Vậy là, một mối tình đã khép lại, nhường chỗ cho một chuyện tình mới bắt đầu.
Trên hành trình ấy, có những tình cảm chớm nở rồi vụt tắt, cũng có những yêu thương cứ thế nhạt phai dần theo thời gian.
Nhưng dẫu cho kết cục của những yêu đương ấy có ra sao, cuộc đời của chúng tôi vẫn cứ tiếp diễn.
Mặt trời vẫn mọc vào sáng hôm sau ngày xảy ra chuyện buồn, và đêm vẫn buông xuống như lẽ thường tình sau một ngày ngập tràn hạnh phúc.
Vì có thể cắt ra một phần đời đã được dệt nên ấy để viết thành câu chuyện hậu truyện, nên tôi muốn kể lại đôi chút ở đây.
~*~
Vào cuối đông, chị Nakanodo Ayane đã sinh một bé gái.
Có lẽ vì thế mà chị đặt tên con bé là "Fuyuka".
Dù nghỉ học mất hai năm, chị vẫn hoàn thành bốn năm đại học, tốt nghiệp đàng hoàng và trở thành con dâu toàn thời gian của nhà Yamashiro.
Có vẻ như để tiện cho việc nuôi con, Ayanee và anh Yamashiro đã chuyển đến sống gần nhà bố mẹ chồng. Cũng vì lẽ đó, chị hầu như không còn ghé qua căn hộ của hội anh em họ nữa.
Cả Io và Maya, vì biết rõ chuyện đã xảy ra giữa tôi và Ayanee, cũng ít liên lạc với chị ấy.
Cứ như thế, chị ấy hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời chúng tôi.
Nụ hôn năm lớp Sáu, nụ hôn trong đêm ngủ lại nhà, hay cả những lời đã nói với Ayanee vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, tất cả giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì hơn ngoài những kỷ niệm nằm lại trong ký ức.
Và rồi những ký ức này cũng sẽ dần phai nhạt, hình bóng của Ayanee rồi sẽ ngày càng mờ đi theo năm tháng.
Asaori Runa đã vào đại học y. Dù vẻ ngoài trông chẳng có chút nào giống người ham học, nhưng Runa lại học hành rất chăm chỉ, dường như cô nàng thực sự có mục tiêu trở thành bác sĩ.
Khi tôi hỏi lý do, nhỏ nhếch mép cười: "Vì đó là nghề có thu nhập cao nhất chứ sao."
Nhưng tôi đoán đó chỉ là lời che đậy sự ngại ngùng mà thôi.
Bởi lẽ, tôi thường nghe Runa kể về những cô bạn quen trên mạng đang lạm dụng thuốc an thần, hay chuyện không thể đến trường vì rối loạn cảm xúc. Cái khao khát muốn cứu rỗi những thiếu niên đang chật vật như vậy, dù Runa có bướng bỉnh không chịu thừa nhận, thì chắc chắn vẫn tồn tại đâu đó trong lòng cô nàng.
Nghe nói Runa muốn trở thành bác sĩ tâm lý trẻ em. Nhưng ở Nhật Bản không có nhiều cơ sở đào tạo chuyên sâu về lĩnh vực này, và để vào được đó thì phải lách qua cánh cửa hẹp vô cùng.
Thế nên bây giờ nhỏ vẫn đang cắm đầu vào học... tôi nghĩ vậy.
Nhưng Runa chẳng mấy khi để tôi thấy dáng vẻ cần cù đó. Mỗi lần gặp nhau, nhỏ toàn kể mấy chuyện tầm phào kiểu như "Mấy gã gặp trên ứng dụng hẹn hò thật không thể đỡ nổi".
Tôi vừa nghe vừa cười. Kiểu quan hệ chỉ toàn nói chuyện tào lao thế này lại rất hợp với chúng tôi. Dù là ngày xưa hay bây giờ vẫn vậy.
Tôi và Mitake Nagika từng cắt đứt liên lạc một thời gian, nhưng đến lúc thi đại học lại tình cờ học cùng một lò luyện thi. Nhóm bạn chơi chung cũng gần gũi nên khoảng cách giữa hai đứa lại được thu hẹp.
Có vẻ lúc đó cổ vẫn còn để ý đến tôi, tấn công dồn dập khiến tôi gặp không ít rắc rối. Nhưng chuyện đó tôi chẳng muốn nhớ lại làm gì nên xin phép lược bỏ.
Sau đó, cô ấy đã đỗ vào trường đại học nguyện vọng một.
Tôi không biết rõ lắm về cuộc sống của Nagika sau khi vào đại học, nhưng đến năm hai, tôi nghe phong thanh rằng cô ấy đã đạt giải Á khôi trong cuộc thi hoa khôi của trường.
Trên trang chủ của cuộc thi có đăng tấm ảnh Nagika trông chững chạc hơn trước một chút, kèm theo cả bài phỏng vấn. Vừa đọc, tôi vừa nghĩ: "À, Nagika này không còn là Nagika mà mình từng biết nữa rồi. Cô ấy đã trở thành một Nagika mới, đang hướng tới những mục tiêu mới."
Dù có chút hoài niệm, nhưng chắc tôi sẽ không bao giờ liên lạc lại với cô ấy nữa.
Minatori Hiyori đã nhập học tại một trường nữ sinh danh giá liên cấp, rồi sau đó vào một trường đại học mỹ thuật tư thục.
Nghe nói bố Hiyori là một nhà sưu tầm tranh, nên em ấy cũng bắt đầu hứng thú với hội họa từ đó.
Tôi từng được xem tranh Hiyori vẽ một lần và thực sự ngạc nhiên vì em ấy vẽ rất đẹp. Em ấy có thể dùng những nét vẽ tối giản để phác họa hình thể con người một cách đầy sống động.
Hơn nữa, Hiyori còn đang say mê việc vẽ cơ thể của chính mình. Chắc là vì khi vẽ cơ thể người, người mẫu dễ tìm nhất chính là bản thân.
Nghe nói trong cái xưởng vẽ to đùng mà ông bố bà mẹ đại gia mua cho, em ấy thường khỏa thân đứng trước gương vẽ chân dung tự họa rồi nộp làm bài tập ở trường.
Dẫu biết đó là "nghệ thuật", nhưng cứ nghĩ đến việc những bức tranh khỏa thân lấy mẫu từ chính em ấy được các giáo sư và bạn học nhìn thấy như chuyện cơm bữa, tôi lại thấy cứ bồn chồn thế nào ấy.
Có lần tôi đi xem triển lãm tranh tại lễ hội trường mỹ thuật của Hiyori. Tranh rất có sức hút, nhưng hơn cả thế, điều đập vào mắt tôi lại là vòng một của em ấy đã nảy nở hơn xưa rất nhiều... Có lẽ một kẻ nảy sinh những cảm tưởng trần tục như vậy thì chẳng có chút tế bào nghệ thuật nào đâu nhỉ.
Manabe Maya đã trở thành tiểu thuyết gia. Cuốn tiểu thuyết em ấy viết năm lớp 10 đã đoạt giải thưởng cho tác giả mới ngay trong năm đó và được đăng trang trọng trên tạp chí văn học.
Việc một nữ sinh trung học đạt giải thưởng văn học thuần túy đã thu hút sự chú ý của truyền thông. Nhưng tôi có cảm giác người ta chỉ quan tâm đến tác phẩm của em ấy một cách hời hợt vì đó là cuốn sách do một cô gái trẻ viết và có những mô tả tình dục táo bạo.
Nếu đọc kỹ sẽ thấy cảnh nóng chỉ là một phần rất nhỏ trong tác phẩm của Maya, nhưng cái việc "đọc kỹ" ấy dường như không được thực hiện một cách trung lập trong các bản tin về em ấy.
Những nhà xã hội học với vẻ mặt thông thái thi nhau phê phán tác phẩm của Maya trên truyền hình, còn những phát ngôn bị cắt xén của em ấy thì nhận được vô số lượt chia sẻ lại trên X.
Ban đầu, biên tập viên nói rằng tác phẩm của em ấy lấy bối cảnh thế giới giả tưởng nên hơi khó tiếp cận, muốn em ấy viết thêm một truyện ngắn lấy bối cảnh hiện đại, về một cô gái bình thường khám phá tình dục để gộp chung với tác phẩm đạt giải và xuất bản thành sách.
Nhưng chưa kịp viết thì tinh thần của Maya đã suy sụp, rốt cuộc cuốn sách được xuất bản khá mỏng, chỉ chứa duy nhất tác phẩm đạt giải.
Dù vậy, nghe nói về mặt thương mại thì cuốn sách vẫn thành công. Maya cũng không kể chi tiết cho tôi nghe lắm.
Cũng từ chuyện đó, Maya chán ngấy cái trào lưu của giới văn học cứ hễ thấy con gái trẻ là bắt viết về "tình dục". Em ấy bắt đầu tìm kiếm một nơi có thể viết tiểu thuyết tự do hơn, dù không được chú ý cũng chẳng sao.
Đúng lúc đó, bác Keiichi, bố của Runa, nhận được lời mời chuyển thể truyện tranh cho một bộ light novel của hãng Gagaga Bunko.
Nghe Runa bảo: "Nếu cần thì ông già Keiichi sẽ giới thiệu biên tập viên cho", Maya vẫn quyết định đi gặp biên tập viên tên là Hamada với suy nghĩ "miễn là được viết tiểu thuyết thì sao cũng được". Mặc dù vốn dĩ em ấy chỉ mới đọc mỗi Kohaku no Aki, 0 Byou no Tabi (Mùa Thu Hổ Phách, Cuộc Hành Trình 0 Giây) của Hachimoku Mei và Basutabu de Kurasu (Sống Trong Bồn Tắm) của Shiki Taiga trong danh mục sách của Gagaga Bunko.
Biên tập viên Hamada dường như đã hiểu lầm Maya là một cô gái ăn chơi sành sỏi, cũng bởi những tin đồn tràn lan trên báo đài thời bấy giờ, nên đã chọn một nhà hàng cực kỳ đắt đỏ ở Shinjuku làm nơi gặp mặt.
Nhưng khi Maya xuất hiện với dáng vẻ của một con sóc nhỏ đang co ro, ông ấy lại là người ngạc nhiên ngược lại.
Theo lời Maya, Hamada-san là một ông chú thú vị, tuy làm việc hơi tùy hứng và uống rượu hơi nhiều.
Trong buổi thảo luận với Hamada-san, Maya chợt nảy ra ý định viết một cuốn tiểu thuyết về tình yêu giữa anh em họ.
Một khi ý tưởng đó lóe lên, nó trở nên nặng ký đến mức Maya không thể không hiện thực hóa nó.
Nghe nói Hamada-san cũng tán thành ý tưởng đó. Maya bảo những nội dung chi tiết sẽ tính sau, nhưng tiêu đề thì em ấy đã quyết định rồi.
Em ấy sẽ đặt tên là: Takaga Itoko to no Koi (Chẳng qua cũng chỉ là yêu đương với em họ).
~*~
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tôi đã hai mươi hai tuổi.
Tính từ mùa hè năm lớp 10, vậy là đã bảy năm trôi qua.
Điều đó cũng có nghĩa là đã bảy năm kể từ khi tôi và Io bắt đầu hẹn hò.
Nhân dịp tìm được việc làm, chúng tôi đã bắt đầu sống chung. Thời đại học, cả tôi và Io đều sống ở chung cư của anh em họ, nhưng khi tính đến chuyện tương lai, chúng tôi bàn nhau rằng sống thử có lẽ sẽ tốt hơn.
Chúng tôi đang sống trong một căn hộ 2LDK khá rộng rãi gần ga tàu, tuy tòa nhà có hơi cũ một chút. Với hai nhân viên văn phòng mới đi làm, chưa có tiền tiết kiệm mà muốn tìm một nơi tiện lợi để sống chung thì tự nhiên sẽ chọn những căn như thế này.
Tôi rất ưng căn hộ hiện tại, nhưng thi thoảng Io lại thốt lên: "Phải mau để dành tiền chuyển sang căn nhà nào sành điệu hơn mới được", nên chắc là chúng tôi cũng sẽ sớm chuyển đi thôi.
Hôm nay cũng vậy, tôi và Io đang cùng nhau ăn tối.
"Haizz... Sao em lại phải lo cái vụ tiệc tùng ăn nhậu này chứ..."
Vừa về đến nhà là Io thay ngay đồ ngủ, mệt mỏi dựa người vào chiếc gối lười hình thú khổng lồ mà than thở.
"Chẳng phải vì từ xưa tính em đã hay làm vừa lòng người khác quá sao?"
Tôi nói. Cái tật 'hoa hậu thân thiện' của cô ấy từ thời cấp ba đến giờ vẫn chẳng thay đổi.
"Im đi. Em không thể sống mà cứ phơi bày ruột gan ra như anh được."
Nói rồi, Io định tung cước đá vào giữa hai chân tôi từ dưới bàn trà.
Tôi kịp thời dùng đùi chặn đứng đòn tấn công.
"Mang cái năng lượng đó đến chỗ làm mà phát huy đi chứ," tôi bảo.
"A ha ha, công nhận. Nếu được đá vào chỗ hiểm lão trưởng phòng chắc sẽ sướng lắm nhỉ."
Io nở một nụ cười đen tối.
Lúc tìm việc, Io nhận được hàng tá lời mời từ các doanh nghiệp lớn, và cô ấy đã chọn công ty hiện tại trong số đó.
Ngược lại, tôi trượt vỏ chuối liên tục, cuối cùng nộp đơn đại vào một công ty game mà tôi chỉ mới nghe danh, chẳng hiểu sao lại nhận được lời mời làm việc cái rụp. Trong khi tôi còn chẳng mê game.
Và hiện tại, trong khi Io đầu tắt mặt tối ở công ty mơ ước, thì công ty tôi vào làm lại cực kỳ nhàn hạ, hầu như ngày nào cũng được về đúng giờ. Tôi còn thấy hài lòng với công việc hơn cả Io. Số phận đúng là một thứ kỳ lạ.
Thế nên tôi trở thành một nửa ông nội trợ, ngày nào cũng lo bữa sáng và bữa tối.
Tôi được dì Yuma dạy nấu ăn nên tay nghề cũng khá tự tin. Tôi nghĩ hồi đó, tôi thực sự có chút ngưỡng mộ dì Yuma. Một người phụ nữ đáng tin cậy và giỏi chăm sóc người khác. Sự ngưỡng mộ dành cho dì ấy dường như đã chuyển hóa thành tinh thần cầu tiến trong việc nấu nướng của tôi bây giờ.
"Ủa, món salad khoai tây này, món mới à?"
Io hỏi. Hỏi hay lắm, tôi thầm nghĩ.
"Đúng rồi, gần công ty anh có tiệm đồ Âu anh hay ghé, món salad khoai tây ở đó ngon tuyệt cú mèo nên anh đã xin công thức đấy. Em cũng thích salad khoai tây mà đúng không?"
"Ngon lắm, trẫm rất hài lòng," Io đùa.
Ăn tối xong, hai đứa cùng xem tivi qua mạng. Giữa chương trình, một đoạn quảng cáo của show thực tế hẹn hò lấy chủ đề kết hôn hiện lên.
Tôi buột miệng nói:
"Hay là mình kết hôn đi?"
Io đáp lại:
"À. Ừ."
"'À, ừ' là sao..."
Lời cầu hôn vừa rồi, đối với tôi mà nói, cũng cần kha khá sự quyết tâm đấy chứ.
Dù là buột miệng nói ra, nhưng cái "buột miệng" này là kết quả của việc đã bỏ qua biết bao nhiêu thời điểm, rồi cứ lặp đi lặp lại sự lưỡng lự suốt mấy ngày nay kiểu "Nói bây giờ được không nhỉ, thôi bây giờ chắc không hợp". Cuối cùng cảm thấy lúc này có thể nói ra một cách tự nhiên nên mới mở lời.
Với tôi, đó là một sự "buột miệng" đầy sức nặng.
Phản ứng của Io có phần quá hờ hững khiến tôi bận tâm. Nhưng dường như Io cũng có suy nghĩ riêng của mình, cô ấy bảo:
"Thật tình, em cứ nghĩ mãi không biết bao giờ anh mới chịu cầu hôn. Em còn lo không biết anh có theo chủ nghĩa 'không kết hôn' hay không đấy."
Tôi không ngờ mình lại bị lo lắng như vậy. Io cũng hay tỏ ra bận rộn với công việc nên tôi cứ tưởng cô ấy không hứng thú lắm với chuyện cưới xin.
"Em muốn kết hôn à?" Tôi hỏi.
"Đương nhiên rồi. Em muốn có con, mà chế độ nghỉ thai sản với chăm sóc trẻ em của công ty em xịn lắm đó."
Ra là vậy. Có lẽ tôi nên thảo luận nghiêm túc hơn với cô ấy về chuyện kết hôn từ sớm.
"Hai mươi hai tuổi mà cưới, anh nghĩ có hơi sớm quá không."
"Yêu nhau bảy năm rồi đấy? Có người quen ba tháng đã cưới rồi kia kìa."
Đúng là nếu tính theo thời gian yêu nhau thì đã đủ lâu rồi.
Quảng cáo kết thúc, chương trình tivi lại tiếp tục nhưng Io chẳng thèm nhìn màn hình, cô ấy nói:
"Vậy nhẫn thì sao? Cuối tuần này đi mua không?"
Giọng điệu có vẻ vui vẻ thấy rõ. Niềm vui sướng dường như đang dâng lên trong cô ấy.
"Thực ra thì..." Tôi ngập ngừng.
Tôi lấy ra một chiếc túi giấy được cất kỹ trong góc cặp đi làm, rồi cầm lấy hộp trang sức bên trong. Tôi mở hộp ra ở góc độ mà Io có thể nhìn thấy.
Y hệt như cảnh cầu hôn trong phim truyền hình.
Bên trong là một viên kim cương giác cắt tròn tỏa sáng lấp lánh, phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ như bông tuyết đang tan chảy dưới ánh mặt trời.
Tôi nói với Io, người đang nhìn chằm chằm vào viên kim cương:
"Thật ra anh định tặng nhẫn, nhưng nhẫn cưới là vật đeo cả đời, nên anh nghĩ nếu để chính Io chọn thiết kế thì em sẽ vui hơn. Thế nên anh chỉ mua viên kim cương để đính lên nhẫn thôi."
Thực tình là do tôi đứng trong tiệm băn khoăn về mẫu nhẫn suốt cả tiếng đồng hồ, nhân viên bảo gần đây dịch vụ kiểu này đang thịnh hành nên tôi nghe theo luôn.
Tôi hơi lo về phản ứng của Io, nhưng mà...
"Hề, được đấy chứ."
Cô ấy nói. May quá, có vẻ được đánh giá cao.
"Đúng là cái nết thiếu quyết đoán của anh."
"Cái đó là khen hay chê đấy?"
"Vậy cuối tuần mình đi mua nhẫn nhé?" Io nói.
"Ừ, đi thôi."
"Lâu rồi mới hẹn hò nhỉ."
Io nói. Nhắc mới nhớ, dạo gần đây công việc của Io bận rộn nên chúng tôi ít khi ra ngoài hẹn hò.
"Đúng thật," tôi đáp, trong lòng rộn ràng niềm vui.
"Em nghĩ chuyện này lâu rồi, mình đặt một chậu cây cảnh lớn ở phòng khách đi?" Io nói.
"Mấy thứ đó lỡ làm chết thì buồn lắm nên hồi ở chung cư anh em họ em không dám, nhưng ở đây có anh tưới nước cho chắc không sao đâu."
"A ha ha, được thôi."
"À phải rồi, đồng nghiệp công ty mới chỉ cho em loại rượu ngon lắm. Anh thích rượu Gin đúng không? Mua về thêm vào bộ sưu tập rượu uống tối nhé?"
"Ok," tôi đáp.
"Với lại có tiệm mỹ phẩm mới mở..."
Io liến thoắng. Cứ thế, địa điểm đi chơi cuối tuần được chốt hạ.
Gọi là đi mua nhẫn cưới, nhưng tôi thấy cũng chẳng khác gì những buổi hẹn hò bình thường.
Nhưng thế cũng tốt. Vì tôi yêu những điều "bình thường" như thế này.
Bất chợt nhìn sang, tôi thấy Io đã mở hộp trang sức, ngắm nghía viên kim cương bên trong từ nhiều góc độ.
Viên kim cương tỏa ra ánh sáng tuyệt đẹp. Một thứ ánh sáng thuần khiết và mạnh mẽ khiến ngay cả trẻ con nhìn thấy cũng phải mê mẩn.
Io đang ngắm nhìn nó trông hệt như một đứa trẻ đang xoay chiếc kính vạn hoa đồ chơi theo đủ hướng để xem những luồng ánh sáng thay đổi hình dạng.
Bỗng nhiên, Io nói:
"Cảm giác viên đá quý chưa thành nhẫn thế này, giống như hạnh phúc đang cô đọng lại một chỗ ấy nhỉ, cũng dễ thương đấy chứ."
Có lẽ vì cô gái vừa thốt lên câu nói ấy trông thật ngây thơ và đáng yêu. Nên khi nhận ra, tôi đã ôm lấy Io nhẹ nhàng từ phía sau.
Hơi ấm cơ thể của Io truyền sang lồng ngực tôi. Mùi hương trên tóc cô ấy lan tỏa trong tôi.
Dù dầu gội có đổi, nhưng mùi hương riêng của Io từ thời cấp ba vẫn chẳng thay đổi mấy.
Một mùi hương thoang thoảng hương cam chanh, khiến tôi bình yên đến lạ.
"Anh sẽ làm em hạnh phúc cả đời."
Tôi nói. Io cười khúc khích như thể bị cù lét, rồi đáp:
"Vậy thì, em cũng sẽ làm anh hạnh phúc cả đời."
Cảm ơn em, tôi nói.
0 Bình luận