Sư tử vẫn là sư tử con, nhưng đã có nanh vuốt
Vốn là một ngày đẹp trời, trời quang mây tạnh, nhưng không hiểu từ đâu lại phảng phất bầu không khí u sầu.
Trên mặt đất trăm hoa đua nở rực rỡ sắc màu, gió mát thổi tới gieo những mầm non cho đại địa. Phóng tầm mắt nhìn ra xa là bình nguyên bao la bát ngát.
Nơi đây là chốn duy nhất Nhân tộc có thể sống yên ổn trong thế giới do Ma tộc cai trị.
Vương quốc được xây dựng trên bình nguyên có tên là Grantz, trong đó có thiên đường cuối cùng của Nhân tộc —— Vương đô Paradis.
Tuy nhiên, cánh cổng thành ấy đang đóng chặt như sợ hãi một ai đó.
Trên tường thành, những người lính với khuôn mặt tinh nhuệ dàn hàng cầm cung tên, ai nấy đều mang ánh mắt cảnh giác nhìn xung quanh. Trong khu dân cư bên trong tường thành không thấy bóng dáng người dân, ngay cả đại lộ trung tâm vốn nhộn nhịp cũng vắng tanh vắng ngắt, cả thành phố bị bao trùm bởi bầu không khí dị thường.
Nằm ở trung tâm con phố là Vương cung Vannesheim.
Cung điện nơi Vua ở —— bề ngoài không đến mức khiến người ta xấu hổ, nhưng thực tế cũng chẳng hề tráng lệ.
Dù vậy cũng có thể nói là nguy nga lộng lẫy, nhưng trên con phố bị nỗi bất an chi phối này, ánh hào quang đó cũng trở nên có phần ảm đạm.
Trái ngược với đường phố, trong Vương cung lại tràn ngập tiếng ồn ào. Những người có vẻ là quan chức cấp cao bận rộn đi lại như con thoi dọc hành lang. Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng quát mắng cấp dưới thất trách, trong đó cũng có những người vì quên nhường đường mà va vào nhau rồi nảy sinh tranh cãi.
Nếu đi dọc theo con đường ồn ào này, chẳng bao lâu sẽ bước vào một nơi được canh phòng nghiêm ngặt. Ở đó có bóng dáng của những Cận vệ kỵ sĩ mặc áo khoác đỏ —— đang chăm chú nhìn người đàn ông đứng trước cánh cửa đó. Khuôn mặt thanh tú tựa như thần linh trên trời, đôi mắt màu vàng kim lấp lánh như thỏi vàng mang theo bầu không khí hoa lệ. Thoạt nhìn thân hình mảnh khảnh, nhưng lại toát ra khí phách không thể che giấu.
Chàng thanh niên khoác trên mình bộ y phục còn lộng lẫy hơn cả Cận vệ kỵ sĩ đập mạnh vào cửa phòng làm việc.
"Hiro, ta vào đây!"
Tiếp đó, không đợi trả lời đã mở cửa, người đàn ông xông vào phòng nhìn quanh quất.
"Này! Hiro, ở đâu rồi!"
"Altius...... tự nhiên làm cái gì vậy."
Từ một góc phòng, nơi có những cuốn sách chất cao như núi, xuất hiện một thiếu niên phản ứng lại tiếng gọi của người đàn ông.
"Cậu đừng có ngủ mãi ở đây chứ. Rõ ràng đã chuẩn bị phòng riêng rồi mà......"
Người được gọi là Altius chống hai tay lên hông, thở dài ngán ngẩm.
"Thì tại tôi muốn quay về thế giới cũ......"
"Nên suốt ngày ru rú trong phòng làm việc để tìm cách quay về sao?"
"Vì theo suy đoán từ những gì cậu nói, tôi không nghĩ cậu sẽ ngoan ngoãn để tôi về."
"Tất nhiên rồi, cậu nghĩ ta triệu hồi Hiro đến thế giới này để làm gì chứ."
"Thế nên, mới đành phải tự mình điều tra thôi......"
Hiro phàn nàn cũng là chuyện đương nhiên.
Đột nhiên bị triệu hồi đến một thế giới khác, muốn thích nghi ngay với thế giới này là điều không thể.
Tuy nhiên, Altius không định để cậu quay về thế giới cũ, dù thế nào cũng phải giữ cậu lại. Lý do cho việc đó nằm ở dung mạo của cậu.
Mái tóc đen và đôi mắt đen không tồn tại ở thế giới này, bộ trang phục kỳ lạ đó khiến các trọng thần và người hầu sống trong Vương cung lan truyền những lời đồn đại rằng cậu rất đáng sợ. Điều này cũng làm tăng thêm sự bất mãn của cậu, nhưng Altius chưa bao giờ thấy đáng sợ.
Hiện tại tuy đang hành động cứng rắn, nhưng khóe mắt vẫn còn vương vệt nước mắt, nhìn theo đó có thể thấy đôi mắt đẹp tựa đá hắc diệu thạch, khi lần đầu nhìn thấy hắn đã phải thốt lên lời cảm thán.
Tại sao lại cảm thán ư, đó là vì đã phát hiện ra một viên ngọc quý chưa ai từng thấy. Tương xứng với mái tóc đen khiến người ta liên tưởng đến bầu trời đêm, cộng thêm dung mạo ôn hòa khiến cơ thể run lên vì xúc động, vóc dáng nhỏ nhắn càng trở nên nổi bật. Nếu Altius là kẻ mê nam sắc, hẳn sẽ nhốt thiếu niên vào thế giới riêng chỉ mình hắn nhìn thấy để mà yêu thương chiều chuộng.
"Cách quay về để sau hãy tìm, giờ ta muốn cậu dạy cho kế sách đánh bại kẻ địch."
Kiến thức của cậu vô cùng quý giá, là sự tồn tại dị biệt khác với thế giới này.
"Sắp có năm vạn quân địch kéo đến Vương đô rồi, trong khi ở đây chỉ có gần một vạn. Ngay cả Tinh Linh Kiếm của Ta cũng không thể chống lại, nên kiến thức của Hiro là cần thiết."
Chưa từng thấy toàn bộ tài năng của Hiro, nhưng vì là Cứu Thế Chủ do Tinh Linh Vương phái đến, chắc chắn có thể cứu giúp vương quốc này. Nếu không, sau khi Vương quốc Grantz diệt vong, nhân loại sẽ buộc phải sống kiếp nô lệ suốt đời.
Tuy nhiên, trái ngược với sự lo lắng của Altius, thiếu niên lộ vẻ mặt u ám từ chối.
"Không làm được đâu. Chuyện đó sao tôi làm được chứ!"
"Cứ đưa ra những chiến lược vượt thời đại như lúc đầu là được rồi, chúng ta nhất định sẽ giành chiến thắng."
"Lúc đó chỉ là ăn may thuận lợi thôi. Hơn nữa tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm chiến tranh, mấy cái kế sách đánh bại kẻ địch làm sao mà biết được!"
"Chỉ cần phô diễn kiến thức dị giới cho chúng ta là được rồi. Như vậy có thể làm tăng sĩ khí của binh lính, có đà đó rồi thì Tinh Linh Kiếm của Ta làm gì cũng được."
"Không được đâu, tôi không thể nào...... làm được."
Hiro như muốn trốn vào bóng của núi sách, cúi đầu và co người lại.
Altius vì sốt ruột mà dậm mạnh chân xuống sàn.
Âm thanh trầm đục vang vọng trong phòng làm việc, vai Hiro run lên vì sợ hãi.
"Dù vậy, Ta cũng sẽ đưa cậu cùng ra chiến trường."
Đã giải thích với dân chúng rằng Tinh Linh Vương đã triệu hồi Cứu Thế Chủ, binh lính cũng vậy. Nếu thế, việc Hiro xuất hiện trước mặt họ ít nhiều cũng sẽ nâng cao sĩ khí. Giả sử không có mưu lược, có lẽ cũng có thể chống đỡ được cuộc tấn công của kẻ địch. Altius như muốn cưỡng ép đưa Hiro ra khỏi phòng, đưa tay về phía vai cậu.
Nhưng mà ——
"Xin hãy dừng tay."
Nghe thấy giọng nói trong trẻo ấy, Altius dừng tay nhìn ra sau.
Hiro cũng với vẻ mặt ngạc nhiên nhìn về phía cửa ra vào.
"Dù có phải cưỡng ép cũng muốn đưa ngài ấy ra chiến trường, tôi không thể đồng tình với việc đó."
Một người phụ nữ tóc vàng mắt xanh đứng đó, tỏa ra khí thế cao ngạo giống hệt Altius.
Làn da trắng mịn màng như sứ, được ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào tỏa sáng, đôi mắt trong veo gợi nhớ đến bầu trời xanh tràn đầy thần thái, tứ chi cân đối cùng những đường cong tuyệt mỹ khiến bất cứ ai cũng phải thở dài. Một cô gái như vậy lại đeo bên hông thanh kiếm bạch kim không hề tương xứng với vẻ ngoài tĩnh lặng của mình —— một món vũ khí nguy hiểm. Nói đúng hơn, trước khi kịp nhận ra cảm giác lạc lõng thì người ta đã chìm đắm vào nhan sắc của cô rồi.
"Chị ——!?"
Altius định mở miệng, cô liền thu hẹp khoảng cách và phóng ra ánh nhìn sắc lẹm, hắn lập tức ngậm miệng.
"Ở đây ta là Thánh Nữ, hãy chú ý lời nói."
"...... Xin lỗi."
"Vậy thì, xin hãy lùi lại một chút."
"...... Ờ."
Altius dù vẻ mặt không vui nhưng vẫn ngoan ngoãn lùi lại một bước.
Từ chỗ trống đó, người phụ nữ tự xưng là Thánh Nữ bước lại gần Hiro.
"Xin lỗi nhé, vì nó hơi nóng vội."
Thánh Nữ quỳ ngồi xuống sàn rồi nhìn Hiro.
"Ta nghĩ ngài cũng biết tình cảnh hiện tại của chúng ta không mấy lạc quan."
Để giải phóng Nhân tộc khỏi kiếp nô lệ mà Vương quốc Grantz đã được thành lập —— tuy nhiên, thời kỳ đầu khi Tiên vương còn sống thì khí thế hừng hực, nhưng hiện tại khi ông đã qua đời thì hoàn toàn suy tàn.
Hiện tại lãnh thổ còn sót lại quanh Vương đô Paradis đang bị Ma tộc lần lượt xâm chiếm. Tuy nhiên để diệt trừ hoàn toàn hậu họa, một trong những Ma chủ thống lĩnh Ma tộc đã dẫn năm vạn quân tiến về phía này, báo cáo này nhận được từ bốn ngày trước. Nếu chúng hành quân thuận lợi, thì ngày mai hoặc ngày kia Vương đô Paradis sẽ trở thành chiến trường. Nghĩa là Vương quốc Grantz đang đón nhận nguy cơ tồn vong.
"Tình hình thì tôi hiểu rồi, nhưng kế sách đánh bại năm vạn quân thì thực sự là......"
"Sợ sao?"
Thánh Nữ ghé sát mặt vào như để nhìn rõ đôi mắt của Hiro.
Hiro định lùi mặt ra sau, Thánh Nữ liền dùng hai tay giữ lấy mặt cậu để không cho cậu trốn thoát.
"Sợ bước ra chiến trường sao?"
Đối diện với Thánh Nữ vẫn đang tiếp tục nói, ánh mắt Hiro đảo quanh rồi mở lời.
"...... Đương nhiên là sợ rồi. Vì ở thế giới tôi sống —— tuy cũng có chiến tranh, nhưng nó không liên quan đến nơi tôi ở."
"Vậy thì, ta sẽ bảo vệ ngài."
"Hả?"
Hiro ngạc nhiên không kìm được nhìn Thánh Nữ, vì nhìn thấy nhan sắc ấy mà hai má ửng hồng, vội vàng lảng tránh ánh mắt, nhìn Hiro như vậy Thánh Nữ nở nụ cười nhẹ và nói tiếp.
"Chỉ cần ở bên cạnh ta là an toàn, nhất định sẽ bảo vệ ngài chu toàn. Bất kể kẻ mạnh nào xuất hiện trước mắt, cũng sẽ không để hắn chạm vào dù chỉ một ngón tay của ngài."
"Năm, năm vạn đấy nhé? Ý cô là bảo vệ tôi khỏi năm vạn quân sao?"
"Không, chuyện đó ta cũng không làm được. Không thể bảo vệ Hiro khỏi năm vạn quân."
"Thế, tại sao chứ ——!?"
Hiro không thể nói hết câu cuối cùng.
Tại sao ư? Bởi vì Thánh Nữ đã đặt ngón tay trắng muốt lên môi Hiro.
"Chỉ dựa vào một mình ta quả thực rất khó bảo vệ Hiro đại nhân, nhưng nếu ba người chúng ta hợp sức —— Hiro đại nhân truyền thụ kế sách cho chúng ta, thì sẽ có khả năng đó."
Thánh Nữ chuyển ánh mắt sang Altius, hắn gật đầu như đồng tình.
"Tất nhiên, nếu Thánh Nữ trở thành khiên của Hiro, thì Ta sẽ trở thành kiếm của Hiro."
"Như vậy, Hiro đại nhân có thể sai khiến chúng ta để cứu vớt dân chúng không?"
Ngón tay của Thánh Nữ nhẹ nhàng rời khỏi môi Hiro.
Như muốn trốn tránh ánh mắt đang chờ đợi câu trả lời của hai người, Hiro gãi đầu một cách tùy tiện.
Nhưng chẳng bao lâu sau cậu buông thõng vai như bỏ cuộc và thở dài thườn thượt.
"...... Giao phó cho tôi thì có thể sẽ thua đấy nhé."
"Không sao, chắc chắn sẽ giành chiến thắng."
"Dựa vào đâu mà nói câu đó chứ......?"
Nhìn Thánh Nữ với vẻ mặt nghi hoặc, cô nhẹ nhàng vuốt má Hiro rồi đứng dậy.
"Cái gọi là tin tưởng, chính là sẽ không hoài nghi người đó, Hiro đại nhân, ta đặt kỳ vọng vào ngài."
Để lại nụ cười ấm áp tựa từ mẫu.
"Vậy thì, vì ta còn chút việc, xin phép thất lễ trước ở đây."
Sau khi Thánh Nữ quay người, Altius tiễn cô rời khỏi phòng làm việc bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Hiro chỉ biết ngẩn người nhìn bóng lưng ấy rời đi.
Trước mặt cậu như vậy, Altius chen vào tầm nhìn.
"Lúc nãy chỉ mải nói một chiều, xin lỗi nhé."
Altius gãi đầu, lộ ra vẻ mặt như đứa trẻ bị bắt quả tang làm trò nghịch ngợm.
Hiro nhún vai rồi lắc đầu cười khổ.
"Tôi cũng vậy, không chịu nghe cậu nói tử tế, thật xin lỗi."
"...... Với Ta hiện tại, sức mạnh của Hiro là cần thiết."
Sau khi Tiên vương qua đời, để duy trì mối quan hệ với các gia thần, hắn cũng đã liều mạng chạy vạy khắp nơi. Trong cái thế giới hỗn mang mà sự phản bội chẳng có gì lạ lẫm này, hắn không ngừng vùng vẫy. Để bảo vệ đất nước, để cứu vớt Nhân tộc, vị vua trẻ đang tiếp tục kháng cự đến cùng.
"Ta nhất định sẽ bảo vệ cậu, nên mong cậu hãy cho Ta mượn sức mạnh."
Trong những lời ngạo mạn thường thấy có pha lẫn tâm tình chân thành của hắn.
Không có ai để dựa dẫm, cũng chẳng mở lòng với ai, Altius đã phải làm đến mức này rồi.
Vì sợ bị phản bội, nên tiếng nói của trọng thần cũng chưa từng lọt vào tai.
====================
Có lẽ đây chỉ là sự cố chấp mà thôi. Nhưng hiện tại mọi thứ đã đạt đến giới hạn, ý chí mỏng manh tựa như sắp vỡ vụn bất cứ lúc nào. Bị dồn vào bước đường cùng, ông ta đã triệu hồi Cứu thế chủ. Và rồi, Hiro xuất hiện, mang theo tri thức từ dị giới.
"Xin hãy ban cho nhân tộc một cuộc sống bình yên."
Atius cúi thấp đầu, gập cả thân mình xuống.
Hiro lộ rõ vẻ kinh ngạc, bởi cậu chưa từng thấy hành động cúi đầu nhún nhường đến thế bao giờ.
Bởi vì là một vị Vua, không được phép để lộ sự yếu đuối. Khi đối mặt với Ma tộc hay trong các buổi yết kiến, ông luôn thể hiện phong thái đường hoàng, đó là sự tự giác của một bậc quân vương. Ý chí mãnh liệt không thua kém bất kỳ ai luôn rực cháy trong đôi mắt sư tử ấy. Thế nhưng, trước một người đang mang tâm trạng nặng nề như vậy, Hiro bối rối gật đầu.
"Hiểu... hiểu rồi. Nên hãy ngẩng đầu lên đi."
"Thật sao!?"
Atius vui mừng ngẩng phắt đầu dậy, khiến Hiro giật mình lùi nhanh về phía sau.
"Ừ, ừm. Tôi sẽ thử suy nghĩ xem có chiến sách gì không."
"Cậu cần thứ gì xin cứ nói, ta sẽ chuẩn bị ngay lập tức."
"Vậy thì, tôi muốn có bản đồ chi tiết khu vực quanh Vương đô. Ngoài ra, quân đội Ma tộc đang ở khu vực nào? Nếu biết được động thái của chúng thì càng tốt."
Hiro cầm lấy cặp kính đặt trên bàn, vẻ mặt nghiêm túc lấy ra một cuốn sách.
"Cậu có thể đọc hiểu chữ viết này sao?"
Atius thốt lên đầy nghi hoặc.
"Chẳng hiểu tại sao nhưng tôi đọc được đấy. Tuy nhiên, những thứ gần với hiện đại thì lại không hiểu lắm. Cuốn sách này là sách chiến thuật cổ đại, ngay cả tôi của hiện tại cũng có thể đọc hiểu."
Nói rồi, Hiro dùng tay còn lại lấy ra một cuốn sách khác.
"So với cuốn kia thì cuốn này được viết gần với thời hiện đại hơn, đã có vài chữ tôi không tài nào đọc được."
"Việc đó có ảnh hưởng gì không?"
"Không sao, sách có hình vẽ minh họa nên tôi có thể nắm đại khái nội dung. Tôi cũng định sẽ học mặt chữ ở một mức độ nhất định, chỗ nào không hiểu thì sẽ đi hỏi các học giả quen biết."
Tỷ lệ biết chữ của nhân tộc không cao, những kẻ từng làm nô lệ thì hoàn toàn không được giáo dục tử tế. Cũng có một số nô lệ đọc được chữ... nhưng tóm lại, ở Vương quốc Grantz, ngoại trừ học giả và con cái quý tộc, đa số người dân đều mù chữ.
Do đó, một người không chỉ đọc được chữ hiện đại mà còn thông thạo cả cổ ngữ là vô cùng quý giá. Nhờ vậy mà có thể thấu hiểu những kỹ thuật đã thất truyền cũng như các chiến lược xưa cũ. Đó cũng là con đường tất yếu để thấu hiểu loài Ma tộc sống lâu đời, và có lẽ vạch trần được cả những âm mưu của chúng.
"Khả năng lý giải của Hiro cao thật đấy. Không, phải nói là khả năng thích ứng tốt mới đúng nhỉ?"
"Sao ấy nhỉ? Ở thế giới cũ tôi cũng đâu có chăm học đến thế... Chắc có thể hiểu là do nguyện vọng muốn quay về nhà đang thôi thúc tôi cố gắng chăng."
Ngay sau đó, Hiro dán mắt vào cuốn sách chiến thuật.
"Từ xưa tôi đã thích mấy loại sách kiểu này rồi, có lẽ do bố mẹ tôi là nhà khảo cổ học. Những thứ như lịch sử, dù ở thế giới khác nhau cũng khiến tôi cảm thấy phấn khích."
Nói cách khác, Hiro đang đối chiếu và phiên dịch dựa trên nền tảng kiến thức được bồi đắp từ thế giới cũ. Sau đó, cậu tùy tiện lật cuốn sách chiến thuật và dừng lại ở một trang nào đó.
"Chiến lược lấy ít địch nhiều thì cổ kim đông tây đều tồn tại. Có vài chỗ tôi muốn suy ngẫm thêm một chút, ngài có thể chuẩn bị ngay những thứ tôi vừa nói không?"
Chiến thuật cổ xưa kết hợp với tri thức dị giới hẳn sẽ tạo nên những mưu kế vượt thời đại, chắc chắn sẽ mang lại những thành quả khiến bất cứ ai cũng phải kinh ngạc. Nếu được như vậy, Hiro sẽ trở thành hy vọng của nhân tộc, vị Cứu thế chủ giải phóng nhân tộc khỏi sự lăng nhục. Trong một tương lai không xa... chắc chắn sẽ là như thế, Atius tin chắc điều đó.
"Ta hiểu rồi. Ta sẽ cho tổng hợp báo cáo và mang tới ngay. Còn cần gì khác xin đừng khách khí mà cứ nói ra."
"Giai đoạn này thế là đủ rồi... Chỉ là tùy theo tình hình, có lẽ tôi sẽ đưa ra những yêu cầu khó khăn cũng không biết chừng."
"Không sao cả. Chỉ cần giành được thắng lợi, dù là bài toán khó đến đâu ta cũng sẽ giải quyết cho cậu xem."
Atius để lại nụ cười sảng khoái rồi quay lưng về phía Hiro.
"Vậy thì, sau đó giao lại cho cậu. Nếu có chuyện gì hãy báo cho ta ngay nhé."
Thời gian là vàng bạc, cần phải cho cậu ấy thêm thời gian suy nghĩ. Vì lẽ đó, phải giải quyết hết những rắc rối bên lề, không nên quấy rầy Hiro lúc này. Atius phán đoán nhanh chóng và rời khỏi phòng làm việc.
"Ngài Hiro có vẻ đã trở nên hăng hái hơn rồi nhỉ."
Nàng Vu nữ cùng các cận thần đang đợi Atius ngoài hành lang.
"À, cứ chờ mà xem, Hiro chắc chắn sẽ đáp lại sự kỳ vọng thôi."
"Chà, hiếm thấy thật đấy. Ngài lại tin tưởng người khác đến mức độ này."
"Nàng từng nói rồi mà, tin tưởng chính là không chút nghi ngờ. Vậy nên để có được lòng tin của Hiro, ta cũng phải làm tất cả những gì có thể trong khả năng của mình."
"Ngài không còn do dự nữa sao?"
"Gì cơ?"
"Không phải vì sợ bị phản bội mà ngài luôn nhe nanh vuốt ra sao?"
Bị Vu nữ chỉ trúng tim đen, Atius vuốt mái tóc mái như muốn che giấu sự ngượng ngùng.
"Hừ, vì hắn là con người đến từ dị giới, nên nhịp điệu của ta bị rối loạn chút thôi."
Sau đó, Atius nở nụ cười tinh quái nhìn về phía Vu nữ.
"Phía nàng mới là dịu dàng khác hẳn ngày thường đấy chứ? Nàng vốn ghét kiểu đàn ông yếu đuối kia mà? Nếu là bình thường thì nàng đã tát cho một cái rồi."
"Thiếp sẽ không làm chuyện đó với Cứu thế chủ đâu. Hơn nữa, ngài Hiro không hề yếu đuối, chỉ là hơi thiếu quyết đoán một chút thôi. Nhưng một khi đã hạ quyết tâm thì ngài ấy sẽ không do dự mà dũng cảm tiến lên."
"Nói cứ như thể nàng hiểu rõ lắm ấy."
"Vì đó là người được Tinh Linh Vương lựa chọn, đó là một lý do... Lý do còn lại là đôi mắt của ngài ấy chân thành hơn bất kỳ ai ở thế giới này."
"Nàng mê Hiro rồi sao?"
Khóe miệng Atius nhếch lên vui vẻ, nhìn Vu nữ như muốn thăm dò tâm tư. Vu nữ chỉ nhún vai ngạc nhiên, Atius cảm thấy vô vị bèn hừ mũi một tiếng rồi lại mở miệng để đạt được mục đích trêu chọc.
"Là vào lúc mới gặp nhau sao... Ta đoán là lúc đó đã xảy ra chuyện gì rồi nhỉ?"
"C-Có chuyện gì đâu chứ...?"
Vu nữ lắp bắp lẩm bẩm trong miệng, trông bộ dạng đó thì đúng là đã có chuyện gì xảy ra như lời đồn.
Vì hiếm khi thấy cô gái điềm tĩnh này dao động, Atius cảm giác như đã trả được mối thù. Ông vui vẻ rung vai, không kìm được niềm vui sướng trào dâng mà nói tiếp.
"Khà khà, mà sao cũng được. Ta rất mong chờ sự phát triển của hai người trong tương lai đấy."
Nói xong, Atius nhìn sang cận thần bên cạnh.
"Quay lại chuyện chính, hiện tại năm vạn quân địch đang ở đâu?"
Người cận thần quỳ một gối xuống tại chỗ, tay đặt lên ngực cúi đầu.
"Cách Vương đô chín cell (hai mươi bảy kilomet) về phía Đông Bắc — Tiên phong của địch đã được xác nhận gần làng Actans thuộc lãnh thổ Hilt. Quân số một vạn, thần cho rằng đúng như dự đoán, ngày mai chúng sẽ đến Vương đô."
"Đại quân chủ lực của địch ở đâu?"
"Cách đội tiên phong ba cell (chín kilomet) về phía sau, có dấu hiệu đang hành quân."
"Có nắm được động thái của chúng không?"
"Theo báo cáo của gián điệp, kỷ luật rất nghiêm ngặt, nhưng trong đại quân đang lan tỏa bầu không khí như thể đã nắm chắc phần thắng."
"Đương nhiên rồi, bên chúng ta là nhân tộc mà đối phương vẫn luôn khinh miệt, là một quốc gia sắp sửa diệt vong."
Atius nói với vẻ bất mãn. Dù cảm thấy cay đắng, nhưng nếu đặt mình vào lập trường tương tự, ông cũng sẽ không kìm được mà lơ là cảnh giác.
"Thư ký có ở đây không?"
"Thuộc hạ có mặt."
"Ta muốn ngươi tổng hợp nội dung vừa thảo luận thành báo cáo rồi đưa cho Hiro, mang cả bản đồ chi tiết từ lãnh thổ Hilt đến Vương đô qua đó luôn."
"Tuân lệnh."
Người thư ký rời đi để lấy dụng cụ viết lách, Atius dõi theo bóng lưng đó, suy nghĩ xem nếu là mình thì sẽ làm thế nào để lật đổ đối thủ trước năm vạn quân.
(Nếu cố thủ không ra cũng chẳng có đường sống, vậy thì chỉ còn cách xuất kích nghênh địch. Nhưng đối đầu trực diện với năm vạn quân thì hoàn toàn không có cửa thắng. Nếu dùng dạ kích thì còn một phần vạn cơ hội... Nhưng tư lệnh quân địch là một trong các Ma Chủ — Tetrichis, hắn sẽ không để chúng ta dễ dàng thực hiện mưu kế đó đâu.)
Một kẻ sử dụng đủ mọi thủ đoạn từ âm mưu đến dương mưu, từng chút một gặm nhấm lãnh thổ Vương quốc Grantz.
Hắn sẽ không để bị coi thường vào phút chót đâu.
(Thật không cam lòng, chiến thuật của ta không thể vượt qua dự tính của hắn.)
Người có thể làm được điều đó chỉ có Hiro được triệu hồi từ dị giới. Rốt cuộc cậu ấy sẽ vượt qua dự đoán của Tetrichis, hay sẽ đưa ra một chiến sách tầm thường như bao người phàm trần khác?
Dù thế nào đi nữa — đã quyết định tin tưởng cậu ấy rồi, thì dù là hạ sách ta cũng định sẽ tuân theo chiến thuật của Hiro.
(Là chiến thắng hay bại trận, chỉ có thần linh mới biết được.)
Atius sắp xếp lại suy nghĩ rồi nhìn sang Vu nữ.
"Tiến độ sản xuất thẻ bài Tinh Linh thế nào rồi?"
"Khoảng hai trăm tấm. Nơi ở của các Tinh linh chủ chốt nằm trong lãnh thổ Ma tộc, nên việc sản xuất hàng loạt thẻ bài Tinh Linh rất khó khăn."
"Vậy sao, đành phải liệu cơm gắp mắm thôi."
"Vậy, thiếp cũng xin phép đi chuẩn bị trước."
Để lại câu nói đó, Vu nữ cũng rời đi, hành lang chỉ còn lại binh lính hộ vệ và những cận thần đang rảnh rỗi.
"Nào, những người còn lại đi theo ta."
Để sẵn sàng ứng phó với bất kỳ bài toán khó nào Hiro đưa ra, không chuẩn bị trước là không được.
Tuy nói ra thì rất mất mặt, nhưng dù có khách sáo đến mấy cũng không thể nói trang bị của phe ta là đầy đủ. Mức độ huấn luyện của binh lính cũng không bì kịp quân đội Ma tộc.
Sĩ khí thấp kém, trang bị tồi tàn, huấn luyện thiếu hụt.
Quân số cũng ở thế bất lợi, đối với bất kỳ quân sư danh tiếng nào thì đây cũng là tình huống vô phương cứu chữa.
(Dù vậy, cậu vẫn có thể phá vỡ hiện trạng này.)
Atius một lần nữa hướng ánh mắt về phía cánh cửa phòng làm việc.
(Hiro, cậu sẽ trở thành Cứu thế chủ, trở thành hy vọng của nhân tộc.)
Ông quay người bước đi.
(Vì điều đó, ta sẽ dốc toàn lực.)
***
Hiro đang phiền não.
Cậu đọc lướt qua tập tính của Ma tộc được ghi chép trong các văn kiện cũ, từ đó suy luận ra vài chiến lược. Nhưng cái nào cũng thiếu đi yếu tố quyết định. Hiro đẩy gọng kính, cầm tấm bản đồ do quan cao cấp gửi đến.
(Dù có suy tính thế nào thì cũng chỉ là lý thuyết suông trên giấy mà thôi.)
Chiến tranh không nổ ra thì không thể biết được, hơn nữa đối thủ đâu phải máy móc, chúng sẽ không hành động theo dự đoán của chúng ta.
Nếu vậy, dù có cơ hội tốt thì tai nạn vẫn có thể xảy ra. Nghĩa là một thất bại sẽ kéo theo một thất bại khác, nếu đội hình bị phá vỡ, quân đội sẽ hỗn loạn và nảy sinh lỗ hổng, thực hiện kỳ kế ở nơi này quả thực có chút mạo hiểm. Tin vào phép màu và tiếp tục chiến đấu là việc của thánh nhân, thứ Hiro theo đuổi là chiến thắng thực sự. xác đáng.
(Nhưng mà. Đối thủ là đại quân năm vạn, so với bên này chỉ có một vạn năm ngàn, chiến lược nửa vời sẽ không thể giành chiến thắng.)
Nhìn vào tấm da cừu mà quan thư ký của Atius vừa mang tới.
Binh lực có thể xuất kích ở đây là một vạn năm ngàn, trong đó kỵ binh bốn ngàn, bộ binh một vạn, còn lại là dân binh.
Trang bị không đầy đủ, không thể chỉ dựa vào chiến lực để đối kháng, phải nói là sĩ khí cũng rất thấp. Ngoài ra còn ghi có hai trăm thẻ bài Tinh Linh, nhưng dù sử dụng sức mạnh huyền bí cũng không thể lật ngược sự chênh lệch chiến lực áp đảo này.
(Không thể kỳ vọng vào viện quân, cố thủ trong thành lúc này cũng chỉ là giãy chết.)
Xem ra chỉ còn cách nghênh chiến. Nhưng nếu cứ thế đi ra khỏi Vương đô, chờ đợi ở đó là đại quân Ma tộc sở hữu cơ thể rắn chắc hơn nhân tộc gấp nhiều lần.
Không còn diệu kế nào tốt hơn sao? Hiro lướt lại các văn kiện một lần nữa. Thời gian chẳng còn bao nhiêu, nhưng cũng không thể bỏ cuộc. Để sống sót trở về thế giới cũ, dù thế nào cũng phải chiến thắng.
"Cậu đã nghĩ ra diệu kế gì chưa?"
Nghe thấy tiếng nói, cậu chuyển ánh mắt về phía cửa ra vào, một thanh niên tóc vàng mắt vàng đang đứng đó.
Dưới ánh trăng chiếu rọi qua cửa sổ, mái tóc vàng ấy tỏa sáng lấp lánh tựa như đá quý.
"Ngày mai chúng ta sẽ phải xuất quân, Hiro chắc cũng hiểu, cố thủ trong thành là giao quyền chủ động cho đối phương, đối với chúng ta - những kẻ không có viện quân - thì đó là hạ sách."
"...Đúng vậy. Đối thủ chắc cũng nghĩ thế."
"Nếu chúng coi thường nhân tộc, thì cố thủ quả thực có khả năng thắng. Nhưng đối thủ là tên Tetrichis đó, hắn sẽ không có bất kỳ sơ hở hay chủ quan nào đâu. Theo báo cáo của gián điệp, việc chuẩn bị vũ khí công thành cũng rất hoàn hảo."
"Hắn là người nổi tiếng sao?"
"Cậu đã nghe chuyện về cha ta chưa?"
Hiro từng nghe nói Tiên vương của Vương quốc Grantz là một nam tử ưu tú.
Nghe đâu xuất thân vốn là nô lệ, để cứu nhân tộc khỏi sự bạo ngược, ông đã vận dụng trí mưu và tài ăn nói hiếm có để tạo dựng tên tuổi trong thế giới Ma tộc, vừa trù bị vốn liếng vừa chiêu mộ đồng chí, rồi đầu độc tên Ma tộc chủ nhân — phất cờ khởi nghĩa đoạt lấy lãnh thổ. Sau đó, Tiên vương của Vương quốc Grantz đã thu nạp những nhân tộc làm nô lệ, tiêu diệt Ma tộc xung quanh và mở rộng bản đồ trong nháy mắt. Nhưng chỉ cho đến khi một trong các Ma Chủ, Tetrichis, xuất hiện.
"Cha ta không phải là kẻ yếu đuối, chỉ là đối thủ quá mạnh thôi."
Tiên vương đã nhiều lần giao tranh với Tetrichis nhưng không thể chém trúng dù chỉ một nhát. Vì liên tục bại trận, lãnh thổ cũng lần lượt bị tước đoạt, ông ngã bệnh khi chưa kịp lấy lại những vùng đất đã mất. Sau đó Ma tộc bắt đầu triển khai thế công, lãnh thổ Vương quốc Grantz thu hẹp đáng kể như tuyết lở so với thời Tiên vương, trong tình cảnh đó Atius kế thừa ngai vàng, trong quá trình xử lý sự phản bội của gia thần, khi nhận ra thì lãnh thổ chỉ còn lại mỗi Vương đô.
"Cha ta vì chưa thắng được lần nào nên đã chết trong sự hối hận. Nhưng vương quốc như thế này lại nhận được sự quan tâm của Tinh Linh Vương."
"Tinh Linh Kiếm Ngũ Đế?"
"Đúng vậy, để nhân tộc có thể đối kháng với Ma tộc, Tinh Linh Vương đã ban cho ta bảo kiếm — chỉ cần có thứ này thì có thể thảo phạt Tetrichis. Nhưng ngặt nỗi không thể tiếp cận hắn, nếu là hỗn chiến thì có thể gửi gắm nỗi hận của nhân tộc vào lưỡi kiếm mà đâm xuyên họng hắn rồi."
Dù có vũ lực áp đảo thì rốt cuộc cũng chỉ là một người, cộng thêm Vu nữ nữa mới là hai người. Khi đến được trước mặt Tetrichis được năm vạn đại quân bảo vệ thì chắc đã kiệt sức rồi.
"Hơn nữa vì không thể phát huy hoàn toàn sức mạnh của Tinh Linh Kiếm Ngũ Đế, nên không thể thực hiện hành động nguy hiểm đó."
Chính vì thế ta mới triệu hồi cậu từ dị giới, Atius nhìn Hiro bằng đôi mắt tựa như sư tử.
"Ta kỳ vọng vào cậu đấy, chiến thuật để đưa Viêm Đế của ta đến cổ họng hắn nhé."
Atius vừa nói vừa xoay một tay trên không trung, ngay sau đó từ khoảng không trống rỗng xuất hiện một thanh kiếm đỏ rực được bao bọc bởi ngọn lửa.
Hiro há hốc mồm nhìn cảnh tượng như trong ảo tưởng này.
"Sợ rồi sao? Chắc cậu đã thấy một lần rồi chứ..."
Atius nhìn Hiro cười khổ.
"Cái này thì... vì lúc đó đã cầm trên tay rồi, không ngờ nó lại là thứ xuất hiện từ nơi chẳng có lấy một ngọn gió thế kia."
"Ra là vậy, thế ta giải thích chi tiết cho cậu nghe nhé?"
"Bây giờ thì chưa cần đâu. Vì nhồi nhét thêm vào đầu lúc này sẽ loạn mất."
Hiro nhún vai từ chối một cách trịnh trọng, rồi bước về phía tấm bản đồ trải rộng trên bàn.
Ở đó có đánh dấu vài ký hiệu, đâu là nơi có thể tiến hành chiến đấu có lợi, cạm bẫy nên bố trí ở địa điểm nào, đây chắc là giả định dựa trên các thủ đoạn của phe ta.
"Ừm, tôi nghĩ ra một nước đi khá tốt rồi."
Hiro lẩm bẩm, nhìn về phía Atius — hay đúng hơn là thanh kiếm đỏ đang lơ lửng bên cạnh ông.
Ngọn lửa bao bọc lấy tứ chi ông như đang đùa giỡn, không thấy nóng sao? Hiro vừa nghĩ vậy thì thấy Atius nhe hàm răng trắng bóng.
"Yên tâm đi, mấy đứa này không làm hại chủ nhân đâu, ngược lại còn bảo vệ thái quá ấy chứ. Vì chúng cứ bảo vệ mà chẳng thèm nghĩ đến tâm trạng của bên này."
Vừa nói Atius vừa nắm lấy chuôi thanh Viêm Kiếm, mũi kiếm chỉ về phía Hiro.
Tiếp đó, nó phun ra ngọn lửa như để thị uy.
"...!?"
Hiro kinh ngạc lùi lại phía sau, Atius thả lỏng nét mặt vẻ thích thú.
"Haha, xin lỗi xin lỗi. 'Viêm Đế' cũng đừng nghịch ngợm nữa. Tha lỗi cho nó đi, nó chắc không có ác ý đâu."
"C-Cẩn thận chút đi chứ. Ở đây có nhiều sách quan trọng lắm đấy."
Cũng không biết có được hay không, nhưng cậu muốn tuyển chọn vài cuốn mang về thế giới cũ.
Đối với thế giới này thì là sách bình thường, nhưng trong thế giới của Hiro thì cuốn nào cũng là vật phẩm quý giá. Những kỹ thuật đã thất truyền ở thế giới cũ, cũng như những kỹ thuật vượt thời đại đều tồn tại, dù thế nào cũng muốn mang về a. Vì vậy phải tìm cách trở về, trước tiên phải đánh lui năm vạn quân đang tấn công tới, nếu chết thì mọi chuyện coi như xong.
Chuyện sau này cũng phải tính đến —
"Thất lễ."
Nghe thấy tiếng lạch cạch từ cánh cửa, đồng thời tiếng kim loại xoay tay nắm vang lên trong phòng làm việc. Một ông lão chống gậy mặc áo choàng màu trà xuất hiện, chòm râu trắng dưới cằm vểnh lên tùy ý.
"...Thầy."
Hiro lẩm bẩm.
Nhân vật xuất hiện trước mắt là một trong những học giả phục vụ trong hoàng cung, người đã truyền dạy đủ loại kiến thức của thế giới này cho một Hiro lạ lẫm, một ông lão hiền từ.
"Ồ? Đây chẳng phải là ngài Atius sao? Một người ghét học hành như ngài mà lại ở trong phòng làm việc... làm cho lão già này ngạc nhiên hết sức đấy."
Tuy chẳng thấy vẻ gì là ngạc nhiên, nhưng có lẽ lông mày ông đã giật nhẹ trong thoáng chốc.
"Ông cũng thế thôi, chẳng phải ông ghét chỉ dạy người khác sao?"
Atius phản bác lại, ông lão vuốt chòm râu trắng nheo mắt vui vẻ.
"Quả thực là lão rất ghét chỉ dạy người khác."
"Vậy tại sao lại đến đây?"
"Vì nói chuyện với ngài Hiro rất thú vị, bất cứ cái gì ngài ấy cũng hiểu rất nhanh, giống như tưới nước lên miếng bọt biển vậy, thấm hút rất nhanh. Thêm vào đó ngài ấy sở hữu nhiều kiến thức mà lão thân không biết, giờ cảm giác như lão đang được chỉ dạy ngược lại ấy chứ."
"Thầy đã giúp đỡ tôi rất nhiều, dạy tôi những chữ cái không hiểu của thế giới này, giải thích cặn kẽ về các cuộc chiến tranh nổ ra gần đây ở các nước khác, và thỉnh thoảng còn mang sách mới đến cho tôi nữa."
"Lại nữa, cái cách gọi 'Thầy' đó là sao?"
Có vẻ thứ Atius hứng thú không phải là mối quan hệ tốt đẹp, mà là cách xưng hô kia.
"Đó là vì thầy bảo, dù chỉ một lần thôi cũng muốn được gọi giống như giáo viên vậy."
"Ồ? Bất cứ ai cũng muốn được ngưỡng mộ một lần xem sao nhỉ?"
Như muốn tìm sự đồng tình từ thầy, Atius nhìn sang, ông lão chỉ thở dài ngạc nhiên.
"Thật nhàm chán — tuy muốn nói vậy, nhưng để Hiro có thể thích nghi với thế giới này, việc chỉ đạo giáo dục có lẽ là cần thiết."
Atius chống tay lên cằm cúi đầu chìm vào suy tư.
Rời khỏi bên cạnh Atius, ông lão bước về phía Hiro. Trên đường đi, tấm bản đồ trải trên bàn lọt vào tầm mắt ông, ông dừng bước và bắt đầu nhìn ngắm bản đồ với vẻ đầy hứng thú.
"Hô hô... Đây là, chẳng lẽ là chiến thuật đối phó với quân Ma tộc sao?"
"Vâng. Hiện tại vẫn chưa chắc chắn phải làm thế nào, nhưng đại khái sẽ tiến hành theo mô hình này."
"Hừm. Tuy nói là một nước đi không tồi... nhưng thiếu mất yếu tố quyết định để giành chiến thắng."
Thầy nói xong liền di chuyển một quân cờ đến vị trí khác.
"Nếu thúc đẩy chiến lược mà ngài Hiro định thực hiện theo dự đoán của lão thân, thì địa điểm vẫn nên là chỗ này thì hơn. Bởi vì nếu địch thủ lo ngại khả năng ta dùng mưu kế, thì việc chọn địa điểm này sẽ ít gây cảm giác bất tự nhiên hơn."
Nước đi này cảm giác không tệ, điểm thầy nói là chính xác, và cũng hoàn toàn nhìn thấu suy nghĩ của tôi. Một mặt cảm thấy lợi hại, mặt khác cũng tự hỏi, nếu đã có người này thì sự tồn tại của mình có cần thiết không? Trong lòng ôm ấp nghi vấn đó. Bởi vì đây không phải là loại chiến thuật dễ dàng bị nhìn thấu đến thế.
"...Quả không hổ danh là thầy."
"Ồ? Đâu nào đâu nào."
Phản ứng với lời của Hiro, Atius nhìn vào bản đồ từ phía sau.
"Quả nhiên vẫn là tập kích bất ngờ nhỉ."
"Đó mới là thỏa đáng nhất, dù có xung đột trực diện cũng chẳng có cửa thắng."
"Hiro, ngay cả ta cũng có thể nghĩ ra chiến lược này. Nếu vậy, đối thủ cũng có thể dự đoán được chứ?"
Hiro chọn địa điểm giao chiến là vùng đầm lầy khó di chuyển, một vùng đất được bao quanh bởi rừng rậm. Sau khi bố trí đầy cạm bẫy xung quanh sẽ dụ địch vào trong, rồi phát động tập kích bất ngờ từ phía sau để tiêu diệt địch.
"Tuy nhiên, địa điểm sẽ tiến hành ở đây cơ."
Hiro đặt quân cờ mà thầy vừa di chuyển về lại vị trí cũ.
"Ồ...? Dù có khả năng bị địch phát giác mà vẫn chọn địa điểm này sao?"
Thầy nhìn Hiro bằng ánh mắt đầy hứng thú.
"Đúng vậy, bởi vì nếu không phải là ở đây thì rất khó để chiến lược thành công."
Hiro nở nụ cười táo bạo gật đầu, tập kích bất ngờ nếu chỉ có một lần thì không thể thắng cuộc chiến này được.
"Nếu là vì chiến thắng, phe ta cũng sẽ mang theo sự giác ngộ tương ứng để kỳ vọng vào trận chiến này."
Nếu nói bản thân có chuẩn bị tâm lý hay chưa, thì chỉ có thể nói là chưa.
Bởi vì tôi vẫn còn vài phần cho rằng đây không phải là hiện thực, không phải là không lường trước bản thân sẽ gặp nguy hiểm, mà giống như đi lạc vào thế giới game vậy... Bản thân tồn tại ở thế giới này với tâm trạng mơ hồ như một giấc mơ. Chính vì thế, đối mặt với tình huống bị dồn vào đường cùng xung quanh, Hiro cũng chỉ lùi lại một bước, nhìn ngắm nhân tộc đang hoảng loạn như thể chuyện nhà người khác.
Hiện tại cũng vậy, dù đang suy nghĩ chiến thuật, nhưng cũng là những thứ quá táo bạo.
Bản thân đang đưa ra những quyết định không thể tưởng tượng nổi ở thế giới cũ.
(Dù cơ thể biết là hiện thực, nhưng đầu óc vẫn chưa thể lý giải nổi.)
Ngay cả bản thân cũng cảm thấy bối rối trước tâm trạng hiện tại.
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là "ngủ quên trong hòa bình".
Nghĩ đến đây, Hiro lắc đầu rũ bỏ những suy nghĩ thừa thãi.
(Bây giờ phải tập trung vào việc đánh bại quân thế Ma tộc mới đúng.)
Nếu chiến thắng thì sẽ có thời gian để suy nghĩ kỹ càng, chỉ cần đầu óc hiểu như vậy là cảm thấy thong thả.
Vì lẽ đó —
"Atius, những thứ tôi vừa nói xin hãy nhất định chuẩn bị cho đủ."
Tuyệt đối phải đánh bại quân thế Ma tộc, tôi sẽ trở về thế giới cũ cho ngài xem.
0 Bình luận