Tập 04

Màn 4

Màn 4

Kẻ đầu tiên tìm thấy tôi khi tôi đang lê bước vô định, giẫm lên những ngọn cỏ cháy sém, là một con Ma trơi.

"Ô kìa? Là con người, là con người, chẳng phải là con người sao!"

Một giọng nói lanh lảnh vang lên. Tôi quay lại thì thấy một luồng sáng chói lòa xoay mấy vòng quanh mình, bắn ra những tàn lửa. Một khối lửa xanh lè đang lơ lửng giữa không trung. Ngạc nhiên thay, có vẻ chủ nhân của giọng nói chính là nó.

"Tại sao con người lại ở đây?"

"...Tôi đi tìm người."

Tôi thành thật trả lời, nhìn chằm chằm vào quả cầu lửa biết nói.

Kể từ khi bị ném vào cánh đồng hoang trong đêm kỳ lạ này, tôi đã đi bộ rất lâu mà chẳng hiểu mô tê gì. Đương nhiên tôi cũng tự hỏi liệu đây có phải là mơ không, nhưng cơn gió khét lẹt vờn trên da thịt, cảm giác cỏ đâm vào mắt cá chân, hay màu lửa rực lên trong đêm, tất cả đều sống động đến mức tôi không thể nghĩ đây là mơ được. Và rồi khi gặp Ma trơi, cuối cùng tôi cũng dám chắc.

Quả nhiên đây là bên trong câu chuyện mà tôi đã hiện thực hóa. Là cảnh Đêm Walpurgis trong bản thảo của Goethe. Nhớ không nhầm thì Ma trơi cũng có xuất hiện.

"À ừm, cậu là... Ma trơi nhỉ?"

Một lời xác nhận ngớ ngẩn. Con Ma trơi có vẻ tức giận, nó vẽ mấy chữ W liên tiếp vào bóng tối.

"Nhìn là biết rồi còn gì!"

"À, ừ, xin lỗi." Tôi dừng bước và gãi đầu. "Tiện thể cho hỏi, đây là đâu vậy?"

"Đây là đâu ư? Hỏi câu gì mà ngu ngốc thế, vừa bảo đi tìm người mà đã lạc đường ngay tắp lự rồi à!"

"Có vẻ là vậy thật."

"Trong núi Harz đấy, nhìn kìa, cái đỉnh núi đằng kia là núi Brocken."

Nó bảo đằng kia, nhưng Ma trơi chẳng có ngón tay hay khuôn mặt nên tôi cũng chẳng rõ nó đang chỉ hướng nào. Nhìn quanh một hồi, có vẻ cái gò đất thoai thoải chắn đường đi phía trước chính là nó. Ngọn núi thấp thế kia sao? Tôi cứ tưởng tượng ra một ngọn núi đá lởm chởm toàn vách dựng đứng cơ. Chắc là do cái tên Brocken nghe có vẻ hầm hố. Mà nói thế thì đối với người Nhật như tôi, tiếng Đức từ nào nghe cũng hầm hố cả thôi...

"Không thấp đâu, không thấp đâu," con Ma trơi nhảy tưng tưng. "Đúng là ngươi chẳng biết cái quái gì cả, con người ạ! Núi Brocken là những sườn dốc thoai thoải như bụng trẻ con kéo dài mãi, dài mãi đấy."

"Hừm..."

Tôi tạm thời rảo bước về phía ngọn đồi. Con Ma trơi vừa vẽ những chữ S lên bầu trời vừa bay theo.

Trước đây, cũng đã có vài lần tôi dùng ma thuật để hiện thực hóa câu chuyện. Nhưng tất cả đều chỉ là những ảnh hưởng mang tính cá nhân và giới hạn. Việc cả một thế giới khác xuất hiện như thế này thì đây là lần đầu tiên.

Có phải là trốn tránh hiện thực không nhỉ?

Phải chăng vì bị hiện thực dồn vào đường cùng khiến tôi muốn quay mặt đi, nên tôi mới gọi đêm Walpurgis này ra để chạy trốn?

Tôi không biết. Cảm giác như mình đang quên mất điều gì đó, hay đang đẩy một thứ gì đó vào góc khuất của ý thức nhưng lại chẳng thể nhớ ra. Điều duy nhất tôi biết là tôi đến đây để tìm Mephi.

Ngọn lửa ma trơi vừa bùng cháy phừng phừng vừa lên tiếng:

"Này con người, định lên Brocken hả? Kẻ ngươi đang tìm có ở trên Brocken không?"

"...Tôi không biết. Nhưng đêm nay là đêm Walpurgis mà, đúng không?"

"Đúng thế!" Con ma trơi nảy lên tưng tưng. "Đêm hội mỗi năm chỉ có một lần! Địa ngục và trần gian chồng lên nhau, tuyết trên đỉnh Brocken tan chảy, dưới ánh trăng thanh và bầu không khí trong lành, chúng ta có thể mở tiệc rượu! Ông đây cũng sẽ nạp đầy cồn và oxy để có thể cháy phừng phừng suốt một năm tới!"

Mày không có miệng thì uống rượu kiểu gì? Tôi nuốt thắc mắc ấy vào trong. Có lẽ đây không phải là mơ, nhưng cũng chẳng phải lãnh địa sinh sống của con người. Chuyện kỳ quái nào cũng có thể xảy ra, cứ thắc mắc từng chút một thì chỉ tổ mệt người.

"Hình như có rất nhiều phù thủy tụ tập ở Brocken nhỉ. Tôi nghĩ nếu hỏi ở đó thì chắc sẽ có ai biết..."

"Hử? Kẻ ngươi đang tìm là phù thủy à?" Ngọn lửa ma trơi chập chờn.

"Không. Là ác ma. Tên là Mephistopheles."

Con ma trơi bay loạn xạ và cười lớn.

"Mephistopheles! Ngươi đang tìm ngài Mephistopheles sao, hỡi con người! Ngươi định cầu xin điều gì ở một vị vĩ đại như thế hả?"

"Anh ma trơi này... chắc là cũng không biết Mephi đang ở đâu đâu nhỉ."

"Biết thế quái nào được, biết thế quái nào được, ai mà biết được chứ! Ngài Mephistopheles là kẻ lập dị nhất cái Địa ngục này, ngài ấy bay lượn khắp trần gian suốt thôi."

Tôi kìm lại ý định nói rằng "bây giờ cô ấy cũng chẳng còn ở trần gian đâu", rồi rảo bước.

Ý thức của tôi giống như những khúc xương khô khốc, tuy vẫn còn đó nhưng đã mất hết sinh khí. Sự nôn nóng vẫn chưa biến mất, nhưng nó dường như đã đóng băng tận dưới đáy lòng, chẳng còn chút dao động nào.

Đúng như con ma trơi nói, ngọn núi trước mặt đi mãi, đi mãi mà chẳng thấy gần thêm chút nào. Do trời tối nên tôi cứ ảo tưởng nó là ngọn đồi thấp ngay trước mắt, nhưng thực ra nó là một ngọn núi cao thoai thoải nằm ở rất xa.

"Đã bảo rồi mà, con người!"

Thấy tôi hụt hơi dừng bước giữa đường, con ma trơi lên tiếng.

"Đỉnh núi còn xa lắm, cao lắm, chân người đi sao nổi. Gục xuống đây mà chết đi, rồi thối rữa ra, thải ra thật nhiều khí metan và biến thành ma trơi đi."

Mang tiếng là ma trơi mà chửi rủa nghe khoa học gớm.

Khi tôi định bước tiếp, bỗng nghe thấy tiếng động cơ ầm ĩ từ phía sau đang tiến lại gần. Chưa kịp ngoái lại, tôi đã bị bao vây bởi vô số tiếng gầm rú.

"Chà, con người kìa.", "Không phải trẻ con sao?", "Trẻ lạc à?"

Giọng phụ nữ từ trên cao vọng xuống. Tôi nhìn quanh nhưng chỉ thấy bóng tối đen đặc, mãi mới nhận ra tiếng nói phát ra từ bên trên. Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy những bóng máy móc màu trắng lần lượt hạ cánh. Đó là những cỗ máy trông y hệt xe trượt tuyết, nhưng lại đang lơ lửng giữa không trung. Ngồi trên đó là những cô gái trẻ mặc váy đen trang trí đầy diềm xếp nếp.

"Phù thủy, phù thủy, là phù thủy đấy! Bị ăn thịt bây giờ!" Con ma trơi nói với vẻ đầy thích thú.

Bảy chiếc xe trượt tuyết của các phù thủy đã hoàn toàn bao vây tôi. Một người hạ cánh xuống gần nhất, nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân.

"Sao thế nhóc? Đi lạc từ lễ hội dưới mặt đất lên à?"

Đó là một phù thủy chừng hai mươi tuổi, mái tóc vàng uốn xoăn buộc ra sau, trang trí bằng ruy băng và quả sơn tra. Giọng điệu cô ta có vẻ dịu dàng, nhưng cái lưỡi dài thỉnh thoảng lại thò ra thụt vào giữa đôi môi đỏ chót trông thật rợn người.

"Dạ, không. Em tự mình đến đây ạ." Tôi trả lời. "Để tìm người."

"Con người mà đi tìm người?" Một phù thủy khác đáp xuống sau lưng tôi, nói với vẻ ngờ vực. "Vào cái đêm Walpurgis này á?"

"Không phải mộng du đấy chứ? Thỉnh thoảng vẫn có mấy kiểu người như thế mà."

"Không phải kiểu chết lâu rồi mà bản thân không nhận ra đấy chứ?"

"Nhưng vẫn có cơ thể đàng hoàng kìa."

Các phù thủy xúm lại, người thì đặt tay lên trán tôi, người thì véo má, người thì vạch mí mắt tôi xuống để soi vào nhãn cầu.

"Kh... không, em không sao ạ." Tôi lùi lại. "Đã bảo là em thực sự tự đến mà."

"Con người làm sao mà tự sức mình đến đây được chứ..."

"Ai, nhóc đang tìm ai?"

"Chắc là người thương nhớ lắm đây."

"Các chị có biết Mephistopheles không ạ?"

Các phù thủy nhíu mày.

"Tìm ngài Mephistopheles ư? Để làm gì?"

"Nhóc con, đừng bảo là muốn ký khế ước với vị phiền phức đó nhé? Bỏ đi, thiếu gì đối tượng khác hời hơn."

Phản ứng y hệt con ma trơi. Tôi muốn biết thêm chi tiết về danh tiếng của Mephi dưới Địa ngục, nhưng giờ không phải lúc để bàn chuyện đó.

"Không, em là người ký khế ước rồi. Nhưng Mephi đã biến mất."

Các phù thủy tái mặt. Tiếng xì xào lan rộng.

"Người ký khế ước...?", "Thằng nhóc này á...?", "Khoan đã, khoan đã, nhóc tên gì?"

"Yuki ạ... À, ừm, tiếng Đức thì là Faust."

"Faust!"

Nhiều giọng nói chồng lên nhau. Vài phù thủy vì quá ngạc nhiên mà khiến xe trượt tuyết bay vọt lên.

"Faust đó hả?", "Là một đứa trẻ thế này sao?", "Đùa à."

Bị họ ngạc nhiên quá mức khiến chính tôi cũng trở nên bối rối.

"Ơ, mấy chị biết em ạ?"

"Faust! Faust! Faust!" Con ma trơi sợ hãi bùng cháy dữ dội, trốn tiệt ra sau lưng cô phù thủy trẻ nhất.

"Biết là cái chắc rồi."

Một phù thủy lớn tuổi hơn với mái tóc đen dài buộc sang hai bên ngán ngẩm nói.

"Ở cái vùng này thì đó là pháp sư nổi tiếng nhất đấy."

"Là Faust thật sao?", "À, nhưng mà, nghe nói là đã chuyển sinh rồi."

"Đúng, đúng rồi. Gì ấy nhỉ, được ai đó gọi lên trong cơ thể trẻ tuổi."

"Là Goethe ạ." Tôi chen vào.

"Đúng, chính hắn. Người đó.", "Vậy thì...", "Là hàng thật sao?"

Các phù thủy nhìn nhau. Tự nhiên tôi thấy có lỗi ghê. Xin lỗi vì Faust lại là một thằng nhóc ranh thế này.

"Việc tự lực xâm nhập được vào đây, chẳng phải là bằng chứng cho thấy là hàng thật sao?"

Cô phù thủy tóc vàng nói, những người khác đưa mắt nhìn nhau rồi gật đầu đồng tình. Sau đó, họ đồng loạt dồn ánh mắt về phía tôi.

"Vậy thì, Tiến sĩ Faust, tại sao ngài lại tìm kiếm ngài Mephistopheles?"

Vô số ánh mắt mang đầy ma tính dò xét tôi. Cảm giác như khoảnh khắc cơ thể Mephi tan biến hiện lên trong não bộ tôi đã bị họ đọc được, tôi cúi gằm mặt xuống.

"Cô ấy biến mất rồi ạ... Chuyện là... bị bọn Giáo hội bắn."

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi họ không hỏi vặn lại rằng như thế chẳng phải là chết rồi sao. Các phù thủy trao đổi ánh mắt, rồi cô gái tóc vàng bắt chuyện ban đầu bước xuống xe trượt tuyết và tiến lại gần.

"Lên xe đi, nhóc con──à không, Tiến sĩ Faust."

"...Dạ?"

Cô ấy chỉ vào chiếc xe phía sau.

"Muốn đến Brocken đúng không? Chuyện về ngài Mephistopheles, nếu là những ác ma cùng đẳng cấp thì có thể họ sẽ biết gì đó đấy."

***

Tiếng gió rít gào như kim loại cắt, bóng tối và ánh sáng vùn vụt trôi qua dưới chân với tốc độ kinh hoàng. Chỗ để chân của xe trượt tuyết rất hẹp, yên xe cũng quá ngắn để ngồi hai người, tôi phải dồn hết sức bình sinh ôm chặt lấy eo cô phù thủy đang run lên bần bật. Liếc nhìn xung quanh, tôi thấy các phù thủy khác người thì lái một tay, người thì buông cả hai tay để trang điểm, phong thái vô cùng thong dong.

Vượt qua một con đèo, thung lũng đột ngột mở ra như một cái miệng khổng lồ. Sương mù và mây khói tích tụ dày đặc dưới đáy thung lũng, cây cối khắp nơi phát sáng lấp lánh ánh vàng. Có vẻ như bầy ma trơi đang tuôn ra lúc nhúc trong rừng. Những đống lửa trại quy mô lớn dựng trên vách đá đang cháy hừng hực, rồi gãy đổ và sụp xuống từ đoạn giữa.

Chẳng mấy chốc thung lũng khép lại, cây cối trong rừng trở nên thấp và thưa thớt hơn, một sườn dốc thoai thoải hiện ra. Hình như chúng tôi đã đến chân núi Brocken.

Nỗi sợ hãi vơi đi đôi chút, tôi cất tiếng hỏi để lấp liếm việc hai hàm răng đang đánh vào nhau cầm cập.

"Phù thủy không dùng chổi để bay ạ?"

"Cậu, hình như là được gọi lên từ tương lai mà nhỉ?"

Cô phù thủy nói với giọng chán nản. Mái tóc vàng buộc gọn của cô ấy quất vào sống mũi tôi.

"Sao cậu lại nghĩ bọn tôi cứ làm mãi mấy trò cổ lỗ sĩ đó chứ? Có máy móc tiện lợi thì phải dùng chứ sao."

Địa ngục cũng cách mạng công nghệ rồi sao, tôi thầm cảm thán. Đằng nào cũng bay trên trời thì tôi cảm giác chổi hay xe trượt tuyết cũng chẳng khác gì nhau, nhưng vì không rõ sự tình của phù thủy nên tôi im lặng.

Đỉnh núi đã đến gần, quang cảnh lễ hội dần hiện ra rõ rệt. Sân khấu được dựng lên khắp nơi trên sườn núi, được chiếu sáng bằng những ngọn lửa màu sắc sặc sỡ. Ác ma, thú thần, phù thủy cầm sáo, guitar, trống trình diễn những bài hát cuồng nhiệt, xung quanh là khán giả phù thủy đang nhảy múa đầy gợi cảm. Khói thuốc lào bay là đà tạo thành màn sương mỏng. Những bóng cánh đen bay lượn quanh ngọn lửa, nhìn kỹ mới nhận ra đó là những con cú khổng lồ.

Sabbat. Dạ hội của các phù thủy.

Nhưng mà nói sao nhỉ, bầu không khí này──trông cứ như đại nhạc hội Rock ngoài trời ấy. À không, xét về lịch sử thì phải ngược lại mới đúng, nhạc hội ngoài trời bắt chước Sabbat à?

"Sung quá rồi kìa."

"Đến muộn mất rồi. Mong là còn chỗ."

Những phù thủy bay bên cạnh tiếc nuối nói. Con ma trơi bám trên vai tôi vui sướng tột độ, lao vút xuống sân khấu ngay dưới tầm mắt.

"Đến sân khấu chính đi, phải đưa Tiến sĩ Faust đến gặp ngài Urian."

"Phải đấy.", "Sân khấu chính chắc đông nghẹt cho xem.", "Nếu nói là người quen của ngài Mephistopheles thì chắc sẽ được đặc cách vào cánh gà đấy nhỉ?", "Ý hay đấy."

Trong lúc tôi còn đang run rẩy vì cái lạnh và gió ngược mạnh mẽ, câu chuyện đã được họ tự ý quyết định xong xuôi. Ngài Urian là ai vậy? Tôi còn chẳng kịp hỏi câu đó. Chiếc xe trượt tuyết tăng tốc vùn vụt lao xuống mặt đất. Tôi tưởng da đầu mình sắp bị gió lột ra đến nơi. Chúng tôi hạ cánh xuống bên hông một sân khấu to lớn nổi bật trên đỉnh núi. Tuyết chưa tan hết bay lên mù mịt, nhưng chẳng khán giả nào bận tâm.

Tôi nhận ra ngay ai là ngài Urian.

"──Uuuuuriannnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!"

Dưới chân gã đàn ông trẻ tuổi đang ôm cây đàn cello và gào thét trên sân khấu, đám phù thủy xúm lại và gào lên những âm thanh chói tai không kém.

"Ngài Urian á á á!", "Ngài Urian! Em bay mất!", "Ngài Urian nhìn em đi nàoooo!"

"Uuuuuriiiiiiiiiiannnnnnnnnnnn!"

Gã đàn ông tóc tai rũ rượi trong bộ trang phục gắn lông thú đen dài đang hát. Chắc là hát đấy. Dù sao cũng có nhạc đệm mà.

"Wiriauriuriuriuriuuuuriannnnnnnnnnnnnnn!"

Khi sự hưng phấn đạt đến đỉnh điểm, gã đàn ông đúng như dự đoán đập mạnh cây cello xuống sàn. Thân đàn vỡ tung, dây đàn bung ra tứ phía.

"Aaa, ngài Urian, năm nay cũng tuyệt vời quá."

Cô phù thủy tóc vàng đưa tôi đến cũng đứng từ cánh gà rưng rưng nước mắt dõi theo. Rồi cô ấy liếc nhìn lại tôi, nói với vẻ đắc ý:

"Đó là ngài Urian, người chủ trì đêm Walpurgis đấy. Đêm nay là cơ hội mỗi năm chỉ có một lần được nghe ngài Urian hát live đó nha!"

Các phù thủy khác cũng nói với ánh mắt mê đắm.

"Giọng hát đó, vang vọng tới tận tử cung luôn á!"

"Cứ như màng nhĩ được hôn trực tiếp vậy."

"Rùng mình không dứt được nè."

Đó là thứ âm thanh khiến người ta chỉ muốn bịt chặt tai lại. Nhưng tôi vừa mới bước xuống khỏi chiếc xe trượt tuyết, chân nam đá chân chiêu, tay chân tê cóng, chỉ riêng việc đứng vững thôi cũng đã là cả một sự cố gắng.

"Uri! Uri! Uririririririuuuuuriaaaaaaaan!"

Giữa cơn cuồng nhiệt ập đến tựa bão tố, Urian gào thét thêm vài tiếng nữa để kết thúc màn trình diễn. Hắn ném nụ hôn gió đáp lại những tràng pháo tay và tiếng reo hò, sau đó bước về phía cánh gà ── nơi chúng tôi đang đứng. Thân xác đó khổng lồ gấp đôi đám phù thủy, rõ ràng chẳng phải nhân loại. Là kẻ chủ trì Đêm Walpurgis, hắn chắc chắn phải là một ác ma cực kỳ quyền năng.

"Ngài Urian, vất vả rồi ạ, phê tê người luôn ạ!"

Một ả trông như người hầu cầm bình nước vội vã chạy tới. Urian uống cạn chỗ nước bên trong chỉ bằng một hơi, rồi đập mạnh cái bình xuống đất vỡ tan tành. Hắn vừa phẩy tay đuổi đám phù thủy đang sán lại gần, vừa đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi dừng lại ở chỗ tôi ── kẻ đang đứng trơ ra như phỏng bên cạnh chiếc xe trượt tuyết.

Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cười gượng gạo và cúi đầu chào.

"Tại sao lại có con người trà trộn vào đêm nay?"

Khác hẳn với giọng hát thảm họa lúc nãy, Urian cất giọng trầm và dày. Khuôn mặt trắng bệch như trát phấn, đôi môi tô son đỏ, bộ trang phục điểm xuyết lông thú đen và dây xích vàng, cùng khuyên tai đỏ thẫm ── tất cả gợi nhớ đến sự say sưa vô ý tứ của một ca sĩ chính trong ban nhạc Visual-kei. Thế nhưng, ngọn lửa đỏ rực cháy trong đôi mắt hắn lại không hề có chút hư vinh nào. Đó là minh chứng của một ác ma.

Hắn thô bạo đẩy đám phù thủy vây quanh ra và tiến lại gần. Tôi bất giác lùi lại, chân va phải chiếc xe trượt tuyết.

"Thưa ngài Urian, đây là Ma thuật sư Faust đến từ mặt đất ──"

Cô phù thủy tóc vàng đã chở tôi đến đây định lên tiếng giới thiệu, nhưng chỉ một cái liếc mắt của Urian đã khiến ả im bặt. Ánh nhìn ấy ngay lập tức quay trở lại phía tôi. Sự nghiêm nghị này khiến tôi khó mà tin được hắn cùng một giuộc với kẻ vừa gào thét "Uri uri" ban nãy.

"Faust. Hừm. Ta có nghe danh."

Urian đã bước tới ngay trước mặt tôi.

"Nghe nói ở Vienna ngươi thân thiết với nhiều nhạc sĩ lắm. Ta còn nghe ngươi mượn bút danh của Goethe để viết phê bình âm nhạc nữa."

"...Hả? À, vâng, dạ."

Phê bình chỉ là nghề tay trái thôi chứ không phải nghề chính đâu.

"Thấy thế nào, bài hát của ta ấy?"

"Hả, h-hảảả?" Chuyện gì vậy? Tôi chớp mắt liên tục.

"Tê tái lắm đúng không? Cảm động lắm đúng không? Nói thật đi."

Tôi nhìn quanh cầu cứu, nhưng cả đám phù thủy lẫn lũ thú thần trong ban nhạc nền đều chỉ nhìn chằm chằm vào tôi chờ đợi.

Làm sao đây, có nên nịnh hót không nhỉ? Nhưng hắn bảo nói thật, mà ác ma thì có khi đọc được suy nghĩ trong đầu tôi cũng nên...

"...Vâng, chà, tê tái thật. Tê dại cả óc luôn. Vì ngài mù âm nhạc quá."

Đám phù thủy đồng loạt há hốc mồm. Lũ thú thần sợ hãi dựng đứng cả lông. Urian trợn mắt, miệng há ra nửa chừng, đứng hình một lúc.

"À, ừm..."

"Mù âm nhạc hảảảảảảả ── !?"

"Kh... không..."

"Nếu cứ chìm đắm trong tuyệt vọng như thế, ngươi sẽ quên đi một hiện thực cay đắng khác mà bản thân buộc phải đối mặt."

Một hiện thực... khác ư?

"Ngươi đã trốn chạy. Vào đêm nay. Để ngoảnh mặt làm ngơ. Để quên đi tất cả... Nhưng, ngài Urian từ bi này sẽ cho ngươi nhìn thấy tận mắt."

Urian thô bạo xoay mặt tôi lại. Màn sương cuộn trào, đặc quánh, rền rĩ mang theo những tia điện, chẳng mấy chốc đã tụ lại thành hình. Tôi nín thở. Nổi lên giữa màn sương là mái tóc đỏ và đôi mắt màu trà đục ngầu vì sợ hãi. Quần áo bị xé nát tươm, những sợi xích hằn sâu vào làn da trần trụi.

"—Lou?"

Tôi vặn mình cố thoát khỏi tay Urian. Móng vuốt hắn xuyên thủng má tôi, vị máu tanh nồng lan ra trong khoang miệng. Hình ảnh trong sương ngày càng rõ nét. Là Lou. Tại sao tôi lại có thể quên mất chứ? Lou đã bị bắt, và chỉ hai ngày nữa thôi cậu ấy sẽ bị giết. Một chuyện quan trọng đến thế, tại sao lại...

Tôi đã trốn chạy. Tôi đã cố ngoảnh mặt làm ngơ. Tôi đã cố quên đi sao...?

"Hừm. Quảng trường San Pietro à. Chọn địa điểm hoành tráng đấy."

Tôi nhận ra cây cột gỗ trói Lou được dựng sừng sững ngay chính giữa quảng trường lát đá rộng lớn. Hàng trăm cột đá và tượng thánh nhân bao quanh, được ánh hoàng hôn chiếu rọi từ bên hông, kéo dài những cái bóng đen sẫm đến tận dưới chân Lou. Củi chất đầy quanh gốc cột, ướt đẫm dầu nhớp nháp. Cảm giác ghê tởm rợn người bò dọc lên cổ họng tôi.

Những gã đàn ông mặc lễ phục đen cầm đuốc xếp hàng tiến vào quảng trường, vây quanh Lou. Tôi cố quay mặt đi, nhưng bàn tay Urian kìm chặt cứng khiến tôi không thể nhúc nhích dù chỉ một ly. Móng vuốt đâm vào tận mí mắt, không cho phép tôi nhắm lại. Những ngọn đuốc giương cao kéo theo từng vệt muội than. Không. Tôi không muốn nhìn thấy cảnh này. Đúng rồi, chính vì không muốn trực diện nhìn thấy nó, chính vì muốn quên đi dù chỉ trong khoảnh khắc, tôi đã bám víu vào ảo ảnh từng là Mephi và trốn chạy vào đêm nay.

Vậy mà, tại sao lại bắt tôi phải nhìn chứ?

"Đây là tương lai chắc chắn sẽ xảy ra. Là vận mệnh tiếp tục mất mát của nhà ngươi."

Những ngọn đuốc đồng loạt được ném ra. Dầu bùng cháy, khuôn mặt đang gào thét của Lou méo xệch đi vì sức nóng và đau đớn.

"Đáng xem đấy chứ. Quả không hổ danh Vatican, về khoản hỏa thiêu thì bọn chúng còn sành sỏi hơn cả ác quỷ bọn ta. Để nạn nhân không ngất đi, không chết ngạt, để nỗi đau kéo dài lê thê, ngọn lửa được điều chỉnh tuyệt diệu làm sao. Kìa, lửa bén vào tóc rồi. Đẹp, đẹp quá. Làn da ngọc ngà bị ngọn lửa xâm chiếm, tan chảy ra, những thớ thịt màu hồng nổ lách tách, máu và mỡ càng làm ngọn lửa bùng lên dữ dội..."

"Dừng lại đi!"

Tôi gào lên. Urian cười hô hố, những ngón tay đang nắm đầu tôi càng siết mạnh hơn. Tôi bị ép phải chứng kiến toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, cho đến khi Lou tắt thở và biến thành một khối than đen đúa, kèm theo lời dẫn giải tựa như ngâm thơ của Urian. Khi cuối cùng cũng được giải thoát khỏi tay ác quỷ và bị vứt xuống nền đất tuyết tan, tôi nôn thốc nôn tháo.

Tôi chỉ biết câm lặng chịu đựng nỗi đau như lục phủ ngũ tạng đang quặn thắt trong một khoảng thời gian khá dài. Khi tôi ngẩng khuôn mặt lấm lem dịch vị và bùn đất lên, Urian đang liếm láp vết máu của tôi dính trên móng vuốt hắn một cách đầy khoái trá.

"Cảm thấy thế nào, Faust?"

Urian nhếch mép nói.

"Nhà ngươi đã cất công đến tận Đêm Walpurgis này chỉ để xác nhận rằng bản thân là kẻ sẽ tiếp tục gánh chịu mất mát. Sao hả, cảm giác tuyệt vời chứ?"

Không phải. Tôi không đến đây vì chuyện đó.

Tôi chỉ muốn... được gặp Mephi—

"Ngoảnh mặt đi cũng vô ích thôi. Ma thuật rồi sẽ tan, trời sẽ sáng. Giờ hành quyết sẽ ập đến như một hiện thực tàn khốc... Khục khục khục, tuy nhiên, có lẽ nhà ngươi rồi cũng sẽ biến cái chết của cô ả tóc đỏ kia thành rượu ngọt mà thôi."

Tuyệt vọng làm khô héo lòng người, khiến nó chai sạn, và rồi một tia hy vọng sẽ tạo ra vết nứt—tôi nhớ lại lời của ác quỷ Zamiel. Đúng như vậy, tiếng cười của Urian đang chạy một đường nứt đầu tiên trong tim tôi. Vết thương dễ dàng lan rộng, máu tuôn trào.

Đúng vậy, thừa nhận đi thôi. Mephi đã chết rồi. Lou vẫn còn sống. Một tia hy vọng.

Tôi—không phải đến đây để tìm Mephi.

Tôi cố gắng ngụy tạo dục vọng của chính mình, thứ dục vọng đã cạy mở con đường dẫn đến Đêm Walpurgis. Dù những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi, nhưng tôi có thể bịa đặt và viết lại ý nghĩa của chúng. Không phải vì Mephi. Tìm kiếm một cô gái đã chết không phải là một mục đích vô nghĩa. Tôi tuyệt vọng tự nhủ với bản thân như thế.

Tôi đến đêm nay là để đoạt lấy sức mạnh.

"Urian."

Khi tôi gọi tên, nụ cười trên mặt ác quỷ tắt ngấm. Dù tôi nén đau đớn toàn thân để đứng dậy, khuôn mặt hắn vẫn ở trên cao vời vợi nhìn xuống tôi.

"...Hãy lập giao ước với tôi."

"...Hử?"

Dù chính hắn đã hành hạ, dồn ép tôi để tôi nói ra câu đó, nhưng Urian lại nhướng một bên mày vẻ đầy ngạc nhiên. Tôi nín thở nói tiếp:

"Tôi muốn sức mạnh. Tôi đến đây vì điều đó."

"Khôn vặt lắm, Faust. Lần này ngươi định dùng cô ả tóc đỏ kia để ngoảnh mặt làm ngơ trước cái chết của Mephistopheles sao? Tiếp tục trốn chạy, tiếp tục lấp liếm, tiếp tục dối trá à?"

Đúng thế đấy. Thì đã sao? Ngươi đã buông tay khỏi đầu ta, cũng đã rút móng vuốt khỏi mí mắt ta rồi còn gì. Ta ngoảnh mặt đi thì có sao đâu.

Bởi vì, mọi thứ quá đỗi đau đớn.

"Được thôi," Urian mỉm cười. "Ngươi muốn gì?"

"Tôi muốn cứu Lou."

"Vô ích thôi. Con bé đó sẽ chết. Ngươi vừa nhìn thấy tương lai rồi đấy."

"Dù vậy."

"Ngươi nghĩ mình làm được gì trước vận mệnh sao?"

Đó không phải vận mệnh. Đó chỉ là "dự báo". Nếu ngày mai trời nhất định sẽ mưa, thì tôi sẽ dùng chính thân xác này thiêu rụi hết mây mưa đi là xong. Chỉ cần còn vùng vẫy tin rằng mình có thể làm được gì đó, tôi sẽ quên đi được tuyệt vọng.

"Được rồi, im miệng và đưa hết sức mạnh của ông đây. Cả cái Đêm Walpurgis này, đưa hết cho tôi."

"Mạnh miệng đấy, Faust."

Tiếng cười thầm của ác quỷ vang rền như sấm xa.

"Thời hạn là khi cô ả tóc đỏ kia được giải phóng khỏi giàn hỏa thiêu, hoặc là khi cái chết ập đến. Cái giá phải trả dĩ nhiên là linh hồn của nhà ngươi. Chấp nhận chứ?"

Tôi gật đầu.

Urian giật phăng đôi khuyên tai đỏ thẫm từ hai bên tai hắn. Những giọt máu trắng bay lất phất trong gió. Đôi tay hắn vươn tới, ấn đôi khuyên vào dái tai tôi. Nhiệt lượng và đau đớn xuyên qua dái tai.

"Đây là minh chứng của giao ước."

Urian nói rồi buông tay. Tôi rụt rè chạm vào kiểm tra, đôi khuyên tai đã đồng hóa vào tai tôi.

Tiếp đó, ác quỷ cắm móng vuốt vào mắt phải của tôi. Tôi không kịp quay mặt đi, thậm chí không kịp nhắm mắt. Một nửa tầm nhìn nhuộm đỏ. Nhưng không đau. Thay vào đó là một cảm giác ghê rợn như thể não bộ bị trực tiếp xâm phạm, một thứ gì đó không rõ là buồn nôn hay chóng mặt trào lên khiến tôi phải thè lưỡi ra thở dốc.

Ngay cả khi móng vuốt đã rút ra, sắc đỏ trong tầm nhìn vẫn còn nguyên. Tôi gập người nôn khan. Bàn tay tôi nhìn qua con mắt ấy cũng nhuộm một màu đỏ thẫm.

"Đó là minh chứng của sức mạnh."

Urian quỳ gối xuống trước mặt tôi, dùng đầu móng vuốt nâng cằm tôi lên. Khuôn mặt xanh xao của hắn cũng bị bao phủ bởi một lớp sương đỏ mờ ảo.

"Mắt phải của nhà ngươi luôn nằm ở phía địa ngục. Trong cơ thể ngươi, hiện thế và địa ngục đang cùng tồn tại—nói cách khác, chính bản thân ngươi đã trở thành Đêm Walpurgis. Đúng như ý nguyện rồi chứ?"

Tôi nuốt ngụm nước bọt đắng ngắt, khẽ gật đầu.

"Vậy thì, tỉnh lại đi. Ngươi không còn thời gian đâu nhỉ?"

Urian dùng ngón tay chọc nhẹ vào ngực tôi.

Tôi ngã ngửa ra sau, nhận ra mặt đất dưới chân đã biến mất từ lúc nào. Ánh lửa trại và ánh sao bao quanh tôi hòa lẫn vào nhau không thể phân biệt. Trọng lực cũng tan biến. Hình dáng ác quỷ méo mó, kéo dài ra mãi, rồi bị cuốn vào vòng xoáy. Những giọng nói cao vút xa xăm kia là tiếng hát của các phù thủy.

Ý thức bắt đầu bị cuốn trôi. Những rặng cây đen trũi trên núi Brocken, những vệt tuyết lốm đốm chưa tan, tất cả xoay tròn và nhỏ dần, nhỏ dần.

Trọng lực trở lại đột ngột như một cơn đau. Toàn thân tôi kêu răng rắc, gào thét khi bị kéo lên trên qua làn nước tối tăm. Tay chân tôi như sắp đứt lìa.

Ánh sáng đâm toạc mí mắt, và tôi tỉnh giấc.

Tôi bật dậy trong bóng tối, tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập đập mạnh vào lồng ngực từ bên trong.

Tôi nhìn quanh. Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở của tấm rèm dày làm nổi lên lờ mờ đường nét của giường ngủ và đồ đạc. Tôi quờ quạng dưới chân, ngón tay ngập trong lớp lông thảm.

Là phòng khách của Cung điện Hofburg. Ngay khoảnh khắc nhớ ra điều đó, tôi đứng phắt dậy lao đến bên cửa sổ và giật rèm ra. Ánh nắng gay gắt đâm vào mắt. Bầu trời đỏ rực khiến tôi phân vân không biết là hoàng hôn hay bình minh, nhưng nhìn độ cao của mặt trời, tôi nhận ra ngay không phải vậy. Là do mắt phải của tôi.

Không phải là mơ. Tôi sờ soạng khắp cơ thể để kiểm tra. Không có vết thương trên mặt, cũng chẳng có cơn đau nào ở tay chân, nhưng chỉ có hai dấu vết—đôi khuyên tai và nhãn cầu màu đỏ—đang hùng hồn tuyên bố rằng việc Đêm Walpurgis đã nuốt chửng tôi là sự thật.

Sống lưng tôi lạnh toát, run rẩy.

"Thời gian còn lại ít lắm đấy, hỡi chủ nhân một ngày của ta."

Giọng nói trầm và lạnh lẽo như tiếng chuông báo tử thì thầm bên tai. Thân xác khổng lồ bán trong suốt của ác quỷ hiện ra lơ lửng bên kia cửa sổ.

Không, không phải. Hắn không trong suốt cũng chẳng lơ lửng. Urian đang ở trong mắt phải của tôi. Trong Đêm Walpurgis đang trú ngụ bên trong cơ thể tôi. Hiểu ra điều đó, tôi cảm thấy máu trong người lạnh đi.

Tôi đã lập giao ước đánh đổi linh hồn. Dù có cứu được Lou hay không, tôi cũng sẽ không bao giờ được gặp lại cô ấy nữa. Liệu đó có phải là một lựa chọn ngu ngốc? Tôi không biết. Anh Karl cũng từng bị dẫn dắt bởi nỗi tuyệt vọng tương tự và chấp nhận sự cám dỗ của ác quỷ. Thật dễ dàng để viện ra hàng tá lý do bào chữa như là không còn cách nào khác, là do bị ác quỷ xảo quyệt xúi giục, là bị tẩy não. Nhưng bản thân tôi biết rõ hơn ai hết đó không phải là sự thật.

Chính tôi đã dứt khoát lựa chọn.

Tôi cắn môi đến bật máu. Ai đánh giá thế nào cũng mặc kệ. Hối hận thì cứ để xuống địa ngục vừa bị Urian hành hạ vừa hối hận bao nhiêu tùy thích. Sự dằn vặt bản thân ngược lại làm đầu óc tôi nguội đi. Bây giờ, tôi chỉ được nghĩ đến chuyện của Lou.

Tôi nhắm một bên mắt phải lại và nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Dựa vào góc chiếu của ánh nắng, bây giờ là buổi sáng. Tôi đã ngủ bao lâu rồi? Thời gian còn lại bao nhiêu?

Khi tôi định bước ra khỏi phòng và tiến về phía cửa, từ hành lang vọng lại rất nhiều tiếng bước chân thô bạo và ồn ào. Cánh cửa bị mở tung với sức mạnh như muốn giật tung bản lề, những gã đàn ông to lớn, hừng hực khí thế chen lấn xô đẩy nhau tràn vào phòng như tuyết lở.

"Tiến sĩ!"

"Tiến sĩ, ngài tỉnh chưa!"

"Cùng đi cướp ngục đón cô giáo Lou về nào!"

"Tao sẽ biến lũ thầy tu khốn kiếp đó thành phân bón ruộng hết!"

"Có Tiến sĩ ở đây thì cân cả ngàn quân rồi!"

Mấy con vượn khổng lồ thuộc Đoàn Liệt Sĩ Đấu Hồn Salzburg cứ nhao nhao mỗi người một ý sằng bậy, khiến tôi lại trở nên bình tĩnh đến lạ.

"...À này, mấy người có biết Lou đang ở đâu không đấy?"

Đám đoàn viên nhìn nhau ngơ ngác.

"Đếch biết, nhưng cứ tóm đại tên sư sãi nào quanh đây đấm cho một trận là ra hết!"

"Đấm cho tới khi nôn ra thì thôi!" "Đấm cho khỏi mở mồm được luôn!" "Ê thằng ngu, không mở mồm được thì sao nó khai ra chỗ của Tiên sinh?" "Ờ ha, chí lý." "Thế đá cho nó không mở mồm được là được chứ gì?" "Mày thông minh vãi!"

Thông minh cái khỉ mốc.

"Đã bảo là không được, đâu phải người nhà thờ nào cũng là kẻ xấu."

"Thế giờ phải làm sao hả đại ca!"

"Tiên sinh Lou là mặt trời chân lý của tụi em đó!"

"Thế nên là bình tĩnh lại chút đi."

"Sao mà bình tĩnh nổi chứ!"

"Đã thế thì khô máu với nước Ý luôn!"

"Chiến luôn!" "Đập cho ra bã──"

"Á hự." "Đau quá." "Ối."

Tiếng la hét vang lên từ sau bức tường thịt của mấy gã to con đang chặn kín cửa. Đám đông vỡ ra, tạo nên những tiếng rầm rầm rung chuyển cả sàn nhà.

Kẻ vừa đạp bay mấy gã đoàn viên khổng lồ để bước vào phòng chính là anh Karl. Anh liếc nhìn tôi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc khuyên trên tai tôi. Với tư cách là người từng trải, có lẽ anh đã nhận ra đó là vật chứng cho khế ước với ác ma.

Nhưng anh Karl chẳng nói gì về chuyện đó.

"Giáo hoàng đang ở Savona."

Anh buông một câu cộc lốc bất ngờ khiến tôi không hiểu gì, chỉ biết ngơ ngác nhìn lại.

"...Giáo hoàng?"

"Chưa nghe tin gì à? Lão bị Napoleon bắt cóc rồi. Hiện đang bị tống giam trong pháo đài ở Savona. Bắc Ý đấy. Tao cũng vừa mới điều tra ra thôi."

Chuyện đó, hình như tôi có nghe Đại Giám mục Vienna nhắc tới. Nhưng chưa thấy được sự liên quan, tôi chỉ biết chớp mắt liên tục. Anh Karl thở dài, gãi đầu.

"Người duy nhất có thể ngăn cản vụ xử tử Ludovica lúc này chỉ có Giáo hoàng thôi. Lũ ngu này thì không nói làm gì, nhưng đừng bảo là đến cả cậu cũng đang tính xông thẳng vào Vatican để cướp người về đấy nhé."

Cổ họng tôi phát ra tiếng ực. Trúng tim đen rồi. Tiếng thở dài thứ hai của anh Karl dài thượt xuống tận đầu gối tôi.

"Làm thế thì lần sau chúng nó chỉ kéo đại quân đông hơn đến bắt người thôi. Định trốn sang Anh hả? Thế cũng chẳng yên tâm được. Mà ngay từ đầu cậu không thấy lạ à? Cách làm của Thánh Bộ Kiểm Tà quá mức cưỡng ép."

"Hả... Thì... Tôi cũng thấy là hơi cưỡng ép thật."

Anh Karl tặc lưỡi.

"Cậu đếch hiểu ý tao. Lý do kết tội quá gượng ép. Quyết định quá nhanh. Xử tử cũng quá sớm. Đã thế tại sao còn công bố trên báo chí? Tao thấy ngoài mấy cái lý do báng bổ thần thánh gì đó ra, chắc chắn còn mục đích khác."

Mục đích khác. Giết Lou, vì một lý do khác ư?

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Nhưng nghe anh nói xong, tôi lại thấy rất hợp lý. Cách làm của Thánh Bộ Kiểm Tà có gì đó rất kỳ lạ. Rõ ràng đang muốn xử tử gấp gáp bất chấp thể diện, thế mà lại cố tình loan tin rộng rãi về thời gian và địa điểm trên báo.

"...Đang muốn... dụ ai đó ra mặt sao?" Tôi lẩm bẩm.

"Có thể là cậu đấy," anh Karl nói. "Có khi chúng đang đợi cậu, một thằng ngốc cũng ngang ngửa mấy con vượn đần độn nhà tao, bị bài báo dụ dỗ rồi lóc cóc xông vào Vatican nộp mạng."

Tôi cắn môi dưới, cúi gằm mặt. Quả thật, tôi cũng đã tính đến chuyện ngu ngốc đó. Dưới chân anh Karl, mấy gã liệt sĩ vừa ôm đầu phòng thủ vừa rón rén ngước nhìn chúng tôi.

"Thế nên, có lao vào trường thiêu cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Chỉ còn cách dùng một quyền lực lớn hơn để đập tan và bắt chúng im miệng từ gốc rễ. Tức là Giáo hoàng."

Cảm giác bất lực ập đến, tôi lùi lại, ngồi phịch xuống giường.

Mọi điều anh Karl nói đều đúng. Dù có mượn sức mạnh của Urian để đoạt lại Lou, thì sau đó sẽ ra sao? Tôi đâu còn ở lại đây nữa. Nghĩ đến đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng lên tận bắp tay. Dừng lại đi, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó. Chỉ được nghĩ về Lou thôi.

Cứu Giáo hoàng, để ông ta nợ mình một ân huệ rồi thu hồi phán quyết...

"Savona hả!" "Đột kích Savona hả!" "Gần hơn Vatican đấy!"

"Uôooooooo giết sạch quân Pháp đê!" "Đấm luôn cả Giáo hoàng!"

Lũ khỉ đột bỗng nhiên hồi sức, đứng phắt dậy và bắt đầu hưng phấn tột độ, báo hại anh Karl lại phải đấm gục từng tên một để bắt chúng trật tự.

"Cấu trúc căn cứ ở Savona và binh lực đồn trú, tao đã điều tra sơ bộ rồi."

Anh Karl nói tỉnh bơ làm tôi giật mình.

"Thông tin do quân đội Áo cung cấp đấy. Đám đó không tiện ra mặt nên chỉ hỗ trợ tình báo được thôi. Dù sao cũng đỡ được bao nhiêu." Anh Karl nhìn lướt qua mấy gã khổng lồ đang nằm la liệt dưới chân. "Mấy thằng ngu này thế mà lại được việc trong mấy vụ đấm đá ra phết... Còn lại thì anh em mình phải tự lo thôi."

Ánh mắt lạnh lùng của anh quay lại phía tôi.

"Cậu có đi không? ...Chắc cũng sắm sửa được món gì rồi chứ."

Tôi biết anh đang nhìn vào chiếc khuyên tai. Tôi đưa tay che mắt phải, trầm ngâm suy nghĩ.

Cảm giác như đó là con đường duy nhất còn lại. Dù nói là căn cứ quân Pháp, nhưng cũng không cần phải tiêu diệt hay chiếm đóng gì cả. Chỉ cần đưa một người đang bị giam lỏng ra ngoài thôi. Đoàn Liệt Sĩ Đấu Hồn tuy ít nhưng tinh nhuệ, anh Karl đã nói làm được thì chắc là có cơ hội thắng.

Nhưng mà, tôi nghĩ.

Nếu hành động lộ liễu như vậy, Thánh Bộ Kiểm Tà không thể nào không nhận ra. Căn cứ Savona là nơi giam giữ Giáo hoàng nên đương nhiên phải canh gác cực kỳ nghiêm ngặt. Có khả năng chúng sẽ nhận ra ý đồ của phe ta và đẩy nhanh việc xử tử.

"Này, Faust. Tính sao đây. Không quyết nhanh là bọn tao đi trước đấy. Tao mượn được tàu chiến bay của quân đội rồi, xuất phát bây giờ thì tối nay là tới Savona."

"K-Khoan, đợi đã, đợi chút đã!"

Tôi nhảy xuống giường, chạy lại chỗ anh Karl, nói ra nỗi lo ngại của mình. Mặt anh đanh lại.

"Cũng có khả năng đó... Nhưng thế thì cậu bảo phải làm sao?"

Tôi ấn mạnh nắm tay lên môi, suy tính. Dưới chân, lũ khỉ đột nhìn nhau thì thầm to nhỏ.

"Ê, đang bàn chuyện gì thế?" "Chuyện của Bác học với Đại ca cao siêu quá đếch hiểu gì sất." "Muốn đi càn quét nhanh nhanh ghê."

Đột kích thì sẽ bị phát hiện. Vậy thì phải làm sao?

Phải giải quyết trong chớp mắt, khiến Giáo hoàng ra lệnh hủy bỏ gửi tới Vatican ngay lập tức.

Tôi ngẩng mặt lên.

"Anh có biết Napoleon hiện đang ở đâu không?"

Mày anh Karl nhíu lại.

"Giờ này chắc hắn đang dự hội nghị các chư hầu Liên minh sông Rhine ở Erfurt."

Erfurt. Tôi biết tên thành phố đó. Gần Weimar và Jena. Từ Vienna đến đó chỉ mất nửa ngày.

Tôi nhắm mắt, sắp xếp lại suy nghĩ. Vốn dĩ đây là một canh bạc nắm chắc phần thua. Nhưng chỉ còn cách này thôi.

"Anh Karl và mọi người hãy đến Savona đi."

Tôi vừa dứt lời, anh Karl chưa kịp đáp thì đám đoàn viên liệt sĩ đã bật dậy.

"Rõ!" "Quẩy nát bét luôn!" "Đánh cho ra bã luôn!"

"Đừng có xông vào ngay. Hãy chờ lệnh ở gần căn cứ. Tôi sẽ đi Erfurt ngay bây giờ để đàm phán trực tiếp với Napoleon. Yêu cầu hắn thả Giáo hoàng."

Anh Karl trợn tròn mắt. Đám đoàn viên càng thêm phấn khích.

"Vãi chưởng!" "Quả không hổ danh Bác học!" "Gặp Ma Vương mà cũng không ngán luôn!"

"Cậu... Có tỉnh táo không đấy?" Anh Karl than trời.

Nếu Napoleon chịu liên lạc với Savona, Giáo hoàng được thả ra sẽ tức tốc truyền lệnh về Vatican, như vậy có thể ngăn chặn vụ xử tử mà không để Thánh Bộ Kiểm Tà đánh hơi thấy.

"Cậu có cái gì để đàm phán không?"

Tôi nuốt nước bọt cái ực, cố tỏ ra cứng rắn.

"Cũng có vài món."

Hầu hết là nói dối. Có khi vừa chạm mặt đã bị Napoleon giết chết cũng nên. Nhưng cũng đáng để thử. Tôi móc ngón tay vào chiếc khuyên ở tai trái, giật mạnh. Cả anh Karl lẫn đám đoàn viên đều tái mặt, mắt trợn trừng. Máu chảy ướt đẫm kẽ tay tôi.

Nén cơn đau kịch liệt, tôi dúi chiếc khuyên tai vào tay anh Karl.

"Đây là phương thức liên lạc. Nếu không thuyết phục được Napoleon──lúc đó, nhờ anh đột kích."

Khi tôi quay về phòng trọ, mặt trời đã bắt đầu ngả về chiều.

Do màng đỏ che phủ mắt phải, ánh nước lấp lánh trên kênh đào Danube nhìn qua cửa sổ trông chẳng khác nào ráng chiều đỏ quạch. Tôi bèn đóng cửa sổ, kéo rèm lại.

Tôi nhìn xuống bàn, nơi những trang bản thảo viết dở nằm vương vãi.

Rồi chuyển mắt sang giá sách. Trong hộc tủ trượt là chiếc cặp và sách giáo khoa tôi mang theo từ thế kỷ hai mươi mốt, được giấu kỹ bên trong.

Tôi sẽ không bao giờ quay lại căn phòng này nữa. Lý trí bảo rằng phải thủ tiêu chúng đi, nhưng cơ thể tôi không nhúc nhích nổi. Tôi ngồi xuống giường, thẫn thờ một lúc lâu vì kiệt sức.

Tôi vẫn chưa thực sự cảm nhận được việc chỉ còn một ngày nữa thôi, bản thân chắc chắn sẽ sa xuống địa ngục.

"Kẻ có thể cảm nhận được điều đó thì vốn dĩ đã chẳng bao giờ ký khế ước với bọn ta."

Urian hiện lên trên rèm cửa, nở nụ cười tà ác. Ác ma nhập xác tên nào cũng nhìn thấu tâm can chủ nhân thế này sao?

"Nói cho dễ hiểu thì cũng giống như ma túy vậy?"

"...Tôi chưa chơi ma túy bao giờ, nhưng cũng hiểu ý ngươi muốn nói."

"Cơ mà, Faust này, nhà ngươi thú vị thật đấy. Mang trong mình sự yếu đuối đến mức không ngần ngại chạm tay vào thứ ma túy tồi tệ nhất là khế ước với ác ma, nhưng đồng thời lại sở hữu sự mạnh mẽ đến mức rợn người."

Urian vươn tay về phía tai trái của tôi. Vết rách đang đông máu lại nhói lên đau buốt.

"Ta không nghĩ là ngươi lại giật đứt bằng chứng của khế ước đâu nhé. Đừng bảo là ngươi nghĩ làm thế thì hiệu lực khế ước với ta sẽ giảm đi một nửa, hay đẩy một nửa nghĩa vụ thanh toán sang cho gã tên Karl kia đấy nhé?"

"Làm gì có chuyện tôi nghĩ thế chứ."

Tôi gạt tay Urian ra.

"Vậy ngươi nghiêm túc coi đó là phương thức liên lạc sao? Thứ đó chỉ là vật trang trí để nhắc nhở ngươi về khế ước và làm ngươi đau khổ thôi. Không có cái khuyên tai đó thì việc liên lạc với gã kia lúc nào mà chẳng được. Tại sao ngươi lại làm thế?"

"Vì tôi muốn anh ấy nghe theo yêu cầu của tôi mà không hỏi han gì thêm."

Tôi thành thật trả lời.

"Tôi không muốn bị hỏi vặn vẹo mấy câu phiền phức kiểu như làm thế nào để thuyết phục Napoleon. Tôi nghĩ nếu cho họ thấy máu thì họ sẽ im lặng mà làm theo lời tôi."

Và còn để làm tê liệt cảm giác tội lỗi khi đẩy anh Karl và mọi người vào chỗ chết chỉ vì cái tôi ích kỷ muốn cứu Lou của mình. Tôi nghĩ tình huống đó cần phải có đổ máu.

Urian cười khùng khục.

"Thú vị. Thật sự thú vị. Chính vì thế linh hồn con người mới là thứ mỹ vị không gì sánh bằng. Một kẻ sở hữu sự mạnh mẽ và lạnh lùng đến thế, vậy mà giờ đây lại đang thẫn thờ không nỡ vứt bỏ mấy tờ giấy vụn, sự thật này cũng thú vị không kém."

Tên ác ma vừa nói vừa nhìn bao quát chiếc bàn viết bừa bộn.

Biết làm sao được. Tôi chẳng còn tâm trạng nào nữa. Nếu bây giờ tôi thu dọn bản thảo cất vào ngăn kéo, hay đốt sách giáo khoa để không ai đọc được - làm những việc mang tính chất "thu dọn hậu sự" như thế - thì chẳng khác nào thừa nhận rằng mình sẽ không bao giờ quay lại căn phòng này nữa. Dù tôi có thừa nhận hay không, việc không thể quay về cũng đã là sự thật rành rành.

Tôi cầm lấy tập bản thảo đang viết dở. Đó là vở "Faust". Ngòi bút của tôi đã dừng lại ở cảnh thiếu nữ bị giam cầm trong nhà thờ. Tôi đã không thể viết tiếp màn sau – Đêm Walpurgis – và từng hỏi ý kiến Mephi. Ả đã nói gì nhỉ? Hình như là: Vì tôi chưa thực sự khao khát đêm đó nên ả không thể đưa tôi tới. Ả nói đúng. Trớ trêu thay, chính nhờ mất đi Mephi, cuối cùng tôi cũng được tận mắt chứng kiến cái địa ngục mà mình hằng mong cầu. Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc tôi sẽ không bao giờ hoàn thành được "Faust". Nếu biết tác phẩm bị bỏ dở, chắc Lou sẽ buồn lắm. Cậu ấy đã mong chờ nó đến thế, lại còn đọc từng chút một ngay khi tôi đang viết nữa chứ.

Tôi không sao ngăn được dòng ký ức ùa về. Cảnh tượng Lou và Mephi ngồi cạnh nhau trên giường, tranh nhau giành lấy những trang bản thảo tôi vừa viết xong để đọc. Những thứ tôi đã đánh mất, và những thứ tôi sắp sửa đánh mất. Cơn nóng dâng lên thiêu đốt cuống họng tôi. Không được. Nhớ lại những chuyện đó thì có ích gì chứ? Nhưng tôi không tài nào ngăn lại được. Đủ loại âm thanh và ánh sáng tràn ngập tâm trí. Mephi trong hình hài chú chó đen đang nằm ngủ cuộn tròn cùng đám mèo trắng đen bên bậu cửa ngập nắng. Tôi vừa ngắm nhìn những bóng thuyền thon dài đi lại trên kênh đào, vừa gọt giũa từng câu thơ. Lou bước vào, nối chiếc piano điện với máy phát và bộ khuếch đại, rồi bắt đầu chơi bản sonata piano giọng Rê trưởng với vẻ mặt đầy khoan khoái. Tất cả sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Giai điệu ấy, những nốt trầm đồng âm dậm liên hồi nghe thật buồn ngủ, khúc ca chèo thuyền của người dẫn đường, cả tiếng thở đều đều của lũ mèo... tất cả nghe rõ mồn một là thế, vậy mà...

Khi tôi mở đôi mắt đã nhắm nghiền từ lúc nào, căn phòng nhuộm sắc đỏ hoàn toàn trống rỗng. Âm nhạc, hơi thở sự sống đều đã tắt ngấm, ngay cả chiếc piano cũng không còn.

Piano.

Chiếc piano điện mà Lou đã mua rồi tự ý đặt vào phòng tôi.

Nó đâu rồi nhỉ? Phải rồi, Lou đã gửi nó cho cô Nanette. Cậu ấy bảo sợ bị người ta đập phá. Giờ nó đang ở đâu? ...Chắc chắn là ở xưởng của cô Nanette rồi. Lúc nhận lấy nó, người phụ nữ ấy đã nói gì nhỉ? Lạ thật. Tại sao đến nông nỗi này mà tôi còn bận tâm về cái piano điện đó chứ?

Ngay lúc đó—

Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, như thể có kim nhọn đang len lỏi trong mạch máu.

Tôi vô thức nhắm mắt trái, dùng con mắt phải đang nhuộm một màu đỏ rực để tìm kiếm bóng dáng Urian. Hắn không có trong tầm mắt tôi. Nhưng chắc chắn hắn đang ở rất gần.

Không được để hắn đọc được suy nghĩ. Mình buộc phải chỉnh đốn lại tư duy.

Tôi ngồi xuống trước bàn viết, cầm bút lên. Viết tiếp phần dở dang của "Faust", tôi tái hiện khung cảnh Đêm Walpurgis mà tôi đã thực sự chứng kiến. Tôi định dùng nó làm lớp ngụy trang để Urian không đọc được tâm trí mình. Dưới lớp tư duy bề mặt đang nhào nặn những câu từ miêu tả và vần luật, tôi gom nhặt những mảnh vỡ trào lên từ khe hở ký ức, phân loại và ghép chúng lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Tự hỏi bản thân xem mình có còn tỉnh táo không, tôi cố làm dịu cơn nóng trong người. Nhưng bộ não không những không dừng lại mà còn quay cuồng nhanh hơn. Mắt tôi hoa lên, viết sai cả những từ ngữ đơn giản hết lần này đến lần khác. Làm được không? Mày nghĩ mày có thể qua mặt hắn với câu chuyện điên rồ này sao?

Tất nhiên là được. Tôi tự trả lời.

Vận mệnh thì đã làm sao? Mất đi rồi thì đã làm sao chứ?

Ta là Faustus—kẻ Ma thuật sư rao giảng chân lý và dùng sự thật để lừa gạt.

Khi viết đến đoạn bắt đầu bước đi trên sườn dốc thoai thoải của ngọn Brocken cùng với đám ma trơi, tôi đặt bút xuống. Tôi cảm giác được khí tức của Urian vừa khẽ dao động sâu trong mắt phải. Liệu tôi có giấu được hắn không? Không biết nữa. Dù sao thì giờ cũng chỉ còn cách liều một phen thôi.

Tôi rời khỏi căn hộ và nhảy lên một chiếc xe ngựa thuê.

***

Tuy trước cửa xưởng piano nhà Streicher có dán giấy báo tạm nghỉ, tôi vẫn mặc kệ, đẩy cửa bước vào. Tôi lách qua vô số những chiếc piano đặt san sát nhau để lao vào khu vực làm việc phía trong cùng.

Cô Nanette đang gục mặt xuống bàn làm việc. Dù đang là giữa trưa nhưng mùi rượu nồng nặc. Nhìn xuống chân cô ấy, tôi thấy ba chai rượu vang rỗng lăn lóc dưới sàn. Bên cạnh đó là tờ báo đăng tin về vụ xử tử Lou rơi dưới đất, rượu vang đổ ra nhuộm đỏ thẫm cả mặt giấy.

"...Ư ư... Ludovica... Ludovica đáng thương của tôi..."

Cô Nanette vừa rên rỉ vừa lắc lư cái đầu. Đôi mắt sưng húp vì khóc cộng thêm hơi men khiến nó vằn đỏ. Cô ấy thậm chí còn không nhận ra tôi đã tự ý xông vào.

"Cô Nanette, là tôi đây, Goethe đây!"

Tôi chạy lại lay vai cô ấy, cô Nanette khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô ấy trôi nổi lờ đờ quanh khuôn mặt tôi một lúc, rồi cuối cùng cũng bắt được tiêu điểm.

"Thầy Goethe...?"

Cô ấy đứng dậy, loạng choạng dữ dội. Khi tôi đưa tay ra đỡ, cô ấy bám riết lấy tôi.

"Thầy Goethe, Ludovica... Ludovica... có thầy ở bên cạnh mà lại... bị hỏa thiêu... Ludovica của tôi... hức, ư ư ư..."

Có lẽ cô ấy định túm lấy cổ áo tôi, nhưng vì say rượu nên tay chân lóng ngóng, trông chẳng khác nào đang ôm chầm lấy tôi cả.

"Cô Nanette, tôi có việc muốn nhờ."

Tôi áp hai tay lên khuôn mặt nồng nặc mùi cồn của cô ấy và nói.

"Chiếc piano cô giữ hộ Lou đang ở đâu?"

"Ludovica... Ludovica... không chịu đâu, sao lại thế... Ludovica ơi..."

"Làm ơn hãy nghe tôi nói! Chiếc piano điện của Lou ấy, nó đang ở đâu?"

"Ư ư ư, hức... Ludovica... piano... tiếng đàn từ những ngón tay đáng yêu ấy... sẽ không bao giờ còn được nghe thấy nữa..."

Tôi đành bỏ cuộc, ấn cô Nanette ngồi xuống ghế rồi đi vào nhà kho nằm sâu bên trong xưởng.

Tôi tìm thấy chiếc piano điện ngay lập tức. Bộ khuếch đại cũng được đặt dưới chân. Tôi chạy lại, tháo các ốc vít ở tấm ốp lưng của bộ khuếch đại ra.

Khi mở tấm ốp lưng, tôi có cảm giác như mình đang cầu nguyện. Dù chẳng có vị thần nào để mà cầu khẩn.

Bên trong là bốn ống thủy tinh hình trụ méo mó được dựng thẳng hàng. Tôi cẩn thận tháo một trong số chúng ra.

"...Cái... cái gì thế... Thầy định làm gì với cái đó?"

Có tiếng nói vang lên. Tôi quay lại thì thấy cô Nanette đang dựa người uể oải ở cửa nhà kho. Thấy cô ấy đã đeo kính ngay ngắn, có vẻ như cơn say cũng đã tỉnh được đôi chút.

"Xin lỗi vì đã tự tiện. Chuyện đó... tôi không có thời gian giải thích. Nhưng mà..."

Tôi bọc chiếc bóng chân không vào mảnh vải rồi nhét vào túi áo, đứng dậy. Tôi bước lại gần cô Nanette, đặt hai tay lên vai cô ấy.

"Tôi chắc chắn sẽ cứu được Lou."

Phía sau tròng kính, những giọt nước mắt đọng lại trong đôi mắt cô ấy khẽ rung lên.

***

"Thứ đó rốt cuộc là cái gì?"

Vừa bước ra khỏi xưởng, Urian thoáng hiện ra ở góc phải tầm mắt tôi. Hắn nhìn vào túi áo đang phồng lên vì chiếc bóng chân không và hỏi. Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hắn chưa nhận ra.

...Không, vẫn chưa biết được. Hắn là Ác ma mà. Có khi hắn đã nhìn thấu mưu tính của tôi từ lâu, chỉ giả vờ không biết để cười nhạo những nỗ lực vô vọng của tôi cũng nên.

Dù vậy, tôi chỉ còn cách tiếp tục tỏ ra cứng cỏi.

"Cần thiết để cứu Lou đấy. Rồi ngươi sẽ hiểu thôi."

"Hừm?"

Trong giọng nói của Urian lộ rõ vẻ thích thú.

Tôi lấp liếm không chỉ vì không muốn Ác ma biết được sách lược của mình. Còn một lý do nữa, một nỗi bất an mơ hồ—tôi sợ rằng nếu nói ra thành lời, những gì tôi định làm sẽ tan biến như bọt nước và thất bại.

"Được thôi. Ta sẽ không tọc mạch nữa." Urian cười khúc khích. "Ngươi là kẻ lập khế ước đầu tiên khiến ta thấy giải trí đến thế này đấy. Nghĩ đến việc có thể hành hạ linh hồn ngươi vĩnh viễn, ta mong ngày mai đến thật nhanh."

Tôi ấn mạnh lòng bàn tay lên mí mắt phải, bắt Urian phải im miệng. Lần đầu tiên trong đời, tôi cầu nguyện cho ngày mai đừng bao giờ đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!