Chương 801-1000

Chương 991: Bước ngoặt đến từ hệ thống?

Chương 991: Bước ngoặt đến từ hệ thống?

"Chuyện này không liên quan đến cậu, thủ lĩnh Ám Tổ ra tay thì ngay cả cấp Vương cũng khó mà phát hiện được..."

"Trừ phi cậu để Lão gia tử đi cùng hộ tống, nhưng điều đó là không thể nào... Thực tế cậu đã làm rất tốt rồi..."

Tần Thiên vội vàng an ủi qua điện thoại, ông không hy vọng vì chuyện của Trương Đại Lực mà cả con người Trần Thư sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nếu Hoa Hạ cùng lúc tổn thất hai thiên tài của thời đại, đó là điều mà không ai muốn thấy.

"Phải... lẽ ra em nên để Lão gia tử đi cùng..."

"Lẽ ra em nên để Lão gia tử đi cùng..."

Trần Thư lắc đầu, cả người lặp đi lặp lại những lời tự nhủ như kẻ tâm thần. Bốn vị cấp Vương bên cạnh cảm thấy sống lưng lạnh toát, bản năng lùi xa khỏi anh một đoạn.

Cùng lúc đó, cảnh tượng Thực thần bị ám sát ngay tại chỗ đã truyền đi khắp thế giới. Cả cầu rúng động, dư luận phẫn nộ trước màn kịch kinh hoàng này.

"Mẹ kiếp, thật là không có thiên lý! Chính quyền mạnh như thế mà không thể quét sạch các tổ chức tội phạm trên Lam Tinh sao?"

"Đúng vậy, đây là trực tiếp toàn cầu, ngay tại lễ trao giải Cúp Thực thần! Hành động này chẳng khác nào đạp lên đầu các cường quốc mà đi bậy!"

"Tiếc cho một thiên tài, cậu ấy mới 22 tuổi, lẽ ra đã có thể trở thành một Linh trù truyền kỳ..."

Dù cả thế giới có sục sôi giận dữ thì cũng không cứu vãn nổi cái chết của tân Thực thần.

"Tiếc thật đấy, sớm biết thế này, thà mang cái Cúp Thực thần giao cho tôi còn hơn..."

Ngay lúc này, một giọng nói giễu cợt lọt vào tai Trần Thư.

"!"

Trần Thư đột nhiên ngẩng đầu, khóa chặt nguồn âm thanh. Ở hàng ghế đầu, một người đàn ông trung niên lai đang mỉm cười với anh. Chính là người đứng thứ hai - Mộc Thổ đại sư!

"Ông nói cái gì?"

Giọng Trần Thư bình thản đến lạ lùng, không chút cảm xúc, nhưng chính sự tĩnh lặng đó lại khiến người khác kinh hồn bạt vía.

". . ."

Mộc Thổ đại sư cũng cảm thấy tim mình thắt lại, hô hấp có chút khó khăn. Nhưng nghĩ đến kế hoạch, lão ép mình phải bình tĩnh. Lão vừa định mở miệng thì cơ thể chấn động, Trần Thư đã thuấn di đến ngay trước mặt lão, khoảng cách giữa hai người chỉ vỏn vẹn mười centimet!

"Tôi..."

Mộc Thổ đại sư nhìn vào đôi mắt chết chóc của Trần Thư, bản năng nuốt nước bọt rồi lùi lại mấy bước.

"Trần Thư, đừng manh động!"

Phù Ninh vội vàng ngăn cản. Đây là hiện trường trực tiếp toàn cầu, lại có mười đại lão giới linh trù ở đây. Nếu Mộc Thổ thực sự là hung thủ thì giết cũng không sao, cùng lắm là nhận điều tra. Nhưng nếu đối phương vô tội mà Trần Thư lại giết người trước mặt bàn dân thiên hạ, chuyện sẽ cực kỳ lớn.

Mộc Thổ là hạng hai Cúp Thực thần, lại là Linh trù cấp Vương, không phải người thường. Nếu bị coi là vật hy sinh để Trần Thư trút giận, Hiệp hội Linh trù thế giới chắc chắn sẽ lên án anh đến cùng. Khi đó, không ai cứu nổi Trần Thư!

Thấy bốn vị cấp Vương ngăn cản Trần Thư, Mộc Thổ đại sư thở phào. Lão mỉm cười, hạ giọng nói: "Chẳng qua chỉ là chết một đứa anh em thôi mà, cần gì phải vội vàng thế?"

". . ."

Cơn thịnh nộ trong lòng Trần Thư cuộn trào, sát ý đã hóa thành thực chất khiến những người xung quanh phải dạt ra xa.

"Gia tộc của tôi năm đó gặp tai họa, chết không biết bao nhiêu người, tôi còn chẳng đau lòng như cậu." Mộc Thổ đại sư lắc đầu, rồi dùng tông giọng quỷ dị nói tiếp: "Xin lỗi, nói hơi nhiều rồi. Nhớ kỹ tên tôi: Mộc Thổ đại sư..."

"!"

Đôi mắt Trần Thư khẽ động, đại não anh lập tức lóe lên sự thấu hiểu! Anh lạnh lùng cất tiếng: "Mộc Thổ... Mộc Thổ... Ông là người của Đỗ gia ở thành phố Lam Hải..."

"Đỗ gia nào? Tôi không hiểu cậu đang nói gì..." Mộc Thổ đại sư nhún vai, vẻ mặt đầy vẻ ngây thơ vô tội.

"Được rồi, đừng nói nữa!"

Bốn vị cấp Vương không hiểu cuộc đối thoại của họ, nhưng họ không muốn Mộc Thổ khiêu khích Trần Thư thêm nữa nên định tách hai người ra.

". . ."

Trần Thư dần khôi phục lại khả năng tư duy, anh lập tức hiểu ra mọi chuyện. Chẳng trách thấy lão ta quen mặt, hóa ra là vì có nét giống Đỗ Thanh. Hơn nữa, trình độ linh trù cao như vậy mà lại vô danh tiểu tốt, hóa ra là người của Đỗ gia - gia tộc vốn nổi danh là thế gia thực thần.

Hiện nay Đỗ gia vì dính líu đến Cứu Thế Giáo Hội nên đã trở thành lũ chuột cống trên Lam Tinh, không dám lộ diện. Mộc Thổ đại sư ra vẻ an ủi: "Đừng lo, cháu trai tôi cũng chết rồi, anh em cậu xuống dưới đó sẽ không cô đơn đâu..."

"Câm miệng!"

Phù Ninh quát lớn, thậm chí còn đá lão một cái. Dù không hiểu hết ý nhưng ông thừa biết lão này đang cố tình chọc điên Trần Thư.

Mộc Thổ đại sư bị khế ước linh Kim Khổng Tước xách đi để cách xa Trần Thư. Lão vẫn nhìn về phía anh với nụ cười đắc thắng ẩn hiện. Những lời lúc nãy người khác nghe không hiểu, nhưng Trần Thư chắc chắn phải hiểu: Đó là lời thừa nhận việc Trương Đại Lực chết có liên quan đến lão.

Đêm qua, Đỗ gia không bắt Ám Dạ trả lại tiền mà thay đổi mục tiêu ám sát từ Trần Thư sang Trương Đại Lực. Ám Tổ thủ lĩnh thấy giết một người thường quá đơn giản nên đã nhận lời ngay.

Động thủ đi... Mộc Thổ đại sư thầm mong đợi. Đây chính là sách lược của Đỗ gia! Nếu không giết được trực tiếp, họ sẽ dùng thủ đoạn khác. Chỉ cần Trần Thư ra tay, bốn vị cấp Vương sẽ coi anh là kẻ mất trí trút giận lên người vô tội. Để ngăn chặn, họ có thể sẽ phế bỏ khế ước linh của anh.

Đây là một cái bẫy dương mưu! Dù người chết là Đại Lực, nhưng mục tiêu nhắm tới vẫn là Trần Thư. Ngoài ra, việc Đại Lực cướp mất Cúp Thực thần cũng là một lý do khiến lão hạ quyết tâm.

Trần Thư không ngốc, anh hiểu rõ điều đó. Nhưng dù biết kết quả, anh vẫn buộc phải ra tay! Nhất là khi biết Đại Lực chết gián tiếp vì mình, sự áy nấy và căm hận khiến anh không thể để hung thủ sống thêm giây nào. Hơn nữa, nếu để lão rời khỏi đây, lão sẽ lập tức trốn khỏi Nam Minh, lúc đó tìm đâu ra nữa?

Nhưng ngay khi anh định bộc phát, hệ thống lựa chọn mà anh luôn chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!