Chương 801-1000

Chương 855: Tiểu Hoàng tiến hóa huyết mạch

Chương 855: Tiểu Hoàng tiến hóa huyết mạch

"Chuyện gì ạ?" Trần Thư mở miệng hỏi.

Sắc mặt Tần Thiên trở nên nghiêm túc hơn hẳn, ông nói: "Sự kiện hung thú đã kết thúc. Nhưng lúc Đại Tuyết Vương rời đi có nói rằng, ông ấy dường như phát giác được một luồng khí tức hung thú lạ ở trong nước."

"Chẳng lẽ là đại hung thú gì sao?" Trần Thư ngẩn người, vội vàng hỏi: "Đã tìm được chưa thầy?"

"Chưa..." Tần Thiên lắc đầu: "Tuyết Vương không thể ở lại Lam Tinh quá lâu, nhất định phải trở về Long Uyên, nên ông ấy cũng chỉ có thể cảnh báo đến đó thôi. Em tốt nhất là nên cẩn thận một chút."

"Em á?" Trần Thư giật khóe miệng. Sao cảm giác bản thân đi đâu cũng có kẻ thù thế này... "Không phải chứ, em còn chưa từng đặt chân đến Long Uyên mà, chuyện này đâu liên quan gì đến em?"

"Liên quan rất lớn!" Tần Thiên nghiêm giọng: "Theo điều tra, lần này sau lưng sự kiện hung thú có bóng dáng của hội Thánh Ngự. Em đã cướp Huyết Mạch Châu của bọn chúng, bọn chúng chắc chắn chẳng có hảo cảm gì với em đâu..."

"..."

Trần Thư cạn lời. Không ngờ vụ cướp năm xưa lại để lại hậu quả thế này. "Chỉ là một cái hạt châu thôi mà, mang tiếng là một trong ba tổ chức tội ác toàn cầu mà cách cục nhỏ nhen quá..."

"..."

Tần Thiên im lặng. Cái thằng này đúng là không biết giá trị của Huyết Mạch Châu rồi. Đó chính là chìa khóa để phá vỡ gông xiềng huyết mạch, độ quý hiếm và đắt đỏ thậm chí còn vượt xa cả kỹ năng [Băng Ngự].

Trần Thư cười nói: "Nhưng mà vấn đề không lớn đâu thầy, chỉ là một con hung thú thôi mà, dám tìm đến em thì em làm thịt nó luôn!"

"Ừm, đúng là phong cách của em." Tần Thiên vỗ vai anh, xoay người đi về phía ban công, đồng thời quay đầu lại dặn: "Đúng rồi, luồng khí tức đó hình như là của Thú Hoàng..."

"???"

Sắc mặt Trần Thư biến đổi trong tích tắc, giây sau anh đã lao tới ôm chặt lấy đùi Tần Thiên: "Hiệu trưởng! Thế có biện pháp bảo vệ nào không thầy..."

"..."

Tần Thiên giật khóe miệng. Cứ tưởng cậu bình tĩnh lắm cơ mà. "Đừng lo quá, không phải Thú Hoàng thật đâu, có khả năng chỉ là dòng dõi có huyết mạch của nó thôi, cấp Vương là có thể giải quyết được rồi!"

"Thế thì tốt." Trần Thư thở phào nhẹ nhõm. Anh hiện tại chưa đánh lại được hung thú cấp Vương, nói chi đến những con quân vương trong cấp Vương. "Mà thầy ơi, con hung thú đó trông như thế nào?"

"Tôi làm sao mà biết được?" Tần Thiên nhún vai: "Đại Tuyết Vương chỉ cảm nhận được khí tức chứ chưa từng giáp mặt."

"Hử?" Trần Thư thắc mắc: "Lão gia tử trấn giữ Long Uyên bao nhiêu năm nay mà chưa từng thấy hình dáng Thú Hoàng sao?"

"Thấy rồi chứ." Tần Thiên gật đầu, thâm trầm nói: "Em đừng tưởng Long Uyên chỉ có duy nhất một con Thú Hoàng..."

"Hơn một con ạ?!" Trần Thư trợn tròn mắt kinh ngạc.

Tần Thiên thở dài: "Long Uyên đáng sợ hơn em tưởng nhiều! Nếu không nó đã chẳng được mệnh danh là dị không gian nguy hiểm số một Lam Tinh."

"..."

Trần Thư gật đầu. Anh không hề sợ hãi mà ngược lại còn thấy hưng phấn. Xem ra Long Uyên là một nơi rất đáng để thử thách.

"Được rồi, chỉ cần em không ra khỏi trường thì cơ bản là an toàn."

Lực lượng phòng thủ của kinh đô không phải dạng vừa. Lần trước Trần Thư ném một quả "bom hạt nhân" vào tổ chức Ám Dạ, bốn vị cấp Vương đã xuất hiện ngay lập tức, cảm giác an toàn cực kỳ cao!

"Vâng ạ, em cũng định nghỉ ngơi một thời gian." Trần Thư đồng ý, tạm thời không muốn gây chuyện. "Đúng rồi hiệu trưởng, còn vụ di tích Thế giới thi đấu..."

Top 3 bảng Bạch Ngân sẽ nhận được suất vào di tích thần bí, đây là cơ hội vô giá nhưng anh vẫn chưa thấy thông báo.

"Di tích Tinh Không cần phải đợi đến thời điểm đặc biệt mới mở ra được, khi đó tôi sẽ báo cho em."

"Dạ, em hiểu rồi."

"Được rồi, tôi còn việc phải xử lý, đi trước đây." Tần Thiên định đi nhưng rồi lại nghiêm mặt dặn dò: "Em đã ở lại trường thì phải ngoan ngoãn cho tôi, tuyệt đối không được gây chuyện!"

Bây giờ không thể coi Trần Thư là một Ngự Thú sư Bạch Ngân bình thường nữa. Ngay cả những Ngự Thú sư Hoàng Kim thông thường cũng không có sức phá hoại kinh khủng như con Husky của anh. Nếu anh mà quậy lên thì có khi học phủ cũng tan tành...

"Em bảo đảm!" Trần Thư nghiêm túc nói: "Trừ phi có tình huống đặc biệt, nếu không em tuyệt đối không làm loạn!"

"Đặc biệt cái con khỉ!" Tần Thiên giật khóe miệng. Theo kinh nghiệm của ông, cứ hễ thằng này nói câu đó là y như rằng sắp có chuyện không ổn. Dứt lời, ông xoay người rời khỏi phòng.

"Rõ ràng là không tin mình mà, thôi ăn cái trân châu cho đỡ buồn..."

Trong tay Trần Thư xuất hiện một viên Ngự Thú Chân Châu màu đỏ rực, tỏa ra ngự thú lực dồi dào. Đây chính là Ngự Thú Chân Châu của Hỏa Long Vương! Anh chỉ nộp phần Chân Bảo và thịt rồng, còn trân châu thì đương nhiên giữ lại cho mình.

"Vị cũng khá ngon..." Anh ném viên trân châu vào miệng rồi quay về phòng.

...

Sáng sớm hôm sau.

Trần Thư mở mắt, luồng khí tức nóng rực trên người tan biến trong nháy mắt. Một viên Ngự Thú Chân Châu cấp Quân Vương đã giúp ngự thú lực của anh thăng tiến một bước dài, khoảng cách tới cấp Hoàng Kim đã gần thêm rất nhiều. Đồng thời, đặc tính của viên trân châu cũng khiến khả năng chịu nhiệt của cơ thể anh được cường hóa.

Anh vươn vai sảng khoái, bước ra phòng khách: "Ơ? Bọn A Lương vẫn chưa về à? Giám định gì mà lâu thế, đúng là làm việc không có năng suất gì cả..."

Anh lầm bầm tự nhủ, tắm rửa qua loa rồi đi thẳng đến Ngự Thú quán. Lựa chọn ngày hôm qua đã giúp Slime vàng của anh có cơ hội tiến hóa huyết mạch, đương nhiên là phải dùng ngay.

Rất nhanh, Trần Thư đã có mặt tại Ngự Thú quán.

"Làm phiền anh mở cho tôi một sân đấu tập!"

"Đại thần Trần Thư?!" Nhân viên trực chấn động, nhận ra anh ngay lập tức.

"Khẽ thôi, khiêm tốn chút nào..." Trần Thư xua tay, thì thầm: "Đã nhận ra tôi rồi thì giảm giá cho tôi chút đi chứ..."

"???" Nhân viên giật khóe miệng. Nhà vô địch thế giới đi thuê sân tập mà còn đòi giảm giá? Anh ta bất đắc dĩ đáp: "Xin lỗi, trường không có quy định này, hay là để tôi tự bỏ tiền túi ra..."

"Thôi thế thì không cần." Trần Thư lắc đầu đưa thẻ sinh viên ra. Là một "tên tội phạm" có nguyên tắc, anh chỉ thích "cướp giàu giúp nghèo" thôi.

Chẳng mấy chốc, anh đã vào một sân tập riêng biệt.

"Òm ọp! Òm ọp!"

Tiểu Hoàng chớp đôi mắt ngốc nghếch nhưng dường như nó đã cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn. Trần Thư cũng cười hắc hắc, lòng đầy kích động.

"Tiểu Hoàng hiện tại là cấp B, chỉ cần tiến hóa thêm một chút, mình sẽ trở thành đại lão sở hữu ba con khế ước linh cấp A..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!