Tập 3

Chương 4 Cô gái đơn độc nhất thế gian

Chương 4 Cô gái đơn độc nhất thế gian

Trên màn hình chiếc tivi cỡ lớn đặt trong phòng khách, một nghệ sĩ hài độc thoại đang diễn mấy trò chẳng biết có chọc cười được ai hay không. 

Biết tính Io thích ồn ào nên âm lượng tivi được chỉnh to hơn bình thường một chút. Âm thanh ấy chắc chắn lọt vào tai tất cả mọi người, nhưng giờ đây chẳng còn ai buồn bận tâm đến nó nữa. 

Mọi ánh mắt của đám anh chị em họ đều đang dán chặt vào Io, người đang ngồi quỳ ngay ngắn trên ghế sofa. 

Runa, người đã đứng dậy định ra về nhưng cứ lừng khừng mãi chưa chịu ngồi xuống, cuối cùng cũng lên tiếng: 

"À ừm... tóm lại là, trong buổi tiệc ngủ, chị Io đã lợi dụng lúc anh Mikitaka đang ngủ say để hôn trộm anh ấy, đúng không ạ?" 

"Vâng, tôi xin nhận tội." 

Chẳng hiểu sao Io lại dùng kính ngữ với giọng điệu cứng nhắc như thế. 

"Ờm... vậy động cơ là gì ạ?" 

Runa hỏi, rồi liếc mắt nhìn về phía tôi. Ánh mắt ấy như muốn nói: "Tại sao em lại bị bắt phải chủ trì phiên tòa này thế hả?" 

Cái đó thì tôi cũng chịu. Có lẽ là do dòng đời xô đẩy, hoặc đơn giản vì trong đám này, con bé là người ít dính líu tình cảm cá nhân nhất. Ít nhất thì tôi cũng không muốn làm người chủ trì, tình huống này khó xử chết đi được. 

Nói đúng hơn là chẳng ai muốn đứng ra làm chủ tọa cả, nên cái đứa có mức độ "miễn cưỡng" thấp nhất là Runa mới bị đẩy ra đầu sóng ngọn gió. 

"Trước khi nói về động cơ, chúng ta định nghĩa lại chút đi?" Io bỗng lên tiếng. "Vốn dĩ mọi người nghĩ hôn là tính từ mức độ nào?" 

Này, bắt đầu lấp liếm vớ vẩn rồi đấy. 

"Cái đó... thì là..." 

Io vỗ mạnh hai tay vào nhau cái "bốp" theo kiểu tán thưởng rồi nói: 

"Mà khoan, nghĩ kỹ lại thì mình đâu có hôn!" 

Không không, vô ích thôi cô nương. Không khí lúc này hoàn toàn không phải kiểu có thể chối bay chối biến như thế được đâu. 

"Lúc nãy chị vừa thừa nhận là đã chạm môi còn gì?" Đến cả Runa cũng phải thốt lên với vẻ ngán ngẩm. 

"Việc môi chạm môi là sự thật," Io đáp với giọng điệu nghiêm túc lạ thường. 

"Vậy thì đó chẳng phải là hôn sao..." 

"H... hôn á? Chỉ là môi chạm nhẹ một cái thôi mà? Thế này sao tính là hôn được chứ? Gọi cái mức độ này là hôn thì đúng là 'mấy tên trai tân hay làm quá' à? Hay phải nói là đổi sang gọi là 'tiếp xúc' thì nghe hợp lý hơn nhỉ? Giống như trong môn bóng né ấy, hay có mấy đứa cãi nhau xem bóng đã trúng người hay chưa đúng không? Cái này cũng cỡ đó thôi à? Mà biết đâu còn chưa trúng ấy chứ? À nhớ ra rồi! Hình như là chưa trún..." 

"Xạo ke." Rõ ràng là hôn sâu đàng hoàng. 

Vì đó là một sự kiện chấn động nên tôi nhớ rất rõ. 

Kẻ nào đó trong bóng tối, ban đầu chạm vào môi tôi một cách rụt rè, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo đã xâm nhập vào trong khoang miệng tôi, khuấy đảo và tìm kiếm một cách mãnh liệt. Dữ dội đến mức đôi môi phát ra tiếng chụt nhỏ vì lực ép quá mạnh. 

Nếu đó mà không phải là hôn, thì trên đời này cái gì mới là hôn chứ. 

Bất chợt nhận ra, ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía tôi. Hai người kia không biết nụ hôn đó mãnh liệt đến mức nào, nên có lẽ họ nghĩ lời Io nói cũng có phần có lý chăng... mà, không phải. 

Rõ ràng Io đang nói dối, nhưng họ vẫn muốn nghe ý kiến của tôi cho chắc chắn. 

Tôi chỉ nói ngắn gọn: "Là hôn. Hàng thật giá thật đấy." 

Tôi quyết định không mô tả chi tiết nụ hôn đó như thế nào. Vì làm thế sẽ càng dồn Io vào chân tường hơn... 

Runa và Maya lại quay sang nhìn Io. 

Mặt Io lập tức đỏ bừng lên. Cô nàng lấy hai tay che đi khuôn mặt đỏ lựng, hai chân đá loạn xạ vào không trung, miệng rên rỉ "Ư ư ư ư ư", cái âm thanh còn to hơn cả tiếng hải cẩu kêu lúc nãy. 

Rồi bất thình lình, cô nàng dậm mạnh hai chân xuống thảm cái rầm, chỉ tay thẳng vào mặt Maya và hét lên: 

"Cả Maya cũng hôn rồi đấy!!" 

Bị mũi dùi tấn công bất ngờ chĩa vào mình, Maya buột miệng thốt lên: 

"Hả!?" 

Io liếc mắt nhìn Runa chằm chằm, thăm dò thái độ. Gương mặt cô nàng lộ rõ vẻ tội lỗi như tên trộm đang bán đứng đồng bọn để chạy tội. 

Runa thì vẫn vô cảm. Con bé giữ một biểu cảm cực kỳ trung lập. 

Io vừa liếc Runa vừa nói: 

"Hai... hai người này cũng hôn rồi mà! Trước cả chị nữa cơ. Mà còn dùng nhiều thời gian hơn chị gấp mấy lần. Với lại... chị nghĩ xét về độ mờ ám thì hai người đó còn hơn đứt chị!" 

Io đột ngột giơ tay lên, như kiểu "hãy lắng nghe ý kiến của tôi". 

"Mikitaka sờ soạng eo của Maya một cách đầy gợi dục, rồi hai người cứ chụt chùn chụt dính lấy nhau..." 

"Đừng có mà bịa đặt!" Tôi lên tiếng phản bác. 

Chuyện tôi và Maya hôn nhau là thật. Nhưng lúc đó, tôi và Maya chỉ chạm môi và giữ nguyên tư thế đó thôi, nên so với việc Io dùng lưỡi xâm nhập và ngấu nghiến, thì nụ hôn của chúng tôi phải thuần khiết hơn nhiều chứ. 

...Tôi nghĩ vậy, nhưng không biết trong mắt Io thì trông thế nào. 

Io chỉ nhìn thấy chúng tôi hôn nhau trong khoảnh khắc, nên có khả năng cô ấy có ấn tượng đó là một "nụ hôn nồng nhiệt". Dù là hiểu lầm, nhưng có lẽ Io không hề ý thức được là mình đang bóp méo sự thật. 

Có lẽ vì vậy mà bầu không khí trong phòng lúc này đã biến thành cái kiểu: tôi và Maya đã có một nụ hôn ướt át đầy dục vọng. Hay đúng hơn, dù là kiểu gì thì việc chúng tôi đã hôn nhau là sự thật không thể chối cãi. 

Mãi một lúc sau, Runa mới thở dài và nói: 

"...Sao ai cũng từng hôn anh Mikitaka một lần thế ạ? Đây là gia tộc biến thái cuồng dâm tập thể hả? Chương trình 'Chào mừng đến với dòng họ có gu mặn chát' đấy à?" 

Cách nói đầy vẻ chán ngán của con bé có lẽ khiến ai đó không phục. Lần này đến lượt Maya lên tiếng: "Không, nhưng mà, cái đó..." 

Cô bé định nói gì đó rồi lại thôi, nhưng ánh mắt của mọi người vẫn dán chặt vào cô. 

Tôi thầm nghĩ đừng có tự đào hố chôn mình thêm nữa, nhưng rốt cuộc Maya vẫn buột miệng nói theo đà: 

"Chị Ayanee cũng hôn rồi!!" 

Trước phát ngôn này, đến cả Runa cũng phải thốt lên "Hả?". Io cũng kêu lên "Hể?", tiếng của hai cô em họ chồng lên nhau. 

"Hồi... hồi lớp sáu ấy, chị ấy hôn anh Mikkun rồi! Tuy là chuyện xưa lắc xưa lơ..." 

Nói đến đây, Maya lắc đầu nguầy nguậy. 

"Không không, chính vì là chuyện ngày xưa nên mới không được! Hôn học sinh lớp sáu thì là Shota-con rồi còn gì! Nói về độ đen tối thì trong đám này chị Ayanee mới là trùm!" 

Tôi đứng ngồi không yên, ngước mắt nhìn lên trần nhà dì Yuma. Tôi hy vọng tìm thấy một thông điệp giải cứu nào đó được viết trên trần, nhưng tất nhiên chỉ có lớp giấy dán tường màu be quen thuộc. 

Tôi cảm giác ánh mắt của ba cô em họ đang tập trung vào mình, nhưng tôi quyết không để mắt chạm mắt. Bởi vì tôi không biết phải làm vẻ mặt gì với ba người họ lúc này. 

Runa hỏi tôi bằng giọng thản nhiên: "Có thật không anh?" 

Tôi hơi do dự không biết trả lời thế nào, nhưng thực ra tôi chỉ đang giả vờ do dự để câu giờ thôi. Sau khi khách quan nhìn nhận lại diễn biến tâm lý của mình, tôi biết đằng nào cũng phải thừa nhận. 

Tôi đáp: "Là thật đấy." 

Runa khoanh tay, gật gù đầy thấm thía, rồi lẩm bẩm một mình: 

"Ra là vậy, những người ngủ lại nhà này hôm đó, trừ mình ra thì tất cả đều đã hôn anh Mikitaka..." 

"Hôm đó" chắc là ám chỉ buổi tiệc ngủ hồi tháng Sáu, khi Io hôn tôi và chỉ có chị Ayane ngủ lại. 

Runa buông tay ra, nhìn về phía tôi và nói: 

"Nếu đây là cờ Othello thì em cũng bị lật mặt thành đã hôn anh Mikitaka luôn rồi đấy." 

Rồi con bé cười. Kiểu cười như thể chỉ còn biết cười trừ cho qua chuyện. 

"Em hiểu tại sao anh Mikitaka lại hay la cà ở đây rồi. Anh nghĩ đây là 'Hậu cung quy tụ toàn mấy cô em họ thích mình, vườn địa đàng xác thịt ngọt ngào' chứ gì." 

"Đừng có đặt tên như mấy cái game điện thoại mờ ám thế chứ," tôi phản bác. 

Có lẽ tôi cũng muốn tạo chút không khí hài hước để lấp liếm cho qua chuyện này. 

"Đúng đúng, đừng có tự tiện cho người khác làm Hậu cung số một chứ?" Io chen vào. 

Dù là chuyện giả định, nhưng cái tính tranh thủ giành vị trí số một vẫn đúng là phong cách của Io. 

"Em hiểu rồi. Vậy em xin phép về trước đây..." Runa bắt đầu nói, có vẻ muốn thoát khỏi bầu không khí nặng nề này. 

"Này nhé!" Io cắt ngang, nói nhanh như bắn liên thanh. "Chị không có thích Mikitaka hay gì đâu đấy nhé!" 

"À... vậy ạ," Runa đáp, vẻ chẳng quan tâm lắm. 

"Đúng thế!" Io tiếp tục thao thao. "Mấy cái chuyện như là: bị một kẻ như gia súc thế này làm cho xao động, hay cảm thấy hôm nào hắn đến thì hơi vui vui, hay cố tình để lộ sơ hở rồi nhìn hắn bối rối thấy cũng hay hay, hay thỉnh thoảng bị cù lét cũng vui phết, hay chỉ cần hắn trả lời tin nhắn chậm một chút là riêng với trường hợp của hắn lại muốn đấm cho một phát ngay lập tức... mấy cái đó chị hoàn toàn không có đâu nhé." 

Cô nàng nói nhanh quá, tôi nghe không rõ chi tiết lắm, nhưng đại khái là cảm nhận được cái nhiệt huyết muốn thanh minh của cô nàng. 

"Vậy tại sao chị lại hôn?" Runa hỏi thẳng thừng. 

Io hơi ngập ngừng, nhưng không còn đỏ mặt như lúc nãy nữa. Cô nàng ngồi lại ngay ngắn trên ghế sofa, hướng ánh mắt kiên định vào khoảng không và nói: 

"Chuyện với bạn trai chị không được suôn sẻ." 

Runa im lặng một chút rồi thốt lên: "Hả." 

Có vẻ cô bé đã bị thu hút đôi chút. Runa quay gót, không đi về nữa mà quay lại khu vực giữa phòng. 

Bạn trai? 

Hình như Io có bạn trai. Dù cô ấy chưa từng kể với tôi. Cũng chẳng lạ, Io là một cô gái dễ thương và cuốn hút, chắc chắn sẽ có người tán tỉnh hay tỏ tình. 

Mấy cái lý thuyết chung chung kiểu "gái xinh thì chắc chắn phải có bạn trai" nghe thiển cận quá, và chủ ngữ cũng quá rộng, nhưng chắc chắn Io có rất nhiều cơ hội để bắt đầu một mối quan hệ, và việc cơ hội đó chuyển thành việc hẹn hò thì cũng chẳng có gì lạ. 

Nhưng trong buổi tiệc ngủ hồi tháng Năm, Io từng nói "chưa từng hẹn hò với ai" và "có ai tỏ tình thì cũng từ chối hết". 

Nghĩa là Io có bạn trai sau khi lên Tokyo. Cụ thể hơn là sau buổi tiệc ngủ tháng Năm đó... 

"Bạn trai của Io là ai thế?" 

Tôi buột miệng hỏi. Io và tôi học cùng lớp, nên khả năng cao bạn trai của Io cũng là bạn cùng lớp với tôi. Có lẽ do giọng tôi nghe như đang chất vấn nên không khí có chút căng thẳng. 

Io trả lời: "Koisogawa Naoki." 

Cô ấy nói với giọng hờn dỗi, như thể đang thách thức tôi. 

Koisogawa Naoki là bạn cùng lớp của chúng tôi. Cậu ta cao ráo, mặt mũi sáng sủa, khá nổi bật trong lớp. Tóc cắt kiểu two-block cạo hai bên mai thời thượng. Là một người hướng ngoại điển hình, nhưng trong nhóm những kẻ sôi nổi thì cậu ta không quá sa đà vào mấy trò đùa nội bộ, không quan tâm đến đẳng cấp trong lớp và đối xử bình đẳng với tất cả mọi người. 

Tóm lại, chắc là một "gã trai tốt". Chỉ là tôi có ấn tượng cậu ta hơi nông cạn. 

Cái kiểu hay lấy câu cửa miệng "Tớ dân trường nam sinh ra mà lị" để chọc cười khiến tôi cứ thấy ngứa mắt thế nào ấy. Có phải vì tôi cũng xuất thân từ trường nam sinh không nhỉ? Cảm giác như trong lúc cậu ta tự dìm mình để gây cười thì vị thế của tôi cũng bị kéo xuống theo. 

Dù thực tế chắc chẳng có chuyện đó đâu. 

Vào cấp ba được gần nửa năm rồi, học trường cấp hai nào thì giờ có liên quan gì nữa, lôi cái đó ra làm miếng hài thì tôi thấy khiếu hài hước với vốn từ vựng của cậu ta hơi kém. 

...Chết, thành ra nói xấu sau lưng rồi. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy bực bội. Nhìn nhận khách quan thì Koisogawa là một gã sảng khoái, tốt tính. 

Mắt nhìn đàn ông của Io chắc không tệ đâu. 

"Không tệ đâu" là cái quái gì chứ? Vốn dĩ tôi đâu có tư cách gì để bình phẩm mắt nhìn đàn ông của Io. 

Dù sao thì... 

"Sao hai người lại hẹn hò thế?" Tôi hỏi. Chẳng biết từ lúc nào vai trò chủ trì lại chuyển sang tôi. 

"Sao lại hẹn hò à..." 

Io lặp lại lời tôi. Cảm giác như ném một tiếng gọi vào hẻm núi sâu và nghe tiếng vọng lại vậy. 

"Koisogawa-kun với tôi cùng chung nhóm bạn, nên cũng có qua lại. Nhưng cậu ấy không tỏ ra là thích tôi lắm nên tôi cũng chẳng để ý gì đặc biệt. Thế rồi một hôm, cậu ấy nhắn tin rủ đi chơi. Tôi cũng hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không phải mối quan hệ xa lạ đến mức phải từ chối, với cả... khách quan mà nói thì cậu ấy cũng đẹp trai đúng không? Tôi nghĩ cũng không tệ nên đồng ý đi. Lúc đó cũng đúng đợt tôi đang tư vấn tình cảm cho Mikitaka, bản thân tôi cũng có chút mong muốn được yêu đương. Thế là bọn tôi đến thủy cung." 

Io kể tiếp: 

"Buổi hẹn đầu tiên mà đi thủy cung thì cảm giác hơi sáo rỗng, nhưng tôi quyết định coi đó là nét đáng yêu kiểu con trai. Koisogawa-kun mặc áo khoác giả vest với quần Chino, cậu ấy bảo đã đến trước giờ hẹn mười phút. Bọn tôi cùng đi dạo trong thủy cung, cũng khá thú vị, bọn tôi cho cá rỉa chân massage, rồi cho rái cá ăn. Sau đó bọn tôi sang nhà hàng Jonathan nói chuyện linh tinh, ăn món parfait theo mùa. Tôi đang nghĩ em bé ở bàn bên cạnh khóc lóc ồn ào quá thì bỗng nhiên bị tỏ tình." 

Io dừng lại một chút. Tiếng tivi nhảm nhí khẽ khàng lấp đầy khoảng lặng, nhưng chỉ trong chốc lát, Io lại nói tiếp: 

"Tôi nghĩ 'Sao lại là lúc này?'. Chờ lúc nào không khí lãng mạn hơn chút rồi tỏ tình cũng được mà? Nhưng rồi tôi chợt nhớ đến thuyết 'Hiệu ứng cánh bướm không xảy ra trong tình yêu' của chị Ayane, nên tôi quyết định nghĩ rằng dù có được tỏ tình ở đâu thì chắc tôi cũng sẽ đắn đo như nhau thôi. Mà, được tỏ tình trong quán ăn gia đình, kết quả là tôi có thể bình tĩnh hỏi những câu kiểu 'Tại sao cậu lại tỏ tình với tớ' nên có khi lại hay. Trước giờ tôi toàn bị mấy kiểu tỏ tình qua loa đại khái, bị từ chối thì 'ok, đi tìm em khác', nên tôi có chút cảm thán là học sinh cấp ba ở Tokyo trưởng thành hơn học sinh cấp hai ở quê tôi hồi đó. Tuy nhiên, việc có nhận lời hay không lại là chuyện khác. Ừm... đúng là Koisogawa đẹp trai, hiền lành, sạch sẽ, ở bên cạnh cũng không chán, mọi thứ đều vừa vặn, nhưng tôi cứ thấy có gì đó sai sai. Với lại Koisogawa bảo không cần quyết định ngay, nên lúc đó tôi chưa trả lời." 

Nói đến đó, Io gác lòng bàn chân lên ghế sofa, khoanh tay lên đầu gối, chuyển sang tư thế ngồi bó gối và kể tiếp: 

"Sau đó, buổi hẹn thứ hai bọn tôi đi công viên Shibaura Chuo. Bọn tôi ăn trưa ở quán cà phê ngoài trời, tôi nhận thấy Koisogawa đã cố gắng tìm đủ mọi chủ đề để làm tôi vui. Được người ta nỗ lực vì mình như thế thì bình thường là phải vui rồi, bản thân buổi hẹn hò cũng vui. Thế rồi trên đường về, Koisogawa đòi câu trả lời cho lời tỏ tình hôm trước. Cậu ấy hỏi: 'Sao rồi? Cậu hẹn hò với tớ nhé?', nên tôi trả lời là 'Maa... un' (Chắc là... ừ)." 

"'Chắc là... ừ' á?" Tôi hỏi lại. 

"Cậu ấy hỏi: 'Thế nghĩa là đồng ý hẹn hò hả?', tôi lại trả lời 'Chắc là... ừ'. Nên tôi nghĩ là bọn tôi bắt đầu hẹn hò từ đó." 

"......" 

Tôi cạn lời. Có kiểu hẹn hò như thế sao? 

"Chuyện thường mà," Runa nói tỉnh bơ. "Kể tiếp đi chị." 

"Thế rồi nhé, có một buổi hẹn hò, tôi chợt nghĩ 'À, ra là cái không khí kiểu này sao'," Io nói. 

"'Không khí kiểu này'?" Tôi hỏi. 

"Đúng," Io đáp. "Hôm đó bọn tôi đi công viên giải trí, la hét ầm ĩ trên tàu lượn siêu tốc, gào thét trong nhà ma, cười ngặt nghẽo khi Koisogawa làm rơi điện thoại trên vòng quay ngựa gỗ, buổi hẹn rất vui vẻ. Sau đó bọn tôi lên đu quay. Lúc xếp hàng chờ thì nắm tay nhau suốt, rồi bước vào cái cabin trong suốt, lung linh ánh đèn. Vòng đu quay đưa bọn tôi lên cao với tiếng lách cách vui tai như tiếng giày nhảy tap dance. Những câu chuyện phiếm kỳ quặc trước đó thưa dần, rồi khi lơ đãng ngắm cảnh đêm, Koisogawa nói: 'Io dễ thương thật đấy'." 

Tôi định nói chen vào vài câu chêm pha nhưng lại sợ làm gián đoạn câu chuyện nên thôi, rốt cuộc chỉ im lặng nghe Io kể. 

"Tôi nghĩ 'Ra là thế'. Tất nhiên cái 'ra là thế' ấy tôi đã nghĩ suốt từ trước rồi, nhưng khoảnh khắc đó tôi mới chắc chắn. Đồng thời tôi cũng nghĩ cái 'thế' ấy cũng không tệ. Hôm nay... hay đúng hơn là từ khi bắt đầu hẹn hò, Koisogawa luôn cố gắng tạo ra bầu không khí lãng mạn đúng kiểu người yêu vì tôi, những nỗ lực đó tôi cảm nhận được và thấy vui. Hơn nữa trong buổi hẹn hôm đó, tôi còn có cảm giác mình như một nàng công chúa được cả thế giới yêu thương. 'Cả thế giới lấp lánh'... nghe thì sến súa thật, nhưng thực sự thì chỉ có thể diễn tả trạng thái lúc đó bằng từ ngữ như vậy thôi. Tôi đã định đáp lại mong muốn của Koisogawa. Nghĩa là tôi định hôn cậu ấy." 

Io không nhìn tôi mà nói tiếp: 

"Lúc đó, cabin đang ở lưng chừng dốc hướng lên đỉnh. Koisogawa ngồi ở phía thuận chiều quay, nên khi nhìn cậu ấy, tôi thấy rõ mồn một những người ở cabin phía trước. Cảm giác đu quay là không gian riêng tư, lại còn lơ lửng trên cao, chật hẹp nữa nên càng làm tăng cái cảm giác đó, nhưng thực tế nhìn sang cabin bên cạnh lại thấy rõ lắm. Phải nói là đập ngay vào mắt, tôi thấy một cặp đôi trạc tuổi sinh viên đang hôn nhau. Hình như là nam tóc ngắn, nữ tóc dài. Thậm chí tôi còn thấy cặp đôi ở cabin trước đó nữa cũng đang hôn nhau. Tôi nghĩ: 'Ủa? Thế này là sao?'. Chẳng còn chút lãng mạn nào nhưng tôi vẫn quay lại nhìn xem cabin phía sau thế nào. Trong đó có một đứa bé trông như thằng cu Tara trong phim Sazae-san đang quỳ gối cười tít mắt ngắm cảnh đêm, tôi thấy cảnh đó bình yên ghê, nhưng đồng thời tôi cũng nhìn thấy luôn ba bốn cái cabin phía sau nữa. Do cabin của tôi đang ở lưng chừng dốc nên vị trí rất dễ quan sát. Trong tất cả các cabin đó đều có các cặp đôi, dù đang âu yếm nhưng chưa đến mức hôn." 

"Nhưng cặp đôi phía trước thì đang hôn. Nghĩa là sao, những cặp đôi kia khi đến vị trí bọn tôi đang đứng thì cũng sẽ hôn à? Cái trò đu quay này có quy luật là các cặp đôi cứ lên đến một độ cao nhất định là phải hôn nhau à? Chẳng lẽ tôi đang ở ngay giữa cái quy luật đó, và đang chịu tác động của nó sao? Nghĩ thế xong nhé, tôi cảm giác như tấm phông nền của một vở kịch mà mình vô tình bước lên bỗng nhiên bị lột sạch sành sanh. Ngay cả bộ đồ hẹn hò ưng ý tôi đang mặc cũng trở nên như bộ trang phục diễn rẻ tiền. Và tôi, người cứ ngỡ mình là nàng công chúa được yêu thương nhất thế giới, hóa ra chỉ là được giao cho vai diễn đó thôi chứ thực tế không phải vậy. Thậm chí Koisogawa trước mắt tôi cũng trở thành một phần của đạo cụ sân khấu. Thế là mọi thứ bỗng chốc nguội lạnh, như bị đóng băng ngay tức khắc vậy." 

Nói đến đây, Io nhắm mắt, cúi đầu, trán tì vào đầu gối đang co lại: 

"Koisogawa thì hừng hực khí thế định hôn tôi, còn tôi thì mới mười giây trước cũng rất hào hứng, nên khi thấy thái độ tôi thay đổi đột ngột, cậu ấy bối rối kinh khủng, lộ rõ cả qua nét mặt. Chính tôi còn bối rối trước sự thay đổi của mình, nên Koisogawa là người ngoài cuộc chắc còn hoảng loạn hơn. Im lặng một lúc, không phải kiểu im lặng lãng mạn đâu, mà là im lặng khó xử thực sự. Cùng lúc cabin lên đến đỉnh với tiếng cọt kẹt, cuối cùng Koisogawa cũng nói với vẻ hơi thiếu tự tin: 'Tớ muốn hôn, có được không?'. Tôi đã đắn đo rất nhiều. Lúc nãy tôi còn hăm hở định trao nụ hôn đầu, giờ người ta đã dọn cỗ sẵn sàng thế này mà không hôn thì cũng thấy có lỗi, kiểu như đã đến nước này thì thành nghĩa vụ rồi ấy. Với lại tôi cũng có chút ảo tưởng về hành động hôn. Cảnh hôn trong phim truyền hình hay truyện tranh thiếu nữ lúc nào cũng lãng mạn, như có phép màu thay đổi cảm xúc của người trong cuộc vậy. Thế nên tôi mơ mộng rằng cảm xúc của mình sẽ thay đổi, và tôi đã hôn Koisogawa. Kết luận là, chẳng có gì thay đổi cả." 

Io tiếp tục: 

"Rồi nhé, lúc ngồi tàu điện đi về, chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ: 'Có khi mình là cô gái cô đơn nhất trên thế giới này'. Cái gọi là nụ hôn đầu, hành động lãng mạn chỉ có một lần trong đời, có lẽ tôi đã vô tình làm qua loa cho xong chuyện mất rồi. Thứ quan trọng tuyệt đối không được đánh mất ấy, tôi đã lỡ tay đánh rơi từ lâu, và có lẽ vĩnh viễn chẳng thể nào tìm lại được nữa. Chẳng hiểu sao, tôi cảm nhận điều đó một cách đau đớn." 

Io ngẩng mặt lên, nhìn vào một nơi vô định: 

"Trong toa tàu nồng nặc mùi máy lạnh cũ kỹ, tôi bỗng nhớ về bãi biển ở Mie. Lúc chúng ta còn nhỏ. Tôi và Mikitaka rủ nhau thi bơi ra cái phao, bơi trối chết chẳng màng hình tượng, mệt lử thì về nhà ăn dưa hấu mẹ cắt cho, chơi game thỏa thích, đọc truyện tranh thỏa thích, muốn ngủ thì ngủ, muốn gọi Mikitaka dậy thì cứ đấm đá túi bụi để gọi. Tôi nhớ về cái thời hoàn toàn không biết gì về yêu với đương. Không phải nhìn sắc mặt người xung quanh, không phải lo chuyện chọn trường sau khi tốt nghiệp, không biết rằng thế giới vẫn cứ quay mà chẳng thèm đếm xỉa đến chúng ta, không phải lên chiến lược xem chỗ nào dễ có ghế trống trước cái tàu điện đông nghịt, không phải dùng mấy mẹo vặt khôn lỏi kiểu như cố tình nghịch điện thoại giết thời gian để chờ mọi người ngồi hết một nửa rồi mới đủng đỉnh chọn chỗ ngồi tốt trong lớp... cũng không phải cười nói lấy lòng người mình không thích, hay hùa theo nói xấu đứa bạn cùng lớp mà mình cũng chẳng ghét. Tôi nhớ về cái thời tất cả những thứ đó đều không tồn tại. Khoảng thời gian ấy bỗng nhiên trở nên rực rỡ đến lạ. Tôi thấy ghen tị." 

Nói rồi Io mỉm cười với tôi. Một nụ cười yếu ớt, loại nụ cười mà cô ấy hiếm khi cho tôi thấy. 

"Rồi tôi chợt nhớ ra. Nhớ lúc Mikitaka và Maya hôn nhau. Hai người lúc đó trông hạnh phúc ghê gớm. Ít nhất thì trông giống như đang có một nụ hôn đáng nhớ hơn hẳn cái đứa vừa giải quyết xong nụ hôn đầu như tôi..." 

Nói đến đó, có lẽ thấy mình đang nói mấy lời xấu hổ, Io cười xòa lấp liếm: 

"Thế nên, tôi nghĩ: 'Nếu hôn Mikitaka thì sẽ thế nào nhỉ?'. Nghĩ thế nên làm thôi, chỉ có vậy." 

Nói xong, cô ấy kết thúc câu chuyện một cách cụt lủn. 

Sự im lặng lại bao trùm. Chắc do Io kết thúc câu chuyện đột ngột quá. Vốn dĩ sự im lặng này được dành sẵn để Io nói, nhưng giờ nó không được sử dụng và cứ trôi nổi một cách thừa thãi. 

Có lẽ vì vậy mà người phá vỡ sự im lặng đó lại chính là Io. 

"Này nhé, chuyện tôi thích Mikitaka hay gì đó là hoàn toàn không có đâu nhé," Io lặp lại lời lúc trước. "Chỉ là, tôi chợt nghĩ thoáng qua thôi. Làm thử thì sẽ ra sao. Xem Mikitaka sẽ có biến chuyển tâm lý thế nào. Biết đâu lại có hiệu ứng thần kỳ như mấy nụ hôn trong phim hay truyện tranh. Chỉ thế thôi." 

"Nhưng mà em..." 

Tôi chen ngang. 

Lúc hôn tôi, Io đã khóc. Không phải kiểu rưng rưng nước mắt, mà là khóc dữ dội. Cô ấy nức nở đến mức vị nước mắt lan cả vào trong miệng tôi. Chuyện đến mức đó mà có thể gạt đi bằng câu "chỉ thế thôi" được sao? 

Không, làm gì có chuyện đó. 

Nhưng Io quát lên: 

"Im miệng!" 

Cô ấy chặn họng tôi. Quả nhiên là không muốn nói. 

Io không muốn tôi nói, nghĩa là chuyện này tốt nhất không nên nói ra sao? 

Khoan đã, sự quan tâm này là dành cho ai? Cho Io? 

Thật thế không? 

Chẳng phải tôi chỉ đang muốn bảo vệ bản thân mình thôi sao? Nếu là vì Io, thì chẳng phải cũng có một kiểu dịu dàng là chấp nhận nói thẳng ra dù Io có ghét sao? 

Tốc độ suy nghĩ của tôi hoàn toàn không đuổi kịp tình hình, và trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ thì Runa lên tiếng: 

"Gác chuyện hôn anh Mikitaka sang một bên, em nghĩ việc tình cảm của chị Io nguội lạnh là một tai nạn không thể tránh khỏi. Kiểu như ngay từ lúc bước lên đu quay là đã định sẵn sẽ toang rồi ấy." 

Có vẻ bất ngờ trước phát ngôn của Runa, Io chớp mắt hỏi: "Sao em nghĩ vậy?" 

"Thì, chỉ khác nhau mỗi tí tẹo là tỉnh mộng trước khi được hôn hay tỉnh mộng sau khi được hôn thôi mà?" Runa nói. 

Nghe thì phũ phàng nhưng có khi lại có lý. Runa tiếp tục: 

"Làm gì có chuyện không tỉnh mộng. Giấc mơ nào rồi cũng phải tỉnh thôi. Ngay cả em cũng có lúc đang yêu đương thì tự nhiên thấy tỉnh queo. Chắc giải pháp duy nhất là hẹn hò với người mà mình thấy 'suy nghĩ lý trí rồi vẫn thấy thích'. Nhưng cái đó khó lắm. Em cảm giác mình cũng chưa làm được. Đặc biệt là tìm bạn trai trong lớp, theo em là lựa chọn tồi tệ nhất. Một lớp cho là bốn mươi người thì chỉ có một nửa là hai mươi ứng viên nam, trong số đó tính rẻ ra cũng quá nửa là loại bỏ đi rồi. Hơn nữa bốn mươi con người này bị nhốt chung một phòng chỉ vì có cùng học lực chứ đâu phải vì hợp gu. Thời đại này là phải qua mạng, qua mạng nhé." 

"Yêu qua mạng không nguy hiểm à?" Io hỏi. 

"Đúng là không khuyến khích cho người mới bắt đầu. Nhưng cũng không nguy hiểm như người ngoài hay dọa đâu, nếu chị Io muốn thì em sẽ dạy cách làm đúng đắn." 

"...N-này, chờ chút Runa." 

Tôi buột miệng ngăn lại. Cảm giác câu chuyện đang đi chệch hướng, và chuyện yêu đương qua mạng, bất kể ý kiến của Runa thế nào, thì nhìn chung vẫn có vẻ nguy hiểm. 

Ít nhất thì dì Yuma mà nghe Io bảo "đi gặp trai quen qua mạng" thì chắc chắn sẽ tra hỏi cặn kẽ, và muốn biết rõ lai lịch đối phương. Nghe thì có vẻ cứng nhắc, nhưng tôi cảm thấy mình là người lớn nhất ở đây thì nên thay mặt dì Yuma làm việc đó. 

Runa cũng thấy đó không phải trọng tâm nên nói lại: 

"Tóm lại vấn đề cốt lõi không phải là việc hôn anh Mikitaka, mà là chuyện không suôn sẻ với bạn trai kia kìa." 

Runa nói vậy là thực lòng nghĩ thế, hay chỉ vì thấy hướng câu chuyện sang đó thì dễ giải quyết êm đẹp hơn, tôi cũng không rõ. 

"Chuyện nụ hôn, coi như quên đi thôi," Runa nói. "Đêm đó chị Io mơ thấy mình hôn anh Mikitaka, còn anh Mikitaka mơ thấy mình được chị Io hôn... thế là được rồi chứ gì." 

~*~ 

Trước khi các dì về, chúng tôi quyết định ai về nhà nấy. Vừa ra khỏi phòng 203, đi bộ đến thang máy thì Runa nói: 

"Đi dạo đường đêm một chút không anh?" 

Được thôi, tôi đáp. Tôi và Runa bước ra khỏi chung cư. Chúng tôi đi bộ trên đường phố Tokyo về đêm. 

Gió đêm mùa hè vẫn còn giấu trong mình chút hơi nóng còn sót lại của ban ngày. Những ngọn đèn đường màu vàng trứng gà chập chờn như sắp hỏng, dây điện giăng trên cao đung đưa chậm chạp. 

Trong công viên không bóng người, mấy con thú nhún đứng trơ trọi, nhìn vào hư không với vẻ mặt hoàn toàn vô cảm. Ai đó vội vã lướt qua chúng tôi, bóng lưng họ từ từ tan vào màn đêm. 

Tự nhiên tôi nhớ lại lần đầu Runa đến nhà Manabe. Hôm đó hai đứa cũng đi dạo đường đêm thế này, và nói cho nhau nghe những suy nghĩ trong lòng. 

Đi qua khoảng hai cây cột điện, Runa nói: 

"Em thấy lấn cấn sao ấy." 

Lúc ở phòng 203, Runa đóng vai người điều phối bình tĩnh. Có lẽ trong lúc đó, những thứ lợn cợn không tiêu hóa nổi đã tích tụ trong lòng con bé. 

"Nói đúng hơn là em thấy bực mình. Bực chị Io, bực anh Mikitaka, bực cả bản thân mình." 

Sao thế, tôi hỏi. Với hình dung là đặt một điểm tựa mang tên "lời đệm" để Runa dễ nói hơn. 

"Anh Mikitaka không thấy giận à?" Runa hỏi ngược lại tôi. "Em nói mấy câu kiểu dĩ hòa vi quý như 'hãy quên đi' để dàn xếp êm đẹp thôi, chứ thực lòng em không thấy chuyện đó đáng để cho qua chút nào đâu. Vì chuyện anh Mikitaka bị chị Io hôn là sự thật mà?" 

"......" Tôi cứng họng. 

"Chuyện đó bình thường là không tốt đúng không? Vì chị Io dễ thương nên được tha thứ à? Là em ấy nhé, dù có bị trai đẹp cỡ nào hôn trộm trong lúc ngủ, em cũng thấy hèn hạ, dơ bẩn và đáng sợ. Chị Io cứ thao thao bất tuyệt về bản thân mình, rốt cuộc chẳng nói với anh Mikitaka một lời 'xin lỗi' nào cả?" 

Tôi trầm ngâm. Quả thật nếu chỉ trích xuất sự thật ra thì đúng như Runa nói. Nhưng tôi, ít nhất là không giận Io. Tôi chỉ lo lắng vì dáng vẻ của cô ấy lúc hôn tôi trông rất bất thường thôi. 

"Vì em biết thế nào mình cũng bực mình kiểu này, nên em đã cố không nghĩ nhiều về vụ anh bị cưỡng hôn đấy," Runa nói. 

Thảo nào từ lúc nghe tin tôi bị hôn, con bé cứ giữ khoảng cách nhất định với vụ việc. "Sợ bực mình" có lẽ là lý do. 

Chúng tôi im lặng đi bộ một lúc. Không phải im lặng vì không có gì để nói, mà cảm giác như cả hai đều đang suy nghĩ gì đó nên mới im lặng. Nhưng tôi không cảm thấy suy nghĩ của hai đứa trùng khớp nhau lắm. Chúng tôi đang ở trong hai luồng suy nghĩ không giao nhau. Như hai người xa lạ. 

"Lòng tự trọng của chị Io cao thật đấy. Có cái tiền đề là thế giới này đương nhiên phải chúc phúc cho mình, nên mới vì mấy chuyện cỏn con thế này mà hoảng loạn, rồi đùng đùng đi hôn anh Mikitaka. Là em thì em chẳng đến mức mất bình tĩnh thế đâu. Vì em luôn nghĩ thế giới này đương nhiên sẽ từ chối mình mà." 

Tôi chợt nghĩ đó đúng là cách suy nghĩ đậm chất Runa. Dù thật lòng tôi không muốn Runa có suy nghĩ như thế. 

"'Nhớ về bãi biển ở Mie'... sướng thật đấy. Có một khung cảnh để mà nhớ về những lúc như thế." 

Runa nói tiếp. Nghe như đang ngầm bảo rằng bản thân mình chẳng có gì để nhớ về cả. 

Đến đoạn này, chúng tôi đã tới chỗ cái máy bán hàng tự động nơi tôi và Maya từng hôn nhau. Có mái che bằng nhựa acrylic và mấy cái trụ chắn xe, tạm coi là có không gian để đứng tán gẫu. 

Vừa mới rời nhà dì Yuma nên cũng chưa khát lắm, nhưng tôi mua một lon nước theo phép xã giao để đứng nói chuyện với Runa một chút. Tôi mua chai nước ép nho. Runa bấm nút chọn cà phê đá. 

"Nửa đêm nửa hôm còn uống cà phê à?" 

"Em thích vị của nó. Cơ địa em không bị tác dụng bởi caffeine nên không sao." 

Làm gì có người như thế, tôi định bụng chêm vào một câu. Tiếng Runa bật nắp lon cà phê đá vang lên khô khốc và to một cách bất thường giữa con đường đêm tĩnh mịch. 

Dựa lưng hờ hững vào cột chắn xe, tôi nói: 

"Không ngờ Runa lại nghiêm túc đấy nhỉ." 

"Hả?" Runa thốt lên với giọng điệu như mới nghe chuyện trên trời rơi xuống. 

"Thì đấy, anh đâu có nói 'ghét bị hôn' đâu, thế mà em lại tự tiện giận thay cho anh còn gì." 

"Thì..." Runa phồng má vẻ hơi bất mãn. "Ý anh là em lo chuyện bao đồng à?" 

"Không không, không phải thế. Anh chỉ nghĩ là em đã chiếu theo cái gọi là 'đạo lý' để phán xét rạch ròi việc làm của Io là 'không tốt' thôi." 

"Hà." 

"Mấy cái như 'ghét' hay 'không ghét' rốt cuộc cũng chỉ là cảm xúc, mà cảm xúc thì cũng có lúc nói dối. Mặc dù cái 'đạo lý' cũng nói dối thường xuyên chẳng kém, chẳng cái nào hơn cái nào, nhưng nhờ có Runa mà anh đỡ bị lệch hẳn về một phía." 

"Hừm." 

Runa chẳng hiểu sao lại thở dài, rồi nói: "Không ngờ có ngày mình lại bị gọi là nghiêm túc..." 

Con bé nghịch nghịch lọn tóc vàng đã tẩy của mình trên lòng bàn tay. Đúng là xét về ngoại hình thì Runa là đứa xa rời hai chữ nghiêm túc nhất trong đám chị em họ. 

Nhưng Runa hồi tiểu học thì đeo kính, buộc tóc đuôi ngựa, trông nghiêm túc đến mức có xuất hiện trong video hướng dẫn an toàn giao thông cũng chẳng lạ. 

Có lẽ vì thế mà tôi buột miệng nói từ "nghiêm túc". Nhưng có vẻ "nghiêm túc" là từ mà Runa không thích bị gán cho lắm. 

Con bé có vẻ hơi dỗi: 

"Không phải em nghiêm túc đâu, mà là anh Mikitaka với chị Io đặc biệt lăng loàn quá trớn đấy chứ?" 

"Thế á?" 

"Thế đấy ạ. Nhớ kỹ lại thì hồi lần đầu em đến ngủ lại, anh chị cũng mở toang cửa sổ phát sóng trực tiếp tiếng rên rỉ của chị Io cho hàng xóm nghe thấy gì." 

Cũng có vụ đó thật... 

"Lúc đó chỉ là cù lét thôi mà..." 

"Biết đâu đấy," Runa nở nụ cười giả ác đầy cố ý. "Trong buổi tiệc ngủ lần tới, nửa đêm tỉnh dậy có khi lại thấy 'thằng nhỏ' của anh Mikitaka đang nằm trong người chị Io cũng nên!" 

"Ặc..." 

"Tất nhiên là món tráng miệng sau khi làm tình với anh Koisogawa rồi. Lý do sẽ là: 'Vì lần đầu làm chuyện ấy chẳng lãng mạn tẹo nào, nên chị nghĩ nếu làm với Mikitaka thì sẽ ra sao'." 

Tôi định bảo Làm gì có chuyện đó, nhưng rồi lại cảm thấy không thể khẳng định là hoàn toàn không có khả năng. Mọi chuyện dường như đã trượt khỏi tầm với của trí tưởng tượng của tôi từ lâu rồi, giờ có xảy ra chuyện gì cũng chẳng lạ nữa. 

Runa cười tinh quái: 

"Rồi chị Io sẽ qua lại luân phiên giữa anh Mikitaka và anh Koisogawa. Thấy sao? Mối quan hệ méo mó kiểu đó ấy." 

"Hỏi thấy sao thì anh biết trả lời thế nào..." 

"Nói thẳng ra là, có 'lên' không?" 

"Đừng có nói 'lên' hay không." 

"Dù thế anh vẫn tha thứ à? Kiểu như 'được giúp Io tốt nghiệp khóa còn zin là vui rồi', hả?" 

"Không, anh đâu còn là trai tân..." 

"Hả? Hồi tháng Sáu gặp nhau anh bảo vẫn còn zin mà." 

Tôi có nói thế à? Hình như đâu có nói, hay là bị con bé đoán ra nhỉ. Dù sao thì việc tôi là trai tân vào thời điểm tháng Sáu có vẻ là chân lý hiển nhiên trong đầu Runa. 

Sau khoảng lặng ba giây như tiếng mõ cốc cốc keng, Runa chợt reo lên như vừa ngộ ra chân lý: 

"Ra là thế! Anh đang chịch xoạc tưng bừng với cô bạn gái hiện tại, hình như tên là Nagika đúng không!" 

A, cuối cùng cũng bị phát hiện rồi. 

Runa nói giọng đầy khiêu khích: 

"Ồ... Ra là thế. Hừm, làm chuyện ấy rồi cơ đấy. Ghê nha~, gớm chưa~." 

"Này Runa, bé mồm thôi." Ai nghe thấy bây giờ. 

"Tóm lại là anh Mikitaka đang làm tình điên cuồng với một cô gái mình không yêu chứ gì!" 

"C... cách nói đó hơi sai sai đấy." 

"Sai chỗ nào ạ?" 

"Đúng là anh có người mình thích ngoài Nagika, nhưng với Nagika thì anh cũng thích theo cách riêng..." 

"Ha~~, lại văn vở! Văn vở, văn vở, văn vở!! Lý lẽ của mấy gã tồi! Ha~~, người ta hay bảo mồm mép lanh lợi thì 'thằng nhỏ' cũng lợi hại mà lị~" 

"Ai bảo câu đấy chứ." Nữ sinh cấp hai đừng có nói mấy câu đùa kiểu ông chú thế. 

"Lần đầu của anh Mikitaka, em tò mò quá đi mất! Kể chi tiết cho em nghe đi mà~~!" 

"Riêng Runa thì còn lâu anh mới kể~~~~!" 

Vốn dĩ, nếu Runa không bép xép vụ nụ hôn thì hôm nay đã chẳng loạn lên thế này. Từ giờ trở đi, tôi nghĩ tốt nhất không nên tiết lộ bất kỳ nỗi niềm riêng tư nào cho cô nữ sinh cấp hai nhiều chuyện và mồm mép tép nhảy này nữa. Chẳng khác nào cầm loa phóng thanh mà kể lể tâm sự. 

Sau đó khoảng hai mươi phút, chúng tôi cứ nói chuyện tào lao như thế. Runa cười tít mắt như một con mèo. 

Trước thang máy chung cư, Runa nói như để tổng kết lại: 

"Em nghĩ là chị Io ấy, vì không thể ích kỷ với những người khác ngoài anh Mikitaka, nên chị ấy mới dồn hết sự ích kỷ lên anh Mikitaka để lấy lại cân bằng đấy." 

"Chắc thế." 

Tôi cũng nghĩ vậy. Mỗi lần nhìn thấy một Io hiền lành như mèo ngoan ở trường, tôi lại nghĩ giá mà cô ấy sống thật với bản thân hơn chút thì đỡ khổ. 

"'Tuy em lỡ hôn trộm anh, nhưng hãy tuyên trắng án cho em đi. Nếu là việc em làm thì anh tha thứ được mà đúng không', đúng là to gan thật sự." 

"Ừ ha." 

Nói chuyện rồi mới thấy, đúng là ngạo mạn thật. Bảo là đậm chất Io thì đúng là đậm chất Io. Và tôi cũng chẳng hề có ý định giận cô ấy về chuyện đó. 

Nghĩ cũng lạ thật. Tôi với Io cãi nhau như cơm bữa, nhưng hễ đụng đến chuyện quan trọng thực sự, tôi lại muốn tha thứ cho cô ấy. 

Runa nói: 

"Em nghĩ chị Io sẽ còn đòi hỏi anh Mikitaka nhiều điều ích kỷ nữa cho xem." 

Và lời nói đó đã trở thành hiện thực. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!