Thời gian một tháng thoáng cái đã trôi qua.
"Ngao ô!"
Theo một tiếng kêu rên vang lên, một con Lãnh Chúa Hoàng Kim hình dáng giống như bạch tượng ầm vang ngã xuống đất, hơi thở sinh mệnh tan biến, biến thành một cái xác không hồn.
"Con thứ mười ba!"
Trần Thư thần sắc bình thản, không còn chút gợn sóng nào. Anh cầm con đao mổ heo, thuần thục lấy ra nguyên liệu cốt lõi và Ngự Thú Chân Châu bên trong cơ thể Lãnh Chúa. Ngay sau đó, kỹ năng của Chim Không Gian phát động, thu hồi mọi thứ vào không gian. Toàn bộ động tác nước chảy mây trôi, cho thấy độ thuần thục cực cao.
"Chúng ta đã giải trừ mười ba cái khu nguy hiểm cấp hai rồi."
A Lương nhìn đống chiến tích với vẻ tự hào. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, bọn họ đã làm được điều mà ngay cả các ngự thú sư Hoàng Kim cũng chưa chắc thực hiện nổi.
"A Lương, thành phố tiếp theo là chỗ nào?" Trần Thư hỏi: "Dược tề biến thái của anh còn lại một chút cuối cùng, đủ để mổ thêm một con Lãnh Chúa Hoàng Kim nữa!"
"Để em xem lại đã..."
A Lương mở máy tính bảng chuyên dụng, trên màn hình hiện lên bản đồ tình hình các thành phố lớn trên cả nước: "Hình như... hết rồi."
"Hết rồi?" Vương Tuyệt kinh ngạc: "Tớ nhớ tổng cộng có hai mươi mốt khu nguy hiểm cấp hai mà?"
"Những khu nguy hiểm còn lại đã được giải trừ." A Lương nhún vai, ánh mắt vừa có chút hưng phấn lại vừa có chút tiếc nuối. Hưng phấn vì cuộc bạo loạn sắp kết thúc, nhưng tiếc nuối vì từ nay không còn Lãnh Chúa Hoàng Kim để đi săn nữa.
Thực tế, những con Lãnh Chúa xâm lấn đợt này chỉ mang theo vài tiểu đệ tinh nhuệ, độ khó khi đi săn thấp hơn nhiều so với trong dị không gian. Có thể nói chúng là những quân tốt thí bị Quân Vương phái ra để thăm dò Lam Tinh.
"Không thể nào? Năng suất cao vậy sao?"
Trần Thư ghé sát nhìn vào bản đồ. Các khu nguy hiểm cấp hai vốn có màu đỏ nay đã chuyển sang màu xanh lá an toàn. Đồng thời, tình trạng bạo loạn ở các thành phố khác cũng biến mất, chỉ còn lại một số ít khu nguy hiểm cấp một.
"Đúng vậy!" A Lương giải thích: "Mỗi khi chúng ta giải trừ nguy cơ cho một thành phố, nhân loại lại có thêm nhiều chiến lực được giải phóng, từ đó tạo thành một vòng tuần hoàn tích cực."
"Ra là thế."
Trần Thư gật đầu, cất phần dược tề Ngụy Trang còn lại vào không gian hệ thống.
Khi độ thuần thục tăng lên, Husky mỗi lần chỉ cần uống một ngụm nhỏ, sau đó nhờ hiệu quả của [Không Gian Bí Lực] để truyền tống trực tiếp đến trước mặt Lãnh Chúa. Husky sẽ lao thẳng vào miệng đối phương hoặc nhắm vào những điểm yếu nhất để tung đòn trọng kích đầu tiên. Chỉ cần không phải loại Lãnh Chúa chuyên phòng ngự, đa phần đối thủ sẽ bị trọng thương ngay lập tức, sức chiến đấu giảm ít nhất một nửa. Phần còn lại chính là màn "hội đồng" mãn nhãn của cả nhóm.
Quy trình đơn giản, thô bạo nhưng hiệu quả đến mức khó tin!
Tất nhiên, mọi chuyện không phải lúc nào cũng thuận lợi. Nguy hiểm nhất là khi họ vô tình đụng độ một con hung thú đến từ Long Uyên. May mà cả nhóm đủ "hèn", cộng với khí tức nhỏ yếu nên không thu hút sự chú ý. Tuy mỗi sinh vật Long Uyên đều có cường giả nhân loại giám sát, nhưng đôi khi vẫn có sơ hở. Sự xuất hiện của sinh vật Long Uyên có thể biến một khu vực cấp hai thành cấp một ngay lập tức, nhưng rất nhanh sau đó các ngự thú sư cấp Vương sẽ tới trấn giữ, lập lại trật tự.
"Dẹp đường hồi phủ thôi." Tạ Tố Nam hào hứng nói. Chỉ riêng giá trị xác hung thú đợt này đã lên tới hàng tỷ, chia ra mỗi người cũng được vài trăm triệu. Cộng thêm phần thưởng từ bộ điều tra, cậu đã đủ tiềm lực để đột phá lên cấp Bạch Ngân.
"Về cái gì?" Trần Thư nhướng mày: "Chẳng phải vẫn còn khu nguy hiểm cấp một sao?"
"???"
Đám A Lương giật thảy mình, bản năng lùi ra xa một chút.
"Đại ca, anh nghiêm túc đấy chứ? Đó là sinh vật Long Uyên đấy!"
Những con thú có thể kìm chân được ngự thú sư cấp Vương chắc chắn phải cùng đẳng cấp, nếu không nguy cơ đã sớm được giải trừ.
"Anh quên mất chuyến chạy trốn bán mạng nửa tháng trước rồi à?"
"Lúc đó là vì không có ngự thú sư cấp Vương, tất nhiên phải chạy!" Trần Thư hưng phấn: "Nhưng ở khu nguy hiểm cấp một luôn có cấp Vương áp trận. Sớm muộn gì chúng ta cũng phải tiếp xúc với Long Uyên, nhân cơ hội này đi xem thực lực của chúng ra sao."
Từ khi mới trở thành ngự thú sư, Trần Thư đã có ấn tượng sâu sắc về Long Uyên, nhưng anh vẫn chưa có dịp tận mắt chứng kiến sức chiến đấu thực sự của hung thú nơi đó.
"Không phải em nói đâu..." A Lương giật khóe miệng: "Con Husky của anh còn không phá nổi phòng ngự của nó đâu!"
Chênh lệch hai đại cảnh giới là một sự áp chế tuyệt đối. Mọi hiệu ứng kỹ năng của Husky sẽ bị suy yếu cực lớn. Ngự thú sư có thể vượt một đại cảnh giới chiến đấu đã là thiên tài của thời đại, còn vượt hai đại cảnh giới thì đúng là chuyện chưa từng nghe thấy.
"Anh chỉ đi xem thôi, có bảo là đi săn cấp Vương đâu..." Trần Thư phân bua: "Hơn nữa giờ chúng ta đang ở thế chủ động, không có nguy hiểm gì đâu."
Cả nhóm do dự một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý.
"Òm ọp!"
Tiểu Hoàng kêu lên một tiếng ngốc nghếch, nhảy vọt về phía khu nguy hiểm cấp một gần nhất. Vừa đi được ba phút, họ đã gặp một người qua đường.
"Này, mấy cậu em, lại mới thịt thêm một con Lãnh Chúa à?"
"Thanh niên giết chơi thôi ạ." Trần Thư mỉm cười đầy tự hào.
Đối phương là một ngự thú sư cấp Hoàng Kim! Chỉ trong một tháng, nhóm Trần Thư đã thu hút sự chú ý của các ngự thú sư cao giai, thậm chí ngay cả cấp Vương cũng đã nghe danh. Ban đầu họ chỉ coi đây là nhóm thanh niên vừa đạt vinh dự thế giới, nhưng không ngờ bọn trẻ này đã có thể một mình đảm đương một phía, biểu hiện còn xuất sắc hơn cả những cường giả lâu năm.
Theo dự kiến chính thức, bạo loạn sẽ kéo dài ít nhất nửa năm, nhưng nhờ hiệu suất giết Lãnh Chúa kinh hồn của Trần Thư, các thành phố được giải tỏa áp lực rất nhanh.
Một tiếng sau, cả nhóm đã tới địa phận thành phố Long Tinh – một thành phố nhỏ nằm sát Long Uyên, hiện là khu nguy hiểm cấp một.
"Cẩn thận một chút."
Cả nhóm chui vào trong miệng Tiểu Hoàng.
"A Lương, em tra xem người phụ trách thành phố Long Tinh hiện tại là ai..."
Trần Thư muốn cẩn thận một chút, lỡ đụng phải sinh vật Long Uyên thì phiền phức to. Cách tốt nhất là nhờ ngự thú sư cấp Vương ở đó tiếp ứng hoặc ít nhất là chỉ ra vị trí chính xác của hung thú.
"Để em tra." A Lương gật đầu. Với quyền hạn hiện tại, họ có thể tra cứu thông tin về các cường giả đang trấn giữ các thành phố.
"Hử..."
Một lát sau, sắc mặt A Lương trở nên rất cổ quái: "Hay là... chúng ta đi về đi?"
"Về gì mà về?" Trần Thư khó hiểu: "Chẳng lẽ người phụ trách không đáng tin?"
"Em chỉ lo chúng ta sẽ bị người ta... đánh đuổi ra ngoài thôi." A Lương giật khóe miệng, ánh mắt đầy lo lắng.
"Ai mà ghê thế? Cái danh 'tên tội phạm Nam Giang' của anh còn không trấn áp được người này sao?"
0 Bình luận