảnh như tranh vẽ.
Tôi đứng nhìn từ bên cạnh. Pii-chan đậu trên vai tôi cũng nhìn họ với vẻ mặt như đang chiêm ngưỡng thứ gì chói lòa lắm. À không, nói thế thì hơi quá. Một con chim sẻ làm gì có cơ mặt. Chỉ là tôi cảm thấy bầu không khí như vậy thôi.
"Cha vẫn khỏe là con vui rồi ạ."
"Để phò tá Bệ hạ Adonis, cha làm gì có thời gian mà ốm đau."
"Con đã nghe Sasaki kể về những biến động ở đây. Tình hình có vẻ rất nghiêm trọng. Nếu con có thể làm gì, xin hãy cho con được giúp đỡ cha."
Về tình hình dị giới, Elsa-sama đã được nghe giải thích qua video thư của chính Bá tước Muller lần trước. Lúc xem video tại dinh thự của cô Futari Shizuka, cô ấy đã nắm được tình cảnh của Vương quốc Hertz.
Bao gồm cả lời giải thích của tôi và Pii-chan, cô ấy đã xác nhận được chi tiết việc kế vị ngai vàng.
"Về chuyện đó, cha cũng có chuyện muốn bàn với Elsa."
"Chuyện gì vậy ạ? Cha cứ nói đi ạ."
"Nhưng mà không thể cứ đứng nói chuyện thế này được. Elsa, con vừa về thế giới này chắc có nhiều điều bận tâm, nhưng hãy ngồi xuống cho bình tĩnh đã. Ngài Sasaki cũng mời ngồi."
"Cảm ơn sự quan tâm của ngài."
Theo lời mời của Bá tước Muller, chúng tôi ngồi xuống bộ ghế sofa trong phòng làm việc.
Hai cha con nhà Muller ngồi cạnh nhau, đối diện với tôi ngồi một mình.
Hiền giả của các vì sao thì bay đến chiếc cầu đậu được đặt trên bàn trà ở giữa.
"Trước hết, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến ngài Sasaki. Cảm ơn ngài từ tận đáy lòng vì đã bảo vệ con gái tôi suốt thời gian dài. Nếu không có sự giúp đỡ của ngài Sasaki, tôi nghĩ chúng tôi không thể có được ngày hôm nay."
Ngay sau đó, tôi nhận được cái cúi đầu từ Bá tước Muller.
Vừa ngồi xuống ghế sofa chưa ấm chỗ, ông ấy đã đứng phắt dậy hành lễ.
Làm tôi cũng cuống cuồng đứng lên, kiểu như "xin ngài hãy ngồi xuống". Người dị giới rất coi trọng thể diện trong những giao tiếp đời thường thế này. Việc một quý tộc cấp cao cúi đầu trước quý tộc cấp thấp ngay trước mặt người thân là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Elsa-sama cũng nhìn chúng tôi với vẻ ngạc nhiên.
Sau khi thuyết phục được Bá tước Muller ngồi xuống, chúng tôi tiếp tục câu chuyện.
"Việc Bệ hạ Adonis lên ngôi, tôi nghĩ cũng không thể thành công nếu thiếu sự giúp đỡ của ngài Sasaki."
"Ngài đánh giá quá cao rồi ạ. Chính công lao phò tá Bệ hạ đến cùng của Bá tước Muller mới dẫn đến sự tồn vong của Vương quốc Hertz ngày hôm nay. Nếu không có sự cống hiến của Bá tước, e rằng giờ này lâu đài hoàng gia cũng đã nằm trong tay Đế quốc rồi."
Có mặt Elsa-sama ở đây nên tôi tranh thủ tâng bốc Bá tước Muller hết lời.
Cơ mà, đến nước này rồi sao lại còn tâng bốc Nam tước Sasaki lên làm gì.
Tôi tưởng mấy màn khách sáo này xong xuôi cả rồi chứ.
Dù là để gây ấn tượng với Elsa-sama thì cũng hơi quá đà.
Nếu là một phần trong việc giải thích sự tình cho con gái, thì thà đợi chúng tôi đi rồi ông ấy tự bộc bạch tình cảm chân thật còn dễ đi vào lòng cô ấy hơn. Nghĩ đến tính cách yêu cha của Elsa-sama, tôi cứ lo tình huống này sẽ gây phản tác dụng.
"Bệ hạ Adonis chắc chắn cũng cảm thấy mang ơn rất lớn trước những đóng góp của ngài Sasaki."
"Đó là vinh hạnh vô thượng của tôi, thưa Bá tước Muller."
Vừa ngồi vừa cúi đầu, tôi lén để ý đến Pii-chan.
Nhưng cậu chàng coi cuộc đối thoại của chúng tôi như gió thoảng bên tai, cứ thế mà sắm vai chim sẻ. Đậu trên cầu, ngắm nhìn mấy con chim bay ngoài cửa sổ. Dù gần như chỉ nuôi trong nhà, nhưng có khi nào tôi nên thả cậu ấy bay lượn ngoài trời định kỳ không nhỉ.
Nếu là bình thường, chắc cậu ấy đã giục tôi mau vào đề rồi. Nhưng có lẽ vì có Elsa-sama ở đây nên cậu ấy mới ngoan ngoãn. Cô ấy đâu biết thân phận thật sự của con chim sẻ biết nói là Hiền giả của các vì sao.
Cứ thế, tôi phải suy nghĩ đủ thứ chuyện.
"Cũng nhờ những đóng góp đó của Nam tước Sasaki mà thế giới bên này đã bình ổn hơn nhiều. So với lúc Elsa sang thế giới của Nam tước, tình hình trong vương quốc đã có những thay đổi lớn. Vì vậy tôi muốn bàn bạc, mong con hãy quay lại thế giới này."
"Về chuyện đó con cũng đã nghe Sasaki nói rồi, thưa cha."
"Vậy thì tốt quá."
Hai cha con nhà Muller ngồi cạnh nhau trên sofa, trao đổi những lời lẽ ấm áp.
Tôi im lặng quan sát tình hình.
"Nhưng thưa cha, chẳng phải thân phận này được coi là đã bị trộm cướp bắt cóc sao ạ? Nếu đột nhiên xuất hiện trở lại, mọi người xung quanh sẽ nghi ngờ mất. Cha định giải quyết chuyện đó thế nào ạ?"
"À, điều Elsa lo lắng là rất đúng."
Elsa-sama đã trốn khỏi dị giới để tránh lời cầu hôn của Điện hạ Lewis, nhằm không gây bất lợi cho Bá tước Muller trong cuộc tranh đoạt ngai vàng. Giờ Bệ hạ Adonis đã lên ngôi kế vị, cô ấy không cần phải trốn chạy nữa.
Và hiện tại khi lập trường của Điện hạ Lewis đã rõ ràng, nếu Bệ hạ Adonis truyền đạt lại quá khứ như ý muốn của người anh trai kính yêu, thì những rắc rối xoay quanh thân phận của Elsa-sama hoàn toàn có thể dàn xếp ổn thỏa.
Lúc Bệ hạ Adonis lên ngôi, lãnh địa Bá tước Muller đang ở trong tâm bão. Bản thân Bá tước cũng vô cùng bận rộn. Nếu nói rằng Điện hạ Lewis đã cùng Bá tước diễn một vở kịch để bảo vệ con gái ông khỏi loạn lạc, thì ít nhất danh tiết của Elsa-sama cũng được đảm bảo.
Có thể xử lý như một cuộc lánh nạn tạm thời cả về danh lẫn thực.
"Con không muốn trở thành gánh nặng ngáng chân cha đâu ạ."
"Không có chuyện đó đâu. Bệ hạ Adonis cũng rất kỳ vọng vào Elsa."
"Th-Thật vậy sao ạ?"
"Thật mà."
Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man thì cuộc trò chuyện giữa hai cha con nhà Muller đã tiến triển.
Nghe nhắc đến tên Bệ hạ, vẻ mặt Elsa-sama thay đổi. Nét lo âu thoáng qua một nụ cười nhẹ. Dù ở biệt thự của cô Futari Shizuka cô ấy tỏ ra mạnh mẽ, nhưng quả nhiên mối quan hệ với gia đình vẫn khiến cô đau đáu.
"Elsa, con có thể làm vợ lẽ cho Nam tước Sasaki được không?"
"Vâng, con đồng ý."
Ông bố thốt ra câu đó nhẹ nhàng như kiểu "Con lấy giùm cha lọ nước tương trên bàn ăn được không". Cô con gái gật đầu cái rụp không chút do dự. Tiếp theo đó là một màn trao đổi mà tôi hoàn toàn không được báo trước.
Thậm chí Elsa-sama còn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Nam tước Sasaki được nhắc đến trong câu chuyện thì câm nín toàn tập.
Kể cả trong video thư của Bá tước Muller, tôi nhớ là chưa hề bàn bạc gì với chính chủ về tương lai của Elsa-sama. Chẳng lẽ trong lúc tôi vắng mặt ở biệt thự Karuizawa, Pii-chan đã bơm nhiễm cái gì vào đầu họ sao?
Trong cuộc thảo luận trước đây, tôi nhớ rõ là đã hoãn lại để tôn trọng ý muốn của cô ấy. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại tiến triển nhanh gọn đến mức này. Chắc chắn là có uẩn khúc gì đó.
Hơn nữa, cái từ "vợ lẽ" nghe thật tồi tệ.
Có lẽ vì trước đây tôi từng nói mình chưa kết hôn lần nào, nên họ đã lo nghĩ cho tôi chăng. Cách quan tâm này đúng là bệnh hoạn. Thời nay, ngay cả Đại ma vương trong các tác phẩm ở quê nhà tôi cũng thường cưới công chúa bắt cóc về làm chính thất đấy.
"Elsa-sama, xin thất lễ nhưng cô có nghe chuyện này từ anh bạn trên bàn kia trước đó không?"
"Từ chú chim đó ư? Không, tuyệt đối không có chuyện đó."
"Vậy thì tại sao cô lại có thể đồng ý nhẹ nhàng như thế..."
Thái độ trả lời của Elsa-sama rất nhất quán.
Trước và sau lời đề nghị không hề thay đổi.
Theo tôi thấy thì cô ấy vừa bị nói một điều khá tàn nhẫn đấy chứ.
"Chẳng lẽ Sasaki ghét tôi sao?"
"Không dám ạ. Tôi luôn dành sự tôn trọng cho cách sống của Elsa-sama."
Ngược lại, tôi mới là người đang hoảng loạn đây.
Thấy Nam tước Sasaki thốt lên những lời yếu ớt, trên gương mặt Elsa-sama lại hiện lên vẻ hối lỗi y như lúc nãy. Dáng vẻ co ro cúi gầm mặt xuống của cô ấy trông không giống đang diễn chút nào.
"Dù sao đi nữa, tôi cũng phải xin lỗi anh."
"Nghĩa là sao ạ?"
"Một người có địa vị như Sasaki lại phải đón nhận một người phụ nữ chẳng có tài cán gì như tôi, thật sự xin lỗi anh. Chính vì là một người phụ nữ vô dụng như vậy, nên nếu đó là mong muốn của cha, tôi nhất định muốn thực hiện."
Nhớ lại thì, Elsa-sama từng treo cổ vì người cha yêu quý.
Nghe cô ấy nói vậy, tôi cảm thấy một sức thuyết phục khó tả.
Đó là thứ gì đó có thể gọi là lẽ sống, hoàn toàn khác biệt với những giá trị như tình yêu, hôn nhân hay sự thỏa hiệp. Nhìn vào đôi mắt xanh biếc đang chăm chú nhìn mình, tôi cảm thấy rùng mình trước sự điên rồ nảy sinh từ khác biệt văn hóa.
Cái gọi là hôn nhân chính trị mà tôi tưởng mình đã hiểu qua sách vở.
Ngay lúc này đây, tôi cảm thấy Elsa-sama thật sự dị biệt.
Chính vì muốn trân trọng mối quan hệ với Bá tước Muller nên tôi mới muốn giữ khoảng cách với con gái ông ấy. Sau này nếu quan hệ với cô ấy trở nên cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, thì vị trí của tôi sẽ là địa ngục. Tỷ lệ ly hôn một phần ba ở quê nhà càng khiến những tưởng tượng tiêu cực của tôi thêm trầm trọng.
"Elsa-sama, Bá tước Muller hiện đang giữ chức Tể tướng của Vương quốc Hertz. Là con gái duy nhất của ngài, vị thế của Elsa-sama giá trị đến mức từng được cân nhắc làm chính thất cho Bệ hạ Adonis."
"Chuyện đó tôi đã được chú chim kể cho nghe khi ở thế giới bên kia rồi."
"Vậy thì cô phải hiểu chứ. Một kẻ như tôi làm đối tượng của cô chỉ làm hạ thấp vị thế của Elsa-sama mà thôi. Hiện tại tôi có chút nổi bật, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là người dị giới. Nghĩ cho tương lai, Elsa-sama nên kết hôn với một người có gia thế vững chắc hơn."
Elsa-sama hiện tại chỉ là một cô gái ngây thơ chưa biết mùi đời.
Biết thế giới rồi thì ít nhiều cũng sẽ nảy sinh ham muốn.
Có lẽ nhận ra suy tính của tôi, Bá tước cũng lên tiếng.
"Sự bối rối của Nam tước Sasaki, tôi cũng hiểu phần nào."
"Thưa Bá tước Muller, Elsa-sama vừa mới trở lại thế giới này. Sao không để cô ấy tự mình đi xem xét triều đại của Bệ hạ Adonis? Tôi tin rằng những kiến thức thu được sẽ không hề ít đâu ạ."
"Được thôi. Nếu đã vậy thì cứ làm theo đề xuất của ngài Sasaki."
Bá tước Muller mỉm cười rạng rỡ và gật đầu.
Thấy vậy, Pii-chan nãy giờ im lặng cũng lên tiếng.
『Không cần phải đưa ra câu trả lời ngay. Cả hai nên suy nghĩ thong thả.』
Tôi cảm thấy có gì đó sai sai trong dáng vẻ ấy.
Cái gì thế này.
Khoan đã, chờ chút.
Không được gật đầu bừa bãi.
Đây là cái bẫy.
"Pii-chan, tôi hỏi chút được không?"
『Gì vậy?』
Lần lưu trú ngắn hạn trước, khi đến thăm Bá tước Muller, Văn điểu đại nhân đã nói chuyện riêng với ông ấy. Tôi đoán là họ đã họp bàn chiến thuật gì đó. Nhưng không ngờ lại chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế này.
"Lần trước, Bá tước Muller có đề cập đến chuyện kết hôn ở thế giới của chúng ta đúng không?"
『Ừm, đúng là có chuyện đó.』
"Nếu được thì lần này cho tôi nghe về tình hình ở thế giới bên này được không? Nếu sau này còn nảy sinh những chủ đề như thế này, bản thân tôi cũng không thể nói là không liên quan, tôi nghĩ mình nên học hỏi tối thiểu về văn hóa, phong tục và thường thức."
『Quả thật lời nhà ngươi nói rất có lý.』
"Trước mắt thì, độ tuổi kết hôn thích hợp của phụ nữ là bao nhiêu?"
Văn điểu đại nhân trả lời tỉnh bơ.
Tuy nhiên, tôi không bỏ qua cái nhúc nhích cực nhẹ của lông đuôi cậu ấy. Một phán đoán chỉ có thể đưa ra khi so sánh với con chim sẻ thật vốn rất ít cử động. Hơn nữa vì ở bên nhau suốt ngày đêm nên tôi mới để ý đến những thay đổi nhỏ nhặt.
"Với nam giới thì lần trước tôi nghe nói có người khá lớn tuổi mới kết hôn. Vậy còn nữ giới thì sao? Tôi nghe nói cỡ tuổi Elsa-sama kết hôn là bình thường, nhưng chưa nghe nói về giới hạn trên."
『Tùy thuộc vào quốc gia và chủng tộc mà muôn hình vạn trạng. Không thể nói chung chung được.』
"Ở Vương quốc Hertz thì thế nào?"
Việc Bá tước Muller ngạc nhiên trước xã hội kết hôn muộn của Nhật Bản vẫn còn mới mẻ trong ký ức tôi.
Tức là, chuyện là như vậy đấy.
Pii-chan có vẻ cũng hiểu ý tôi muốn nói.
Cậu chàng miễn cưỡng trả lời tiếp.
『...Chà, hai mươi tuổi là một mốc, đại loại thế.』
"Vậy thì độ tuổi thích hợp là từ giữa những năm mười tuổi trở đi nhỉ?"
『Nếu là thường dân thì kết hôn tầm đó là phổ biến. Quý tộc thì tùy hoàn cảnh mà xê dịch, nhưng cũng không lệch quá xa so với giá trị quan của dân chúng. Lý do phần lớn là chính trị, kinh tế, trường hợp lệch lên trên thì thường là do vị thế của đằng gái cao.』
Dị giới có cơ chế hồi phục ma pháp cực mạnh thay cho y học. Dù vậy không phải ai cũng được hưởng ân huệ đó. Nếu ưu tiên sức khỏe của người mẹ và đứa trẻ, thì việc kết hôn sớm có vẻ là tất yếu.
Việc quý tộc có ngoại lệ cũng là do bối cảnh đó.
Tôi nhớ từng xem trên tivi hay đâu đó nói rằng thời Edo ở Nhật Bản, độ tuổi thích hợp cũng tầm mười sáu đến mười tám. Qua hai mươi là bị coi là ế, hay đại loại thế, một giáo sư lịch sử đại học nào đó đã nói. Mà cái này chắc đàn ông cũng vậy thôi.
"Nói vậy thì Elsa-sama cũng sắp đến tuổi cập kê rồi nhỉ."
『Ừm, đúng là như vậy.』
"Để chuẩn bị kết hôn thì cần sự bàn bạc giữa hai gia đình và đủ thứ chuyện khác. Không thể để cô ấy chờ đợi vì lý do của tôi được. Xin hãy tiến hành chuyện gia đình để không lãng phí thời gian quý báu."
Nếu không đưa ra câu trả lời ngay mà cứ thong thả suy nghĩ, Elsa-sama sẽ lỡ thì ở dị giới trong nháy mắt. Đương nhiên, Nam tước Sasaki sẽ buộc phải chịu trách nhiệm. Dù gì thì đó cũng là con gái của Bá tước Muller mà.
Và tôi không nghĩ Bá tước lại tự mình nghĩ ra cái trò lấy tuổi xuân của con gái làm con tin. Đương nhiên, kẻ giật dây chắc chắn là Văn điểu đại nhân đang đậu trên cầu với vẻ mặt vô tội kia.
『Từ trước ta đã cảm thấy rồi, nhà ngươi nắm bắt câu chuyện rất tốt trong những tình huống bất ngờ đấy.』
"Đó là nhờ tôi được đích thân Hosh... Pii-chan dạy bảo mà."
Chính chủ cũng đã thành thật thú nhận.
Dù âm mưu bị bại lộ nhưng vẫn tỏ ra thản nhiên, đúng chất Pii-chan.
À tí nữa thì tôi lỡ mồm gọi Hiền giả của các vì sao trước mặt Elsa-sama, nguy hiểm thật.
"Nhưng mà, thế này chẳng phải thất lễ với Elsa-sama quá sao?"
『Vậy ư?』
"Ngài Sasaki, nếu muốn trách thì hãy trách tôi. Trong những cuộc thương thảo giữa quý tộc, chuyện này là rất bình thường. Tôi không biết thế giới của ngài Sasaki thế nào, nhưng ở thế giới này, ngay cả giữa người thân với nhau, mức độ trao đổi này vẫn diễn ra."
"Ra là vậy, tôi hiểu rồi."
Nếu đã vậy thì tôi không thể nói mạnh được. Cơ sở của cuộc tranh luận là dựa trên độ tuổi kết hôn theo tiêu chuẩn của thế giới bên này. Chỉ riêng trong cuộc trao đổi vừa rồi, tôi nên kiềm chế cách nói chuyện ưu tiên giá trị quan của bản thân.
Chắc Pii-chan cũng không có ác ý gì.
『Ta thì nghĩ đây là mối lương duyên tốt cho nhà ngươi đấy chứ. Tìm đâu ra một cô gái xinh đẹp, tài năng và biết chiều chồng như thế này? Ở thế giới bên kia, ta nghĩ nhà ngươi không bao giờ có cửa đâu.』
Như nhìn thấu tâm can tôi, Văn điểu đại nhân bồi thêm một cú.
Cá nhân tôi rất tò mò về căn cứ cho câu nói cuối cùng đó. Đúng như ngài nói, tôi đã chấp nhận sống độc thân cả đời từ lâu rồi, nhưng nghe xong vẫn thấy đau lòng đấy.
『Giả sử có đợi đến hai mươi tuổi, thì ở thế giới của nhà ngươi vẫn là kết hôn sớm đúng không?』
"Tôi cảm thấy cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời, quá phí phạm với một kẻ như tôi."
『Vậy thì còn do dự cái gì.』
"Vì tôi và cô ấy theo nghĩa đen là người của hai thế giới khác nhau. Hệ quả của nó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến Elsa-sama, gia đình cô ấy, và có thể là cả những đứa con chưa chào đời. Pii-chan cũng hiểu đó tuyệt đối không phải là điều tốt đẹp mà."
『Chính vì nhà ngươi suy nghĩ được như thế nên ta mới phán đoán là lợi ích sẽ thắng thế đấy.』
Cuộc tranh luận đi vào ngõ cụt.
Chung quy lại, hai chữ kết hôn còn quá xa vời với tôi.
Sống một mình thế này thôi đã đủ chật vật rồi. Mới hôm nọ còn bị cuốn vào trò chơi tử thần suýt mất mạng. Đối mặt với bao nhiêu rắc rối mà vẫn duy trì được gia đình như Bá tước Muller, tôi chỉ biết kính phục.
"Thưa cha, con có thể đưa ra đề xuất được không ạ?"
"Gì vậy Elsa?"
"Nếu là chuyện đó, thì trong thời gian tới con vẫn đi theo Sasaki như trước đây được không ạ? Nếu con cùng Sasaki đi lại giữa các thế giới, thì vấn đề tuổi tác kết hôn ít nhiều cũng có thể trì hoãn được."
"Đúng là có thể có thêm thời gian."
"Trong lúc đó cha hãy tìm nơi gả chồng cho con, còn Sasaki thì cân nhắc xem có thể chấp nhận con làm vợ lẽ hay không, như vậy được không ạ? Con nghĩ dù trường hợp nào thì cũng tốt cho cha hơn."
Về tuổi thực thì an toàn, nhưng trên hộ tịch thì có ổn không nhỉ.
Dù là ở dị giới, nếu là quý tộc thì tuổi tác của con gái chắc cũng là thông tin công khai mà các gia đình khác đều biết. Hay là thế giới này chấp nhận lý do kiểu như nhờ phép thuật mà không già đi?
Nếu mục tiêu hàng đầu là sinh người nối dõi, thì tuổi thực có vẻ là tất cả.
"Cha thì không sao, nhưng ngài Sasaki thấy thế nào?"
"Tôi cũng không phiền đâu ạ. Nhưng liệu có trở thành gánh nặng cho Elsa-sama không? Khó khăn lắm cô mới có thể ở bên gia đình. Tôi mong cô cứ thong thả nghỉ ngơi."
"Tất nhiên, trong lúc Sasaki và mọi người ở lại thế giới này, tôi cũng sẽ trân trọng thời gian bên gia đình. Một tháng hay nửa tháng ở bên này mới bằng mười ngày đi cùng mọi người, nên tôi nghĩ cũng không tệ đâu."
『Nếu gả đi xa, có khi vài năm mới được gặp gia đình một lần. Theo nghĩa đó thì dị giới còn gần hơn ấy chứ. May mắn là ở thế giới bên kia đang rảnh rỗi, chẳng phải không có vấn đề gì sao?』
"Tôi nghĩ cô Futari Shizuka cũng không phản đối đâu nhưng mà..."
Ngược lại cô ta còn coi đây là cơ hội tuyệt vời để ban ơn cho chúng tôi ấy chứ.
Tiền công giao dịch vàng cũng tha hồ mà ăn chặn theo giá cô ta hô.
"Vậy thì quyết định thế nhé!"
Elsa-sama nở nụ cười dễ thương và nói.
Bá tước Muller ngồi bên cạnh cũng cười tươi rói.
Nhìn khung cảnh hòa thuận đó, tôi chợt nhận ra.
Có lẽ với Pii-chan, đây chính là điểm hạ cánh mà cậu ấy dự tính ngay từ đầu. Tôi không rõ cậu ấy đang toan tính nước đi nào tiếp theo. Chỉ là không thể phủ nhận cảm giác mình đang nhảy múa trong lòng bàn tay cậu ấy.
Văn điểu đại nhân đang đậu trên cầu trên bàn trà.
Nhìn góc nghiêng đáng yêu của cậu ấy, tôi đã nghĩ như vậy.
Ý định của tôi đã truyền đạt xong, và Bá tước chắc cũng sẽ tìm mối khác cho con gái.
*
Sau khi đưa Elsa-sama về lâu đài, chúng tôi tiếp tục đến Cộng hòa Runge.
Giống như lần trước, chúng tôi giao dầu nhẹ cho kho của Thương hội Kepler.
Cầm tờ phiếu giao hàng đã chuẩn bị sẵn, tôi đối mặt với ông Josef. Địa điểm là phòng tiếp khách tại trụ sở chính của thương hội, trên bộ ghế sofa đặt tại đó. Bên cạnh đối tác, người phụ trách của thương hội mà tôi nhớ đã gặp lần trước đang đứng nghiêm trang.
"Tôi đã nhận được bảng kê chi tiết."
"Xin lỗi vì lúc nào cũng đến đường đột thế này."
"Không không, tôi sẽ cho người đi kiểm tra ngay."
Tờ phiếu giao hàng tôi đưa được ông Josef kiểm tra, rồi chuyển cho người phụ trách đứng ngay bên cạnh. Anh ta nhận tờ giấy từ người đứng đầu, cất vào túi áo, cúi chào nhẹ rồi rời khỏi phòng tiếp khách.
====================
Vẫn là những màn trao đổi không có gì thay đổi so với lần trước.
Nhờ việc hàng hóa thương mại được thống nhất chỉ còn là dầu diesel, mọi chuyện quanh đây cũng trở nên dễ thở hơn nhiều.
Ngay khi vừa tiễn bóng lưng người phụ trách ra khỏi hành lang, Josef-san quay lại và nói.
"Sasaki-san, về khoản thanh toán lần này, tôi muốn bàn bạc kết hợp với vấn đề mà ngài đã trao đổi lần trước. Liệu chúng ta có thể tiến hành ngay tại đây được không? Nếu ngài còn bận việc khác, tôi xin phép dời sang ngày khác."
"Không sao, xin hãy cứ tiến hành ngay tại đây."
"Tôi đã rõ."
Chủ đề mà Josef-san đưa ra là đầu tư cơ sở hạ tầng tại dị giới.
Lần trước, chúng tôi đã chia tay với kế hoạch là mỗi bên sẽ chuẩn bị bản thảo cho lần gặp này. Theo đó, phía đối tác lấy ra một tấm bản đồ. Tấm bản đồ vốn đang cuộn tròn được trải phẳng phiu trên chiếc bàn thấp.
Mùi giấy thơm thoang thoảng nơi đầu mũi. Nghĩ đến tình cảnh bản đồ ở tổ quốc đã bị các thiết bị điện tử thay thế hoàn toàn, tôi bỗng thấy dâng lên một cảm xúc bồi hồi khó tả. Trên mặt giấy chi chít những dòng chữ ghi tên quốc gia hay gì đó, nhưng khổ nỗi tôi chẳng đọc được bao nhiêu.
"Về phía chúng tôi, chúng tôi muốn tiến hành xây dựng một cứ điểm mới gần biên giới với Đế quốc Magen. Khu vực này quanh năm xuất hiện đạo tặc và quái vật, nếu an ninh lân cận được cải thiện, chúng ta có thể cắt giảm chi phí vận chuyển."
Josef-san vừa nói vừa chỉ vào một điểm trên bản đồ.
Đúng như hướng dẫn, ngay gần đó là biên giới giữa Cộng hòa Lunge và Đế quốc Magen. Khu vực này tôi đã được Pii-chan giải thích sau một thời gian đến dị giới. Tôi cũng nắm được ít nhiều về vị trí địa lý của các quốc gia.
Nhờ vậy, dù không đọc được chữ, tôi vẫn có thể xoay xở để trao đổi.
"Ngoài ra, việc này chúng tôi đã và đang thực hiện rồi, đó là thu hồi vốn bằng cách cung cấp năng lực vận chuyển dư thừa cho các thương hội không có phương tiện vận tải riêng. Nếu an ninh tuyến đường được cải thiện, chúng ta có thể vận chuyển nhiều hàng hóa hơn trong một lần."
"Tôi có thể hỏi về quy mô của hoạt động duy trì an ninh được không?"
"Trước mắt, chúng tôi dự định tăng cường hộ vệ cho xe ngựa của thương hội. Đồng thời, trước các kế hoạch vận chuyển quy mô lớn, chúng tôi cũng tính đến việc càn quét quái vật và đạo tặc trước. Nếu đã thiết lập cứ điểm tại địa phương, chúng tôi có thể huy động nhân lực nhiều hơn trước đây."
"Ra là vậy."
"Tuy nhiên, hiệu quả đến đâu thì phải làm thực tế mới biết được. Xét về ý nghĩa vận chuyển an toàn nhiên liệu mà Sasaki-san giao nộp thì nó có giá trị rất lớn. Nhưng tôi nghĩ sẽ khá vất vả để thu được lợi nhuận."
"Nếu dự kiến Thương hội Kepler phải chịu lỗ, tôi cũng xin xem xét lại ý định của mình."
"Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Nhưng tôi e là việc Sasaki-san có thu hồi được vốn đầu tư hay không thì khá mơ hồ đấy."
"Tôi hiểu rồi. Nếu vậy thì xin hãy cứ tiến hành theo hướng đó."
"Ngài thực sự thấy ổn chứ?"
"Một kẻ không rõ lai lịch như tôi lại được mời vào thương hội đại diện cho Cộng hòa Lunge, chẳng phải cần có chút quà ra mắt tương xứng sao? Tôi chỉ muốn tránh làm những việc khiến lập trường của Josef-san bị lung lay thôi."
Có thể thấy rõ bối cảnh phía sau việc ông ấy cố gắng tổng hợp một đề xuất thực tế để đáp lại yêu cầu đường đột từ phía tôi. Không khó để tưởng tượng ông ấy đã dành thời gian cho một giám đốc mới chân ướt chân ráo như tôi, trong khi còn ôm đồm bao nhiêu vụ việc cần xử lý khác.
Từ vị trí của mình, tôi không thể nào nhìn thấu hết nội tình của Thương hội Kepler. Chính vì thế, tôi muốn nịnh nọt Josef-san, đầu mối liên lạc duy nhất hiện tại. Dù sau này có chuyển hướng thế nào, việc lấy được thiện cảm của ông ấy cũng mang lại ý nghĩa lớn.
Có vẻ như ý thức đó đã được truyền tải, phía đối tác nở một nụ cười nhẹ và nói.
"Cảm ơn ngài. Tôi rất vui vì ngài đã kỳ vọng vào thương hội chúng tôi."
"Chính tôi mới là người cảm thấy biết ơn vì sự hỗ trợ tận tình của ông."
"Nhân tiện, về phía Sasaki-san, ngài có suy tính gì không?"
"Về tuyến đường với Đế quốc Magen, tôi muốn tiến hành theo phương án mà Josef-san đã xem xét. Đổi lại, về phía chúng tôi, chúng tôi đang cân nhắc kỹ lưỡng việc hoàn thiện tuyến đường này..."
Tấm bản đồ dị giới trải rộng trên bàn thấp.
Tôi dùng đầu ngón tay lướt nhẹ qua một vị trí.
Tuyến đường ngắn nhất từ Cộng hòa Lunge đến Vương quốc Hertz.
Đây là điểm mà tôi đã nghe Pii-chan nói trước, kết hợp với vị trí các quốc gia.
Tuy nhiên, nghe nói đây là một hành trình cực kỳ khắc nghiệt với núi cao vực sâu. Vận chuyển quy mô lớn là không thực tế, Hiền giả của các vì sao đã nói rằng cùng lắm chỉ có thể đi theo kiểu đặc công ít người. Tuyến đường chính được sử dụng để di chuyển giữa hai nước là một tuyến đường khác đi vòng qua một phần.
Vì vậy, nếu tuyến đường này được thông xe, thời gian di chuyển giữa hai nước có thể được rút ngắn đáng kể.
Đương nhiên, Josef-san tỏ vẻ không tán thành.
"Thất lễ, nhưng ngài nói nghiêm túc chứ?"
"Vâng, tôi nghiêm túc."
"Tôi không muốn nói điều này, nhưng tôi nghĩ chắc chắn sẽ thất bại. Hơn nữa, giả sử có thành công đi chăng nữa, cũng chẳng có mấy lợi lộc. Sasaki-san cũng là thương nhân của Vương quốc Hertz, tôi nghĩ ngài thừa hiểu điều đó chứ."
"Quả thực lo ngại của Josef-san là rất có lý."
"Vậy tại sao ngài lại nghĩ đến việc phát triển tuyến đường này?"
Đó là để hoàn trả số vàng kiếm được từ Đế quốc Magen về cho Vương quốc Hertz.
Quan trọng không phải là kết quả mà là quá trình.
Tuy nhiên, xét trên phương diện thương nhân thì đây là một tư duy hoàn toàn sai lầm.
Nếu nói thẳng ra, tôi sợ Josef-san sẽ từ mặt tôi mất.
Thế nên, tôi quyết định giả ngây giả ngô cho qua chuyện.
"Khi suy nghĩ về trung và dài hạn, tôi không thấy nơi nào khác để đầu tư ngoài chỗ này."
"......"
Tôi cũng từng nghĩ đến việc trực tiếp dâng số tiền kiếm được lên Hoàng gia Hertz. Nếu là Bệ hạ Adonis hay Bá tước Muller, tôi nghĩ họ sẽ không sử dụng sai mục đích. Thực ra, tôi đã thử đề xuất với Pii-chan trước đó.
Kết quả là ngài ấy cho ý kiến rằng: Đây là tiền ngươi kiếm được, làm đến mức đó thì sai quá rồi. Dù tôi có biện hộ rằng một nửa là tiền Pii-chan kiếm được, ngài ấy vẫn bảo nếu vậy thì càng không được nuông chiều họ.
Hiền giả của các vì sao đã hoạt động khá tích cực xoay quanh lễ đăng quang của Bệ hạ Adonis. Ngài ấy cho rằng hợp tác thêm nữa không chỉ khiến chúng tôi rời xa mục tiêu sống chậm (slow life), mà còn có nguy cơ lặp lại kịch bản trước khi bị ám sát. Đó là quan điểm của Văn Điểu đại nhân.
Quả thực lời ngài ấy nói rất có lý, nên tôi đã ngoan ngoãn gật đầu và đón chào ngày hôm nay.
Đang lúc đó, một giọng nói quen thuộc vọng vào từ hành lang.
"Xin lỗi, tôi nghe nói Sasaki-san đang ở đây..."
"Ô kìa, cậu đến đúng lúc lắm. Mời vào."
Được Josef-san mời, một gương mặt quen thuộc xuất hiện từ hành lang.
Là Marc-san.
"Chẳng lẽ ngài có việc gì cần tìm tôi sao?"
"Vâng, tôi có chuyện rất muốn bàn bạc với Marc-san."
Theo kiểu "nghe này", Josef-san giải thích lại cho Marc-san.
Chúng tôi lặp lại cuộc trao đổi vừa rồi tại phòng tiếp khách, lần này có thêm cả cậu ấy.
Kết quả là, các chính sách phía Đế quốc Magen được giao toàn quyền cho Josef-san. Việc phát triển tuyến đường phía Vương quốc Hertz được quyết định sẽ thực hiện thông qua Thương hội Marc. Người đứng đầu Thương hội Kepler dù mặt mày nhăn nhó từ đầu đến cuối, nhưng cuối cùng cũng chấp nhận ý định của phía tôi.
Về vế sau, có vẻ như chi nhánh Atrium của Thương hội Marc nằm trong Vương quốc Hertz sẽ chịu trách nhiệm chỉ huy trong thời gian tới. Vì có thể trao đổi với nơi đó qua vô tuyến diện rộng, tôi nghĩ gánh nặng cho bản thân Marc-san sẽ được giảm thiểu tối đa.
Sau khi bàn bạc xong xuôi mọi việc, vụ giao dịch lần này kết thúc.
*
Ngày hôm sau, chúng tôi rời Cộng hòa Lunge và trở về Vương quốc Hertz.
Nơi chúng tôi đặt chân đến là thị trấn Atrium.
Mục đích là để gặp French-san.
Lần trước tôi ghé dinh thự Bá tước Muller nhưng ông ấy đi vắng, đành hẹn lại dịp khác, và lần này cuối cùng cũng gặp được suôn sẻ. Trong phòng tiếp khách quen thuộc, cả hai ngồi xuống ghế sofa, đối diện nhau qua chiếc bàn thấp.
"Sasaki-san, đã lâu không gặp! Ngài bận rộn thế mà vẫn ghé qua, tôi thật ngại quá."
"Xin lỗi vì đã đến đột ngột. Thời gian của cậu vẫn ổn chứ?"
"Không có gì đâu ạ! Cảm ơn ngài đã cất công đến đây. Lẽ ra tôi phải là người đến gặp ngài mới đúng, thật xin lỗi vì đã bắt Sasaki-san phải vất vả. Đã thế tôi còn chưa chuẩn bị tiếp đón gì cả."
"Chuyện French-san bận rộn, tôi cũng đã nghe Bá tước Muller kể rồi."
Gặp lại French-san sau một thời gian, trông cậu ấy uy nghiêm hơn trước.
Chắc là nhờ bộ trang phục quý tộc đang khoác trên người. So với lúc gặp ở bữa tiệc hoàng gia, trông cậu ấy đã quen dáng hơn hẳn. Vốn dĩ cậu ấy đã có tạng người to lớn và gương mặt trông hơi dữ dằn, nên khi nói chuyện cảm giác rất áp lực, thú thật là có chút đáng sợ.
"Việc tiếp quản lãnh địa thế nào rồi?"
"V-Vâng! Sắp tới tôi sẽ có trận đầu ra quân, tấn công vào đám quý tộc phe Đế quốc..."
"Từ lập trường của người đã đơn phương lôi kéo cậu vào chuyện này, nói điều này có thể hơi thất lễ, nhưng tôi mong cậu hãy bảo trọng. Chỉ cần thân thể và tinh thần khỏe mạnh, tôi nghĩ cậu có thể làm lại bao nhiêu lần cũng được."
"Cảm ơn ngài! Vì sự kỳ vọng của mọi người, tôi nhất định sẽ thành công cho ngài xem."
Có thể thấy rõ cậu ấy đang rất căng thẳng.
Cứ đà này thì có ổn không đây.
Bảo không lo lắng là nói dối.
Tuy nhiên, xung quanh French-san đã có các cận thần của Bá tước Muller bảo vệ. Việc cậu ấy được Bệ hạ Adonis trọng dụng là sự thật ai cũng biết, nên tôi tin rằng trừ khi có biến cố quá lớn, cậu ấy sẽ không gặp chuyện gì nghiêm trọng.
Chắc họ sẽ không đẩy cậu ấy vào một trận chiến cầm chắc thất bại đâu.
Sau một hồi trò chuyện nhân dịp tái ngộ.
Vừa nghe tiếng gõ cửa, cánh cửa phòng tiếp khách đã mở ra cái "cạch".
"Anh hai, có đó không? Em nghe nói anh ở đây."
Xuất hiện từ hành lang là một cô gái đeo tạp dề, trạc tuổi mười lăm mười sáu. Cô bé buộc tóc đuôi ngựa, mái tóc đỏ rực giống hệt French-san. Dựa vào cách gọi "anh hai", chắc là em gái cậu ấy. Đôi mắt hơi sụp mí của cô bé là một đặc điểm ấn tượng.
Cô bé xắn tay áo sơ mi lên, tay đang cầm một cái muôi.
"Này, ơ, anh đã bảo không được tự tiện vào rồi mà!?"
"Anh lại ra vẻ quý tộc rồi. Người nhà với nhau cả mà, có sao đâu."
Tự nhiên sự chú ý của cô bé hướng về phía tôi.
Thấy người lạ trong phòng tiếp khách, cô bé khẽ nghiêng đầu.
"Khách à, xin lỗi vì đã đến đường đột nhé. Chú là thương nhân trong thị trấn hay sao ạ?"
"Đồ ngốc, vị này là Bộ trưởng Cung nội Sasaki! Là ân nhân cứu mạng đã nhặt anh về đấy!"
"...Bộ trưởng Cung nội?"
"Là người quyền lực thứ ba ở đất nước này đấy!"
"Hự..."
Bị French-san mắng, cô em gái đứng hình, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.
Một lúc sau, mặt cô bé tái mét, lẩm bẩm một câu nghe như sắp tắt thở.
"Anh hai, em... sắp bị tống vào ngục rồi hả?"
"Xin lỗi, Sasaki-san! Em gái ngu ngốc của tôi đã thất lễ quá!"
"Là do tôi đến thăm mà không báo trước, xin đừng bận tâm."
Nhớ lại hồi mới gặp, hình như tôi có nghe nói cậu ấy có em gái. Tôi nhớ chính cậu ấy đã giải thích rằng mình đang chăm sóc cha mẹ bị thương ở chân và mắt do đi lính.
Chắc là gia đình cậu ấy mới chuyển từ quê lên đây chưa lâu.
Vị thế của người anh trai giờ là lãnh chúa cai quản cả một vùng, kế thừa Bá tước Muller. Nếu là gia đình của lãnh chúa, người làm trong dinh thự buộc phải kiêng nể. Nếu họ được bảo là cứ sống thoải mái như ở nhà thì chuyện này cũng dễ hiểu.
Tuổi tác cô bé chắc cũng ngang hoặc lớn hơn Elsa-sama một chút. Nhưng đòi hỏi cô bé phải cư xử như một quý tộc bẩm sinh giống Elsa-sama thì thật tàn nhẫn với dân thường. Anh trai đột nhiên được phong làm quý tộc, việc không theo kịp những thay đổi xung quanh là điều tôi rất thấu hiểu.
"Thất lễ, nhưng em có việc gì cần tìm French-san sao?"
"Dạ, a, cái đó..."
Không khí trong phòng tiếp khách trở nên gượng gạo vì tôi.
Tôi lên tiếng hỏi để cứu vãn tình hình.
Thế là cô em gái rụt rè đưa cái muôi ra và nói.
"Em định nhờ nếm thử bữa tối..."
Trong đó múc một loại súp trắng tinh và có độ sánh.
Nhìn qua thì có vẻ là món Cream Stew (bò hầm kem).
Những miếng thịt thái vuông nổi lềnh bềnh trông rất ngon mắt.
Trên vai tôi, Văn Điểu đại nhân cũng đang nhìn chằm chằm lộ liễu kìa.
"Lát nữa anh sẽ đi kiểm tra, em quay lại bếp chờ được không?"
"Ư, ừm. Anh hai, anh thực sự làm quý tộc rồi nhỉ."
"Nếm thử cũng được mà. Có phải là món Cream Stew không?"
"Vâng, đúng vậy ạ! Là món ăn mà Sasaki-san đã dạy đấy ạ!"
Câu trả lời không phải từ cô em gái, mà là từ French-san.
Ý thức của cậu ấy cứ chạy qua chạy lại giữa tôi và cô bé.
Thật xin lỗi vì toàn mang lại rắc rối cho cậu.
"Em gái cậu cũng biết nấu ăn nhỉ."
"Trong lúc tôi đi làm, mọi việc trong nhà đều giao hết cho con bé mà."
Gia đình French-san có vẻ rất hòa thuận, thật đáng ghen tị.
Nhìn hai người họ, tôi cảm thấy thật ấm lòng.
"À, nếu không chê, ngài có muốn dùng bữa tại đây không ạ?"
"Được sao?"
"Nếu Sasaki-san thấy ổn thì tôi lúc nào cũng hoan nghênh!"
Nếu đã vậy thì tôi xin phép được ăn ké vậy.
Trên vai, Văn Điểu đại nhân cũng đang nhún nhảy cái mình lên xuống.
Chắc ý ngài là nhất định phải ăn rồi.
"Sẽ phiền mọi người đấy, tôi có thể nhờ được không?"
"Anh hai, ơ, thế em phải làm sao..."
"Lát nữa anh sẽ xuống phụ, xin lỗi nhưng em xuống bếp đợi anh nhé."
"Ừm, em biết rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền ạ."
Cúi đầu chào, cô em gái bước ra khỏi phòng tiếp khách.
Tiếng bước chân vang lên qua cánh cửa đã đóng.
Khi tiếng động đó xa dần, tôi quay lại nhìn French-san.
"Em gái cậu dễ thương thật đấy."
"Vậy sao ạ?"
"Không chỉ ở nhà riêng mà ngay cả ở dinh thự này cũng đứng bếp, chẳng phải là một người em gái rất đảm đang sao. Về chuyện vừa rồi, tôi mong French-san hãy chuyển lời giúp là đừng bận tâm nhé."
Sau khi cuộc đảo chính của Bệ hạ Adonis thành công, Bá tước Muller và gia đình đã chuyển cả vào hoàng cung. Tuy nhiên, nghe nói khoảng một nửa số người hầu đã ở lại dinh thự để hỗ trợ French-san, người được đưa lên thay thế.
Nên dù không tự tay làm thì cơm nước chắc cũng tự động được dọn lên thôi.
Xét về đãi ngộ thì cô bé là em gái Tử tước.
Vì có Thương hội Marc chống lưng nên thu chi quản lý lãnh địa trước mắt được đảm bảo có lãi.
Vậy mà vẫn tự mình đứng bếp, quả là một người chăm chỉ.
"Ơ, a, chuyện là..."
"Sao vậy?"
"Nếu ngài không chê em gái tôi, liệu ngài có thể đón con bé về làm vợ lẽ được không ạ..."
"......"
Chủ đề này nghe quen quen ở đâu rồi thì phải.
Nghe liên tục thế này, tôi bắt đầu nghi ngờ không biết có phải cậu ấy bắt tay với Bá tước Muller để trêu chọc ông chú U40 chưa vợ lần nào này không. French-san nói vậy chứ chính cậu cũng đến tuổi nên nghĩ chuyện kết hôn rồi đấy.
"Thất lễ, nhưng ở đất nước này những đề xuất kiểu đó là phổ biến sao?"
"N-Ngài không ưng ý ạ?"
"Không, tôi nghĩ cô bé là một người phụ nữ quá tốt so với tôi. Tuy nhiên, ở đất nước tôi thì kiểu trao đổi này không phổ biến lắm, nên tôi hơi ngạc nhiên không biết phải trả lời sao. Đúng là trong giới quý tộc tôi cũng có nghe những chuyện như vậy."
"Tôi nghĩ việc người nhà tìm kiếm đối tượng kết hôn cho người thân cũng khá phổ biến mà..."
Nghe cậu ấy nói vậy, tôi cũng thấy không phải là không đúng.
Tổ quốc tôi khoảng nửa thế kỷ trước cũng như vậy.
Vấn đề nằm ở chênh lệch tuổi tác.
Quả nhiên là cách nhau hơn một giáp.
Dù vậy mà vẫn có lời đề nghị, chắc là do quan niệm hôn nhân ở dị giới khắt khe hơn nhiều so với những gì tôi biết. Nó khiến tôi ý thức được rằng yêu đương và kết hôn là hai chuyện khác nhau. Không phải là chuyện yêu đương trai gái, mà là một hệ thống cần thiết để sinh tồn.
Chính vì thế, tôi càng cảm thấy mình không nên kết hôn.
Dù sao thì mục đích của chúng tôi là cuộc sống chậm rãi, an nhàn tự tại.
Gánh nặng trên vai càng ít thì càng tốt.
"Về chuyện đối tượng cho em gái cậu, tôi cũng sẽ thử bàn với Bá tước Muller xem sao."
"Không không, sao có thể làm phiền hai người được ạ..."
"Bá tước cũng rất kỳ vọng vào French-san. Tôi nghĩ ngài ấy sẽ không để cậu thiệt thòi đâu."
"Cảm ơn ngài đã luôn đối tốt với một kẻ như tôi."
Hôm đó, nhận lòng tốt của French-san, tôi đã ở lại dùng bữa tối.
Món Cream Stew lâu ngày mới được ăn quả thực rất ngon. Nhiều nguyên liệu và hương vị phong phú. Không thể so sánh với mấy sản phẩm đóng gói tôi hay dùng cho qua bữa thời còn làm nô lệ công ty bận rộn. Cả tôi và Pii-chan đều ăn no căng bụng.
Lúc ra về, tôi có xem qua vết thương của cha French-san. Vết thương ở đầu gối thì chỉ cần ma pháp hồi phục trung cấp mà tôi dùng được là khỏi ngay trong một lần. Vết thương ở mắt thì cần thực hiện vài lần, nhưng cảm giác như đã khôi phục được gần như toàn bộ thị lực vốn đã mất đi phần lớn.
Sau đó, được gia đình French-san vui mừng tiễn đưa, chúng tôi rời khỏi dinh thự.
*
Những ngày sau đó, chúng tôi lưu lại nhà trọ ở Atrium và dành thời gian luyện tập ma pháp.
Điều tôi để tâm trong thời gian này là cảnh tượng chữa trị cho cha của French-san. Có lẽ nếu là ma pháp hồi phục của Pii-chan thì đã có thể chữa lành tất cả cùng một lúc. Ngược lại, bản thân tôi dù thừa ma lực nhưng kỹ thuật điều khiển lại non kém.
Vì thế, giống như lần trước, tôi dồn toàn lực vào ma pháp hồi phục thượng cấp.
Tuy nhiên, đáng tiếc là vẫn chưa học được.
Dù vậy cũng có chút thành quả, hiệu năng của ma pháp hồi phục trung cấp đã tăng lên một chút. Nghe nói việc phân chia sơ cấp, trung cấp, thượng cấp này cũng muôn hình vạn trạng tùy vào từng người. Tôi nghĩ đây là thành quả không tồi.
Tôi cũng đã có thể đọc thuộc lòng những câu niệm chú dài ngoằng mà không bị sai.
Sau khi trải qua vài ngày như thế, đã đến lúc quay trở lại hiện đại.
Nhờ ma pháp không gian của Pii-chan, chúng tôi đi từ thị trấn Atrium đến thủ đô Arrest của Vương quốc Hertz. Điểm đến là phòng làm việc của Bộ trưởng Cung nội được chuẩn bị trong hoàng cung. Từ đó, chúng tôi đi bộ trong thành để đến thăm phòng của Tể tướng.
Do đã bàn bạc trước, nên Bá tước Muller cũng có mặt ở đó.
Bên cạnh là Elsa-sama cũng vậy.
"Sasaki-dono, xin lỗi vì con gái tôi cứ liên tục làm phiền ngài."
"Không có gì đâu ạ. Chính chúng tôi là người đề xuất đầu tiên mà."
『Bình thường, khi ở nơi lưu trú thì Ta sẽ đi cùng. Cứ yên tâm giao phó như mọi khi là được.』
"Cảm ơn ngài. Hoshi... Thật vinh hạnh khi được ngài Chim nói như vậy."
Bá tước Muller cứ suýt buột miệng nói ra sự tồn tại của Hiền giả của các vì sao.
Sự kính trọng đối với Pii-chan chắc đã khiến miệng ông ấy tự động thốt ra.
Nhưng rồi cách gọi "ngài Chim" không quen miệng đó cá nhân tôi thấy hơi buồn cười nên cứ tủm tỉm.
"Nè, phụ thân, con hỏi chút được không?"
"Gì vậy con?"
"Khi đối diện với ngài Chim này, thỉnh thoảng phụ thân cứ ấp úng là sao vậy ạ?"
"À, cái đó là..."
Bá tước Muller ấp a ấp úng.
Cái dáng vẻ đầy tình thương (yêu) không giống ông ấy thường ngày này, tôi cũng muốn ngắm thêm chút nữa. Nhưng nếu vì thế mà chuyện Hiền giả của các vì sao còn sống bị lộ thì rắc rối to. Chỗ này tôi xin phép lấp liếm một cách hơi cưỡng ép vậy.
"Nào, vậy chúng ta đi thôi, Pii-chan."
『Ừm, cứ giao cho ta.』
Mang theo Elsa-sama đang tỏ vẻ không phục, chúng tôi xuất phát rời khỏi dị giới.
0 Bình luận