Tập 3

Chương 7 Có gì sai đâu chứ

Chương 7 Có gì sai đâu chứ

Sáng hôm sau, Maya biến mất. 

Nghe nói em ấy cứ thế bốc hơi mà chẳng buồn báo lại cho ai trong nhà biết mình đi đâu. 

Tôi nhận tin dữ ấy qua cuộc điện thoại từ sáng sớm của Io. Nhỏ hỏi tôi có manh mối nào về nơi Maya có thể đến không, và tôi chỉ biết đáp là không. Suốt cuộc gọi, đầu óc tôi tê liệt hoàn toàn. 

Đêm qua, tôi rơi vào một vòng lặp địa ngục: cứ chợp mắt là gặp ác mộng, giật mình tỉnh giấc, rồi lại thiếp đi và cơn ác mộng lại ập đến... Thế nên khó mà bảo rằng tôi đã trả lời Io một cách tỉnh táo được. 

Nội dung của những giấc mơ thường sẽ trôi tuột đi khi ta tỉnh giấc, nhưng cơn ác mộng hôm nay lại khắc sâu vào tâm trí tôi một cách sống động. Đó là một buổi hoàng hôn kinh hoàng ở Tokyo, nơi cả thành phố bị nhấn chìm dưới một biển máu đỏ lòm – hay đúng hơn là lượng máu khổng lồ tựa như đại dương. Tôi cùng những cô em họ đang tuyệt vọng trốn chạy khỏi đó. 

Cơn ác mộng dai dẳng khiến tôi cảm giác như mình chưa hề chợp mắt. Nhưng cũng không thể cứ trùm chăn mãi, sau khi cúp máy với Io, tôi đành lê thân xác nặng trịch ra khỏi giường. 

Tôi bắt đầu làm bữa sáng. 

Đổ nước vào chảo, đập trứng thả vào rồi đun nóng. Đây là món trứng chần mà Ayanee từng dạy, chị ấy bảo "làm thế này đơn giản lắm". Tôi có tra trên mạng thì thấy người ta thường cho thêm giấm hoặc muối, nhưng chỉ cần nước không thôi cũng làm được. Trong lúc chờ trứng, tôi bỏ mấy lát bánh mì gối đông lạnh vào lò nướng. 

Vớt trứng ra đĩa, tôi bày thêm xà lách xé nhỏ và bánh mì nướng bên cạnh. Đặt cái cốc xuống rồi rót sữa vào. 

Trong lúc đang phết bơ lên bánh mì, bỗng nhiên một cảm giác hư vô ập đến. 

Mọi thứ sao cũng được, chẳng còn quan trọng nữa. 

Và thế là tôi hất tung cả cái bàn thấp cùng bữa ăn mình vừa cặm cụi chuẩn bị. 

Sữa đổ lênh láng, thấm đẫm tấm thảm. Trứng chần nát bấy, lòng đỏ vỡ toác tạo thành những vệt vàng nhơ nhuốc. Vẫn chưa hả, tôi vác cái bàn học lên, lật ngược rồi quật mạnh xuống sàn. Dụng cụ học tập, sách giáo khoa, vở viết văng tứ tung khắp phòng. Tất cả đều nhầy nhụa trong hỗn hợp sữa và trứng. 

Cơn điên vẫn chưa dứt, tôi mở tủ lạnh, lôi sạch rau củ, thịt thà, gia vị, mứt... ném tất cả xuống thảm như một kẻ mất trí. Chỉ có mấy hộp đồ uống bằng giấy là tôi khựng lại, không ném. 

Tôi kết nối điện thoại với loa Bluetooth, bật một bản Rock với âm lượng xé tai. Sau đó, tôi nhảy múa điên cuồng trên đống phế liệu hỗn độn ấy. Một điệu nhảy bát nháo, chẳng theo quy tắc nào, chỉ đơn thuần là sự giải tỏa bạo lực của cơ thể. 

Tôi gào lên những âm thanh vô nghĩa kiểu "Dà đá da đa đa!", to đến mức hàng xóm có gọi cảnh sát cũng chẳng lạ. 

Giữa cơn điên loạn chẳng đầu chẳng đuôi ấy, ký ức về bộ dạng thảm hại tôi đã phơi bày trước mặt Maya ngày hôm qua đột ngột dội về. Tôi nhớ lại cảnh mình van xin Nagika cho xuất tinh, cảnh cả hai trao đổi dục vọng một cách đê hèn ngay trước mắt em ấy. Cảm giác muốn đập nát cái đầu này trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. 

Như lên cơn động kinh, tôi tự thực hiện cú backdrop với chính mình, quật mạnh lưng xuống sàn nhà. Cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, nhưng chính nó lại làm cái đầu đang bốc hỏa của tôi nguội bớt. 

Trong căn phòng chỉ còn tiếng nhạc Rock vang lên một cách trống rỗng, tôi chợt nhận ra. 

Là lỗi của tôi. 

Việc Maya mất tích, tất cả là lỗi của tôi. 

Thực ra tôi đã lờ mờ nhận ra từ lâu rồi. Rằng mối quan hệ giữa tôi và Nagika là gánh nặng tâm lý đè nén lên Maya. Khi tôi nhắc đến chuyện của Nagika trước mặt em ấy, dù tôi đã cố gắng hạn chế hết mức, gương mặt Maya vẫn thoáng nét đau khổ. Trong thâm tâm, em ấy không hề vui vẻ gì với việc tôi qua lại với Nagika. Chỉ là em ấy cố gắng kìm nén, không để lộ điều đó ra ngoài mà thôi. 

Nghĩ lại thì, đó là chuyện đương nhiên. 

Maya đã tỏ tình với tôi. Em ấy thích tôi. 

Dù tôi có giả vờ đần độn đến đâu, dù bản thân tôi không cảm nhận được sức nặng của tình cảm đó, dù cái suy nghĩ "chỉ là em họ" vẫn luôn thường trực, thì sự thật là em ấy thích tôi vẫn không thay đổi. Và khi người mà em ấy thích, là tôi đây, lại đi hẹn hò với Mitake Nagika – kẻ thường xuyên chĩa mũi dùi ác ý vào Maya – thì đương nhiên là em ấy phải đau khổ, phải dằn vặt rồi. 

Tôi đang phải trả giá cho việc đã phớt lờ cảm xúc của Maya. Hậu quả của việc tôi coi nhẹ Maya để tiếp tục mối quan hệ với Nagika đã ập đến như một cơn bão vào ngày hôm qua. 

Nói ra thì nghe như ngụy biện, nhưng thực lòng trước khi bi kịch này xảy ra, đã có lúc tôi từng cân nhắc chuyện chia tay Nagika. Cuối tháng Sáu, sau khi bị Nagika cưỡng hôn ngay trước mặt Maya, tôi đã do dự một thời gian. Tôi đã nghĩ hành động đó của Nagika quả thực đi quá giới hạn. 

Nhưng rốt cuộc, tôi đã không nói chia tay. Tệ hơn, tôi còn đẩy cái ý định ấy vào miền quên lãng. 

Tại sao ư? 

Đó là bởi vì so với việc thực hiện cái nghĩa vụ "quan tâm đến Maya" – thứ đạo lý chẳng ai ép buộc – thì tôi muốn thỏa mãn một dục vọng đê hèn đang hiện hữu sờ sờ bên trong mình hơn. 

Vì tôi muốn làm tình với Nagika. 

Vì tôi muốn trải nghiệm hành vi được tôn sùng là "sex", thứ vẫn thường xuất hiện trong phim ảnh, tiểu thuyết, truyện tranh, AV, mạng xã hội hay sách giáo khoa giáo dục giới tính. Nói một cách thô thiển thì là vì tôi nghĩ: "Nếu là Nagika thì chắc là chịch được". 

Và thực tế là đã chịch được. Làm rồi thì nghiện, không dứt ra được nữa. 

Lý do "vì sướng" tất nhiên là có, nhưng đồng thời tôi cũng có cái cảm giác ưu việt rẻ tiền kiểu "Tao đang làm chuyện ấy, cái thứ mà lũ cùng trang lứa mấy ai làm được đâu nhé". Tôi sợ rằng nếu chia tay Nagika thì sẽ mất đi đặc quyền đó. Tôi không muốn tự mình buông bỏ "quyền lợi" ấy. 

Cũng một phần do lệnh cấm thủ dâm, tôi bị tước đoạt mọi phương pháp giải tỏa ngoại trừ việc gặp Nagika. Những ảo tưởng về tình dục càng làm càng phình to, nhưng lại bị cấm tự xử, nên dục vọng mất kiểm soát cứ tăng lên theo cấp số nhân và rồi rơi vào vòng luẩn quẩn là trút hết lên người Nagika. 

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã quên béng vụ xích mích giữa Maya và Nagika, chỉ chăm chăm đuổi theo nửa thân dưới của Nagika như một con khỉ động dục. 

Tôi đúng là một thằng khốn ngu xuẩn và đáng xấu hổ. 

Phải chia tay Nagika thôi. Đến thằng ngu như tôi cũng hiểu được điều đó. 

Để đưa mối quan hệ giữa tôi và Maya trở lại bình thường, không còn cách nào khác ngoài việc chấm dứt với Nagika. Mà nói đúng hơn, dù có làm thế thì cũng chưa chắc đã cứu vãn được gì. Khả năng mọi thứ đổ vỡ hoàn toàn còn cao hơn. Bảo một người vừa chứng kiến bộ dạng tởm lợm đến thế hãy đối xử với mình như chưa có gì xảy ra thì đúng là đòi hỏi quá đáng. 

Có lẽ Maya sẽ không bao giờ nhìn mặt tôi nữa. Có khi tôi và Maya sẽ trở thành người dưng cũng nên. 

Tôi không muốn thế. Nhưng tôi không biết làm sao để vãn hồi. Có lẽ tôi đang cố gắng dùng băng dính để dán lại một chiếc bình đã tan nát. 

Sữa ấm dần lan ra, thấm ướt lưng tôi. 

~*~ 

Ngay trong ngày hôm đó, Io gọi cho tôi tận bốn lần. 

Lần nào cũng chỉ xoay quanh một điệp khúc: "Maya có liên lạc gì không?", "Có biết Maya đang ở đâu không?". Với người thương em gái như Io, sự biến mất của Maya có lẽ còn đau đớn hơn bất cứ cực hình nào. Tôi chỉ có thể đáp lại bằng những câu "không có", "không biết" vô vọng. 

Chưa làm được việc gì nên hồn thì trời đã tối. Kể từ lúc phá nát bữa sáng, tôi chưa bỏ gì vào bụng nên cơn đói bắt đầu cào xé. 

Tôi lết ra cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn. Chẳng hiểu sao mấy món đồ ngọt như su kem, bánh kem hay pudding trông ngon lành một cách lạ lùng. Thế là tôi vung tay mua khoảng hai nghìn yên toàn đồ ngọt, mang về nhà và tống hết chúng vào dạ dày. Vì lười dùng dĩa nên tôi bốc bánh kem bằng tay, rồi liếm sạch phần kem dính trên ngón tay một cách thô tục. 

Để phân tán tư tưởng, tôi thử xem video mới trên kênh YouTube yêu thích, nhưng chẳng thấy thú vị mà cũng chẳng thấy chán. Cảm giác như đang bị bắt xem quy trình xây dựng của một tòa nhà lạ hoắc ở một đất nước xa lạ nào đó. Tôi cảm thấy dù nội dung có là gì thì cuộc sống của tôi cũng chẳng thay đổi, và thực tế đúng là sẽ chẳng có gì thay đổi cả. 

Điện thoại đổ chuông. 

Tôi thoáng hy vọng là Maya, nhưng lại là Io. 

"Alo," tôi bắt máy. 

"Tìm thấy nơi ở của Maya rồi. Tạm thời thì có vẻ con bé đang ở một nơi an toàn." 

"Vậy à," tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. 

"Nhưng mà nè, con bé bảo đừng cho anh biết nơi ở của nó. Nó bảo không muốn nhìn mặt mỗi mình anh thôi." 

"Ra là vậy..." Tôi cố nói với giọng buồn bã, nhưng trong thâm tâm lại thừa nhận đó là phán đoán hợp lý. 

"Em có hỏi 'Sao lại không muốn gặp anh Mikitaka? Có chuyện gì à?', thì con bé bảo 'Em không muốn nói'. Tuy tò mò nhưng em không ép nó kể. Không muốn nói nghĩa là chuyện đó rất đau lòng đúng không? Em nghĩ mình không nên dồn ép Maya." 

"......" Đúng là Io rất thương em gái. 

"Nhưng mà nhé, tò mò chuyện gì đã xảy ra lắm đúng không?" 

"Cũng đúng." 

"Thế nên em quyết định sẽ hỏi trực tiếp từ anh." 

Ngay khi dứt lời, tiếng chuông cửa Ping pong vang lên. 

Chẳng cần nghĩ cũng biết, hung thần đang đứng trước cửa là Io. 

Tôi gãi đầu. Dù sao thì người ta cũng đến tận nơi rồi, không thể không cho vào nhà được. Tôi nghĩ mình sẽ vừa đi vừa tính xem nên kể lại sự tình thế nào, rồi lê bước ra phía cửa huyền quan. 

Vừa mở khóa và hé cửa ra, quả nhiên Io đang đứng đó. 

"A, Io..." Tôi vừa mới cất tiếng. 

Thì một cú đấm thẳng tay phải dồn toàn lực từ Io đã bay thẳng vào má trái tôi. Đòn tấn công quá bất ngờ, cộng với việc đầu óc tôi hoàn toàn mụ mị, nên tôi lãnh trọn cú đó không trượt phát nào. Nhưng vì chênh lệch cân nặng nên cũng không đau lắm, ngược lại người ra đòn là Io trông như sắp mất đà ngã nhào. 

Tôi định nói "Cái gì...". Nhưng mới đến chữ "Cái" thì đã ăn thêm một cái tát, miệng bị rách nhẹ bên trong, tanh nồng mùi máu. 

Trong lúc còn đang bối rối, tôi ăn thêm một cú lên gối, và chẳng mấy chốc đã bị Io đè ngửa ra sàn. Io ngồi đè lên người tôi. Cân nặng của Io khá nhẹ, nếu muốn hất ra thì về mặt vật lý là dễ như trở bàn tay, nhưng khí thế áp đảo của nhỏ khiến tôi tê liệt. 

Nhỏ ngồi lên bụng tôi, túm lấy cổ áo, ghé sát mặt tôi và gầm lên: 

"Anh... anh đã làm cái quái gì Maya hả!?" 

"......" Tôi cứng họng. 

"Lúc gọi điện thoại ấy, Maya đã khóc đấy." Io tiếp tục với vẻ hùng hổ, nước mắt chực trào. "'Em không muốn gặp anh Mikkun', 'Em không muốn nhìn mặt ảnh nữa', Maya đã vừa khóc vừa nói thế đấy. Con bé thích anh đến thế cơ mà? Một đứa như thế mà lại khóc lóc bảo không muốn gặp anh. Đến em cũng biết là chuyện này quá bất thường!" 

Nói rồi Io siết chặt tay đang túm cổ áo tôi hơn, khiến tôi nghẹt thở. 

"Nói mau!! Mikitaka!! Anh đã làm gì Maya!!" 

Io quát tháo, ánh mắt như muốn thiêu đốt tôi. Cái kiểu như nếu tôi mà làm chuyện gì tồi tệ thì nhỏ tuyệt đối sẽ băm vằm tôi ra. Từ xưa đã vậy rồi. Cứ đụng đến chuyện của Maya là Io lại trở nên cực kỳ nghiêm túc, như một con thú mẹ bảo vệ con. 

Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc khai thật. 

Nhưng kể thế nào đây? 

Cơ mà đến nước này rồi, việc che đậy bản thân cũng thật nực cười. Đằng nào cũng bị Maya khinh bỉ rồi, hay là để Io khinh bỉ nốt luôn cho trọn bộ. 

Với tâm trạng tự bạo, buông xuôi tất cả như thế, tôi phun toẹt những từ ngữ vừa hiện lên trong đầu ra với Io, trần trụi và không chút che đậy. 

"Anh đã để em ấy nhìn thấy cảnh anh làm tình điên cuồng với Nagika." 

Gương mặt Io thoáng chốc cắt không còn giọt máu. Sau đó, nhỏ gào lên với tôi đầy giận dữ: 

"Hả!? Đầu óc anh bị úng nước rồi à!?" 

"Anh nghĩ là úng rồi. Mà chắc là thối rữa luôn rồi. Chết quách luôn rồi." 

Tôi lẩm bẩm. Đầu óc tôi úng nước, thối rữa và chết quách rồi, đó là điều mà giờ có chối cũng chẳng được, nên tôi nghĩ mình chỉ đang cẩn thận liệt kê từng sự thật một thôi. 

Thấy vậy, Io cúi gằm mặt xuống. Tôi không nhìn rõ lắm, nhưng vai nhỏ run lên. Nhỏ đang khóc. 

Tôi hơi hoảng hốt. Sự hoảng hốt lớn dần lên, rồi trở thành cơn sóng dữ dội trong lòng. Điều khiến tôi hoảng loạn nhất là việc tôi của hiện tại thậm chí còn không tưởng tượng nổi rằng sự thật trần trụi ấy sẽ khiến Io khóc. 

Tôi đúng là thằng đại ngu. Chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu mà. 

Io đã lo lắng cho Maya đến nhường nào. Đã bị dồn vào chân tường vì chuyện của Maya, lại còn biết được giữa tôi và Maya có vấn đề gì đó mà mình không hay biết, vậy mà em gái lại không chịu kể chi tiết... Đã thế ngay lúc này lại bị tống vào mặt những lời lẽ đứt quãng chỉ tổ gây thêm bất an... A, khóc là phải rồi. Bị làm cho phát khóc là đáng rồi. Tại sao tôi lại có thể thốt ra những lời thiếu suy nghĩ đến thế chứ? 

Tôi không thể tin nổi sự vô cảm của chính mình. 

Io nấc lên, vừa dùng vạt áo lau nước mắt vừa nói với tôi: 

"Kể rõ đầu đuôi đi..." 

Io khóc nhanh mà nín cũng nhanh. Cảm xúc chuyển thành phản ứng cơ thể rất lẹ. Thế nên nhỏ nín khóc khá sớm. 

Tôi kể cho Io nghe về sự việc xảy ra giữa chúng tôi ngày hôm qua. 

Chuyện tôi tình cờ chạm mặt Maya khi đang hẹn hò với Nagika. Chuyện Maya tự giác trốn vào tủ quần áo – dù không rõ lý do chi tiết nhưng có lẽ em ấy nghĩ nếu bị bắt gặp sẽ rất phiền phức. Chuyện Nagika biết Maya đang trốn trong đó nhưng vẫn cố tình thực hiện hành vi tình dục. Và cuối cùng là chuyện tôi bị bịt mắt và làm tình kịch liệt ngay trước mặt Maya. 

Tôi nghĩ chẳng còn gì để giấu giếm nữa. Đã đến nước này thì phơi bày toàn bộ sự thật trần trụi là chút thành thật cuối cùng mà tôi có thể làm. 

Nghe xong câu chuyện, nước mắt của Io chuyển hóa thành cơn thịnh nộ. Cơn thịnh nộ hướng thẳng về Mitake Nagika. 

"Ra là vậy. Tức là giờ em tẩn cho con Nagika một trận là giải quyết được hết chứ gì." 

Io vừa nói vừa bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc. Quả thực cũng có cách làm đó. Cách giải quyết theo kiểu Io tẩn Nagika một trận rồi hạ màn. Nhưng mà... 

"Anh cũng có trách nhiệm trong chuyện này..." 

Tôi nói. Tôi cũng là một trong những kẻ chủ mưu đã làm tổn thương Maya. Nếu Nagika bị đánh, thì chẳng phải tôi cũng nên bị xử tương tự sao? 

Thấy thế, Io thở dài và nói: 

"Nhưng anh đâu có biết đúng không? Sự bất cẩn của anh đúng là làm người ta phát bực, đáng chết thật đấy, nhưng mà hận cả hai người một lúc thì phiền phức lắm, nên một người là đủ rồi." 

Thái độ của nhỏ dứt khoát hơn tôi tưởng. Chuyện Io bảo tôi "Đi chết đi" thì như cơm bữa rồi, nên tóm lại là có khi nhỏ chẳng giận gì tôi thật. Điều đó làm tôi bất ngờ. Rõ ràng một phần trách nhiệm trong chuyện lần này thuộc về tôi, và với tình cảm Io dành cho Maya, thì dù nhỏ có trút cơn thịnh nộ như lửa cháy lên tôi cũng chẳng có gì lạ. 

Có lẽ vì thấy tôi xầm xì mặt mày nên Io nói tiếp: 

"Dừng cái kiểu tự trách bản thân sầu đời ấy đi. Anh ấy mà, vì hẹn hò với cái loại đàn bà như Nagika nên lòng tự trọng cứ thấp dần đi, thành ra chuyện không phải trách nhiệm của mình cũng cứ vơ vào như là lỗi của mình ấy. Vụ lần này chín mươi lăm phần trăm là lỗi của con Nagika tính nết xấu xa đó đúng không? Đã chín mươi lăm phần trăm là lỗi đằng ấy rồi thì coi như một trăm phần trăm là lỗi của nó luôn đi. Năm phần trăm còn lại em sẽ không lải nhải trách móc đâu, và em nghĩ Maya cũng thế." 

"......" 

"Anh đấy, với Maya thì anh vẫn là 'ông anh họ ngầu lòi' cơ mà, thế nên hãy cư xử cho ra dáng đi." 

Io vừa nói vừa chạm nhẹ vào vai tôi. 

Tôi biết ơn sự dịu dàng của Io. Nhưng có lẽ, ngay cả việc bị coi là dịu dàng cũng khiến Io phật ý. Cảm giác như nhỏ chỉ muốn tôi hãy đường hoàng lên mà thôi. 

Tại sao nhỉ? Có phải như nhỏ vừa nói lúc nãy, vì tôi được kỳ vọng là một 'ông anh họ ngầu lòi' không? Và nếu là 'ông anh họ ngầu lòi' thì dù trong tình huống này cũng vẫn phải giữ phong thái đường hoàng sao? 

Nhưng liệu tôi còn tư cách để làm 'ông anh họ ngầu lòi' nữa không? 

Một kẻ đã phơi bày bộ dạng si mê đến thế trước mặt Nagika, thốt ra những lời lẽ tởm lợm khi bị cô ta dùng lời nói kích thích, đuổi theo nửa thân dưới của Nagika chỉ vì dục vọng, và kết cục là làm tổn thương cả Maya. 

Chính lúc đó. 

Bất chợt màn hình điện thoại của tôi sáng lên, hiển thị "Cuộc gọi đến". Nhìn tên người gọi, tôi vội vã chộp lấy điện thoại. Io nhìn động tác đó của tôi cũng đoán được là ai. 

Từ đầu dây bên kia, một lúc lâu chỉ nghe thấy tiếng sóng biển rì rào. Tôi buột miệng gọi tên em ấy. 

"Maya." 

"Anh Mikkun." Tiếng nói vang lên từ đầu dây bên kia. 

Không nghi ngờ gì nữa, đó là giọng của Maya. 

"Maya... em chịu nói chuyện với anh sao?" 

Tôi lỡ lời hỏi vậy. Vì tôi đã nghe Io bảo "Maya không muốn nhìn mặt tôi", và tôi nghĩ mình đã để em ấy thấy thứ tồi tệ đến mức không thể tha thứ. 

"Ừm. Thật ra em đã định không bao giờ nói chuyện với anh nữa... Nhưng đi dạo một lúc, tự dưng em đổi ý... Em nghĩ nếu bỏ lỡ sự tùy hứng này, thì em sẽ chẳng bao giờ có thể nói chuyện với anh Mikkun nữa, dù có thể giao tiếp xã giao nhưng sẽ không bao giờ có thể thấu hiểu lòng nhau được nữa. Thế nên vào phút chót, em nghĩ mình thử gọi xem sao." 

Giọng của Maya mang âm hưởng thiết tha. Có lẽ đây thực sự là 'phút chót' rồi. Phía sau em ấy vẫn vang vọng tiếng sóng biển không dứt. 

"Anh Mikkun, anh nghe thấy không? Tiếng triều dâng không hồi kết này." 

"Anh nghe thấy." 

"Anh biết là ở đâu không?" 

"Anh biết. Đương nhiên rồi. Là bãi biển Shirahama ở tỉnh Mie, nơi chúng ta hay chơi hồi tiểu học chứ gì." 

"Chính xác. Nếu anh không nhận ra thì em định cúp máy luôn đấy." 

Maya nói vậy. Rồi một khoảng lặng bao trùm. Chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào liên hồi. Tôi im lặng chờ Maya nói tiếp. Tôi cảm giác làm vậy mới đúng. Và nếu bây giờ tôi đánh mất sự "đúng đắn" này, tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ được nói chuyện với Maya nữa. 

Đợi ở đầu dây bên kia một lúc, Maya lên tiếng: 

"Biển đêm đẹp ha. Anh Mikkun đã bao giờ ra bãi cát này vào ban đêm chưa? Đến tận hồi cấp hai, thi thoảng em vẫn ra đây. Vì là quê mà, ở đây cứ đến nửa đêm là tối om. Ánh trăng vàng vọt, ám khói lơ lửng đơn độc trên bầu trời rộng lớn, soi sáng yếu ớt những đám mây mờ ảo không rõ hình thù. Trước mắt là bãi cát nơi những con sóng vỗ vào vĩnh viễn như nhịp đập của trái đất, trải dài kín mít đến tận đường chân trời, chuyển động không ngừng nghỉ. Nhìn cảnh đó, em thấy nỗi cô đơn và sầu muộn của mình thật nhỏ bé trước biển cả này. Em nghĩ thế đấy." 

Maya tiếp tục, giọng nhẹ bẫng: 

"Em ấy nhé, hay bị mẹ dặn là không được ra biển vào ban đêm. Mẹ bảo không ít người bị sự quyến rũ của biển cả hút hồn mà chết đâu. Em thì cứ lờ đi mấy lời càm ràm của mẹ mà đi thôi, giờ cũng đang ở đây này." 

"Maya," tôi buột miệng hỏi, tim thắt lại. "Không lẽ em định, chết hay gì đó..." 

Nghe vậy, Maya ở đầu dây bên kia bật cười. Tiếng cười ấy cũng tan biến tuyệt đẹp vào tiếng sóng. 

"Ahaha, em không tự sát đâu. Nhưng được anh lo lắng thế em vui lắm." 

Rồi lại một khoảng lặng buông xuống. Sự im lặng lần này khác với lúc nãy, cảm giác như Maya ở đầu dây bên kia đang cố gắng truyền tải điều gì đó, và dành thời gian để cân nhắc từng từ ngữ. 

"Anh Mikkun trong lòng em ấy, là chàng trai ngầu lòi mỗi năm chỉ đến bãi biển tỉnh Mie một lần. Và là người hùng đáng tin cậy sẽ cứu rỗi em. Là ánh sáng mà chỉ cần nghĩ đến việc anh tồn tại trên thế giới này thôi, thế giới dường như cũng trở nên tươi sáng hơn một chút." 

"......" 

"Nhưng mà, trong lúc em không hay biết, anh Mikkun dường như đã thay đổi một chút so với ngày xưa. Và điều đó hình như đã làm em dao động. Em nghĩ chỉ là do anh Mikkun tự thay đổi, còn em thì tự tiện lý tưởng hóa anh Mikkun, chỉ đơn giản vậy thôi. Nói thật lòng thì, em muốn ôm ấp mỗi ký ức về anh Mikkun của ngày hôm đó mà biến mất khỏi mắt anh. Nhưng... dù đã rất phân vân, nghe tiếng biển này, em lại có cảm giác muốn thử nói chuyện với 'anh Mikkun của hiện tại' thêm một chút nữa." 

"...Cảm ơn em." 

"Em quyết định cho anh thêm một cơ hội nữa. ...Nói thế này có vẻ trịch thượng quá nhỉ. Trong khi em đối với anh Mikkun chẳng là gì cả, chỉ là cô em họ..." 

"Không phải 'chỉ là', em là cô em họ quan trọng của anh." 

Tôi nói. Đồng thời, tôi cũng thầm ngạc nhiên vì những lời đó thốt ra khỏi miệng mình một cách tự nhiên đến thế. Đúng như Maya nói, tôi quả thực đã thay đổi con người mình kể từ hồi tiểu học... à không, làm gì có ai không thay đổi từ hồi tiểu học chứ. Thế mà cứ đứng trước Maya là tôi lại tự nhiên muốn ra dáng anh trai. Tại sao con người đó của tôi lại không thay đổi nhỉ? 

Maya có vẻ hơi bất ngờ khi bị tôi khẳng định chắc nịch như vậy, em ấy lại chêm vào một khoảng lặng ngắn như dấu lặng trong bản nhạc, rồi nói với tôi: 

"Hãy đến đón em. Và nghe một điều ước của em." 

~*~ 

Ngày hôm sau, tôi và Io, chỉ có hai người, đi đến thành phố Toba, tỉnh Mie nơi Maya đang ở. 

Tiền đi lại là do cô chú chi trả. Hai người họ cũng muốn đi lắm, nhưng kẹt công việc nên đành chịu. Cô nhắn nhủ là hãy đưa Maya về càng sớm càng tốt, nếu không làm được thì hãy ở bên cạnh Maya cho đến khi cô chú đến. Mang trong mình mặc cảm tội lỗi vì chính mình là nguyên nhân khiến Maya bỏ nhà đi, tôi cứ thấy áy náy suốt trong lúc nghe chuyện. Nhưng nhớ lại lời Io bảo 'hãy đường hoàng lên', nên giờ tôi quyết định gạt hết sang một bên, chỉ nghĩ đến việc đi đến chỗ em ấy thôi. 

Chúng tôi đổi tàu đến ga Tokyo. Từ ga Tokyo bắt Shinkansen đi ga Nagoya. 

Tôi hầu như chưa đi Shinkansen bao giờ. Hồi còn ở Saitama, tôi vẫn dùng tàu thường để đến Tokyo dự buổi họp mặt nhà Nakanodo. Trừ mấy dịp như đi dã ngoại của trường, lần cuối tôi đi Shinkansen là hồi tiểu học, lúc đến nhà Manabe. Có lẽ vì thế mà ngồi trên Shinkansen thế này làm tôi nhớ lại chuyện hồi đó. 

Khác biệt so với hồi đó là có thêm Io. 

Io có vẻ hiếm khi đi Shinkansen, lúc đầu nhỏ cứ ngó nghiêng xung quanh, nhưng rồi cũng lấy điện thoại ra xem video, và cuối cùng là lăn ra ngủ. 

Đến ga Nagoya, chúng tôi đổi sang tàu tốc hành tuyến Kintetsu. Sau đó đổi sang tàu thường ở ga Ise-shi, hướng về cái ga không người quản lý nơi nhà Manabe từng ở. Đó là một nhà ga đơn sơ, chỉ như một khối bê tông hình hộp chữ nhật được xẻ rãnh cho đường ray chạy qua, rồi gắn thêm cái cổng soát vé. Phía Nam bao quanh bởi rừng rậm, phía Bắc lác đác vài ngôi nhà dân trong thôn xóm. Cái hộp đựng vé đã qua sử dụng đung đưa trong gió biển mặn mòi. 

Bước ra khỏi nhà ga, cảm giác hoài niệm ùa về, vô vàn ký ức sống lại trong tâm trí tôi. A, đúng là cho đến bốn năm trước, năm nào tôi cũng về đây. Tôi cũng hơi muốn đi xem thử con phố chính của thôn, nơi mấy cụ già mặt đỏ gay vẫn đang tán gẫu không dứt, nhưng Io bảo "Không muốn bị người ta nhìn thấy lắm", "Nếu bị ai đó phát hiện mình về thì cả thị trấn sẽ nháo nhào lên, phiền phức lắm". 

Tôi thấy đúng thật là như vậy, nên chúng tôi chỉ đi qua những con đường tắt vắng người, lẳng lặng tiến về đích đến. 

Ở một góc khu dân cư thưa thớt, có ngôi nhà mà Io và Maya từng sống cho đến tận nửa năm trước. Đèn đang bật. Mở cánh cửa kính mờ nặng trịch của ngôi nhà gỗ một tầng cũ kỹ, chúng tôi thấy Maya. 

"Chào anh." 

Maya nói. Em ấy buộc tóc kiểu đuôi ngựa. Không trang điểm cũng chẳng làm móng, trông rất gần với hình ảnh Maya mộc mạc trong ký ức của tôi. 

"Maya," Io gọi rồi lao tới ôm chầm lấy Maya. 

Thấy Io lúc nãy còn tỏ ra bình thản nên tôi hơi ngạc nhiên trước hành động đột ngột này, nhưng quả nhiên nhỏ vẫn luôn lo lắng cho Maya suốt thôi. Nhìn Io như vậy, tôi nghĩ thật may là Maya vẫn bình an vô sự. 

Maya đã đến thị trấn này từ hôm qua. Nghe nói em ấy chưa quyết định sẽ ở đâu, nhưng rốt cuộc đã trọ lại nhà một người tên là "Matagorou-san", người có quan hệ thân thiết với nhà Manabe và cũng quen mặt với chính Maya. Nếu là người đó thì tôi cũng nhớ mang máng. Là người thi thoảng vẫn cho chúng tôi dưa hấu hay cá. 

Maya bảo em ấy cũng mang theo chìa khóa nhà cũ. Nhưng căn nhà cũ tính đến hôm qua thì đã bị cắt hết điện, nước, ga. Thế nên sáng nay, cô đã liên lạc với điện lực Tokai để khôi phục điện tạm thời cho căn nhà. Điện có lại khá nhanh nên từ chiều em ấy đã chuyển sang ngôi nhà này. 

Gặp lại được Maya thật tốt quá. Nhưng chuyến đi hôm nay không chỉ dừng lại ở việc tìm thấy Maya. 

Tôi phải nghe 'điều ước' của Maya. Nếu Maya nhìn thấy dáng vẻ đó của tôi và chấp nhận tôi, chúng tôi có thể trở lại làm anh em họ như trước đây. Nếu em ấy không chấp nhận, chúng tôi sẽ không thể quay lại như cũ. Dù có nói chuyện xã giao thì cũng không thể giao tiếp bằng trái tim được nữa. 

Chúng tôi tập trung trong căn phòng kiểu Nhật rộng khoảng tám chiếu, hầu như không có đồ đạc gì. Chỉ có phòng này là chưa bị tháo điều hòa. Ngồi tàu suốt cũng mệt, tôi cũng muốn vừa tận hưởng máy lạnh vừa nghỉ ngơi thong thả, nhưng cảm giác muốn nhanh chóng nghe 'điều ước' còn mạnh hơn. 

Maya đang ngồi chính tọa giữa phòng bắt đầu nói. 

"Anh Mikkun. Em nói điều ước nhé." 

Giọng điệu rành mạch, khác hẳn vẻ từ tốn thường ngày của Maya. Chắc em ấy đã quyết định kỹ nội dung trước khi tôi đến. 

"Hãy đá Mitake Nagika ngay trước mắt em. Gọi điện ngay bây giờ, bật loa ngoài để nghe rõ tiếng bên kia. Không chỉ đá đơn thuần, mà phải đưa ra lý do đàng hoàng, đá theo cách mà em có thể chấp nhận được." 

Tôi chăm chú lắng nghe từng lời. 

Io khoanh tay, gật gù ra chiều tâm đắc rồi nói nhanh: 

"Đúng đúng, cái loại đàn bà điên tình đó, trước hết Mikitaka phải quăng cho tờ đơn ly dị vào mặt mới được." 

Là Io, người tối qua còn hùng hổ đòi 'tẩn' Nagika. Đương nhiên là nhỏ hưởng ứng nhiệt tình rồi. 

Tôi cũng lờ mờ đoán điều ước của Maya sẽ liên quan đến Nagika. Nhưng tôi không ngờ lại bị yêu cầu đá cô ấy ngay lập tức, ngay trước mặt, nghe rõ mọi nội dung. Maya làm triệt để thật. Chắc hẳn những gì Nagika làm đã khắc sâu trong lòng em ấy... à không, bị đối xử như thế cơ mà. Có yêu cầu đến mức này cũng chẳng lạ. 

Nhưng bảo "làm đi" và có làm được ngay hay không lại là chuyện khác. Nếu chỉ là đá thì chỉ cần nói "chia tay" một chiều rồi cúp máy là xong, nhưng Maya đòi hỏi một cách chia tay có sự thuyết phục. Tôi không tự tin là mình có thể chuẩn bị ngay được. 

"Điều ước thì anh hiểu rồi." Tôi nói dứt khoát. "Nhưng mà thời gian để họp bàn chiến thuật thì..." 

"Không được." Chẳng hiểu sao Io lại là người phản đối. "Loại đàn bà đó phải đá càng sớm càng tốt, dù chỉ một giây. Không cho thời gian họp bàn chiến thuật gì sất." 

"Thời gian cho anh mà..." 

Chẳng biết từ lúc nào Io đã nắm quyền chỉ đạo, chuyện đó cũng đáng bận tâm đấy, nhưng tóm lại là tôi không được cho thời gian chuẩn bị. Hơn nữa, tôi cũng không muốn để lộ vẻ băn khoăn quá nhiều kẻo lại bị nghĩ là "Đang do dự chuyện chia tay Nagika à?". 

Thế nên đành phải làm luôn thôi. 

Tôi bật loa ngoài và gọi cho Nagika. Trong lúc chờ máy, tôi định bụng sẽ sắp xếp lại suy nghĩ một chút, nhưng chỉ sau hai hồi chuông, Nagika đã bắt máy. 

"Alo, Mikitaka-kun hả?" Nagika nói. 

Ánh mắt của hai cô em họ đang đổ dồn vào tôi. Dù sao thì tôi cũng quyết định nói ra ngay từ đầu. 

"Nagika, mình chia tay đi." 

Do thốt ra bất ngờ nên giọng tôi hơi khàn. Một khoảng lặng trôi qua, rồi Nagika nói: 

"Hả? Tại sao?" 

Giọng điệu kéo dài lê thê. Không phải là âm sắc nghiêm túc phù hợp với chuyện chia tay. Cái kiểu nói như thể hoàn toàn không ngờ tôi sẽ đề nghị chia tay, và ngay cả lúc này cũng chẳng coi trọng lời tôi nói cho lắm. 

"Tại sao thì... thì là..." Tôi cũng bị Nagika làm lây cái kiểu nói chuyện thiếu dứt khoát. "Vì tình cảm nguội lạnh rồi chứ sao." 

"Do Manabe Maya-san nhờ đúng không?" 

Nagika nói ráo hoảnh. Tôi hoảng hốt: 

"Sao cậu nghĩ vậy?" 

"Linh cảm. Mà theo diễn biến thì chắc là thế." 

"......" Tôi lỡ im bặt. 

Chà, tôi có nên thừa nhận chuyện này không nhỉ? Nếu Nagika biết chuyện này thì có gì bất lợi cho tôi không? Nhưng giờ mà bảo "Là do tôi tự quyết định" thì Nagika cũng sẽ dễ dàng nhìn thấu lời nói dối của tôi thôi. Vậy thì ngay từ lúc bị nhìn thấu, có lẽ tôi đã chẳng làm gì được nữa rồi. 

Trong lúc tôi còn đang vô thức chờ câu tiếp theo của Nagika, cô ấy nói sau một khoảng ngắt nhịp giống như trong hội thoại thông thường: 

"Vậy thì, cứ coi như là đã chia tay nhé?" 

"Hả?" 

"Cậu cứ bảo với Maya-san là đã chia tay rồi. Chắc nói cả với Io-san nữa nhỉ? Nhưng sau lưng thì mình vẫn hẹn hò. Thế thì vừa giữ được nghĩa lý với hai người kia, mà chúng ta vẫn là người yêu của nhau. Sao? Hấp dẫn đúng không?" 

Nagika nói. Tất nhiên đề xuất đó, trong tình cảnh bị Maya và Io nghe hết qua loa ngoài thế này, là chuyện không thể thực hiện được ngay từ trong trứng nước. Nhưng ít nhất thì Maya cũng đã thấy được chuyện chia tay đang không diễn ra suôn sẻ. Thế nên tôi nói như chặn lời Nagika: 

"Không phải kiểu đó, mà là chia tay thật sự ấy. Hoàn toàn chấm dứt." 

"Vì Manabe Maya-san yêu cầu sao?" 

"Thì... cũng có lý do đó," tôi thừa nhận. 

Hừm, Nagika thốt lên. Cô ấy lờ mờ đoán được Maya đang ở sau lưng tôi, nhưng việc chính miệng tôi thừa nhận điều đó có vẻ khiến Nagika hơi phật ý. Chắc vì thế mà giọng Nagika trở nên gai góc: 

"Nhưng Manabe Maya-san đối với cậu, cũng chỉ là em họ thôi mà nhỉ." 

"......" Tôi ý thức được ánh mắt của Maya bên cạnh nên không thể trả lời trôi chảy. 

"Ít nhất thì đâu phải quan hệ yêu đương đâu đúng không." 

Sau một thoáng im lặng, tôi đáp: "Ừ, đúng vậy." 

"Vậy tại sao cậu lại cần phải nghe lời Manabe Maya-san một cách lề luật đến thế?" Nagika hỏi. 

Lại là câu hỏi đó. Câu hỏi giống hệt câu Nagika đã thốt ra vào ngày Io chia tay bạn trai. Tại sao tôi lại làm những hành động vượt xa khỏi bổn phận thông thường mà một người anh họ sẽ làm đối với Maya và Io? Và tại sao tôi lại coi đó là điều hiển nhiên và hành động một cách tự nhiên như vậy? 

Tôi lại im lặng lần thứ ba. Quyền chủ động trong cuộc đối thoại giờ hoàn toàn nằm trong tay Nagika. Nagika tràn trề tự tin, nói với giọng đầy chắc chắn: 

"Bởi vì Mikitaka-kun, cậu vẫn còn thích tớ đúng không?" 

Tôi hoàn toàn câm nín. Vốn đã ít nói, giờ tôi càng chìm sâu vào sự im lặng. 

"Cậu vẫn còn thích tớ, nhưng chỉ đang cố làm tròn cái nghĩa vụ anh họ thôi chứ gì?" 

Nagika nói. Tôi không nói được gì. Tại sao không nói được ư? Vì trúng tim đen. Vì phát ngôn của Nagika đã chọc đúng vào điểm mấu chốt. 

Sự thật là, trong thâm tâm tôi vẫn chưa thể ghét Nagika được. Dù Maya đã bị đối xử như thế, tình cảm tôi dành cho cô ấy vẫn chưa nguội lạnh. Từ sáng hôm qua đến lúc gọi điện này, tôi đã cố tìm cách để ghét cô ấy. Nhưng mỗi lần như thế, tôi lại nhớ đến chuyện cùng cô ấy ngắm sông Sumida, chuyện đánh được cú home run ở trung tâm bóng chày, chuyện ngắm nhìn góc nghiêng trong trẻo của cô ấy vào những lúc chẳng có gì đặc biệt, hàng mi dài của cô ấy... nhớ lại đủ chuyện, và rốt cuộc không thể đẩy cảm xúc đến mức "ghét" được. 

Tại sao thì tôi không biết, à không, bảo không biết là nói dối. Thật ra tôi hiểu rõ đến mức đau đớn. 

Tôi vẫn thích Nagika. 

Thế nên tôi cứ im như thóc, chẳng nói được gì. Nagika tiếp tục bằng giọng lanh lảnh: 

"Nói thử xem nào, rằng cậu ghét tớ. Rằng không bao giờ muốn nhìn mặt tớ nữa. Nếu thực sự muốn chia tay thì cậu nói được mà đúng không?" 

Nagika có vẻ tin chắc là tôi không nói được. Và thực tế, tôi đã không nói được. Tôi không thể nói ra điều trái với lòng mình. Dù liếc thấy Io đang giận dữ bên cạnh, nhưng môi tôi cứ như bị bóng đè, không sao cử động nổi. 

"Thấy chưa." 

Nagika nói. Giọng điệu như người thắng cược, lại có chút gì đó nhẹ nhõm. Cách nói đó chứng tỏ cô ấy cũng đã tính đến khả năng tôi sẽ nói "ghét". Nhưng cô ấy không để tôi cảm nhận được điều đó. Tôi nghĩ cô gái này thật có bản lĩnh. 

"Mikitaka-kun. Tớ sẽ coi như cuộc gọi hôm nay chưa từng xảy ra, cậu hãy suy nghĩ lại thật kỹ đi." Nagika nói. 

Thế thì không được, tôi nghĩ. Phải chia tay ngay bây giờ. Nếu không tôi và Maya sẽ trở thành người dưng. Dù có nói chuyện xã giao thì cả đời cũng không thể thấu hiểu lòng nhau được nữa. Nhưng nói "Tôi ghét Nagika" thì cũng có gì đó sai sai. Biết là sai mà vẫn nói ra thì cũng không đúng. Tôi cảm giác lời nói thốt ra kiểu đó sẽ chẳng thuyết phục được bất cứ ai ở đây cả. 

Thế nên thay vì nói "ghét", tôi nói: 

"Tôi không thể nói là tôi ghét cậu được." 

"Đúng không nào?" Nagika đắc ý đáp. 

"Nhưng tôi sẽ chia tay." Tôi nói nhanh. "Và không có chuyện suy nghĩ lại đâu, tôi sẽ quyết định ngay trong cuộc gọi này." 

Tôi nghĩ lời này không phải là nói dối. Vì không phải nói dối nên tôi mới có thể nói ra rành mạch như vậy. Đúng thế, dù Nagika có nói gì đi nữa, điểm kết thúc của cuộc gọi này đã được định đoạt. Đó là việc tôi và Nagika chia tay, và cho Maya thấy kết cục đó. 

Tôi không biết liệu Maya có hài lòng với điều đó không, nhưng tôi sẽ nỗ lực hết sức. Dù kết quả có ra sao, nếu bây giờ không làm hết những gì có thể, có lẽ tôi sẽ hối hận cả đời. 

Quyết tâm đó đã có. Chỉ có điều đó là rõ ràng. Cảm xúc ấy tồn tại trong tôi vững chắc hơn bất cứ thứ gì. Đích đến đã thấy rõ. Vấn đề còn lại là làm sao để đi đến đó. 

"Hừm," Nagika nói. 

Nagika có vẻ hơi giận. Chắc là vì tôi cứ khăng khăng đòi chia tay, nhưng thêm vào đó, có lẽ cũng vì những điều tôi nói, đến chính tôi còn thấy mâu thuẫn lung tung nữa là. Trong thâm tâm tôi, cảm xúc yêu thích dành cho Nagika, ý niệm rằng tôi không hề coi Maya theo hướng nam nữ, và cả cái suy nghĩ tựa như sứ mệnh rằng tôi buộc phải chia tay Nagika vì Maya... tất cả trộn lẫn vào nhau, quay cuồng hỗn loạn. Ngay cả chính tôi cũng chẳng hiểu nổi lòng mình. 

Từ góc nhìn của người ngoài cuộc như Nagika, chắc hẳn mọi thứ còn trông rối rắm hơn nhiều. 

"Nếu hẹn hò với tớ, chúng mình có thể làm rất nhiều thứ đấy, biết không?" Nagika nói. "Như là quậy tung hồ bơi này, đi trung tâm bóng chày này, thi xem ai ném bowling điểm cao hơn, hay là đi lễ hội mùa hè nữa. Nhắc mới nhớ, chúng mình đã hứa đi xem pháo hoa ở sông Sumida rồi mà nhỉ? Cậu mong chờ lắm đúng không? Dù rằng một vài việc trong số đó cậu cũng có thể làm cùng Manabe Maya-san, nhưng mà..." 

Nagika dừng lại một nhịp, rồi tung ra đòn quyết định: 

"...Vậy thì làm tình thì sao?" 

Sắc mặt Maya lập tức biến đổi khi nghe thấy những từ đó. Nagika vẫn trôi chảy tiếp lời, không chút vấp váp: 

"Liệu Manabe Maya-san có thể xử lý được khúc gỗ thô thiển cứ động vào là chào cờ của cậu không? Liệu cô ấy có thể khiến Mikitaka-kun phải nôn ra những khối tinh dịch ứ đọng, giống như kiểu vặn cổ gà cho đến chết không?" 

Tôi khẽ thở hắt ra. Tôi đã lỡ tưởng tượng ra cảnh những ngón tay thon dài của Nagika khẽ chạm vào "cậu nhỏ" của mình. Một ngọn lửa nhen nhóm nơi hạ bộ. 

Có lẽ đoán được tôi đang phản ứng lại với những từ ngữ mang tính gợi dục, Nagika tỏ vẻ đắc ý và tuôn ra thêm nhiều lời lẽ tục tĩu hơn. 

"Nếu là điều Mikitaka-kun muốn, thì tớ sẽ làm bất cứ thứ gì, được chứ?" Nagika nói. 

Giọng cô ấy được khuếch đại qua loa ngoài, cả Maya và Io đều nghe thấy rõ mồn một. 

"Mỗi lần gặp nhau, tớ sẽ vắt kiệt thứ dịch trắng đục của cậu theo cách sướng nhất. Tớ cũng có thể cất lưỡi gươm trần của cậu vào bên trong cơ thể tớ bất cứ lúc nào cậu muốn, được không? Quả thực nghĩ lại thì chuyện làm với Maya-san hôm kia có hơi quá đà thật... Thế thì tớ xin lỗi chuyện đó, đổi lại tớ sẽ nghe theo một yêu cầu của cậu. Ví dụ như... phải rồi! Fellatio...??" 

"Có hành động gọi là như thế nhỉ. Trước khi hẹn hò với Mikitaka-kun, tớ hoàn toàn chẳng biết gì về chuyện người lớn cả, nên không rành lắm, nhưng tùy vào cách Mikitaka-kun nhờ vả mà tớ có thể làm cho cậu đấy." 

Tôi có thể cảm nhận được "khối sắt thịt" của mình đang cứng lại đến mức như sắp phát ra những tiếng nghiến ken két ghê rợn. Khối thép nơi háng giật thình thịch vào khóa quần jean một cách hối hả. Như thể nó đang gào thét: 'THẢ TAO RA KHỎI ĐÂY', 'GIẢI PHÓNG TAO ĐI', 'CHO TAO BẮN RA ĐI'. 

Tuyệt vọng chẳng khác nào tên tử tù chờ ngày ra pháp trường đang van xin tha mạng. 

Dĩ nhiên, cái dáng vẻ thảm hại đó đã đập vào mắt Maya và Io đang ngồi ngay bên cạnh. Nhưng ngọn lửa nhục dục đã làm tê liệt một nửa thân dưới, khiến tôi không thể cử động cơ thể một cách tử tế để che đậy sự mất mặt của mình. Vì thế, ánh mắt của Maya vẫn cứ dán chặt vào phần hạ bộ đang phồng to của tôi một cách bất lực. 

Thêm vào đó, chính nỗi xấu hổ ấy lại càng khiến sự cương cứng trở nên dữ dội hơn. 

"Thế nên là, thôi nói mấy lời mê sảng như chia tay đi, thử bình tĩnh nhìn nhận lại bản thân một cách khách quan xem nào." Nagika nói giọng giễu cợt. "Thời gian ở bên tớ là lúc cậu vui vẻ nhất, cậu cũng cực kỳ thích mấy chuyện người lớn, và thời gian ở bên tớ - người có thể làm những chuyện đó - mới là quan trọng nhất với cậu, đúng không?" 

Không phải, tôi nghĩ. 

Những điều Nagika nói, quả thật có thể đúng một phần. Nhưng không phải tất cả đều đúng. Câu chuyện lúc này hoàn toàn không chạm được vào cốt lõi của vấn đề. Tôi hiểu điều đó. Nhưng cứ hễ định suy nghĩ xem điểm nào không đúng, thì cái giọng nói đục ngầu phát ra từ hạ bộ lại xé lẻ suy tư của tôi ra từng mảnh. 

'ĐỒ HÈN', 'THẢ TAO RA', 'CHO TAO BẮN', 'TUÂN LỆNH NAGIKA ĐI'. 

Im đi, tôi nghĩ. Im đi im đi im đi. 

Nhưng tiếng gào thét của dục vọng quá ồn ào, khiến mạch suy nghĩ không thể hoạt động bình thường. Đầu óc tôi lúc này đã bị giọng nói đó chi phối đến một nửa. Vì âm thanh ấy quá lớn, tôi chẳng còn dư dả tâm trí để nghĩ đến chuyện gì khác. 

"Mikitaka-kun đơn giản lắm, đằng nào thì bây giờ cậu cũng đang cương..." 

Ngay khi Nagika vừa khúc khích cười nói câu đó. 

Tôi chợt thấy Io ở bên cạnh đứng phắt dậy. 

Em vung cánh tay phải lên, nhắm thẳng vào hạ bộ tôi và... 

Giáng xuống một cú trời giáng. 

Tôi phát ra một âm thanh không thành tiếng, nghe như tiếng nấc nghẹn. Dù nói sức lực của Io yếu, nhưng chỗ bị đấm lại là chỗ hiểm. Cơn đau khủng khiếp khiến tôi quằn quại, thốc lên tận bụng, khiến tôi buồn nôn. 

Có lẽ âm thanh đã lọt vào điện thoại. Trước bộ dạng bất thường của tôi, đến cả Nagika ở đầu dây bên kia cũng hoảng hốt: "Sao thế Mikitaka-kun!?" 

Vì quá đau, tôi vô thức đánh rơi chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Dẫu vậy, đòn tấn công của Io vẫn chưa dừng lại. Trong khi tôi đang rên rỉ bò rạp bốn chân vì đau đớn, Io lại lấy đà một quãng ngắn, nhắm thẳng vào háng tôi và tung ra một cú đấm sắc lẹm nữa. Cảm giác đau đớn như thể nội tạng bị đấm trực diện chạy dọc sống lưng. 

Không, tinh hoàn vốn là nội tạng, nên cách diễn đạt này hoàn toàn chính xác. Hơn nữa, xét về cảm nhận thực tế cũng đúng nốt. Một cơn đau mang lại cảm giác nguy hiểm đến tính mạng. 

Đương nhiên bộ phận sinh dục đã xìu xuống hoàn toàn, thậm chí còn co rút lại vì sợ hãi. 

Io lại ngồi đè lên người tôi ở tư thế mount position giống như hôm qua. Có hai điểm khác biệt so với hôm qua. Một là tôi chẳng còn chút sức lực nào để đẩy Io ra. Hai là Io đang ngồi quay mặt về hướng ngược lại để đấm vào háng tôi chứ không phải vào mặt. 

Trước khi tôi kịp thốt lên từ "Dừng lại", Io đã vung hai tay nắm chặt xuống háng tôi liên tiếp, động tác y hệt như một đứa trẻ đang ăn vạ. Tiếng hét thảm thiết như bị xé ra từ sâu trong cổ họng tôi vang lên. Nước dãi trắng chảy ròng ròng vì quá đau. Chân tôi co giật kỳ quặc, tạo thành hình dáng như chân của một con bọ ngựa đã chết. Ý thức của tôi cũng suýt chút nữa thì bay mất. 

Tôi dồn hết sức bình sinh mới lôi được Io xuống khỏi người mình. Không còn tâm trí đâu để mà nhẹ tay nên tôi đã dùng toàn lực. Có lẽ vì thế mà Io bị văng ra đập xuống sàn chiếu tatami, nhưng em chẳng hề kêu đau, lại tiếp tục lao vào định tóm lấy háng tôi như một chiến binh điên loạn. 

"Từ từ đã Io!!" Tôi hét lên. 

"Không chờ đợi gì hết!!" 

"Cứ thế này thì 'hàng họ' hỏng mất!!" Tôi van xin. 

"Cho hỏng luôn đi!" Io gào lên. "Anh sẽ không còn là con trai nữa đấy!" 

"Mikitaka đừng làm đàn ông nữa là vừa!!" 

"Em đang nói cái gì..." 

Chưa kịp nói hết câu, Io đã túm lấy cổ áo tôi. 

"Anh đó, anh định vì mấy lời khiêu khích rẻ tiền này mà làm hỏng mối quan hệ quan trọng với Maya sao!? Anh đùa à!? Anh coi thường người khác vừa thôi chứ!?" 

"......!" 

Tôi nuốt ngược lời định nói vào trong. Io túm cổ áo tôi chặt đến mức như muốn xé toạc quần áo. Và thực tế là áo tôi đã bị giãn ra theo hình ngón tay của em. Em ghé sát vào mặt tôi, giọng lạc đi khi hét lớn: 

"Vậy thì! Nếu anh đã thảm hại đến mức đấy!! Em sẽ dùng vũ lực bắt anh trở lại làm Mikitaka ban đầu!! Giờ em sẽ đập nát hai hòn bi của anh, tách anh khỏi Nagika, bắt anh trở lại làm người anh họ tử tế của Maya!! Nếu không làm được điều đó, em sẽ ghét anh, và không chỉ Maya đâu, em cũng không muốn anh bắt chuyện với tụi em thêm một lần nào nữa!! Cả đời này em sẽ không công nhận anh là cùng dòng máu!! Em sẽ bắt cả Runa cũng tuyệt giao với anh luôn!!" 

Nói rồi, Io lắc mạnh cổ tôi tới lui bằng một lực rất mạnh. Cứ như đang cố đánh thức một người sắp chết trên núi tuyết, em làm đi làm lại hành động đó rất nhiều lần. Trong lúc bị lắc như vậy, cơn đau ở háng khi nãy, và tất nhiên cả sự hưng phấn do những lời lẽ của Nagika trước đó, đều tan biến sạch sẽ khỏi cơ thể tôi. 

Chỉ còn lại một ý thức bình tĩnh đến lạ lùng, lạnh lẽo như máu bị đông cứng. Trong ý thức đó, tôi hình dung ra viễn cảnh mình trở thành người xa lạ hoàn toàn với Io và mọi người. Tôi tưởng tượng ra cảnh mình vẫn sống trong chung cư của anh chị em họ, nhưng bị cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với họ. 

"Anh không muốn thế đúng không!?" Io nói. "Nếu em và Maya không còn là em họ của anh nữa, anh sẽ ghét điều đó đúng không!?" 

Io nói tiếp. Tôi nghĩ đó là điều hiển nhiên đến mức chẳng cần phải nói ra... Không, tôi đã nhầm. Tôi nghĩ rằng thực ra phải đến khi được nói thẳng vào mặt, tôi mới nhận ra. Nếu Io không va chạm cảm xúc trực diện như thế này, tôi thậm chí đã không nhận ra được điều hiển nhiên ấy. 

Tôi vẫn muốn làm anh em họ với các em ấy. Tôi vẫn muốn làm một "ông anh" đáng tin cậy của các em ấy. 

Dù hiện tại mọi cảm xúc đang trộn lẫn nhầy nhụa, bản thân tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ cái quái gì, mọi thứ đều hỗn loạn, nhưng tôi tin đó chính là điều quan trọng nhất đối với mình. 

"Chiến đấu đi Mikitaka!!" Io hét. "Chiến đấu đi!! Với tư cách là anh họ của đứa em họ dễ thương nhất thế giới là em, và đứa em gái siêu dễ thương Maya, hãy làm tròn trách nhiệm đó đi!! Vì em và vì Maya!! Vì anh em họ chúng ta!! Với tư cách là một người anh họ, một người anh trai đáng tin cậy!! Hãy đứng lên chống lại Nagika và dục vọng của bản thân đi!!" 

Tôi với tay lấy chiếc smartphone, tắt micro bên mình và tắt cả loa ngoài. 

Tôi muốn có vài giây ngắn ngủi ngắt kết nối với Nagika để nhìn lại lòng mình. Chỉ vài giây là đủ. Chỉ cần thế để quyết định. 

Tôi của trước đây đã hành động quá hời hợt mà không chịu xác định rõ tình cảm của mình. Chính vì thế mà tôi đã làm tổn thương Maya, làm Io phải khóc và tức giận, và có lẽ đã dồn ép trái tim của cả Nagika theo một hướng lệch lạc. 

Vậy nên, hãy quyết tâm thôi. 

Trước giờ tôi đã suy nghĩ quá phức tạp. Thực ra, nghĩ đơn giản hơn cũng được mà. Đối với tôi, điều quan trọng chỉ có một. Tôi phải bảo vệ thứ duy nhất và quan trọng nhất đó. 

Tôi bật micro và loa ngoài lên. Ngay sau đó, Nagika nói: 

"...Hình như tớ vừa nghe thấy tiếng của Io-san." 

Tôi trả lời "Có lẽ vậy". Hét to như thế, có nghe thấy cũng chẳng lạ. 

"Hai người đang ở cùng nhau à?" 

Nagika hỏi. Suốt lúc cãi nhau, điện thoại bị rơi xuống sàn, có lẽ lúc đó micro bị che mất nên Nagika không nghe được nội dung cuộc đối thoại giữa tôi và Io. Nếu nghe được, chắc cô ấy đã hỏi câu khác rồi. 

"Cậu cũng để lộ cái cảnh cương cứng thảm hại đó cho Io-san thấy rồi sao?" Nagika cười nói. 

"Thấy rồi." 

Tôi trả lời rành rọt. 

"Ahaha. Siêu nhục luôn." 

"Không nhục đâu," tôi đáp. "Nghe chuyện kích thích thì cương lên, đó là lẽ thường tình của sinh vật. Cho nên dù có cương lên vì lời nói của Nagika, thì chuyện tôi nhục hay không nhục chẳng liên quan gì cả. Với lại, chuyện 'lên' hay 'xuống' đâu phải là thắng hay thua, chúng ta đâu có đang chơi cái trò chơi đơn giản kiểu đó." 

"Cái gì thế, cậu đang giở thói cùn đấy à?" 

"Có lẽ là đang cùn thật," tôi nói. "Này Nagika, nói cho tôi biết đi. Cương thì có gì xấu? Làm tình, xuất tinh thì có gì là xấu?" 

Một khoảng lặng ngắn ngủi. Nagika không nói gì, nhưng qua điện thoại tôi cũng cảm nhận được ít nhất cô ấy đang tức giận. Một lát sau, cô ấy nói: 

"...Đồ khổ dâm (Do-M)." 

"Ừ, Do-M đấy. Tôi là một trong hàng chục triệu thằng đàn ông khổ dâm ở cái nước Nhật này. Mà bị quản lý chuyện 'nhả đạn' rồi còn bị nói mấy lời dâm tục vào mặt thì thằng nào chẳng thành khổ dâm. Chẳng phải Nagika cũng là một trong những thủ phạm biến tôi thành khổ dâm sao." 

"Mikitaka-kun lúc nào cũng chào cờ một cách thảm hại nhỉ," Nagika cười khẩy. 

"Đúng là tôi cương lên vì Nagika," tôi thừa nhận. "Nhưng mà nhé, nói thật thì, cũng có lúc tôi cảm thấy hưng phấn tình dục với cả Ayanee đấy." 

Im lặng một lúc. Có vẻ như Nagika đang mất thời gian để đo lường xem tôi định nói cái gì. Tôi mặc kệ và nói tiếp: 

"Tôi nói thật lòng hơn nữa nhé. Cũng có lúc tôi có cảm giác đen tối với cả Io nữa." 

Io bên cạnh giật nảy mình. Tôi vẫn thản nhiên tiếp tục: 

"Tất nhiên là cũng có lúc tôi có cảm giác đen tối với cả Maya." 

Maya im lặng nghe những lời tôi nói. Tôi cứ thế tuôn ra: 

"Cũng có khi tôi suýt phát dục với cả Runa. Thậm chí với Hiyori kém tôi bốn tuổi, cũng có lúc tôi lỡ hướng sự quan tâm mang tính dục vọng về phía em ấy. Thì sao nào? Tôi như thế là bất thường à? Tôi có hứng thú xác thịt với những cô gái dễ thương thì là không bình thường về mặt con người sao? Là sai lệch về mặt sinh học sao?" 

Tôi hét vào điện thoại: 

"Chẳng có gì là bất thường cả! Mấy chuyện đó hoàn toàn đếch có vấn đề gì sất!! Cương lên vì gái xinh, hưng phấn vì ngực, muốn nhìn thấy ai đó khỏa thân! Rồi lại gán cho nó những cái tên cao sang và ngạo mạn như là tình với chả yêu! Trong khi còn chẳng hiểu nổi cảm xúc thật sự của mình! Chẳng biết mình đang làm tổn thương người khác! Sống hời hợt, lăng nhăng thì ai mà chẳng từng làm!! Những chuyện đó hoàn toàn đếch có gì đáng xấu hổ cả!!" 

Tôi dệt lên những lời nói đúng theo suy nghĩ của mình. Vì sợ nên tôi không dám nhìn về phía Io và Maya nữa, nhưng tôi không muốn che đậy bản thân hay làm tổn thương người khác thêm nữa. Nên tôi nhìn về hướng không có hai người họ và tiếp tục: 

"Cương thì có gì là xấu!! Ham muốn tình dục thì có gì là xấu!? Bị dạy dỗ thì có gì xấu!? Phơi bày sự dâm dục thì có gì xấu!? Muốn làm tình thì có gì là xấu!? Mấy cái đó là chuyện đương nhiên còn gì!! Chẳng có gì đáng xấu hổ cả!! Điều duy nhất đáng xấu hổ, chỉ có một, độc một điều thôi... Đó là cứ bị mấy chuyện nhảm nhí hiển nhiên đó vờn qua vờn lại, bị xoay như chong chóng bởi mấy cái nhu cầu tầm thường đó! Rồi làm Maya tổn thương! Làm Io phải khóc và nổi giận!! Dồn ép tâm trí Nagika!! Suýt chút nữa phá hỏng mối quan hệ của tất cả mọi người, đó mới là điều đáng xấu hổ duy nhất đối với tôi!! Nói ngược lại thì ngoài chuyện đó ra, những thứ khác đếch có gì đáng phải xấu hổ hết!!" 

"Cương!? Muốn sex!? Bị huấn luyện!? Phơi bày!? Muốn làm tình!? Đương nhiên là thế rồi!! Dù có cương lên vì lời nói của Nagika, thì chuyện đó cũng là cực kỳ bình thường thôi!!" 

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Chỉ nói thôi mà chẳng biết từ lúc nào tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi quệt mồ hôi rồi nói tiếp: 

"Tôi là một thằng nam sinh cấp ba mười lăm tuổi, chuyện yếu lòng trước khoái lạc là lẽ dĩ nhiên!! Chuyện đó bình thường đến mức tầm thường, và hoàn toàn đếch chạm được tới bản chất của tôi!! Bản chất của thằng này, cốt lõi của thằng này, là việc tôi không phải ai khác mà chính là Makino Mikitaka!! Là Makino Mikitaka đối với Io, là Makino Mikitaka đối với Maya, là 'Ông anh họ ngầu lòi' của tất cả các cô em họ!!" 

"Và cái chuyện đơn giản như thế, chuyện mà ai nhìn vào cũng hiểu, thế mà tôi lại ngu đến mức hoàn toàn không nhận ra!!" 

Tuôn ra một tràng đến mức đó, cuối cùng tôi cũng có thể quay sang nhìn Maya và Io. Hai em ấy đã lắng nghe trọn vẹn lời tôi nói. Ít nhất thì có vẻ họ không khinh bỉ tôi. 

Thấy vậy, tôi an tâm hơn một chút. Tôi cố gắng bình tĩnh lại đôi chút, nhưng vẫn không lơi lỏng dây thần kinh, và nói với Nagika: 

"Tôi nghĩ trên trái đất này có hàng tỷ thằng đàn ông dâm dê. Bước ra đường là có thể lướt qua hàng trăm nghìn người như thế mỗi ngày. Nhưng việc trở thành một người anh họ ngầu lòi đối với các cô em họ, thì trên trái đất này chỉ có duy nhất một mình tôi đảm nhận được vai trò đó thôi. So với việc làm một trong hàng tỷ người, tôi muốn trở thành một người duy nhất trong số một người hơn. Tôi muốn trở thành 'Đặc biệt' chứ không phải 'Đương nhiên'. Và 'Đương nhiên' thì có thể trở thành ngay lập tức, nhưng 'Đặc biệt' mà mất đi rồi là hết." 

Nagika, người đã im lặng lắng nghe tôi suốt nãy giờ, cuối cùng cũng mở miệng. 

"...Vì thế nên cậu nói muốn chia tay với tớ sao?" 

Giọng điệu của Nagika khác hẳn với vẻ giễu cợt ban nãy, nó trở nên nghiêm túc. 

"Đúng vậy." 

"Nhưng mà Mikitaka-kun vẫn thích tớ đúng không?" Nagika hỏi. 

"...Đây là câu chuyện về việc tôi muốn trở thành con người như thế nào, nên nó không liên quan đến tình cảm tôi dành cho Nagika." 

Tôi trả lời lấp lửng đôi chút. Vì thiện cảm dành cho Nagika vẫn còn. 

"......" 

Nghe đến đó, Nagika im lặng. Và rồi một khoảng lặng hoàn toàn bao trùm. 

Cứ như thể bị mất sóng vậy. Tất nhiên chẳng đời nào mất sóng lại đúng lúc thế này, chỉ là Nagika đang im lặng mà thôi. Gọi điện thoại khó nắm bắt cảm xúc đối phương hơn là nói chuyện trực tiếp, nhưng lúc này tôi đặc biệt không biết Nagika đang nghĩ gì. Cô ấy đang giận dữ, hay đã buông xuôi vì thấy hết cách, hay đang tính toán đường đi nước bước để quay lại? 

Với tính cách của Nagika, tôi cảm giác khả năng cao là cô ấy đang tức giận. Vì thế, ngay lúc tôi đang xốc lại tinh thần để quyết không thay đổi ý định dù có bị nói nặng lời đến đâu, thì... 

Bất chợt từ loa điện thoại vang lên tiếng nấc nghẹn, rồi tiếp nối là tiếng sụt sịt mũi. Còn nghe thấy cả tiếng hức... hức... nữa. 

Ủa... cái này? Tôi nghĩ. Chẳng lẽ đang khóc...? 

"Hu hu hu hu ~~~~.... Tớ yêu Mikitaka-kun siêu nhiều mà, thích cậu lắm mà..." 

Nagika đột nhiên bắt đầu nói bằng giọng yếu ớt. 

Tôi ngớ người. Với tính cách của Nagika, tôi cứ đinh ninh cô ấy sẽ nổi trận lôi đình, chứ không đời nào ngờ được cô ấy lại khóc lóc như thế này. Nagika thỉnh thoảng lại lạc giọng, nói trong nước mắt: 

"Hả... không được saooo...? Tại sao lại phải chia tay...? Tớ thích Mikitaka-kun siêu nhiều mà..." 

Rồi cô ấy lại bắt đầu khóc. Dù trong lòng cũng có chút mủi lòng, nhưng tôi quyết làm mặt lạnh nói: 

"Ừ... Chia tay." 

Thế là Nagika lại khóc hu hu hu hu giống hệt lúc nãy. Gần đây tôi cũng từng khóc nên tôi biết, khi khóc thật sự thì giọng mình sẽ phát ra những âm thanh kỳ cục hơn mình tưởng. Thế nên cảm xúc của cô ấy lại càng truyền đến tôi rõ hơn. 

"Tớ sẽ xin lỗi cả Maya-san và Io-san mà..." Nagika nức nở. "Tớ sai rồi... nên là mình cứ hẹn hò tiếp đi......" 

"......" Tôi cố tình im lặng để chờ lời tiếp theo của Nagika. 

"Phải rồi Mikitaka-kun! Cậu bảo muốn đi xem bóng chày đúng không? Tớ sẽ mua vé nên mình đi đi! A... nhắc mới nhớ, tớ hay bắt Mikitaka-kun khao tiền nhỉ? Từ giờ chia đôi nhé? Không... tớ bao luôn! Tớ bao hết! Với lại từ giờ, mình sẽ hẹn hò ở gần nhà Mikitaka-kun hết mức có thể! Hay là Mikitaka-kun, từ giờ địa điểm hẹn hò cậu cứ quyết định hết đi cũng được! Ngược lại nếu cậu bảo muốn tớ đưa ra phương án, tớ sẽ đưa ra ít nhất ba cái!" 

"Không, cậu nói thế thì..." Tôi thực sự bối rối. 

"Nên là đừng chia tay nữa nhé?" 

"Không, chia tay." 

"Hảaaaaa~~... Tại sao chứ..." Nagika khóc nấc lên. "Vì Mikitaka-kun tớ sẽ làm bất cứ thứ gì mà? Cứ thoải mái nói đi! Tớ sẽ làm ngay lập tức! Chẳng lẽ là cậu để ý gu thời trang sao...? Mikitaka-kun quả nhiên thích quần áo hở hang hơn à..., hay là Mikitaka-kun không phải M mà thực ra là S...? V-vậy thì tớ sẽ chiều theo sở thích đó! Tớ ghét bị đau, nhưng nếu chỉ một chút thì tớ chịu được, v-với cả!! Cái chuyện Fellatio lúc nãy nói ấy..." 

Tôi vô thức tắt loa ngoài, chuyển về chế độ nghe gọi bình thường. Không nên để Io và Maya nghe thêm cuộc trò chuyện này nữa. Nếu là lời chia tay mà Maya mong muốn, thì chắc hẳn đã nghe đủ rồi... tôi nghĩ vậy, nhưng vì ban đầu đã hứa là cho nghe toàn bộ, nên tôi đưa mắt nhìn về khoảng không giữa Io và Maya để xin phép. 

Thấy Io gật đầu im lặng, tôi cầm điện thoại bước ra khỏi nhà. 

Sau đó, dưới cái nắng gay gắt của giữa hè, tôi đã dành khoảng một tiếng đồng hồ để dỗ dành một Nagika đang bất ổn tâm lý, lúc thì khóc, lúc thì giận, lúc thì làm nũng và mãi không chịu buông tha. 

Vậy là, mối quan hệ kéo dài khoảng hai tháng giữa tôi và Nagika đã đi đến hồi kết. 

~*~ 

Ba chúng tôi lên tàu thường, chuyển sang tàu tốc hành để đến ga Nagoya. Rồi từ đó lên tàu Shinkansen hướng về Tokyo. 

Trên tàu Shinkansen, chúng tôi cùng ngắm cảnh ngoài cửa sổ và nói cảm nghĩ, đổi thức ăn trong hộp cơm bento tàu hỏa cho nhau, và chơi game trên điện thoại. Trông chúng tôi lúc đó chắc hẳn giống như những cặp anh em họ bình thường ở bất cứ đâu. 

Và tôi mong rằng thực tế chúng tôi cũng đã trở lại làm anh em họ bình thường như bao người khác. 

Liệu đã thực sự trở lại chưa? 

Tôi không biết. Tôi nghĩ rằng không phải cứ đá Nagika là mọi vấn đề sẽ được giải quyết êm đẹp ngay. Vụ việc lần này tôi nghĩ đã để lại những khúc mắc riêng trong lòng mỗi người. Và từ đây về sau, nó đã chuyển thành vấn đề cá nhân mà mỗi người phải tự mình đối mặt. 

Liệu có thể nói giảm nói tránh là "đang hướng tới giải quyết" được không nhỉ? Chắc là có nhiều cách nói. Nhưng tôi muốn nghĩ như vậy. Nhìn Maya đang mỉm cười tự nhiên khi ngắm nhìn núi Phú Sĩ ngoài cửa sổ xe, tôi đã nghĩ thế. 

~*~ 

Về đến chung cư, ba chúng tôi đi vào phòng 203 thì thấy dì Yuma hình như đã xin về sớm từ chỗ làm thêm. 

Dì nhìn chúng tôi, nở một nụ cười hiền hậu, rồi hướng ánh nhìn đặc biệt về phía Maya và ôm chầm lấy em ấy một cách nhẹ nhàng. Dì nói "Mẹ lo lắm đấy", "Thật sự sợ lắm", "Đừng có lẳng lặng bỏ đi như thế nữa". Mỗi lần như thế Maya lại lặp lại "Con xin lỗi", "Xin lỗi vì làm mẹ lo", "Là lỗi của con". 

Sau đó hai người bắt đầu tám chuyện linh tinh về chú Matagoro. Chuyện chú Matagoro ngày xưa từng là soái ca, hay chuyện gu chọn xe của chú ấy dị hợm thế nào. Tôi nghĩ họ đang cố gắng quay trở lại mối quan hệ mẹ con êm đềm như trước thông qua những cuộc hội thoại vụn vặt đó. 

Tôi và Io để hai người họ tự nhiên, rồi ngồi xuống ghế bàn ăn. Vừa nghịch điện thoại, chúng tôi vừa lơ đãng chờ đợi dì và Maya làm hòa. 

Tôi tin chắc mọi chuyện sẽ suôn sẻ như một lẽ đương nhiên thôi. 

~*~ 

Hôm đó tiệc ngủ qua đêm được tổ chức. Vì dì muốn ăn mừng linh đình việc Maya đã trở về. 

Tôi cũng rủ cả Runa nhưng em ấy bận không đến được, nên người tham gia chỉ có tôi, Io và Maya. 

Bữa tối có salad Caprese cà chua và phô mai mozzarella, Carpaccio cá hồi hành tây, xúc xích xào súp lơ xanh, bò hầm... toàn những món ngon được bày biện. Nói vậy chứ dì lúc nào cũng có tật nấu hơi nhiều, nên cũng không phải là sang trọng vượt bậc so với ngày thường, chỉ là cảm giác tốn công hơn một chút thôi. Tất nhiên là rất ngon, và chúng tôi ăn rất vào. 

Ăn tối xong, chúng tôi di chuyển sang phòng 204, ba người cùng chơi game. Chúng tôi chơi game bắn súng TPS trên Nintendo Switch. Vừa chơi vừa ngáng chân Io, hay trầm trồ trước kỹ năng của Maya, chúng tôi tận hưởng trò chơi. 

Nước nóng đã sẵn sàng, nên Io và Maya vào tắm trước, tiếp đến là tôi. 

Như mọi khi, tôi dùng loại dầu gội mọc tóc mà chú đang dùng, dù tôi cũng chẳng gặp vấn đề gì về rụng tóc cả. Trong lúc đang gội đầu cảm nhận da đầu mát lạnh, tôi chợt nghe tiếng cửa kéo, và nhận ra có ai đó vừa bước vào khu vực bồn rửa mặt, tức là không gian ngay trước cửa phòng tắm. 

Tôi hơi căng thẳng. Lúc đang tắm mà có người lại gần thì ai cũng sẽ để ý hơn mức cần thiết. Hồi tiểu học tôi đâu có bận tâm. Không biết là do tôi đang ở tuổi dậy thì, hay đây là minh chứng của việc đã trở thành người lớn và sau này cũng sẽ mãi như thế, nhưng tóm lại là vậy. 

Có lẽ vì thế mà tôi vô thức dừng động tác tắm rửa, dồn sự chú ý vào tiếng động phía bên kia cánh cửa. Và rồi người đó lên tiếng. 

"Mikitaka." 

Là giọng của Io. 

Tôi vừa cảm thấy an tâm khi biết danh tính đối phương, vừa cảm thấy căng thẳng khi Io - một cô gái cùng trang lứa - đang ở ngay bên kia cánh cửa mỏng manh. 

Cả Io và Maya, khi tôi đang tắm, để tránh những tai nạn không mong muốn... tức là lỡ nhìn thấy tôi trần truồng rồi trở nên khó xử, thì thường cố gắng không lại gần khu vực bồn rửa mặt. Tôi cũng cố gắng không lại gần bồn rửa mặt khi các em ấy đang ở trong phòng tắm. Vì chỉ cần lại gần thôi là chắc chắn sẽ bị Io chửi cho té tát. 

Thế nên, chuyện được Io bắt chuyện khi đang tắm, hay thậm chí việc em ấy vào khu vực bồn rửa mặt cũng là lần đầu tiên. Dì Yuma thì thỉnh thoảng vẫn hay vào hỏi "Mikitaka-kun, nước nóng vừa không?". 

"Có việc gì à?" 

Tôi hỏi. Bằng cái giọng cà khịa chỉ dùng riêng với Io. 

"Chả có việc gì sất. Chỉ là hết giấy ăn nên vào lấy thôi." 

"Hừm." 

Tôi vừa để ý về phía Io một chút, vừa tắm rửa qua loa. Đang làm thế thì qua lớp kính mờ của phòng tắm, bóng dáng Io mặc bộ đồ ngủ hiện lên, rồi em nói: 

"Hôm nay cảm ơn nhé." 

"À, ừ." 

"Anh không để bụng chứ?" Io hỏi. 

"Chuyện gì?" Tôi hỏi lại. 

"Chuyện em và Maya chẳng có quyền hành gì mà lại khiến anh và Nagika chia tay ấy." 

Tôi dừng động tác tắm lại, nói: 

"...Chẳng phải Io đã nói đi nói lại mấy câu kiểu 'Nên đá càng sớm càng tốt', 'Em ghét con nhỏ Nagika' sao?" 

Tôi nghĩ Io khá hào hứng với vụ này, nhưng... 

"Thì, em là thế," Io thừa nhận. "Nhưng đó là cảm xúc của em, còn cảm xúc của anh thì khác đúng không? Em nghĩ có khi nào em đã yêu cầu một điều đáng ghét không nữa." 

"Io không cần bận tâm đâu," tôi đáp. Rồi nhớ lại chính nắm đấm của Io đã cứu rỗi tôi khi tinh thần đang bất ổn vì chìm đắm trong ảo tưởng tình dục, tôi đính chính. "Không, ngược lại anh được cứu đấy. Đằng nào thì anh cũng không thể tiếp tục hẹn hò với Nagika mà phớt lờ cảm xúc của Maya được, và bản thân anh cũng đã chấp nhận rồi mới chia tay mà." 

"Thế thì tốt." 

Cuộc hội thoại dường như kết thúc ở đó. Bóng Io qua cánh cửa biến mất, sự hiện diện của em mờ nhạt dần. 

Tôi bắt đầu tắm rửa trở lại, vừa đặt chiếc khăn đầy bọt lên lưng thì... 

Đột nhiên cửa phòng tắm mở toang cái rầm, Io mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt lao vào, hét lớn: 

"Bùmmm!!" 

"Cái gì!?" 

Tôi bất giác co rúm người lại. 

"Giật mình chưa?" Io nói với vẻ mặt đắc thắng. 

"Đương nhiên rồi!" Tôi dùng chút bình tĩnh còn sót lại, lấy khăn che lên đùi, giấu đi phần hông. 

"Gớm, làm gì mà cuống thế." Io khúc khích cười. 

"Không... thế thì phải cuống chứ. Mà có chuyện gì đấy?" 

"Để tưởng thưởng cho anh, em nghĩ lâu lắm rồi mới kỳ lưng cho anh một bữa, thế thôi." 

Io chắp tay sau lưng, xoay một vòng tại chỗ và nói. 

Chà, nếu là vậy thì chắc nhờ em ấy kỳ cho cũng được, tôi nghĩ. Tôi cảm giác không chỉ có thế... chắc cũng có cả ý muốn chơi khăm dọa tôi nữa... nhưng mà, một Io bướng bỉnh chắc không thể đường đường chính chính úy lạo tôi được, nên màn kịch vừa rồi chắc cũng là lời rào đón cần thiết theo cách của em ấy. 

Tôi lấy thêm một chiếc khăn nữa từ móc treo, quấn quanh hông, rồi đưa chiếc khăn đầy bọt cho Io. Rồi tôi ngồi nguyên trên ghế tắm, quay lưng về phía em. 

Io nhận lấy khăn, kỳ lưng cho tôi nhẹ nhàng đến bất ngờ. Có vẻ em ấy cũng quan tâm đến tôi theo kiểu một người để ý đến sắc đẹp, rằng khi tắm thì nên rửa bằng bọt chứ không nên chà xát da. Em thoa bọt khắp tấm lưng mà một mình tôi khó với tới, cảm giác cũng khá dễ chịu. 

"Lưng anh rộng một cách lãng phí thật đấy. Cứ như mấy con đường ở quê chẳng dùng làm gì," Io nói. 

"Lưng rộng thì cứ khen thẳng là rộng đi xem nào." 

"Rộng rộng. Giống bãi đậu xe của tiệm Pachinko ấy." 

"Anh thích bãi đậu xe tiệm Pachinko đấy nhé. Cảm giác rộng rãi và đáng tin cậy mà." 

"Cơ mà nhé, nghe cái bài diễn thuyết dâm dục của anh ban trưa ấy? Tự nhiên em thấy mọi chuyện sao cũng được. Chắc em đã để ý quá nhiều đến mấy chuyện tiểu tiết rồi," Io nói. 

Tôi nhớ lại chuyện ban trưa. Giờ nghĩ lại mới thấy hơi xấu hổ. Nên tôi cố gắng không nhớ quá chi tiết. Đợi thêm chút thời gian nữa, khi nào có thể nhìn nhận mọi việc khách quan hơn rồi hãy nhìn lại. 

"Anh nói mấy câu kinh khủng thật đấy. Rằng nhìn em, nhìn Maya, nhìn chị Ayane, nhìn Runa, thậm chí là cả Hiyori bằng con mắt dâm dê." 

"Thì, anh có nói," tôi đáp. Tự tôi cũng thấy mình đã thốt ra những lời không tưởng, nhưng giờ mà phủ nhận thì kỳ cục, nên tôi trả lời "Đúng thế". 

"Anh nhìn em bằng con mắt dâm dê hả?" 

"Thì thành ra là thế." 

Nếu xấu hổ thì trông lại càng giống dê xồm, nên tôi nói một cách đường hoàng. Mà sự thật là thế, với lại nhìn bằng mắt dâm dê đâu có nghĩa là sẽ làm hành động dâm dê. 

"Hưm..." 

Io thốt lên bằng giọng không cảm xúc, rồi đưa năm ngón tay vào sườn tôi, cử động liên tục, cù lét tôi. 

"Á ha ha ha ha ha." 

Tôi buột miệng cười lớn. 

"Thấy chưa thấy chưa! Sao!? Thế này mà bảo là nứng à!" Io vừa cười vừa nói. 

"Ha ha ha ha ha, cái này không phải là nứng hay gì, mà là nhột thôi!" 

Tôi càng hét to hơn. 

"Này thì này thì! Sao!? Hét to quá đấy!?" Io thốt ra những âm thanh tinh quái, đưa ngón tay cù lên phía trên, sát nách tôi. 

"Hí ha ha ha ha ha ha!" 

Bị Io cù, tôi cười lớn nhất trong ngày. Thở không ra hơi, tôi vặn lưng né đòn cù của Io và nói: 

"Rồi rồi! Xong rồi! Trả khăn đây!" 

"Không trả đâunnn!" 

Io nói rồi cầm khăn chạy ra góc phòng tắm. Tôi đang quấn khăn quanh hông, nếu đứng lên thì lộ hàng, nên em ấy biết tỏng là nếu chạy ra góc phòng tắm thì tôi sẽ không đuổi theo được. Đồ khôn lỏi. 

Từ trong góc phòng tắm, Io vừa hô "Này thì! Này thì!" vừa quất cái khăn như roi vào tấm lưng không phòng bị của tôi. 

"Đau đau," tôi kêu lên, Io ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tôi nghĩ Io đúng là một Sadist (S) bẩm sinh... Mà thôi vui là được. Việc tôi thích nghi nhanh chóng với sự huấn luyện của Nagika, biết đâu cũng có một phần vạn lý do là vì hồi nhỏ tôi đã ở bên cạnh một Sadist như Io. 

Tôi muốn phản pháo một chút nên nói: 

"Io cũng dâm bỏ xừ!" 

"Hảaaa? Em đây siêu thanh lịch nhé!?" Io nói bằng giọng khiêu khích. 

"Thì, lúc anh đang ngủ em còn hôn anh mà..." 

Ngay lập tức mặt Io đỏ bừng. Em ấy xấu hổ dễ thấy đến mức thốt ra tiếng "Hanya". Nếu là em họ khác thì tôi sẽ nương tay, nhưng với Io thì không có khoan nhượng. Mặc kệ Io đang đỏ mặt, tôi tiếp tục: 

"Anh chỉ có cảm giác dâm dê thôi, còn Io nghĩ bậy xong còn chuyển sang hành động luôn, nên Io dâm hơn là cái chắc! Chốt! Phản biện thành công!! Không cần xét xử gì thêm!!" 

Tôi nói giọng hơi giống học sinh tiểu học. Io nắm chặt tay, đấm thùm thụp vào hông mình vẻ cay cú và nói: 

"C... Cái chuyện cỏn con thế mà cũng nhớ, còn cố tình bới móc lại, Mikitaka mới là đồ siêu dâm!! Đồ bị ám ảnh bởi sex!!" 

"Bác bỏ!! Chuyện đó không hề cỏn con chút nào!!" Tôi cãi lại ngay. "Lợi dụng lúc người ta đang ngủ, thừa nước đục thả câu, còn đưa cả lưỡi vào nữa, em mới là đồ siêu siêu dâm đã cưỡng hôn nồng nhiệt nhé!!" 

"H... Hảaaa!?" Io trố mắt ngạc nhiên. "Chờ, chờ chút... Đưa cả lưỡi vào á, cái đó hoàn toàn là bịa đặt rồi nhá!! Tội vu khống! Bắt quả tang! Thưa tòa!!" 

"Đó là lời chối tội thảm hại của bị cáo!!" 

"Nhân chứng này não toàn sex nên không phân biệt được thực tế và ảo tưởng rồi! Em chỉ nảy sinh ý định nhất thời, chạm môi khoảng hai giây thôi! Cái đó còn chẳng biết có gọi là hôn được không, chỉ cỡ như bị bóng ném trúng hay không trúng thôi ấy!!" 

"Xạo ke!! Nụ hôn hai tháng trước rõ ràng là..." 

"Hả!? Hai tháng trước!?" 

"Hai tháng trước chứ gì?" Tháng Sáu thì chắc chắn là hai tháng trước rồi. 

"Là một tháng trước chứ!" Io nói. 

Hửm? 

Có gì đó sai sai. 

"Anh bị ngốc à? Hôn là vào tháng Bảy chứ?" Io nói. 

"Không không..." Tôi nhớ lại rõ ràng cái đêm tiệc ngủ mà tôi bị Io hôn. Hôm đó chắc chắn là trước kỳ thi cuối kỳ, và ngay sau khi tôi hẹn hò với Nagika nên... "Chắc chắn là tháng Sáu." 

"Hả? Anh lẩn thẩn à?" Io phản bác rành rọt. "Em hôn là vào tiệc ngủ ngay sau khi bước vào kỳ nghỉ hè tháng Bảy chứ?" 

"......?" 

Io đang nói cái gì vậy. 

Đúng là sau tiệc ngủ tháng Sáu, sang tháng Bảy, tháng Tám vẫn có tổ chức tiệc ngủ. Nhưng đêm đó, tôi không hề có ký ức là bị ai hôn cả. Ít nhất là về phía tôi thì không có ký ức đó. 

Hửm? 

Chuyện này chẳng lẽ là... 

"Không ngờ Mikitaka lại thức..." Io thở dài. "Anh nhìn hoàn toàn như đang ngủ say, em nghĩ mình đã làm rất nhẹ nhàng để không đánh thức anh mà..." 

"...Chờ chút." 

"Gì?" 

"Này, tiệc ngủ ấy... không phải là tiệc ngủ đó sao?" Tôi hỏi. "Cái đêm 'Tiệc chúc mừng Mikkun có bạn gái' tổ chức vào tháng Sáu ấy, ngoài Io và Maya ra, còn có cả tôi, Runa và Ayanee ngủ lại..." 

"Không phải. Em nói bao nhiêu lần rồi, là tháng Bảy, với lại lúc đó em còn chưa hẹn hò với Koisogawa-kun mà." 

"......" 

"Phải rồi, nhớ ra rồi!" Io đấm nhẹ tay vào lòng bàn tay. "Ngày tổ chức tiệc ngủ cuối tháng Sáu, đúng là đêm của ngày hẹn hò đầu tiên. Nên em cứ lấn cấn chuyện được Koisogawa-kun tỏ tình ở nhà hàng gia đình, đêm tiệc ngủ đó em cứ suy nghĩ mãi về việc sẽ hẹn hò với cậu ấy thế nào, nên hình như chẳng tận hưởng được mấy." 

"......" Đúng là hôm đó Io lạnh lùng lạ thường. 

"Ít nhất thì, cái đêm em hôn anh, chị Ayane chắc chắn không có ở đó. Chị Ayane cuối tháng Sáu đã chuyển đi rồi mà. Với cả, hình như Runa cũng không có ở đó hay sao ấy." 

Tôi nhớ lại sâu hơn. 

Sau tiệc ngủ cuối tháng Sáu, tiệc ngủ bị gián đoạn một thời gian. Là để Io tập trung ôn thi cuối kỳ. Tôi bắt đầu ăn tối lại ở nhà Manabe là sau khi thi xong, và việc ngủ lại là chuyện của giữa tháng Bảy, ngay sau khi bước vào kỳ nghỉ hè. Đêm đó Runa, Ayanee và Hiyori đều không ngủ lại. Đó là tiệc ngủ cơ bản nhất chỉ có tôi, Io và Maya. 

Nói vậy có nghĩa là. 

"...Này," tôi nói. "Có khi nào nãy giờ những điều Io nói là thật không?" 

"Tất cả là thật," Io nói giọng bực bội. 

"Chỉ chạm môi với môi thôi?" 

"Đúng!" 

"Thật sự chỉ là nụ hôn đến mức không biết có chạm hay không thôi á?" 

"Đúng đúng!" 

"Anh hoàn toàn không tỉnh dậy? Hay là ngủ say như chết?" 

"Đúng đúng đúng!" 

...Nói vậy có nghĩa là. 

Một kết luận mà tôi hoàn toàn không hề nghĩ tới, thậm chí còn từ chối suy nghĩ tới, sắp sửa hiện ra. Một câu trả lời có thể khiến trời đất đảo lộn, vũ trụ nổ tung sắp bật ra. 

Câu trả lời đó đã trào lên đến cổ họng, nhưng trước khi nói rõ thành lời, tôi cần xác nhận lại một điều. 

"...À ừm, nói chuyện này hơi kỳ, nhưng Io không hôn anh hai lần đấy chứ? Kiểu như hôn anh một lần ở tiệc ngủ tháng Sáu chẳng hạn..." 

"Anh mộng du à? Làm gì có chuyện làm hai lần?" 

Io nói. Có vẻ em không nói dối. Một Io bộc trực đến mức chỉ bị chỉ trích chuyện hôn hít thôi đã đỏ mặt tía tai, tôi không nghĩ có thể giả nai giỏi đến thế này. Hơn nữa nếu thế, nụ hôn với Koisogawa sẽ không còn là nụ hôn đầu nữa, tiền đề của câu chuyện trước đây sẽ bị đảo lộn hết. Hoàn toàn vô lý. 

Kết luận là thế này. 

Người hôn tôi ở tiệc ngủ tháng Sáu không phải là Io. 

Io đúng là đã hôn tôi. Nhưng đó là một thời điểm khác, và nói thêm là... vì tôi ngủ nên không thể chắc chắn Io nói thật bao nhiêu phần trăm, nhưng nếu tin lời Io thì đó chỉ là phút ngẫu hứng nhất thời, một nụ hôn nhẹ nhàng chỉ chạm môi, và thực tế là tôi vẫn ngủ say không hề hay biết. 

Những người chị em họ tham gia tiệc ngủ tháng Sáu có bốn người. Io, Maya, Runa, và Ayanee. Trong số đó, tôi đã nhận được lời chứng thực "không hôn" từ Maya và Runa. Nên theo phương pháp loại trừ, tôi cứ đinh ninh là Io đã hôn, nhưng giờ hỏi chính chủ thì hóa ra không phải cô ấy. 

Vậy nên người chị em họ đã thực hiện nụ hôn đó, chỉ còn lại duy nhất một người chưa được lấy lời khai. 

Chỉ còn lại người chị họ lớn tuổi nhất trong số chúng tôi, người giống như chị cả của tất cả. 

Người đang theo học ở một nơi gọi là "Đại học" mà không ai biết. 

Người con gái mang dáng vẻ cô độc nhất. Người vừa sở hữu vẻ đẹp của vầng trăng, vừa mang sự bí ẩn của màn đêm, dịu dàng nhưng đồng thời cũng không bao giờ để lộ tâm can thật sự cho chúng tôi thấy. 

Mối tình đầu. 

Người đã hôn tôi - cậu nhóc lớp 6 - vào bốn năm trước. 

Người tôi thương nhớ. 

Người tôi yêu dấu. 

Người đã dạy cho tôi biết thế nào là sự hủy diệt nhân danh tình yêu. 

Người chắc chắn đang chiếm giữ trung tâm của thế giới đã vỡ vụn. 

Người ở nơi bắt đầu của tất cả. Người cũng ở nơi kết thúc của tất cả. 

Người ở nơi mọi định mệnh hội tụ. Người ở phía bên kia của mọi hành trình. 

Người tôi phải gặp. Người tôi phải nói chuyện. Người đã biến mất khỏi tòa nhà này. Và chắc hẳn đang sống ở một nơi ở mới. 

Người khác giới đầu tiên đối với tôi. Và cũng là người phụ nữ đầu tiên. 

Nakanodo Ayane. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!