Ngày 29 tháng 10 - 13 giờ 22 phút
Ngày 31 tháng 10 là Halloween.
Vốn là lễ hội của người Celt cổ đại, trải qua thời gian, nó đã trở thành một sự kiện dân gian ít màu sắc tôn giáo, phổ biến chủ yếu ở Mỹ.
Ở Mỹ, người ta thường khoét rỗng quả bí ngô làm đèn lồng Jack-o'-lantern để trang trí, trẻ em hóa trang thành ma quỷ đi gõ cửa từng nhà và nói "Cho kẹo hay bị ghẹo (Trick or Treat)" để xin bánh kẹo (hoặc chơi khăm thật).
Tại Nhật Bản, nhờ các chiến dịch Halloween của các công ty bánh kẹo và ảnh hưởng của mạng xã hội, lễ hội này lan rộng nhanh chóng trong những năm gần đây, mang sắc thái riêng biệt là không chỉ trẻ em mà cả người lớn cũng hóa trang tụ tập vui chơi ầm ĩ.
Và tại thành phố Gifu này, người ta cũng đang thử nghiệm kích cầu địa phương bằng Halloween.
"Halloween?"
"Ừm."
Hai ngày trước Halloween, Sara mang tờ rơi đến chỗ Sousuke với vẻ mặt nghiêm trọng: "Có khi ta phát hiện ra âm mưu đen tối rồi".
Nội dung tờ rơi là thông báo về sự kiện Halloween ở phố mua sắm. Ngày 31 tháng 10, trẻ em từ cấp hai trở xuống nếu hóa trang và vào các cửa hàng tham gia sự kiện trong phố mua sắm sẽ được tặng bánh kẹo hoặc quà. Ngoài ra còn có chương trình đóng dấu (stamp rally), thu thập đủ dấu sẽ được tặng phiếu mua hàng.
"Không mua gì mà chỉ cần vào quán là được tặng quà, nghe rất khả nghi. Chắc chắn có uẩn khúc gì đó. Nên báo cảnh sát đi."
"Nhóc suy diễn quá rồi. Chỉ là kế hoạch để trẻ con quen thuộc với phố mua sắm thôi. Quà tặng chắc cũng chỉ là bánh kẹo rẻ tiền hay hàng tồn kho, khách đến tiện thể mua sắm thì cửa hàng cũng chẳng lỗ mấy đâu."
"Ra thế... Tức là không có vụ án gì à. Vậy thì cái sự kiện Halloween này, không tham gia thì phí."
"Chà, muốn đi thì cứ đi. Cuối cùng cũng đi được xe đạp rồi còn gì."
Nghe Sousuke nói, Sara hơi đỏ mặt.
Đã hơn một tuần kể từ khi Sara bỏ cuộc với ván trượt và mua xe đạp.
Ngày đầu tiên hoàn toàn không đi được, giống như ván trượt, cô bé cũng phán "Cái này không được thiết kế cho con người cưỡi" rồi bỏ xó mấy ngày. Nhưng bị cô bạn mới Naganawa Yuna ngạc nhiên bảo "Cấp hai mà không đi được xe đạp á", nên hai hôm nay Sara lao vào tập luyện điên cuồng, cuối cùng cũng đi được.
Xe đạp mua về không bị phí phạm là tốt rồi, nhưng bị bắt tập cùng suốt hai ngày, hiện tại chân tay Sousuke đau nhức ê ẩm.
"Vậy phải chuẩn bị trang phục cosplay ngay thôi."
Sara làm mặt tỉnh bơ để che giấu sự xấu hổ.
"Trang phục thì dùng bộ đồ nhóc mặc từ dị giới sang chẳng phải được rồi sao? Trông cũng giống cosplay mà."
"Đồ ngốc, đó là bộ đồ vía (quần áo đẹp nhất) của ta đấy. Đừng đánh đồng với cosplay."
"Thế à. Thế tính sao? Ra Donki mua đại bộ nào đó nhé?"
"Mua thì sợ là đắt hơn tổng giá trị bánh kẹo với quà tặng nhận được mất. Thế thì lỗ vốn à."
"Chỉ có mình nhóc là nghiêm túc với sự kiện phố mua sắm đến thế thôi đấy..."
"Nhà ngươi không biết may vá à? Khéo tay lắm mà?"
"Đơm cúc thì được chứ may quần áo thì chịu. Nhà mình làm gì có máy khâu."
"Hưm... Thế thì trùm chăn giả làm ma, hay đội thùng các tông làm Gundam thùng giấy vậy..."
"Bất chấp thủ đoạn ghê."
Thấy Sara cân nhắc nghiêm túc, Sousuke "phản bác":
"Ở quán Raichou có cho thuê đồ cosplay đấy, để tôi hỏi xem dùng được không."
"Ồ! Ý kiến hay đấy!"
Nhân tiện thì 『Raichou』 là quán cà phê karaoke ở tầng một tòa nhà này.
Sousuke và Sara lập tức đến Raichou hỏi mượn đồ cosplay.
"Sara-chan cosplay á!? Được chứ được chứ! Thích bộ nào cứ lấy!"
Cô sinh viên làm thêm ở quán vui vẻ đồng ý ngay, dẫn hai người vào phòng trang phục. Để bố mẹ và con cái cùng cosplay hát karaoke nên có cả size trẻ em.
Sara nhìn các bộ trang phục với vẻ mặt nghiêm túc:
"...Khủng long bạo chúa, cá mập hay bọ ngựa đây, khó chọn ghê... Evangelion cũng hấp dẫn..."
"Sao toàn mấy bộ đồ thú (kigurumi) thế. Mặc đồ phù thủy hay hầu gái bình thường là được rồi."
"Hưm. Kể cũng đúng, vừa đi vừa thu thập quà mà mặc đồ khó di chuyển quá thì cũng hơi kỳ."
"Tôi không có ý đó... mà thôi kệ."
Sau khi thử đủ các loại, Sara chọn kết hợp mũ chóp nhọn màu đen của phù thủy với áo choàng đen lót đỏ của ma cà rồng.
"Hưm. Thêm cây thương nữa là thành Nobunaga-sama hoàn chỉnh rồi."
"Đúng là Nobunaga cũng hay mặc áo choàng kiểu đó, nhưng mũ chóp nhọn với thương ở đâu ra thế."
Thấy Sara nhìn gương lẩm bẩm, Sousuke thắc mắc. Sara lấp liếm "Không, chuyện bên này thôi", rồi hỏi:
"Thế Sousuke mặc bộ nào?"
"Hả? Sao cả tôi nữa."
"Thì một mình cosplay đi ngoài đường xấu hổ lắm."
"Nhóc mặc thời trang fantasy đi lại bình thường còn gì..."
Sousuke cười khổ:
"Mà, hôm đó tôi cũng sẽ mặc cosplay đi cùng cho nhóc yên tâm. Nhưng không phải đồ ở đây đâu."
"...?"
Nghe Sousuke nói, Sara làm mặt khó hiểu.
Ngày 31 tháng 10 - 14 giờ 36 phút
Ngày Halloween.
Đầu giờ chiều, Sousuke và Sara đến phố mua sắm, ghé thăm các cửa hàng tham gia sự kiện Halloween.
Sara mặc đồ cosplay mượn ở quán cà phê.
Sousuke mặc áo choàng Inverness và đội mũ săn (hunting cap) ── nói đúng ra thì không phải cosplay, nhưng vì trong phim ảnh đây là trang phục điển hình của thám tử nên kết quả là thành cosplay thám tử. Trong túi áo trong còn có cái tẩu thuốc đồ chơi giống của Sherlock Holmes.
Hồi mới vào văn phòng cũ anh hứng lên mua, nhưng thám tử hiện thực mà mặc cái bộ dạng "Tôi là thám tử đây" này thì làm ăn gì được, nên hầu như chưa mặc bao giờ.
Đúng như dự đoán của Sousuke, bánh kẹo và quà tặng khi vào quán chủ yếu là bánh kẹo rẻ tiền hay văn phòng phẩm giá rẻ, nhưng cũng có thú bông hay bánh ngọt đắt tiền, khiến người ta phải tự hỏi nhận miễn phí thế này có ổn không.
Đi được một nửa số cửa hàng thì túi giấy to đã đầy ắp, nên họ tạm quay lại xe đỗ ở bãi xe ga JR Gifu để cất đồ, rồi mua bánh nếp Gohei-mochi mang ra quảng trường trước ga ăn nhẹ.
Tại quảng trường trước ga này có bức tượng Nobunaga bằng vàng.
Bức tượng Oda Nobunaga khổng lồ cao 3 mét, toàn thân dát vàng chói lọi đứng trên bệ cao 8 mét.
Mặc áo giáp kiểu phương Tây (Nanban-do gusoku), khoác áo choàng, tay cầm súng hỏa mai, hình tượng Nobunaga khá chính thống, nhưng kích thước và ánh vàng rực rỡ tạo ấn tượng mạnh mẽ cho người xem.
"Sousuke Sousuke, chụp ảnh kỷ niệm với Golden Nobunaga-sama đi."
Ăn xong bánh nếp, Sara cầm điện thoại nói.
"Cũng được thôi."
Sousuke đứng dậy khỏi ghế dài, đứng cạnh Sara cách tượng Nobunaga một khoảng. Vì tượng cao 11 mét tính cả bệ nên đứng gần quá sẽ không lấy hết được.
"Sousuke, khuỵu gối xuống. Rồi xích lại gần đây."
"Ờ."
Sousuke làm theo chỉ thị.
"Uầy (Weeei)."
Thu cả mặt mình, mặt Sousuke và tượng Nobunaga vàng vào khung hình, Sara vừa làm mặt xấu vừa bấm nút chụp.
Nhìn bức ảnh chụp được với vẻ hài lòng:
"Ừm ừm. Cosplay dịp Halloween rồi 'uầy'. Thế là ta cũng thành dân chơi (party people - paripi) chính hiệu rồi!"
"'Uầy' là cái gì."
Sousuke cười khổ "phản bác", rồi lẩm bẩm:
"Này Sara. Dị giới nơi nhóc sống... là Nhật Bản phải không?"
Sara dừng cử động:
"...Khục khục, tưởng tượng thú vị đấy Sousuke. Nhà ngươi nên làm tiểu thuyết gia thay vì thám tử thì hơn đấy?"
"Sao giọng điệu giống hung thủ bị thám tử dồn vào chân tường thế."
Sousuke ngán ngẩm:
"Mà bắt chước kiểu đó nghĩa là đoán trúng rồi chứ gì?"
"Ừm, trúng phóc."
Sara gật đầu cái rụp, rồi nói tiếp:
"Trúng thì trúng rồi, nhưng những lúc thế này phải giải thích đàng hoàng làm sao đi đến kết luận đó, thế mới đúng phong cách thám tử chứ."
"Kể cũng phải."
Sousuke đồng ý, rồi như một thám tử lừng danh trong tiểu thuyết, anh trình bày suy luận của mình.
"Căn cứ thì có nhiều, nhưng lớn nhất vẫn là ngôn ngữ."
"Hô."
"...Nhóc bảo nói chuyện được với tôi và Livia-san là nhờ ma thuật thông dịch. Nhưng theo tôi thấy, ma thuật nhóc dùng toàn là những hiện tượng vật lý đàng hoàng mà khoa học thế giới này cũng có thể tái hiện, hoặc có khả năng hiện thực hóa trong tương lai. Nổ, sóng xung kích thì khỏi bàn, phương tiện bay cá nhân cỡ nhỏ cũng đang phát triển, nghiên cứu làm lành vết thương nhanh hay bẻ cong ánh sáng để tàng hình cũng đang tiến triển. Nhưng riêng ma thuật thông dịch... cảm giác cái 'hệ' kỹ thuật nó khác hẳn."
"Vậy sao? Thế giới này cũng thực dụng hóa kỹ thuật dịch ngôn ngữ khác tức thời rồi còn gì?"
"Máy móc chỉ dịch được những ngôn ngữ đã được nạp sẵn thôi. Thế mà còn xa mới đạt đến độ hoàn hảo, đằng này dịch ngôn ngữ dị giới hoàn toàn xa lạ, chuẩn xác từng sắc thái, tức thì ngay lập tức, tôi không nghĩ nó nằm trên đà phát triển của kỹ thuật dịch tự động hiện nay. Từng thấy trong truyện tranh có kỹ thuật học ngôn ngữ từ hội thoại xung quanh, nhưng đêm đó nhóc vừa rơi xuống người tôi là đã nói chuyện được ngay nên không phải cái đó. Cũng nghĩ đến khả năng đọc tư duy đối phương, nhưng nhóc xem tivi bình thường, đọc chữ cũng được ngay từ đầu."
"Hư... Quả nhiên không thể chối cãi được nữa sao...!"
Thấy Sara rên rỉ vẻ cay cú, Sousuke nhìn với ánh mắt cá chết:
"Nói toẹt ra thì bí mật này cũng chẳng có gì ghê gớm để mà giấu. Vốn dĩ nhóc có định giấu đâu?"
"Chà, nếu định giấu thật thì ta đã làm khéo hơn rồi. Hiếm khi có cảnh thám tử trổ tài suy luận trong hiện thực nên ta diễn sâu tí cho có không khí ấy mà."
"Cảm ơn đã quan tâm."
Sara cười tinh nghịch:
"Đúng như nhà ngươi suy luận, ngôn ngữ ta nói là tiếng Nhật... nói chính xác là tiếng Đế quốc Ophim phiên bản của ta. Không hoàn toàn giống ngôn ngữ nước này nên cũng có nhiều từ vựng hay cách nói ta không biết, nhưng may mắn là sự khác biệt chỉ dừng ở mức đoán qua ngữ cảnh là hiểu được."
"Đế quốc Ophim và Nhật Bản, nhận thức là thế giới song song (parallel world) là được chứ gì?"
"Ừm. Nhìn bản đồ bên này là ta nhận ra ngay, thế giới ta từng sống là Trái Đất có lịch sử khác với bên này. Thế giới song song, nói theo kiểu MCU là Đa vũ trụ (Multiverse). Và người đã rẽ nhánh lịch sử nước ta và lịch sử Nhật Bản bên này một cách quyết định, chính là Oda Nobunaga của bên này ── Hoàng đế đời đầu của Đế quốc Ophim ở thế giới của ta, Nobunaga da Odin."
Giơ tay về phía tượng Nobunaga vàng, Sara nói.
"...Hả."
"Phản ứng nhạt nhẽo thế."
"Thú thật, là Nobunaga thì có làm gì ở thế giới khác cũng chẳng lạ."
"Nobunaga-sama ở thế giới này thống nhất thiên hạ thất bại mà sao nổi tiếng thế? Lúc tìm kiếm Oda Nobunaga mà ra toàn hình vẽ thiếu nữ xinh đẹp, đến ta cũng phải ngã ngửa. Biến Nobunaga-sama thành con gái là chuyện không thể tưởng tượng nổi ở Đế quốc."
"Chắc do bị ám sát ngay trước khi thống nhất thiên hạ nên càng nổi tiếng hơn chăng. Kẻ mạnh nhất thắng một mạch đến cuối thì chán, có cú lội ngược dòng (plot twist) thì câu chuyện mới thú vị chứ."
"Ồ, phê phán mấy bộ 'Narou' (tiểu thuyết mạng) à?"
"Tôi không có ý đó."
Sousuke trả lời như chính trị gia:
"Thế Nobunaga bên đó không chết ở chùa Honnoji mà thống nhất được thiên hạ à."
"Ừm. Nobunaga-sama đoạt được bí kỹ ma thuật từ đất nước gọi là Cổng Phép Thuật Portagia, trở thành Đại Ma Vương thực thụ. Thống nhất thiên hạ cũng chủ yếu nhờ hỏa lực cá nhân của ngài. Ví dụ ở thế giới này, trận Kanegasaki được coi là lúc Nobunaga-sama nguy khốn nhất đúng không."
"Vụ bị nhà Azai đồng minh phản bội kẹp giữa hai gọng kìm ấy hả."
"Chính phải. Ở thế giới bên kia thì ngài tung chưởng ma thuật bùm vào quân Asakura phía trước, quay lại tung chưởng bùm phát nữa vào quân Azai phía sau là xong."
"Vãi."
"Chắc cũng được phóng đại nhiều rồi. Tiểu sử Nobunaga-sama bên kia, từ giữa chừng trở đi toàn là khai chiến phát bắn chưởng Ionazun (phép nổ cực mạnh trong Dragon Quest) tiêu diệt toàn quân địch, chán phết, nên ta thích Tam Quốc Chí hay Truyện Kể Heike hơn."
"Thảo nào, cứ thắc mắc nhóc đọc cái truyện dài ngoằng như Tam Quốc Chí lúc nào, hóa ra là đọc ở thế giới cũ à."
"Là vậy đấy."
"Thế giới của nhóc thì Sự biến chùa Honnoji thế nào?"
"Đối thủ là Đại Ma Vương thổi bay cả tòa thành bằng một đòn thì ai dám làm phản. Akechi, Matsunaga, Araki đều là trung thần đến tận cuối đời."
"Kể cũng phải..."
"Thống nhất thiên hạ xong, Nobunaga-sama nhận thiền nhượng từ Thiên hoàng, trở thành Hoàng đế mới. Rồi đổi quốc hiệu thành Ophim theo phong cách Portagia (Owari - tên cũ của vùng đất Nobunaga cai trị - đọc lái đi), tự xưng là hiện thân của Thần Odin, chủ thần thần thoại Bắc Âu kiêm Đại Ma Thuật Vương."
"Ra là thế..."
Nghe lịch sử thế giới của Sara, Sousuke ngước nhìn tượng Nobunaga vàng. Ở thế giới này ông ta đã là vĩ nhân hàng đầu Nhật Bản, nhưng có vẻ còn có một Nobunaga bá đạo hơn nữa.
"Nào, tán gẫu hơi nhiều rồi. Quay lại phố mua sắm thôi. Phải thu thập hết con dấu để lấy phiếu mua hàng bằng được."
Thấy Sara coi lịch sử quê hương là chuyện phiếm ưu tiên thấp hơn đóng dấu ở phố mua sắm, Sousuke cười khổ:
"Nhắc mới nhớ, Halloween là ngày linh hồn tổ tiên về thăm con cháu đấy. Thấy con cháu mình mải mê đi đóng dấu ở phố mua sắm, Đại Ma Vương chắc cũng than trời nhỉ?"
"Khà khà, không cần lo. Vong linh Nobunaga-sama chắc không đuổi theo đến tận dị giới đâu."
Sara cười ngạo nghễ:
"Với lại tổ tiên là tổ tiên. Ta là ta. Ta sẽ sống vui vẻ ở thế giới này."
Mang trên vai quá khứ nặng nề và thân phận đặc biệt quá mức, nhưng không hề coi đó là gánh nặng, Sara tận hưởng hiện tại hết mình như một đứa trẻ bình thường. Sousuke cảm thấy cô bé thật rạng rỡ.
Tương lai cô bé sẽ gặp phải chuyện gì, một thám tử nghèo hèn như Sousuke không thể biết trước được.
Dù vậy. Chỉ cần còn được phép, anh muốn cùng cô bé bước đi.
Sousuke nghĩ vậy.
Thời Nobunaga - Sống ở nơi đây - Là thời hoàng kim.
Tại cái thành phố mờ nhạt ấy, có một thám tử cũng mờ nhạt không kém.
Ngoài ra còn có nữ luật sư Lolita, nữ hiệp sĩ vô gia cư, cô gái quán bar, nữ sinh cấp hai hiếu chiến, nhà tôn giáo, cao thủ mỹ nhân kế, và nàng Công chúa dị giới mang dòng máu Đại Ma Vương Nobunaga, thiên tài ma thuật, thông minh xinh đẹp tài sắc vẹn toàn nhưng mù vận động và muốn làm thám tử. Tất nhiên còn nhiều người khác nữa.
Họ tác động lẫn nhau nhưng không hòa lẫn vào nhau, mỗi người dệt nên câu chuyện của riêng mình.
Thành phố Gifu, tỉnh Gifu ── nơi đây giống như một tô salad của những kẻ kỳ quặc (Henjin Salad Bowl).
Khúc cuồng tưởng của những kẻ lập dị diễn ra tại thành phố mờ nhạt này, giờ mới chỉ vừa mở màn.
0 Bình luận