【Góc nhìn của cô hàng xóm】
Gần đây, cơ hội để tôi nói chuyện với chú hàng xóm ở phòng bên cạnh đã giảm đi.
Lý do là nhịp sinh hoạt của chú ấy có sự thay đổi. Từ tuần trước, số lần chú ấy vắng nhà tăng lên. Hơn nữa, dù có về nhà thì cũng đi ngủ ngay hay sao đó, đèn trong phòng thường tắt tối om. Áp tai vào tường cũng không cảm nhận được hơi người.
「......」
Công việc bận rộn sao?
Cảm giác như số lần ngủ qua đêm bên ngoài cũng tăng lên. Ít nhất theo những gì tôi đếm được, chuyện chú ấy đi vắng qua đêm nhiều lần trong tuần là rất hiếm. Tôi đã luôn ngồi ở cửa ra vào nhìn chằm chằm vào cửa nhà chú ấy, nên thông tin này khá đáng tin cậy.
Vài năm gần đây, số lần ngủ bên ngoài quá hai lần một tuần chỉ đếm trên đầu ngón tay, đúng ba lần.
「...Chú hàng xóm.」
Hôm nay tôi cũng ngồi ở cửa ra vào nhà mình, nhìn sang cánh cửa căn hộ bên cạnh có thiết kế y hệt và lẩm bẩm.
Đúng lúc đó, bụng tôi réo lên một tiếng "Guu".
====================
Một lần nữa, tôi cảm thấy sự tồn tại của mình là nhờ chú hàng xóm mà được duy trì. Có lẽ một nửa cơ thể này được hình thành từ chú ấy cũng nên. Tôi thậm chí còn có ảo giác như vậy. Rõ ràng là cơ thể của mình, nhưng lại có cảm giác như không thuộc về mình.
Khi trò chuyện với chú ấy, tôi cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Đó chắc chắn là vì nửa thân mình của tôi đã được trở về đúng nơi chốn và đang reo vui.
Vì thế, hôm nay tôi cũng ngồi trước cửa nhà, chờ chú hàng xóm đi làm về.
Tuy nhiên, người xuất hiện trước mặt tôi lúc này lại là một kẻ khác.
"Ủa? Chẳng lẽ mẹ em vẫn chưa về à?"
"......"
Là người đàn ông mà mẹ tôi bắt đầu qua lại từ tháng trước.
Có vẻ bà ấy còn quan hệ với những người khác giới khác, nhưng đây là kẻ thường xuyên lui tới nhà tôi dạo gần đây. Tuổi tầm gần ba mươi, mặt mũi cũng không tệ. Chắc thuộc nhóm được gọi là đẹp trai. Thế nhưng, tôi cứ cảm thấy hắn có gì đó rất mờ ám.
Nụ cười không tự nhiên chút nào.
Nụ cười của chú hàng xóm và nụ cười của gã đàn ông này, trong mắt tôi là hai thứ hoàn toàn khác biệt.
"Mà thôi kệ, cho anh vào nhà nhé."
Có vẻ hắn đã có chìa khóa dự phòng.
Hắn lấy chiếc chìa khóa từ túi quần, đưa qua đầu tôi rồi tra vào ổ khóa. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đứng dậy nhường chỗ. Nếu cứ ngồi lì ở đó thì không thể mở cửa được.
"...Này, vào đây với anh."
"Dạ thôi, không cần đâu ạ."
Hắn đã mở cửa và bước một chân vào trong, rồi quay lại gọi tôi. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt tôi đang đứng nép sang một bên.
Mặc âu phục thế kia chắc là mới đi làm về.
Tay hắn còn đang xách cặp.
"Bên ngoài lạnh lắm đúng không? Vào trong sưởi ấm đi."
"Không sao ạ, tôi quen rồi."
Nếu không ở bên ngoài, tôi sẽ không thể chạm mặt chú hàng xóm khi chú ấy về. Việc bấm chuông cửa để xin ăn chẳng khác nào đi ăn mày, tôi cảm thấy có gì đó sai sai nên trước giờ vẫn luôn kiềm chế. Có lẽ đó là giới hạn cuối cùng mà tôi tự đặt ra cho bản thân.
Nếu làm thế, tôi sẽ không còn là tôi nữa.
"Tao bảo mày vào đây ngay!"
"Ư...!"
Thấy tôi chần chừ, thái độ của hắn thay đổi đột ngột.
Hắn quát lên, đồng thời cánh tay tôi bị kéo mạnh.
Cổ tay bị nắm chặt đến mức đau điếng.
Từ hành động đơn phương và thô bạo đó, tôi lờ mờ hiểu được hắn đang nghĩ gì. Từ trước tôi đã cảm nhận được ánh mắt hắn thi thoảng lại liếc nhìn ngực và đùi mình. Chắc hắn quyết định nhân lúc mẹ vắng nhà để làm tới.
Việc lấy được chìa khóa dự phòng, có lẽ cũng là vì mục đích này.
Không, nghĩ thế thì có hơi tự đề cao bản thân quá chăng.
"Dừng lại đi."
"Đã bảo là vào đây!"
"Ư..."
Hơn nữa, gã này mặt mũi đã khá, thân hình cũng rất cường tráng. Chắc hẳn hắn có tập luyện thường xuyên. Dù tôi cố gắng chống cự, nhưng chưa kịp hét lên tiếng nào đã bị lôi tuột vào trong nhà. Tôi vung chân định đá vào hạ bộ hắn theo phản xạ, nhưng hắn đã khép gối chặn lại được.
Thậm chí tôi còn bị đẩy ngã xuống hành lang, rồi bị hắn ngồi đè lên người.
Cả hai tay hai chân đều bị giữ chặt.
Với một con nhóc như tôi, rơi vào tình cảnh này thì chẳng còn mấy cách để phản kháng.
"Nếu không muốn bị đau thì nằm im."
"......"
Ở khoảng cách mũi chạm mũi, hắn nhìn tôi bằng ánh mắt hau háu thèm khát. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy một đôi mắt vằn đỏ là như thế nào. Tôi có thể thấy rõ từng mạch máu nổi lên trong lòng trắng mắt hắn.
Cánh tay đang giữ chặt cổ tay tôi, cùng ống quyển đang đè nghiến lên đùi tôi, xem ra rất khó để hất ra được.
"Mày nghĩ tao ngủ với con mụ già đó để làm gì hả? Hiểu đi chứ."
"...Mụ già?"
"Đúng thế. Háng thì lỏng lẻo không khép nổi, mùi thì nồng nặc, tởm chết đi được."
Thấy mẹ bị coi là mụ già, tôi buồn cười đến mức suýt nhếch mép. Có vẻ bà ấy chỉ bị lợi dụng để hắn tiếp cận tôi. Nhưng nghĩ đến việc trinh tiết của mình đang lâm nguy vì chuyện đó, cơn giận lại trào lên.
Lần đầu tiên tôi đã định dâng hiến cho chú hàng xóm cơ mà.
Tôi muốn bị chú ấy cưỡng bức bằng sức mạnh trong cơn hưng phấn.
Như thế mới tốt.
Tuyệt đối không thể trao cho loại đàn ông này được.
"Bù lại thì em thực sự rất dễ thương đấy nhé."
Lưỡi gã đàn ông lướt một đường nhớp nháp trên má tôi.
Cảm giác da gà nổi khắp toàn thân.
Theo phản xạ, tôi rướn đầu lên, húc mạnh đầu mình vào đầu hắn.
"Hự... Con khốn này!"
"Á..."
Ngay sau đó, mũi tôi bị gã cắn mạnh.
Chứng kiến hành vi đầy tính hoang dã này, tôi mới thấm thía rằng dù có che đậy thế nào, con người cũng chỉ là động vật giống như chó mèo mà thôi. Đồng thời tôi cũng biết được rằng khi bị cắn vào mũi, cơn đau nhói lên chẳng khác nào bị búa đập vào đầu.
Tôi cảm thấy đốm sao bay đầy trước mắt sau mí mắt vừa nhắm nghiền lại.
"Nằm yên đi, sẽ xong ngay thôi."
Tay gã đàn ông mò xuống vùng bụng dưới của tôi.
Có lẽ do đang hưng phấn, hơi thở hắn hổ hển, giọng nói đầy vẻ hân hoan. Hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá phả liên tục vào mặt khiến tôi vô cùng khó chịu. Tôi không thể không nhăn mặt. Tôi quay mặt đi chỗ khác để trốn tránh thực tại dù chỉ một chút.
Tại sao không phải là chú hàng xóm chứ.
Nếu là chú ấy thì tuyệt vời biết bao.
Đó là tình huống mà tôi luôn ao ước, gọi là lý tưởng cũng không ngoa.
Ngay khi tôi vừa nghĩ đến điều đó.
『Cô có muốn được cứu không?』
Bất chợt, một giọng nói lạ vang lên.
Tôi ngẩng mặt lên theo phản xạ.
Và rồi, tôi thấy một thiếu niên ở đó.
Tại hành lang nhà tôi, gã đàn ông đang ngồi đè lên tôi. Đứng ngay sau lưng hắn, thiếu niên kia đang nhìn xuống chúng tôi chằm chằm. Vị trí đó là ngay trước cửa ra vào đã đóng kín, chỗ lát gạch ở thềm cửa.
Rõ ràng vừa nãy, trước khi tôi quay mặt đi, ở đó chẳng có ai cả.
Tuổi tác có lẽ nhỏ hơn tôi một chút, tầm học sinh tiểu học lớp ba, lớp bốn. Một cậu bé người da trắng với mái tóc bob màu nâu sáng và đôi mắt vàng kim đầy ấn tượng. Cậu ta khoác một chiếc áo choàng đen tuyền có cầu vai. Trên đầu đội một chiếc vương miện cùng màu.
Trang phục y hệt như vương hầu quý tộc bước ra từ truyện cổ tích.
Một nhân vật như thế đang hỏi tôi, người đang bị đè ngã trên hành lang.
『Cô có muốn được cứu không?』
Có vẻ như tên yêu râu xanh kia không nghe thấy giọng nói của cậu bé. Hắn vẫn đang hì hục lôi cái thứ trong đũng quần ra.
Chỉ còn vài giây nữa là tôi sẽ bị cưỡng bức.
Tôi đã nghĩ có khi nào đây là ảo giác do tình huống nguy cấp tạo ra.
Nhưng mà, cậu ta chắc chắn đang ở đó.
Một thiếu niên đội vương miện, khoác áo choàng.
Hình ảnh quá đỗi nực cười.
Có lẽ vì vậy mà tôi nghĩ, cứ thử xem sao, được ăn cả ngã về không.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta và trả lời thành thật.
"Hãy cứu tôi."
『Đổi lại, cô sẽ nghe theo yêu cầu của ta chứ?』
Yêu cầu là gì nhỉ?
Tôi thoáng thắc mắc.
Nhưng không còn thời gian để do dự nữa.
"...Vâng."
『Được thôi, vậy thì ta sẽ cứu cô.』
Nở một nụ cười điềm tĩnh, thiếu niên đáp lời.
Cậu ta nhẹ nhàng bước tới một bước, đưa tay về phía gã đàn ông đang đè lên tôi. Đầu ngón tay nhỏ nhắn chạm vào vai hắn. Ngay sau đó, bàn tay đang siết chặt cổ tay tôi bỗng nhiên mất hết sức lực.
Đồng thời, cả thân hình hắn đổ ập xuống người tôi cái rầm.
Tôi đẩy hắn ra theo phản xạ, cơ thể đối phương lăn sang một bên mà không có chút kháng cự nào.
"......"
Tôi đặt tay lên cổ hắn để kiểm tra mạch.
Mạch vẫn đập đều đặn thình thịch.
『Yên tâm, hắn chưa chết đâu. Mà nói đúng hơn, nếu ta giết đám cỏ người ở thế giới vật chất này thì sẽ vi phạm luật nghiêm trọng lắm. Chỉ là cho hắn ngất đi một chút thôi. Cô cũng mau chỉnh đốn lại trang phục đi.』
Có lẽ không nên đánh giá cậu ta qua vẻ bề ngoài của một thiếu niên.
Dù nghĩ rằng chuyện này thật hoang đường.
Nhưng nhìn thấy chân cậu ta đang lơ lửng cách sàn nhà một chút, tôi đành thay đổi suy nghĩ.
"Cậu là ai?"
『Trước đó cô có điều gì cần nói không nhỉ?』
"...Cảm ơn cậu. Cảm ơn vì đã cứu tôi lúc nguy cấp."
『Ừm ừm, ta thích những người có tính cách thành thật như thế đấy.』
Thiếu niên khoanh tay, gật gù ra vẻ hài lòng.
Nhìn bề ngoài thì chỉ là một đứa trẻ con. Nhưng hành động hạ gục một người đàn ông trưởng thành chỉ bằng một cái chạm nhẹ, cộng thêm việc cơ thể vẫn đang lơ lửng giữa không trung, đã truyền đến cho tôi một áp lực tương xứng.
『Mà này, cô không sao chứ? Đã bị "làm" chưa?』
"Chưa, mới chỉ là ý định thôi."
『À, thế thì tốt nhất rồi.』
Tôi bò ra khỏi người gã đàn ông và tự mình đứng dậy.
Khi đứng cạnh nhau, tầm mắt của cậu bé thấp hơn tôi vài centimet. Nhìn kỹ lại thế này, mái tóc có phần hơi dài và bóng mượt so với con trai, đôi mắt to tròn long lanh, cùng vóc dáng nhỏ bé chưa dậy thì khiến cậu ta toát lên vẻ trung tính.
"Mà, yêu cầu cậu muốn nhờ tôi là..."
『Cô thích nghi nhanh thật đấy. Đã muốn tiếp tục câu chuyện ngay rồi sao.』
"Chắc là do tôi không mấy hứng thú với chuyện đời thôi."
『Ra là vậy, cũng có cách suy nghĩ như thế sao.』
Thấy tôi trả lời thẳng thắn, cậu ta gật đầu với vẻ thán phục.
Cậu bé này có cử chỉ điệu bộ khá cường điệu.
Có lẽ người nước ngoài thì như thế là bình thường chăng.
『Ta muốn cô giúp ta một tay.』
"...Cụ thể là tôi phải làm gì?"
『Vội vàng thế?』
"......"
Sao nhỉ, nhịp độ nói chuyện của tôi có nhanh quá không?
Tôi nghĩ là không.
Nhưng tôi nhận ra rằng, người duy nhất tôi nói chuyện tử tế hằng ngày chỉ có chú hàng xóm phòng bên. Ở trường tôi không có bạn bè, giao tiếp với giáo viên cũng chỉ ở mức tối thiểu. Với mẹ thì còn ít hơn thế.
『Sao thế? Tự nhiên lại im lặng vậy.』
"Không, tôi định từ giờ sẽ nói chậm lại một chút."
『Gì vậy, định nghe theo lời ta vừa nói à?』
"Tôi không có ý nịnh nọt cậu đâu. Chỉ là tôi tự kiểm điểm lại chút thôi."
Ý thức tôi tự động hướng về bức tường ngăn cách với phòng bên cạnh.
Cách gian bếp mười mấy centimet là nơi ở của chú hàng xóm.
À, đúng rồi.
Phải mau chóng kết thúc câu chuyện để quay lại trước cửa nhà. Dạo gần đây sinh hoạt của chú ấy không điều độ, giờ về cũng lung tung. Đã nhiều lần tôi thấy dấu vết chú ấy về nhà trong lúc tôi đi học, nên tôi muốn đợi ở ngoài càng nhiều càng tốt.
『Hửm? Sao vậy?』
Có lẽ nhận ra hướng nhìn của tôi, sự chú ý của thiếu niên cũng hướng về phía bức tường.
Tôi nói tiếp để lấp liếm chuyện này.
"Cậu là ai, và tôi sẽ phải làm gì từ giờ?"
『Ta là Ác ma. Và từ giờ, cô sẽ thay mặt ta chiến đấu với sứ đồ của Thiên thần.』
"......"
Câu trả lời còn hoang đường hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
***
【Góc nhìn cô bé hàng xóm】
Tại hành lang nhà mình, bên cạnh gã yêu râu xanh đang nằm bất tỉnh, tôi được thiếu niên giải thích chi tiết.
Đại loại là trên thế giới này có Ác ma và Thiên thần.
Hai phe đối địch nhau và đã cãi cọ liên miên từ xa xưa. Nhưng vì cả hai đều quá mạnh, nếu trực tiếp đánh nhau thì thế giới này sẽ tan nát. Vì thế, họ sử dụng con người để tiến hành một cuộc chiến tranh ủy nhiệm.
Cậu ta muốn tôi tham gia với tư cách là đại diện cho phe Ác ma.
Một câu chuyện khó tin.
Nếu không có việc được cứu nguy vừa rồi, chắc chắn tôi sẽ không tin. Chính vì thế, tôi nảy ra nhiều suy nghĩ. Ví dụ như cách xử lý gã đàn ông vẫn đang nằm chỏng chơ giữa hành lang kia.
"Người này, không phải là đồng bọn của cậu đấy chứ?"
『Sao cô lại nghĩ thế?』
"Nếu giả sử việc bắt chuyện với tôi đã được định trước, thì làm thế sẽ hiệu quả hơn nhiều. Thực tế là tôi đang bắt đầu tin vào lời giải thích của cậu, mặc dù trước đây chưa từng thấy Thiên thần hay Ác ma bao giờ."
『Hô hô, cô khá thông minh so với tuổi đấy.』
"......"
『Đừng lườm ta thế chứ. Đúng là ta đã định bắt chuyện với cô từ trước. Nhưng việc cô bị tấn công hoàn toàn là do dục vọng của gã đàn ông kia. Ta không hề xúi giục gì cả. Chỉ là tình cờ tận dụng cơ hội thôi.』
"Thật không?"
『Nhân tiện ta cho cô một lời khuyên nhé: từ giờ cô nên hạn chế những câu hỏi mà bản thân không thể tự kiểm chứng đáp án. Đặc biệt là khi không tin tưởng đối phương. Hãy chia nhỏ vấn đề đến mức có thể tự mình kiểm chứng, rồi từ đó xác định độ tin cậy của từng phần.』
"...Quả thật, tôi nghĩ cậu nói đúng."
Không ngờ tôi lại bị một kẻ mới gặp chưa đầy một tiếng đồng hồ lên mặt dạy đời như vậy. Cộng thêm việc đối phương có ngoại hình của một cậu bé nhỏ tuổi hơn mình, tôi cảm thấy hơi bực bội. Nhưng tôi nghĩ những gì cậu ta nói là đúng.
Lúc nãy cậu ta còn lẩm bẩm là thích người thành thật.
Có lẽ cậu ta thuộc kiểu người thích giảng đạo lý.
Nếu vậy thì từ giờ tôi sẽ cố gắng học hỏi.
『Còn câu hỏi nào khác không?』
"Tôi đã hiểu bối cảnh của cuộc chiến tranh ủy nhiệm. Nhưng tôi vẫn chưa hình dung rõ mình phải làm gì cụ thể. Như cậu thấy đấy, tôi chỉ là trẻ con. Nếu đối thủ là người lớn, tôi sẽ bị đè bẹp mà không làm gì được."
Tôi nhìn xuống gã đàn ông nằm trên sàn và nói.
Bạn trai của mẹ tôi vẫn đang bất tỉnh.
『Được rồi, giờ ta sẽ giải thích cụ thể hơn một chút.』
Thiếu niên hắng giọng một tiếng đầy vẻ quan trọng rồi bắt đầu nói.
Kết hợp với thái độ trịch thượng, cử chỉ đó trông hợp với cậu ta một cách kỳ lạ.
『Giữa các sứ đồ đã tham gia cuộc chiến, họ dùng từ "Trò chơi tử thần" (Death Game) để mô tả cơ chế của cuộc chiến tranh ủy nhiệm này. Nghe nói diễn đạt như thế thì đám cỏ người thời nay sẽ dễ hiểu hơn, cô có hiểu không?』
Lại một từ ngữ sặc mùi nguy hiểm được thốt ra.
Nhưng chắc đúng là như vậy.
"Nghe có vẻ rất bất ổn nhỉ."
『Nhờ cái tên đó mà phía Thiên thần có vẻ không hài lòng lắm. Ngược lại, phe Ác ma bọn ta lại nghe được nhiều ý kiến tán thành. Cô thấy sao? Ta sẽ rất vui nếu cô nắm bắt được không khí của nó, dù chỉ là mang máng.』
"Chắc là tôi hiểu ý cậu muốn nói."
『Vậy tiếp tục nhé. Các người đại diện sẽ trở thành sứ đồ, chứa đựng phân linh của Thiên thần hoặc Ác ma trong cơ thể. Sử dụng sức mạnh đó để chiến đấu với nhau trong một không gian cách ly khỏi thế giới này. Luật chơi là đánh đến khi sứ đồ của một trong hai phe Thiên thần hoặc Ác ma bị tiêu diệt hoàn toàn.』
"Cậu chọn một đứa trẻ như tôi là vì cuộc chiến giữa Thiên thần và Ác ma có thể kéo dài vài năm, hoặc vài chục năm, như kinh nghiệm trong quá khứ sao? Hay đơn giản là cậu nghĩ trẻ con dễ điều khiển hơn?"
『A, cả hai đều đúng. Tuyệt vời!』
"......"
Cậu ta nói nhẹ bẫng, nhưng phần "tử thần" trong Trò chơi tử thần có vẻ là sự thật.
Dù nguyên nhân cái chết là gì, có vẻ tôi sẽ bị bắt chiến đấu đến chết.
Và hiện tại, sứ đồ đại diện như tôi chẳng thấy có lợi ích gì cả. Có phải họ đang cưỡng ép trưng dụng những kẻ yếu thế trong xã hội như tôi không? Nếu vậy, họ làm thế nào để duy trì động lực cho con người trực tiếp tham gia?
『Trông mặt cô có vẻ không phục nhỉ?』
"Trông thế sao?"
『À, thấy rõ, thấy rõ lắm.』
Thiếu niên gật đầu cười tủm tỉm với vẻ hiền lành.
Tôi có cảm giác mình đang bị trêu ngươi một cách gián tiếp.
Không, không phải cảm giác đâu, có khi tôi đang bị coi thường thật.
『Ta có thể đoán được cô đang nghĩ gì.』
"Vậy thì xin hãy giải thích."
『Cô được đấy. Biết học hỏi từ lời nói của ta.』
Không biết có gì vui mà nụ cười của thiếu niên càng sâu hơn, cậu ta tiếp tục.
Thái độ đó khiến tôi thấy sốt ruột.
Tôi muốn kết thúc câu chuyện nhanh chóng để ra cửa đợi chú hàng xóm.
『Bọn ta có một giao ước trước với các sứ đồ đại diện khi tham gia Trò chơi tử thần. Đó là nếu tàn sát được sứ đồ của phe địch trong cuộc chiến tranh ủy nhiệm, bọn ta sẽ thực hiện bất cứ một điều ước nào của người đó.』
"Bất cứ một điều ước nào, nghe mơ hồ quá nhỉ."
『Chính vì thế nên nó mới giá trị đấy chứ? Tùy trường hợp, bọn ta có thể nhờ cả Thiên thần hoặc Ác ma phe mình hợp sức. Trong quá khứ, đã từng có trường hợp người chết được hồi sinh. Mà, đó cũng là phần thưởng cho sứ đồ đã lập công lớn kiểu một mình địch ngàn người.』
"Tức là tùy vào thương lượng sao?"
『Ủa? Không ngạc nhiên à? Người chết sống lại đấy?』
"Dạ không, bình thường."
Người chết có sống lại thì tôi cũng chẳng được lợi lộc gì.
Quan trọng hơn là bây giờ tôi muốn mau chóng quay lại trước cửa nhà.
『Hử? Mà thôi, cứ suy nghĩ đi, cái gì cũng được. Vì là tùy thương lượng mà.』
"Tôi hiểu rồi."
『Với lại về trò chơi thực tế, ta nghĩ tốt nhất là học qua thực hành nhỉ? May mắn là Ác ma đã bắt chuyện với cô thuộc loại khá cao cấp, nên không dễ thua đâu. Mượn lời của đám cỏ người thì gọi là OJT (Đào tạo thực chiến) ấy nhỉ.』
"......"
Tôi nhớ từng nghe từ này từ miệng chú hàng xóm.
Hình như nó không mang ý nghĩa tích cực cho lắm.
『Nhân tiện, Trò chơi tử thần lần trước bắt đầu cách đây khoảng một trăm năm theo lịch của đám cỏ người, và mất khoảng ba mươi năm để kết thúc. Ngược lại, nếu nhanh thì cũng có khi hai, ba năm là xong, cái này tùy thuộc vào chất lượng người tham gia.』
"Ba mươi năm, sao..."
Tôi không thể tưởng tượng nổi mình khi bốn mươi tuổi sẽ thế nào.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ chết vào khoảng hai mươi tuổi.
Hơn nữa, nếu ba mươi năm trôi qua, chú hàng xóm sẽ già nua nhăn nheo mất.
Điều quan trọng là khoảng thời gian tươi đẹp của hai người trong vài năm tới cơ.
『Vậy thì, không chần chừ nữa, ký khế ước thôi nào.』
"Có cần con dấu hay gì không?"
『Trường hợp của cô thì đã đồng ý hợp tác rồi. Giờ ta chỉ việc đơn phương giáng phân linh xuống cô thôi. Lúc đó cơ thể có thể sẽ chịu kích thích hơi sốc một chút, mong cô ráng chịu đựng nhé.』
"Ư..."
Lời thiếu niên vừa dứt thì chuyện đó xảy ra.
Một cơn đau như xuyên thấu toàn thân chạy dọc từ đỉnh đầu xuống ngón chân.
"Ư ư ư...!"
Đau đến mức tôi tưởng mắt mình sắp lồi ra ngoài.
Tôi nghiến chặt răng, liều mạng chịu đựng.
Khu chung cư này làm bằng gỗ nên tường rất mỏng. Nếu chú hàng xóm về nhà trong lúc tôi đang nói chuyện với thiếu niên này, tiếng hét chắc chắn sẽ lọt vào tai chú ấy. Tôi chỉ muốn tránh điều đó, nên cắn chặt môi.
Vị máu tràn trong miệng làm dịu đi cái bụng đang réo vì đói.
Tôi cảm giác dưới chân có gì đó đang phát sáng lấp lánh, nhưng không còn sức đâu mà kiểm tra.
Chịu đựng cơn đau một lúc, khoảng mười mấy giây sau thì nó biến mất.
『Cô giỏi chịu đựng thật đấy? Đây là lần đầu tiên ta thấy một sứ đồ không hét lên khi giáng linh.』
"...Nếu thế thì, ít, ít nhất hãy báo trước thời điểm cho tôi chứ."
『Xin lỗi xin lỗi. Nhưng mà này, chuẩn bị tinh thần trước thì ngược lại càng sợ hơn không?』
"......"
Tuy hơi muộn màng, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy danh xưng Ác ma của đối phương có sức thuyết phục. Đằng sau vẻ mặt luôn tươi cười ấy, tôi cảm nhận được sự lạnh lùng, coi con người không ra gì.
Và rồi, cơn đau vừa qua chưa lâu, không khí xung quanh đã thay đổi.
Âm thanh biến mất.
Tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài, tiếng quạt thông gió đang quay trong phòng tắm, tất cả mọi âm thanh tôi nghe thấy trước đó đồng loạt biến mất như thể ai đó vặn nhỏ volume của dàn âm thanh xuống mức thấp nhất.
Đến mức tôi nghi ngờ tai mình bị hỏng.
『Ái chà, con mồi cắn câu ngay rồi kìa.』
"Cái này là?"
『Đây là không gian cách ly được triển khai khi các sứ đồ tiếp cận nhau ở một khoảng cách nhất định. Mọi sự việc diễn ra trong không gian này sẽ coi như không tồn tại ở không gian thực. Ngoại lệ duy nhất chắc là sự tồn tại của các sứ đồ thôi nhỉ? Việc tạo ra và duy trì nó sử dụng sức mạnh từ bản thể của Ác ma và Thiên thần bọn ta.』
"...Ra là vậy."
Có vẻ đây là tín hiệu báo bắt đầu trò chơi.
Rất dễ hiểu.
Thế này thì trừ lúc ngủ ra, chắc chắn sẽ không bị lỡ nhịp.
À, đúng rồi. Lúc ngủ thì sao nhỉ?
Lát nữa phải hỏi lại cậu ta vụ này mới được.
『Với lại, bộ dạng cô trông nhếch nhác quá, để ta chữa qua cho.』
"Ư..."
Thiếu niên đột ngột đưa tay về phía tôi.
Tôi giật mình thủ thế theo phản xạ.
Cùng lúc đó, cơn đau ở mũi và môi biến mất.
『Thấy thế nào?』
"...Cảm ơn cậu."
Tôi chưa soi gương nên không biết tình trạng vết thương thế nào. Nhưng cơn đau nhức nhối trước đó đã biến mất sau động tác của cậu ta. Chút nghi ngờ còn sót lại trong tôi dường như đã tan biến hoàn toàn.
Chỉ là, có vẻ vết bẩn vẫn chưa sạch. Tôi chạm nhẹ vào môi, cảm giác nhớp nháp cùng thứ gì đó màu đỏ dính vào đầu ngón tay. Tình hình này cộng với vết thương ở mũi, chắc mặt mũi tôi giờ trông thảm hại lắm.
『Đã là trận đầu ra quân, lau qua chút rồi đi nào.』
"Xin lỗi, tiện thể tôi thay đồ được không?"
『Cũng được thôi, nhưng cô ghét bộ đồ đang mặc à?』
"Đây là bộ đồ đẹp nhất của tôi, tôi không muốn làm bẩn hay làm rách nó."
『Về điểm đó thì cứ yên tâm. Như ta đã giải thích lúc nãy, mọi tổn thất vật chất trong không gian cách ly, ngoại trừ tổn thương linh hồn, đều sẽ trở lại nguyên trạng. Chi tiết vụ này thì sau khi xong OJT ta sẽ giải thích kỹ hơn.』
"...Tôi hiểu rồi."
『Nào, vậy thì không chần chừ nữa, đi chơi game thôi.』
Theo chỉ dẫn của thiếu niên, tôi rời khỏi nhà.
Cầu mong sao trong lúc tôi vắng nhà, chú hàng xóm đừng về.
***
【Góc nhìn cô bé hàng xóm】
Chúng tôi đi bộ từ nhà đến điểm đích.
Khoảng cách cần thiết giữa các sứ đồ để tạo ra không gian cách ly, cũng như kích thước của không gian được tạo ra, tỷ lệ thuận với sức mạnh của Thiên thần hay Ác ma gắn liền với sứ đồ đó. Và dù là những sứ đồ sở hữu phân linh mạnh mẽ đến đâu, khoảng cách đó cũng chỉ tầm vài cây số.
Vừa được cậu ta giảng giải những điều đó, tôi vừa bước theo sự dẫn dắt của cậu bé.
Trong thế giới mất đi âm thanh, bóng người cũng hoàn toàn vắng lặng.
Với người không thích đám đông như tôi thì điều này thật đáng mừng.
Cảnh tượng những nơi thường ngày đông đúc giờ vắng tanh thật sảng khoái.
Đi được một lúc, chẳng hiểu sao tôi cũng lờ mờ nhận ra hướng mà cậu ta đang đi. Tôi cảm nhận được sự hiện diện của đối phương, kẻ đã tiếp cận tôi - một sứ đồ - và góp phần tạo ra không gian này.
Cảm giác giống như đoán được hướng âm thanh vang lên từ xa vậy.
"Đối phương cũng biết vị trí của chúng ta giống như thế này sao?"
『Vì ta không che giấu gì đặc biệt nên chắc là bị phát hiện rồi.』
Có vẻ như cũng có thể cố tình che giấu.
Ngược lại, chắc cũng có lựa chọn cố tình để lộ.
Tôi bắt đầu hiểu được một phần lý do tại sao các sứ đồ đời nay gọi cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa Thiên thần và Ác ma là "trò chơi". Những màn đấu trí và lừa lọc kiểu này có lẽ ảnh hưởng lớn đến việc quyết định thắng bại.
Chỉ là, cậu thiếu niên đi bên cạnh tôi sao mà thảnh thơi quá đỗi.
"Cậu là Ác ma mạnh lắm sao?"
『Theo nhận định của ta thì đối thủ sắp tới nói khiêm tốn là dễ ợt.』
"...Vậy à."
Ác ma này tự tin gớm.
Chắc cậu ta đã điều tra đối thủ trước rồi. Nếu vậy thì một người giao phó mạng sống cho cậu ta như tôi cũng thấy biết ơn. Nhưng nếu chỉ là chém gió thì không còn người đồng hành nào thiếu tin cậy hơn. Những lời nói và hành động khó nắm bắt của cậu ta càng làm tôi thêm bất an.
『Khi nào nhìn thấy đối thủ thì cô nói với ta thế này nhé: "Hiện thân đi".』
"Làm thế thì giải quyết được gì không?"
『Chắc là đối thủ sẽ giật mình bỏ chạy đấy.』
"Cái thứ giúp các sứ đồ phát hiện ra nhau có thể che giấu được ở mức độ vừa phải không?"
『Cô trẻ người mà đầu óc nhanh nhạy nhỉ. Quả không hổ danh là sứ đồ do ta chọn.』
Thế này thì khả năng cao là cậu ta đã điều tra trước rồi. Ở điểm đó, lần này nếu bình tĩnh hành động thì chắc là sẽ ổn thôi. Từ những gì được giải thích đến giờ, ít nhất tôi và cậu ta có cùng lợi ích.
Không, hay chỉ là tôi đang bị cuốn vào lợi ích của cậu ta một cách đơn phương thôi nhỉ.
『A, kia rồi.』
Địa điểm là khu phố mua sắm địa phương, ở giữa trung tâm thương mại.
Có hai người đang đứng ở trung tâm đó.
Trong thế giới mất đi âm thanh, đó là những người đầu tiên tôi gặp ngoài bản thân và cậu thiếu niên.
Bước chân của cậu bé dừng lại cách đối phương mười mấy mét.
Tôi cũng làm theo.
"A, nữ sinh cấp hai à, thật đấy hả..."
Phát hiện ra chúng tôi, một trong hai người bên kia cất tiếng.
Tiếng lầm bầm đó chắc là do bộ đồng phục thủy thủ tôi đang mặc. Nếu đối phương là người sống quanh đây, chỉ cần nhìn qua là biết tôi học trường nào. Mà dù không phải, chỉ cần điều tra là biết ngay.
Không biết cậu thiếu niên có tính đến chuyện đó không.
Người vừa lên tiếng là một nam giới trạc tuổi đôi mươi. Mặc quần jeans, áo sơ mi có cổ và áo khoác. Dáng người trung bình, tóc đen cắt ngắn. Trông giống một sinh viên đại học bình thường có thể gặp ở bất cứ đâu. Tuy nhiên, nếu phải nêu một đặc điểm thì khuôn mặt anh ta trông hơi trẻ con.
Và bên cạnh người đàn ông là một phụ nữ khoảng giữa tuổi hai mươi. Một phụ nữ da trắng ấn tượng với làn da trắng bóc và mái tóc vàng óng dài quá thắt lưng. Trên lưng cô ta mọc một đôi cánh. Chiều cao cũng ngang ngửa người đàn ông đứng cạnh.
Chắc chắn người sau là Thiên thần.
『Nào, mau ra lệnh đi chứ.』
"A, vâng."
Chưa kịp chào hỏi đối phương, cậu thiếu niên đã giục.
Nếu để đối phương ra tay trước thì cũng phiền, nên tôi ngoan ngoãn mở miệng.
"Hiện thân đi."
『Uầy, cứ để đó cho taaa!』
Tiếng trả lời đầy năng lượng vang vọng khắp trung tâm thương mại không người.
Ngay sau đó, cơ thể cậu thiếu niên biến đổi.
Như quả bóng nước bị vỡ, cơ thể cậu ta sụp đổ. Nội tạng nhầy nhụa rơi "bộp" xuống đất. Tưởng chỉ có thế, đống đó bắt đầu cựa quậy nhúc nhích khiến tôi đứng ngay cạnh không thể giữ bình tĩnh nổi.
Tôi lùi lại vài bước theo phản xạ.
『Quá đáng thế, đâu cần phải lùi lại lộ liễu vậy chứ.』
"...Cái đó, có ổn không vậy?"
Trước mặt tôi, khối thịt phình to lên.
Từ kích thước cỡ túi rác đầy, nó phình lên trong nháy mắt vượt qua chiều cao của tôi, đạt đến kích thước của một chiếc ô tô con. Quần áo, vương miện và áo choàng mà cậu thiếu niên mặc trước đó đều bị nuốt chửng vào trong đống máu thịt.
Bộ dạng nhớp nháp trông cực kỳ gớm ghiếc.
May mắn trong bất hạnh là nó không bốc mùi hôi thối.
Tuy nhiên, việc máu thịt bắn cả vào bộ đồng phục thủy thủ của tôi thì không thể chấp nhận được.
"Ư... Masayuki-kun, chạy khỏi đây mau!"
"Hả!? Nh, nhưng mà..."
"Đó là Abaddon, chúng ta hiện giờ không phải đối thủ đâu."
Đúng như lúc nãy cậu ta khoác lác, có vẻ cậu thiếu niên là một Ác ma khá có tiếng tăm trong giới Thiên thần. Chứng kiến cậu ta biến thành khối thịt, sắc mặt của người phụ nữ được cho là Thiên thần thay đổi hẳn. Trông cô ta hoảng hốt thấy rõ.
『Không thoát được đâuuu.』
Theo nguyên lý nào vậy nhỉ.
Khối thịt bay lên trời.
Nó bay vút lên độ cao vài mét, rồi bung ra trùm lên đầu đối phương. Cảnh tượng y hệt như quăng lưới đánh cá. Chỉ có điều thứ bung ra không phải lưới mà là khối thịt gớm ghiếc, nên trông cực kỳ rùng rợn.
Kẻ bị nhắm đến chắc chắn không dễ chịu chút nào.
"Ư..."
"Virtue!?"
Thiên thần ôm lấy người đàn ông, bay vút lên trời.
Họ tránh được khối thịt đang lao tới trong gang tấc.
Trong khi đó, cậu thiếu niên rơi xuống đất, đồng thời khối thịt nhũn ra biến đổi hình dạng trở lại hình dáng ban đầu. Kích thước cũng không khác gì trước. Áo sơ mi, quần dài, vương miện và áo choàng đều nguyên vẹn, là do cậu ta giữ chúng ở bên trong sao?
Thôi, đừng nghĩ sâu quá làm gì.
Vốn dĩ định luật bảo toàn khối lượng có còn đúng hay không cũng đáng ngờ rồi.
『Tiếc quá điii.』
"Hả..."
Giọng nói đầy vẻ trêu ngươi của cậu thiếu niên vang lên.
Không chút chậm trễ, khối thịt lại xuất hiện sau lưng Thiên thần.
Nó phình to trong nháy mắt, nuốt chửng cả hai người đang bay trên không. Có vẻ cậu ta đã lén gắn một phần cơ thể mình lên cánh cô ta. Cố tình để họ chạy thoát một lần rồi mới bắt lại, cách làm thật nham hiểm.
Hai người họ bị khối thịt lơ lửng trên không bao trọn lấy.
Ngay sau đó, tiếng xương gãy răng rắc vang lên. Xen lẫn vào đó là tiếng la hét bắt đầu vang vọng, cái từ "Trò chơi tử thần" cuối cùng cũng trở nên thực tế. Chỉ cần sai một bước, tôi cũng có thể gặp kết cục tương tự.
『Thấy chưa? Đúng như ta nói nhé.』
"Thế này thì tôi đi cùng có ý nghĩa gì không? Tôi có làm gì đâu."
『Về nguyên tắc, nếu không có chỉ thị của sứ đồ là các cô, bọn ta không thể tự ý hành động.』
"Tôi không nhớ là mình đã ra chỉ thị."
『Gặp Thiên thần, và ngay trước mặt họ cô đã cầu mong ta hiện thân. Chẳng lẽ ta lại đứng trơ ra đó không làm gì. Ít nhất hãy coi đó là quyền tự do tối thiểu chứ. Nếu không ta sẽ phải chỉ tay năm ngón hướng dẫn từng chút một đấy?』
"Tôi không hiểu cái chỉ thị đó."
『Ví dụ nhé, ta muốn đi thẳng, nhưng cô bảo rẽ phải, thì cơ thể này sẽ rẽ phải, nói thế cô có hiểu không? Từ giờ những chỉ thị vô tình của cô sẽ quyết định sự sống chết của bọn ta theo đúng nghĩa đen, nên chú ý nhé.』
Nghe giải thích tiếp, cuối cùng tôi cũng hiểu mối quan hệ với cậu thiếu niên.
Tôi đã hiểu được ý đồ của từ "chiến tranh ủy nhiệm".
Phân linh của Thiên thần hay Ác ma chính là vũ khí mà sứ đồ có thể tùy ý sử dụng.
Chắc chắn những ràng buộc giữa các sứ đồ cũng sẽ ảnh hưởng lớn.
Chính vì thế, một câu hỏi căn bản nảy ra trong đầu tôi về việc tại sao lại dẫn đến tình huống này.
"Tại sao lại là tôi?"
『Hửm?』
"Con gái trạc tuổi tôi thì thiếu gì người khác."
『Ồ, muốn biết à? Muốn biết chuyện đó sao?』
"Nếu tốt nhất không nên biết thì tôi không hỏi nữa."
『Cô ấy à, cái tính nghiêm túc đó rất được. Trong đám cùng trang lứa là số một luôn. Nhưng mặt khác, sâu trong thâm tâm cô lại căm ghét thế giới này. Cô biết thế nào là đói khát. Hơn nữa, trong lòng lại ôm ấp một thứ ái dục méo mó vặn vẹo.』
Cậu thiếu niên này biết về tôi đến mức nào vậy?
Chắc chắn cậu ta đã thấy cuộc trò chuyện của tôi với chú hàng xóm.
Nhưng giả sử là vậy, liệu có thể phán đoán chính xác đến thế này không?
『Những điểm đó rất hợp gu Ác ma. Mà nói đúng hơn, là hợp gu của ta.』
"Cậu đã theo dõi tôi sao?"
『Nói ngắn gọn thì là thế đấy.』
"Cậu cũng chẳng thèm giấu giếm nhỉ."
『Giấu cũng chẳng để làm gì. Thế này chứ ta thuộc loại Ác ma thành thật đấy nhé. Với đối tác sẽ gắn bó vài năm, hay vài chục năm tới, ta sẽ không nói dối mấy chuyện vặt vãnh này đâu.』
"......"
Tôi trò chuyện với cậu thiếu niên bên cạnh khối thịt đang lơ lửng trên trời.
Cảnh tượng thật siêu thực.
Chẳng bao lâu sau, tiếng la hét và âm thanh lạ bên trong ngưng bặt, khối thịt bay vút về phía cậu thiếu niên. Nó đập cái "bẹp" vào người cậu ta, rồi cứ thế ngọ nguậy chui tọt vào bên trong như đất sét.
Ngay lập tức, âm thanh quay trở lại thế giới tĩnh lặng.
Tại trung tâm thương mại vốn không một bóng người, như thể từ dưới đất chui lên, rất nhiều người đi đường đột nhiên xuất hiện. Tiếng ồn ào náo nhiệt cùng tiếng bước chân đi lại trên phố vang lên tầng tầng lớp lớp.
『Khi sứ đồ của một trong hai phe Thiên thần hoặc Ác ma có mặt tại đó bị tiêu diệt hoàn toàn, hoặc khi khoảng cách bị kéo giãn đến mức nhất định, không gian cách ly sẽ biến mất như thế này. Và mọi thứ trên thế giới sẽ trở lại nguyên trạng. Dịch thể của ta dính trên quần áo cô, như cô thấy đấy, cũng đã biến mất sạch sẽ đúng không?』
"...Đúng thật."
Tôi nhìn xuống cơ thể mình và gật đầu.
Quả nhiên không thấy một vết bẩn nào.
"Người đàn ông lúc nãy và Thiên thần kia sao rồi?"
『Phân linh của Thiên thần thì tan biến, bản thể ở Thiên giới nên sát thương bằng không. Còn người kia thì sau khi không gian cách ly được giải trừ, chắc sẽ được tìm thấy dưới dạng xác chết tại hiện trường nhỉ? À mà, lần này ta ăn mất rồi nên chắc không tìm thấy cái gì giống xác đâu.』
Cậu thiếu niên vừa nhìn quanh vừa nói.
Tôi cũng nhìn quanh theo cậu ta. Tuy nhiên, không có gì đáng chú ý cả. Những người qua lại trong trung tâm thương mại vẫn đi lại bình thường. Đương nhiên không thấy xác chết nào. Nếu tìm thấy thì hẳn phải có tiếng la hét rồi.
『Việc tình trạng trong không gian cách ly phản ánh lên cơ thể thực đến mức nào thì còn tùy trường hợp.』
"...Phản ánh sao?"
『Tùy tình huống và tố chất, có khi tình trạng tổn thương thi thể được phản ánh chi tiết ra thế giới thực, cũng có khi chỉ là hồn lìa khỏi xác kiểu chết đột tử bí ẩn. Lần này cơ thể bị tổn thất đến từng giọt máu, nên có vẻ ngay cả xác cũng không còn lại gì.』
"Ra là vậy."
Mấy ngày trước, cái xác chết rùng rợn mà tôi nhìn thấy trên đường đi học, có lẽ là kết quả của cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa Thiên thần và Ác ma này. Sự xuất hiện đột ngột của cái xác ngay trước mắt, xem ra không phải là nhìn nhầm.
Đó chính là kết cục của kẻ bại trận trong Trò chơi tử thần và bị ném ra khỏi không gian cách ly.
『Mà, chắc cô còn nhiều điều muốn hỏi, nhưng để về nhà đã nhé.』
"Tôi hiểu rồi."
Gật đầu với lời của cậu thiếu niên, tôi quay gót hướng về căn hộ của mình. Mong sao chú hàng xóm chưa về trong lúc tôi đi vắng.
***
【Góc nhìn cô bé hàng xóm】
Những chuyện phiền phức thường hay dồn đến cùng một lúc.
Khi tôi cùng cậu thiếu niên về đến nhà, mẹ tôi đang đứng đó với vẻ giận dữ. Bên cạnh bà ấy là gã yêu râu xanh đã tỉnh lại. Tôi bị mẹ đang đứng ở cửa lôi tuột vào trong phòng, còn chưa kịp cởi giày.
Lý lẽ của đối phương rất đơn giản.
Vết bầm tím trên trán gã đàn ông được cho là do tôi bạo hành đơn phương. Với một người mẹ đang say đắm gã bạn trai trẻ tuổi mới quen chưa được bao lâu, đứa con gái vốn đã gai mắt nay lại càng đáng ghét hơn, cơn giận càng thêm dữ dội.
"Nhờ ai mà mày mới sống được đến giờ hả!"
Cùng với tiếng rít lên đầy kích động, má tôi lãnh trọn một cái tát.
Nhờ chú hàng xóm phòng bên đấy, đó là lời nói thật lòng suýt buột ra khỏi miệng. Tôi loạng choạng nhưng vẫn cố đứng vững, không để bị ngã. Nhớ lại hồi tiểu học, tôi đã bao lần bị đánh ngã lăn ra sàn vì chuyện này.
"Thôi nào, con gái em cũng có vẻ hối lỗi rồi, em bỏ qua đi. Anh cũng không để bụng lắm đâu. Học sinh cấp hai thì đang tuổi nổi loạn mà nhỉ? Tầm tuổi này đứa nào chẳng muốn chống đối người lớn."
Nhìn hai mẹ con tôi, gã đàn ông lên tiếng.
Mẹ tôi lớn tiếng đáp lại:
"Nhưng mà nó làm anh bị thương đấy!?"
"Chắc con bé cũng đang hối hận rồi. Đúng không?"
Gã đàn ông cười tủm tỉm với vẻ hiền lành và hỏi tôi.
Hắn định lôi kéo mẹ về phe mình để tước bỏ ý chí phản kháng của tôi.
Hắn nghĩ thế nào về việc đột nhiên bị ngất nhỉ?
『Mẹ cô không có mắt nhìn người nhỉ.』
Ngay bên cạnh, cậu thiếu niên lầm bầm vẻ ngán ngẩm.
Có vẻ hai người kia không nhìn thấy cậu ta.
Một thiếu niên lạ mặt đi cả giày vào nhà, thế mà mẹ và gã đàn ông chẳng hề bận tâm. Có vẻ giọng nói của cậu ta cũng không lọt vào tai họ. Tuy nhiên, lúc nãy cậu ta đã giải thích là có thể cho họ thấy hoặc nghe tùy ý thích.
"Mẹ, con suýt bị người này cưỡng bức."
Dù biết là vô ích nhưng tôi vẫn tố cáo với mẹ.
Trong góc nhìn của tôi, lông mày gã đàn ông giật nhẹ.
"Hả? Mày nói cái gì điên khùng vậy. Tại sao mày lúc nào cũng nói dối, lúc nào cũng chỉ biết viện cớ thế hả! Không biết điều thì tao đuổi cổ ra khỏi nhà đấy!? Đồ ăn hại này!"
Tôi lại bị bà ấy tát vào má.
Lần này tôi ngã thật.
Tôi phải quỳ gối trên sàn nhà.
『Nhắc mới nhớ, có chuyện này ta chưa giải thích cho cô.』
"......"
Nhìn xuống tôi trong tình cảnh đó, cậu thiếu niên bắt đầu nói gì đó.
====================
"Bằng cách để phân linh của ác ma hoặc thiên thần trú ngụ trong người, sứ đồ có thể sử dụng một phần sức mạnh của họ. So với năng lực ta thi triển trong không gian cách ly thì chẳng đáng một phần mười, chỉ là chút sức mạnh nhỏ nhoi thôi, nhưng để xử lý người thường thì quá đủ rồi. Đây cũng là một trong những phần thưởng dành cho sứ đồ đấy."
Chẳng lẽ, tôi cũng sẽ biến thành đống thịt như kia sao?
Hơn nữa, khác với cái gọi là không gian cách ly, những gì xảy ra ở đây không thể hoàn nguyên được. Chỉ cần nghĩ đến việc dọn dẹp căn phòng và quần áo đầm đìa máu thịt thôi cũng đủ khiến tôi chóng mặt. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không muốn ra tay.
"À, tất nhiên là chẳng liên quan gì đến hình dạng thật của ta đâu nhé? Nói theo cách của các ngươi thì, ngươi sẽ có thể sử dụng thứ gì đó giống như phép thuật. Ta đã chữa vết thương cho ngươi rồi còn gì? Và này, ác ma hay thiên thần đều không thể giết người ở bên ngoài không gian cách ly, nhưng sứ đồ thì không bị ràng buộc bởi quy tắc đó."
Có vẻ nỗi lo của tôi chỉ là lo hão.
Thế rồi, con người ti tiện này, tôi bỗng thấy hứng thú.
"Nào, ngươi quyết định thế nào?"
Lời thì thầm của ác ma, chắc hẳn là như thế này đây.
Nhưng tôi có cuộc sống cần phải bảo vệ.
Hơn nữa, cuộc sống đó chỉ có thể duy trì ở nơi này.
Nghĩ vậy thì, với thân phận mới lên cấp hai chưa đầy một năm, dù người kia có là kiểu người như mẹ đi nữa, sự tồn tại của người giám hộ vẫn rất quan trọng. Không thể nào coi như chưa có chuyện gì xảy ra, mà nếu tự tay xử lý rồi bị đưa vào trại thì cũng phiền.
"Nếu làm vậy, tôi sẽ không thể sống cạnh nhà chú ấy nữa."
"Ta thích điểm đó của ngươi lắm."
Chẳng hiểu vui vì điều gì, cậu bé nở nụ cười rạng rỡ hơn.
Cậu ta biết đến đâu về mối quan hệ giữa tôi và chú hàng xóm?
Đó là thứ rất quan trọng, chỉ thuộc về hai người chúng tôi mà thôi.
"...Thế thì sao?"
"Chính vì ngươi như vậy, nên ta mới cho ngươi biết điều này."
Bàn tay cậu bé chạm vào vai tôi.
Giờ nhớ lại, lúc mới bắt chuyện, cậu ta cũng chạm vào vai tên cưỡng hiếp như thế này để đoạt lấy ý thức của hắn. Sự kiện quá khứ chợt hiện về trong đầu, và những gì tôi tưởng tượng từ đó đã biến thành xác tín khi nghe giọng cậu ta.
"Thử chạm nhẹ vào người đối phương xem?"
"Này, mày lẩm bẩm cái gì thế hả!? Ghê tởm quá đi! Trời ơi, đáng lẽ tao không nên đẻ ra mày! Chính vì sinh ra đứa như mày mà đời tao mới tan nát thế này!"
Mẹ đá vào người tôi đang ngồi bệt dưới sàn.
Tôi đưa lòng bàn tay ra đón lấy mu bàn chân bà ta.
Một cú sốc mạnh dội vào vùng gốc bàn tay. Dù bị đá khá mạnh, nhưng vì đỡ được đúng tâm nên cổ tay không bị đau. Ngược lại, trên mặt đối phương hiện lên vẻ đau đớn.
Đồng thời với điều đó.
Từ bàn tay chạm vào chân mẹ, hướng về phía vai nơi cậu bé đã chạm vào, có cảm giác như thứ gì đó không rõ ràng đang chảy qua bên trong cơ thể tôi. Giống như có thứ gì ấm áp đang được truyền vào mạch máu, một nhịp đập chưa từng trải qua, không phải đau, cũng không phải ngứa.
Ngay sau đó, cơ thể mẹ chao đảo rồi đổ xuống sàn phòng.
Rồi bà ta nằm bất động.
Giống hệt cảnh tên đàn ông bị đánh bại lúc nãy.
"Sao? Ngươi nhớ được cảm giác vừa rồi chứ?"
"...Vâng."
"Vậy thì, lần này ngươi tự làm thử đi."
Khi tôi gật đầu ngoan ngoãn, ánh mắt cậu bé hướng sang chỗ khác.
Ở đó, tên đàn ông đang hoảng hốt khi thấy mẹ ngã xuống.
Tôi hiểu ngay ác ma muốn nói gì. Đó là đề nghị không có cảm giác thực tế. Nhưng nghĩ đến chuỗi sự kiện kỳ lạ vừa xảy ra, tôi không nghĩ cậu ta chỉ nói đùa cho vui.
"Tôi hiểu rồi."
Tôi đứng dậy tại chỗ, vươn tay về phía đối phương.
Đầu ngón tay chạm vào đầu tên đàn ông đang ngồi xổm bên cạnh mẹ.
Rồi tôi hình dung lại nhịp đập vừa cảm nhận được bên trong mình.
Thế là cảm giác tương tự...
Cảm giác có thứ gì đó chảy vào cơ thể, được tái hiện.
Từ trán tên đàn ông, qua đầu ngón tay, thứ gì đó ấm áp tràn vào.
Thành thật mà nói, không dễ chịu chút nào.
Bởi vì đối phương là kẻ đã định cưỡng hiếp tôi.
Nếu đây là chú hàng xóm, chắc hẳn sẽ rất thoải mái.
"Lấy quá nhiều là chết đấy?"
"...!"
Nghe lời nhắc của cậu bé, tôi vội rút ngón tay khỏi đầu tên đàn ông.
Chỉ tiếp xúc vài giây thôi.
Nhưng ảnh hưởng rất rõ ràng.
Tên đàn ông cũng ngã gục tại chỗ như mẹ.
Hai người chồng lên nhau, nằm lả đi. Tôi cầm tay kiểm tra mạch, cả hai đều có nhịp đập đều đặn. Độ lớn của nhịp tim và mạch đập cảm nhận qua da cũng không khác tôi là mấy. Có vẻ họ chỉ bất tỉnh thôi.
"Có thể làm ở mức không đoạt ý thức được không?"
"Nếu điều chỉnh khéo thì được."
"Ra vậy."
Có vẻ đây là sức mạnh làm suy yếu, bất tỉnh hoặc giết chết đối phương khi chạm vào.
Không biết còn năng lực nào tương tự không nhỉ?
À, nhớ ra rồi, cậu ta có thể chữa thương mà.
"Nếu vậy thì chẳng cần phải biến thành đống thịt làm gì."
"Cái đó là, kiểu như lời giới thiệu bản thân với ngươi ấy mà."
"Giới thiệu bản thân?"
"Trong tình huống cấp bách mà đột nhiên lộ ra hình dạng đó, ngươi là đối tác của ta mà lại hoảng sợ thì phiền lắm. Ta cũng biết phân biệt thời điểm chứ? Giờ ta vẫn đang giữ vẻ ngoài sạch sẽ đây này."
"Vậy thì, thân xác cậu bé đó lấy từ đâu?"
"Đây là hình dạng trước khi ta sa ngã. Khá đẹp trai phải không?"
"...Vậy à."
Phải làm bao nhiêu điều xấu xa mới biến thành hình dạng ghê tởm như vậy?
Nghe đến từ "sa ngã", không hình dạng nào phù hợp hơn thế.
Đồng thời tôi nghĩ. Qua những lời giải thích, cuộc gặp gỡ với cậu bé này không hẳn toàn là chuyện xấu. Xét hoàn cảnh của mình, lợi ích có lẽ còn lớn hơn bất lợi nhiều.
Sức mạnh của sứ đồ mà cậu ta ban cho, thực sự rất hữu ích.
"À này, tôi hỏi một chuyện được không?"
"Gì vậy?"
"Tôi nghe nói đánh bại sứ đồ phe địch sẽ được thưởng."
Hơn nữa, trong cuộc chiến với thiên thần, nếu đánh bại sứ đồ phía đối thủ, tùy theo thành tích mà các điều ước sẽ được thực hiện. Thậm chí đến những hiện tượng vượt ngoài trí tuệ loài người. Nếu điều đó là thật, có lẽ tôi có thể biến ước mơ khao khát bấy lâu thành hiện thực.
"Phần thưởng là có thật, nhưng sao thế?"
"Vụ ở trung tâm thương mại, có nằm trong phạm vi đó không?"
Đúng vậy, biến mối quan hệ với chú hàng xóm thành vĩnh cửu.
Giữ nguyên vẻ đẹp hiện tại, thành thế giới của riêng hai người, không bao giờ phai nhạt.
"Ồ, đang nghĩ chuyện xấu xa nhỉ."
"Không có đâu."
"Được thôi, ta sẽ ưu ái cho. Ngươi muốn gì cho thành quả trận đầu?"
"Cảm ơn. Điều tôi muốn cho thành quả trận đầu là..."
Tôi quyết tâm mạnh mẽ trong lòng, sẽ cố gắng hết sức trong cái gọi là trò chơi sinh tử này một thời gian.

--------------------
1 Bình luận