Sáng hôm sau.
Tôi thức dậy trên chiếc giường quen thuộc trong phòng mình.
Liếc nhìn điện thoại, tôi thấy một tin nhắn từ Io: "Hôm nay rảnh không?"
Tôi hồi âm: "Rảnh, mà chi vậy?"
Một lúc sau, câu trả lời đến: "Hai đứa mình đi chơi nhé?"
Tôi vò đầu bứt tai. Vừa mới ngủ dậy nên não bộ còn chưa kịp khởi động, nhưng tôi cũng thừa hiểu đây là một lời mời hiếm có đến mức nào.
Kể từ khi Io chuyển đến Tokyo, dù chúng tôi thường xuyên chạm mặt nhau ở nhà dì Manabe, nhưng hầu như chẳng bao giờ cùng nhau đi chơi đâu cả. Lần duy nhất chúng tôi ra ngoài cùng nhau là để khảo sát địa điểm cho buổi hẹn hò của tôi với Nagika vào tháng Năm, và đó gần như là tất cả.
Hình như còn một lần đi tham quan đền Meiji nữa nhỉ? Nhưng ít nhất thì đây sẽ là lần đầu tiên hai đứa đi riêng với nhau với mục đích đi chơi thực sự.
"Được thôi, đi đâu đây?"
Tôi nhắn lại.
Một lúc lâu không thấy hồi âm. Với cảm giác bồn chồn không yên, tôi nằm ườn trên nệm xem YouTube giết thời gian thì Io nhắn tới:
"Em định đi nói lời chia tay với Koisogawa-kun."
Ra là vậy. Cuối cùng thì em ấy cũng quyết định chia tay.
"Anh đi cùng em đến gần đó được không? Tất nhiên là Mikitaka sẽ không gặp mặt Koisogawa-kun đâu."
Đi cùng ư?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Chà, chuyện này nghĩa là sao đây? Tôi cứ để nguyên màn hình LINE đó mà chưa biết phải trả lời thế nào, thì Io lại bồi thêm một tin nữa.
"Em thấy bất an nên muốn anh đi cùng thôi. Nếu anh không thích thì bỏ qua đi."
Nếu để quá lâu mới trả lời thì sẽ tạo cảm giác như tôi đang do dự, nên tôi nhanh chóng gõ: "Được mà".
Io trả lời: "Cảm ơn anh".
Tuy nhiên, chuyện này có thực sự ổn không nhỉ?
Con trai đi tháp tùng một cô gái đến chỗ chia tay bạn trai, dù chỉ là đi cùng một đoạn đường, thì sự hiện diện đó mang ý nghĩa gì đây?
Nhưng tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối đề nghị của Io. Làm thế chẳng khác nào thấy người gặp nạn mà không cứu, trong khi về cơ bản, tôi luôn muốn trở thành chỗ dựa cho con bé. Hay nói đúng hơn, việc đó với tôi là điều hiển nhiên, nên tôi mới trả lời nhanh chóng như vậy.
Hành động thì đã quyết định xong rồi. Vậy còn cảm xúc thì sao?
Cùng một hành động, nhưng tâm thế khác nhau thì ý nghĩa cũng sẽ khác biệt hoàn toàn. Cảm xúc là thứ tôi có thể điều chỉnh ngay từ bây giờ. Tôi nên đi cùng Io với tâm thế nào đây?
Với tư cách là anh họ? Nhưng hành động này đã vượt quá phạm vi thông thường của một người anh họ rồi.
Với tư cách là bạn khác giới? Hay là bạn thanh mai trúc mã?
Cả hai cái danh xưng đó dường như chỉ là cách nói giảm nói tránh cho từ "anh họ", nên tôi cảm thấy chẳng đáng để vin vào.
Với tư cách là Makino Mikitaka đối với Io.
Cách nói này nghe hợp lý nhất. Bỏ qua chuyện anh họ hay nam nữ đơn thuần, tôi sẽ đi cùng em ấy với tư cách là Makino Mikitaka của riêng Io.
Nhưng rốt cuộc, điều đó có nghĩa là gì chứ?
~*~
Khi tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời thì bản thân đã ngồi bên cửa sổ của một quán cà phê lúc ba giờ chiều.
Đây là một nhà hàng Pháp có phục vụ bữa trưa, nhưng vì đã qua giờ cao điểm nên khách khứa khá thưa thớt. Lúc nãy tôi vừa xử lý xong một chiếc hamburger sáng tạo dày cộm thịt. Giờ thì trên bàn chỉ còn lại tờ giấy gói dính sốt và ly nước gừng đã cạn đáy.
Ngay lúc này đây, Io đang nói lời chia tay với Koisogawa Naoki.
Tôi và Io đã tách nhau ra tại quán cà phê này ba mươi phút trước. Hiện giờ tôi đang trong trạng thái chờ em ấy quay lại.
Trên đường đến đây, tôi và Io hầu như không nói chuyện gì. Em ấy phớt lờ tất cả những gì tôi nói. Dù có hơi nghĩ rằng thái độ đó thật xấc xược khi chính em ấy là người rủ tôi đi, nhưng tôi nghĩ cũng không nên ép Io mở miệng khi em ấy không muốn, nên rốt cuộc tôi cũng chọn cách im lặng.
Và thế là tôi bị dẫn đến quán cà phê này.
Io bảo: "Anh cứ đợi ở đây. Em bao, cứ gọi món gì anh thích."
Biết Io có thói quen tiêu xài hoang phí nên hay túng thiếu, tôi đã không gọi món gì quá đắt tiền, nhưng tôi nghĩ chỉ riêng tiền bữa trưa này thôi cũng đủ gây sát thương cho ví tiền của một học sinh cấp ba rồi.
Tôi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ vừa suy nghĩ mông lung. Những dòng suy nghĩ mơ hồ đến mức tôi cũng chẳng biết chủ đề chính là gì.
Bỗng nhiên, một bóng dáng quen thuộc lướt qua khung cửa sổ.
Cô gái ấy mặc một chiếc áo phông trắng có logo tiếng Anh, quần ngố dài đến đầu gối và đi giày thể thao hàng hiệu. Trên đầu cô ấy đội mũ lưỡi trai, che đi mái tóc xoăn nhẹ bên dưới.
Khi cô ấy quay lại nhìn về phía này, bóng râm từ vành mũ che khuất ánh nắng mùa hè biến mất, để lộ ra khuôn mặt trông có vẻ mạnh mẽ và kiên định.
Đó là Mitake Nagika.
Khác với những lúc hẹn hò với tôi, cô ấy ăn mặc khá thể thao. Gần đây tôi cứ tưởng gu thời trang của Nagika đã thay đổi, nhưng có lẽ cô ấy chỉ điệu đà hơn khi đi hẹn hò với tôi mà thôi.
Cô ấy nhận ra tôi, gõ nhẹ vào cửa kính và mỉm cười vui vẻ.
Tôi giơ tay chào lại nhẹ nhàng. Nhưng trong lòng, tôi thầm nghĩ có lẽ chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Tình cờ gặp được cô ấy thì vui thật đấy, nhưng tôi đang đi cùng Io mà.
Nếu Nagika và Io chạm mặt nhau thì sẽ thế nào đây?
Nghĩ đến việc có thể lại gây ra hiểu lầm tai hại, niềm vui sướng bị nỗi bất an nuốt chửng hoàn toàn.
Chiếc chuông gắn trên cửa ra vào reo lên, Nagika bước vào quán. Cô ấy nói gì đó với nhân viên, chắc là kiểu "Người ngồi kia là bạn tôi, tôi ngồi cùng được không ạ?". Sau đó, cô ấy đi thẳng về phía chỗ ngồi của tôi.
Nagika ngồi xuống đối diện tôi ở bàn hai người và mở lời:
"Ái chà, trùng hợp ghê chưa. Sao cậu lại ở đây?"
"À thì..." Tôi ậm ừ lảng tránh. Nhưng ngay lập tức tôi nghĩ lại, nếu để lộ vẻ bối rối thì sẽ rất bất lợi, nên tôi sửa giọng: "Trùng hợp thật đấy. Tớ vui lắm."
"Mà nè, quán này giống kiểu dành cho hẹn hò ha, cậu đi một mình đến chỗ này à?"
"À, haha..." Tôi chỉ biết cười trừ.
"Ấy, câu hỏi vừa rồi hơi mang tính soi mói nhỉ," Nagika có vẻ hơi hối lỗi. Trông có vẻ là hối lỗi thật lòng. "Mikitaka-kun cũng có lúc muốn đi một mình đến những chỗ thế này mà."
"À, ừm."
"Tớ đã suy nghĩ rồi, có lẽ trước giờ tớ hơi nghi ngờ Mikitaka-kun quá mức," Nagika nói, giọng đầy vẻ chiêm nghiệm. "Nhớ lại thì, buổi hẹn đầu tiên của chúng ta cũng bắt đầu từ hiểu lầm nhỉ. Bắt đầu từ sự nghi ngờ rằng Mikitaka-kun đang cùng lúc tán tỉnh cả chị Manabe Maya và tớ."
"À, đúng là vậy thật."
Nhớ lại thì, vài phút đầu của buổi hẹn hò đầu tiên, Nagika đã đinh ninh tôi là một gã không đàng hoàng, nên cô ấy chẳng thèm mở miệng nói câu nào.
"Lúc đó tớ mới biết Manabe Maya-san là em họ của cậu, và hai người chỉ đi khảo sát địa điểm hẹn hò thôi, thế là hiểu lầm ban đầu được giải tỏa."
"Ừ."
"Sau đó, chúng ta đã hẹn hò vào tháng Sáu. Tính ra cũng được khoảng hai tháng rồi nhỉ."
"Đúng vậy."
"Rồi nghe chuyện cậu hôn Maya-san, hay chuyện cậu vẫn còn giữ tình cảm với người chị họ hơn bốn tuổi, tớ cũng đã nổi giận..."
"Tớ thực sự xin lỗi."
"Nhưng nghĩ lại thì, trong hai tháng qua, chúng ta đã hẹn hò như những cặp đôi bình thường, và thực tế chúng ta đúng là một cặp đôi bình thường mà."
"Đúng thế thật," tôi vừa nói vừa nghĩ.
Nguy to rồi.
Trực giác mách bảo tôi, bây giờ mà Io quay lại là tiêu đời. Nếu Io và Nagika gặp nhau thì hỏng bét.
Nhân viên đến hỏi gọi món, Nagika gọi một ly trà ô long.
"Ngồi không thì cũng ngại nên tớ gọi đại thôi, chứ lát nữa tớ có hẹn đi chơi với bạn rồi," Nagika nói. "Nên nếu tớ không uống hết thì xin lỗi nhé. Mikitaka-kun uống phần còn lại cũng được. Tớ sẽ để tiền lại."
"Ừ," tôi đáp.
May quá. Có vẻ Nagika không định ngồi đây lâu. Nếu Nagika rời đi trước khi Io đến thì mọi chuyện sẽ êm đẹp. Tôi bắt đầu cầu mong cho cuộc chia tay của Io kéo dài thêm chút nữa, dù biết suy nghĩ đó thật tồi tệ.
Nagika lơ đãng nhìn quanh không gian sang trọng của quán và nói:
"Cái sự nghi ngờ từ buổi hẹn đầu tiên ấy, chẳng hiểu sao mãi không tan biến..." Nagika vẫn tiếp tục nói, chẳng hề hay biết ngọn lửa nôn nóng đang thiêu đốt lòng tôi. "Có khi nào Mikitaka-kun là kiểu đàn ông lăng nhăng, thích tán tỉnh và dây dưa với nhiều cô gái cùng lúc không nhỉ? Hoặc cho dù bây giờ chưa phải, thì biết đâu cậu lại có tố chất để trở thành kiểu đàn ông đó."
"Không không, hoàn toàn không phải đâu."
"Ừ nhỉ."
"Vụ của Maya hay chị Ayane tớ đều giải thích rõ ràng rồi mà."
"Vụ của Maya-san thì tớ vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục đâu nhé," Nagika nói như vô tình đâm thấu tim tôi, rồi tiếp lời, "Xin lỗi xin lỗi, chắc tớ lại có ấn tượng thất lễ rồi."
Tôi làm bộ như không có gì, lén bật màn hình điện thoại dưới gầm bàn khuất tầm mắt Nagika và mở LINE lên. Tôi mở khung chat với Io.
"Nhưng mà, chuyện đó cũng là hai tháng trước rồi nhỉ," Nagika nói.
"Ừ, đúng vậy."
Vừa gật gù tán đồng, tôi vừa gửi cho Io tin nhắn: "Xin lỗi, khoan hẵng quay lại".
Đã gửi.
Hú hồn. Thế này thì chắc Nagika và Io sẽ không chạm mặt nhau đâu.
"Nên tớ đã nghĩ là. Từ giờ trở đi, có lẽ tớ nên tin tưởng Mikitaka-kun nhiều hơn nữa."
"Cứ làm thế đi," tôi cười khổ. Cảm thấy nhẹ nhõm đi một chút vì đã gửi được tin nhắn.
"Có lẽ tớ nên tin rằng cậu chẳng có gì với Manabe Maya-san, Manabe Io-san, hay cả Nakanodo Ayane-san nữa."
"Đương nhiên rồi."
"Tớ, từ giờ trở đi sẽ tin Mikitaka-kun..."
Đúng lúc cô ấy nói đến đó.
Đồng tử của Nagika giãn ra như thể nhìn thấy một thứ gì đó kinh khủng, đôi mắt đen kịt như màn đêm nuốt chửng mọi ánh sáng. Cô ấy hơi nhổm người dậy, toàn thân cứng đờ như thể đang đối mặt với một kẻ thù trang bị tận răng.
Tôi bất giác nhìn theo hướng mắt của Nagika.
Io đang đứng đó.
Io mặc một chiếc áo phông in họa tiết hoa lá màu vàng cam, phối cùng quần màu xanh nhạt. Em ấy đeo một chiếc túi mini nhỏ xíu như đồ chơi trên vai và đi đôi bốt to sụ.
Đó chính là cái gọi là "trang phục hẹn hò".
Thấy tôi và Nagika đang ở cùng nhau, khuôn mặt em ấy lộ vẻ bối rối một nửa. Nửa còn lại, có lẽ là dư âm của cuộc chia tay, trông có vẻ đượm buồn.
Tôi buột miệng hỏi Io:
"Io, LINE đâu?"
Rõ ràng tôi đã nhắn là "khoan hẵng quay lại" rồi mà.
"Hả? Cái thông báo vừa tới á?"
Vừa nói Io vừa nhìn vào màn hình điện thoại. Và có lẽ em ấy đang nhìn cái thông báo tin nhắn của tôi hiện trên màn hình khóa, thứ mà giờ đây em ấy mới để ý tới.
Có vẻ như em ấy chưa hề đọc nội dung.
"LINE?" Nagika lên tiếng.
"Tớ có gửi LINE..." Tôi chỉ nói lấp lửng đến đó rồi im bặt.
Tôi không thể nói thêm gì nữa. Vì thế, chuỗi đối đáp này có lẽ chỉ càng khiến Nagika thêm nghi ngờ. Trong khi tôi chưa biết phải xoay sở tình huống này ra sao thì Io lên tiếng:
"Sao Nagika-san lại ở đây?"
Cảm giác như một câu hỏi thăm dò vì chưa nắm rõ tình hình.
Nagika vén lọn tóc xòa trước mắt ra sau tai và nói:
"...Tình cờ thôi. Nhìn qua cửa sổ thấy Mikitaka-kun ở trong nên tớ vào."
Dù nói vậy nhưng Nagika tuyệt nhiên không nhìn về phía Io. Nagika gãi đầu qua lớp mũ lưỡi trai. Sau đó tháo mũ ra, gãi trực tiếp lên đầu. Cô ấy lẩm bẩm "Tệ thật" với âm lượng rất nhỏ.
Mái tóc trở nên rối hơn lúc đầu một chút. Rồi Nagika đội mũ lại và nói:
"Hỏi thẳng nhé, ngoại tình hả?"
Người trả lời "Không phải" không phải là tôi, mà là Io. Io tiếp lời:
"Mikitaka ấy nhé, chỉ đến đây vì tôi thôi."
"Vì tôi... ừm, nghĩa là sao? Nghĩa là 'vì tôi nên mới ngoại tình' hả?"
Cách nói của Nagika đã mất đi sự bình tĩnh. Cô ấy lên giọng ở cuối câu, như đang dồn ép đối phương.
"Vốn dĩ không phải là ngoại tình," Io đáp trả. "Chỉ là đi cùng thôi."
Có lẽ vì vừa mới chia tay xong, hoặc có lẽ bị áp đảo bởi khí thế của Nagika, Io đang có nguy cơ để lộ con người thật, khác hẳn với một "Io đoan trang" ở lớp. Chính vì thế, giọng điệu của em ấy nghe tha thiết hơn thường ngày.
"Việc gì?" Nagika hỏi, có vẻ cảnh giác trước sự thay đổi trong giọng điệu của Io.
Io kéo một chiếc ghế lại gần bàn của chúng tôi, ngồi xuống và bắt đầu kể.
"Tôi ấy mà, đang hẹn hò với Koisogawa Naoki-kun nhưng mà..."
Và thế là Io kể cho Nagika nghe chuyện tình cảm trục trặc của mình. Rồi chuyện em ấy đi nói lời chia tay, nhưng vì cảm thấy bất an nên nhờ tôi đi cùng một đoạn. Tất nhiên là lược bỏ đoạn hôn hít.
Nghe xong tất cả, Nagika nói:
"Nhờ đi cùng để chia tay bạn trai ư... Nghe cứ như Mikitaka-kun là bạn trai mới của Io-san, đến để chứng kiến xem cô có chia tay dứt khoát với người cũ hay không vậy."
"Không phải thế..." Tôi nói.
"Không phải," Io nói lớn hơn cả tôi. "Chỉ vì tôi và Mikitaka là anh em họ thôi. Những sự ích kỷ thế này lúc nào tôi cũng được anh ấy chiều theo mà."
"Ích kỷ quá mức rồi đấy? Anh em họ bình thường trên đời này làm gì có chuyện 'đi cùng để chia tay bạn trai', tôi nghĩ là không có đâu."
"......"
Io im lặng. Nagika nhìn chằm chằm vào Io đang nín thinh. Như thể muốn nói: Không nói gì tức là tôi nói đúng chứ gì?
Khoảng lặng kéo dài một lúc. Có lẽ vì có lịch trình tiếp theo nên Nagika xem giờ trên điện thoại, đúng lúc đó Io bất chợt lên tiếng:
"Nè."
Giọng điệu trầm và lạnh tanh. Đó là giọng điệu pha lẫn sự khó chịu mà "Io ở lớp" tuyệt đối không bao giờ sử dụng.
Vì em ấy chưa bao giờ bộc lộ sự tức giận như vậy với người ngoài trừ tôi, nên trước sự thay đổi thái độ đột ngột đó, Nagika dường như bị sốc và đứng khựng lại trong tư thế chuẩn bị đứng dậy.
"Nãy giờ cô nói hơi nhiều rồi đấy? Thật lòng là phiền phức lắm biết không? Mà nhé, tại sao tôi lại phải nghe cô phán xét là ích kỷ hay không chứ? Cô là cái kiểu hay đi comment dạo trên mạng xã hội cho người lạ kiểu 'tôi thấy rất lấy làm tiếc' hay bày tỏ quan điểm đạo đức này nọ hả?"
"Hả?"
Nagika gắt lên. Đó là phản xạ chuyển sang trạng thái chiến đấu trước một Io đang giương nanh múa vuốt.
"Với lại chuyện anh em họ bình thường trên đời này ra sao thì liên quan gì đến tôi và Mikitaka? Chúng tôi đâu phải là mẫu anh em họ đại trà được phân phối trên toàn thế giới hay gì đâu."
"...Gì cơ?"
Nagika trừng mắt nhìn Io đầy hiếu chiến. Io dang hai tay ra, cố tình tỏ vẻ chán nản và nói:
"Nói cho mà biết, tôi đang bực mình lắm đấy. Lúc nãy vừa đi nói chia tay xong. Koisogawa-kun ấy, cậu ta nổi đóa lên. Tôi tụt hết cả cảm xúc. Tự hỏi sao mình lại đi hẹn hò với cái loại người như thế. Đối với tôi, đó là một vụ việc chấn động khiến tôi muốn nghiêm túc kiểm điểm lại cuộc đời mình. Thế nên hôm nay tôi định dành cả ngày để suy nghĩ thật kỹ về cuộc đời mình. Tôi vừa quay lại đây vừa chìm đắm trong suy tư. Thế mà tại sao tự nhiên tôi lại bị cuốn vào cái màn combat võ mồm nhảm nhí này hả?"
Io chốt lại "Đại khái thế", rồi tiếp tục:
"Bình thường hay không tôi chả quan tâm. Anh em họ nhà người ta không làm thế thì kệ xác họ, tôi và Mikitaka cứ làm đấy. Những việc mà anh em họ trong thiên hạ không làm, Makino Mikitaka sẽ làm được. 'Một người anh họ ngầu hơn anh họ bình thường gấp trăm lần', đó chính là Makino Mikitaka đối với tôi và Maya. Cho nên tôi chẳng việc gì phải hùa theo cái quan điểm về anh em họ chung chung vớ vẩn của cô. Có ý kiến gì không?"
Nói xong, Io làm động tác xua tay như đuổi tà về phía Nagika: "Đi đi, đi đi".
Làm thế thì Nagika sẽ lại cáu lên mất, tôi thật lòng muốn em ấy dừng lại—đương nhiên tôi có nghĩ thế, nhưng mà...
Trong đầu tôi, chẳng hiểu sao cụm từ "Một người anh họ ngầu hơn anh họ bình thường gấp trăm lần" mà Io vừa nói lại đọng lại vô cùng mạnh mẽ.
Cho đến tận lúc này, tôi vẫn chưa đưa ra được câu trả lời thỏa đáng cho việc tại sao mình lại đi cùng Io trong buổi chia tay. Nhưng tôi cảm giác như câu trả lời cho thắc mắc đó nằm trong chính câu nói ấy, khiến tôi muốn suy ngẫm sâu hơn về nó.
Chỉ tiếc là tình hình thay đổi liên tục không cho phép tôi làm điều đó.
Nagika quay ngoắt người lại và nói:
"Tớ đi đây."
Cách nói cứ như đang độc thoại. Ít nhất thì có vẻ không phải nói với Io. Phớt lờ Io có lẽ là một cách trả đũa của cô ấy.
Trước khi đi, cô ấy nói với âm lượng chỉ đủ để tôi nghe thấy:
"Tối nay tớ sẽ gọi cho Mikitaka-kun."
~*~
Tối hôm đó, Nagika gọi điện đến.
Cô ấy có vẻ rất giận dữ.
Có vẻ như Nagika đang cân nhắc khả năng việc Io bất ngờ nổi đóa là do bị bắt quả tang ngoại tình với tôi nên mới "giận cá chém thớt". Tôi nghĩ thế thì đúng là hoang tưởng quá mức, nhưng ngẫm lại, Nagika chỉ biết một Io phẩm hạnh đoan chính ở lớp. Nếu cô ấy nghĩ đó là con người thật của Io, thì những lời lẽ sắc bén của Io hôm nay trong mắt Nagika chắc chắn chẳng khác nào một sự "biến chất" đáng sợ.
Ý kiến của Nagika là: Nếu Io thực sự mất bình tĩnh đến mức đó, thì nguyên nhân chắc hẳn là do tôi bị bắt gặp ngoại tình.
Tôi giải thích với Nagika rằng đó hoàn toàn là hiểu lầm. Rằng Io vốn dĩ là người như thế.
Tôi mất cả tiếng đồng hồ để dỗ dành cô ấy qua điện thoại.
Một tiếng sau, Nagika rào trước rằng "đổi lại việc tớ tin cậu thì..." và đưa ra điều kiện này:
"Vậy hôm nào tớ đến nhà Mikitaka-kun được không?"
Tôi câm nín.
Từ trước đến nay, mỗi khi Nagika đề xuất đến nhà tôi hẹn hò, tôi đều khéo léo từ chối với lý do "lỡ chạm mặt mấy chị em họ thì ngại lắm". Nhưng khi bị đưa ra làm vật trao đổi như thế này, tôi buộc phải chấp nhận việc Nagika đến nhà.
Đành chịu thôi, tôi nghĩ. Và cố gắng không để lộ sự miễn cưỡng ra mặt, tôi nói:
"Được rồi, cậu cứ đến đi."
Khoảnh khắc đó, tôi rùng mình ớn lạnh.
Nagika sẽ đến chung cư của mấy chị em họ.
Chẳng hiểu sao, tôi có dự cảm về một chuyện cực kỳ tồi tệ sắp xảy ra. Cảm giác như tất cả những gì tôi dày công xây dựng bấy lâu nay sẽ bị phá hủy tan tành mà không cách nào cứu vãn.
Ngộ nhỡ, dù chỉ là một phần tỷ, Nagika chạm mặt ai đó trong số các chị em họ thì sao?
Nghĩ một cách bình tĩnh thì xác suất xảy ra chuyện đó rất thấp. Nagika chỉ đến phòng tôi, cô ấy sẽ không ghé qua nhà Manabe.
Vậy thì tại sao chứ? Cái cảm giác bất an này là gì?
"Được đến nhà Mikitaka-kun, háo hức ghê cơ—" Nagika nói. Có vẻ cô ấy đã nguôi giận. Hoặc là đang giả vờ nguôi giận. Dù thế nào, so với cơn thịnh nộ lúc nãy, tâm trạng của cô ấy chắc chắn đã khá hơn.
"Ừ, anh cũng mong Nagika đến lắm—"
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi nỗi bất an đang cuộn trào. Hay là vẫn nên từ chối chuyện đến nhà nhỉ? Nhưng tôi chẳng nghĩ ra lý do logic nào để từ chối việc cô ấy đến nhà cả.
Trong lúc tôi đang do dự, Nagika nói:
"Trước giờ tớ với Mikitaka-kun toàn làm chuyện ấy ở mấy chỗ kỳ cục như quán karaoke, tiệm net, nhà vệ sinh hay cầu thang thoát hiểm..."
Nagika nói. Về khoản đó tôi thực sự cảm thấy có lỗi. Ở Tokyo hầu như không có chỗ nào cho hai học sinh cấp ba được riêng tư, nên lần nào chúng tôi cũng phải làm tình ở mấy chỗ quái đản.
"Nếu là nhà Mikitaka-kun, tớ nghĩ tụi mình có thể làm chuyện đó một cách thoải mái, chắc chẳng còn chỗ nào tuyệt hơn đâu ha."
Nagika nói.
Vừa nghe câu đó xong, thằng nhỏ của tôi đã cương cứng đến mức đáng sợ. "Thứ đó" của tôi đập vào khóa quần kaki thô bạo như muốn phá tan miếng kim loại. Mỗi nhịp máu đập là một lần nó thúc vào. Như thể đang gào thét: "THẢ TAO RA, CHO TAO RA KHỎI ĐÂY".
Theo mệnh lệnh của Nagika, tôi bị cấm thủ dâm. Vì vậy, lần duy nhất tôi có thể xuất tinh là khi gặp cô ấy. Bên dưới lúc nào cũng chứa đầy thứ đạn dược ứ đọng, phần lớn chúng chết đi sau ba ngày mà không được thải ra ngoài. Chúng luôn gào thét những tiếng kêu vô thanh. "CHO TAO BẮN VÀO TRONG NAGIKA ĐI".
Quả nhiên tôi không thể từ chối việc Nagika đến.
Hay nói đúng hơn, tôi thậm chí còn thấy phấn khích khi cô ấy đến.
Thật lòng là vậy. Dù đeo lên mặt nạ sầu lo, nhưng cơ thể tôi lại đang nhảy múa trong cơn hoan lạc điên cuồng. Dù có viện ra bao nhiêu lý lẽ cao đẹp, thì vừa nhảy múa vừa nói cũng chẳng có chút sức thuyết phục nào đâu.
Mọi lo lắng vô căn cứ đều bị cơn cuồng loạn trắng đục cuốn trôi. Trong căn phòng trống rỗng bị tước đoạt mọi thứ ngoại trừ dục vọng, tôi chỉ mơ đến việc bắn những hạt giống trắng đục vào bên trong cô ấy.
Dưới danh nghĩa "Cấm thủ dâm", tôi lờ mờ cảm nhận sự tồn tại của cái dương vật đáng thương không còn khả năng tự giải tỏa xung năng, nhưng lại đang mong chờ cô ấy sẽ khiến tôi bắn hết tinh dịch ra ngoài.
Tôi thậm chí còn mong ngóng cô ấy đến nhà.
Và ngày đó cũng đã đến.
~*~
Tôi và Nagika hẹn gặp nhau ở ga tàu gần chung cư của mấy chị em họ nhất.
Hôm nay Nagika mặc một chiếc áo blouse ngắn bán trong suốt, phối với áo hai dây màu be kiểu bikini bên trong. Chiếc áo hai dây có gắn dây đai da kiểu quân đội, nhìn qua cứ tưởng chỉ cần tháo đai là tuột hết quần áo, trông cực kỳ nguy hiểm.
Cả áo blouse và áo hai dây đều chỉ dài đến ngực, để lộ phần da thịt bên dưới cùng cơ bụng săn chắc nhờ tập luyện trong câu lạc bộ tennis và chiếc rốn tuyệt đẹp. Chiếc váy ngắn dường như đi theo bộ với áo hai dây, cùng thiết kế, cũng có đai da, vẫn ngắn cũn cỡn, mỗi lần tà váy bay phấp phới lại khiến tôi bị kích thích. Đôi giày cao gót màu đen rất cao, cảm giác chỉ cần đẩy nhẹ là ngã.
Trước phong cách thời trang quá đỗi nổi bật ấy, người đi đường thỉnh thoảng lại ngoái nhìn. Mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy một sự ưu việt kỳ lạ: "Giờ tôi sắp làm tình với cô ấy đấy".
Chúng tôi đến trước chung cư. Nagika ngắm nhìn vẻ ngoài của tòa nhà với vẻ thích thú.
Đến cửa ra vào có khóa tự động. Trong lòng tôi chỉ muốn đi qua chỗ này thật nhanh vì sợ đụng mặt ai đó trong số các chị em họ. Nhưng nếu vội vã quá thì sẽ gây ấn tượng lạ, vả lại Nagika cũng đang tò mò nhìn vào bên trong, nên tôi cố gắng lấy chìa khóa ra một cách tự nhiên nhất có thể và đi qua cửa.
Đến thang máy. Ấn nút và chờ một lúc, buồng thang máy đi xuống.
Đến hành lang tầng bốn. Cuối cùng chúng tôi đến được phòng tôi mà không gặp bất kỳ ai.
May quá, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng dẫn được Nagika vào phòng mà không chạm mặt người chị em họ nào.
Nghĩ theo lẽ thường thì khả năng không gặp ai vẫn cao hơn, nhưng sau vụ tình cờ gặp Nagika khi đang đi với Io, tôi cứ cảm thấy vận may của mình trong những chuyện dính dáng đến Nagika rất tệ. Tôi đã nghĩ chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra, nên tim cứ đập thình thịch vì căng thẳng.
"Đây là nhà Mikitaka-kun hả?" Nagika nói ở cửa ra vào.
"Đúng rồi," tôi đáp, cảm thấy nhẹ nhõm vì đã vào được đến đây.
"Ghê ha. Đúng là 'nhà' thật."
"Thì đúng là nhà mà," tôi cười.
"Nghe bảo sống một mình thì tớ cũng chưa hình dung rõ lắm, nhưng nhìn thế này mới thấy cậu thực sự sống một mình nhỉ. Nè nè, tớ thám hiểm chút được không?"
"Được chứ."
Nói rồi, Nagika bắt đầu khám phá căn phòng với vẻ đầy hứng thú. Tôi đã lường trước chuyện này nên đã dọn dẹp hết những thứ khó cho Nagika xem như đồ lót từ trước.
Tôi đi pha trà. Trong lúc đó, Nagika thoải mái thám hiểm trong nhà. Có vẻ như cô ấy đã đi đến phòng tắm, từ xa vọng lại giọng nói mang theo tiếng vang đặc trưng của nhà tắm:
"Maya-san hay Io-san có hay đến nhà này không?"
Một câu hỏi buột miệng nhưng chắc chắn là rất quan trọng. Tôi cẩn thận lựa lời:
"Hai người đó hầu như không đến nhà này đâu. Chỉ có anh sang nhà dì ăn chực bữa tối thôi."
"Hừm, vậy sao," Nagika nói với giọng không tin tưởng lắm.
"Chuyện anh được dì cho ăn chực cũng là bình thường thôi mà. Dù sao anh cũng mới là con trai mười lăm tuổi. Người lớn phải định kỳ xem xét tình hình của anh là chuyện đương nhiên. Mẹ và bố anh biết ơn dì lắm. Nên chuyện mà Nagika lo lắng giữa anh với Io và Maya không có xảy ra đâu."
"Vậy à," Nagika lẩm bẩm với giọng không cảm xúc.
Sau đó Nagika nói: "Phải rồi. Mikitaka-kun, rửa tay đi chứ."
Nhắc mới nhớ, Nagika là người khá coi trọng việc phòng chống dịch bệnh. Có lẽ vì chơi thể thao nên cô ấy rất sợ bị nhiễm bệnh. Khác với tôi, người lúc rửa lúc không.
Tôi đi vào bồn rửa mặt.
Đổi lại, Nagika từ phòng tắm đi ra, bước vào phòng tôi và bắt đầu thám hiểm bên trong. Nagika đang ở phòng khách nói vọng vào chỗ tôi ở bồn rửa mặt:
"Tiếp tục chuyện lúc nãy. Chuyện hai người đó hầu như không đến nhà này là thật đúng không?"
"À, đúng thế."
Tôi đáp. Riêng điểm này thì tôi có thể tự tin khẳng định.
Io và Maya đến nhà tôi tổng cộng chỉ có hai lần: một lần vào tháng Năm khi chị Ayane đột nhiên biến mất và Io xuất hiện ở nhà tôi thay thế, và một lần vào tháng Sáu khi Maya đến để khoe diện mạo mới.
Thời kỳ Io hay xuất hiện ở nhà tôi hồi tháng Năm cũng chỉ diễn ra một chút rồi kết thúc ngay. Ít nhất là từ tháng Sáu trở đi, chắc chắn Io hay Maya chưa từng bước qua cửa nhà tôi.
"Hừm, vậy thì cậu—"
Vừa nói, Nagika vừa kéo cửa tủ quần áo ra cái rầm.
Cuộc hội thoại đứt đoạn tại đó.
Vì Nagika ngừng nói ở một thời điểm kỳ lạ, nên tôi khóa vòi nước ở bồn rửa mặt lại. Tôi cứ tưởng tiếng nước chảy lấn át khiến tôi không nghe thấy tiếng Nagika. Nhưng xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, Nagika không nói gì cả.
Hử? Sự im lặng này là sao?
"Alo, Nagika?" tôi hỏi.
"......"
"Alo...?"
Một lúc sau, Nagika mới nói:
"Xin lỗi, tớ lỡ im lặng."
Cô ấy cố tỏ ra như không có gì, nhưng giọng điệu đã khác đi một chút so với lúc nãy. Niềm vui ngây thơ đã biến mất khỏi giọng nói của cô ấy. Thay vào đó là... giận dữ?
Tôi mở lại vòi nước, vừa rửa sạch xà phòng trên tay vừa suy nghĩ.
Trong tủ quần áo có thứ gì khiến Nagika nổi giận sao? Nhưng trong tủ quần áo thì chỉ có quần áo thôi chứ... À, có cả máy hút bụi và cây lau nhà nữa. Có chăn mùa đông nữa nhỉ. Nghĩ kỹ thì cũng có nhiều thứ. Nhưng ít nhất tôi chắc chắn mình không để thứ gì khiến Nagika nổi giận ở đó. Nếu có những thứ như vậy thì tôi đã vứt đi trong lúc dọn dẹp hôm qua rồi.
Vốn dĩ tôi chưa bao giờ mua mấy thứ như sách khiêu dâm hạng nặng trong đời.
Vậy thì câu trả lời chỉ có một. Là tôi cả nghĩ thôi. Chắc do tình huống đưa Nagika về phòng khiến tôi hơi quá nhạy cảm với phản ứng của cô ấy.
Nghĩ vậy, tôi trấn tĩnh lại. Rửa tay xong, tôi quay lại phòng.
~*~
Đây là nhật ký của tôi.
Tức là nhật ký của Manabe Maya.
Tôi sắp sửa phải viết về sự kiện ngày hôm đó, một sự kiện hoàn toàn không vừa ý, đáng giận và khó chấp nhận chút nào.
Thành thật mà nói, tôi thấy rất ngột ngạt. Hễ nhớ lại ngày hôm đó, một bóng đen lại lướt qua tâm trí tôi, cắt đứt dòng suy nghĩ, cảm giác như bộ não bị phân rã thành từng sợi mì vụn vặt.
Trong tiếng Anh, "noodle" là tiếng lóng chỉ "bộ não", nhưng mỗi khi ký ức ngày hôm đó ùa về, tôi cảm giác mình chẳng thể nào vận dụng cái đầu (use noodle) một cách tử tế được. Sợi mì não của tôi cứ trương phềnh lên.
Những lúc bình thường, chỉ cần nhớ lại chuyện hôm đó là tôi lại u sầu chẳng vì lý do gì. Cả lúc đang viết tiểu thuyết hay lúc đang ăn cơm cũng vậy.
Tóm lại, đó là một sự việc rất đau khổ. Nhưng tôi buộc phải viết ra. Viết để sắp xếp thông tin và trấn an cảm xúc của chính mình.
Tôi thuộc tuýp người hay nhai đi nhai lại những chuyện khó chịu.
Sự đối xử thô lỗ ở trường, những lời nói vô ý của giáo viên, vài câu nói hơi chọc tức của chị gái hay bố mẹ, những tin tức không thể tha thứ, những bộ webtoon hay bài báo mạng có nội dung lệch lạc. Với những sự việc đó, thỉnh thoảng tôi lại bị quá tải.
Cái xô mang tên "tôi" chứa đầy thứ nước "chuyện khó chịu", đến mức không thể chứa thêm giọt nào nữa. Những lúc như vậy, tôi viết văn. Tôi viết ra những gì đã xảy ra, những gì khiến tôi lấn cấn, những gì khiến tôi tức giận.
Làm vậy rồi dần dần tôi sẽ ổn hơn. Tôi có thể múc bớt nước thừa ra khỏi xô và tạo ra dòng chảy cảm xúc đúng đắn. Cách diễn đạt "dùng nhật ký để điều chỉnh tâm trạng" mà tôi nghĩ ra trước đây, có lẽ là cách nói chuẩn xác nhất. Bằng cách viết nhật ký, tôi có thể thải độc khỏi tâm trí mình. Dù chỉ là từng chút một.
Tôi sẽ viết theo trình tự thời gian.
Hôm đó tôi vẫn viết tiểu thuyết như mọi khi. Kể từ khi nghỉ hè, ngày nào tôi cũng viết. Tính theo giấy kẻ ô 42 chữ x 34 dòng thì trung bình mỗi ngày tôi viết được ba tờ. Mục tiêu đại khái là viết được một trăm tờ theo định dạng này, như vậy khi in thành sách bỏ túi sẽ được khoảng hai trăm trang.
Mà mục đích không phải là viết cho đủ số trang mà là để kết thúc câu chuyện, nên số trang cuối cùng có thể tăng giảm, nhưng việc tưởng tượng ra sự thay đổi của thành phẩm như vậy bản thân nó cũng là một niềm vui với tôi.
Trước khi bắt đầu viết và trong lúc viết tiểu thuyết, tôi cứ tưởng mình sẽ trở nên cô độc. Bởi lẽ suốt cả ngày tôi chỉ ngồi trước máy tính, cắm cúi gõ chữ mà chẳng làm gì khác. Một hình ảnh khá thiếu lành mạnh, dù cho tôi có nói là mình thích viết lách đến đâu.
Thế nhưng khi thực sự viết, tôi lại cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần mình trở nên sung túc hơn. Những phần tâm hồn khô cằn được tưới mát, những phần ứ đọng được khơi thông dòng chảy.
Điều đó thật kỳ lạ. Dù tôi chỉ đang viết văn thôi mà. Thử nghĩ lý do xem nào.
Chúng ta đang sống trong một thế giới của O và X mỗi ngày.
Làm được gì đó thì là O, không làm được thì là X. Nói gì đó thì là O, lỡ lời gì đó thì là X. Mặt đẹp là O nhỉ? Vậy rụt rè là X sao? Ngoan ngoãn nghe lời thầy cô là O đúng không. Người nói xấu là X? Cứ thế, toàn bộ con người tôi bị phán xét bởi thước đo O hoặc X một cách cưỡng ép.
Một người qua đường nào đó nói tôi là O, người khác lại bảo tôi là X.
Tuy nhiên, tâm hồn và thể xác tôi không được cấu thành từ O hay X, mà từ những phần cực kỳ mơ hồ nằm ở giữa. Tâm trí, cơ thể, trạng thái tinh thần và cách nhìn nhận sự việc của tôi sẽ thay đổi thành O hay X tùy thuộc vào hoàn cảnh, môi trường và tâm trạng của chính tôi.
X chưa chắc đã xấu, phần X của người đó có thể là nét duyên dáng, hay phần O của người đó có thể là sự mỉa mai. Tóm lại, tất cả chỉ là "mỗi người một vẻ", nhưng nếu nghĩ rằng tám tỷ người trên Trái Đất này đều có thế giới "mỗi người một vẻ" riêng thì thật quá vĩ mô và đáng sợ, nên nhiều người vô thức tránh suy nghĩ như vậy.
Vì thế mọi người tạm thời chia thế giới thành O và X. Điều đó giúp thế giới dễ hiểu hơn, nhưng mặt khác, khi một người có quyền lực nói "đất nước kia là X", thì chiến tranh nổ ra, hay sự phân biệt đối xử ra đời.
Khi viết tiểu thuyết, tôi có thể suy ngẫm sâu sắc về vùng nằm giữa O và X. Những điều thế gian cho là X nhưng chưa chắc đã là vậy, O với người này có thể là X, X với người này có thể là O. Vốn dĩ O hay X xét cho cùng đều không tồn tại.
Như thế, thế giới vốn bị chia cắt bởi thuyết nhị nguyên sẽ xuất hiện những mảng màu, và thế giới tôi đang sống trở nên phong phú hơn. Chỉ cần ngồi trước máy tính và viết, thế giới sẽ được sắp xếp lại trong một vùng không phải O cũng chẳng phải X.
Hôm đó tôi cũng đang viết tiểu thuyết như vậy thì bỗng nhiên mẹ đến phòng 204 gọi tôi.
"Maya."
"Gì vậy mẹ?"
"Bánh hotcake nướng xong rồi đấy."
"Oa, thơm quá," tôi thốt lên vì khi mẹ mở cửa ra vào, mùi bánh ngọt ngào đã bay qua hành lang vào tận phòng 204 nơi tôi đang ngồi.
"Tiện thể con gọi cả Mikitaka-kun nhé? Rủ nó qua ăn cùng."
"Vâng, con biết rồi."
Tôi mở LINE và gửi tin nhắn cho Makino Mikitaka. Nhưng cậu ấy không xem ngay.
"Hình như anh ấy không xem điện thoại," tôi nói.
"Vậy con trực tiếp sang phòng gọi nó đi."
"Ơ—"
"Chắc Mikitaka-kun chỉ không để ý LINE thôi chứ vẫn ở nhà mà?"
"Chưa chắc đâu. Nhỡ không có nhà thì sao."
"Chỉ là đi lên đi xuống hai tầng lầu thôi mà? Coi như giải tỏa việc thiếu vận động đi. Với lại bánh hotcake ăn lúc vừa nướng xong là ngon nhất. Giờ không ăn thì phí lắm."
Mẹ nói. Bị nói là để giải tỏa thiếu vận động thì tôi không cãi lại được. Vì vận động là O, còn thiếu vận động là X.
Tôi nhận chìa khóa phòng Makino Mikitaka từ mẹ. Cảm giác thật kỳ lạ.
Phòng của con trai mình thích có chút gì đó bí ẩn. Thế mà chìa khóa phòng cậu ấy, chỉ cần mẹ tôi tùy hứng một chút là tôi có thể cầm trong tay dễ dàng. Sự mâu thuẫn giữa tính bí ẩn và sự gần gũi khiến đầu tôi như muốn nổ tung.
Tôi cầm chìa khóa của cậu ấy, vừa mân mê những vết lồi lõm ở đầu chìa vừa leo lên hai tầng lầu.
Tôi đến trước cửa phòng Makino Mikitaka. Cửa sổ hướng ra hành lang được chiếu sáng bởi ánh đèn bên trong, cục nóng điều hòa đang chạy.
Chắc là cậu ấy có nhà.
Tôi chỉnh đốn lại trang phục một chút. Dùng camera trước của điện thoại để sửa lại tóc ngủ, kiểm tra xem có bị lộ nội y không. Mấy bộ "quần áo nữ tính" mà Nakadodo Ayane chọn cho tôi trước đây cái nào cũng như váy dạ hội thu nhỏ, tôi vẫn chưa quen mặc lắm. Ngoại hình là thứ một khi đã để ý thì sẽ để ý mãi, nên rốt cuộc tôi tặc lưỡi bỏ qua và bấm chuông.
Không có tiếng trả lời.
Makino Mikitaka đi vắng rồi sao? Nhưng cục nóng vẫn đang chạy ầm ầm. Tôi nhớ cậu ấy từng nói khi ra ngoài sẽ tắt điều hòa. Tôi, cậu ấy và Io từng tranh luận về việc "có nên tắt điều hòa mùa hè khi ra ngoài hay không", và Mikitaka bảo "Chị Ayane nói không tắt thì tốn điện nên tớ tắt".
Nếu là lời dạy của bà chị cuồng shota Ayane thì chắc Mikitaka sẽ ngoan ngoãn nghe theo. Bản thân Mikitaka khá cẩu thả nên khả năng cậu ấy quên cũng rất cao.
Cậu ấy có ở đó hay không?
Công cụ xác nhận đang nằm trong tay tôi. Chiếc chìa khóa đục lỗ màu bạc có in số phòng của cậu ấy.
Nên mở hay không nên mở. Có hai điều chắc chắn.
Một là càng đắn đo thì tôi sẽ càng không làm gì cả.
Tôi cực kỳ thiếu quyết đoán, hễ có chuyện gì là lại đắn đo suy nghĩ, nhưng hiếm khi nào "suy nghĩ kỹ rồi đưa ra kết luận hay". Càng nghĩ, lý do để làm và lý do để không làm cứ hiện lên vô tận trong đầu, thứ tự ưu tiên rối tung lên, và tôi chỉ biết hoang mang. Lần này cũng vậy, trong lúc phân vân chắc tôi sẽ đi đến kết luận "Mẹ đang đợi nên về thôi" và kết thúc mà không dùng đến chìa khóa.
Điều chắc chắn thứ hai là tôi thực sự muốn vào thử phòng cậu ấy.
Dù cậu ấy không có nhà, hay nói đúng hơn chính vì cậu ấy không có nhà, tôi muốn một mình ngắm nhìn căn phòng của cậu ấy, kiểm chứng mùi hương đó, và độc chiếm bầu không khí đó.
Nếu chỉ có lý do thứ hai, chắc chắn tôi đã kiềm chế và không mở cửa. Nhưng nếu thêm vào đó những lý do như "Mẹ đang gọi", "Cứ đắn đo mãi thì mình sẽ chẳng hành động được mất", cán cân dễ dàng nghiêng về phía mở cửa.
Tôi lẻn vào phòng Makino Mikitaka.
Nghĩ lại thì, giá mà tôi đừng vào.
Mở cửa ra, một căn phòng có cấu trúc y hệt phòng 204 của tôi hiện ra. Trước mắt là hành lang và tủ giày. Tủ giày phòng tôi được Io trang trí bằng thú bông và bưu thiếp, nhưng tủ giày của Mikitaka không có đồ trang trí nào, có lẽ vì thế mà những hạt cát ở góc tủ lại nổi bật lạ thường.
Chỉ một sự thay đổi nhỏ nhặt đó cũng khiến tôi cảm thán: "Đúng là phòng con trai nhỉ".
Đôi giày lười đồng phục của trường đặt ở lối vào, to và sáng bóng. Lót giày bị lõm xuống và chữ dưới đế hơi mờ đi.
Tôi quan sát kỹ nên biết. Makino Mikitaka là người không bao giờ đạp gót giày. Nên gót đôi giày trước mắt vẫn giữ nguyên hình dáng đẹp đẽ. Như một thủy triều đẹp đẽ.
Tôi khóa cửa lại sau lưng. Và rồi,
"Anh Mikkun."
Tôi gọi vọng vào trong nhưng không có tiếng trả lời.
Vào phòng khi chủ nhân vắng mặt là điều không tốt. Nhưng cứ nghĩ đây là phòng cậu ấy, tôi lại như con kiến bị mật ngọt dụ dỗ, cứ thế lảo đảo bước vào.
Mở cửa ra là phòng khách kết hợp bếp (LDK). Ở phòng 204 thì đây là phòng của Io.
Trên tấm thảm hơi cũ, đồ nội thất như tivi được đặt lộn xộn, không thống nhất. Cậu ấy từng bảo phần lớn là đồ thừa ở nhà mang lên. Màu sắc cũng lung tung, khiến cho mấy món đồ lưu trữ sành điệu và cây cảnh mà Nakadodo Ayane chọn cho tôi trước đây cái nào cũng như lạc quẻ.
Có lẽ vừa mới dọn dẹp nên phòng sạch sẽ, nhưng chính sự sạch sẽ đó làm mất đi cảm giác có người ở, khiến tôi thấy hơi tiếc nuối.
"Tiếc nuối" là tiếc cái gì nhỉ? Chẳng lẽ tôi mong Makino Mikitaka bừa bộn hơn, vứt đồ lót lung tung sao? Lúc đó, liệu tôi có cầm đồ lót của Makino Mikitaka lên, nhìn chằm chằm hay ngửi thử không?
Khoan đã.
Tôi vừa tưởng tượng cảnh Makino Mikitaka mặc quần lót boxer gợi cảm, nhưng nghĩ kỹ thì có khi cậu ấy mặc mấy cái quần đùi chun giãn hết cỡ như bố tôi cũng nên. Nếu thế thì tụt hết cả cảm xúc. Tôi nghĩ body thể thao của Mikitaka hợp với quần boxer bó sát hơn.
Trời ạ, tôi đang nghĩ cái quái gì thế này.
Vừa nghĩ vẩn vơ, tôi vừa lén chui vào chăn của Makino Mikitaka. Tôi úp mặt vào chăn, hít lấy hít để.
Ưm, tuyệt thật. Mùi xà phòng? Mùi mồ hôi? Nói là mùi giống đực thì hơi quá nhỉ. Một mùi hương thoang thoảng tràn ngập trong chăn. Không biết người khác thấy sao chứ tôi nghĩ mình thích mùi này. Nó giống như phiên bản cô đặc của mùi hương tỏa ra từ sau gáy hay sau tai cậu ấy mỗi khi chúng tôi chơi game cùng nhau trong phòng tôi.
Nhắm mắt lại giữa mùi hương ấy thật dễ chịu.
Tôi vừa ngửi mùi hương vừa hoang tưởng một chút về việc mình đang nằm trọn trong vòng tay rắn chắc của cậu ấy. Tưởng tượng cậu ấy thì thầm lời yêu thương, hôn nhẹ lên má tôi, và bàn tay ấy từ từ tiến đến vùng cấm địa của tôi.
Cứ thế, tôi tận hưởng chiếc chăn của Makino Mikitaka khoảng ba phút.
Nào, đến lúc phải về rồi.
Bình tĩnh lại mới thấy việc mình vừa làm xấu hổ chết đi được. Nghĩ đến chuyện bị ai đó phát hiện là mặt tôi nóng bừng lên. Vừa ý thức được điều đó, máu dồn hết lên mặt.
Hieee, có khi nào Manabe Maya là một cô gái biến thái không tưởng?
Tôi sợ mẹ sẽ nhận ra mặt tôi đỏ bừng hay đang cười tủm tỉm khi về nhà. Nếu có cái áo cậu ấy vứt lung tung ở đây, tôi sợ mình sẽ mang nó về nhà mất. May mà phòng đã được dọn dẹp, không có quần áo chưa giặt nào đập vào mắt. Tôi thầm cảm ơn việc cậu ấy vừa mới dọn phòng.
Đang luyến tiếc mùi hương trong chăn của Makino Mikitaka, định bụng phải về ngay trước khi làm thêm chuyện gì kỳ quái nữa, thì đúng lúc đó.
Có tiếng mở khóa cửa.
Người tôi cứng đờ. Makino Mikitaka đã về.
Tôi bỗng có cảm giác như tên trộm bị bắt quả tang tại hiện trường. Nếu bị cậu ấy nhìn thấy, tôi cảm giác mình sẽ phải thú nhận cả việc hít hà chăn của cậu ấy mất, mặt tôi đỏ lựng lên. Thế nên, tôi vội vàng trốn vào tủ quần áo.
Trong bóng tối chỉ có chút ánh sáng lọt vào, tôi chợt nghĩ.
...Ủa? Đâu cần thiết phải trốn nhỉ?
Vì nếu bị Makino Mikitaka bắt gặp, tôi chỉ cần tỉnh bơ nói "Mẹ làm hotcake nên em sang gọi" là xong mà? Đó chẳng phải là mục đích ban đầu khi tôi đến phòng này sao? Tôi có đại nghĩa danh phận đàng hoàng để ở đây mà? Chuyện hít hà chăn chỉ là tiện thể thôi mà?
Chẳng phải trốn đi càng làm chuyện phức tạp thêm sao? Trông như tôi có lý do mờ ám gì đó nên mới phải trốn... mà chắc cậu ấy cũng không nghi ngờ tôi đến mức đó đâu, nhưng ít nhất đường đường chính chính thì mọi chuyện sẽ dễ hiểu hơn.
Thế nên tôi định bước ra khỏi tủ, nhưng một giọng nói bất ngờ vang lên khiến tôi dừng động tác mở cửa lại.
"Đây là nhà Mikitaka-kun hả?"
Giọng của Mitake Nagika. Đúng rồi, Mikitaka nói.
"Ghê ha, đúng là 'nhà' thật."
Nghe cuộc hội thoại đó, toàn thân tôi dần dần cứng lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sau gáy. Tôi chưa hoàn toàn hiểu rõ tình hình. Tôi thuộc kiểu người hễ gặp chuyện thế này là hoảng loạn, đầu óc ngừng hoạt động. Nhưng trực giác mách bảo "nguy rồi". Tôi đang bị cuốn vào một tình huống cực kỳ tồi tệ.
"Maya-san hay Io-san có hay đến nhà này không?"
Mitake Nagika hỏi, có lẽ là ở gần phòng tắm.
"Hai người đó hầu như không đến nhà này đâu. Chỉ có anh sang nhà dì ăn chực bữa tối thôi," Makino Mikitaka trả lời.
Không không, có đến mà. Ngay bây giờ, ngay lúc này đang ở trong nhà cậu đây. Mẹ làm bánh hotcake nên bảo sang gọi cậu về ăn đây này.
Trong lúc nói chuyện đó, Makino Mikitaka đang ở ngay trước tủ quần áo. Có vẻ cậu ấy đang đặt trà mời Mitake Nagika lên bàn thấp.
Nếu tôi là một cô gái nhanh trí, có lẽ tôi đã lập tức thoát khỏi tủ quần áo, nói "Nếu em bị phát hiện thì Mikitaka cũng gặp rắc rối đấy", lôi kéo sự hợp tác của cậu ấy và thực hiện một cuộc đại tẩu thoát ngoạn mục khỏi căn nhà này. Kể cả không làm được đến mức đó, thì những chuyện tồi tệ xảy ra sau này có lẽ đã không xảy ra.
Nhưng tôi lúc đó đang hoảng loạn tột độ, không thể nào nghĩ ra phương án đó. Nói chuyện "giá như" cũng chẳng ích gì. Dù sao thì tôi cũng chỉ có thể viết lại những gì thực sự đã xảy ra.
Trong lúc tôi bối rối không biết làm gì, Makino Mikitaka đi vào bồn rửa mặt để rửa tay, thay vào đó Mitake Nagika đi về phía phòng khách.
"Tiếp tục chuyện lúc nãy," cô ấy nói.
Ôi trời, Mitake Nagika đang ở ngay bên kia cánh cửa. Gọi là cửa nhưng đây là tủ quần áo, nên chỉ là loại cửa gấp đơn giản. Vì thế qua khe hở của cánh cửa, tôi có thể nhìn rõ tình hình trong phòng.
Nhân tiện, tôi nghĩ Mitake Nagika không nhìn thấy tôi. Vì trong tủ quần áo tối hơn hẳn so với trong phòng. Từ chỗ tối nhìn ra chỗ sáng thì được, chứ ngược lại thì không thấy.
"Chuyện hai người đó hầu như không đến nhà này là thật đúng không?"
Nagika trước mắt tôi đang nói.
Thú thật, tôi rất không ưa Nagika. Chắc là vì cô ta đã hôn sâu kèm ngón tay giơ hình chữ V đầy khiêu khích ngay trước mặt tôi lúc đó. Trước đó tôi còn nghĩ cô ta là một cô gái sảng khoái, dễ chịu, nhưng bị làm thế thì chịu thôi. Giờ đây tôi coi cô ta chẳng khác nào một con khốn lẳng lơ chẳng có gì ngoài cái dáng vẻ mảnh mai gợi tình.
Hôm nay cũng vậy, cô ta mặc cái áo hai dây hở hang như con khỉ cái đang kỳ phát dục. Bị một đứa con gái như thế quyến rũ thì Mikitaka cũng chẳng ra gì. Nghĩ đến chuyện đó là tôi thấy bực mình, nên tôi cố gắng không nghĩ đến nữa.
"À, đúng thế."
Mikitaka nói vọng ra từ xa.
"Hừm, vậy thì cậu—"
Nói rồi, Nagika bất ngờ mở tung cửa tủ quần áo.
Tôi chậm chạp đến mức hoàn toàn không kịp phản ứng trước tình huống bất ngờ này. Mà giả sử có phản ứng kịp, tôi đang ở trong cái tủ chật hẹp thế này, cũng chẳng nghĩ là mình có thể làm được hành động gì có ý nghĩa.
Tôi co rúm người lại, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào nhân vật trước mặt.
Tôi bắt gặp ánh mắt của Mitake Nagika.
0 Bình luận