Chương 801-1000

Chương 942: Ngả bài, tôi là tội phạm...

Chương 942: Ngả bài, tôi là tội phạm...

"?? "

Andre quay đầu nhìn lại, không hổ là giáo quan, dĩ nhiên có thể chuyển biến thái độ tự nhiên đến thế... An Đông cũng không để ý, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng. Việc ông lựa chọn ở lại quả nhiên là không sai.

Trước đây, di tích Tinh Không mở ra định kỳ từ ba đến năm năm một lần, mỗi lần chỉ có hai mươi suất, Tuyết Quốc chẳng chiếm được bao nhiêu. Nhưng bây giờ mỗi năm đều có riêng hai suất, lợi ích rõ ràng là lớn hơn trước rất nhiều.

Trần Thư cũng mỉm cười. Dù nguy cơ hung thú bùng nổ nhưng nhóm An Đông vẫn sẵn lòng ở lại chờ anh ra, chút nhân tình này dĩ nhiên phải trả. Huống hồ di tích mỗi năm có tận hai mươi suất, trích ra hai suất cũng không phải vấn đề gì lớn.

"Nếu mỗi năm đều mở ra, lượng tinh thần lực này chắc cũng chống đỡ được cả trăm năm..." Trần Thư xoa cằm, không quá lo lắng về việc khai thác cạn kiệt. Một trăm năm sau, hoặc là anh đã xanh cỏ, hoặc đã trở thành Ngự Thú Sư đỉnh phong, lúc đó cũng chẳng cần đến di tích Tinh Không làm gì nữa.

Liễu Phong đứng bên cạnh gật đầu, không ngăn cản quyết định của Trần Thư. Sau đó ông sực nhớ ra điều gì, dặn dò: "An Đông, chuyện về di tích mong ông hãy..."

"Yên tâm đi, sẽ không có người thứ hai biết đâu." An Đông vỗ ngực đảm bảo: "Huống hồ di tích vốn là vật vô chủ trong dị không gian, dĩ nhiên là người có đức có tài mới được sở hữu."

"Vậy thì tốt." Liễu Phong yên tâm hơn, chỉ sợ đối phương vô ý làm lộ tin tức, đến lúc đó e là sẽ có kẻ đỏ mắt tìm tới gây phiền phức.

Trần Thư lên tiếng: "Mọi người nghỉ ngơi một chút đi, chắc phải mất tầm bốn năm ngày mới về đến nước mình được."

Anh thoải mái nằm dài trên biển sao, mọi nguy hiểm bên ngoài giờ đây chẳng còn liên quan gì đến anh nữa. Cảm giác thảnh thơi này khiến tâm trạng Trần Thư vô cùng sảng khoái. Lúc này, anh chợt nhớ ra điều gì đó, liền gọi Không Gian Thỏ lại.

Vừa rồi anh thấy Không Gian Thỏ tung ra một lúc hơn hai mươi đạo ấn ký không gian, trong khi trước đó giới hạn của nó chỉ là năm đạo. Chẳng lẽ thuộc tính không gian của nó đã được tăng cường mạnh mẽ đến vậy? Quả nhiên, sau một hồi kiểm tra, các kỹ năng của Không Gian Thỏ đều đã xuất hiện sự biến đổi về chất, hiệu lực tăng vọt gấp mấy lần. Nếu xét về năng lực tổng hợp, Không Gian Thỏ lúc này đã không thua kém gì khế ước linh cấp Hoàng Kim, thực hiện thành công màn vượt cấp đại đẳng cấp.

"Tiểu Lan!" Trần Thư tâm niệm khẽ động, gọi tinh linh hạt nhân của di tích ra.

Tinh linh lên tiếng: "Giờ anh là người quản lý rồi, tôi chuẩn bị đi ngủ đây." Hiện tại nó không còn quyền can thiệp vào di tích, trở thành kẻ rảnh rỗi nên chỉ muốn ngủ suốt ngày.

"Vãi! Tinh quang mà cũng biết nói chuyện sao?!" Nhóm Liễu Phong giật mình, sự chú ý lập tức bị thu hút. "Khế ước linh mới của em à?!"

"..." Trần Thư quay lại nhìn: "Thầy ơi, em đã lên cấp Hoàng Kim đâu mà có khế ước linh mới..."

"Đây là người quản lý đời trước của di tích." Lúc này Liễu Phong mới hiểu ra, ánh mắt không ngừng đánh giá tinh linh. Ông định hỏi thêm gì đó nhưng rồi lại thôi, định bụng về nước sẽ hỏi riêng Trần Thư sau.

Trần Thư nhìn tinh linh nói: "Ngủ nghê gì tầm này, dậy mau! Con thỏ của tôi là tình hình thế nào?"

"Anh nói nó à?" Tinh linh suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nó là người kế thừa di tích nên nhận được một phần tinh thần lực phản hồi, cộng thêm lượng tinh thần lực anh thu được từ các cửa ải trước đó... kết quả là như vậy đấy."

"Sao không nói sớm!" Trần Thư hớn hở, không ngờ lại có lợi ích trực tiếp thế này. Anh xoa cằm lẩm bẩm: "Giờ mình không cần dùng hack chắc cũng có thể đánh ngang ngửa với Ngự Thú Sư cấp Hoàng Kim rồi nhỉ..." Trước đây anh đấu với cấp Hoàng Kim toàn phải mượn hack hoặc do Tiểu Hoàng khắc chế đối phương, chứ chưa thực sự đơn đấu sòng phẳng bao giờ.

"Cái di tích này đúng là giá trị truyền thừa đỉnh cao!!" Trần Thư huýt sáo, rồi bảo Không Gian Thỏ lôi nồi niêu xoong chảo ra chuẩn bị làm một bữa ra trò.

Nửa giờ sau...

Một nhóm người ngồi trên một đỉnh núi, mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa. Nhưng sắc mặt của nhóm Liễu Phong lại kỳ quái vô cùng, nhìn Trần Thư như nhìn một tên bệnh tâm thần.

Liễu Phong mở lời: "Trần Bì, thầy bảo này, mình đổi chỗ khác ngồi được không?"

"Chỗ này tốt mà thầy." Trần Thư mỉm cười. Tinh quang có thể biến hóa vạn vật nên anh dĩ nhiên đã tạo ra một môi trường tuyệt hảo. "Ngồi trên đỉnh núi ăn đồ nướng, thế mới có cảm giác của kẻ đứng trên đỉnh cao chứ."

"Đạo lý thì thầy hiểu..." Liễu Phong cười gượng, chỉ tay xuống dưới chân: "Nhưng cái trò dùng bom hạt nhân để đắp thành núi thì là cái ý tưởng gì hả?"

". . ." Nhóm An Đông cũng nhìn xuống chân mình, họ đang đứng trên những quả bom hạt nhân xếp chồng lên nhau. Dù biết là giả nhưng ai mà chẳng thấy lạnh sống lưng cơ chứ... Ăn đồ nướng trên bom hạt nhân, cái này không đơn thuần là "liều mạng" nữa rồi...

Trần Thư gãi đầu nói: "Thì cũng phải tạo chút phong cách riêng của tội phạm chứ thầy..."

"Hử?" Ngay lúc này, anh đột nhiên khựng lại, dường như phát giác ra điều gì đó. Anh vẫy tay một cái, một màn hình tinh quang hiện ra trước mặt.

"Buck?!" Liễu Phong chấn động khi thấy bóng dáng trên màn hình. Nhóm của Buck đang tụ tập lại một chỗ, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, quần áo rách rưới đẫm máu. Xung quanh họ vẫn là bầy hung thú hung tợn bao vây.

Đúng lúc này, trước mắt Trần Thư xuất hiện các lựa chọn:

【 Lựa chọn một: Để tinh linh tin rằng anh có Xích tử chi tâm, hãy mở lối vào di tích và cứu nhóm Buck. Hoàn thành nhận được: Lượng lớn ngự thú lực 】

【 Lựa chọn hai: Anh quyết định không ngụy trang nữa, trực tiếp tìm cơ hội ra tay đánh lén Buck! Hoàn thành nhận được: Độ thuần thục dược tề không gian đột phá cấp Tông sư 】

【 Lựa chọn ba: Làm như không thấy. Hoàn thành nhận được: Một kỹ năng ngẫu nhiên cho khế ước linh (bao gồm cả thần kỹ) 】

"Mấy cái lựa chọn này..." Trần Thư xoa cằm suy tư. Cái đầu tiên chắc chắn loại ngay lập tức, Buck là tử địch của anh, cứu lão ta chẳng khác nào tự rước họa vào thân... Huống hồ anh đã là chủ di tích, tinh linh cũng nghỉ hưu rồi, còn diễn kịch cho ai xem nữa?

Giờ đây Trần Thư chỉ muốn nói một câu: Ngả bài đi, tôi là tội phạm...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!