Giao dịch với cô Futari Shizuka đã hoàn tất ngay trong ngày hôm đó.
Những thứ chúng tôi yêu cầu đều là những vật phẩm nhan nhản khắp nơi ở Nhật Bản hiện đại, nên việc thu gom không gặp mấy khó khăn. Về số lượng, chỉ đủ làm đầy cái thùng gỗ mang từ dị giới về, với tình hình logistics của xã hội cận đại thì chỉ loáng cái là xong.
Sau khi có được những thứ cần thiết, chúng tôi rời Nhật Bản để đến dị giới. Vì một số chuyện đã bị lộ, nên chúng tôi xuất phát ngay trước mặt cô Futari Shizuka, bên trong nhà kho mà cô ấy đã thuê. Chúng tôi di chuyển cùng với thùng gỗ và nàng công chúa rắc rối.
Tuy nhiên, từ đó trở đi chúng tôi chia nhau hành động.
Sau khi đưa cô bé về nhà, chúng tôi lập tức đi đến Cộng hòa Runge.
Đúng như đã hẹn trước, chúng tôi mang những món hàng từ Nhật Bản hiện đại đến Thương hội Kepler. Khi xưng tên anh Josef ở cửa tiệm, chúng tôi nhanh chóng được dẫn đến khu vực nhà kho.
"Các ngài thực sự định bán sỉ tất cả chỗ này cho chúng tôi sao?"
"Chẳng lẽ số lượng không đủ ạ?"
"Không phải vậy, nhưng vì ngài nói là vật thế chấp nên..."
"Lần sau tôi nghĩ có thể mang đến nhiều hơn một chút."
"...... Ra là vậy."
Tại trụ sở chính của Thương hội Kepler ở Cộng hòa Runge, một góc nhà kho đang bày biện những món hàng chúng tôi mang đến. Những thứ vốn được nhét lộn xộn trong thùng gỗ nay đã được sắp xếp gọn gàng đẹp mắt trên tấm bạt trông có vẻ đắt tiền để có thể nhìn thấy hết trong một lần.
Những công việc lặt vặt này là do người của thương hội làm giúp.
Cảnh tượng này gợi nhớ đến cảnh cảnh sát thu giữ tang vật.
Các mặt hàng là những thứ trước đây tôi từng bán cho Thương hội Herman. Ngoài các sản phẩm công nghiệp không cần nguồn điện như máy tính bỏ túi và ống nhòm, tôi còn mang theo cả những món hàng xa xỉ phẩm có giá trị tương đối cao ở thế giới này như đường và sô-cô-la.
Chiếm diện tích lớn chủ yếu là nhóm sau.
Chúng chiếm chín mươi phần trăm thùng gỗ.
Theo lời Bá tước Muller, loại đường trắng tinh luyện cao cấp mà chúng tôi mang đến có nhu cầu rất lớn từ tầng lớp thượng lưu. Việc tinh luyện lượng lớn đường trắng tinh khiết ngay cả ở văn minh Trái Đất cũng là chuyện sau Cách mạng Công nghiệp. Vì thế những thương nhân có thể cung cấp số lượng lớn rất được trọng vọng.
Thực tế, một nửa giá trị bán ra đến từ những món này.
Tuy nhiên, sự chú ý của đối phương lại bị cướp mất bởi nhóm sản phẩm trước, dù số lượng không nhiều. Ngay cả máy tính bỏ túi là món nhiều nhất cũng chỉ có tổng cộng hai tá. Đó là loại hàng bán đại trà giá một nghìn chín trăm tám mươi yên mỗi cái. Vậy mà anh Josef cứ dán mắt vào chúng mãi không thôi.
"Về giao dịch lần này, chúng tôi xin phép được nhận."
"Cảm ơn anh, anh Josef."
Có vẻ như họ đã chấp nhận suôn sẻ.
Vậy là việc thành lập Thương hội Marc tại đất nước này đã trở nên chắc chắn. Người có công lớn nhất là cô Futari Shizuka. Nếu không có sự hợp tác của cô ấy, thật khó để mang hàng hóa vào thế giới này một cách rầm rộ như vậy.
Đặc biệt là thực phẩm, dù cộng tất cả những lần vận chuyển trước đây lại cũng chưa bằng một nửa lần nhập hàng này. So với trước đây, đây là một giao dịch quy mô khá lớn. Vì đây không phải là lượng có thể mua ở siêu thị gần nhà.
"Ý chí của ngài Sasaki, chúng tôi đã hiểu rõ."
"Anh nói vậy tôi rất mừng."
Trong lần nhập hàng này, hoàn toàn không phát sinh việc trao đổi tiền mặt. Số tiền bán thỏi vàng còn dư ra rất lớn, tôi đã giao cho cô Futari Shizuka quản lý. Dù đã tính đến khả năng xấu nhất là bị cuỗm mất, tôi vẫn ưu tiên sự an toàn của bản thân.
Thế này thì dù đối phương có là Trưởng phòng, hành tung của chúng tôi cũng sẽ không bị lộ.
"Tôi sẽ gửi thư cho người phụ trách ở Vương quốc Hertz ngay lập tức."
"Phiền anh quá, xin nhờ anh giúp cho."
"Tôi không thể hứa ngày giờ chính xác, nhưng sẽ tiến hành sớm nhất có thể."
Nhận được sự đồng ý từ anh Josef, công việc ở Cộng hòa Runge coi như tạm ổn. Vì là hành động xuyên quốc gia nên chắc chắn sẽ tốn ít nhiều thời gian. Nhưng dù sao đi nữa, lần tới khi ghé thăm, chắc hẳn tình hình sẽ có chút chuyển biến.
"Nhân tiện, tôi có một điều muốn hỏi ngài Sasaki."
"Chuyện gì vậy ạ?"
"Tại sao ngài lại dốc sức vì Vương quốc Hertz đến thế?"
"...... Ý anh là sao?"
"Xin thứ lỗi, nhưng tôi thấy ngài có vẻ là người đến từ lục địa khác."
Chắc là anh ta đang nói đến làn da vàng và khuôn mặt phẳng của tôi.
Vì chuyện này có liên quan đến sự tồn tại của Pii-chan nên tôi không muốn nói nhiều về chủ đề này. Tuy nhiên, tôi dự định sẽ làm ăn với anh ta trong thời gian tới. Nói dối vụng về làm mất lòng tin thì cũng không hay. Tôi lại còn có tiền án nữa chứ.
"Tôi có một số mối quan hệ cá nhân, vì thế nên mới dốc sức giúp đỡ."
"Chẳng lẽ đó là cộng đồng những người đồng hương của ngài sao?"
"Không, là những người đã đối xử tốt với tôi kể từ khi tôi đến đây."
"Ra là vậy, thì ra là hoàn cảnh như thế."
"Có điểm gì khiến anh bận tâm sao?"
"Tôi đang nghĩ nếu ở đâu đó trên lục địa này có cộng đồng đồng hương của ngài Sasaki, thì mong ngài giới thiệu giúp."
"Nếu là ý đó thì lý do tôi đến lục địa này là hoàn toàn ngẫu nhiên, nên tôi đã mất liên lạc với bên ngoài lục địa rồi."
"Thật xin lỗi vì đã hỏi những câu quá sâu như vậy."
Tôi nhớ trước đây từng giải thích với Bá tước Muller là tàu bị đắm rồi trôi dạt vào đây hay gì đó. Vì Pii-chan đã bị lộ nên những lời giải thích đó cũng trở nên đáng ngờ, nhưng tốt nhất là không nên nói những điều lệch khỏi quá khứ đã dựng lên.
Hỏi thêm nữa thì phiền phức lắm, tôi nên đổi chủ đề thôi.
"Nhân tiện, tôi muốn bàn về đợt nhập hàng tiếp theo."
"Nếu là đường hay sô-cô-la thì xin hãy nhất định giao dịch với chúng tôi. Đặc biệt là loại đường được tinh luyện trắng tinh thế này rất hút hàng. Bánh kẹo mà giới thượng lưu ăn thường có xu hướng ưa chuộng những thứ có màu sắc tươi sáng, rõ nét mà."
"Nhưng với tầm cỡ như Thương hội Kepler ở Cộng hòa Runge, chẳng lẽ không có nguồn hàng nào khác sao?"
"Với loại đường trắng đến mức này thì nguồn cung rất hạn chế. Nơi nào cũng giấu kín phương pháp tinh luyện nên mãi không phổ biến ra ngoài được. Không biết là do họ hạn chế lưu thông hay không thể sản xuất số lượng lớn, nhưng dù thế nào thì giá cả vẫn neo ở mức cao."
"Ra là vậy, thì ra là thế."
"Ngài có thể bán sỉ cho chúng tôi bao nhiêu?"
"Trước mắt tôi định duy trì mức độ tương đương thế này."
Theo lời cô Futari Shizuka, đặt hàng với số lượng lớn nhất định sẽ thuận tiện hơn cho phía các cô ấy. Cái gọi là MOQ, số lượng đặt hàng tối thiểu ấy mà. Lúc chia tay cô ấy có dặn là nếu sau này tiếp tục nhập hàng thì hãy lưu ý điểm đó.
Về chuyện này chắc tôi phải bàn bạc dần với anh Josef thôi.
"...... Điều đó là thật sao? Ngài Sasaki."
"Là thật. Cứ giao cho tôi."
Ngoài ra, dạo gần đây tuy có chút thay đổi, nhưng một ngày ở hiện đại vẫn bằng hơn mười ngày ở dị giới. Chỉ cần lỡ mất một cơ hội ở hiện đại, thì ở dị giới đã trôi qua một khoảng thời gian khá dài. Ít nhất hai đến ba ngày một lần, tôi phải mang hàng hóa sang.
Nghĩ đến mấy chuyện đó, tôi lại thấy buồn buồn như thể quay lại kiếp làm trâu ngựa (shachiku) vậy.
"Ngài dự định giao dịch vào khoảng thời gian nào?"
"Trong vòng một tháng tới, tôi hy vọng có thể ghé thăm như thế này lần nữa."
Giá nhập đường đáng quan tâm chỉ tốn một thỏi vàng chúng tôi mang về Nhật Bản hiện đại, tính cả tiền công và vài container vận chuyển. Trong khi đó, lợi nhuận thu được từ việc bán sỉ lượng đường tương đương cho Thương hội Kepler lại bằng hàng chục thỏi vàng.
Đây là con số được tính ra từ số lượng đồng tiền vàng mà Pii-chan dùng để tạo ra thỏi vàng cách đây vài ngày. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, từ lần sau, chỉ với một chuyến khứ hồi giữa dị giới và hiện đại, lợi nhuận tính ra tiền Nhật sẽ là vài chục triệu đến vài trăm triệu yên rơi vào túi chúng tôi.
Nói theo ý kiến cá nhân thì, sau khi xác nhận số tiền quá thiếu thực tế này, tôi cảm thấy lâng lâng khó tả. Tôi thực sự lo lắng không biết cứ tiếp tục thế này có ổn không. Chẳng biết từ lúc nào nách áo đã ướt đẫm mồ hôi.
"Thú thật, tôi không kỳ vọng nhiều đến thế về khoản này."
"Nếu cần thiết, tôi cũng muốn cung cấp thêm nhiều mặt hàng khác nữa."
"Thật vững tâm quá, khi đó xin lại nhờ ngài. Nhân tiện về chuyện đường, nếu ngài có thể tăng lượng giao dịch lên hơn mức hiện tại, xin hãy liên lạc với tôi. Cũng giống như hàng gia công, tôi nghĩ chỉ riêng nó thôi cũng có thể trở thành thế mạnh cho thương hội mới thành lập."
"Đã rõ. Tôi sẽ xem xét tích cực."
Khác với các sản phẩm công nghiệp được đánh giá cao về sự khan hiếm do mới lạ, thực phẩm được dự đoán sẽ tiêu thụ bền vững. Nếu có thể thâm nhập thị trường ở lĩnh vực này, việc kinh doanh của Thương hội Marc cũng sẽ ổn định.
Dù sợ đối đầu với các thương hội khác, nhưng lần này có Thương hội Kepler chống lưng, nên tôi tin là chắc sẽ ổn thôi. Nếu vẫn lâm vào cảnh khốn cùng, thì cùng lắm tôi sẽ khóc lóc cầu xin Tinh Tú Hiền Giả.
Vì món thịt bò Kobe Chateaubriand, chắc ngài ấy cũng sẽ hợp tác thôi.
***
Rời khỏi Thương hội Kepler, chúng tôi xuất phát từ Cộng hòa Runge bằng phép thuật không gian của Pii-chan. Chúng tôi đã trở lại Atrium, thị trấn của Bá tước Muller nằm tại Vương quốc Hertz. Nơi đầu tiên chúng tôi đến là dinh thự của ngài Bá tước.
Tôi định xin phép kiểm tra tiến triển trong thời gian tôi về Nhật.
Đồng thời cũng cần giải thích về chuyện của nàng công chúa rắc rối.
Do chênh lệch thời gian giữa hai thế giới, cô bé đã vắng mặt ở thế giới này vài ngày. Dù Bá tước Muller có bận rộn đến đâu, nếu không gặp con gái trong suốt khoảng thời gian đó, chắc chắn ông ấy sẽ lo lắng.
Vì tôi đã đưa cô bé về dinh thự trước, nên chắc hai cha con đã nói chuyện ít nhiều về vụ việc lần này. Tôi đã giải thích sự tình thành thật với tiểu thư Elsa, nên tôi muốn tin rằng cô bé đã nói đỡ cho chúng tôi đôi chút.
Dù nguyên cớ là gì, sự thật là tôi đã bắt cóc con gái nhà người ta một cách đơn phương.
Cộng thêm bối cảnh đó, tôi đến thăm với tinh thần cảnh giác cao độ.
Tuy nhiên, vừa gặp tôi tại dinh thự, ông ấy đã cúi đầu thật sâu và nói ngay:
"Sasaki-dono, lần này con gái ta đã làm chuyện vô cùng có lỗi."
"Bá tước Muller?"
Bên cạnh còn có cả bóng dáng tiểu thư Elsa.
Địa điểm vẫn là phòng tiếp khách quen thuộc. Kể từ cuộc xâm lược của Đế quốc Magen, đồ đạc trong phòng đã giảm bớt, khung cảnh có chút đìu hiu khiến người ta chạnh lòng. Những món quá đắt tiền thì chịu, nhưng lần tới tôi định sẽ mang biếu mấy món đồ nội thất bán ở siêu thị tổng hợp gần nhà.
"Ta đã nghe con gái kể lại. Thật sự đã làm chuyện có lỗi với ngài."
"Nếu là chuyện đó thì chính tôi mới là người phải xin lỗi vì đã gây phiền phức ạ."
Suýt chút nữa con gái ông ấy đã bị bắt cóc rồi.
Nếu không có cô Futari Shizuka thì nguy to.
"Là lỗi tại ta đã kể lể đủ điều về Sasaki-dono cho nó nghe. Chắc vì thế mà Elsa mới tò mò nhiều thứ. Chỉ là, xin ngài hãy tha thứ cho con bé được không? Nếu ngài muốn, cứ trừng phạt ta thế nào cũng được."
Thái độ khúm núm đến mức này khiến tôi nhìn mà hơi ái ngại.
Ngay bên cạnh, nàng công chúa rắc rối cũng đang tròn mắt ngạc nhiên.
"À, xin ngài đừng bận tâm."
"Nhưng mà..."
Những lúc thế này, lời nói của Tinh Tú Hiền Giả có vẻ sẽ hiệu nghiệm.
Tôi liếc nhìn ngài chim sẻ trên vai với ánh mắt cầu cứu.
Ngay lập tức, ngài ấy cất tiếng nói với Bá tước Muller:
『Julius, không cần bận tâm đâu. Lần này là sơ suất của chúng ta.』
"Không, ta đã nghe con gái kể rồi. Chắc chắn là thất trách của ta."
『Là hành động của trẻ con mà. Cười xòa cho qua mới là độ lượng của người lớn chứ.』
"Tính tuổi thì có thể vẫn là trẻ con, nhưng ta nghĩ mình đã dạy dỗ con bé đầy đủ trong quá trình nuôi nấng. Tuy nhiên, những hành động đó lại không được truyền đạt đúng đắn. Đây là lỗi của ta chứ không phải ai khác."
Bá tước Muller cứ khăng khăng nhận lỗi về mình, đúng là soái ca.
Tình yêu dành cho con gái truyền đến tận đây này.
Nhìn dáng vẻ này, tôi cũng không khỏi nghĩ rằng kết hôn và lập gia đình cũng tốt thật đấy. Chỉ là, vấn đề thực tế với một kẻ khô khan như tôi thì chuyện đó quả là rào cản quá cao. Trước mắt tôi muốn sống vui vẻ hai người với Pii-chan thôi.
Nhắc mới nhớ, ngài ấy lúc còn sống có kết hôn không nhỉ?
『Dù sao thì chuyện cũng qua rồi. Đừng để bụng nữa.』
"Nhưng mà..."
『Tên này cũng đang bối rối đấy.』
Ánh mắt của ngài chim sẻ liếc về phía tôi.
Loài chim hầu như không có lòng trắng, nên cảm giác như ngài ấy giật cổ chỉ về phía tôi vậy. Dù nhìn từ góc độ nào cũng thấy như đang bị nhìn chằm chằm, mấy ngày trước tôi có nói vậy, thế là từ đó Pii-chan chịu khó đổi góc cổ cho tôi, thật dịu dàng.
Ước gì có lúc nào đó được vuốt ve khuôn mặt đáng yêu ấy.
"Sasaki-dono, Tinh Tú Hiền Giả..."
"Tôi và ngài ấy cùng quan điểm, nên xin ngài đừng bận tâm ạ."
Đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
Tiếng cốc cốc cốc khô khốc vang lên.
Cuộc trao đổi của chúng tôi tạm dừng tại đây. Tự nhiên sự chú ý của mọi người đều hướng ra ngoài phòng. Bá tước Muller với vẻ mặt hối lỗi đặc biệt gây ấn tượng mạnh. Ông ấy thay đổi hẳn thái độ so với lúc nãy, giọng đanh lại nói vọng ra cửa:
"Ta đang bận, có việc gì gấp không?"
Và câu trả lời vọng lại thật đầy kích thích.
"Đ-Đại diện của Thương hội Herman đã đến ạ!"
"...... Cái gì?"
Vẻ mặt ngài Bá tước đanh lại.
Cũng phải thôi.
Dù sao đối phương cũng là kẻ đã tống anh Marc vào ngục. Việc Bá tước Muller và Phó cửa hàng trưởng Marc có quan hệ tốt thì chắc Cửa hàng trưởng cũng biết, vậy mà tại sao hắn lại cất công đến đây?
Dù Cửa hàng trưởng có quan hệ thế nào đi nữa, hắn cũng không thể không biết chuyện ngài Bá tước đây đang hành động vì anh Marc. Dám đích thân đến tận sào huyệt của địch, gan cũng to đấy chứ.
"Được rồi, cho hắn vào đây."
"Đã rõ."
"Bá tước Muller, tôi..."
"Sasaki-dono cũng không phải người ngoài. Nếu được mong ngài cùng dự."
"Cảm ơn ngài đã quan tâm."
Chắc ông ấy cũng muốn Pii-chan cùng dự.
Nhớ lại thì đây là lần đầu tiên tôi chạm mặt Cửa hàng trưởng Thương hội Herman. Nghe nói hắn hoạt động lâu năm ở thủ đô nên trước giờ chưa có cơ hội gặp mặt. Rốt cuộc là nhân vật thế nào sẽ xuất hiện đây, tim tôi cứ đập thình thịch.
***
Chờ đợi một lúc trong phòng tiếp khách nhà Bá tước Muller. Nhân vật được nhắc đến xuất hiện cùng vài hiến binh trang bị tận răng làm hộ vệ. Một thương nhân quèn mà gặp mặt lãnh chúa với sự bảo vệ quá mức thế này. Tự nhiên cuộc trao đổi sau đó cũng trở nên căng thẳng.
"Vậy, hôm nay ngươi đến có việc gì? Herman."
"Chuyện là tôi nghe đồn rằng Bá tước Muller đang bận tâm đến vấn đề của Thương hội Herman chúng tôi, nên tôi đến chào hỏi. Nghe đâu ngài đang dành sự khoan hồng cho người của cửa hàng chúng tôi."
"Thì sao?"
Vị trí trong phòng tiếp khách thay đổi hoàn toàn, Bá tước Muller và Cửa hàng trưởng Thương hội Herman ngồi đối diện nhau trên ghế sofa. Tôi chuyển sang ngồi ở chiếc ghế sofa nhỏ hơn đặt bên cạnh Bá tước. Pii-chan đang đậu trên vai tôi.
Cửa hàng trưởng Thương hội Herman là một người đàn ông trung niên trạc giữa tứ tuần.
Dáng người trung bình. Cái đầu hói từ trán lên đến đỉnh đầu được bao quanh bởi một ít tóc nâu, cùng màu với đôi mắt. Trang phục khá cao cấp, bảo là quý tộc chắc tôi cũng tin.
Khi đứng cạnh Bá tước Muller cao to, săn chắc, thoạt nhìn ông ta có vẻ hơi yếu thế. Nhưng mà, tôi cũng thế thôi. Tháng sau đi tập gym nhỉ, suy nghĩ đã thất bại không biết bao nhiêu lần trong quá khứ chợt lướt qua tâm trí tôi.
"Chuyện đó là chuyện nội bộ, nên tôi thấy thật có lỗi khi để Bá tước phải nhọc lòng, vì thế tôi mới đến chào hỏi. Nghe nói Bá tước vừa được ban chức vụ mới trong cung, chắc hẳn ngài cũng bận rộn lắm."
"Việc đó là do ta tự quyết định."
"......"
Đối lại giọng điệu nịnh nọt của Cửa hàng trưởng, Bá tước Muller đáp trả thẳng thừng. Ngôn hành gợi nhớ đến ông ấy lúc mới gặp khiến tôi thấy hoài niệm. Dù tính theo thời gian thực mới chỉ vài tuần từ lần yết kiến đầu tiên, nhưng cảm giác như đã lâu lắm rồi, thật kỳ lạ.
Tuy nhiên, Cửa hàng trưởng cũng không vừa.
"Vậy tôi xin phép nói thẳng."
"Gì? Nói đi."
"Vấn đề lần này là tội bất kính với Bá tước Dietrich. Quyền trừng phạt tội nhân cũng thuộc về Bá tước Dietrich. Đúng là thị trấn này nằm trong lãnh địa của Bá tước Muller, nhưng xin ngài hãy hiểu rõ điểm này cho."
"Ra là vậy, là chuyện đó sao."
"Vâng, chính là chuyện đó."
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau trực diện.
Bầu không khí thật đáng sợ.
"Vạn nhất vì lý do của thị trấn này mà thân thể tội nhân xảy ra vấn đề gì, khi đó sẽ không phải là chuyện với Thương hội Herman nữa, mà sẽ là cuộc nói chuyện với Bá tước Dietrich. Xin hãy hiểu rằng thân phận của kẻ đó đã chuyển từ Thương hội sang dưới quyền Bá tước Dietrich rồi."
Về mặt địa vị, Cửa hàng trưởng là thường dân nên nói năng có vẻ kính trọng đối phương. Nhưng nội dung phát ngôn thì hoàn toàn là gây gổ. Hắn đang mượn danh Bá tước Dietrich để đe dọa Bá tước Muller.
Trong thế giới mà sự phân biệt giữa thường dân và quý tộc là tuyệt đối, nắm quyền sinh sát trong tay mà dám nói năng như vậy với đối phương thì quả là ghê gớm. Đúng là nhân vật đứng đầu một thương hội, rất có bản lĩnh.
Chỉ là, Bá tước Muller không hề tỏ ra nao núng.
Ông ấy điềm nhiên lắng nghe lời đối phương.
Chắc ông ấy đã quen với những cuộc trao đổi kiểu này.
Tuy nhiên, vẻ mặt của Bá tước cũng biến đổi trước những lời tiếp theo.
"Nhưng mà, nói vậy chứ câu chuyện cũng sẽ không kéo dài đâu. Việc xử tử sẽ được tiến hành trong tháng này. Trong thời gian đó, xin lỗi vì đã gây phiền phức, nhưng mong ngài cho mượn chỗ giam giữ."
"......"
Đôi mày thanh tú của ông ấy giật nhẹ.
Chính tôi cũng ngạc nhiên. Suýt nữa thì tôi buột miệng kêu lên. Không ngờ việc xử tử Phó cửa hàng trưởng đã được lên lịch rồi. Tôi cứ nghĩ ít nhất cũng phải có một phiên tòa hay gì đó, dù chỉ là hình thức.
Mà Bá tước Muller cũng từng bảo là có cơ mà.
"Vẫn chưa mở phiên tòa xét xử tội nhân mà."
"Bá tước Dietrich đang vội trở về lãnh địa. Vì thế lần này, quy trình đó cũng sẽ được lược bỏ. Do vụ việc với nước láng giềng, nên ngài ấy không có thời gian để giải quyết tranh chấp với thường dân."
Cửa hàng trưởng cười nhếch mép nói.
Thông tin vừa rồi mới chính là lý do hắn đến đây.
"...... Vậy sao."
"Hôm nay tôi xin phép cáo lui tại đây."
Việc Thương hội Herman chuyển từ phe Bá tước Muller sang phe Bá tước Dietrich là điều chắc chắn. Có lẽ khi chuyển trụ sở chính về thủ đô, họ đã quyết định chia tay với thị trấn này.
Xét đến cuộc xung đột với nước láng giềng, cộng với vị trí địa lý gần Đế quốc Magen, quyết định này cũng không khó hiểu. Trong thế giới mà mở cửa hàng đồng nghĩa với việc ôm hàng tồn kho, nghĩ đến chiến tranh thì quyết định đó cũng có lý.
Cửa hàng trưởng Thương hội Herman hí hửng rời khỏi phòng tiếp khách.
Hắn ra về với nụ cười mãn nguyện.
Những người ở lại như chúng tôi, giờ phải làm sao đây.
"Sasaki-dono, có vẻ chúng ta cần phải nhanh lên."
"Vâng, có vẻ là vậy."
Không phải lúc để dây dưa ở Cộng hòa Runge nữa.
Giao dịch với Thương hội Kepler là để cứu vãn địa vị xã hội của anh Marc, người đã mất chỗ dựa sau vụ náo loạn này. Nhưng cứ đà này, chưa kịp lo cho sinh mệnh xã hội thì sinh mệnh con người của anh ấy đã chấm dứt mất rồi.
***
Tiễn Cửa hàng trưởng Thương hội Herman về xong, chúng tôi lập tức hành động.
Bá tước Muller nói sẽ đến chỗ Bá tước Dietrich. Còn tôi thì giống như lần trước, sẽ đi thăm anh Marc đang bị giam trong ngục. Dù gì đi nữa, tôi phải xác nhận sự an toàn của anh ấy.
Vì tôi định đi ngay sau khi gặp xong Bá tước, nên có thể nói là đúng như kế hoạch ban đầu. Tuy nhiên, tâm thế đã thay đổi hoàn toàn, trở nên căng thẳng hơn. Cầu mong anh ấy bình an vô sự, tôi lắc lư trên xe ngựa di chuyển.
Một lúc sau tôi đến được nhà ngục, theo sự hướng dẫn của cai ngục, tôi đến được phòng giam mục tiêu.
Ở đó vẫn là bóng dáng anh Marc như trước đây.
Tuy nhiên, so với lần gặp trước, anh ấy hốc hác thấy rõ. Chắc cũng do râu ria mọc lởm chởm, nhưng má anh ấy hóp lại trông thấy. Quần áo trên người cũng lấm lem mồ hôi và bụi đất, chỗ này chỗ kia bẩn thỉu.
"Xin lỗi vì đến thăm muộn, anh Marc."
"A, anh Sasaki. Anh lại đến đấy à..."
Nhìn thấy tôi, Phó cửa hàng trưởng nở nụ cười yếu ớt.
Có muốn khen cũng không thể nói là anh ấy khỏe mạnh được.
Vậy mà anh ấy vẫn lo lắng cho chúng tôi thế này.
"Trông anh có vẻ không khỏe, anh ổn chứ?"
"Nhờ ơn trời, tôi không bị tra tấn gì cả. Có phải anh Sasaki và Bá tước Muller đã lo lót giúp không? Tôi vẫn còn sống sót đầy đủ chân tay thế này đây."
"Anh có ăn uống đầy đủ không?"
"Vâng thì..."
"Nhưng trông anh có vẻ gầy đi đấy."
"...... Trước đây vài lần, trong thức ăn có trộn thuốc xổ."
Vẻ mặt Phó cửa hàng trưởng tối sầm lại khi kể.
Anh ấy đang bị dồn vào đường cùng.
"Thật quá đáng. Vậy thì từ giờ, chúng ta hãy nhờ chỗ anh French mang thức ăn đến nhé. Anh ấy cũng đang rất hậm hực muốn làm gì đó giúp anh Marc. Chắc chắn anh ấy sẽ hợp tác thôi."
"Không, không thể làm phiền anh ấy được..."
"Xin đừng bỏ cuộc. Để cứu anh Marc, mọi người đều đang rất cố gắng. Chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa thôi. Nhất định anh sẽ được ra ngoài, trở thành người tự do, và những ngày tháng hoạt động như một thương nhân sẽ quay trở lại."
"Vì một kẻ như tôi mà mọi người vất vả quá, xin lỗi anh."
"Đừng bận tâm. Trước đây tôi cũng được anh giúp đỡ nhiều mà."
"Anh Sasaki..."
"Nếu được, xin anh hãy ăn cái này."
Tôi đưa gói đồ ăn mua trên đường đi qua song sắt.
Cai ngục và kỵ sĩ do Bá tước Dietrich cử đến đã kiểm tra qua một lượt trước đó, nên không ai lên tiếng gì. Họ chỉ đứng bên cạnh, dỏng tai nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi.
====================
Bên trong là thức ăn, nước uống và quần áo để thay.
"Cảm ơn ngài, Sasaki-san. Tôi vui lắm."
"Tôi sẽ sớm quay lại thăm anh."
Dù muốn nán lại nói chuyện thêm chút nữa, nhưng hiện tại chúng tôi không có dư dả thời gian.
Rời khỏi chỗ của Marc-san, chúng tôi vội vã rời khỏi nhà lao.
***
Rời khỏi nhà lao, chúng tôi đi thẳng đến quán của French-san.
Tại đó, sau khi giải thích tình cảnh của Marc-san, chúng tôi thảo luận xem liệu anh ấy có thể giao thức ăn đến đó được không. Anh ấy lập tức đồng ý ngay. Vừa tỏ ra phẫn nộ trước việc thức ăn bị trộn thuốc xổ, anh ấy vừa lớn tiếng tuyên bố sẽ mang đến những món ăn tuyệt vời nhất.
Xem ra vấn đề ăn uống tạm thời đã được giải quyết. Dáng vẻ nổi giận của anh chàng có gương mặt du côn trông khá là đáng sợ.
Tuy nhiên, dù vậy cũng khó có thể nói rằng tình hình của anh phó cửa hàng trưởng đã chuyển biến tốt đẹp.
Vấn đề cốt lõi vẫn là ý định của Bá tước Dietrich.
Chỉ cần một câu nói của ông ta, mạng sống của Marc-san sẽ dễ dàng bị tước đoạt. Và cả cửa hàng trưởng của Thương hội Herman, người đã dám gây gổ với Bá tước Muller nữa. Nhớ lại thái độ tự tin tràn trề của ông ta, có lẽ mối quan hệ giữa hai người họ khá là bền chặt.
Rốt cuộc giữa họ đã có những giao dịch gì?
『Đừng lải nhải nữa. Lần này để ta lo liệu cho.』
Ngay sau khi rời khỏi quán của French-san, Pii-chan lẩm bẩm.
Khi ngài ấy đã nói như vậy, dựa theo kinh nghiệm trong quá khứ, có thể hiểu là Bá tước Dietrich sẽ bị "xử lý" theo cách nào đó. Chỉ có điều, nếu làm vậy, vị thế của các bên liên quan, đứng đầu là Bá tước Muller, sẽ trở nên tồi tệ.
Đó là biện pháp cuối cùng mà tôi muốn tránh hết sức có thể.
"Có lẽ cuối cùng vẫn phải nhờ đến Pii-chan, nhưng hiện tại cho tôi xin thêm chút thời gian được không? Tôi nghĩ vẫn còn vài việc mình có thể làm được."
『Ngươi có kế sách gì sao?』
"Trước mắt, hãy đi gặp Bá tước Dietrich đã."
『Nếu ngươi đã nói vậy thì, ừm, được thôi.』
Tôi nghe nói khi Sebastian, người từng làm quản gia cho Bá tước Muller, thực hiện hành vi phản bội, kẻ đứng sau giật dây chính là Bá tước Dietrich. Khi đó, tôi nhớ là ông ta đã yêu cầu đủ loại hàng hóa hiện đại thông qua lời của Sebastian.
Chính vì thế, tôi mới ôm ấp một tia hy vọng mong manh.
Nếu sử dụng những món đồ đang có trong tay, biết đâu có thể đàm phán được với đối phương.
Nghĩ vậy, chúng tôi rảo bước nhanh đến nơi lưu trú của Bá tước Dietrich.
***
Nhà trọ nơi nhân vật mục tiêu đang ở trông vô cùng bề thế.
Thông thường, khi quý tộc đi sang lãnh địa khác, họ sẽ nghỉ lại tại dinh thự của quý tộc cai quản vùng đó. Tuy nhiên, vì bối cảnh khác phe phái với Bá tước Muller, nghe nói ông ta đã tự mình thuê trọ bên ngoài.
Đây là thông tin tôi đã xác nhận trước với Bá tước Muller.
Sau khi đến nơi và xin gặp mặt, chúng tôi phải đợi khoảng nửa canh giờ.
Nhờ lôi cái bộ đàm ra làm mồi nhử để xin chào hỏi, chúng tôi mới được dẫn vào phòng tiếp khách. Chưa bao giờ tôi thấy vui vì đã kiếm được cái tước vị quý tộc như khoảnh khắc này. Dù bị bắt chờ khá lâu, nhưng việc ông ta chịu gặp mặt đã là một thắng lợi lớn.
Nếu ở địa vị bình dân, có lẽ tôi đã bị từ chối thẳng thừng. Hoặc tệ hơn là không được gặp mặt mà chỉ bị tịch thu hàng hóa một chiều. Nghĩ đến đó, giờ tôi mới thấy biết ơn mẫu thân của Nhị hoàng tử vô cùng.
"Ngươi chính là kẻ đang buôn bán những món đồ kỳ lạ kia sao?"
"Vâng, đúng là vậy thưa Bá tước Dietrich."
Qua chiếc bàn thấp, nhân vật đang là tâm điểm của vấn đề ngồi trên ghế sofa đối diện.
Đó chính là Bá tước Dietrich.
Nhìn qua có vẻ ông ta đang ở độ tuổi trung niên, khoảng giữa tứ tuần. Mái tóc bạc được chải ngược ra sau bóng lộn, gương mặt góc cạnh sâu sắc, đôi mắt màu xanh lam ấn tượng tạo nên hình ảnh một quý ông trung niên phong độ. Các đường nét trên khuôn mặt đều toát lên vẻ đẹp trai. Cộng thêm bộ râu uy nghi, ông ta mang lại một ấn tượng vô cùng đáng sợ.
Ngoài ra, Bá tước Muller cũng có mặt tại đó.
Có lẽ sau khi chia tay chúng tôi, ngài ấy đã đến đây để nói chuyện giữa các Bá tước với nhau.
"Sasaki-dono, tại sao cậu lại đến đây..."
"Xin lỗi vì tôi đã hành động mạo muội."
Về vị trí, tôi đang ngồi bên cạnh Bá tước Muller.
Hai chúng tôi cùng ngồi song song đối mặt với Bá tước Dietrich.
Pii-chan vẫn như mọi khi, đậu gọn lỏn trên vai tôi. Khi tôi giới thiệu ngài ấy là thú nuôi, họ không trách cứ gì và cho phép mang vào phòng tiếp khách. Tuy nhiên, mấy tay hiệp sĩ hộ vệ thì cứ nhìn chằm chằm với ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Tôi cũng rất muốn được trò chuyện với Bá tước Dietrich."
"...Vậy sao. Xin lỗi vì sự bất tài của ta."
"Không, tuyệt đối không có chuyện đó đâu ạ."
Tôi thực sự thấy có lỗi vì đã làm hành động như thể bôi tro trát trấu vào mặt Bá tước Muller. Nhưng vì mạng sống của Marc-san đang ngàn cân treo sợi tóc, nên mong ngài hãy lượng thứ cho tình huống này. Kịch bản tồi tệ nhất là mọi chuyện kết thúc trong khi tôi chẳng hay biết gì.
"Bỏ mặc ta ở đây, hai người các ngươi đang nói chuyện gì với nhau thế?"
"Thành thật xin lỗi, do tôi chưa liên lạc trước."
"Thôi được rồi. Quan trọng hơn, câu chuyện là về những món hàng mà ngươi đang bán."
Không rõ cuộc trao đổi với Bá tước Muller đã diễn tiến đến đâu. Tuy nhiên, sự quan tâm của đối phương đang hướng vào những món hàng tôi kinh doanh, và có vẻ ông ta vẫn có ý muốn duy trì cuộc đối thoại.
Xem ra sự tò mò của ông ta là thật.
"Ngài có cần món gì không ạ?"
"Ta nghe nói có dụng cụ để nói chuyện với nơi xa."
"Vâng, tôi có kinh doanh loại đó."
"Nghe nói ngươi còn bán nhiều thứ khác như dụng cụ quan sát nơi xa mà không cần dùng ma pháp, hay dụng cụ sử dụng ký tự của dị quốc để tính toán nhanh chóng. Ngoài ra, ta cũng nghe nói để sử dụng những thứ đó cần tiêu tốn một loại kim loại không rõ nguồn gốc."
"Tất cả đều là những món tôi đang phân phối cho Thương hội Herman."
"Ta nói thẳng luôn nhé. Từ nay về sau, hãy bán tất cả những thứ đó cho ta."
"Ý ngài là sao ạ?"
"Làm vậy thì ta sẽ tha mạng cho tên thương nhân kia."
"...Ra là vậy."
Câu trả lời đúng như tôi dự đoán.
Nếu làm vậy mà cứu được mạng Marc-san, tôi không ngại gì mà đồng ý. Ngay khi sự an toàn của anh phó cửa hàng trưởng được đảm bảo, tôi chỉ cần xù kèo là xong. Dù có bị gây khó dễ, với sự hợp lực của Pii-chan, chúng tôi hoàn toàn có thể bật lại.
Tuy nhiên, hiện tại thì không thể làm thế được.
Đã lỡ hứa độc quyền với Thương hội Kepler rồi, tôi không thể phá vỡ cam kết để giao dịch với nơi khác. Vạn nhất chuyện này lọt đến tai Josef-san, mối quan hệ tín nhiệm chắc chắn sẽ đổ vỡ. Những giao dịch từ trước đến nay cũng có nguy cơ tan thành mây khói.
"Xin lỗi, nhưng tôi muốn xin chút thời gian để cân nhắc."
"Ngoài ngươi ra, còn có kẻ nào đứng trên nữa sao? Ta nghe nói ngươi thuộc phe phái Nhị hoàng tử dưới trướng Bá tước Muller. Nếu muốn cân nhắc, các ngươi cứ bàn bạc ngay tại đây cũng chẳng sao cả?"
"Không, là một đối tác khác không phải Bá tước Muller..."
"Nhân tiện, ta nghe nói ngươi xuất thân từ lục địa khác, điều đó có thật không?"
Bá tước Dietrich dồn dập đặt câu hỏi.
Có vẻ là chiến thuật không cho tôi thời gian suy nghĩ.
Hoặc đơn giản ông ta là người quá tò mò.
"Đúng như Bá tước Dietrich chỉ ra, tôi đến từ lục địa khác."
"Còn đồng hương nào khác từ lục địa đó đến đây không?"
"Không, người kia là người của lục địa này. Đó là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều."
"Hừm, vậy sao..."
"Tôi nghe nói Bá tước Dietrich đang rất vội. Nhưng chúng tôi cũng cần thời gian để xem xét, nói ra điều này thật ngại quá, nhưng ngài có thể cho chúng tôi chút thời gian trì hoãn được không?"
"Được thôi. Nếu đã vậy, ta sẽ kéo dài thời gian lưu trú thêm khoảng một tháng."
"Cảm ơn ngài. Tôi rất vui."
"Ta hy vọng ngươi sẽ đưa ra lựa chọn khôn ngoan."
"Cảm ơn ngài đã quan tâm."
Tôi nhận được sự chấp thuận dễ dàng hơn mong đợi. Cán cân quyền lực so với Thương hội Herman quả nhiên nghiêng hẳn về phía Bá tước Dietrich. Nếu không thì khó mà quyết định ngay tại chỗ như thế này được.
Nhờ vậy, chúng tôi đã có được thời hạn một tháng.
Nếu chỉ một ngày thì tôi có thể quay về Nhật Bản.
Tuy chưa thể nói là đàm phán thành công, nhưng ít nhất vụ xử tử Marc-san dự kiến trong tháng này đã được hoãn lại. Cửa hàng trưởng Thương hội Herman chắc cũng sẽ không dám làm gì anh ấy khi phải thông qua Bá tước Dietrich.
***
Cuộc trao đổi với Bá tước Dietrich kết thúc khi tôi xin được một khoảng thời gian trì hoãn. Về phần cuộc đàm phán của Bá tước Muller, có vẻ như khi chúng tôi đến thì kết cục đã phần nào được định đoạt.
"Do năng lực của ta yếu kém nên đã tạo gánh nặng cho Sasaki-dono, thật lòng xin lỗi."
"Chính tôi mới là người phải xin lỗi vì đã xen ngang vào cuộc nói chuyện."
Rời khỏi nhà trọ, hiện tại chúng tôi đang ngồi trên xe ngựa hướng về dinh thự của Bá tước Muller.
Trên nền tiếng xe lọc cọc, chúng tôi bàn về cách đối phó với Bá tước Dietrich.
"Nhưng làm vậy có thực sự ổn không? Tiến hành thương thảo trong tình huống này chỉ tổ bị người ta nắm thóp thôi. Rõ ràng cậu đang nắm giữ những món hàng tuyệt vời, cứ đà này e rằng sẽ bị Bá tước Dietrich giam lỏng để bóc lột mất."
"Dù vậy cũng không thể so sánh với mạng sống của Marc-san được."
"Thật sự xin lỗi. Chỉ tại ta bất tài..."
"Hơn nữa cũng chưa phải là đã chốt hạ đâu ạ. Bản thân tôi cũng đang suy tính nhiều phương án, nên tôi muốn kiên trì cân nhắc đến cùng để cứu Marc-san. Khả năng thành công tuyệt đối không phải bằng không."
"Nếu ta có thể giúp gì được, xin cứ tự nhiên sử dụng. Ta rất muốn hợp tác."
"Cảm ơn ngài đã quan tâm."
『Quả nhiên, để ta ra tay xử lý vẫn tốt hơn chứ?』
"Pii-chan, cái đó để làm phương án cuối cùng đi."
Chú chim sẻ Java không chút do dự trong những tình huống then chốt này, hơi đáng sợ thật. Và ngay cả một kẻ như ngài ấy mà cũng từng bị ám sát, thì cung đình Vương quốc Hertz quả là một nơi đáng sợ. Không biết Nhị hoàng tử có đang sống tốt không nữa.
『Từ trước ta đã cảm thấy rồi, ngươi cũng cố chấp ngoài sức tưởng tượng đấy.』
"Tính tôi nó thế rồi."
Vốn dĩ Vương quốc Hertz dạo gần đây đã nổ ra những cuộc đấu đá chính trị gay gắt khắp nơi xoay quanh quyền kế vị của các hoàng tử. Nghĩ đến lập trường của Bá tước Muller và chúng tôi, tôi muốn tránh tối đa việc động chạm đến quý tộc phe đối lập. Nó có thể phát triển thành vấn đề rắc rối hơn nhiều.
Mà, nói sao nhỉ.
Những lúc thế này mới là lúc cấp trên ra mặt chứ.
"Bá tước Muller, xin lỗi vì đường đột, nhưng tôi có một đề xuất."
"Ồ, xin hãy nói cho ta nghe."
"Chúng ta nhờ Hoàng tử Adonis trợ giúp thì sao ạ?"
"...Nghĩa là sao, cụ thể câu chuyện sẽ như thế nào?"
Có chỗ để cầu cứu thật tuyệt vời.
Đây là tình huống không thể tốt hơn để đòi lại món nợ ân tình trước đây. Dù là người đứng đầu phe đối lập, nhưng chắc chắn ngài ấy vẫn là hoàng tộc có quyền kế vị. Nếu bị đích thân hoàng tử lên tiếng, Bá tước Dietrich chắc cũng phải dao động đôi chút.
"Tôi đang giữ túi tiền của Hoàng tử Adonis. Hãy coi như chúng ta đầu tư khoản đó vào hàng hóa. Người thực hiện nghiệp vụ là Marc-san. Chúng ta có thể xin một lời từ Hoàng tử với lý do là Bá tước Dietrich đang chọc gậy bánh xe vào vụ đầu tư này không?"
"Quả thật nếu theo hướng đó, dù là Bá tước cũng không thể làm ngơ được."
"Vấn đề là liệu Hoàng tử Adonis có đồng ý hay không thôi..."
"Việc đó hãy giao cho ta. Ta sẽ đi đàm phán ngay lập tức."
"Có ổn không ạ?"
"Ừ, ta định sẽ khởi hành đến thủ đô ngay trong hôm nay. Thời gian mà Sasaki-dono câu được xem ra có tác dụng ngay rồi. Với một tháng tới, ta có thể xin thư tay của Hoàng tử và quay trở lại kịp lúc."
『Nếu vậy, chiều đi để ta lo cho.』
"Có được không ạ?"
『Dù gì thì ta cũng được ngươi chăm sóc nhiều rồi mà.』
"Thật ngại quá khi phải nhờ vả mặt dày thế này, nhưng trăm sự nhờ ngài."
『Ừm, cứ giao cho ta.』
Đã quyết định xong, chúng tôi lập tức hướng đến thủ đô Arest của Vương quốc Hertz.
Dù thời hạn được ấn định là một tháng, nhưng không có gì đảm bảo Bá tước Dietrich sẽ không đổi ý. Tôi cứ tưởng tượng ra cảnh ông ta nghe lời ra tiếng vào từ tên cửa hàng trưởng Thương hội Herman rồi nuốt lời, thật sự rất lo.
***
Trở về dinh thự của Bá tước Muller, chúng tôi lập tức đi đến thủ đô.
Di chuyển bằng ma pháp không gian của Pii-chan chỉ tốn một nốt nhạc.
Quả nhiên là thứ ma pháp tiện lợi. Tôi luôn khao khát một ngày nào đó mình cũng làm được. Dạo gần đây bận rộn tối mắt tối mũi, tôi chẳng luyện tập ma pháp được bao nhiêu. Sau khi vụ lùm xùm này tạm lắng, tôi nhất định phải dành ra một khoảng thời gian tập trung.
Sau khi tiễn Bá tước vào cung đình.
Hẹn gặp lại sau một tháng, từ giờ chúng tôi sẽ hành động riêng.
Trở lại Atrium, chúng tôi quyết định nghỉ một đêm rồi quay về Nhật Bản.
Dị giới thì vất vả kiểu dị giới, nhưng hiện đại cũng đang có những rắc rối riêng. Thiết bị do Trưởng ban cấp tôi đã bỏ quên ở thế giới bên kia, nên tôi định về nhà một chuyến để kiểm tra tình hình.
Từ cứ điểm di chuyển đặt tại thị trấn của Bá tước Muller, chúng tôi chuyển về nhà riêng tại Nhật.
Căn nhà sau một ngày vắng chủ cũng không có gì thay đổi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen.
Kiểm tra đồng hồ thì thấy đã trôi qua hai, ba tiếng. Quả nhiên so với trước đây, sự chênh lệch thời gian giữa hai thế giới đang có biến chuyển. Nếu là trước kia, trọn một ngày ở dị giới chỉ bằng khoảng một giờ ở thế giới của chúng tôi.
『Giờ làm gì đây?』
"Tôi định liên lạc với Futari Shizuka-san để xác nhận cách tiến hành tiếp theo."
『Hừm, vậy à.』
"Sau đó thì khéo léo kiểm tra vụ của Elsa-sama trong Cục..."
Đang nói chuyện với Pii-chan thì nghe thấy tiếng rung bần bật.
Nguồn phát ra âm thanh là thiết bị do Cục cấp đang nằm chỏng chơ trên bàn làm việc.
Hình như có cuộc gọi đến.
Đêm hôm khuya khoắt thế này là ai gọi nhỉ.
Nếu là người của Cục thì chắc tôi giả vờ đang ngủ để lờ đi quá.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man, Pii-chan bay lên từ vai tôi, nhẹ nhàng lượn một vòng rồi đáp xuống bàn. Ngài ấy ngó vào màn hình thiết bị đang rung. Cái nét chim chóc tự nhiên ấy khiến người nuôi như tôi thấy cưng xỉu.
『...Hình như là từ mụ đàn bà kia.』
"Cảm ơn, Pii-chan."
Ngài ấy gọi là mụ đàn bà kia, vậy chắc đối phương là Futari Shizuka-shi rồi. Thế này thì không lờ đi được. Tùy tình hình, có khả năng đây là cuộc gọi cầu cứu. Hay nói đúng hơn, xét theo khung giờ liên lạc này, xem đó là tình huống bất trắc thì hợp lý hơn.
Tôi cầm lấy thiết bị, nhanh chóng bắt máy.
"Vâng, Sasaki nghe đây."
『Xin lỗi, cho ta mượn sức với.』
"Vẫn ở khách sạn hôm trước chứ?"
『Ừ, đúng vậy. Ngại quá nhưng phiền cậu và cả con chim kia nữa...』
Đường truyền chỉ kết nối được trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Hầu như chưa kịp trao đổi gì, ngay giây tiếp theo đã bị ngắt cái rụp. Sau đó, dù tôi có gọi lại bao nhiêu lần, thiết bị của Futari Shizuka-shi cũng không kết nối được. Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được hoặc nằm ngoài vùng phủ sóng vân vân và mây mây.
"Pii-chan, làm phiền ngài đưa đến khách sạn hôm qua được không?"
『Việc gấp à?』
"Có vẻ là vậy."
『Vậy thì nhanh lên nào.』
May mà tôi đã ngủ một giấc ở dị giới rồi mới về hiện đại. Nếu không thì chắc tôi đã hoạt động liên tục hơn một ngày trời. Dù vậy, không thể phủ nhận là sinh hoạt đang bị đảo lộn. Do di chuyển giữa các thế giới trong thời gian ngắn, cảm giác ngày đêm của tôi đã hoàn toàn biến mất.
Cứ chạy đôn chạy đáo kiểu này, tôi sợ có ngày mình đổ bệnh mất thôi.
***
【Góc nhìn của cô hàng xóm】
Đêm hôm đó, tôi tỉnh giấc vì tiếng động nghe như giọng người.
Nhà tôi là căn hộ 1K chật hẹp, chỗ ngủ của tôi nằm ở góc tường tiếp giáp với phòng của chú hàng xóm bên cạnh. Tôi đang cuộn tròn trong chăn nằm ở đó. Hồi bé thì còn đủ ấm, nhưng dạo gần đây cơ thể phát triển nên tay chân cứ thò ra ngoài, lạnh chết đi được.
Mẹ tôi thì dùng nệm ở phía bên kia căn phòng, cách một cái bàn thấp.
Nghe tiếng thở đều đều, có vẻ bà đã ngủ say.
"............"
Bà ấy đang ngủ, vậy tiếng động phát ra từ bên ngoài phòng.
Bất chợt nghĩ ngợi, tôi áp chặt tai vào bức tường ngay trước mặt.
Và rồi, thứ tôi nghe được đúng là tiếng người như đã tưởng tượng.
Đêm khuya thanh vắng, cộng thêm bức tường mỏng manh giúp tôi nghe rõ cả nội dung cuộc trò chuyện.
『Giờ làm gì đây?』
"Tôi định liên lạc với Futari Shizuka-san để xác nhận cách tiến hành tiếp theo."
『Hừm, vậy à.』
Hai người đang nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc.
Một người là chú hàng xóm chủ nhà.
Người kia là ai?
Ít nhất thì đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng nói này.
Đồng nghiệp ở chỗ làm chăng? Lỡ chuyến tàu cuối nên ngủ lại nhà một đêm, cũng không phải là không thể. Chỉ có điều, theo trí nhớ của tôi, chú ấy chưa từng dẫn bạn bè về nhà bao giờ.
Đối phương có giọng nói khá trẻ trung.
Hơn nữa nghe qua thì âm sắc trung tính, nam cũng được mà nữ cũng xong.
Chú hàng xóm dẫn người khác giới về nhà, chuyện đó nằm ngoài dự tính của tôi.
"Pii-chan, làm phiền ngài đưa đến khách sạn hôm qua được không?"
『Việc gấp à?』
"Có vẻ là vậy."
『Vậy thì nhanh lên nào.』
Chú hàng xóm gọi là Pii-chan.
Có vẻ quan hệ khá thân thiết.
Thế này thì tôi không thể im lặng ngồi nghe được nữa. Tôi rón rén đi ra cửa, cẩn thận để không đánh thức mẹ. Tôi hé cửa ra ngoài một chút, lén lút quan sát tình hình phòng bên cạnh.
Chủ nhân của giọng nói đang thân thiết với chú hàng xóm.
Tôi làm vậy để xác nhận danh tính kẻ đó.
Tuy nhiên, đợi mãi mà chẳng thấy ai đi ra.
Rõ ràng họ vừa nói chuyện như thể sắp rời đi ngay, tại sao chứ?
"............"
Đợi khoảng vài phút, tôi quyết định kiểm tra lại phòng bên cạnh.
Tôi quay lại chỗ ngủ, áp tai vào tường.
Nhưng lạ thay, cuộc trò chuyện ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Tôi ấn đầu vào tường mạnh đến mức đau cả tai, nín thở lắng nghe. Nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng nói chuyện nào nữa. Thậm chí cả tiếng người đi lại cũng không có.
Thấy lạ, tôi đánh liều ra ngoài kiểm tra.
Tôi ra khỏi cửa, vòng ra phía sau khu chung cư.
Tôi định nhìn qua cửa sổ kính hướng ra ngoài để xem xét bên trong.
"Ơ..."
Vừa liếc nhìn tôi đã kinh ngạc. Tiếng thốt buột ra khỏi miệng.
Phòng chú hàng xóm đã tắt đèn.
Trời đã tối từ lâu, nếu trong phòng bật đèn thì dù qua rèm cửa cũng có thể nhận biết được. Vậy mà nó tối om. Dù có căng mắt ra nhìn cũng không thấy chút ánh sáng nào lọt ra.
"............"
Tôi thử áp tai vào kính.
Quả nhiên, không cảm nhận được âm thanh nào.
Cục nóng điều hòa cũng đang ngừng hoạt động.
"Tại sao..."
Tại sao chứ. Họ đã ra ngoài từ lúc nào.
Thậm chí còn không có tiếng đóng mở cửa ra vào.
Nếu có người ra vào phòng bên cạnh, dù không áp tai vào tường tôi cũng chắc chắn sẽ nhận ra. Huống hồ hôm nay tôi còn canh chừng ở cửa. Vậy mà không biết từ lúc nào, chú hàng xóm đã biến mất khỏi nhà.
Chẳng lẽ họ đã đi ra từ chính cái cửa sổ mà tôi đang chạm vào này?
"............"
Kiểm tra khóa qua lớp kính, cửa vẫn khóa chặt.
Nếu ra ngoài từ lối này thì chốt cửa phải mở chứ. Nếu dùng một sợi dây mảnh thì cũng có thể khóa cửa từ bên ngoài. Nhưng dù vậy thì cũng phải gây ra chút tiếng động chứ.
Mà vốn dĩ tại sao phải làm chuyện đó.
Chẳng lẽ chú ấy đã nhận ra tôi đang theo dõi sao?
Không hiểu.
Aaa, không hiểu nổi.
Chú hàng xóm ơi, tôi chỉ muốn nói chuyện với chú thôi mà.
Tại sao chú không dẫn tôi vào phòng?
Rõ ràng chú dẫn cái người tên Pii-chan kia vào mà.
Nếu là thân xác này, bất cứ lúc nào, bao nhiêu lần cũng được, tôi không ngại chú dẫn vào đâu.
Chú hàng xóm, chú hàng xóm, tại sao chú lại, không thành thật chút nào vậy hả.

--------------------
0 Bình luận