⚝❃☽ 1☾❃⚝
"Nếu tiếc mạng sống thì đầu hàng đi là vừa."
Kelvin nói với đám đàn ông đang đứng chết trân khi chứng kiến đồng bọn bị giết ngay trước mắt, bằng giọng điệu nhẹ tênh, không hề giống người vừa chém bay đầu một mạng người.
Hắn vẩy nhẹ thanh kiếm kỵ sĩ cho máu văng đi, rồi dùng sống kiếm vỗ vỗ lên vai mình bộp bộp.
Đôi mắt híp tịt chẳng biết đang thức hay ngủ của Kelvin ánh lên nét cười, rõ ràng là hắn đang tận hưởng tình huống này.
"À ừm, ta khuyên thật lòng đấy~, ngoan ngoãn vứt vũ khí đi thì hơn~, giữ lấy cái mạng. Thằng cha đó đầu óc có vấn đề đấy~, hắn bảo giết là giết thật đấy nhé~."
Tại con hẻm độc đạo, Lloyd đứng chặn đường lui phía sau đám đàn ông, cất giọng tưng tửng khuyên nhủ.
"Bảo đầu óc có vấn đề thì hơi quá đáng đấy, Đội trưởng. Mà, nếu chúng chống cự thì tôi không phủ nhận chuyện sẽ giết đâu."
"Đừng có nói mấy câu như thế với vẻ mặt hớn hở vậy chứ. Sợ lắm đấy, Phó đoàn ơi."
Sau lưng Lloyd, Lino đang đung đưa thanh kiếm trên tay phàn nàn.
Phía trước bị Kelvin chặn, phía sau bị bốn người Lloyd, Rock, Lino và Wedge khóa chặt.
Nhóm đàn ông có bảy người.
Dù quen thói côn đồ, nhưng so với những kỵ sĩ sử dụng ma pháp cường hóa cơ thể vượt trội, đám người thường này chẳng có cửa thắng.
Phía trước chỉ có một mình Kelvin chặn đường.
Nhưng sát khí từ Kelvin còn khiến chúng khiếp sợ hơn cả bốn người chặn hậu.
Trước mặt Kelvin đang đứng sừng sững là thi thể đổ gục của tên đồng bọn.
Dưới chân hắn, cái đầu của kẻ xấu số lăn lóc, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn thẳng về phía chúng.
Trên tường, vết máu bắn tung tóe dính bết bát──.
"......Chết tiệt."
Rên rỉ yếu ớt, đám đàn ông buông những món vũ khí thô sơ trên tay xuống đất.
"Quyết định sáng suốt đấy. Wedge, Rock. Trói chúng lại. Lino, gom vũ khí lại một chỗ. Lát nữa giao cho đội lính gác."
Lloyd ra lệnh.
"Phải chi các chú em có chút gan dạ, chống cự thêm tí nữa thì vui......"
Vừa nói vẻ tiếc nuối, Kelvin vừa bước về phía Lloyd.
Nghe câu nói không chút giả dối của Kelvin, đám đàn ông run bắn người.
Dù là dân không chuyên, chúng cũng cảm nhận rõ mồn một sát khí bất thường tỏa ra từ Kelvin.
"Vất vả rồi."
"Không có chi. Dạo này tôi ít được chém giết quá. Nói thật lòng thì muốn thêm chút nữa......"
(Ai là người xếp ông này vào nhiệm vụ hậu phương vậy trời?)
Nghe câu đó, cả đội Lloyd đều thầm nghĩ trong lòng.
Lloyd quen biết Kelvin như tiền bối hậu bối từ trước khi Zaunas làm tham mưu, nhưng ngay cả ông cũng thấy may mắn vì Kelvin thuộc phe chính nghĩa.
Nếu để hắn lêu lổng làm tội phạm, chắc chắn không có kẻ nào nguy hiểm hơn.
"Hừm, chà, chuyện các ngươi bắt cóc người rồi đem bán thì bọn ta điều tra xong rồi."
Lấy lại tinh thần, Lloyd bắt đầu thẩm vấn đám bắt cóc đã bị trói gô.
Nếu chúng ngoan cố, ông định sẽ không ngần ngại dùng nhục hình, nhưng có vẻ nỗi sợ hãi với Kelvin quá lớn nên chúng ngoan ngoãn trả lời mọi câu hỏi của Lloyd.
Tuy nhiên, họ không thu được thông tin gì về vụ bắt cóc tiểu thư Izarea nhà Bá tước Bemond mà đội Lloyd đang tìm kiếm.
"N-Nếu bắt được hàng thượng phẩm như tiểu thư quý tộc, thì giờ này tụi em đã cao chạy xa bay, sống cuộc đời sung sướng rồi chứ đâu ở cái xó này......"
Lời khai của bọn chúng cũng có lý.
Rốt cuộc, họ chỉ moi được vài cái tên tổ chức khác cũng nhúng tay vào việc bắt cóc.
"Đội trưởnnggg~, tính sao với bọn này ạ?"
"Như ta đã nói, giao cho đội lính gác. Ừm xem nào, Kelvin với Wedge áp giải chúng đến đồn đi."
"Hả? Tôi á?"
Kelvin hỏi lại vẻ ngạc nhiên, còn Wedge khẽ gật đầu.
"Tôi ngại đến mấy chỗ quan quyền lắm."
"Đừng có càm ràm. Đám bắt cóc đông hơn đấy. Nếu để Wedge với Lino đi như mọi khi, có khả năng chúng sẽ bỏ trốn."
"Không, nhưng mà, dù vậy thì hai người áp giải vẫn hơi căng──"
"Nếu đứa nào có ý định bỏ trốn, cứ chém cụt một tay một chân cũng chẳng sao."
Nghe vậy, Kelvin nhếch mép cười.
"Chém chân thì lại phải cõng đi, phiền phức lắm, chém tay thôi vậy."
"K-Không chạy! Bọn em thề không chạy đâu, tha cho bọn em!"
Thấy nụ cười của Kelvin, đám bắt cóc run lẩy bẩy van xin.
Sau khi bị trói, chúng bị xâu chuỗi vào một sợi dây thừng, Wedge cầm đầu dây kéo đi như dắt gia súc.
Ban đầu bước chân chúng còn nặng nề, nhưng khi nghe tiếng cạch của lưỡi kiếm chạm vào bao kiếm từ phía sau của Kelvin, chúng vội vàng rảo bước dù chân cẳng run rẩy.
"Được rồi, giờ đến lượt Rock và Lino."
Nhìn theo bóng họ khuất dần, Lloyd quay sang hai thuộc cấp còn lại.
"Chúng ta sẽ lục soát hang ổ của chúng. Ngoài bắt cóc, bọn này có vẻ còn trộm cắp nữa. Nên là Rock. Cậu xuất thân nhà buôn, chắc cũng biết thẩm định hàng hóa chút đỉnh nhỉ? Thấy đồ giá trị nào nghi là đồ ăn trộm thì thu giữ lại. Còn nhà Lino làm nghề thuốc đúng không? Chắc cũng có kiến thức về thuốc men chứ?"
"Đội trưởnnggg~, sao ngài biết hay thế? Vâng, em cũng biết chút chút ạ."
"Có thể có thuốc cấm đấy. Với lại biết đâu còn nạn nhân bị bắt cóc bị bỏ lại bên trong. Nếu nạn nhân là phụ nữ thì giao cho cô xử lý cơ bản. Có thể vẫn còn tàn dư lẩn trốn. Cẩn thận vào đấy."
(Chà, lục soát chắc cũng chẳng moi được thông tin gì giá trị đâu.)
Nghĩ vậy nhưng Lloyd vẫn bước xuống cầu thang dẫn xuống tầng hầm trong ngôi nhà hoang mà bọn bắt cóc dùng làm sào huyệt.
Vừa đi vừa thở dốc khiến hai thuộc cấp phải lo lắng hỏi han──.
⚝❃☽ 2☾❃⚝
Phòng ăn của 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』.
Gần đây Rock thường xuyên phải ngủ lại trạm gác của đội Lloyd, hôm nay hiếm hoi mới về ký túc xá, nên Wynn rủ cậu ta đi ăn tối.
Cornelia và Leticia cũng đi cùng sau giờ học ở trường Kỵ sĩ.
"Wynn với tiểu thư Leticia hay đến đây ăn thật đấy."
Rock vừa xiên nĩa vào miếng thịt gà vừa nói.
"Thì tớ lớn lên nhờ cơm của bác Randel mà. Với tớ đồ ăn ở đây vẫn là ngon nhất."
"Ừm. Em cũng hay được ăn ké cùng anh trai ở đây, nên em cũng thích vị ở đây nhất."
Wynn và Leticia nhìn nhau cười.
"Đúng là cơm ở đây ngon thật. Nhưng tiểu thư Leticia ở nhà chắc toàn ăn sơn hào hải vị chứ?"
"Ưm...... em không có nhiều ký ức vui vẻ ở nhà lắm. Em thích cơm bác Randel nấu ăn cùng anh trai hơn. Với lại, cơm ở nhà tuy ngon nhưng không phải vừa nấu xong nên toàn bị nguội."
"Hê, không phải cơm mẹ nấu mà là cơm bác hàng xóm nấu à. Tiểu thư Cornelia thấy đồ ăn ở đây có hợp khẩu vị không ạ?"
"Món nào mọi người thấy ngon thì tôi ăn cũng thấy ngon mà."
Cornelia múc súp uống một cách tao nhã, mỉm cười đáp.
"Đúng là món ăn do đầu bếp hàng đầu làm rất ngon, nhưng tôi nghĩ tay nghề của bác Randel cũng không thua kém đâu."
Wynn gật đầu đồng tình.
Quán nằm ngay mặt tiền đại lộ Đế đô.
Khách hàng toàn là người lao động, mạo hiểm giả, lính đánh thuê, thương nhân, không thể gọi là tầng lớp sang trọng, nhưng quán vẫn buôn bán phát đạt, vượt mặt nhiều đối thủ cạnh tranh chính là nhờ tay nghề nấu nướng của Randel.
Randel đặc biệt giỏi các món hầm, món súp hầm của ông ngon đến mức nhiều người còn đặt mua mang về.
Hiện tại, con trai cả Mark đang được Randel truyền nghề mỗi ngày để kế thừa hương vị đó.
"Nhắc mới nhớ. Nhóm Rock đang điều tra vụ bắt cóc đúng không?"
"Ừ."
"Có chuyện này tớ muốn cậu nghe qua."
Wynn gọi Ceri đang bưng khay thức ăn đi lại giữa các bàn.
Được Wynn nhờ kể lại chuyện những vụ mất tích gần đây ở khu ổ chuột mà cô nghe được ngoài chợ, Ceri gật đầu và bắt đầu kể.
"Ở cửa hàng ngoài chợ em hay mua, có bác chủ sạp sở hữu nông trại bên ngoài tường thành kể là, dạo gần đây ở khu ổ chuột, rất nhiều trẻ con và người từ nơi khác đến bị mất tích."
Vốn dĩ Wynn rủ Rock đến 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 cũng là vì nhớ ra chuyện này và muốn kể cho cậu ta nghe.
"Thực ra, có một vị khách nữ làm nghề lính đánh thuê trọ ở quán em cũng bị mất tích đấy ạ."
"Lính đánh thuê à, hay là đi làm nhiệm vụ nên rời đi rồi?"
"Không ạ, chị ấy để lại toàn bộ hành lý và một khoản tiền khá lớn."
"Lính đánh thuê sao...... Do tính chất công việc nên bị trả thù hay ám sát cũng có khả năng. Được rồi. Tí nữa tôi sẽ hỏi đội lính gác xem có vụ nào tương tự không."
"Cảm ơn anh ạ."
Ceri cúi đầu chào Rock rồi lật đật chạy đi phục vụ khách khác đang gọi.
"Vụ này có khi nào cùng một tổ chức với bọn tấn công tớ hôm trước không nhỉ? Bắt cóc một người có võ nghệ như lính đánh thuê thì rủi ro quá cao, khó có thể là vì tiền."
Wynn dõi mắt theo bóng dáng tất bật của Ceri, nói.
"Tiểu thư Izarea nhà Bá tước Bemond bị bắt cóc cũng là Chuẩn kỵ sĩ. Đương nhiên có thể chiến đấu bằng ma pháp. Không biết cô lính đánh thuê người quen của em Ceri có bị bắt cóc hay không, nhưng nếu là tổ chức có thực lực bắt cóc được tiểu thư Izarea, thì đối thủ có chút võ nghệ chắc cũng không thành vấn đề với chúng đâu?"
"Nhưng tớ không hiểu tại sao lại nhắm vào những người có võ nghệ. Cứ nhắm vào người yếu thế có phải ít rủi ro hơn không."
"Thì đấy."
Rock ôm đầu gục xuống bàn.
"Việc nhiều người mất tích ở khu ổ chuột liệu có liên quan gì không nhỉ?"
Leticia xen vào cuộc trò chuyện của Wynn và Rock.
"Vụ người mất tích ở khu ổ chuột thì bọn tôi chưa điều tra kỹ lắm."
Rock vẫn ngậm nĩa, ngước nhìn trần nhà.
Kỵ sĩ đoàn nhận yêu cầu điều tra vụ bắt cóc tiểu thư quý tộc từ đội lính gác, ban đầu cứ nghĩ là bắt cóc tống tiền.
Nhưng sau đó không thấy yêu cầu tiền chuộc, nên hiện tại đang điều tra theo hướng tổ chức buôn người nhắm vào con gái quý tộc và tầng lớp thượng lưu.
Chỉ cần là con gái nhà lành thì đã có nhu cầu rồi.
"Với lại ở khu ổ chuột thì chuyện buôn người hay bắt cóc cũng như cơm bữa."
Khu ổ chuột bên ngoài tường thành Đế đô là nơi dân tị nạn dựng lều lán sinh sống, nhiều người còn sống vạ vật bên đường hay dưới chân tường thành.
Nơi tập trung những người cùng khổ nên cũng là hang ổ của tội phạm.
Người đến người đi tấp nập, rất khó xác định người mất tích là tự ý bỏ đi hay bị bắt cóc.
"Khu ổ chuột à. Mất tích ở đó như chuyện thường ngày ở huyện, không biết đội lính gác có nắm được không nữa. Vốn dĩ bên ngoài tường thành và là dân tị nạn thì cũng nằm ngoài quyền hạn của đội lính gác rồi."
Rock gật đầu với nhận định của Wynn.
"Một tổ chức đủ sức bắt cóc tiểu thư quý tộc thì lẽ ra phải có tin đồn chứ, đằng này chẳng có manh mối nào."
"Không có quý tộc nào khác bị tấn công sao?"
"Quý tộc thì không, nhưng thị nữ và người hầu mất tích thì có. Mà lại xảy ra dồn dập trong vòng một tháng trở lại đây. Lại thêm vụ của Wynn nữa. Tớ nghĩ khó có khả năng là bỏ nhà đi bụi lắm."
Thôi để báo cáo lại với Đội trưởng xem sao, Rock vừa nói vừa húp cạn bát súp. Đặt thìa xuống, cậu hỏi:
"Mà này, bao giờ Wynn rời Đế đô?"
"Hả? Anh Wynn định rời Đế đô ạ?"
Ceri đi ngang qua nghe thấy, ngạc nhiên nhìn Wynn.
"À, không phải đi nhận nhiệm vụ ở nơi khác đâu. Có thể anh sẽ đi Vương quốc Lyon một chuyến."
Thấy Wynn cười nói, Ceri như sực nhớ ra điều gì đó.
"Nghe nói Hoàng thái tử Điện hạ và Hoàng nữ Điện hạ sẽ có chuyến thăm hữu nghị đến Vương quốc Lyon. Chẳng lẽ anh Wynn đi tháp tùng ạ?"
"Em biết rõ ghê."
"Tin đồn đầy phố mà anh. Hộ vệ cho Hoàng tử và Hoàng nữ sao ạ? Tuyệt vời quá đi mất!? Hoàng tử đấy? Hoàng nữ đấy? Oa, đỉnh quá! Đỉnh quá!"
Phấn khích quá, Ceri chồm người tới nói lớn.
"Trước khi đến Đế đô, em chỉ biết mỗi làng và thị trấn Nest thôi, chưa bao giờ được nhìn thấy Hoàng tộc cả."
Khi khởi hành đi Lyon có diễu hành không nhỉ? Muốn xem quá? Nhưng mà còn công việc thì sao? Ceri lầm bầm một mình đầy trăn trở.
"Anh đã bao giờ nhìn thấy Hoàng tộc ở cự ly gần chưa?"
"Đại khái là cũng có."
Ánh mắt Wynn, Rock và Leticia đổ dồn về phía Cornelia.
Chủ nhân của ánh nhìn đó, Hoàng nữ Cornelia, vẫn điềm nhiên múc súp ăn.
"Oa, thích thật đấy. Em ngưỡng mộ Hoàng tử với Hoàng nữ lắm. Hồi xưa hay chơi trò công chúa với bọn trẻ trong làng suốt."
Ceri cười hoài niệm.

"Là con gái thì ai chẳng ngưỡng mộ ạ."
Nghe Ceri nói vậy, Cornelia cũng cười gượng gạo.
"Chắc hôm đó sẽ đi qua đại lộ đấy. Hoàng nữ Điện hạ thì chắc không ra khỏi kiệu đâu, nhưng Hoàng thái tử Điện hạ chắc sẽ lộ diện."
"Giá mà được nhìn thấy thì tốt quá."
Nghe Cornelia nói, Ceri cười đáp.
Khi bữa ăn kết thúc, sự ồn ào trong quán 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 cũng lắng xuống.
"Để cháu giúp một tay."
Wynn đề nghị với Hannah rồi đi vào bếp.
"Ôi, Wynn. Hôm nay cũng giúp hả? Đỡ quá."
"Cháu làm gì đây ạ?"
"Vậy cháu cùng Ceri dọn bát đĩa ở bàn trống vào bồn rửa nhé?"
"Vâng ạ."
Công việc bưng bê và gọi món ở nhà ăn đã vãn, Ceri đang dọn bát đĩa ở các bàn khách đã về vào bồn rửa phía trong bếp.
"Anh giúp một tay."
"Ấy, sao được ạ. Anh Wynn là khách mà."
"Anh từng làm ở đây bao năm mà. Ngồi không ngứa ngáy chân tay lắm."
Cười nói xong, Wynn bắt đầu dọn dẹp bát đĩa.
Leticia nhìn Wynn và Ceri cùng nhau bê bát đĩa, lau bàn, khẽ thở dài một hơi.
"......Hay mình cũng học nấu ăn nhỉ."
"Hả!?"
Rock buột miệng thốt lên, nhìn Leticia đầy ngạc nhiên.
"Phải ha...... nhìn cảnh đó, tớ cũng thấy hơi ghen tị."
Cornelia cũng giống Leticia, đang nhìn Wynn và Ceri dọn dẹp.
Wynn vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ với Ceri──dù chỉ là chuyện công việc.
Leticia đứng ngồi không yên nhìn cảnh đó, cuối cùng không chịu được nữa liền đứng dậy.
"Anh trai, em cũng giúp!"
"Hả? Letty cũng giúp á? Nhưng mà Letty, bẩn hết quần áo đẹp bây giờ."
"Không sao, em sẽ cẩn thận."
Leticia xắn tay áo lên giống Wynn, bắt đầu dọn bát đĩa.
Hồi nhỏ cô cũng hay bám đuôi Wynn giúp việc nên cũng quen tay.
Ánh mắt của những vị khách còn lại trong quán đổ dồn về phía Leticia.
Leticia và Cornelia toát lên khí chất quý phái không thấy ở dân thường, nhan sắc lại xinh đẹp.
Từ lúc bước vào quán cho đến suốt bữa ăn, họ đã thu hút những ánh nhìn e dè, lén lút.
Nhưng đến khi cô bắt đầu phụ giúp việc quán thì mọi ánh mắt trong quán đều tập trung vào Leticia.
"Nhưng mà, đúng là không ai dám chọc ghẹo gì nhỉ."
Rock lầm bầm.
Cũng có kha khá kẻ say xỉn, chúng buông lời cợt nhả hay định sờ soạng Ceri, nhưng với Leticia thì chỉ dám nhìn theo khi cô đi qua.
Có lẽ khí chất tiểu thư quý tộc toát ra từ Leticia quá áp đảo chăng.
(Mà chắc có muốn chạm vào cũng chẳng chạm được đâu.)
"Cơ mà, nhìn tiểu thư Leticia cứ như cô em gái sợ bị cướp mất ông anh trai yêu quý ấy nhỉ......"
"Tớ cũng có hai anh trai, nhưng chưa bao giờ có cảm giác đó. Nhưng tớ hiểu ý Rock muốn nói."
Cornelia mỉm cười nhìn Leticia đang cạnh tranh với Ceri để được dọn bát đĩa cùng Wynn.
Nhưng trong mắt Rock, nụ cười đó thoáng chút đượm buồn.
⚝❃☽ 3☾❃⚝
Khi rời khỏi 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 thì trời đã tối hẳn.
Sau khi đưa Cornelia về cung điện, Wynn, Rock và Leticia - ba người sống ở ký túc xá trường Kỵ sĩ - cùng nhau đi bộ trên đại lộ.
Đã qua giờ cơm tối, nhưng vẫn còn lác đác người từ các quán rượu và quán ăn đi về.
"Nè, chuyện lúc nãy ấy. Hoàng thái tử Điện hạ và tiểu thư Cornelia thăm hữu nghị. Có thật là vỏ bọc để ký kết hiệp ước liên minh quân sự chống Petersia không?"
"Ai biết được, tớ cũng nghe đồn thế thôi. Rock chẳng phải hay nghe được chuyện từ Đội trưởng sao?"
Cả hai đều biết Lloyd tuy chỉ là Thập kỵ trưởng, chức vụ không cao trong Kỵ sĩ đoàn, nhưng nhờ tước hiệu Bá tước nên có mối quan hệ thân thiết với Alfred.
"Chắc thế. Dạo này Đội trưởng cũng bận tối mắt tối mũi với vụ bắt cóc. Chẳng thấy nói năng gì về chuyện đó cả. Tiểu thư Leticia cũng sẽ đi cùng Wynn sao?"
"Em nghĩ mình tham gia với tư cách thành viên đoàn thăm hữu nghị thôi."
Leticia vừa đi vừa chắp tay sau lưng trả lời.
"Raoul là đồng đội cũ của em, nên chắc đi với danh nghĩa ôn lại chuyện xưa."
"Nếu Cornelia và Letty đi, chắc ấn tượng của người dân Vương quốc Lyon về Đế quốc sẽ tốt lên nhiều. Cả hai đều xinh đẹp, lại là Công chúa nước lạ và Dũng giả nữa──"
Bỗng nhiên Wynn im bặt.
Khuôn mặt trở nên nghiêm trọng, nheo mắt nhìn về phía xa xăm.
Leticia cũng thay đổi hẳn khí thế.
"Tiếng hét?"
Leticia lẩm bẩm nhỏ, rồi lao ngay vào con hẻm bên cạnh.
Wynn đuổi theo sau.
"Gì thế?"
Đi trước hai người nên bỏ lỡ tiếng hét, Rock hốt hoảng đuổi theo.
Con hẻm hẹp, vương vãi thùng gỗ, hộp gỗ và rác rưởi khắp nơi, đường đi tối tăm, chạy không khéo là vấp ngã ngay, nhưng Leticia vẫn không giảm tốc độ lao về phía tiếng hét, Wynn bám sát ngay sau lưng.
(Chết tiệt...... nhanh quá!)
Rock thầm thán phục trong lòng.
Wynn và Leticia từ nhỏ đã chạy nhảy trong đêm nên quen với bóng tối.
Khoảng cách giữa Rock - người không quen đường đêm - và hai người kia ngày càng xa.
"Letty, đổi vị trí đi! Bây giờ anh rành đường hơn Letty đấy!"
Wynn hét lên với Leticia đang chạy trước.
So với Leticia đi xa bốn năm, Wynn rành rẽ đường xá ở đây hơn.
"Anh trai, lại có tiếng hét nữa kìa!"
"Hướng này!"
Wynn vượt lên dẫn đầu thay Leticia.
Rock chạy theo sau hai người một đoạn.
Tiếng hét đầu tiên cậu không nghe thấy, nhưng tiếng hét vừa rồi đã lọt vào tai Rock.
──Phía trước có người bị tấn công!
Hết con hẻm là một khoảng đất trống, có vẻ là nền nhà cũ sau khi dỡ bỏ ngôi nhà hoang.
Những mảnh vỡ tường đá vương vãi khắp nơi, vài bóng người đang cố kéo lê một người bất tỉnh đi.
"Làm cái gì đấy!"
Nghe tiếng quát của Wynn, bốn bóng người vung vũ khí lao vào tấn công.
Những kẻ đang lao tới đều có vóc dáng trung bình, mặc đồ tối màu, mặt bịt kín chỉ hở đôi mắt.

(Giống bọn tấn công mình hôm trước!)
"Anh trai!"
"Letty! Đừng giết!"
Lao ra khỏi con hẻm theo sau Wynn, Leticia xông thẳng vào giữa đám người đang định tấn công Wynn, thu hút sự chú ý của tận ba tên mặc đồ đen.
Kiếm của bọn chúng phát ra ánh sáng xanh nhạt.
(Bọn này biết dùng ma pháp!?)
Cũng giống như kiếm kỵ sĩ, ma lực được truyền vào kiếm.
Nhận thấy bất lợi về sức mạnh nếu đấu trực diện như khi đấu với kỵ sĩ, Wynn trượt lưỡi kiếm của mình theo đường kiếm đối phương để gạt đi.
"Chậc!"
Tặc lưỡi, gã đàn ông lại chém tới, Wynn ngửa người ra sau né trong gang tấc rồi dùng kiếm gạt phăng cú đâm tiếp theo.
Bị chặn đứng chuỗi tấn công liên hoàn, gã lùi lại một chút thủ thế.
Kiếm của Wynn cũng được truyền ma lực, tỏa sáng xanh nhạt trong đêm.
Gã đàn ông chắc cũng nhận ra Wynn là kỵ sĩ, hoặc ít nhất là đối thủ biết dùng ma pháp truyền vào kiếm.
"Wynn!"
Tiếng Rock hét lên khi chạy tới muộn.
"Rock, mặc kệ tớ, đuổi theo bọn đang chạy trốn kia đi!"
"Rõ rồi!"
Nếu là một chọi một, dù đối thủ là kỵ sĩ dùng 《Ma Pháp Cường Hóa Cơ Thể》, chỉ cần tập trung phòng thủ thì cũng không đến nỗi thua thiệt.
Rock chạy vụt qua Wynn, đuổi theo hướng những kẻ đang kéo lê người bất tỉnh biến mất.
Để ngăn kẻ địch đuổi theo Rock, Wynn vừa kiềm chế gã trước mặt vừa liếc nhìn Leticia đang một mình cân ba tên.
Với sức mạnh thật sự của Leticia, dù là ba chấp một hay ba trăm chấp một, cô cũng chẳng thể thua khi đánh trực diện, nhưng cậu vẫn không khỏi lo lắng.
Tuy nhiên, sự lo lắng đó là thừa thãi, khi Wynn nhìn sang thì Leticia đã hạ gục hai tên và đang chuẩn bị vô hiệu hóa tên cuối cùng.
Tên đang đấu với Wynn cũng chú ý đến Leticia và thoáng lộ vẻ bối rối.
Hắn không ngờ đồng bọn lại bị hạ gục nhanh chóng bởi một cô gái mảnh mai yếu đuối như vậy, trái ngược hoàn toàn với Wynn.
Sự dao động hiện rõ trên người hắn.
Không bỏ lỡ sơ hở, Wynn chuyển sang tấn công.
Nhắm đánh bay kiếm để vô hiệu hóa đối phương.
Nhưng gã đàn ông sực tỉnh trong gang tấc, vung kiếm gạt mạnh kiếm của Wynn.
"Hự......"
Cú va chạm mạnh đến mức tê cả tay.
Do 《Ma Pháp Cường Hóa Cơ Thể》, chênh lệch sức mạnh giữa gã đàn ông và Wynn lớn như người lớn và trẻ con.
Wynn bị đánh bật lại, suýt làm rơi kiếm thì──.
"Anh trai!"
Leticia từ phía sau tung cú đá vòng cầu cực mạnh vào gáy gã đàn ông, hất văng hắn sang một bên.
Cú đá của Leticia trong trạng thái được bao bọc bởi ma lực tỏa sáng vàng kim dù cơ thể nhỏ bé.
Gã đàn ông bị đập xuống đất nảy lên hai ba lần, chắc chắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Hắn hoàn toàn mất ý thức, nằm sóng soài trên mặt đất.
"May quá. Cảm ơn Letty."
"Không sao chứ? Anh trai──ơ, anh bị thương à!?"
Nhìn mặt Wynn, Leticia trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Wynn đưa tay quệt má, cảm thấy chất lỏng nhớt dính trên đầu ngón tay.
Chắc do hưng phấn chiến đấu nên không thấy đau, nhưng có vẻ lúc né cú chém thứ hai trong gang tấc, mũi kiếm đã sượt qua mặt cậu.
"Không sao, vết xước thôi. Bọn này khá đấy."
"Chắc phải một lúc lâu nữa mới tỉnh."
Có vẻ Leticia đã dùng đòn đánh vào huyệt để vô hiệu hóa những kẻ cầm vũ khí.
Lúc đó, hai người lính gác nghe thấy tiếng ồn ào mới chạy tới.
"Bọn bây! Làm gì ở đây!?"
Để chứng tỏ không có ý thù địch với lính gác, Wynn tra kiếm vào vỏ và giải thích sự tình.
"Bọn này có thể là nhóm bắt cóc."
"Cái gì?"
"Chuyện này...... do hai người làm sao?"
Lính gác nhìn Wynn và Leticia với ánh mắt ngờ vực.
Wynn thì không nói, nhưng Leticia trông chỉ là một thiếu nữ mảnh mai yếu đuối.
Khó mà tin cô có võ nghệ cao cường.
"Đồng đội của tôi đang đuổi theo đồng bọn của chúng. Xin lỗi nhưng nhờ các anh trông chừng bọn này giúp."
"Khoan đã, các người là ai?"
Cực chẳng đã, Wynn đành tiết lộ thân phận.
"Tùy tùng của Hoàng nữ Điện hạ? Ngươ...... à không, ngài là?"
"Hiện tại không làm nhiệm vụ nên tôi mặc thường phục và không mang theo giấy tờ chứng minh. Ngoài ra, bọn chúng có thể giấu thuốc độc trong răng hàm. Nên nhét giẻ vào mồm chúng trước khi chúng tỉnh lại thì hơn."
Lính gác gật đầu nghe theo lời Wynn.
Nhìn kỹ thì bốn gã đàn ông nằm kia đều mặc đồ đen, bịt mặt đen.
So xem ai khả nghi hơn thì rõ ràng là bọn đang nằm đo sàn.
Khi nghe nói bọn bỏ chạy là những kẻ rất mạnh và đồng đội đuổi theo có thể gặp nguy hiểm, một người lính gác đề nghị đi cùng Wynn.
"Vậy cô gái này ở lại với tôi được không?"
Leticia đành phải ở lại cùng người lính gác còn lại.
Thực ra Leticia cũng muốn đuổi theo, nhưng người lính gác lo lắng cho cô gái trông như tiểu thư quý tộc nên đã đề nghị như vậy.
Cũng có khả năng cô là đồng bọn giả làm nạn nhân, nhưng với vẻ ngoài yếu đuối, nếu cô định bỏ chạy thì bắt lại cũng dễ dàng, nên anh ta giữ cô lại.
Leticia không muốn phiền phức nên không tiết lộ thân phận, đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
"Bọn này có thực lực ngang ngửa kỵ sĩ đấy. Nhanh lên thôi."
Wynn và người lính gác chạy theo hướng Rock vừa đi.
Lao vào con hẻm, Rock nhìn thấy một gã đàn ông vung lưỡi kiếm sáng xanh chém Wynn, và một tên khác đang gục xuống gập người như tôm luộc, chắc do bị đánh trúng huyệt.
Và trước mắt cậu, hai tên đồng bọn bị hạ gục trong nháy mắt, hai tên còn lại đang lúng túng.
Leticia vừa ném một tên xuống đất vừa quay sang đối mặt với hai tên kia.
(Tiểu thư Leticia thì khỏi lo rồi──)
Nhìn thì yếu đuối nhưng thực ra là 『Mạnh nhất thế giới』.
"Wynn!"
"Rock, mặc kệ tớ, đuổi theo bọn đang chạy trốn kia đi!"
Định giúp bạn đang bị ép vế, nhưng Wynn ra hiệu về phía bên kia bãi đất trống.
Nhìn theo hướng đó, Rock thấy hai gã đàn ông đang vác một người bất tỉnh bỏ chạy.
"Rõ rồi!"
Rock bắt đầu chạy.
Trên đường đi, cậu buộc phải chạy ngang qua tên đang đấu với Wynn, nhưng nhờ Wynn khéo léo kiềm chế đối thủ nên cậu đã vượt qua an toàn.
Dù vác người nhưng bọn chúng chạy rất nhanh.
(Dùng 《Ma Pháp Cường Hóa Cơ Thể》 sao?)
Khoảng cách giữa Rock và chúng ngày càng xa.
Con đường đang chạy rộng hơn con hẻm lúc nãy, đủ cho một chiếc xe ngựa đi qua.
Nhờ vậy cậu có thể chạy thoải mái mà không lo vấp ngã, nhưng──.
(Căng rồi đây. Dù đuổi kịp, nhưng một mình mình cân hai tên này không biết có lại không.)
Dùng được 《Ma Pháp Cường Hóa Cơ Thể》 nghĩa là có sức chiến đấu ngang ngửa kỵ sĩ.
Mà lại có hai tên.
『Ban cho ta sức mạnh!』
Rock cũng niệm chú 《Ma Pháp Cường Hóa Cơ Thể》.
(Một mình không bắt nổi đâu. Cứ giữ khoảng cách bám theo, đợi Wynn hoặc tiểu thư Leticia đến thì hơn.)
Nghĩ vậy, Rock giữ khoảng cách nhất định, không lại quá gần.
Khoảng cách đủ để nếu hai tên kia quay lại phản công thì cậu vẫn kịp bỏ chạy.
Tiếng bước chân của ba người vang vọng.
Trên đường không một bóng người.
Khác với khu phố đèn đỏ hay đại lộ tập trung quán xá mở muộn, các cửa hàng lác đác trên con đường này đóng cửa từ sớm.
Thi thoảng có người đi qua, nhưng thấy gã đàn ông khả nghi vác người chạy thục mạng, ai nấy đều giật mình dừng lại nhìn theo.
"Báo cho lính gác giúp tôi với!"
Vừa chạy lướt qua, Rock vừa hét lên.
Đang tăng tốc bằng ma pháp nên cậu không kịp nhìn xem người đi đường có gật đầu hay không.
(Nhưng đối phương là kỵ sĩ thì lính gác không biết dùng ma pháp chắc không làm gì được đâu.)
Ngay cả Rock cũng tự tin có thể một mình hạ gục bốn, năm lính gác.
Người như Wynn, không cần cường hóa ma pháp mà vẫn đấu ngang ngửa hoặc hơn kỵ sĩ bình thường là trường hợp đặc biệt.
Hai gã đàn ông chạy trước thi thoảng ngoái lại kiểm tra xem Rock còn đuổi theo không.
Rock vẫn giữ khoảng cách bám theo, nhưng──.
Chúng rẽ vào một góc cua.
(Làm sao đây?)
Có nguy cơ bị phục kích đánh úp ngay khúc cua.
Nhưng nếu không đuổi theo ngay, chúng có thể rẽ vào hẻm khác và mất dấu.
(Tệ nhất thì Wynn và tiểu thư Leticia chắc cũng bắt sống được bốn tên kia, nhưng không thể bỏ mặc người bị bắt cóc được.)
Nếu bị chúng áp sát tấn công hội đồng thì khả năng cao là không chạy thoát.
Nếu chỉ cần biết căn cứ của chúng thì tra khảo bọn bị bắt kia cũng ra.
Ít nhất có Leticia ở đó thì không thể nào thua được.
Sự do dự làm chậm bước chân Rock──.
(Chết tiệt! Phải đi thôi!)
Có nạn nhân thì phải đuổi theo, cậu gạt bỏ sự do dự.
Tay phải đặt lên chuôi kiếm, cảnh giác cao độ, cậu rẽ vào góc cua──.
"Á!"
Con ngựa giật mình hí vang khi thấy Rock lao ra bất ngờ, tiếng quát của người đánh xe cố ghìm cương ngựa, tiếng bánh xe nghiến trên đường.
"Thằng ngu này! Muốn chết à!"
Trong gang tấc, Rock né được cú va chạm với cỗ xe ngựa kín mít bất ngờ xuất hiện, phớt lờ tiếng chửi của người đánh xe, nhìn về phía con đường xe ngựa vừa đi tới.
(Bọn chúng biến mất rồi!)
"Này! Vừa nãy có đám người mặc đồ đen chạy qua đây đúng không!?"
"Không biết. Tao chả thấy thằng nào cả."
Con đường phía trước trống trơn không chỗ ẩn nấp, khúc cua tiếp theo còn xa tít tắp.
(Nếu vậy thì, khả năng duy nhất là!)
Thấy người đánh xe phớt lờ định cho xe đi tiếp, Rock nhảy ra chắn đường xe ngựa.
"Đứng lại, đứng lại!"
"Mày muốn bị cán chết thật à!?"
"Cho tôi kiểm tra bên trong xe được không."
"Kỵ sĩ các hạ lấy quyền gì mà làm thế!? Rất tiếc, tôi không thấy cần thiết phải đáp ứng yêu cầu đó."
(Kỵ sĩ các hạ sao!? Mình đâu có xưng là kỵ sĩ.)
Rock đang mặc thường phục.
Nhìn bề ngoài không thể biết cậu là kỵ sĩ.
Dù cậu dùng 《Ma Pháp Cường Hóa Cơ Thể》 để tăng tốc, nhưng người đánh xe chỉ nhìn thấy cậu từ lúc lao ra khỏi góc cua.
Không có chi tiết nào khẳng định cậu là kỵ sĩ cả.
"Tóm lại là, cho xem phía sau!"
"Tên kia, đây là xe ngựa của một nhân vật cao quý. Muốn tự tiện lục soát hành lý của ngài ấy, hãy đưa ra bằng chứng xác đáng chứng minh tính chính đáng của hành động đó đi!"
"Hừ......"
Thấy Rock im bặt, người đánh xe cười khẩy đắc thắng rồi cho xe đi tiếp.
Khúc cua tiếp theo của con đường này, con đường đủ rộng để vác người chạy qua còn ở rất xa.
Với khoảng thời gian đó, nếu hai tên mặc đồ đen tiếp tục chạy, chúng phải lọt vào tầm mắt của Rock trước khi rẽ vào khúc cua khác.
(Chết tiệt, quả nhiên là cỗ xe ngựa này......)
Rock cay cú nép vào lề đường nhường đường cho xe ngựa.
(Hửm? Huy hiệu này──)
Trên cửa xe ngựa có một gia huy nhỏ. Cậu khắc sâu hình ảnh đó vào trí nhớ.
Nhìn theo cỗ xe ngựa đi xa dần, Rock nghiến răng kèn kẹt, đúng lúc đó Wynn và người lính gác cũng vừa chạy tới.
(Khốn kiếp, chuyện này chưa xong đâu!)
⚝❃☽ 4☾❃⚝
Ngày hôm sau.
Nhóm Wynn đến trạm gác của đội lính gác, nơi giam giữ bốn kẻ bị bắt hôm qua.
Không chỉ có ba người trong cuộc là Wynn, Leticia và Rock, mà cả Cornelia cũng đi cùng. Cô rất ngạc nhiên và quan tâm đến sự việc xảy ra sau khi chia tay ba người đêm qua.
Với tư cách là Tùy tùng, cần hộ vệ Cornelia khi ra ngoài, Wynn thấy cô đi cùng cũng đỡ được một phần việc.
Tuy nhiên, khi vừa định thẩm vấn những kẻ bị bắt tại trạm gác, một người lính gác có mặt tại hiện trường hôm qua đã thông báo: "Chúng chết trong ngục rồi".
"Chết á!? Đùa à? Sao lại thế được!"
Giọng Rock vang vọng khắp trạm gác.
"Đã nương tay để không chết rồi mà?"
Leticia cũng ngạc nhiên hỏi người lính gác.
"Vâng. Chúng tôi cũng đã xác nhận điều đó nhưng......"
Theo lời người lính gác, khi những kẻ đó được đưa về trạm gác đêm qua, bác sĩ thuộc đội lính gác đã tiến hành điều trị.
Theo chẩn đoán của bác sĩ lúc đó, tính mạng của chúng không bị đe dọa, chỉ là bất tỉnh nhân sự thôi.
Sau khi được bác sĩ khám, những kẻ đó được các lính gác trực ban đưa xuống giam tạm tại ngục giam dưới tầng hầm trạm gác.
Tuy nhiên, vì trạm gác chỉ có một phòng giam duy nhất được yểm 《Kết Giới Phong Ma》 để giam giữ pháp sư, nên cả bốn tên đều bị nhốt chung một phòng.
Và sáng nay, khi lính gác phụ trách ngó vào định đưa bữa sáng cho tù nhân, thì thấy tất cả đều hộc máu mồm và lạnh ngắt.
"Tự sát bằng thuốc độc chăng?"
"Các anh không kiểm tra tư trang à?"
Trước câu hỏi của Wynn và Rock, người lính gác lắc đầu.
"Không, chúng tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng tư trang. Khi bác sĩ khám cũng đã kiểm tra xem có giấu thuốc độc trong miệng không rồi."
"Hay là tuồn vào từ bên ngoài? Qua cửa sổ chẳng hạn."
Trước giả thuyết của Rock, người lính gác cũng lắc đầu.
"Như tôi đã nói, nhà giam ở đây nằm dưới tầng hầm. Trong đó phòng giam yểm 《Kết Giới Phong Ma》 nằm ở vị trí sâu nhất, không thể xâm nhập từ bên ngoài được."
"Có thể dẫn chúng tôi xuống xem phòng giam nơi bốn tên đó chết được không?"
Nhóm Wynn theo sự hướng dẫn của lính gác đi xuống tầng hầm.
Ngục tối có sáu phòng, lối đi, tường và trần nhà đều làm bằng đá. Các phòng đều được ngăn bằng song sắt, mỗi phòng có ba bốn tù nhân đang nằm hoặc ngồi, nhìn chằm chằm vào những người vừa đi xuống cầu thang.
Có vẻ điều kiện vệ sinh không tốt lắm, vừa xuống hầm là mùi hôi thối xộc lên mũi, khiến Leticia và Cornelia đồng loạt bịt mũi nhăn mặt.
"Này, mấy em gái. Xinh thế. Chơi với anh không? Hí hí hí......"
Vừa lườm tên tù nhân bất kính đang định thò tay qua song sắt về phía các cô gái, người lính gác vừa dẫn đường.
"Chà, ở đây chủ yếu giam giữ mấy tên say rượu đánh nhau hoặc trộm cắp vặt thôi. Chắc các vị cũng biết, tội phạm nghiêm trọng sẽ được chuyển đến các chi nhánh lính gác ở Đông Tây Nam Bắc để thẩm vấn, sau khi xác định tội danh sẽ chuyển đến cơ sở giam giữ tội phạm chuyên biệt. Theo dự định thì hôm nay cũng sẽ chuyển bọn chúng đến chi nhánh, nhưng mà......"
Vừa giải thích, người lính gác vừa dẫn ba người đến trước cánh cửa sắt ở cuối hành lang: "Đây ạ".
Chỉ riêng phòng này cửa làm bằng tấm sắt dày và nặng chứ không phải song sắt.
Có một ô cửa nhỏ ngang tầm mắt để quan sát và một khe hở phía dưới để đưa thức ăn.
"Như tôi đã nói, trong phòng giam này có yểm 《Kết Giới Phong Ma》, người đeo còng tay này sẽ không thể sử dụng ma pháp."
Người lính gác lấy chiếc còng tay kim loại treo trên tường xuống cho bốn người xem.
Rồi mở khóa và đẩy cửa phòng giam ra.
Tường bên trong làm bằng đá.
Vì ở dưới hầm nên không có cửa sổ lấy sáng, ngoài cửa sắt ra chỉ có một lỗ thông gió nhỏ thông ra bên ngoài.
Cornelia, người chuyên về phụ ma pháp, vào trong kiểm tra tường nhưng không thấy gì bất thường.
"Đúng là có cảm giác sức lực bị rút khỏi cơ thể thật."
Wynn không cảm thấy gì đặc biệt, nhưng Rock có vẻ khó chịu.
Dù không đeo còng tay nhưng có vẻ kết giới vẫn có chút ảnh hưởng.
"Ma pháp 《Kết Giới Phong Ma》 ở đây có vẻ được tạo ra bởi một người có tay nghề rất cao. Chắc phải là Ma đạo sư Cung đình có thứ bậc."
"Vâng, đúng như ngài nói."
Thấy Cornelia có vẻ là tiểu thư quý tộc hoặc người có thân phận cao quý, người lính gác trả lời cung kính.
Khi người lính gác nói tên vị Ma đạo sư Cung đình đã yểm ma pháp cho phòng giam này, Cornelia gật đầu tán thưởng. Đó là tên của một vị Ma đạo sư Cung đình lừng danh đã phục vụ Đế quốc từ rất lâu trước khi Cornelia ra đời.
"Nếu là ma pháp do người đó dựng lên, trừ khi là người sở hữu sức mạnh phi thường, còn không thì sẽ bị phong ấn ma pháp."
"Ưm...... kết giới cỡ này thì chắc em vẫn dùng được ma pháp đấy."
Cầm chiếc còng tay lên, Leticia phát biểu khiến người lính gác trố mắt ngạc nhiên.
"Tôi nghe nói 《Kết Giới Phong Ma》 ở phòng giam này mạnh đến mức ngay cả Ma đạo sư Cung đình có thứ bậc cũng chỉ có thể niệm được những ma pháp đơn giản thôi mà...... Quả nhiên quý tộc có lượng ma lực dồi dào thật đấy."
Người lính gác lộ vẻ thán phục.
"Vậy tức là, có khả năng ai đó đã dùng ma pháp nào đó để sát hại bốn người này sao?"
"Không, không có chuyện đó đâu."
Trước câu hỏi đầy hy vọng của người lính gác, Wynn phủ nhận ngay lập tức.
"Tôi không nghĩ có nhiều người sở hữu lượng ma lực ngang ngửa cô ấy đâu."
《Thất Trùng Kết Giới Ma Pháp Trận》, phòng tuyến cuối cùng đáng tự hào của Đế quốc, phải dùng đến nghi thức quy mô lớn và bảy tòa tháp khuếch đại hiệu quả ma pháp mới kích hoạt được.
Một trong những bí mật tối thượng của ma pháp.
Ngay cả với ma pháp đó, việc phong ấn được ma lực của Leticia hay không vẫn là dấu hỏi.
Dù người tạo ra kết giới là Ma đạo sư Cung đình lừng danh, nhưng 《Kết Giới Phong Ma》 do cá nhân tạo ra chứ không phải ma pháp nghi thức thì đương nhiên không thể phong ấn được ma lực của cô ấy.
Ngoài Leticia, nếu có ai bị ném vào đây mà vẫn dùng được ma pháp, theo Wynn biết thì chỉ có 『Đại Hiền Giả』 Tiara Skyrs Welfa.
Có thể những High Elf giống cô ấy cũng dùng được.
Nhưng thay vì nghĩ một nhân vật tầm cỡ như vậy đến tận đây, thì nên nghĩ đến các phương pháp khác hợp lý hơn.
Không tìm được manh mối gì ở ngục tối, bốn người quay trở lại trạm gác.
Họ được dẫn vào phòng tiếp khách.
Người lính gác tiếp đón họ nói sẽ đi chuẩn bị trà rồi rời khỏi phòng.
"Khả năng cao là bị bịt đầu mối rồi."
"Chết tiệt......"
Khi chỉ còn lại bốn người, Wynn mở lời.
Rock đấm mạnh tay phải vào lòng bàn tay trái đầy cay cú.
"Nhưng làm sao mang thuốc độc vào trong ngục được nhỉ. Người lính gác lúc nãy có vẻ không nói dối đâu? Anh trai."
"Có thể kẻ bịt đầu mối là người bên trong."
"Nếu vậy thì hung thủ phải là nhân vật có ảnh hưởng đến đội lính gác."
"Chúng ta có thể điều tra vụ việc xảy ra tại trạm gác của đội lính gác không nhỉ?"
Rock nói khi nhìn về phía cánh cửa người lính gác vừa đi ra.
"Trước tiên chắc phải để đội lính gác điều tra nội bộ đã. Hơn nữa, dù có phát hiện sai phạm thì cũng là việc của Hiến binh."
Đội trưởng đội lính gác đứng đầu trạm gác có địa vị thấp hơn kỵ sĩ.
Nhưng cấp trên của đội lính gác là các kỵ sĩ cao cấp hoặc quý tộc.
Trưởng chi nhánh của bốn chi nhánh ở Đế đô là kỵ sĩ cấp Thiên kỵ trưởng, còn Tổng trưởng là Tử tước mang hàm Vạn kỵ trưởng.
Tù nhân bị giết trong ngục của trạm gác là bê bối của đội lính gác.
Chắc chắn bộ phận nội vụ của đội lính gác sẽ tiến hành điều tra trước.
Kỵ sĩ đoàn can thiệp trước khi cuộc điều tra đó diễn ra sẽ là hành vi vượt quyền.
Dù nhóm Wynn là người trực tiếp bắt giữ, nhưng chưa chắc bốn gã đàn ông đó có liên quan đến vụ án mà đội Lloyd của Rock đang theo đuổi.
Trong tình hình hiện tại, Rock──Kỵ sĩ đoàn rất khó nhúng tay vào điều tra.
"Chỉ còn cách báo cáo với Đội trưởng, rồi nhờ ngài ấy cập nhật khi có báo cáo điều tra thôi...... Còn lại là gia huy trên xe ngựa."
Rock nhìn xuống tờ giấy gai dầu trên tay.
Cậu đã vẽ lại gia huy dựa theo trí nhớ.
"Vẽ thế này thì chịu, không nhận ra được đâu."
"Letty và tiểu thư Cornelia thấy sao?"
"Chỉ thế này thì tớ cũng chịu. Gia huy quý tộc nhiều lắm."
Leticia cũng lắc đầu.
"Em thì chịu chết, mù tịt về gia huy quý tộc."
"Hay là đến Viện Gia Huy tra thử xem? Ở đó quản lý tất cả gia huy, nhờ quan chức ở đó cho xem tài liệu chắc là được."
"Phải rồi, thử đến Viện Gia Huy xem sao."
Vừa lúc Rock gật đầu đồng ý với đề xuất của Cornelia thì người lính gác mang trà quay lại.
"Phải rồi. Còn một chuyện nữa tôi muốn hỏi......"
Khi Rock kể về những vụ mất tích gần đây ở khu ổ chuột, người lính gác lộ vẻ bối rối.
"Khu ổ chuột à...... chỗ đó ngay cả chúng tôi cũng khó nắm bắt tình hình. Vốn dĩ cư dân ở đó phần lớn đều coi chúng tôi là kẻ thù mà."
Khu ổ chuột vốn được hình thành bởi những người cùng đường tuyệt lộ dạt về.
Những người nợ nần chồng chất trốn nợ trong đêm, những người mất làng mạc do thiên tai như đói kém, lũ lụt hay do ma vật tàn phá, cực chẳng đã phải lên thành phố nhưng không tìm được việc làm, sa cơ lỡ vận.
Không phải tất cả, nhưng nhiều người trong số họ sa vào con đường tội phạm, nên đối đầu với các tổ chức giữ gìn trật tự trị an.
"Để xem nào...... nếu cư dân khu ổ chuột muốn nhờ giải quyết vụ việc, tôi nghĩ họ sẽ đến Guild Mạo Hiểm Giả thay vì đội lính gác. Tuy mất phí, nhưng có thể thuê mạo hiểm giả tân binh với giá rẻ, và họ thường nắm bắt thông tin trong thế giới ngầm tốt hơn chúng tôi nhiều."
"Guild Mạo Hiểm Giả sao. Nghe cũng có lý."
"Nếu là Guild Mạo Hiểm Giả thì để tớ đi cho. Tớ có người quen ở đó. Việc Ceri nhờ không phải việc của Kỵ sĩ đoàn, nên với Rock là làm ngoài giờ đúng không?"
"Thì đúng là vậy."
"Tớ sẽ đến đó hỏi thử xem."
"Chẳng lẽ anh định quay lại làm mạo hiểm giả?"
"Đâu có nhận ủy thác chính thức đâu mà làm, chỉ đến hỏi chuyện thôi."
Wynn cười đáp lại Leticia đang chồm người tới hỏi.
"Còn công việc Tùy tùng nữa mà."
"Em cũng hứng thú với Guild Mạo Hiểm Giả. Em muốn đi cùng."
"Vậy Wynn, tiểu thư Cornelia và tiểu thư Leticia đi Guild Mạo Hiểm Giả, còn mình tôi đi Viện Gia Huy à...... Sao tự nhiên thấy bực mình cái cách chia nhóm này thế nhỉ......"
Dù sao thì chuyện của Ceri cũng chưa chắc liên quan đến nhiệm vụ của nhóm Rock.
Wynn và mọi người chỉ giúp đỡ vì tình nghĩa, đối với Rock thì rất đáng quý, nên bực mình là vô lý──.
(Biết là thế nhưng vẫn thấy ức chế......)
Vừa ra khỏi trạm gác, lúc chia tay ba người đi Guild Mạo Hiểm Giả, Rock vỗ Bốp! một cái thật mạnh vào lưng Wynn.
"Ái da! Làm cái gì thế!"
"Im đi!"
Rock gạt phắt lời kháng nghị rơm rớm nước mắt của Wynn.
"Biết được gì thì báo ngay cho tớ nhé?"
"À, ừ. Biết rồi. Gặp lại sau."
Wynn bối rối nhìn Rock nói như thể dằn mặt, rồi bước đi, kẹp giữa hai bên là Leticia và Cornelia.
Nhìn theo bóng lưng họ, Rock bắt đầu bước về phía Viện Gia Huy với tâm trạng hơi hậm hực.
(Nhìn cảnh đó thì ai mà chẳng muốn đấm cho một phát chứ!)
⚝❃☽ 5☾❃⚝
Sau khi chia tay Rock, bộ ba Wynn, Leticia và Cornelia đến chi nhánh phía Đông của Guild Mạo Hiểm Giả Simurg, nơi Wynn từng làm việc khi còn là mạo hiểm giả.
Bước vào Guild là một sảnh lớn, phía trong cùng là quầy tiếp tân, nơi trung gian giữa mạo hiểm giả và người ủy thác.
"Ủa? Sao không khí có vẻ căng thẳng thế nhỉ?"
Leticia kéo tay áo Wynn hỏi nhỏ.
"Ừ. Cảm giác yên ắng hơn mọi khi, hay nói đúng hơn là u ám......"
Nghề mạo hiểm giả thường xuyên đối mặt với nguy hiểm.
Sau khi hoàn thành công việc trở về, họ thường vui vẻ ăn mừng vì đã sống sót và kiếm được tiền.
Tất nhiên không phải mạo hiểm giả nào cũng vậy, nhưng đa phần đều có tính cách lạc quan.
Nhưng hôm nay, trên khuôn mặt của mọi mạo hiểm giả tụ tập ở đây đều phảng phất nét u buồn. Cũng có vài nhóm đang ồn ào, nhưng họ cũng cố gắng kiềm chế hơn thường lệ, tạo nên bầu không khí trầm lắng lạ thường.
"Chắc có nhóm nào gặp tai nạn rồi."
Leticia hạ giọng nói với Wynn.
Bầu không khí này thường xuất hiện khi có nhóm nào đó mất đi thành viên hoặc bị tiêu diệt toàn bộ trong khi làm nhiệm vụ.
Nghề mạo hiểm giả là công việc đầy rẫy nhân quả, tranh giành nhiệm vụ béo bở, đôi khi còn trở thành kẻ thù của nhau, nhưng những người cùng thuộc một Guild thường có cảm giác liên kết và tình đồng đội rất mạnh mẽ.
Hơn nữa trong nghề này, chuyện xảy ra với nhóm khác hôm nay có thể xảy ra với mình ngày mai.
Hồi nhỏ, Wynn và Leticia cũng từng trải qua vài lần không khí trong Guild trầm xuống vì tai nạn như thế này.
Wynn xoa đầu Leticia nhẹ nhàng như để an ủi, rồi lấy lại tinh thần hướng về phía quầy tiếp tân.
Tại quầy có ba nhân viên đang tiếp mạo hiểm giả, nhưng Wynn vừa nhìn thấy người ngồi giữa thì khuôn mặt bừng sáng, rảo bước đi tới.
Đó là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi.
Có lẽ do hai nhân viên nữ bên cạnh trẻ trung xinh đẹp nên hầu hết mạo hiểm giả đều xếp hàng ở chỗ họ, khiến trước mặt cậu thanh niên này vắng tanh.
Cậu ta đang ngáp dài ngáp ngắn nhìn tài liệu vẻ chán chường, nhưng khi thấy Wynn đến gần thì ngẩng đầu lên.
"Ô, chào mừng đến với Guild Mạo Hiểm Giả──ủa, Wynn!? Này này, Wynn đấy à! Còn kia chẳng lẽ là bé Letty!?"
Ban đầu cậu ta định chào theo bài, nhưng vừa nhìn thấy mặt Wynn và Leticia thì mừng rỡ chồm người qua quầy.
Khí thế và giọng nói lớn của cậu ta khiến hai nữ nhân viên bên cạnh và các mạo hiểm giả đang nói chuyện với họ giật mình quay sang nhìn.
"Ha ha, lâu rồi không gặp. Anh Pourat."
"Em chào anh Pourat."
Leticia đi sau Wynn cũng nhận ra người quen, cười tươi chào hỏi.
Pourat Weaver.
Người bạn lớn tuổi từng lập nhóm cùng hai người khi làm mạo hiểm giả, đã cùng nhau thực hiện nhiều nhiệm vụ.
"Chà, lâu lắm rồi không gặp bé Letty. À không, giờ gọi bé Letty thì không ổn lắm nhỉ."
Quả không hổ danh nhân viên Guild, Pourat biết cô bé nhỏ nhắn từng làm việc cùng mình chính là Dũng giả Leticia Van Mavis, người lập chiến công vĩ đại tiêu diệt Ma Vương và đang trở thành huyền thoại sống.
Thấy Pourat thì thầm vẻ e dè nhìn xung quanh, Leticia khẽ lắc đầu.
"Cứ gọi là Letty đi anh Pourat. Mà sao anh lại ngồi ở quầy tiếp tân thế?"
"À phải rồi. Letty không biết nhỉ. Thực ra anh Pourat, sau khi em đi──"
Wynn nhớ lại lý do Pourat giải nghệ mạo hiểm giả, giọng trầm xuống vẻ ái ngại, nhưng Pourat lại cười xòa vui vẻ.
"Đừng làm mặt nghiêm trọng thế chứ Wynn. Bé Letty à, hồi trước anh bị thương ở chân trong lúc làm nhiệm vụ nên giải nghệ rồi."
Trong một lần nhận nhiệm vụ thảo phạt sơn tặc, Pourat bị trúng mũi tên độc vào đùi phải. Dù giữ được mạng nhưng di chứng khiến chân phải anh bị tật, đi lại khập khiễng.
Với cái chân không còn lành lặn, anh không thể tiếp tục nghề mạo hiểm giả đầy rẫy nguy hiểm.
May mắn thay, quầy tiếp tân Guild đang thiếu người, nhờ sự sắp xếp của Guild Master mà Pourat được nhận vào làm nhân viên.
"Ra là vậy, chuyện đó xảy ra sau khi em đi......"
Leticia lộ vẻ đau lòng.
Cô nhớ lại hình ảnh Pourat từng mơ ước trở thành mạo hiểm giả vĩ đại.
Nhưng trái ngược với thái độ của Leticia, Wynn và Pourat nhìn nhau cười.
"Nè Letty. Em có biết tại sao lúc anh Pourat buộc phải giải nghệ thì Guild lại trống chỗ nhân viên không?"
Wynn nở nụ cười tinh quái hiếm thấy.
"Hả? Tại sao á...... Thì chắc có ai đó nghỉ việc thôi chứ gì?"
Leticia chớp mắt nhìn Wynn rồi lại nhìn Pourat.
Pourat đang cười tủm tỉm.
"Em còn nhớ chị Lulia không?"
"A, có! Người mà anh Pourat thích đúng không!"
Lulia là tên nữ nhân viên tiếp tân ở Guild hồi Wynn và Leticia còn nhỏ.
Người đã chăm sóc rất nhiều cho hai mạo hiểm giả nhí.
"Chị Lulia. Giờ tên là Lulia Weaver rồi đấy."
"Lulia Weaver? Lulia...... Weaver! Pourat Weaver!"
Leticia bừng tỉnh, nhìn Pourat với vẻ mặt rạng rỡ, Pourat gãi đầu ngượng ngùng.
"Lúc đó Lulia sắp sinh em bé nên định nghỉ việc. Đứa bé sắp được ba tuổi rồi. Nên công việc hiện tại tốt hơn nhiều so với làm mạo hiểm giả nguy hiểm."
"Thật á! Thật sao!? Chúc mừng anh chị! Oa, em muốn gặp chị Lulia quá! Muốn xem em bé quá!"
Leticia mở to mắt, hào hứng chúc mừng.
"Ừ, cảm ơn em. Hôm nào ghé nhà anh chơi. Lulia chắc vui lắm."
"Vâng, anh trai. Hôm nào mình cùng đi nhé."
"Ừ, nhất định rồi."
"Với lại, anh cũng muốn cảm ơn bé Letty."
Bỗng nhiên Pourat nghiêm mặt, cúi đầu trước Leticia.
"Cảm ơn em. Nhờ tiểu thư Leticia mà con anh được sống trong một thế giới có tương lai và hy vọng. Anh thực sự biết ơn em."
"......Không có gì đâu anh. Hôm nào cho em gặp cháu nhé."
Bất ngờ trước lời cảm ơn trịnh trọng của Pourat, nhưng Leticia nở nụ cười xinh đẹp, Pourat cũng ngượng ngùng cười gật đầu.
"Mà công nhận...... lớn nhanh thật đấy...... Hồi đó đã xinh xắn rồi, giờ thì đẹp rạng ngời luôn. Biết từ bé tí mà giờ nhìn thế này...... chà...... cảm khái thật."
Pourat gật gù đầy xúc động.
"Này anh Pourat...... nói chuyện nghe như ông già ấy?"
"Ha ha ha, ấn tượng của anh về bé Letty là lúc nào cũng nhồm nhoàm ăn cái gì đó, lon ton chạy theo sau Wynn thôi."
"Tiểu thư Leticia ham ăn đến thế cơ ạ?"
"Làm gì có chuyện đó! Không có...... đâu."
Bị Cornelia trêu, Leticia lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận.
Lúc này Pourat mới nhận ra ngoài Leticia, Wynn còn dẫn theo một cô gái nữa, anh chồm qua quầy kẹp cổ Wynn.
"Mày, không chỉ bé Letty mà còn dẫn theo một em xinh tươi nữa! Bắt cá hai tay à!?"
"Kh-Không phải đâu!"
"Gì thế Wynn. Chẳng phải mày thành kỵ sĩ rồi sao? Hay là thấy công việc kỵ sĩ sang trọng không hợp nên bỏ về làm mạo hiểm giả? Mày thì chỗ anh luôn chào đón nhé?"
"Đã bảo không phải mà! Hôm nay em đến đây vì muốn hỏi chút thông tin thôi."
"Thế à. Tưởng quay lại làm mạo hiểm giả chứ. Mà, em với bé Letty vẫn còn tên trong danh sách đăng ký của Guild, nên biết gì anh sẽ nói."
Wynn vỗ bồm bộp vào cánh tay đang siết chặt của Pourat.
"Anh Pourat...... ngạt thở thật đấy......"
Thoát khỏi tay Pourat, Wynn vừa thở hổn hển vừa xoa cổ.
"Cô ấy là ừm...... bạn học ở trường Kỵ sĩ."
"Bạn á? Gì chứ. Không nói tên được à?"
"Có chút chuyện, nên là......"
Pourat nhìn Wynn vẻ nghi ngờ, nhưng rồi chợt nhận ra điều gì đó.
Anh từ từ nhìn quanh, rồi nhờ đồng nghiệp phía sau trực thay quầy.
"Này Wynn. Lại đây."
Cầm lấy cây gậy dựng bên ghế, Pourat kéo lê cái chân phải tật nguyền dẫn ba người lên tầng hai Guild.
Tầng hai của chi nhánh phía Đông Guild Mạo Hiểm Giả Simurg có các phòng riêng, thường được cho thuê khi người ủy thác và mạo hiểm giả muốn bàn chuyện kín.
Dẫn nhóm Wynn vào một phòng, Pourat mở lời.
"Rồi Wynn. Anh cũng đoán sơ sơ rồi, nhưng vị này là ai?"
"Vâng. Giới thiệu lại nhé anh Pourat. Đây là tiểu thư Cornelia. Còn thưa tiểu thư Cornelia, đây là anh Pourat, mạo hiểm giả đã giúp đỡ tôi và Letty hồi nhỏ. Hiện tại anh ấy là nhân viên Guild."
"Hân hạnh được gặp. Tôi là Cornelia."
Cornelia cúi đầu lịch sự.
"Biết ngay mà", Pourat lẩm bẩm nhỏ.
"Thần không biết lễ nghi phép tắc, xin thứ lỗi nếu có gì thất lễ. Rất vinh dự được diện kiến Hoàng nữ Điện hạ Cornelia."
Gập cái đầu gối phải cứng đơ xuống, anh cố gắng quỳ một gối chào.
"Xin hãy đứng lên. Hiện tại tôi chỉ là học sinh trường Kỵ sĩ thôi. Nếu có thể, xin hãy đối xử với tôi như vậy."
Nghe Cornelia nói, Pourat cúi đầu lần nữa rồi đứng dậy.
Mời ba người ngồi ghế, anh cũng ngồi xuống đối diện.
"Anh Pourat giỏi thật, nhận ra ngay tiểu thư Cornelia là Hoàng nữ Điện hạ."
"Đương nhiên, thông tin là mạng sống của mạo hiểm giả mà. Chuyện thường dân làm Tùy tùng Hoàng nữ thì ai nhanh nhạy chút là biết ngay. Nhất là dân thuộc chi nhánh phía Đông này. Wynn là tên thường dân trong lời đồn, đi cùng Wynn là tiểu thư quý phái. Lại còn là bạn trường Kỵ sĩ mà khó xưng tên, thì đoán ra ngay thôi."
Wynn gật đầu.
"Nhưng mà, được nói chuyện với Hoàng nữ Điện hạ thế này...... Chuyện này phải ghi vào gia phả truyền cho con cháu đời sau mới được."
"Ơ kìa anh Pourat? Em cũng là con gái Công tước mà......"
"Ha ha ha, nói mới nhớ bé Letty cũng là quý tộc ha. Mà nói đúng hơn là anh không thể tin nổi mình từng làm mạo hiểm giả cùng Dũng giả...... Theo một nghĩa nào đó, anh cũng là thành viên nhóm Dũng giả nhỉ?"
"Vâng. Cũng có thể coi là vậy."
"Thật luôn! Hôm nào phải nhờ thi nhân làm bài thơ về thời đó mới được. Mà này, cái đó, nói sao nhỉ...... từ khi quen biết bọn em, toàn chuyện không thể tin nổi xảy ra."
"Em có làm gì đâu."
"Không tự giác à? Mà thôi kệ. Em bảo muốn hỏi thông tin, cụ thể là gì?"
"Thực ra là......"
Wynn kể lại cho Pourat chuyện nhiều người mất tích ở khu ổ chuột gần đây mà Ceri đã kể.
"À, chuyện đó hả."
Nghe xong, Pourat lộ vẻ mặt nghiêm trọng.
"Thực ra, mạo hiểm giả thuộc Guild mình cũng có người mất tích. Mà là nhiều người......"
"Hả?"
Ba người nhóm Wynn ngạc nhiên nhìn nhau.
"Thấy không khí trong Guild u ám không? Nếu cả nhóm mất tích thì còn nghĩ là gặp rắc rối trong công việc, nhưng đằng này có vẻ không phải vậy."
Điểm chung của những mạo hiểm giả mất tích là 『Mất tích tại Đế đô Simurg hoặc vùng lân cận』, 『Đa số là tân binh, mất tích sau khi tách nhóm đi lẻ』, và 『Biết sử dụng ma pháp』.
"Biết sử dụng ma pháp......"
"Đúng vậy. Mạo hiểm giả biết dùng ma pháp đàng hoàng không nhiều, nhưng những người mất tích hầu hết đều biết dùng ma pháp ở mức độ nào đó."
"Xin lỗi......"
Nghe cuộc đối thoại giữa Wynn và Pourat, Cornelia rụt rè giơ tay.
"Vụ bắt cóc tiểu thư quý tộc mà nhóm Rock đang điều tra, có vẻ cũng liên quan nhỉ? Quý tộc đa phần đều là pháp sư mà."
"Đúng thật......"
"Có khi liên quan thật đấy."
Thấy Wynn trầm ngâm, Pourat nói.
"Về chuyện người mất tích ở khu ổ chuột mà Wynn nghe được, Guild Mạo Hiểm Giả cũng nhận được vài yêu cầu tìm kiếm. Và điểm chung của những người mất tích đó là biết sử dụng ma pháp."
"Biết sử dụng ma pháp mà lại sống ở khu ổ chuột sao ạ?"
Thấy Cornelia ngạc nhiên ngây thơ, Pourat cười khổ.
Người biết dùng ma pháp rất quý hiếm. Và để dùng được ma pháp cần hiểu lý thuyết, đó là bằng chứng của việc có học thức.
Cornelia không thể tin được những người như thế lại không tìm được việc làm và phải sống nghèo khổ.
"Ở đâu cũng có những người không hòa nhập được với xã hội và sa cơ lỡ vận thôi cô ạ."
Pourat không có ý trách Cornelia, nhưng thầm nghĩ đúng là Hoàng nữ Điện hạ không biết sự đời.
"Chỉ nhắm vào mạo hiểm giả tân binh, chắc là sợ bị đánh trả nhỉ?"
"Trong số mạo hiểm giả lão luyện cũng có những cao thủ ngang ngửa kỵ sĩ mà. Nếu thực hiện hành vi phạm tội với điều kiện nhắm vào người biết dùng ma pháp, thì nhắm vào tân binh là tự nhiên nhất."
Wynn trả lời câu hỏi của Leticia.
Thực lực của người dùng ma pháp không thể đo bằng vẻ bề ngoài.
Điển hình nhất là Leticia đang ngồi thu lu bên cạnh Wynn đây.
"Có lẽ nên hỏi xem người lính đánh thuê mà chị Ceri nhắc đến có biết dùng ma pháp không."
Nghe Cornelia nói, Wynn và Leticia gật đầu.
"Hỏi tên người lính đánh thuê đó rồi tra bên Guild Lính Đánh Thuê xem sao."
"Này Wynn."
Thấy Wynn định đứng dậy đi ngay, Pourat gọi lại.
"Vụ này, Guild Master đang định ra chỉ định ủy thác cho mạo hiểm giả cao tay điều tra với tư cách là nhiệm vụ từ Guild, hay là cậu nhận vụ này đi?"
"Em á?"
"Thực lực của cậu thì không cần bàn cãi rồi."
"Ưm, nhưng hiện tại em......"
Vị trí của Wynn là Tùy tùng của Cornelia.
Wynn tuy hứng thú với vụ án, nhưng cậu nghĩ sau khi tra cứu tung tích người lính đánh thuê Ceri nhờ ở Guild Lính Đánh Thuê, cậu nên giao lại cho nhóm Rock.
"Ồ, tôi thấy được đấy chứ."
"Tiểu thư Cornelia?"
"Tôi cũng muốn thử làm công việc mạo hiểm giả một lần."
Cornelia gật đầu cái rụp với vẻ mặt thích thú.
"Nhưng nguy hiểm lắm. Đã có bao nhiêu người mất tích rồi đấy."
Wynn muốn ưu tiên sự an toàn của Cornelia, nhưng,
"Ơ kìa, chẳng phải Wynn sẽ bảo vệ tôi sao?"
"Tất nhiên là tôi định như vậy rồi......"
Cornelia nhìn Wynn với ánh mắt tinh nghịch đầy ẩn ý, khiến vai Leticia giật nảy lên.
Thấy cảnh ba người, Pourat mỉm cười đầy thấu hiểu.
"Wynn, em cũng vất vả ghê nhỉ......"
Giọng nói chứa đựng sự cảm thông sâu sắc.
"Chà, anh hiểu Wynn lo cho sự an toàn của Hoàng nữ Điện hạ. Vậy coi như nhiệm vụ trả thưởng theo thành quả nhé? Nếu thấy nguy hiểm thì bỏ cũng được."
"Nhiệm vụ thế cũng được ạ?"
"Ừ."
Thấy Wynn ngạc nhiên hỏi lại, Pourat gật đầu.
"Nghe nói Kỵ sĩ đoàn cũng đang hành động phải không. Nếu vụ bên này và vụ Kỵ sĩ đoàn đang theo đuổi có liên quan, thì bên anh cũng chẳng cần phải sồn sồn lên làm gì."
"Hiểu rồi. Nếu vậy thì được."
"Nói tóm lại là. Nếu Kỵ sĩ đoàn sắp giải quyết xong vụ án thì báo cho bên anh một tiếng là được."
Wynn gật đầu, nắm lấy tay Pourat đưa ra.
0 Bình luận