⚝❃☽ 1☾❃⚝
Trong căn phòng tối om, một ma đạo sư đang đứng.
Hắn mở cuốn sách cổ dày cộp, lật trang với tốc độ không tưởng, mắt lướt nhanh qua nội dung, đọc xong liền vứt xuống chân và vớ lấy cuốn tiếp theo. Dưới chân hắn, những cuốn sách đọc dở chất thành đống lộn xộn.
Cánh cửa mở ra với tiếng kêu két chói tai, ánh sáng tràn vào phòng.
Không khí bên ngoài ùa vào, cuốn theo những hạt bụi bay lơ lửng trong luồng sáng.
Người đàn ông bước vào nhíu mày trước cảnh tượng đó, vừa xua tay gạt bụi vừa cất tiếng hỏi tên ma đạo sư đang mải đọc sách chẳng thèm để ý đến mình.
"Thế nào? Cơ sở nghiên cứu ta chuẩn bị có ổn không?"
"Chậc...... Được đấy. Cả cơ sở vật chất, lẫn dược phẩm, dụng cụ, ma cụ dùng cho nghiên cứu. Và cả những tài liệu, sách ma đạo quý hiếm mà tôi hằng mong ước nhưng không có cách nào sở hữu. Tất cả đều vượt xa tưởng tượng. Cảm ơn nhé, Jade. Nhờ cậu cả đấy."
"Hừ, nhìn thái độ của ngươi thì chẳng thấy chút biết ơn nào cả."
Tuy trả lời nhưng tên ma đạo sư vẫn dán mắt vào cuốn sách, không thèm ngẩng đầu lên. Jade Van Kleifdorf thoáng vẻ khó chịu, nhìn quanh căn phòng lờ mờ sáng nhờ ánh nắng hắt vào.
Ngoài đống sách vứt bừa bãi, còn có những lọ thuốc quý giá được vận chuyển từ phương Đông xa xôi, những khối kim loại lạ, thủy tinh mài bóng, những viên ngọc làm từ đá quý đủ loại... vô số vật phẩm khả nghi nằm lăn lóc mà Jade chẳng biết dùng để làm gì.
"Chậc chậc. Đóng cửa nhanh hộ cái? Ánh nắng làm biến chất dược phẩm quý đấy."
Thái độ xấc xược, hoàn toàn không phù hợp khi nói chuyện với con trai trưởng nhà Hầu tước.
Nhưng Jade không trách cứ, ngoan ngoãn đóng cửa theo lời tên ma đạo sư.
Hắn biết những thứ vứt lăn lóc trong phòng này đều là những vật phẩm đắt giá có thể gọi là báu vật.
Ví dụ như cái lọ thủy tinh nhỏ chứa chút chất lỏng nhập từ phương Đông vừa lăn đến chân hắn. Chỉ riêng nó thôi chắc cũng đủ cho dân thường ăn chơi nhảy múa vài tháng.
Khi cửa đóng lại, nguồn sáng biến mất, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Chỉ có ánh lửa chập chờn từ cây nến trên tay người đàn ông soi sáng yếu ớt căn phòng.
Không, khi mắt đã quen với bóng tối, có thể thấy vài viên ngọc hay những vật thể trông như que gỗ đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Tất cả đều là ma cụ đã được yểm ma pháp.
"Tiến độ đến đâu rồi?"
"Với chừng này vật tư và tài liệu, chắc chắn nghiên cứu sẽ hoàn thành sớm hơn dự kiến ban đầu nhiều."
Cuối cùng tên ma đạo sư cũng ngẩng lên khỏi cuốn sách, vươn vai một cái thật dài.
Nhưng không thể thấy rõ mặt hắn.
Vì chiếc mũ trùm đầu kéo sụp xuống, trong ánh sáng lờ mờ chỉ thấy loáng thoáng khuôn miệng.
Vừa vươn vai, hắn vừa ném cuốn sách đang đọc xuống sàn.
"Nhưng mà thiếu vật thí nghiệm. Dạo này chẳng thấy đưa đến nữa là sao?"
"Biết làm sao được. Lũ lãnh chúa biên cương đang tăng cường cảnh giác lãnh địa của chúng. Nhờ Petersia thu hút sự chú ý nên mục đích của chúng ta chưa bị lộ, nhưng cũng cần phải tém tém lại một chút."
"Bên phía Petersia không nổi giận à?"
"Đã dàn xếp ngầm rồi. Tranh thủ lúc Hoàng tộc, quan lại và Kỵ sĩ đoàn đang dồn mắt vào Petersia, ta muốn đẩy nhanh kế hoạch."
"Chậc. Chuyện chính trị giao cho cậu. Tôi chỉ muốn chứng minh thành quả nghiên cứu mà sư phụ để lại thôi."
"Mà này, tại sao ngươi lại đòi chuẩn bị phòng nghiên cứu trong Hoàng cung? Việc mang những nguyên liệu cấm vào sẽ khó khăn hơn trước nhiều đấy?"
Trước câu hỏi của Jade, gã nhún vai.
"Chậc. Này nhé Jade. Dù sao tôi cũng là quý tộc. Tuy tôi không hứng thú với việc thăng tiến tước vị, nhưng tôi biết cách sử dụng quyền lực quý tộc. Nếu muốn thì an ninh Hoàng cung cũng như cái rổ thủng thôi."
Gã ma đạo sư bước qua đống sách chất đống trên sàn để đến giá sách phía đối diện.
Bụi bay mù mịt theo mỗi bước chân hắn, Jade phải quay mặt đi, lấy tay che mũi miệng.
"Nói cách khác, chỉ cần mang vào trót lọt thì sau đó muốn làm gì thì làm. Nhắc mới nhớ, Hoàng tộc rất tốt để làm vật thí nghiệm đấy. Quả không hổ danh Hoàng cung, ngay cả thị nữ cũng xứng đáng làm vật thí nghiệm......"
"Một hai con thị nữ thì không sao, nhưng đừng có làm chuyện gì quá nổi bật đấy?"
Thấy Jade nhăn nhó cảnh cáo, gã ma đạo sư liếm môi bằng cái lưỡi đỏ lòm như rắn.
Trên môi hắn nở nụ cười ngạo nghễ.
"Chậc. Thế thì mau chuẩn bị vật thí nghiệm cho tôi đi. Không là tôi không nhịn được đâu."
"Chính vì thế ta mới gọi ngươi đến tận Đế đô này. Trong lãnh địa của ta đã không còn kiếm được vật thí nghiệm như ngươi mong muốn, việc săn lùng ở vùng lân cận cũng khó khăn rồi. Nhưng ở Đế đô thì còn nhiều nguyên liệu lắm. Đừng có manh động!"
"Chậc. Cứ ra vẻ ta đây mà hóa ra cũng nhát gan gớm nhỉ."
"Ngươi nói cái gì!?"
Thái độ xấc xược thì hắn có thể bỏ qua, nhưng câu nói đó khiến Jade suýt nổi điên.
Nhưng nắm chặt tay, hít sâu vài lần, hắn lấy lại bình tĩnh.
"Ta đã nói rồi, Đế đô có đủ số lượng nguyên liệu. Nơi lý tưởng dù có bao nhiêu người mất tích cũng chẳng ai để ý. Chờ một chút ta sẽ điều phối đến."
"Nhanh nhanh hộ cái?"
Gã ma đạo sư dường như đã mất hứng thú, chẳng thèm nhìn Jade lấy một cái.
Lại dán mắt vào một cuốn sách khác vừa lôi từ giá xuống.
Thấy vậy, vẻ mặt Jade lại đanh lại, nhưng hắn chỉ lườm một cái rồi quay lưng bỏ đi.
Nghe tiếng cửa đóng sầm thô bạo, gã ma đạo sư ngẩng đầu lên.
(Nghiên cứu của sư phụ là đúng đắn. Nhưng sư phụ đã sai lầm khi niêm phong nghiên cứu đã hoàn thành mà không sử dụng. Thế giới này nên được cứu rỗi bằng thành quả nghiên cứu của sư phụ, chứ không phải dựa vào Dũng giả nào đó. Ta sẽ chứng minh điều đó. Không ai được phép cản trở......)
Trong căn phòng tối tăm, chỉ còn nghe thấy tiếng lật sách đều đều vang vọng mãi.
Rời khỏi tháp ma đạo sư, Jade trở về dinh thự Hầu tước Kleifdorf ở Đế đô.
(Sao hắn có thể chui rúc ở cái nơi ẩm thấp đó được nhỉ.)
Vừa về đến nhà, hắn sai người hầu chuẩn bị nước tắm để gột rửa cơ thể, nhưng vẫn cảm thấy mùi mốc meo và bụi bặm ám đâu đây.
Khi Jade nhăn mặt khó chịu, có tiếng gõ cửa.
"Vào đi."
Không một tiếng động, một kỵ sĩ luống tuổi bước vào phòng.
Đó là Klaus, tâm phúc của Jade phục vụ nhà Hầu tước Kleifdorf.
"Thưa ngài Jade. Có chuyện gì vậy ạ?"
"Hắn đòi thêm vật thí nghiệm."
Jade nói như nhổ ra, thô bạo ném đai kiếm và áo khoác xuống sàn.
Hắn ngồi phịch xuống ghế, day thái dương nhìn lên trần nhà.
Klaus nhặt quần áo của chủ nhân lên, gấp gọn gàng và đặt lên chiếc ghế bên cạnh.
"Rốt cuộc bao giờ nghiên cứu mới hoàn thành!? Đòi tiền! Đòi vật thí nghiệm! Đòi trang thiết bị xịn hơn! Đá quý, thuốc hiếm, đạo cụ ma pháp! Hắn tưởng ta là cái mỏ vàng chắc!? Mà rốt cuộc hắn cần bao nhiêu vật thí nghiệm nữa!? Đến lúc nghiên cứu hoàn thành chắc dân chúng Đế quốc này chết sạch mất!"
"Ma đạo sư ít nhiều đều như vậy cả. Để chứng minh nghiên cứu của mình, họ không từ thủ đoạn nào. Cái gì tận dụng được là tận dụng triệt để."
"Nhưng mà! Tốn kém thời gian và tiền bạc quá mức!"
"Nghiên cứu là quá trình thử nghiệm và thất bại mà. Ngài không cần phải vội."
Trái ngược với sự giận dữ của Jade, Klaus trả lời bằng giọng điềm tĩnh.
Thấy thái độ bình thản của Klaus, Jade cũng cảm thấy cơn giận nguôi ngoai phần nào.
"Bên Petersia có nói gì không?"
"Họ nói nếu cần thiết, sẵn sàng cho mượn sức bất cứ lúc nào......"
"Hừ, cái giá là gì? Cắt nhượng lãnh thổ à? Hay bắt ta làm con rối cho Petersia?"
Jade cười nhạt, nốc cạn ly rượu vang bạc.
Đặt mạnh chiếc ly rỗng xuống bàn.
"Hối thúc hắn hoàn thành nghiên cứu nhanh lên. Ta sẽ để Petersia lợi dụng, nhưng không định làm con rối đâu. Cần phải nắm trong tay sức mạnh để đối kháng. Vì thế ta mới nuôi hắn. Không từ thủ đoạn, đẩy nhanh quá trình chọn lọc đi."
Klaus cúi chào rồi lui ra. Nhìn theo bóng lưng ông ta, Jade dựa lưng vào ghế ngửa mặt lên trần nhà.
(Có lẽ phải nhờ Phụ thân ra mặt thôi......)
Tạo ra hiềm khích giữa Hoàng tộc và quý tộc để khoét sâu lỗ hổng.
Petersia đang mài nanh vuốt nhắm vào con mồi Đế quốc Lemursil chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Đế quốc có con bài tẩy là Dũng giả, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là cá nhân.
Trước quân đội áp đảo về số lượng của Petersia, cô ta cũng chẳng làm được gì.
Nếu Dũng giả tham chiến, có thể áp đảo quân Petersia, nhưng trước đó nanh vuốt của chúng đã chạm đến trung tâm Đế quốc rồi.
Theo mật ước, sau khi Đế quốc sụp đổ, dưới sự bảo trợ của Petersia, Jade sẽ cưới một nữ nhân Hoàng tộc và lên ngôi Hoàng đế.
Trong trường hợp đó, người thích hợp bên cạnh Jade là Cornelia, hoặc Dũng giả Mavis mang dòng máu Công tước Mavis có họ hàng với Hoàng tộc. Nhưng dù Đế quốc có diệt vong, dùng vũ lực ép Dũng giả Mavis làm vợ cũng rất khó. Thực tế thì cưới Cornelia sẽ khả thi hơn.
Nếu cần dòng máu Hoàng tộc thì không nhất thiết phải là Cornelia, nhưng nếu cưới Cornelia thuộc dòng chính, hắn có thể khẳng định tính chính thống khi lên ngôi.
Khi đã nắm được ngôi vị chí tôn, hắn không định ngoan ngoãn nghe lời Petersia. Hắn đang đổ tiền tấn vào nghiên cứu sức mạnh để chống lại Petersia.
Cũng cần tính kế sách lợi dụng sức mạnh của Dũng giả. Nếu tận dụng được sức mạnh đó hiệu quả, việc đẩy lùi sự can thiệp của Petersia là hoàn toàn khả thi.
Jade đứng dậy, mở thêm chai rượu nữa rót vào ly.
Chất lỏng thơm nồng chảy chậm xuống cổ họng.
Sau đó, hắn bước đến trước bức chân dung khổng lồ treo trên tường.
Trong tranh là một người phụ nữ trẻ đẹp với nụ cười dịu dàng.
Jade đặt tay lên ngực, cúi đầu thật sâu cầu nguyện với người phụ nữ trong tranh.
(──Thưa Mẫu thân. Con nhất định sẽ đoạt lấy đất nước đã hy sinh người. Con sẽ xây dựng một đất nước đúng đắn, nơi dòng máu chính thống được chọn sẽ cai trị lũ dân đen bẩn thỉu đã phản bội người.)
⚝❃☽ 2☾❃⚝
"Hây dà."
Rock Marine thở dài thườn thượt khi trở về trạm gác của Tiểu đội Lloyd trong trụ sở Kỵ sĩ đoàn.
Hiện tại, các kỵ sĩ thuộc Tiểu đội Lloyd bao gồm Đội trưởng Lloyd, Đội phó Kelvin, cùng ba đội viên Rock, Wedge và Lino. Tổng cộng năm người.
Người thay thế Wynn vẫn chưa được quyết định.
Vốn dĩ quy định biên chế một tiểu đội là mười người, nhưng cuộc chiến tranh kéo dài với ma vật và cuộc đảo chính năm ngoái đã khiến nhân lực Kỵ sĩ đoàn hao hụt nghiêm trọng. Việc bổ sung nhân sự được ưu tiên cho các Kỵ sĩ đoàn bốn phương trấn thủ biên giới - tuyến đầu quốc phòng, nên việc bổ sung cho tiểu đội trinh sát thuộc Trung ương Kỵ sĩ đoàn đành phải gác lại.
Tháo đai kiếm và cởi áo khoác, Rock ngồi phịch xuống chỗ ngồi của mình, gục mặt xuống bàn.
(Phù...... Mệt quá.)
Ngoài việc luyện tập hàng ngày, giờ còn thêm cả nhiệm vụ của Chính kỵ sĩ.
Không thể cứ mãi vui mừng vì được thăng chức.
Các bài huấn luyện ở trường Kỵ sĩ, thời gian rèn giũa khi làm Chuẩn kỵ sĩ... Rock và những kỵ sĩ trẻ mới được thăng chức đã bỏ qua những hạng mục đáng lẽ phải học đó.
Khi trường Kỵ sĩ mở lại, ngoài nhiệm vụ của Chính kỵ sĩ, họ còn phải đi học với tư cách học sinh.
Vẫn giữ tư thế gục mặt xuống bàn, Rock chỉ nghiêng đầu nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh.
Chỗ ngồi cũ của Wynn.
(Tùy tùng của tiểu thư Cornelia sao...... Vừa ghen tị lại vừa không.)
Vị trí Tùy tùng của Hoàng nữ Điện hạ đồng nghĩa với việc bị ném vào thế giới của Hoàng tộc và quý tộc trong Hoàng cung, chắc chắn áp lực tinh thần rất lớn.
Khi hỏi thăm Wynn về công việc Tùy tùng trong phạm vi cho phép, có vẻ như về cơ bản cậu ấy chỉ đứng hầu bên cạnh Cornelia trong những dịp công vụ ít ỏi.
Vì Hoàng tộc đến mười tám tuổi mới chính thức tham gia công vụ nội chính, nên hiện tại Wynn cũng không có nhiều việc để làm.
"Nên là bây giờ tớ chỉ tập luyện và tranh thủ thời gian rảnh để học thôi."
Wynn cười khổ sở, chỉ vào cuốn sách quy tắc dày cộp được đưa bởi người thị nữ tên Mary.
"Này, ể oải quá đấy?"
Trong lúc Rock đang lơ đễnh nghĩ về Wynn, cánh cửa bất ngờ mở ra, một gã đàn ông béo tròn đầu hói bước vào.
"Đ-Đội trưởng!?"
Rock bật dậy theo phản xạ.

Cái bụng phình to như sắp nổ tung, cằm nọng chảy xệ. Nếu hỏi ấn tượng đầu tiên về ông ta, mười người thì cả mười sẽ trả lời chắc chắn ông ta đang âm mưu chuyện xấu xa gì đó. Người đàn ông có ngoại hình như vậy chính là cấp trên của Rock, Thập kỵ trưởng Lloyd, người quản lý căn phòng này.
Tuy nhiên, giờ đây Rock cũng đánh giá Lloyd là một trong những người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Ngoại hình béo ú, trông y hệt một tên quý tộc tham lam đồi bại không phải là thứ ông ta cố tình tạo ra để đánh lừa người khác.
Theo lời Đội phó Kelvin, người quen biết Lloyd từ lâu:
"Về vấn đề này, các phu nhân của Đội trưởng Lloyd phải chịu trách nhiệm. Phải thuyết giáo một trận mới được......"
Nguyên nhân chỉ đơn giản là do thói quen ăn uống hàng ngày.
Lloyd ngồi xuống ghế, cất tiếng hỏi Rock đang pha trà.
"Sao thế? Có chuyện gì à?"
"Không có gì ạ......"
Rock hơi ngập ngừng, rồi mở lời.
"Tại sao cấp trên không công bố việc Wynn nhậm chức Tùy tùng Đội Cận vệ vậy ạ?"
Lloyd thưởng thức hương thơm của tách trà thuộc cấp pha, rồi nhấp một ngụm, hai ngụm.
"Trà cậu pha ngon phết so với loại trà lá rẻ tiền của quân đội đấy."
"Nhà tôi buôn bán nên tôi cũng biết chút đỉnh ạ."
"Khá lắm."
Lloyd đặt tách trà xuống bàn, thở ra một hơi.
"Về chuyện nhậm chức Tùy tùng Đội Cận vệ, nó cũng liên quan đến tiểu thư Leticia."
"Tiểu thư Leticia ạ?"
"Cậu có biết ở Đế quốc, hôn nhân giữa quý tộc và thường dân không được công nhận không?"
"Vâng."
"Nhưng nếu trở thành kỵ sĩ, thì việc kết hôn với con gái quý tộc sẽ được chấp nhận."
Gần đây thường dân mới được phép vào trường Kỵ sĩ và trở thành kỵ sĩ, chứ trước kia con đường thăng tiến cho thường dân rất hạn hẹp.
Chỉ có hai cách: dùng tiền mua địa vị hoặc lập công trạng.
Nếu không có tiền mua địa vị, chỉ còn cách lập công trong chiến đấu với ma vật để được cất nhắc.
Nhưng phần lớn binh lính xuất thân thường dân đều chết trận trước khi lập đủ công trạng để trở thành kỵ sĩ. Số người sống sót trở về đếm trên đầu ngón tay.
"Tuy nhiên, với thân phận Công chúa nhà Công tước thì địa vị kỵ sĩ thường cũng không xứng. Vì thế mới cần đến chức Tùy tùng Đội Cận vệ."
"Cho Wynn nhậm chức Tùy tùng, vị trí chỉ dành cho những người đáng tin cậy hơn cả Cận vệ kỵ sĩ, để cậu ấy xứng đôi với tiểu thư Leticia sao ạ?"
"Cũng có thể hiểu là đặt Wynn vào vị trí quan trọng để ngăn cậu ta chạy sang nước khác. Nếu Wynn không rời khỏi đất nước này, thì cũng có thể giữ chân tiểu thư Leticia ở lại đây. Hơn nữa, nếu người nắm dây cương của Wynn là Hoàng tộc, thì có thể ngăn chặn ý đồ phản nghịch chống lại Đế quốc."
Lloyd nhấp thêm ngụm trà còn lại trong tách.
"Nói thêm nhé, việc có địa vị đủ để kết hôn với Công chúa nhà Công tước mà không gặp vấn đề gì, đồng nghĩa với việc được chọn làm phò mã của Hoàng nữ Điện hạ cũng không thành vấn đề. Nếu quý tộc nước ngoài mang lời cầu hôn đến cho Wynn, chúng ta có thể dùng tư cách ứng cử viên phò mã Hoàng nữ để kiềm chế."
"Phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều......"
"Dù thế nào thì Hoàng tộc cũng đang củng cố quyền lực. Điều đó khiến một số quý tộc không vui. Vì cán cân quyền lực giữa Hoàng tộc và quý tộc sẽ bị phá vỡ. Cậu có biết những quý tộc không vui đó sẽ làm gì không?"
"......Giết Wynn, hoặc lôi kéo cậu ấy?"
Sức ảnh hưởng của Leticia không chỉ gói gọn trong Đế quốc mà còn lan rộng ra các nước.
Và người thầy của cô, Wynn, cũng ảnh hưởng lớn đến mối quan hệ giữa các thế lực.
Alfred đang tận dụng vị thế để nhanh chóng lôi kéo Wynn về phe Hoàng tộc, nhằm kiềm chế các nước và giới quý tộc.
"Giờ thì cậu hiểu tại sao phải thận trọng rồi chứ?"
Phòng làm việc của Hoàng thái tử Đế quốc Lemursil, trái ngược với quy mô đất nước và địa vị cao quý, lại chẳng hề rộng lớn.
Chỉ có bàn làm việc, chiếc ghế chạm khắc đơn giản và một tủ sách.
Chủ nhân căn phòng, Alfred, nãy giờ vẫn gõ nhịp cốc cốc lên tay vịn ghế.
Nguyên nhân khiến Alfred bực bội là gã đàn ông béo ục ịch đang đứng trước mặt.
Hầu tước Welt Van Kleifdorf.
Ông ta xông vào phòng làm việc của Alfred từ sáng sớm và đang thao thao bất tuyệt.
"Thần xin mạo muội thưa với Điện hạ. Việc phớt lờ ý kiến của tầng lớp quý tộc trung thành chúng thần để ưu ái thường dân chẳng khác nào gieo rắc sự bất tín giữa Hoàng tộc và chúng thần, tạo cơ hội cho Petersia lợi dụng. Khắp nơi trong cung đang dấy lên những tiếng nói bất bình về việc bổ nhiệm Tùy tùng cho Hoàng nữ Điện hạ lần này đấy ạ."
"Chưa công bố chính thức mà tai ông thính thật đấy, Hầu tước Kleifdorf. Tiện đây, cho ta nghe thử những tiếng nói bất bình đó cụ thể là gì nào?"
"Rằng kẻ Tùy tùng đó không phải Cận vệ kỵ sĩ, lại trạc tuổi và khác giới với Hoàng nữ Điện hạ. Rằng kẻ đó là tên thường dân hạ đẳng không rõ lai lịch. Vạn nhất xảy ra chuyện gì sai sót, uy tín của Đế quốc sẽ bị tổn hại nghiêm trọng."
"Ông gọi là thường dân hạ đẳng, nhưng cậu ta có công trạng đàng hoàng là 『Sư phụ của Dũng giả』 đấy."
"Nhưng thưa Điện hạ, Tùy tùng của Hoàng nữ Điện hạ mà chỉ là một gã trai trẻ thường dân thì khó tránh khỏi những lời đồn đại không hay. Thần nghĩ nên tuyển chọn vài người từ những kỵ sĩ Cận vệ trung thành với Hoàng gia để bổ nhiệm làm Tùy tùng thì hơn."
"Kỵ sĩ Cận vệ...... ý ông là gán Tùy tùng quý tộc vào chứ gì?"
"Chà, nói nhanh thì là vậy. Không nhất thiết phải là kỵ sĩ Cận vệ, miễn là chọn từ những kỵ sĩ quý tộc có lòng trung thành và năng lực xuất sắc là được."
"Trong số vài người đó, có bao gồm cả con trai ông không?"
"Tất nhiên nếu vinh dự được chọn, khuyển tử nhà thần sẽ dốc sức hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng trước hết thưa Điện hạ. Nếu ngài quá coi thường quý tộc sẽ gây ra sự bất tín không cần thiết. Và điều đó sẽ đúng như ý đồ của Petersia. Xin ngài hãy cân nhắc."
"......Chuyện Tùy tùng của Hoàng nữ là do ta và Hoàng nữ quyết định. Hơn nữa, Đội Cận vệ vẫn chưa chính thức thành lập. Khi nào thành lập chính thức, sẽ có những người từ giới quý tộc được chọn làm Tùy tùng. Tất nhiên là nếu có đủ thực lực."
Alfred nhìn xuống tập tài liệu trên tay.
Ý bảo lui ra mà không cần nói lời nào.
Welt nhăn mặt khó chịu như muốn tặc lưỡi, rồi cúi chào và rời khỏi phòng.
Khi cánh cửa đóng lại và thân hình khổng lồ đó khuất dạng, Alfred ném tập tài liệu lên bàn làm việc.
Uống một ngụm trà đã nguội ngắt, anh thở dài một hơi.
"Điện hạ vất vả rồi."
Viên quan văn đứng đợi ở góc phòng suốt lúc Welt nói những điều vô nghĩa lên tiếng.
Vốn dĩ anh ta đến để báo cáo cho Alfred, nhưng Welt đã chen ngang một cách thô lỗ.
Welt không chỉ là Hầu tước mà còn giữ chức Đoàn trưởng Trung ương Kỵ sĩ đoàn, một trong bốn quân đoàn của Đế quốc, nên không thể đuổi thẳng cổ được.
Thế mà mất thời gian tiếp chuyện chỉ để nghe những lời chỉ trích về việc dùng thường dân làm Tùy tùng.
Cảm giác lãng phí thời gian thật sự.
"Lẽ ra Đoàn trưởng Trung ương Kỵ sĩ đoàn, Hầu tước Kleifdorf phải là người báo cáo việc này, nhưng động thái của Petersia thế nào rồi?"
"Có vẻ họ đang di chuyển các đơn vị quy mô lớn về phía biên giới. Họ có cớ là quân đội nước ta đã xâm phạm trong lúc tập trận, nên có thể định nhân cơ hội này tiến quân. Hiện tại Kỵ sĩ đoàn phương Nam và binh lính tư nhân của các lãnh chúa đang kiềm chế, nhưng khả năng cao là họ sẽ sớm xâm lược."
Gần biên giới đó cũng có lãnh địa của Hầu tước Kleifdorf.
"Petersia đã lợi dụng sự hỗn loạn sau cuộc chiến với quân đoàn Ma Vương để sáp nhập hai quốc gia suy yếu, gia tăng quốc lực nhanh chóng. Đế quốc tuy vượt trội về diện tích lãnh thổ, nhưng nước ta đã bị tiêu hao quốc lực do trở thành tiền tuyến chống ma vật, trong khi Petersia lại giàu lên nhờ bán vật tư chiến tranh. Sự chênh lệch quốc lực là quá lớn. Nếu bị kéo vào cuộc chiến lâu dài thì chúng ta không thắng nổi đâu."
"Điện hạ cũng nghĩ rằng cuộc xâm lược của Petersia sẽ sớm bắt đầu sao......?"
"Ta không nghĩ họ sẽ bỏ qua cơ hội này. Phía Bắc Đế quốc giáp biển. Ngư trường phong phú và cảng biển là thứ mà quốc gia nội lục như Petersia thèm muốn đến nhỏ dãi. Nhưng họ cũng muốn tránh cuộc chiến tiêu hao. Không chỉ chúng ta cảm thấy mối đe dọa từ họ. Họ cũng không muốn bị nước khác chọc ngoáy trong lúc đang chiến tranh đâu."
Viên quan văn gật đầu trước lời nhận định của Alfred.
"Về chuyện Hầu tước Kleifdorf vừa nói......"
"Chuyện Tùy tùng hả?"
"Về việc có những tiếng nói bất bình trong giới quý tộc, tin đồn Điện hạ Alfred coi thường quý tộc và trọng dụng thường dân đã lan đến tận các quý tộc địa phương. Nhưng thần cảm thấy tốc độ lan truyền tin đồn hơi nhanh quá mức."
"Có kẻ cố tình lan truyền tin đồn sao?"
"Nghĩ như vậy có vẻ hợp lý hơn. Ngoài ra, cũng cần xem xét cùng với vụ tàn dư băng cướp bị bắt giữ đã bị sát hại trong ngục."
"......Kẻ nội gián à."
"Vâng."
"......Ta cũng đã có dự đoán, nhưng sự việc có vẻ nghiêm trọng đấy. Vụ này cũng cần điều tra bí mật. Gọi Lloyd đến cho ta."
"Tuân lệnh."
Nhìn theo viên quan văn cúi chào rồi lui ra, Alfred đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.
Bên dưới, xa xa là khung cảnh Đế đô Simurg.
Thoạt nhìn là một thành phố phồn hoa, nơi đông đảo người dân đang sống cuộc sống yên bình.
Nhưng Alfred biết có những thực trạng không thể nhìn thấy từ đây.
Sự thật mà miệng lưỡi quan lại quý tộc không bao giờ nhắc đến.
Ở những góc khuất của Đế đô hào nhoáng, đầy rẫy những người dân chật vật kiếm ăn từng bữa, những đứa trẻ mồ côi mất cha mẹ.
Những kẻ phải bán thân, sa vào con đường tội phạm để sinh tồn.
Người thầy của Alfred đã chỉ cho anh thấy những bóng tối mà quý tộc che giấu.
Dạy cho anh biết rằng không biết là một cái tội.
Kể từ khi biết đến những góc khuất đó, Alfred thường xuyên cải trang vi hành xuống phố, vì anh hiểu tầm quan trọng của việc tận mắt chứng kiến.
Và Alfred đã nhiều lần hành động để dang tay cứu giúp.
Nhưng dù ý chí của Alfred thế nào, người thực sự điều hành hiện trường vẫn là các quý tộc. Chừng nào những quý tộc chỉ biết chạy theo lợi quyền còn nắm giữ trung tâm đất nước, Alfred không thể mang lại cuộc sống "dưới ánh mặt trời" cho toàn thể người dân như anh mong muốn.
Dù vậy, để tạo ra sự thay đổi, anh tích cực bổ nhiệm thường dân, nhưng lại vấp phải sự phản đối của quý tộc như Welt lần này.
Và trong khi Alfred chưa thể kiềm chế sự phản đối của quý tộc và đang bó tay, người thầy được gọi là anh hùng của Đế quốc đã cố gắng dùng vũ lực để phá vỡ hiện trạng, chọn sai phương pháp và phải bỏ mạng.
Nỗi đau tột cùng của Alfred.
Nhìn xuống phố phường bên dưới, anh cười buồn.
(──Có thể sẽ xảy ra nội loạn.)
Nếu điều đó xảy ra. Những người dân vô tội có thể sẽ phải hy sinh.
Tính mạng của Alfred cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Nhưng để diệt trừ hậu họa, Alfred đang củng cố suy nghĩ rằng đó có thể là điều không thể tránh khỏi.
Tuy nhiên, không được để Petersia lợi dụng sơ hở đó.
Anh không tin người dân nước mình sẽ hạnh phúc dưới sự cai trị của Petersia.
Số phận của người dân những nước bị Petersia tiêu diệt đã chứng minh điều đó.
Vừa phải ngăn chặn sự xâm lược của Petersia, vừa phải dẹp yên nội loạn trong nước.
"Hay là...... giăng bẫy để dụ chúng ra nhỉ?"
Lẩm bẩm một mình, Alfred rời khỏi cửa sổ, ngồi vào bàn làm việc và cầm bút lên.
⚝❃☽ 3☾❃⚝
Cô cúi đầu nhìn xuống đất, bước đi bên cạnh người cha đang kéo chiếc xe chất đầy hành lý ít ỏi. Cha liên tục bắt chuyện và mỉm cười với cô như để động viên.
Chỉ những lúc đó, cô mới giấu đi nỗi bất an trong lòng mà mỉm cười đáp lại.
Mẹ nắm chặt tay cô như muốn tiếp thêm sức mạnh.
Và cô cũng nắm chặt lại tay mẹ.
Đi giữa đám dân làng quen mặt, chẳng mấy chốc họ thấy bóng dáng những kỵ sĩ cưỡi ngựa.
Thấy kỵ sĩ, ban đầu dân làng đều vui mừng.
Nhưng khi họ đến gần, khuôn mặt dân làng và cha mẹ cô méo xệch vì kinh hoàng và sợ hãi. Khoảnh khắc tiếp theo, cha bị ngựa hất văng, chiếc xe hành lý nảy lên không trung rồi lao về phía cô──.
"────!"
Ánh trăng rọi vào cùng không khí lạnh lẽo.
Thở hổn hển vì dư âm cơn ác mộng, Ceri Torque bật dậy khỏi tấm chăn.
Gối ướt đẫm, có lẽ cô đã khóc trong mơ.
Kể từ khi quê hương, ngôi làng Torque bị tấn công, cô liên tục mơ thấy giấc mơ về quá khứ đau thương đó.
Bước ra khỏi túp lều đang sống, cô múc nước trong chum uống cho đỡ khát, rồi rửa mặt để xóa đi những vệt nước mắt.
Quay lại lều chỉnh trang quần áo, cô buộc tóc sao cho lớp vải mỏng che kín đôi tai.
Đôi tai dài hơn người thường là bằng chứng cho dòng máu Elf chảy trong người cô.
Ở Đế đô, Bán Elf không bị kỳ thị, nhưng trong một tập thể, những kẻ khác biệt dù chỉ một chút cũng dễ bị cô lập.
Ở làng, nhờ người cha Elf biết dùng ma pháp nên cô không bị đối xử tệ bạc, nhưng khi đến thị trấn Nest buôn bán, cô cảm thấy bị mọi người lảng tránh.
Thậm chí khi đến làng Elf, cô còn bị nhốt vào ngục đá.
Vì thế, ngay cả ở Đế đô, Ceri vẫn sống và che giấu đôi tai của mình.
"Cháu chào bác ạ."
"Chào buổi sáng Ceri."
Đáp lại lời chào của Ceri là ông Randel, chủ quán trọ 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 nơi cô đang làm việc.
Ceri được cho phép sống trong túp lều nhỏ ở sân sau quán trọ.
Cô được Wynn, người từng sống ở đây, nhường lại quyền ở và công việc này.
Lúc mới nhận, túp lều dột nát, gió lùa tứ tung, chẳng khác nào cái chuồng heo, nhưng nhờ ma pháp của 『Đại Hiền Giả』 High Elf Tiara Skyrs Welfa ghé thăm, nó đã được sửa sang lại như mới.
Ceri không biết phải cảm ơn Wynn thế nào cho đủ vì đã giới thiệu công việc và chỗ ở cho cô.
"Cháu đổ đầy nước vào chum, rồi rửa và gọt vỏ rau củ như mọi khi nhé?"
"Vâng ạ. Xong việc cháu đi chợ mua đồ luôn được không ạ?"
"Được thế thì tốt quá."
"Vâng ạ."
Cô múc nước từ giếng chung đổ đầy cái chum lớn.
Khi chum đầy, cô bắt đầu rửa và gọt rau củ.
Ở làng cô vẫn thường giúp mẹ làm việc này hàng ngày nên tay chân thoăn thoắt.
Vừa gọt xong rổ rau đầy ắp, Ceri định đi chợ mua nguyên liệu thì,
"À, Ceri. Đợi chút đã."
Bà Hannah đang tiếp khách gọi cô lại.
"Dạ?"
"Vị khách này muốn đi chợ. Cháu dẫn đường giúp cô ấy nhé."
Một người phụ nữ to cao khoảng giữa hai mươi tuổi, mái tóc đỏ cắt ngắn, nở nụ cười hoang dã và chìa tay ra với Ceri.
"Chào, em là Ceri hả? Chị là Gina. Gina Reg."
"Em là Ceri Torque. Chào chị Gina."
Là lính đánh thuê hay mạo hiểm giả chăng.
Chị ấy mặc bộ giáp da sờn cũ, hông đeo kiếm.
Ceri bắt tay đáp lễ, lòng bàn tay chị ấy chai cứng.
"Trước khi đi làm, chị muốn bổ sung ít thuốc trị thương. Vào cửa hiệu cũng được, nhưng em có biết sạp nào ở chợ sáng bán thuốc tốt mà rẻ không?"
"May quá. Sạp em sắp đến có bán thuốc rất tốt mà giá lại rẻ đấy ạ."
"Thật á!? Hên quá. Phi vụ trước kiếm cũng khá, dạo này chị đỏ ghê. Vậy em dẫn đường giúp chị nhé?"
"Vâng, được ạ."
Ceri cùng Gina rời khỏi 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, bước ra đại lộ vẫn còn mờ sương sớm.
Chợ sáng họp ở quảng trường trước cổng Đông và cổng Nam của bức tường thành Đế đô.
"Ô, bé Ceri. Hôm nay vẫn xinh như mọi khi nhỉ!"
"Sao nào Ceri. Hôm nay cá này rẻ lắm đấy."
Thừa hưởng dòng máu Elf xinh đẹp, khuôn mặt Ceri rất thanh tú. Những chàng trai trẻ độc thân có cảm tình với cô thi nhau mời mọc cô ghé sạp mình.
"Chào các anh. Hôm nay em phải dẫn khách đi mua đồ, lần sau em ghé nhé."
Ceri mỉm cười chào lại họ, đi song song với Gina qua khu chợ trước cổng Nam.
"Ceri nổi tiếng phết nhỉ!"
Thấy Ceri liên tục được bắt chuyện, Gina ngạc nhiên nói.
"Tại em hay đi chợ này mua đồ mà."
"Không, đâu chỉ có thế. Tại em xinh đấy."
"Làm gì có chuyện đó ạ."
Ceri mỉm cười nhẹ với Gina rồi chỉ tay về phía trước.
"Chị Gina, sạp kia kìa."
Theo hướng tay chỉ, một người phụ nữ khoảng giữa ba mươi đang trải tấm vải bày rau củ trên mặt đất.
"Cháu chào cô ạ."
"Chào Ceri. Hôm nay mua gì nào?"
"Cô cho cháu xem rau hôm nay với ạ. Với lại chị này muốn xem thuốc ạ."
"Cháu muốn mua thuốc trị thương và thuốc đau bụng. Loại nào để được lâu thì càng tốt."
"Thế thì loại này được không?"
Trong lúc cô chủ sạp lấy vài loại thuốc viên ra trao đổi với Gina, Ceri cầm từng bó rau đã đặt trước lên kiểm tra kỹ càng.
Rau của cô ấy trồng cùng con gái ở ngoại ô Đế đô rất tươi ngon, ăn vào có vị ngọt nhẹ nên rất đắt hàng.
Không đi sớm là hết ngay.
"Cảm ơn cô nhiều ạ."
"Có gì đâu, rau nhà cô tươi lắm mà."
"Cảm ơn Ceri nhé. Mua được thuốc tốt mà rẻ thế này, đỡ quá."
Gina, người đã trả tiền thuốc xong trước Ceri, hớn hở nói.
Có vẻ chị ấy mua được thuốc ưng ý với giá rẻ hơn dự tính.
Ceri cũng bỏ rau đã chọn vào giỏ và trả tiền.
"Cháu quen với cuộc sống ở Đế đô chưa?"
"Vâng, nhờ ơn mọi người ạ."
"Nhưng cẩn thận nhé. Đế đô nhiều sâu bọ lắm đấy."
Vừa đưa tiền thừa cho Ceri, cô chủ sạp vừa liếc nhìn xung quanh. Mấy gã thanh niên đang lén lút nhìn Ceri vội vàng lảng mắt đi chỗ khác vẻ chột dạ.
"Vâng, cháu sẽ cẩn thận ạ."
Ceri cười khúc khích nhận tiền thừa.
Dù đã trải qua chuyện đau buồn ở quê nhà, nhưng đến Đế đô cô gặp được rất nhiều người tốt bụng.
"Đi với Ceri chị mới thấy, bọn đàn ông cứ nhìn chằm chằm, sợ thật."
"Ceri là công chúa trong mắt bọn đàn ông chợ này mà. Khối anh mê mẩn con bé đấy."
"Chuyện đó xa vời với chị quá."
"Nhưng không chỉ mấy gã si tình đâu, dạo này an ninh phức tạp lắm, cháu phải cẩn thận thật đấy."
Thấy Ceri cười ngượng ngùng, cô chủ sạp hạ thấp giọng nói.
"Nghe đồn sắp có chiến tranh nên đủ loại người đổ về đây. Hôm qua cô suýt bị cướp tấn công đấy."
"Hả!? Cô có sao không ạ?"
"May mắn có một kiếm sĩ rất mạnh đi ngang qua cứu giúp."
"Nhắc mới nhớ, dạo này khách trọ nhà cháu cũng có nhiều người giống chị Gina, lính đánh thuê hoặc mạo hiểm giả."
Nghe khách khứa nói chuyện thì có vẻ các quý tộc lãnh chúa biên cương đang gom lính đánh thuê và mạo hiểm giả.
Lính đánh thuê và mạo hiểm giả cũng tụ tập về các Guild ở Đế đô để nghe ngóng thông tin, tìm chủ thuê trả giá cao nhất hoặc gia nhập các đoàn lính đánh thuê.
Những kẻ thô lỗ tăng lên kéo theo ẩu đả cãi vã trong các quán rượu cũng nhiều hơn. 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 cũng không ngoại lệ.
"Nghe nói cũng nhiều vụ bắt cóc thiếu nữ lắm. Cô lo cho con gái cô quá. Ceri cũng hạn chế đi vào đường vắng nhé."
"Em ấy dễ thương lắm mà."
"Lớn thêm chút nữa cô định cho nó đi làm ở cửa tiệm trong phố. Dạo này nhiều nơi thiếu người quá hay sao mà cả khu ổ chuột cũng tuyển người rầm rộ đấy."
"Thế ạ?"
"Chắc do chiến tranh nên hàng hóa bán chạy chăng. Nhiều thứ tăng giá nhưng hàng cũng bán được nhiều hơn, phức tạp thật......"
Cô chủ sạp cười khổ nói.
"Cô ơi, cô không lo cho cháu à?"
"Cô nghĩ cháu sẽ đánh cho bọn nó chạy mất dép ấy chứ."
"Ha ha ha, cũng đúng! Nếu chúng nó tấn công thật thì cháu tóm cổ lĩnh thưởng luôn cho rồi."
Gina gào lên "Cháu muốn kiếm thêm thu nhập!".
"Mà chuyện bắt cóc cô nói lúc nãy có thật không ạ?"
"Thật đấy. Dạo này liên tiếp có người mất tích. Nạn nhân hầu hết là trẻ con khu ổ chuột hoặc người từ nơi khác đến."
"Ở những chỗ đó thì chuyện buôn người hay bắt cóc trẻ con cũng thường tình mà?"
Là lính đánh thuê nên Gina khá rành chuyện ở khu ổ chuột.
Nơi tập trung những người cùng khổ nên chuyện bán thân, bán con cái là thường. Cũng có kẻ bắt cóc rồi bán cho bọn buôn nô lệ.
"Nhưng dạo này xảy ra thường xuyên đến mức thành tin đồn luôn ấy."
"Chà, chắc ngoài lính đánh thuê hay mạo hiểm giả đàng hoàng như tụi cháu, cũng có cả bọn cướp cạn trà trộn vào nữa."
"Thế nên những cô gái trẻ đẹp như Ceri phải cẩn thận đấy."
"Vâng ạ. Cảm ơn cô đã lo lắng."
Cảm ơn cô chủ sạp, Ceri ôm giỏ rau đầy ắp.
Phải về thôi kẻo không kịp chuẩn bị bữa trưa.
"Chị đi dạo chợ thêm chút nữa. Lúc nãy thấy sạp bán dao có vẻ ngon."
"Vậy em về trọ trước nhé."
Vẫy tay chào Gina muốn đi xem thêm, Ceri bắt đầu quay về 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』.
Trên đường về, để ý kỹ mới thấy trong chợ có rất nhiều đàn ông vũ trang đầy mình, trông đúng kiểu kiếm sống bằng nghề đánh đấm.
Chắc họ cũng như Gina, đến tìm vũ khí giá hời hoặc bổ sung nhu yếu phẩm.
Bất chợt, cô nhận ra có kẻ đang nhìn mình với ánh mắt hau háu.
Một nhóm ba gã đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc như mạo hiểm giả hoặc lính đánh thuê.
Ánh mắt chúng nhìn Ceri đầy vẻ cợt nhả.
Nhận ra ánh nhìn đó, Ceri cúi đầu bước nhanh hơn.
Khách trọ cũng có người như thế, nhưng Ceri không thích họ.
Nói đúng hơn là cô sợ đàn ông vũ trang.
Nó khơi lại ký ức đau buồn ở làng Torque.
Nhưng mà──.
(Ủa? Có ai đi theo mình à?)
Quay lại nhìn, ba gã đàn ông lúc nãy đang đi cùng hướng với Ceri.
(Chắc chỉ tình cờ cùng đường thôi.)
Nghĩ mình đa nghi quá, nhưng Ceri vẫn tăng tốc độ.
Giả vờ ghé xem vài sạp hàng để kiểm tra phía sau.
(......Vẫn ở đó.)
Khi Ceri dừng lại, ba gã kia cũng dừng lại.
Chúng cũng giả vờ xem hàng nhưng thi thoảng lại liếc nhìn Ceri.
(......Không, sợ quá.)
Sợ đến phát khóc vì bị bám đuôi, Ceri rảo bước nhanh hơn để về trọ càng sớm càng tốt.
Nhưng đây là chợ sáng.
Đông đúc chen chúc, rất khó di chuyển nhanh.
Vốn là gái quê, Ceri vẫn chưa quen đi trong đám đông.
Khoảng cách giữa Ceri và ba gã kia đang dần thu hẹp.
Cố gắng lắm mới thoát khỏi khu chợ, cô đi nhanh trên đường lớn.
Nhưng mới sáng sớm.
Dù là đường lớn nhưng người qua lại rất vắng.
Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần.
Cơ thể Ceri cứng đờ vì sợ hãi, nước mắt chực trào ra.
Đúng lúc đó──.
"Đúng là Ceri rồi, chào buổi sáng!"
Nghe tiếng gọi tên từ phía trước, Ceri giật mình ngẩng lên. Người kỵ sĩ đã cứu cô khỏi ngục đá của Elf──Wynn đang vừa chạy vừa vẫy tay.
Ceri chạy bước nhỏ lại gần, nhẹ nhõm vô cùng.
"Anh Wynn!"
"Hả? Sao thế? Có chuyện gì vậy?"
Thấy Ceri rơm rớm nước mắt chạy lại, Wynn dừng bước.
Nhìn thấy ba gã đàn ông chạy theo sau Ceri, Wynn lập tức hiểu ra vấn đề.
Cậu giấu Ceri ra sau lưng, trừng mắt nhìn ba gã kia.
Ba gã kia cũng dừng lại, trừng mắt nhìn Wynn, nhưng──.
"Chậc, đi thôi."
Có vẻ không muốn gây chuyện, chúng quay đầu bỏ đi nhanh.
Sau lưng Wynn, Ceri thở phào nhẹ nhõm.
"Ceri, không sao chứ?"
An tâm rồi Ceri bủn rủn chân tay suýt ngã quỵ, Wynn vội vàng đỡ lấy cô.
"C-Cảm ơn anh."
Kết quả là Ceri phải dựa vào vai Wynn để về 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』.
『Ta, kẻ thấu hiểu chân lý của Gió, hãy bao bọc lưỡi kiếm cắt đứt sắt thép──《Thái Đao Phong》!』
Vừa đi, Gina vừa lẩm bẩm câu thần chú vào con dao mới mua.
Lập tức, lưỡi dao tỏa ra ánh sáng màu xanh nhạt.
Phụ ma pháp, 《Thái Đao Phong》.
Đây là con bài tẩy của Gina, bao bọc lưỡi kiếm bằng gió để tăng độ sắc bén.
(Ừm. Dùng tốt với 《Thái Đao Phong》, món hời rồi.)
Cô thử chém vào cành củi khô rơi bên vệ đường, nó đứt lìa ngọt xớt mà không có cảm giác gì.
"Cô em xinh đẹp quá nên chú giảm giá cho đấy nhé."
"Được đấy chú em! Dễ tính ghê!"
Mua được con dao ưng ý lúc đi dạo cùng Ceri với giá hời, bước chân Gina trở nên nhẹ nhàng.
Ông chú bán hàng rong hình như có xưởng làm nồi niêu xoong chảo, nhưng làm dao như một sở thích.
Để buôn bán đao kiếm tại xưởng cần mua giấy phép từ Guild Thợ rèn, nhưng bán ở chợ sáng thì không cần.
Dù ông chú khiêm tốn nói "chỉ làm vì sở thích" nên không bằng hàng chuyên nghiệp, nhưng với con mắt của một lính đánh thuê có kinh nghiệm như Gina, đây là món hàng rất tốt.
Hơn nữa, câu khen "xinh đẹp" của ông chú cũng làm cô mát lòng mát dạ.
Lính đánh thuê nữ vốn ít, lại thêm nhan sắc cũng tàm tạm nên cô thường được cánh đàn ông vây quanh tán tụng.
Tuy nhiên, sáng nay nhờ Ceri dẫn đường đi mua thuốc, thấy cô bé được hâm mộ quá mức ở chợ khiến lòng tự tôn phụ nữ của Gina bị kích thích chút đỉnh.
Dưới mắt Gina, Ceri đúng là một cô bé xinh xắn, dễ thương và đầy sức hút, việc được đàn ông chú ý là đương nhiên, nhưng là phụ nữ thì vẫn thấy không cam tâm.
Đang ấm ức thì được ông chú kia coi trọng nhan sắc, lòng tự tôn của Gina được thỏa mãn ngay lập tức.
"Dạo này vận đỏ đến mức đáng sợ ấy nhỉ!"
Chi tiêu ít hơn dự tính.
(Dùng số tiền dư ra ăn sáng sang chảnh một bữa nhỉ.)
Vừa ngân nga hát, cô vừa mua xiên nướng và bia ở các sạp hàng rong ăn uống.
"Ủa? Đây là đâu?"
Mải mê đi trong khu chợ đông đúc, có vẻ cô đã bị lạc đường.
"Mà thôi kệ."
Cũng chẳng có việc gì gấp.
Rời khỏi quảng trường cổng Nam nơi họp chợ, không gian trở nên yên tĩnh lạ thường, khác hẳn sự ồn ào trước đó.
Chuông nhà thờ báo hiệu buổi sáng vẫn chưa vang lên.
Lại còn bị lạc vào con hẻm nào đó nên chẳng thấy bóng người.
"Căng nhỉ. Muốn hỏi đường mà chẳng có ma nào......"
Vừa lẩm bẩm, Gina vừa tiếp tục đi, tin rằng kiểu gì cũng ra đường lớn.
『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 là nhà trọ lớn nằm ngay mặt tiền đường chính, vị trí rất đắc địa.
Chỉ cần ra được đường lớn là về được ngay.
(......Hửm?)
Chỉ có tiếng bước chân của chính mình vang lên xung quanh.
Nhưng trực giác được tôi luyện qua mười năm làm lính đánh thuê mách bảo Gina rằng có mối nguy hiểm đang đến gần.
Cảm giác rợn tóc gáy chạy dọc sống lưng.
(......Bị theo dõi? Cướp? Không......)
Mặc giáp da, đeo kiếm, Gina trông rõ ràng là lính đánh thuê hoặc mạo hiểm giả.
Hơn nữa giáp da đã sờn cũ, cơ bắp lộ ra ở cánh tay và đùi săn chắc dẻo dai như thú săn mồi, ai nhìn vào cũng biết cô đã được trui rèn kỹ càng.
Nếu là cướp vặt thông thường, dù cô là phụ nữ thì vẫn là đối tượng nguy hiểm.
Lúc này Gina nhớ lại cuộc trò chuyện giữa Ceri và bà chủ sạp rau lúc mua thuốc.
『Dạo này liên tiếp có người mất tích. Nạn nhân hầu hết là trẻ con khu ổ chuột hoặc người từ nơi khác đến.』
(Chẳng lẽ là bọn bắt cóc trong lời đồn? Hê hê, gan to đấy. Dám nhắm vào bà đây......)
Tay trái cô khẽ chạm vào chuôi kiếm bên hông.
(Quả nhiên, dạo này mình đỏ thật!)
Gina rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn.
Nếu kẻ bám đuôi là bọn bắt cóc đang làm loạn Đế đô gần đây, đánh bại chúng rồi giao cho lính gác chắc chắn sẽ nhận được khoản tiền thưởng kha khá.
Kể cả không phải bắt cóc, chỉ là cướp hay côn đồ thì cũng kiếm được chút đỉnh.
Và Gina không nghĩ mình sẽ thua lũ du thủ du thực trong thành phố.
Nếu chỉ là lũ du thủ du thực──.
Chẳng bao lâu sau, chuông nhà thờ vang lên báo hiệu ngày mới, người dân đổ ra đường, Đế đô lại ồn ào náo nhiệt như chưa từng có sự tĩnh lặng ban đêm.
Từ con hẻm nhỏ đó, người dân quanh vùng cũng bắt đầu đi ra.
Nhưng bóng dáng nữ lính đánh thuê cao lớn thì không thấy đâu cả.
"Ra vậy. Có lẽ tạm thời không nên để Ceri đi mua sắm một mình."
"Tình hình biên giới đang rất căng thẳng. Lính gác thị trấn cũng đã báo cáo lên Kỵ sĩ đoàn lo ngại về tình hình an ninh xấu đi."
Hủy buổi tập sáng để đưa Ceri về 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, Wynn quyết định ăn sáng luôn tại đó.
Nghe Wynn kể chuyện Ceri bị quấy rối trên đường, ông Randel gật đầu nhìn quanh nhà ăn.
Ngoài Wynn, cũng có những khách khác đang ăn sáng, nhưng hơn nửa là đàn ông, trông như lính đánh thuê hoặc mạo hiểm giả.
"Nghe đồn sắp có chiến tranh nên người ta đổ về đây, khách trọ tăng lên thì quán cũng kiếm được, nhưng tội phạm gia tăng thì phiền thật. Mà này, nếu có chiến tranh thì Wynn có phải ra trận không?"
"Ưm, hiện tại cháu làm nhiệm vụ hậu phương, chắc là không phải ra đâu ạ."
"Thế à, thế à. Vậy thì bé Letty cũng yên tâm rồi!"
Cười ha hả, ông Randel quay vào bếp.
Ceri vừa lúc đi ra chỗ Wynn.
"Lúc nãy cảm ơn anh đã cứu em ạ."
"Bảo vệ người dân là nhiệm vụ của kỵ sĩ mà. Ngược lại, anh mới là người phải xin lỗi vì để chuyện đó xảy ra."
"Làm gì có chuyện đó ạ!"
Ceri cao giọng.
Khách khứa xung quanh liếc nhìn Ceri.
Bị chú ý, Ceri đỏ mặt tía tai đến tận cổ, nhưng vẫn cúi đầu thật sâu trước Wynn.
"Lúc đó em sợ lắm. Cảm ơn anh rất nhiều."
"Ừ, em không sao là tốt rồi."
Thấy Wynn trả lời, Ceri mỉm cười.
"Giá mà lúc nào cũng có người như chị Gina đi cùng thì tốt biết mấy."
"Chị Gina?"
"Là vị khách đang trọ ở đây ạ. Chị ấy là lính đánh thuê, trông mạnh mẽ lắm."
"Hê."
"Nhắc mới nhớ, chị Gina về muộn quá nhỉ."
Chợ sáng đã tan từ lâu rồi.
"Chắc đi dạo chợ xong rồi ghé qua Guild Lính Đánh Thuê luôn chăng?"
"......Chắc là vậy ạ."
Ăn sáng xong, Wynn rời quán trọ, Ceri cũng quay lại làm việc.
Có lẽ do nghe bà chủ sạp rau kể chuyện bắt cóc, nên dù đang làm việc, Ceri vẫn cứ canh cánh lo lắng cho Gina.
Cộng thêm việc bản thân vừa gặp chuyện đáng sợ, Ceri cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ đang lan rộng trong lòng.
0 Bình luận