Chương 801-1000

Chương 924: Ngự thú bản ăn gà?

Chương 924: Ngự thú bản ăn gà?

Ô ô ——

Cấm vụ cuộn trào, tràn về phía Ngân Hà như một kẻ xâm lấn, muốn từng bước thôn tính địa bàn của biển sao. Trong chớp mắt, màn sương trắng hóa ra một cái cự trảo khổng lồ, đánh mạnh về phía Ngân Hà. Phía sau màn sương đó thực sự ẩn chứa một cái chân hung thú khủng bố, kèm theo những tiếng gào thét hung tàn.

Vù vù ——

Ngân Hà cũng không chịu kém cạnh, ánh tinh quang chói mắt bùng phát. Qua giây lát, một tinh thần cự nhân cao ngàn mét sừng sững hiện ra, tay cầm tinh quang cự phủ, nhìn chằm chằm vào đám cấm vụ phía trước. Tinh thần cự nhân không chút do dự, đột nhiên vung rìu chém xuống.

Oanh!

Đòn tấn công của đôi bên va chạm, phát ra uy thế vô song, có thể sánh ngang với khế ước linh cấp Vương đỉnh tiêm. Cự trảo dường như không chịu nổi lực lượng của cự phủ, liền rụt trở về. Đồng thời cấm vụ ập tới, lực lượng không gian đặc thù quấn lấy cự phủ, hệt như muốn tước vũ khí của đối phương. Nhưng tinh thần cự nhân đưa tay phải ra, mượn sức mạnh tinh quang cưỡng ép thu rìu về.

Hai bên lại rơi vào thế giằng co, không có bất kỳ giao lưu nào nhưng phảng phất như đôi tử địch không đội trời chung. Cấm vụ hóa thành một con cự thú, dậm chân lao tới như một hung thú khoác chiến giáp trắng. Tinh thần cự nhân nhận lấy nguồn năng lượng vô tận từ Ngân Hà dưới chân, cũng sải bước lao lên nghênh chiến.

...

"Nửa ngày trời rồi mà chẳng cho cái thông báo nào?"

Trần Thư đang cẩn thận ngồi trên một tảng đá lớn, buồn bực chờ đợi. Di tích không cho một lời nhắc nhở nào khiến anh không dám tự ý cử động. Vạn nhất sơ ý bị đào thải thì biết kêu oan với ai? Huống hồ biến cố lúc trước khiến anh nảy sinh một suy đoán đáng sợ: Chẳng lẽ cái thứ này có trí tuệ?

Nhưng nghĩ lại việc mình từng tận dụng kẽ hở (BUG), nó lại không giống như có sinh vật trí tuệ cai quản. Tóm lại, bản thân anh lúc này cũng thấy di tích này khá quái dị.

Thời gian dần trôi, màn đêm nhanh chóng buông xuống.

"Thật là chân thực..." Trần Thư nằm trên thảm cỏ xanh, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, ngước nhìn bầu trời sao đỉnh đầu. "Nhưng đây rốt cuộc là cửa ải gì?"

Ban ngày, anh đã để phân thân của Husky đi thám thính xung quanh nhưng không thấy gì bất thường. Đừng nói là Ngự Thú Sư, ngay cả một sinh vật sống cũng không thấy, phảng phất như một vùng đất chết. Những người còn lại cũng mông lung vô cùng, chỉ biết khô khan chờ đợi chỉ dẫn.

"Chắc chắn lại là do thằng ranh đó gây ra!" Kart – đồng đội của Martin – đang ngồi trên một cành cây lớn, lẩm bẩm một mình. Hắn cảm thấy nếu cứ để Trần Thư quậy phá, có khi di tích này "chết máy" luôn mất.

Lại thêm ba ngày nữa trôi qua. Mọi người bắt đầu đứng ngồi không yên. Có người đoán mình đã rời khỏi di tích, người thì sợ bị giam cầm, và tất nhiên, đa số đều đổ lỗi cho Trần Thư.

Kẻ bị coi là đầu sỏ – Trần Thư – cũng đang hoang mang không kém. Anh lấy ra một bình dược tề màu vàng, chính là Dược tề Truyền Tống của hệ thống! Nếu di tích thực sự xảy ra chuyện, anh thà chạy trước cho lành.

Đúng lúc này, một luồng tinh huy rực rỡ xẹt ngang bầu trời, hai mươi người trong rừng rậm đều nhìn thấy!

"Tới rồi?!" Trần Thư chấn động nhìn lên không trung. Quả nhiên, trong đầu mỗi người đều hiện lên thông tin:

【 】 Cửa ải sinh tồn [Người sống sót cuối cùng] sắp mở ra... 【 】 Sinh vật đặc thù đang được tạo ra... 【 】 Tài nguyên đặc thù đang được tạo ra... 【 】 Lực lượng phong ấn đang phủ xuống... 【 】 Mời các Ngự Thú Sư chuẩn bị sẵn sàng...

"Cái gì cơ?" Trần Thư nhướng mày, mặt đầy vẻ mông lung. Nhưng ngay sau đó, quy tắc cụ thể của [Người sống sót cuối cùng] truyền vào não bộ.

"Săn giết sinh vật đặc thù trong rừng, thu thập tài nguyên, trang bị cho khế ước linh của mình..." "Cứ sau một khoảng thời gian, rìa rừng sẽ xuất hiện sương trắng và thu hẹp dần vào trung tâm. Ngự Thú Sư đứng trong sương trắng sẽ bị đào thải..." "Người cuối cùng còn trụ lại là kẻ chiến thắng, nhận được ba mươi điểm tinh thần lực và phần thưởng bí ẩn..."

Trần Thư lẩm bẩm, nhìn luồng tinh huy trên không với vẻ mặt cổ quái. Cái này chẳng phải là phiên bản "ăn gà" (Battle Royale) dành cho Ngự Thú Sư sao?

【 】 Cửa ải sinh tồn [Người sống sót cuối cùng] đã mở ra...

Theo thông tin hiện ra, toàn bộ khu rừng dường như thay đổi lớn.

"Hử?" Trần Thư ngẩn người. Cảnh vật vẫn thế nhưng từ xa đã nghe thấy tiếng thú hống râm ran, không còn là vùng đất chết nữa.

"Sao cảm giác cái di tích Tinh Không này như kiểu đang kiệt sức ấy nhỉ..." Anh tự nhủ. Dù thông tin truyền vào đầu vẫn lạnh lùng không cảm xúc, nhưng anh vẫn thấy nó có chút thiếu khí thế. "Thôi kệ, quan tâm làm gì."

Trần Thư lắc đầu, vỗ vỗ con thỏ mập bên cạnh chuẩn bị chiến đấu.

"Hả? Phong ấn hết sạch của tôi rồi?!"

Anh giật mình phát hiện định dùng [ Không Gian Thông Đạo ] để chui vào miệng Tiểu Hoàng mà Không Gian Thỏ lúc này không tung nổi một kỹ năng nào. Husky và Tiểu Hoàng cũng bị suy yếu trầm trọng. Lúc này anh mới hiểu "lực lượng phong ấn" là gì.

Ba con khế ước linh đều bị ép xuống cấp Hắc Thiết nhất tinh. Kỹ năng chủ động lẫn bị động đều bị khóa, mỗi con chỉ còn lại duy nhất một thiên phú cơ bản:

Hỏa diễm tinh thông: Hiệu quả kỹ năng hệ Hỏa +10%

Phòng ngự bản năng: Hiệu quả kỹ năng hệ Phòng ngự +5%, hệ Hình thể +5%

Không gian tinh thông: Hiệu quả hệ Không gian +10%

"Tất cả đều cùng một xuất phát điểm?" Trần Thư giật khóe miệng, nhìn ba con khế ước linh yếu ớt mà thấy không quen chút nào. Đúng lúc này, một thông báo mới hiện ra trong đầu:

【 】 Vì khế ước linh của anh ít hơn người khác một con, anh nhận được một hạng tăng phúc, mời đưa ra lựa chọn:

Ba khế ước linh tăng 15% thuộc tính cơ sở.

Ba khế ước linh có thể giải khóa một kỹ năng vốn có (Cấp kỹ năng là 1).

Nhận được một gói quà, mở ra ngẫu nhiên một vật chất đặc thù.

Nhận được một luồng tinh quang truyền tống, mỗi ngày có thể dịch chuyển tức thời một lần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!