Chương 801-1000

Chương 901: Đây là hoạt động bền lòng vững dạ gì à?

Chương 901: Đây là hoạt động bền lòng vững dạ gì à?

"Thầy biết, việc này có lẽ hơi khó khăn."

Liễu Phong thấy dáng vẻ quái dị của Trần Thư, còn tưởng rằng anh bị độ khó của khảo hạch tốt nghiệp làm cho sợ hãi.

"Vấn đề tìm kiếm thì em tạm thời không cần lo lắng, giáo sư Giang Vân sẽ đặc biệt đến dị không gian giúp em thu thập tin tức, cung cấp các địa điểm mà Quân Vương có khả năng xuất hiện."

Thầy vỗ vai Trần Thư, chậm rãi nói: "Sau khi chuyến đi Di tích Tinh Không kết thúc, em có thể quay về chuẩn bị cho việc săn lùng, đây chính là việc cuối cùng em cần làm trong học kỳ này."

"..."

Thần sắc Trần Thư vẫn quái dị như cũ, thậm chí có chút nghi ngờ liệu Liễu Phong có phải đang cố ý chuẩn bị màn khảo hạch này cho mình hay không.

"Chỉ là Quân Vương cấp Hắc Thiết mà thôi, với lực chiến đấu của em thì hoàn toàn có hy vọng đánh thắng được!" Liễu Phong vẫn đang ra sức khích lệ.

Nhưng thấy Trần Thư vẫn giữ vẻ mặt kỳ quặc đó, thầy không nhịn được nói: "Cái thằng ranh này rốt cuộc là bị làm sao? Đừng có chưa đánh đã hàng thế chứ?"

"Không phải..."

Trần Thư cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, chậm rãi nói: "Thầy ơi, cái khảo hạch tốt nghiệp này có phải là...?"

"Được rồi!" Anh chưa kịp nói hết câu đã bị Liễu Phong cắt ngang. "Thầy sẽ bàn bạc lại với đám Tần ca, đổi nội dung khảo hạch khác cho em."

"Không không không! Tuyệt đối đừng đổi!"

Trần Thư vội vàng cự tuyệt: "Ý em là cái khảo hạch này... quá đơn giản!"

"Hử?" Liễu Phong ngẩn ra, mắng: "Mẹ kiếp, đây là Quân Vương đấy! Đầu óc em có vấn đề à?"

Tiếng thầy vừa dứt, trên ban công bỗng vang lên một tiếng Oành nặng nề, như thể có vật gì đó cực lớn vừa được đặt xuống.

"Chuyện gì thế?" Liễu Phong nhíu mày nhìn ra ban công, lập tức đập vào mắt thầy là một cái đầu hổ khổng lồ, đôi mắt vẫn trợn ngược, có vẻ như chết không nhắm mắt.

Con hàng này bị Trần Thư dùng mưu hèn kế bẩn âm cho đến chết, bảo sao mà nhắm mắt cho được...

"Úi giồi ôi!"

Liễu Phong giật mình lùi lại, mắt đầy kinh hãi khi cảm nhận được khí tức Quân Vương còn sót lại. Hơn nữa, điều khiến thầy kinh ngạc hơn chính là con này thế mà không phải cấp Hắc Thiết!

"Trùng hợp thật, nghỉ đông vừa rồi em có làm thịt một con Quân Vương." Trần Thư nhún vai: "Giờ khảo hạch tốt nghiệp của em coi như xong rồi chứ ạ?"

"Mẹ nó, em cứ nghỉ đông một cái là lại giết một con Quân Vương à?" Khóe miệng Liễu Phong giật giật: "Đây là loại hoạt động bền lòng vững dạ gì vậy?"

"Chuyện thường thôi mà." Trần Thư nhếch mép: "Thầy Liễu, tin tức của thầy có vẻ lạc hậu quá nhỉ? Em đã báo cáo thông tin liên quan lên chính quyền rồi."

Trước đó Diệp Thanh có bảo anh truyền lại tình báo về Cấm Vụ lên trên, anh đương nhiên đã làm theo ngay lập tức, chỉ là phần thưởng vẫn chưa được phát xuống mà thôi.

"Thầy thì biết thế nào được." Liễu Phong lắc đầu. Thầy chỉ là giáo sư học phủ, đương nhiên những việc nhân sự cấp cao thế này không ai báo cáo với thầy cả. "Nhưng mà thằng ranh này vận khí tốt thật đấy, thế mà cũng đụng độ được?"

"Sao lại gọi là vận khí? Đó là thực lực, thực lực đấy thầy hiểu không!" Trần Thư dang tay nói: "Dù sao đi nữa, em cũng đã giết một con Quân Vương, thầy không định quỵt nợ đấy chứ?"

"Thầy trông có giống người như thế không?"

Liễu Phong lườm anh một cái. Dựa vào sức chiến đấu của Trần Thư, tốt nghiệp là chuyện chắc chắn 100%, chỉ là vẫn cần hoàn thành khảo hạch để giữ đúng quy trình. Giờ đã xong xuôi, thầy cũng chẳng cần phải làm khó anh nữa.

"Miễn cưỡng tính là em đã hoàn thành!" Liễu Phong nói: "Giờ em chỉ cần lo viết báo cáo liên quan, rồi chờ đến tháng sáu làm báo cáo tốt nghiệp là xong."

"Hoàn toàn không vấn đề gì!"

Trần Thư mừng rỡ nằm vật ra sô pha, lẩm bẩm: "Em chắc là người hoàn thành khảo hạch tốt nghiệp nhanh nhất lịch sử nhỉ?"

"Có gì mà tự hào! Cái này vốn là chuẩn bị cho học sinh bình thường thôi!"

Liễu Phong vỗ đầu anh, nhắc nhở: "Trọng tâm hiện tại của em là Di tích Tinh Không! Thầy không muốn em lật thuyền trong mương đâu, đến lúc đó ngay cả tro cốt cũng chẳng còn mà mang về."

"Hay là thế này, em cứ gửi lại chỗ thầy một ít tro cốt trước? Đề phòng có chuyện bất trắc xảy ra."

"..."

Khóe miệng Trần Thư giật giật: "Em đào đâu ra thứ đó mà gửi cho thầy bây giờ?" Sống bao nhiêu năm, anh chưa thấy ai đòi ký gửi cái thứ này bao giờ...

"Được rồi, không đùa nữa! Chuẩn bị cho kỹ, khi nào đến lúc thầy sẽ thông báo!" Liễu Phong đứng dậy đi ra ban công. Trước khi đi, thầy còn không quên "tiện tay" xách theo một tảng thịt đùi Cự Hổ Vương của anh.

...

Thời gian trôi qua, A Lương và Vương Tuyệt cũng lần lượt quay lại trường, vừa vào học đã bận rộn với khảo hạch tốt nghiệp của mình. Trần Thư thì rảnh rỗi sinh nông nổi, suốt ngày đi dạo lung tung trong học phủ, thỉnh thoảng lại "chỉ điểm" cho các đàn em, coi như là đóng góp chút công sức cho trường...

Lịch Phục Tô năm 985, ngày 20 tháng 4.

Trần Thư đang hướng dẫn cho các thành viên trong xã đoàn thì điện thoại nhận được một tin nhắn:

[ Trần Thư, di tích sắp mở cửa, tập trung ngay tại cổng học phủ. ]

"Hử?"

Trần Thư ngẩn người. Gần như cùng lúc đó, trước mắt anh xuất hiện các lựa chọn:

Lựa chọn một: Cùng Liễu Phong tiến về Di tích Tinh Không! 【 】 Phần thưởng hoàn thành: Đại lễ bao Dược tề thần kỳ.

Lựa chọn hai: Từ chối hành động, nằm ngửa tại học phủ. 【 】 Phần thưởng hoàn thành: Nhận danh hiệu "Đạt nhân nằm ngửa", hiệu ứng đeo: Hiệu suất tu luyện giảm 50%.

Lựa chọn ba: Một mình tiến về di tích! 【 】 Phần thưởng hoàn thành: Lượng lớn ngự thú lực.

"Lại có lựa chọn à?"

Ánh mắt anh khẽ động, cân nhắc ba phương án. Lựa chọn hai thì miễn bàn, toàn hiệu ứng âm. Lựa chọn một và ba khiến anh hơi do dự. Hiện tại anh vẫn còn cách cấp Hoàng Kim một đoạn, phần thưởng ngự thú lực khá là hấp dẫn.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại, anh vẫn quyết định lấy Đại lễ bao Dược tề thần kỳ. Đã là một "tội phạm", ai mà từ chối nổi một bao "bom hạt nhân" cơ chứ... Huống hồ chuyến đi di tích này nguy hiểm trùng trùng, có dược tề của hệ thống bên người vẫn an tâm hơn. Vả lại không có Liễu Phong bảo vệ, chưa chắc anh đã vào được di tích một cách yên ổn.

Quyết định xong, anh cất điện thoại, nhìn xuống hàng trăm thành viên phía dưới. Anh nhìn quanh một vòng, chậm rãi nói:

"Được rồi! Anh có việc phải xử lý, buổi tập hôm nay đến đây thôi!"

Mọi người lần lượt thu hồi khế ước linh, nhìn Trần Thư với ánh mắt đầy cảm kích. Dù Trần Thư không nói nhiều, chỉ vài câu chỉ điểm nhưng luôn khiến họ ngộ ra nhiều điều vì đẳng cấp hai bên quá chênh lệch.

"Hãy nhớ lấy một câu!"

Trần Thư lên tiếng: "Nếu đã chiến đấu thì phải dùng mọi thủ đoạn để thắng! Nhất là trong những trận chiến sinh tử, mất mạng là mất tất cả!"

Hàng trăm người đồng thanh hô vang: "Chúng em nhớ rõ! Anh Phỉ!"

"Sau này có chuyện gì cứ báo tên anh ra! Từ cấp Hoàng Kim trở lên thì đừng báo nhé, lo mà chạy nhanh vào!"

Nói xong, thân hình Trần Thư lập tức biến mất tại chỗ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!