Chương 801-1000
Chương 828: Con ác ma mang hình dáng đống phân
1 Bình luận - Độ dài: 1,137 từ - Cập nhật:
"Gào!!!"
Hỏa Long Vương co rụt đồng tử, cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề! Nó định né tránh, nhưng đám băng thích lại thu nháy mắt hiện ra ngay sát người rồi đâm sầm vào cơ thể. Đó chính là nhờ đường hầm không gian của Thỏ Không Gian!
"Ngao ngao!"
Thân thể Hỏa Long Vương nháy mắt bị gần trăm cái băng thích găm trúng, trọng thương nặng nề! Lúc này trạng thái của nó còn thảm hơn cả lúc trốn chạy khỏi vùng sương mù cấm kỵ, sức chiến đấu bị suy giảm mất mấy thành. Thấy bốn cái đầu chó lại chuẩn bị tung chiêu, lòng nó đã hoàn toàn tuyệt vọng! Khoảnh khắc này, nó thực sự cảm thấy mình như đang chiến đấu với một khế ước linh cấp Vương.
Vô số phi thạch lại bay lơ lửng trên không trung, dày đặc như mưa, mang lại áp lực cực lớn!
"Gào!!!"
Hỏa Long Vương nhìn sâu vào Slime, chính xác là nhìn về phía Trần Thư đang ở trong miệng nó. Đôi mắt nó rực đỏ, lộ vẻ điên cuồng muốn đánh một trận cuối cùng!
"Hử?"
Trần Thư nhìn qua kính viễn vọng thấy bộ dạng đó của nó, khẽ cười: "Lại định giả bộ giả tịch à?" Dựa vào kinh nghiệm dày dạn bao năm qua, anh liếc mắt là nhìn ra con hàng này lại đang tìm đường chuồn!
"Gâu gâu!"
Bốn con Husky không hề nương tay, vô số phi thạch nện xuống khiến Hỏa Long Vương lại thêm một lần trọng thương!
Mẹ kiếp, ta đã làm ra vẻ liều mạng thế này, mày không sợ chút nào sao? Hỏa Long Vương uất ức.
Trần Thư chẳng thèm đáp lời, bốn con Husky tiếp tục xả kỹ năng! Bốn đạo phong nhận khổng lồ xé gió lao tới.
Xoẹt! "Ngao!!!"
Hỏa Long Vương gào lên đau đớn, hai đạo phong nhận đã chém đứt lìa cái đuôi của nó! Hai đạo còn lại chém toạc bụng, lộ ra cả nội tạng đang bốc lửa, thậm chí thấp thoáng thấy cả Ngự Thú Chân Châu và hạch tâm của nó!
Nó đã sợ thật rồi, không còn diễn nổi vẻ hung ác nữa mà chỉ còn sự kinh hoàng trong mắt. Giây tiếp theo, đôi cánh rách nát dang ra, nó cắm đầu bỏ chạy về phía xa.
"Òm ọp!"
Slime dùng kỹ năng gia tốc đuổi theo. Đúng là "thừa lúc mày bệnh, lấy mạng mày", tội phạm Nam Giang am hiểu nhất chiêu này!
Hỏa Long Vương vừa chạy vừa kêu gào, không ngừng ra lệnh cho đám hung thú gần đó tới cứu giá. Dù đám hung thú đều sợ hãi, nhưng dưới sự áp chế của huyết mạch Quân Vương, chúng buộc phải chạy tới.
"Để anh xem mày chạy được bao lâu." Trần Thư thong thả quan sát. Hỏa Long Vương đang mất máu trầm trọng, cứ bay thế này thì sớm muộn cũng kiệt sức, lúc đó chỉ còn nước nằm chờ bị làm thịt.
Hỏa Long Vương thầm thề trong lòng, nếu trốn thoát kiếp này, nó sẽ không bao giờ dám chọc vào Trần Thư nữa! Nghĩ lại ba năm trước, tên này chỉ là một Ngự Thú Sư tập sự ngay cả tư cách để nó nhìn thẳng cũng không có, mà giờ nó lại bị anh đuổi đánh như chó nhà có tang.
Husky tiếp tục nhả kỹ năng, sinh mệnh của Hỏa Long Vương lại yếu đi một phần.
"Khó giết thật đấy!" Trần Thư nhíu mày, hét lớn: "Xin mày đấy, nổ chết nhanh hộ cái được không?"
"Gào!" Hỏa Long Vương lảo đảo suýt rơi khỏi không trung. Nó ngoái lại nhìn với ánh mắt uất ức tột độ: Mày có còn nói tiếng người không hả?
"Còn dám nhìn! Nhìn cái gì mà nhìn!" Trần Thư trừng mắt, Husky ném ra thêm mấy chục quả cầu lửa nổ tung trời! May cho nó là hệ Hỏa không gây sát thương quá cao, nếu không nó đã bốc hơi từ lâu.
Cuối cùng cũng thấy bóng dáng các hung thú khác phía trước, Hỏa Long Vương mừng phát khóc, cứ ngỡ cứu tinh đã tới! Hai con Lãnh Chúa Bạch Ngân nhìn thấy một vị Quân Vương bị đánh đến mức này thì kinh hãi không thôi. Hỏa Long Vương lướt qua chúng, ra lệnh: Liều chết ngăn tên biến thái đó lại cho ta!
Nhưng chỉ một giây sau, hai cột hỏa trụ đã thổi bay hai con Lãnh Chúa, không để lại chút dấu vết nào. Tuy chúng chỉ cản được một chút thời gian nhưng cũng đủ để Hỏa Long Vương kéo giãn khoảng cách. Càng lúc càng có nhiều hung thú Bạch Ngân xuất hiện vây quanh Trần Thư.
Hỏa Long Vương thở phào, không thèm ngoảnh đầu mà bỏ chạy tiếp.
"Đều muốn tìm chết đúng không?" Bốn cái đầu Husky thò ra, mắt rực lửa. Bốn quả thiên thạch khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nháy mắt nghiền nát hàng chục con hung thú Bạch Ngân xung quanh. Sát thương của Husky thực sự là quá biến thái.
Trần Thư tiếp tục truy kích nhưng lượng hung thú kéo đến ngày càng đông. Hỏa Long Vương đã dùng huyết mạch áp chế để ép chúng phải bán mạng.
"Đúng là phiền phức!!"
Trần Thư nhíu mày, lôi nửa bình dược tề bạo tẩu còn lại ra, chia cho Thỏ Không Gian và Slime mỗi đứa một nửa. Ngay lập tức, đôi mắt ngốc nghếch của Slime rực đỏ. Áp lực nó tỏa ra khiến người ta ngạt thở! Thân thể từ trăm mét nháy mắt phình to lên tới bảy trăm mét!
"Cái... cái gì thế này..."
Hàng vạn con hung thú đứng hình, nhìn khối cầu khổng lồ trước mặt như nhìn một vị thần. Bất kỳ con hung thú nào đứng trước nó cũng nhỏ bé như kiến cỏ. Hỏa Long Vương run bắn người, mắt suýt rơi ra ngoài: Mày có thể bớt không hợp thói thường đi một chút được không?!
"Òm ọp!"
Tiểu Hoàng dùng kỹ năng húc tới, tốc độ nhanh như một khế ước linh hệ gió cấp Hoàng Kim. Vô số hung thú bị tông chết ngay lập tức, ngay cả kỹ năng cũng không kịp dùng. Hiện trường thê thảm vô cùng.
"Hy vọng người chết không sao..." Trần Thư nhắm mắt cầu nguyện.
"Òm ọp! Òm ọp!"
Tiểu Hoàng càng đánh càng hăng, khóe miệng nhếch lên, cảm giác này đúng là sướng bay người! Đám hung thú dạt ra xa, ánh mắt tràn ngập sự kinh hãi. Sinh vật trước mặt thực sự là một con ác ma mang hình dáng đống phân!
1 Bình luận