⚝❃☽ 1☾❃⚝
"──Mito? Ý cậu là 『Kiếm Tượng』 Mito đó sao?"
Người thợ rèn Dwarf luống tuổi tên Lag ngừng tay búa đập sắt trong giây lát, hỏi lại khi nghe thấy cái tên đó.
Con đường hướng ra cảng Lyon.
Lag mở một xưởng rèn tại đây, chuyên chế tác các phụ kiện kim loại cần thiết cho việc đóng tàu.
Hôm nay ông cũng đang làm phụ kiện theo đơn đặt hàng của người thợ đóng tàu quen biết thì có ba người trẻ tuổi ghé thăm.
"Cháu nghe nói khi Vương cung muốn liên lạc với ngôi làng ông Mito sinh sống, họ thường thông qua xưởng rèn này."
"À...... Vì ta xuất thân từ ngôi làng ông Mito sinh ra mà. Tiện thể nói luôn, Mito là ông cố của ta. Nên đúng là vài lần người của Vương cung có nhờ ta gửi thư về làng."
Ba người trẻ tuổi thuộc tộc Nhân, độ tuổi mới mười mấy, gồm hai nam một nữ.
Cả ba đều đeo kiếm, có vẻ là những người sống bằng nghề chiến đấu.
Bình thường, nếu gặp khách như vậy, câu trả lời của Lag luôn được định sẵn.
"Nếu muốn nhờ ta sắp xếp gặp trực tiếp Mito thì chịu nhé. Chính ta cũng mấy chục năm rồi không gặp ông cố. Thậm chí ta còn chẳng biết ông ấy còn sống hay không. Nếu nhất quyết muốn đấu thì tự leo lên núi Majil mà tìm."
Việc Lag là hậu duệ của 『Kiếm Tượng』 huyền thoại Mito thì cứ hỏi Guild Mạo Hiểm Giả là biết ngay. Vì thế thỉnh thoảng lại có mấy kẻ tự tin thái quá, không biết sợ chết đến nhờ ông bắt mối để quyết đấu với Mito.
Tiếp mấy kẻ như thế thì có mà hết ngày.
Mọi khi ông sẽ đuổi thẳng cổ với thái độ cộc lốc, nhưng──.
Lag lấy khăn lau mồ hôi trên trán, đứng dậy.
Hai trong số ba người──chàng trai và cô gái. Chỉ nhìn cách họ bước vào xưởng, tư thế đứng đã thấy không chút sơ hở. Nhìn cử động là biết họ không phải hạng tép riu không biết lượng sức.
"Này, ta có chút chuyện với mấy vị khách này. Đừng thấy ta vắng mặt mà lười biếng đấy nhé!"
"Rõ ạ!"
Hét lớn vang cả xưởng, Lag quay sang ba người, chỉ ra ngoài.
"Đi theo ta. Ở đây ồn ào không tiện nói chuyện."
Lag dẫn ba người đến quán rượu gần xưởng.
Lag gọi bia, ba người kia gọi nước trái cây.
"Rồi, các cậu tìm ông cố Mito có việc gì? Trông có vẻ giỏi đấy, nhưng chắc không phải muốn thử sức đâu nhỉ?"
Lag uống cạn cốc bia gỗ lớn một hơi rồi nói.
Lúc đó, chàng trai trẻ lặng lẽ đặt một vật lên bàn gỗ.
"......Là cái này ạ."
Đó là một kim ấn (con dấu vàng) chỉ to bằng đầu ngón tay cái của Lag.
"Cái này là...... Ta nhớ nó. Là bằng chứng 『Kiếm Tượng』 mà ông cố Mito giữ."
Hồi nhỏ còn ở làng, Lag hay vòi vĩnh Mito cho xem.
Bằng chứng 『Kiếm Tượng』 duy nhất trên thế giới. Kim ấn tỏa sáng trên bàn tay dày cộm của Mito vẫn in đậm trong tâm trí ông dù đã rời làng mấy chục năm.
"Sao cậu lại có cái này......"
Nói rồi Lag nhìn ba người, thấy ai nấy đều cúi đầu vẻ mặt đau buồn.
Đặc biệt là chàng trai mặc giáp da kiểu mạo hiểm giả, trông như sắp khóc.
"Là tại cháu...... tại cháu mà...... ông Mito......"
"Hôm nay ta giao việc cho đám đệ tử rồi. Thời gian có thừa. Kể chi tiết ta nghe xem nào. Nhắc mới nhớ chưa giới thiệu nhỉ. Ta là Lag. Chuyên làm phụ kiện đóng tàu ở Lyon này."
"Cháu là Wynn. Cô ấy là Leticia. Còn đây là Abel."
Sau khi xưng tên, Lag đưa tay ra, Wynn, Leticia và Abel lần lượt bắt tay lại.
Và rồi Wynn bắt đầu kể về những giây phút cuối cùng của Mito.
Ngôi miếu dựng trên mũi đất dự kiến xây Đại thánh đường Sarah Ferul. Nơi đó che giấu con đường dẫn xuống ngôi đền ngầm bị phong ấn sâu dưới đáy biển.
Tại đó, trong trận chiến với tên ma đạo sư âm mưu hồi sinh Thần Huỷ Diệt cổ đại, Mito đã bị xuyên thủng ngực và tử trận khi cố gắng bảo vệ Abel.
"Ra vậy...... Thế là ông cố Mito chết rồi sao......"
Nghe Wynn giải thích và lời xin lỗi lẫn trong tiếng nấc của Abel, Lag lẩm bẩm.
"Năm nay ta tròn sáu mươi tuổi, nhưng từ lúc ta sinh ra, ông cố Mito đã được gọi là 『Kiếm Tượng』 rồi."
"Từ sáu mươi năm trước ạ......"
"Cậu không biết sao? Ông cố Mito trở thành 『Kiếm Tượng』 từ hơn tám mươi năm trước rồi."
Thấy Abel kinh ngạc trước sự thật Mito được gọi là 『Kiếm Tượng』 từ hơn sáu mươi năm trước, Lag vừa nói vừa nhón lấy kim ấn trên bàn.
"Thực ra nói hơn tám mươi năm trước là vì bằng chứng xác thực ông cố là 『Kiếm Tượng』 chỉ còn lưu lại đến tám mươi năm trước thôi. Bản thân ông ấy sống lâu quá, còn bảo chính mình cũng chẳng nhớ rõ tuổi. Ít nhất là hơn tám mươi năm, có khi ông ấy đã ngự trị trên đỉnh cao võ học còn lâu hơn thế nữa."
Nói rồi Lag cười như mếu.
"Tóm lại, ngay cả với người nhà thì ông ấy cũng như quái vật vậy......"
Giọng Lag khi uống cạn cốc bia pha chút tự hào.
"Hồi trẻ ta rời làng mở xưởng ở đây, lúc đó ông cố đã không còn xuống núi nữa rồi. Nếu ông ấy chịu xuống núi và rồi bỏ mạng, chắc là đã linh cảm được điều gì đó chăng."
"Kim ấn này, hiện tại cháu đang giữ. Cháu định khi nào gặp được người có thực lực xứng đáng với bằng chứng 『Kiếm Tượng』 này sẽ trao lại. Tất nhiên, nếu bản thân cháu rèn luyện đủ thực lực để xứng đáng với nó thì không còn gì bằng. Nhưng đây cũng là di vật của ông Mito, nên nếu gia đình muốn giữ lại thì cháu xin hoàn trả ạ."
"Không, cậu cứ giữ lấy đi, không sao đâu."
Trước đề nghị của Wynn, Lag đẩy kim ấn về phía cậu.
"Đây là bằng chứng 『Kiếm Tượng』. Không nên coi là di vật người đã khuất, mà phải được trao truyền cho võ nhân đời sau. Nhìn qua thì cậu cũng là kiếm sĩ khá đấy. Ta nghĩ cậu đủ tư cách giữ nó."
Lag cũng mang dòng máu 『Kiếm Tượng』 Mito, hồi nhỏ từng được chính Mito chỉ dạy võ nghệ.
Dưới con mắt của ông, sức mạnh của Wynn và Leticia là không thể đo đếm được.
"Cái chết của ông cố Mito, ta sẽ báo cho người trong làng. Mộ ông ấy ở đâu?"
"Mũi đất dự kiến xây Đại thánh đường Sarah Ferul. Tại ngôi miếu ở đó ạ. Ngài Liara Sein nói sẽ chịu trách nhiệm trông coi mộ phần ông Mito."
"Liara Sein──vị Thánh Nữ đã cùng Dũng giả tiêu diệt Ma Vương sao. Thật là vinh dự. Chắc chắn gia tộc ta cũng sẽ vui lòng."
Nói đến đó, Lag chợt nhận ra.
Liara Sein.
Vị 『Dũng giả』 mà cô ấy đi theo làm tùy tùng là một đứa trẻ loài người, một thiếu nữ còn rất trẻ.
Lag từng thoáng thấy Dũng giả khi cô ấy đến thăm Lyon trước đây.
Thời điểm cuộc chiến với ma vật đang gay cấn, Lag giữ vai trò tổng quản các nhóm thợ đóng tàu quân sự. Nhờ đó ông được mời dự lễ đón tiếp Dũng giả tại Vương cung.
Lúc đó, Vương thái tử Raoul, người nổi danh khắp lục địa là 『Kiếm Thánh』 trẻ tuổi, đã thách đấu Leticia và thất bại.
Lag có người thân là 『Kiếm Tượng』 cũng phải lóa mắt trước kiếm kỹ áp đảo của cô bé mới mười tuổi đầu.
Và ánh mắt của Dũng giả lúc đó──ánh sáng chứa đựng ý chí mạnh mẽ tựa như ngọc lục bảo, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong ông.
Thiếu nữ ngồi trước mặt Lag có màu mắt và ánh sáng giống hệt Dũng giả lúc đó.
(Ra là vậy...... cô bé này chính là người đó. Hèn gì khí chất không phải dạng vừa. Và cả chàng trai bên cạnh nữa...... Biết đâu ông cố Mito xuống núi chính là để trao kim ấn cho chàng trai này cũng nên.)
Nghĩ vậy, Lag nhìn Wynn đang cẩn thận cất kim ấn và nói.
"Cậu tên Wynn nhỉ? Ta mong chờ một ngày tên tuổi cậu vang danh 『Kiếm Tượng』 đến tận ngôi làng của ta và gia tộc ta."
Ánh mắt Lag nhìn Wynn chứa đựng niềm tin chắc chắn rằng ngày đó sẽ đến.
Chia tay Lag thì trời cũng sắp tối.
Bầu trời nhuốm đỏ, bóng đổ dài trên mặt đất.
Lag uống suốt buổi nói chuyện với nhóm Wynn, có vẻ vẫn định uống tiếp với đám đệ tử và thợ quen biết đến quán sau giờ làm.
Hình như là rượu đưa tiễn Mito.
Ông rủ nhóm Wynn uống cùng nhưng họ từ chối.
Tửu lượng của Dwarf thì nhóm Wynn không thể nào theo kịp.
"Kim ấn này, biết làm sao bây giờ......"
Wynn lấy kim ấn từ túi ra đặt lên lòng bàn tay, lẩm bẩm.
"Hay là chúng mình tìm người xứng đáng kế thừa danh hiệu 『Kiếm Tượng』 rồi trao lại nhỉ."
Kim ấn tắm trong ánh hoàng hôn tỏa sáng hơi đỏ.
Chỉ to bằng đầu ngón tay cái, nhưng khối vàng nhỏ bé đó khiến Wynn cảm thấy nặng hơn khối lượng thực tế.
Kim ấn đó chứa đựng lịch sử qua tay không chỉ Mito mà biết bao võ nhân sống chết với nghề.
"Anh cứ tự xưng là 『Kiếm Tượng』 luôn đi có được không?"
Leticia nói với Wynn đang vừa đi vừa suy nghĩ.
"Bác Lag cũng bảo anh có đủ tư cách giữ kim ấn mà?"
"Bác Lag nói thế chắc là do nhìn thấy Letty đấy chứ? Mà này, nếu Letty giữ thì chắc chắn chẳng ai dám ho he gì đâu."
"Đúng đấy, tớ cũng nghĩ chẳng ai dám ý kiến gì đâu."
Wynn nói, Abel cũng gật đầu đồng tình.
"Em không cần đâu. Mà thôi đi, đừng có gán ghép mấy cái danh hiệu đó rồi tự tiện gọi em nữa......"
Leticia phồng má tỏ vẻ không hài lòng.
"Người chưa gặp em bao giờ chắc tưởng em là con nhỏ giống Ogre mất......"
『Dũng giả』, 『Kiếm Thần Cơ』, 『Sự tồn tại gần với Thần nhất』──mang bao nhiêu danh hiệu đao to búa lớn, nhưng thực tế Leticia chỉ là một thiếu nữ mảnh khảnh, vai gầy eo thon như sắp gãy.
"Người chưa gặp bao giờ thì họ nghĩ gì kệ họ chứ."
"Không kệ được! Dù là người lạ em cũng ghét."
"Kiếm sĩ cao tay à...... Ví dụ như người nổi tiếng ở Guild Mạo Hiểm Giả hay Guild Lính Đánh Thuê thì sao?"
Abel khoanh tay đề xuất.
"Nghe nói trong mấy tổ đội mạo hiểm giả đi phương Bắc về có người còn mạnh hơn cả kỵ sĩ thường đấy?"
"Ra thế. Vậy thì hỏi chú Oort chắc sẽ biết người phù hợp."
Nhóm ba người Oort, Lewis, Eliza đã thành danh và xây nhà ở thị trấn Erz, chắc chắn có quan hệ rộng trong giới mạo hiểm giả.
"Hỏi thử Điện hạ Raoul, 『Kiếm Thánh』 xem sao. Điện hạ chắc có thông tin về những kẻ mạnh."
"Cũng được. Nhưng mà em nghĩ anh giữ cũng được mà."
Wynn cất kỹ kim ấn vào túi, gật đầu đồng ý với ý kiến mọi người, nhưng Leticia vẫn lẩm bẩm khe khẽ.
⚝❃☽ 2☾❃⚝
Thủ phủ Erz của lãnh địa Bá tước Elstead là một đô thị với dân số khoảng một vạn người.
Tuy nhiên hiện tại, dân số bên trong tường thành đã tăng lên gấp đôi.
Vốn dĩ con số một vạn người này chỉ tính những thị dân sống bên trong bức tường thành cao ngất của Erz, chưa bao gồm những người sống bên ngoài. Bên ngoài tường thành Erz cũng có rất nhiều người tập trung thành các khu dân cư sinh sống.
Ví dụ như dưới chân núi Majil có nhiều khu định cư của thợ mỏ, hay những người đốn gỗ lấy vật liệu xây dựng và nhiên liệu cho các xưởng trong thị trấn cũng sống ở đó rất đông. Đương nhiên, những người vận chuyển quặng và gỗ khai thác được cũng dựng nhà và neo thuyền dọc theo con sông Rhume chảy ra từ núi Majil. Ngoài ra, chỉ cách Erz chưa đầy một khắc đi bộ là những ngôi làng của nông dân trồng lúa mì, rau củ và chăn nuôi gia súc.
Những người sống ngoài tường thành đó đã sơ tán vào trong trước khi quân đội của Nhị Hoàng tử Neumann thuộc Đế quốc Lemursil áp sát.
Dự đoán trước tình huống này, Bá tước Elstead - Lloyds - đã mở cửa đón tất cả người dân lân cận chạy nạn vào trong thành trước khi đóng cổng.
Lương thực, nhiên liệu, vũ khí chiến đấu đã được chuẩn bị từ lâu, đủ để cầm cự trong ba tháng dù phải tiếp nhận toàn bộ người tị nạn. Thêm vào đó, trận dịch bệnh vài năm trước đã cướp đi sinh mạng của nhiều thị dân, để lại khá nhiều nhà trống. Số nhà này được phân cho người già, phụ nữ và trẻ em sơ tán đến.
Đàn ông thì chuẩn bị chiến đấu.
Những người làm nghề săn bắn được trang bị cung tên. Thường xuyên vào rừng sâu săn thú, tay nghề của họ còn vững hơn cả lính tráng hạng xoàng. Những người không biết dùng cung thì làm công việc tay chân như vận chuyển lượng lớn sắt và gỗ từ Majil đến các xưởng rèn, hoặc leo lên tháp chuông nổi tiếng của thị trấn để làm nhiệm vụ canh gác.
Dù sắp phải đối mặt với đội quân đông hơn dân số thị trấn, nhưng người dân lãnh địa Elstead lại bình tĩnh đến lạ thường, ai nấy đều cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao.
"Thật đáng nể."
Hoàng thái tử Đế quốc Lemursil - Alfred - nhìn cảnh tượng ở Erz với lòng thán phục và kính trọng.
Họ không thể không sợ hãi trước đội quân đang đến gần.
Tuy nhiên, trật tự trong thị trấn vẫn được duy trì là nhờ sự tin tưởng tuyệt đối dành cho lãnh chúa Lloyds.
Trước đây, khi bệnh dịch và mất mùa do thời tiết xấu hoành hành khắp lãnh địa Elstead, nhiều người dân lâm vào cảnh khốn cùng, bệnh tật và chết chóc. Để cứu giúp họ dù chỉ một chút, Lloyds đã bán cả dinh thự, gánh khoản nợ khổng lồ để mua thuốc đặc trị đắt tiền và lương thực phát miễn phí cho dân.
Ân nghĩa đó người dân không bao giờ quên.
"Lại thêm một khoản nợ khổng lồ cho nhà Bá tước Elstead chúng thần rồi."
"Về chuyện đó, ta thực sự xin lỗi. Làm khổ khanh rồi."
"Không sao, vốn dĩ nhà thần đã nợ đến đời cháu chắt cũng không trả hết rồi. Giờ thêm một chút cũng chẳng thay đổi gì mấy đâu."
Nói với Alfred xong, Lloyds rung cái bụng phệ cười lớn.
"Chà, nợ chất chồng thế này thì đám thương nhân cho vay cũng không dám bỏ dở giữa chừng đâu. Nếu bây giờ họ bỏ rơi nhà thần, thì số tiền khổng lồ họ đã đổ vào lãnh địa này coi như vứt xuống sông xuống biển. Muốn không mất trắng số tiền đó, họ buộc phải tiếp tục hỗ trợ chúng ta thôi."
"Khanh không nghĩ đến khả năng họ bắt tay nhau dựng lên lãnh chúa mới sao?"
"Chắc chắn là không đâu. Như Điện hạ cũng biết, thần và người dân có mối quan hệ rất tốt mà."
Dù từng chịu thiệt hại nặng nề do dịch bệnh, nhưng Erz có mỏ sắt chất lượng tốt gần đó, sông Rhume dồi dào nước, và rừng rậm trải dài dọc sông, nên đây vẫn là một trong những vùng đất trù phú bậc nhất Đế quốc Lemursil.
Nhìn tình hình thị trấn là biết lãnh chúa nhà Bá tước Elstead và người dân có mối quan hệ tốt đẹp như Lloyds nói. Nếu loại bỏ Lloyds, sẽ vấp phải sự phản đối của người dân.
Để không mất số tiền lớn đã cho vay, tốt nhất là giữ mối quan hệ có lợi với nhà Bá tước Elstead. Đó là toan tính của Lloyds để khiến các chủ nợ nghĩ như vậy.
"Muốn thu hồi vốn thì để vùng đất được cai trị ổn định vẫn tốt hơn chứ ạ."
"Nhưng lần này lãnh địa Elstead sẽ trở thành tâm điểm chiến tranh đấy?"
"Vâng. Vì thế đám thương nhân chắc đang cười không khép được mồm đấy. Nếu Hoàng thái tử Alfred chiến thắng, thần - người đóng vai trò trung tâm dưới trướng Điện hạ - chắc chắn sẽ có địa vị quan trọng trong chính quyền mới."
"Nghĩa là bán ân huệ bây giờ thì không thiệt đi đâu được nhỉ. Nhưng chưa chắc chúng ta đã thắng đâu? Neumann có sự hậu thuẫn của Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Trung ương Welt, quân số áp đảo quân ta. Hơn nữa đội quân bao vây Erz không phải là chủ lực của địch."
"Điện hạ. Đám thương nhân cũng không ngốc đâu. Họ biết rõ thần từng trải qua bao nhiêu trận chiến. Dù không thể so sánh với ngài Leticia, nhưng một trong hai cánh tay đắc lực của Tướng quân Zaunas Vạn kỵ trưởng lừng danh trong Liên minh Đối ma Đại lục như thần, đêm nay sẽ lập chiến công lớn dâng lên Điện hạ."
Quân đội của Hoàng tử Neumann bao vây thị trấn Erz có khoảng ba vạn người.
Đứng đầu là Hầu tước Welt Van Kleifdorf, Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Trung ương Đế quốc Lemursil, bao gồm binh lính được phái từ các chư hầu thuộc phe cánh Hầu tước Kleifdorf có lãnh địa ở miền Nam.
Trong đội hình quân Neumann, quân của Tử tước Craigman cũng tham gia. Người chỉ huy hơn ba trăm binh sĩ là kỵ sĩ Karl Rainham.
Karl, người sắp bước sang tuổi già, từng tham gia Liên minh Đối ma Đại lục với tư cách lính đánh thuê, là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm đã hạ gục nhiều ma vật và tạo dựng được danh tiếng.
Sau khi Liên minh giải tán, Tử tước Craigman nghe danh Karl đã mời ông về làm gia thần và phong tước kỵ sĩ. Được Tử tước tin tưởng, ông được giao trọng trách chỉ huy quân viện trợ cho Hoàng tử Neumann lần này.
Để đền đáp ân tình và sự tin tưởng của Tử tước Craigman, Karl thề sẽ lập công lớn trong cuộc nội chiến này. Vì thế, khi quân Tử tước Craigman bị bố trí ở vòng ngoài giáp rừng thay vì trung tâm chiến trường trong cuộc bao vây Erz, ông đã trút sự bất mãn lên các kỵ sĩ đồng nghiệp.
"Khốn kiếp, định để phe cánh thân tín của Hầu tước Kleifdorf hưởng hết công trạng sao. Coi quân chư hầu nhỏ như chúng ta chỉ để làm cảnh à."
Đã bao vây Erz khá lâu mà mãi không thấy lệnh tổng tấn công.
Thực tế, chủ lực của Kỵ sĩ đoàn Trung ương - quân bản bộ của Hoàng tử Neumann - đang đi trấn áp Đế đô Simurg và thành phố thứ hai Crenad, hầu như không được phái đến trận chiến Erz. Hơn nữa, các chỉ huy Kỵ sĩ đoàn Trung ương được điều đến Erz phần lớn là con em đại quý tộc thiếu kinh nghiệm thực chiến, leo lên vị trí đó nhờ sự chuyên quyền của Hầu tước Kleifdorf.
Nguyên nhân sâu xa là do nhiều kỵ sĩ, binh lính dày dạn kinh nghiệm đã bị xử phạt trong cuộc đảo chính của Tướng quân Zaunas năm ngoái, khiến Kỵ sĩ đoàn Trung ương thiếu hụt nhân sự trầm trọng. Dù vậy, việc mất hơn hai ngày chỉ để bố trí quân bao vây thị trấn Erz đã khiến những võ tướng từng trải như Karl, người thường xuyên chiến đấu với sơn tặc, phải bật cười.
Các chỉ huy quân chư hầu nhỏ bị loại khỏi cuộc họp quân sự do Hầu tước Kleifdorf chủ trì đã tự tập hợp lại mở cuộc họp riêng. Gọi là họp quân sự nhưng họ không thể quyết định phương châm toàn quân, nên thực chất chỉ là nơi để những võ tướng cùng cảnh ngộ than thở với nhau.
"Quân Erz ít hơn quân ta rất nhiều. Cứ dây dưa mãi với đối thủ ít quân như thế, dù có thắng cũng thành trò cười cho hậu thế!"
Nói rồi Karl uống cạn cốc bia lớn, dằn mạnh xuống bàn.
Với bộ râu rậm điểm bạc và ánh mắt sắc bén, tiếng gầm của người đàn ông to lớn như Karl đủ khiến kẻ yếu bóng vía ngất xỉu. Tuy nhiên, hơn chục người đàn ông tập trung ở đây đều là chỉ huy quân đội các lãnh địa nhỏ. Tuy không xuất thân từ lính đánh thuê như Karl, nhưng họ cũng là những người có nhiều kinh nghiệm chiến đấu với ma vật do từng bị đẩy ra trận trong Liên minh Đối ma Đại lục trước đây vì vị thế yếu kém của gia tộc.
Thậm chí họ còn tự tin rằng mình tinh nhuệ hơn cả Kỵ sĩ đoàn Trung ương được coi là tinh nhuệ của Đế quốc Lemursil.
Vì thế, chẳng ai trong số họ sợ hãi trước tiếng quát của Karl.
Ngược lại, nhiều ý kiến đồng tình với Karl vang lên.
"Cứ chần chừ không tấn công trước mặt địch sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí binh sĩ. Lũ cấp trên đâu có hiểu khôi phục sĩ khí đã mất tốn công sức thế nào."
"Còn chuyện tiếp tế thì sao. Quân chư hầu chúng ta đều có bộ phận lương thực riêng, nhưng không lường trước việc hành quân lâu dài. Định trưng thu từ các làng lân cận thì làng nào cũng vườn không nhà trống. Quân đội không được tiếp tế chỉ là đám ô hợp. Vậy mà cấp trên chẳng hề thông báo kế hoạch tiếp tế hay nội dung tác chiến cho chúng ta. Thế này làm sao khích lệ tinh thần binh sĩ được."
Vấn đề tiếp tế là nỗi đau đầu lớn nhất của Karl và các chỉ huy quân chư hầu.
Các chư hầu thuộc phe Kleifdorf lần này không xuất quân theo lệnh Hoàng đế Alexei. Họ không tham gia với tư cách quân đội chính quy Đế quốc, mà là gửi tư binh hưởng ứng lời kêu gọi của Hoàng tử Neumann. Vì thế, chi phí chiến tranh phải tự túc.
Tiền lương, lương thực, vũ khí, ngựa, cỏ cho ngựa, xe kéo... cho kỵ sĩ và binh lính của lãnh địa mình là một khoản chi phí khổng lồ, nhưng để lấy lòng Hoàng tử Neumann và Hầu tước Kleifdorf đứng đầu phe phái, họ buộc phải xuất binh và chịu đựng khoản chi này.
Nhưng vì không phải quân chính quy nên không được bộ phận hậu cần của Kỵ sĩ đoàn Trung ương tiếp tế.
Vì thế, nhiều quân chư hầu dự định trưng thu vật tư từ các làng trong lãnh địa Elstead.
Dù Bá tước Elstead làm phản, nhưng việc cướp bóc vật tư của người dân lãnh địa Elstead - cũng là thần dân Đế quốc - vẫn khiến họ có chút do dự.
Tuy nhiên, khi tiến quân vào lãnh địa Elstead, họ thấy mọi làng mạc, thị trấn đều vắng tanh, không một bóng người, không một con gia súc, kho thóc lúa, thực phẩm dự trữ, cỏ khô, xe kéo... tất cả đều biến mất sạch sẽ.
Các xưởng thợ trong thị trấn, bếp lò quán ăn đều tắt lửa, nhiên liệu cũng bị mang đi hết.
Có thể thấy Bá tước Elstead đã dự đoán trước tình hình và ra lệnh cho người dân thực hiện triệt để.
"Nghe đồn Bá tước Elstead là kẻ đầy tai tiếng xấu, nhưng nhìn hành động nhanh chóng và kỷ luật của người dân trong tình huống khẩn cấp này, khó mà tin ông ta giống như lời đồn. Không phải đối thủ dễ xơi đâu."
"Hơn nữa, dù đây là trong Đế quốc và chúng ta cũng có chút hiểu biết địa hình, nhưng so với người dân Elstead thì chúng ta thua xa. Chúng ta lợi thế về quân số, nhưng họ có địa lợi. Chính vì thế phải tận dụng ưu thế quân số và sĩ khí cao hiện tại để tổng tấn công ngay. Có tin Lyon đã đáp lại lời cầu viện của địch. Nếu cho Bá tước Elstead thêm thời gian, ưu thế của chúng ta sẽ bị lật ngược đấy!"
Tuy nhiên, dù Karl và mọi người có lo lắng đến đâu, họ cũng không có quyền hạn để thay đổi cục diện chiến trường.
Tất cả đều cảm thấy bất lực, chỉ biết uống rượu và than thở rồi giải tán.
Khác với trong thị trấn, bóng tối trong rừng sâu thẳm hơn nhiều.
Dù ánh trăng lạnh lẽo trên bầu trời đêm chiếu xuống mặt đất, nhưng nó lại khiến bóng cây càng thêm đậm đặc, gây cảm giác rợn người cho binh lính đang cắm trại.
Mới vài năm kể từ khi Ma Vương bị 『Dũng giả』 Leticia tiêu diệt.
Rừng đêm vốn là lãnh địa của loài thú. Ma vật vẫn còn hoành hành, không biết lúc nào chúng sẽ lao ra từ bóng tối. Chẳng trách lính canh phần lớn đều đứng sát đống lửa, cố gắng tránh xa bóng tối nhất có thể.
Kết thúc buổi nhậu giải sầu dưới danh nghĩa họp quân sự, Karl đi về phía doanh trại của quân Tử tước Craigman.
Quân Neumann áp đảo về số lượng đốt lửa nhiều hơn mức cần thiết để thị uy với quân Alfred đang cố thủ trong Erz. Dù lo ngại về lương thực, nhưng vùng lân cận Erz có rừng rậm nên nhiên liệu thì thoải mái.
Nhờ đó đường đi sáng sủa, dù chân nam đá chân chiêu cũng không sao.
Thỉnh thoảng có tiếng reo hò, cười đùa vọng ra từ trong trại.
(Sĩ khí lỏng lẻo quá. Thật đáng trách!)
Đi ngang qua đám lính đang cá cược thuốc lá hay gì đó, Karl nghĩ thầm.
Là một chỉ huy, ông định nhắc nhở, nhưng nhận ra đó là lính của chư hầu khác nên thôi, chỉ cau mày bỏ qua.
Can thiệp vào hành vi của lính chư hầu khác là vượt quyền, và nếu lính đó thuộc quân của chư hầu quyền thế, có thể gây rắc rối cho chủ nhân của Karl là Tử tước Craigman.
Ông sợ điều đó.
Nhưng nếu về trại thấy lính mình cũng làm vậy, ông sẽ phạt nặng.
Lúc đó.
"Xin lỗi. Ngài có phải là Thiên kỵ trưởng Karl chỉ huy quân ngài Craigman không ạ?"
Người gọi Karl là một người đàn ông trạc ngoài ba mươi. Dáng người mảnh khảnh, mắt híp, khuôn mặt điển trai nở nụ cười thân thiện.
"Phải. Còn ngài là?"
"Tôi là Bách kỵ trưởng Kelvin, thuộc hạ của Nam tước Mold. Kỵ sĩ đoàn lãnh địa Nam tước Mold gồm ba mươi kỵ vừa đến tham gia theo lời kêu gọi của Hoàng tử Neumann. Nghe nói Thiên kỵ trưởng Karl lừng danh trong quân Đế quốc thuộc Liên minh Đối ma Đại lục cũng ở phe ta, nên tôi mạo muội đến chào một tiếng."
"Lãnh địa Nam tước Mold...... Ngài từ xa đến vất vả quá."
Karl ngập ngừng sau khi nhắc đến lãnh địa Nam tước vì ông chưa từng nghe tên địa danh này.
Gia đình quý tộc Đế quốc nhiều vô kể, có nhà Nam tước lạ cũng không lạ.
Nhưng không thể nói thẳng là không biết Nam tước Mold, nên Karl buông lời xã giao.
Ông đoán họ đến từ xa vì dù không thuộc hết tên các gia tộc, nhưng ông biết các chư hầu lân cận lãnh địa mình ở phía Tây Nam, và đã tìm hiểu trước về các chư hầu quanh vùng chiến sự miền Nam nơi có lãnh địa Bá tước Elstead và Hầu tước Kleifdorf.
Từ đó suy ra lãnh địa Nam tước Mold nằm ở phía Bắc hoặc phía Đông.
Có vẻ suy đoán của Karl đúng, Bách kỵ trưởng Kelvin gật đầu với vẻ mặt hơi mệt mỏi.
"Được ngài hỏi thăm thế này...... tôi thật cảm kích."
Được gọi là "Ngài[note88683]", Karl quên hết bực dọc với đám quý tộc cao cấp lúc nãy, tâm trạng vui lên hẳn.
"Thực ra lãnh địa tôi sản xuất rượu vang rất thịnh, nếu ngài không chê thì mời ngài dùng thử."
"Ồ, rượu vang à. Nhưng mà......"
Dù là quân khác, nhưng nhìn đám lính cá cược lúc nãy, ông thấy kỷ luật đang lỏng lẻo. Chỉ huy mà uống rượu trong trại thì sao phạt được lính nếu chúng cũng làm thế.
"Vậy sang trại chúng tôi thì sao?"
Thấy Karl lưỡng lự, Kelvin dường như đoán được suy nghĩ của ông bèn đề nghị.
"Quân Nam tước chúng tôi đóng trại trong rừng. Do đến muộn nên hết chỗ tốt rồi."
Chuyện các đơn vị nhỏ đến muộn phải đóng trại trong khoảng trống giữa rừng không hiếm.
Những vị trí đẹp như quảng trường trước thị trấn đang bị bao vây, dọc đường cái, bờ sông đều bị xí hết theo thứ tự đến trước.
Tất nhiên ở phía sau vẫn còn chỗ tốt, nhưng khi chiến sự nổ ra sẽ mất thời gian di chuyển, dễ lỡ mất cơ hội lập công để lọt vào mắt xanh Hoàng tử Neumann và Hầu tước Kleifdorf.
Nên không ít chư hầu chọn đóng trại trong rừng dù không thích hợp.
"Thực ra tôi cũng đã mời vài vị chỉ huy chư hầu khác. Ở trong rừng thì không cần lo ánh mắt soi mói của mấy vị đại quý tộc khó tính hay cấp dưới đâu. Ngài thấy sao?"
"Hừm...... Nhưng chỉ mình ta uống thì......"
"Vậy mời cả cấp dưới của ngài nữa."
"Cả cấp dưới nữa sao?"
"Vâng. Thực ra số rượu vang này là chủ nhân tôi bắt mang theo làm quà biếu các vị đại quý tộc. Xe chở mấy thùng lôi đi theo, nhưng lúc nãy mang đến biếu một vị thì bị đuổi về, bảo là không thèm uống rượu của quý tộc nhà quê. Mang đi theo lệnh chủ nhân nên chúng tôi không dám tự tiện xử lý, đang không biết làm sao. Nhưng nếu nói là dùng để chiêu đãi tiệc thắt chặt tình hữu nghị với các trọng thần chư hầu các nơi như ngài, thì cũng dễ ăn nói với chủ nhân. Ngài uống giúp cho là tôi mừng lắm."
"Hahaha, ra là vậy. Mang quà đi biếu mà bị trả về thì đúng là không thể mang về lại sau chiến tranh được."
"Vâng, khó xử lắm ạ. Thực ra tôi mời ngài, tất nhiên là vì ngưỡng mộ danh tiếng vũ dũng của ngài, muốn chào hỏi, nhưng cũng là để tiện thể xử lý...... à không, tận dụng số rượu này cho tình hữu nghị."
"Hahaha, ta hiểu hoàn cảnh của ngài rồi. Được thôi, để chúng ta giúp ngài giải quyết của nợ đó."
Karl tập hợp các kỵ sĩ dưới quyền, theo Bách kỵ trưởng Kelvin vào rừng đến doanh trại của họ.
Trước khi Karl đến, đã có vài chỉ huy chư hầu khác được mời đang uống rượu vang. Trong đó có cả người vừa dự cuộc họp quân sự lúc nãy.
"Lúc nào chúng ta cũng bị xoay như chong chóng bởi mấy yêu cầu vô lý của đám quý tộc."
"Chuẩn luôn. Lúc nào cũng là chúng ta phải đi dọn dẹp hậu quả cho chúng."
"Chà, dọn dẹp kiểu này thì ta xin giơ hai tay hưởng ứng."
Một người nâng cốc rượu đầy tràn nói, cả đám cười ồ lên.
Quả thực rượu vang khá ngon và thượng hạng.
Với đại quý tộc có thể chưa đủ đô, nhưng với thân phận kỵ sĩ như Karl thì đây là thứ xa xỉ.
"Nào, xin mời xin mời. Rượu còn nhiều lắm. Cứ uống thoải mái đi ạ."
Doanh trại Nam tước Mold nằm cách xa các trại khác, tha hồ nói xấu sự ngang ngược của đại quý tộc mà không sợ ai nghe thấy.
Càng nói xấu cấp trên, rượu vào càng êm.
Hơn nữa, dù đang ở chiến trường, nhưng sự thật là quân số áp đảo quân địch trong Erz khiến họ chủ quan.
Rượu vào lời ra, tiệc tùng rôm rả.
Nhiều người say bí tỉ, mất cả nhận thức.
Và sáng hôm sau.
Tại doanh trại Tử tước Craigman, không thấy bóng dáng Thiên kỵ trưởng Karl và các tham mưu đâu.
Không chỉ Tử tước Craigman.
Tất cả các chỉ huy chư hầu được mời dự tiệc của Nam tước Mold đều không trở về trại.
Đến trưa vẫn không thấy chỉ huy đâu, binh lính hoảng hốt đi tìm nhưng không thấy tăm hơi.
Cũng chẳng ai biết doanh trại Nam tước Mold nằm ở đâu.
Tuy nhiên, binh lính các quân chư hầu không báo cáo việc chỉ huy mất tích lên các tướng lĩnh chỉ huy quân Hoàng tử Neumann.
Họ sợ bị trừng phạt vì để xảy ra bê bối chỉ huy mất tích.
Và điều này đã ảnh hưởng lớn đến cục diện chiến tranh của quân Hoàng tử Neumann.
"Mọi chuyện suôn sẻ thế này cũng thấy hơi hụt hẫng nhỉ."
"Là do các chư hầu tranh nhau gửi quân đến vì ham công trạng dù là người cùng nước đấy. Và cũng nhờ ý thức phe phái của đại quý tộc đặc trưng nước này nữa."
Nghe thuộc hạ nói, người đàn ông tự xưng là Bách kỵ trưởng Kelvin của Nam tước Mold──chính là Kelvin cười mỉa mai.
"Giả làm đồng minh tiếp cận, ngôn ngữ phong tục y hệt nhau. Trang bị cũng na ná. Quý tộc lãnh địa nhỏ lại ít biết mặt nhau. Nên mới có thể đánh kiểu này được."
Kelvin dẫn theo hơn ba trăm thuộc hạ ẩn náu trong khu rừng bên ngoài Erz.
Thuộc hạ là những tay lão luyện của Guild Mạo Hiểm Giả Erz thông thạo địa hình khu vực này, và những mạo hiểm giả tinh nhuệ đi theo từ Simurg. Họ giàu kinh nghiệm thực chiến, chiến đấu nhóm nhỏ trong rừng vượt trội hơn hẳn binh lính.
Kelvin mạo danh gia thần của một số quý tộc cấp thấp ở phương Bắc (những người này có thật và đã thỏa thuận hợp tác trước), mời những võ tướng có tiếng tăm đến dự tiệc, chiêu đãi rượu thịt. Đợi họ say mềm thì chuốc thuốc ngủ rồi bắt cóc.
"Nhưng sao phải mất công chuốc thuốc ngủ thế ạ? Cho uống thuốc độc giết quách đi có phải nhanh gọn hơn không."
"Họ cũng là người Đế quốc. Và là những người giỏi từng lập công trong Liên minh Đối ma Đại lục hay tiễu trừ sơn tặc. Để mất những nhân tài như thế trong cuộc chiến vớ vẩn này là tổn thất lớn về nhân lực, hiểu không? Mất đi nhân tài chỉ tổ làm bọn Petersia đang thập thò sau vụ nội loạn này sướng rơn thôi."
"Nhưng để họ sống không sợ để lại hậu họa sao?"
"Nếu chúng ta thắng, quý tộc lãnh địa nhỏ mà họ phục vụ sẽ thề trung thành với chúng ta. Họ chỉ đi theo Hầu tước Kleifdorf vì thấy ông ta mạnh và muốn bảo vệ lãnh địa thôi. Còn nếu cá nhân họ muốn trả thù tôi──"
Kelvin ngừng lời, quay lại nhìn người mạo hiểm giả đang là thuộc hạ tạm thời.
"Thì cũng chẳng sao. Chắc sẽ vui lắm đây."
Đôi mắt hé mở ánh lên tia nhìn nguy hiểm, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.
Thấy vậy, người mạo hiểm giả rùng mình ớn lạnh. Sau đó, khi trở về với đồng đội, anh ta đã nhận xét về Kelvin thế này:
"Cái ông đội trưởng Kelvin đó không phải dạng vừa đâu. Làm nghề này thỉnh thoảng cũng gặp mấy tên cuồng chiến. Đa phần bọn đó không sống thọ, và cuồng chiến chưa chắc đã giỏi. Thực tế tôi chưa từng gặp tên cuồng chiến nào mà tôi nghĩ mình sẽ thua. Nhưng Kelvin thì khác. Hắn vừa thích chiến đấu, vừa có tài năng kiếm thuật. Lại còn không sợ chết. Loại người đó gọi là quái vật đấy."
Năm ngày sau khi Thiên kỵ trưởng Karl biến mất, nhiều đơn vị khác cũng có chỉ huy mất tích nhưng thông tin không bị lọt ra ngoài.
Trong bối cảnh đó, trận chiến đầu tiên giữa quân Hoàng thái tử Alfred cố thủ trong Erz và quân Hoàng tử Neumann nổ ra.
Dù có tường thành, nhưng quân Neumann đông gấp mấy lần được cho là áp đảo, kết quả lại là quân Neumann chịu thiệt hại nặng nề và phải rút lui.
Quân Neumann bị một đơn vị địch bất ngờ xuất hiện từ trong rừng đánh tạt sườn gây thiệt hại lớn.
Bên cánh rừng của quân Neumann bố trí quân hỗn hợp gồm các quân chư hầu nhỏ.
Tuy nhiên, do các chỉ huy cấp cao của quân hỗn hợp mất tích nên không có sự thống nhất, bị đơn vị hơn ba trăm mạo hiểm giả do Thập kỵ trưởng Kelvin dẫn đầu giày xéo tùy thích.
Kelvin và đơn vị mạo hiểm giả hầu như không chịu thiệt hại gì, chỉ vài người bị thương nhẹ rồi rút êm vào rừng.
Hầu tước Kleifdorf - Welt nổi trận lôi đình, ra lệnh truy kích ngay lập tức, nhưng người thực hiện lệnh là các chư hầu nhỏ.
Đương nhiên, không có chỉ huy, họ không thể hành động thống nhất, Kelvin và nhóm mạo hiểm giả thông thạo địa hình ung dung lẩn trốn.
Và cho đến khi việc các chỉ huy quân chư hầu mất tích bị phát giác, Kelvin dẫn đầu nhóm mạo hiểm giả liên tục tấn công các đơn vị vận tải hậu cần của quân Neumann.
Kết quả là quân Hoàng tử Neumann, vốn tin rằng mình chiếm ưu thế tuyệt đối về quân số, đã phải chịu thiệt hại nặng nề.
⚝❃☽ 3☾❃⚝
Cuối cùng, xung đột vũ trang giữa quân Alfred và quân Neumann đã nổ ra tại Erz.
Cornelia nghe thông tin do đội trinh sát Vương quốc Lyon mang về ngay tại bàn họp quân sự.
"Vậy Erz thế nào rồi? Huynh trưởng có bình an không?"
"Hoàng thái tử Alfred đã dùng đội quân bên ngoài thị trấn tập kích bất ngờ và có vẻ đã giành chiến thắng áp đảo. Thị trấn vẫn bình an. Điện hạ cứ yên tâm."
"Vậy...... thì tốt quá."
Thấy Raoul gật đầu như trấn an, Cornelia cuối cùng cũng nở nụ cười nhẹ nhõm.
Đã một thời gian khá lâu kể từ khi Cornelia đến Vương quốc Lyon cầu viện.
Nhờ sự sắp xếp của Raoul và chính phủ Vương quốc Lyon, tình hình trong Đế quốc liên tục được báo về tai Cornelia. Được tham gia họp quân sự, cô đã dự đoán trước việc hai người anh Alfred và Neumann sớm muộn cũng sẽ động binh và xung đột vũ trang.
Cornelia trút bỏ nỗi bất an đè nặng trong lòng thành tiếng thở dài nhẹ nhõm.
"Đã để Hoàng nữ Điện hạ phải chờ lâu, cuối cùng quân ta cũng hoàn tất chuẩn bị. Ngày kia các đơn vị sẽ lần lượt xuất phát từ Lyon. Tôi muốn Hoàng nữ Điện hạ đi cùng đội tiên phong."
"Ý ngài muốn tôi làm cờ hiệu đúng không? Tại biên giới nước tôi và Vương quốc Lyon có Kỵ sĩ đoàn phương Tây của Đế quốc trấn thủ. Hơn nữa, dù là đồng minh nhưng quân đội nước láng giềng vượt biên giới sẽ gây lo lắng không cần thiết cho các chư hầu và dân chúng cai quản vùng đất phía Tây."
"Tôi có thể nhờ Điện hạ được chứ?"
"Vốn dĩ nguyên nhân cũng từ sự rối ren của nước tôi mà ra. Tôi rất sẵn lòng."
Nói rồi Cornelia đứng dậy, cúi chào Raoul và các quan chức cấp cao quân đội Vương quốc Lyon đang ngồi đó.
Quân đội Vương quốc Lyon, với Hoàng nữ Cornelia làm cờ hiệu, bắt đầu tiến quân về phía Đế quốc.
"Ra vậy~. Cuối cùng cũng thành chiến tranh rồi nhỉ~. Bố mẹ không biết có sao không nữa~"
Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nghe tin quân Hoàng tử Neumann đang chiếm giữ Đế đô bắt đầu tấn công thị trấn Erz, Lino lo lắng lẩm bẩm.
"Chắc chắn sẽ ổn thôi."
Wedge khoác vai Lino động viên.
Wynn, Leticia, Rock, Wedge, Lino. Các thành viên đội Tùy tùng của Hoàng nữ Cornelia chắc chắn bị phe Hoàng tử Neumann coi là thuộc hạ của Bá tước Lloyds Van Elstead - kẻ bị cho là mưu sát Hoàng thái tử và dựng lên kẻ giả mạo.
Những người thân cận với đội Tùy tùng còn lại ở Đế đô có thể đang bị giám sát.
"Bố mẹ tớ, các anh tớ có sao không nhỉ. Không biết có bị bắt bớ gì không."
Thương hội Marine của Rock cũng cho lãnh địa Elstead vay vốn. Sau khi con trai thứ trở thành kỵ sĩ Tùy tùng cho Hoàng nữ, khoản vay còn tăng lên đáng kể.
Tất nhiên, cũng vì bản thân Lloyds là người tốt khác với lời đồn, và lãnh địa Elstead vốn trù phú, hứa hẹn lợi nhuận cao hơn số tiền cho vay, nhưng từ những sự thật đó, Thương hội Marine có thể bị coi là nhà tài trợ đắc lực cho Alfred.
"Chà, với ông già nhà tớ thì chắc không dễ bị bắt thế đâu......"
Thương hội Marine là đại thương hội bậc nhất Đế quốc, được Hoàng gia tin dùng. Ảnh hưởng của nó lên giới kinh tế Đế quốc ngang ngửa đại quý tộc. Dù không công khai, nhưng lực lượng tự vệ của họ chắc chắn không phải dạng vừa.
Rock nghĩ rằng phía Hoàng tử Neumann đang phải đối mặt với kẻ thù trước mắt là quân Hoàng tử Alfred, chắc sẽ không muốn tạo thêm kẻ thù mạnh ngay tại Đế đô - sân nhà của mình.
"Tớ đi vung kiếm chút đây."
Wynn đứng dậy, sắc mặt cũng không tốt.
"Anh trai, chờ em với."
Lo lắng, Leticia chạy theo Wynn.
Wynn và Leticia cũng lo cho mọi người ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』.
Laura, Ipherina vừa gặp lại sau bao năm, vợ chồng Pourat, và những mạo hiểm giả thân thiết, họ có rất nhiều người quen ở Đế đô.
Ngoài ra Wynn còn nhiều nỗi lo khác.
Chuyện kim ấn 『Kiếm Tượng』 Mito để lại.
Chuyện của Ceri cùng Riesbert đến Kinh đô Elf Elnasa.
Mang theo nỗi lo ra chiến trường sẽ tạo ra sơ hở chí mạng.
Tuy nhiên, nhìn Wynn bắt đầu luyện tập, Leticia biết sự lo lắng của mình là thừa.
Chuyện Wynn có được kim ấn 『Kiếm Tượng』 đã lan truyền trong Vương cung Lyon. Kể từ đó, người đến thách đấu Wynn nườm nượp không ngớt.
Các kỵ sĩ sắp xuất trận có lẽ đang sục sôi nhiệt huyết.
Lúc này cũng vậy, năm kỵ sĩ đang luyện tập trong sân thấy Wynn xuất hiện liền thách đấu.
Wynn vui vẻ nhận lời.
Bản thân Wynn cũng muốn rèn luyện thêm chút ít vì sắp xuất trận.
Và cậu đối đầu với năm kỵ sĩ.
Một chấp năm.
Gần đây Wynn thường xuyên đấu chấp nhiều người như vậy.
Ban đầu cậu đấu một chọi một, nhưng Wynn cảm thấy chưa đủ đô.
Các kỵ sĩ Lyon tự tin vào tay nghề ban đầu cảm thấy bị xúc phạm khi Wynn đòi chấp nhiều người, nhưng sau khi đấu một một và bị hạ gục, họ đã ngoan ngoãn chấp nhận đề nghị của Wynn.
Hai người đứng trước mặt Wynn chém từ hai hướng khác nhau, hai người vòng sang hai bên, một người định quét chân, người kia nhắm vào vai tay cầm kiếm chém xuống. Và người vòng ra sau lưng tung cú đâm sắc bén.
Cả năm người đều là kỵ sĩ lão luyện.
Họ cũng được rèn luyện bởi 『Kiếm Thánh』 Raoul, đỉnh cao chiến binh ngang hàng 『Kiếm Tượng』. Tốc độ tấn công của họ nhanh đến mức kỵ sĩ thường không thể theo kịp.
Nhưng Wynn nhìn thấy sự chênh lệch thời gian cực nhỏ trong đòn phối hợp tưởng chừng như đồng loạt đó.
Trong hai người chém trực diện, cậu gạt mạnh kiếm của người bên phải khiến hắn mất đà, xô vào người chém từ bên trái. Lợi dụng phản lực khi gạt kiếm, cậu vặn người né cú đâm từ sau lưng.
Nhân lúc hai người còn lại dao động khựng lại trong tích tắc, cậu đá vào người định quét chân, rồi lần lượt quất kiếm gỗ vào bốn người đang hoảng loạn vì phối hợp bị phá vỡ.
(Tuyệt thật...... Khả năng đọc trước chuyển động đối thủ và phản xạ thần kinh của anh ấy vốn đã hơn người thường, giờ phản ứng còn nhanh hơn nữa.)
Năm kỵ sĩ dùng ma pháp cường hóa thể chất. Đó là cách chiến đấu cơ bản nhất của kỵ sĩ.
Ngược lại, Wynn không dùng được ma pháp, để đối phó với tốc độ được cường hóa ma pháp của đối thủ, cậu đọc trước chuyển động từ ánh mắt, cử chỉ, và di chuyển tối thiểu để khắc chế đòn tấn công của đối phương ngay từ khi nó chưa bắt đầu.
Chuyển động của cậu ngày càng không có động tác thừa.
Như thể không phải dự đoán mà là tiên tri──nhìn thấu tương lai chuyển động của đối thủ.
Động tác được thăng hoa đến mức tinh tế khiến cả Leticia cũng phải nghĩ vậy.
Trong trận chiến dưới đáy biển sâu tại ngôi miếu trên mũi đất, được Leticia truyền ma lực và thể hiện những chuyển động vượt qua giới hạn cơ thể, có lẽ trải nghiệm đó đã giúp Wynn phá vỡ bức tường nào đó.
"Ngoài kỹ năng đó ra, nếu cậu ấy có ma lực dù chỉ bằng người thường thì sẽ trở thành chiến binh khủng khiếp đến mức nào. Nghĩ vậy cũng thấy hơi tiếc nhỉ."
Raoul và Cornelia đã đứng đó từ lúc nào.
Chắc họ vừa họp xong.
Bên cạnh Cornelia còn có Rock làm Tùy tùng hộ vệ.
"Chưa chắc đâu ạ. Chính vì không có ma lực nên anh trai mới luyện được kiếm kỹ tuyệt vời đến thế."
Leticia mải mê nhìn đường kiếm của Wynn đến mức không nhận ra ba người họ đến.
Nhờ lượng ma lực khổng lồ, Leticia không cần nỗ lực như Wynn để đạt tốc độ vượt trội đối thủ. Kiếm kỹ của cô có thể nói là giống hệt Wynn, và được người xem đánh giá là thượng thừa, xứng danh 『Kiếm Thần Cơ』.
Nhưng nhìn kiếm của Wynn thế này, Leticia lại thấm thía rằng kỹ thuật của mình chỉ là bản sao chép kém cỏi, độ hoàn thiện còn kém xa Wynn.
"A, Điện hạ Raoul. Thần mượn sân một chút ạ."
Wynn áp đảo năm kỵ sĩ xong, đang cùng họ rút kinh nghiệm sau trận đấu thì nhận ra nhóm Raoul và đi tới.
"Một mình cân năm kỵ sĩ của ta mà thắng dễ dàng thế này. Sao hả? Muốn đấu lại với ta không?"
"X-Xin tha cho thần. Bây giờ thần vẫn chưa thể nào sánh được với Điện hạ Raoul đâu ạ."
"Bây giờ chưa...... à. Nghĩa là sau này sẽ đánh bại được ta chứ gì."
Wynn không trả lời câu nói đó của Raoul.
Chỉ có ánh mắt là không rời khỏi Raoul. Thái độ đó hùng hồn nói lên nỗi lòng Wynn, khiến lồng ngực Cornelia và Rock dấy lên cảm giác rạo rực. Nếu là Wynn, thực sự có ngày cậu ấy sẽ vượt qua cả 『Kiếm Thánh』 Raoul. Dự cảm là vậy.
"Ta nghĩ bây giờ đấu cũng ra trò lắm đấy."
"Trước khi xuất quân mà chỉ huy thua trong trận đấu tay đôi thì ảnh hưởng đến sĩ khí toàn quân lắm. Tự trọng chút đi."
"Letty nghĩ Wynn sẽ thắng nhỉ."
Thấy vẻ mặt "đương nhiên rồi" của Leticia, Raoul cười khổ.
"Thôi được rồi. Trận đấu để dịp khác tính sau. Mà này Wynn."
"Vâng."
"Về chuyện cậu nhờ tìm người xứng đáng kế thừa 『Kiếm Tượng』 ấy, sao cậu không tự xưng là 『Kiếm Tượng』 luôn đi? Nhìn trận đấu vừa rồi, ta thấy Wynn thừa tư cách đấy."
"Không dám đâu ạ. Trên đời này còn đầy người xứng đáng với danh hiệu đó hơn thần nhiều."
Nói rồi Wynn lau mồ hôi nhễ nhại.
Người có vẻ giỏi hơn Wynn.
Ví dụ người đầu tiên Wynn nghĩ đến là Đội phó Kelvin.
Nếu chỉ đấu kiếm, Wynn không định thua Kelvin.
Nhưng Kelvin có kinh nghiệm thực chiến dày dạn, có vô vàn ý tưởng chiến đấu.
Từng giao đấu vài lần trong lúc tập luyện ở đội Lloyds, nhưng Wynn chưa bao giờ thấy Kelvin tung hết sức.
"Ta mang danh 『Kiếm Thánh』 nói câu này cũng hơi kỳ, nhưng danh hiệu 『Kiếm Thánh』, 『Kiếm Thần』, 『Kiếm Tượng』 là thứ kẻ mạnh nên kế thừa, chứ không nhất thiết phải chứng minh mình mạnh nhất mới được xưng danh đâu. Thế giới này rộng lớn lắm. Làm sao chứng minh mình là mạnh nhất được?"
Dù có xây đấu trường mở đại hội như Vương quốc Casinato và trao danh hiệu cho người vô địch, thì cũng đâu phải tất cả võ nhân trên thế giới đều tham gia.
Người vô địch chỉ là người thắng trong giải đấu đó, chưa chắc đã là mạnh nhất.
"Tóm lại ba danh hiệu này không có tiêu chuẩn rõ ràng. Nói đúng hơn là có danh tiếng về sức mạnh. Trong quá khứ thậm chí có Vua bắt người ta gọi mình như thế chỉ để khoe khoang quyền lực. Cậu ở vị thế sư phụ của Dũng giả, đủ sức thuyết phục dân chúng đang mong chờ anh hùng, và nếu được 『Kiếm Thánh』 như ta công nhận, Wynn sẽ có cơ sở vững chắc hơn để xưng danh 『Kiếm Tượng』. Chiến tranh với ma vật tạm lắng, bắt đầu tái thiết, chính lúc này dân chúng cần nhiều anh hùng làm chỗ dựa tinh thần. Hãy suy nghĩ nghiêm túc về chuyện này nhé."
Sau khi Raoul rời đi, Wynn và Leticia đi cùng Cornelia về phòng.
"Tớ cũng nghĩ Wynn xưng danh 『Kiếm Tượng』 được đấy."
Rock đi bên cạnh Wynn nói.
"Wynn xưng danh thế chắc cũng chẳng ai dám ý kiến gì đâu?"
"Làm gì có chuyện đó. Đúng là nhờ Letty mà tớ có cái danh hiệu sư phụ Dũng giả chẳng ra đâu vào đâu. Nhưng tớ chỉ là thường dân vô danh cho đến khi Letty trở về. Ở Simurg cũng có lính đánh thuê và mạo hiểm giả nổi tiếng. Không chỉ kỵ sĩ và binh lính, còn có cả võ đường kiếm thuật lớn dạy kiếm cho họ nữa. Ai cũng tự tin vào tay nghề của mình. Tự nhiên tớ - một kẻ mới nổi - nhảy dù xuống xưng danh 『Kiếm Tượng』, đỉnh cao của kiếm thuật, thì làm sao họ không ý kiến cho được."
"Đứa nào ý kiến thì đấu cho nó nhừ tử là được chứ gì."
"Cậu nói dễ nghe nhỉ...... À, cũng được. Ai thắng tớ thì tớ giao kim ấn cho người đó cũng là một cách."
Tuy nhiên, nếu xưng danh 『Kiếm Tượng』 bừa bãi rồi thua dễ dàng và bị tước danh hiệu, sẽ làm mất mặt Raoul người đã đề cử Wynn.
"Anh không thua được đâu."
"Rồi rồi. Anh cảm giác lời bảo đảm của Letty về anh không đáng tin lắm đâu."
Wynn cười khổ xoa nhẹ đuôi tóc của Leticia đang đi cùng Cornelia phía trước.
"Phải rồi! Hay là cậu mở võ đường đi? Với tư cách Khai tổ của Kiếm phái Bird."
"Hả?"
"Thế thì đại đệ tử là tiểu thư Leticia. Đến võ đường thách đấu thì chuyện đệ tử ra tiếp chiêu thay sư phụ là bình thường đúng không? Trước khi đấu với sư phụ Wynn thì phải qua ải đệ tử Leticia. Mà tiểu thư Leticia thì chấp mọi thể loại cũng thắng trong một nốt nhạc, nên Wynn chắc chắn không bao giờ thua đâu!"
"Không không. Thế thì lại chỉ tổ kéo thêm mấy kẻ nhắm vào Letty đến thách đấu thôi."
Thoáng chốc, Wynn cảm giác như thấy ảo ảnh Kelvin hớn hở lao tới.
"Nếu Wynn mở võ đường, tớ sẽ bảo ông già xuất vốn cho. Chắc chắn đông khách, làm ăn phát đạt."
"Thật thế à?"
"Nhưng tôi cảm giác kiếm của cậu Wynn và tiểu thư Leticia không phải thứ có thể dạy cho người khác đâu."
Cornelia nghiêng đầu nói.
"Nói sao nhỉ...... hai người đã thi đua kiếm thuật từ nhỏ, cùng nhau nâng cao trình độ mới có được thực lực như ngày nay."
Thấy Wynn và Leticia nhìn nhau, Cornelia mỉm cười dịu dàng.
"Lúc đấu kiếm với cậu Wynn, tôi luôn cảm thấy mọi suy nghĩ của mình bị nhìn thấu hết."
"À, cái đó tớ cũng thấy."
Rock khoanh tay gật đầu lia lịa.
"Chắc do quan sát và đọc trước chuyển động của tớ nên mới thế. Nhưng mà Wynn theo kịp, hay nói đúng hơn là đi trước hành động tớ định làm một cách kỳ lạ thật."
"Không làm thế thì sao kịp tấn công hay phòng thủ? Tớ đâu có dùng ma pháp cường hóa cơ thể như Rock được."
"Cậu Wynn và tiểu thư Leticia có thể dạy phương pháp đó cho người khác không?"
"Nói thế thì...... chắc em không làm được. Lúc học kiếm của anh trai, em chỉ toàn nghĩ làm sao để đánh trúng anh trai trước thôi."
"Ngẫm lại thì anh cũng thế. Làm sao đỡ kiếm của Letty. Rồi làm sao luồn qua kiếm của Letty. Anh chỉ toàn nghĩ đến chuyện đó và vung kiếm."
"Đấy, thấy chưa?"
Cornelia gật đầu.
"Ra vậy. Kỹ thuật đọc chuyển động đối thủ của Wynn được tôi luyện qua việc đối đầu với tiểu thư Leticia, nên không phải thứ dạy được cho người khác. Cũng phải. Chỉ việc theo kịp kiếm của tiểu thư Leticia thôi người thường đã không làm nổi rồi."
"Nói thế nghe như em không bình thường ấy......"
"Tưởng mở võ đường là ý hay chứ."
Không nhận ra vẻ mặt phức tạp của Leticia, Rock vò đầu.
"Dạy kiếm à......"
Đặt tay lên thanh kiếm đeo bên hông, Wynn nhìn xuống đỉnh đầu Leticia đi phía trước.
Muốn làm kỵ sĩ vì thấy ngầu.
Động cơ hồi nhỏ chỉ có thế.
Động cơ đó từ lúc nào đã chuyển thành muốn dùng kiếm kỵ sĩ bảo vệ những người thân yêu.
Wynn đã thực hiện được ước mơ, trở thành kỵ sĩ Tùy tùng cho Cornelia. Nhưng việc Wynn trở thành kỵ sĩ chắc chắn lại cuốn Leticia - người cậu muốn bảo vệ nhất, người vừa trở về sau hành trình diệt Ma Vương khốc liệt - vào thế giới chiến tranh một lần nữa.
Nếu mình bỏ làm kỵ sĩ, có lẽ Leticia sẽ được sống những ngày tháng bình yên không chiến tranh.
Ý tưởng mở võ đường xưng danh lưu phái của Rock lúc nãy.
Thứ còn lại với Wynn khi không còn là kỵ sĩ là kỹ thuật kiếm được đánh giá là đủ tư cách xưng danh 『Kiếm Tượng』.
Bản thân cậu thấy mình vẫn còn non nớt để xưng danh 『Kiếm Tượng』, nhưng công việc truyền dạy kỹ thuật và tâm niệm mình đã vun đắp cho thế hệ sau cũng không tệ.
Trước giờ chưa từng nghĩ đến, nhưng từ khoảnh khắc này, Wynn bắt đầu suy nghĩ về điều đó.
0 Bình luận