Ngày 21 tháng 10 - 13 giờ 22 phút
Năm ngày đã trôi qua kể từ khi Livia quay lại cuộc sống vô gia cư.
Dù Suzuki không còn nữa, Livia vẫn chọn gầm cầu cũ làm chỗ ngủ.
Tuy không có dấu hiệu gì là sẽ tìm được nhà cửa hay công việc đàng hoàng, nhưng cuộc sống khá ổn định. Cô đã nắm được lộ trình và khung giờ thu gom lon nhôm hiệu quả, nên tiền tiết kiệm cũng tăng lên từng chút một mỗi ngày.
Vì đêm về sáng trời bắt đầu trở lạnh, cô đã dựng một cái lều bằng bìa các tông và vật liệu phế thải. Tất nhiên không thể mời Công chúa đến đây, nhưng cũng khá thoải mái.
Cô cũng kiếm được nồi niêu, ấm nước, bật lửa và các vật dụng sinh hoạt khác, tự chế bếp cồn bằng vỏ lon rỗng, nên ngày nào cũng được ăn đồ nóng.
Không chỉ có mì ăn liền, cô còn xin rau vụn ở siêu thị về nấu. Cô thấy những viên súp hay bột nêm dạng nén có hiệu suất chi phí (cosplay) thật tuyệt vời.
Khi muốn ăn thêm món mặn, cô bắt châu chấu về tẩm bột rán (tempura) hoặc chiên giòn. Khác với cá hay chim thú, việc bắt côn trùng không bị pháp luật hạn chế, lại có đầy ngoài bờ sông nên ăn thoải mái.
Cô cũng kết bạn với vài người vô gia cư. Cách làm nhà bằng bìa các tông hay bếp cồn là học từ họ. Để cảm ơn, cô chia sẻ món châu chấu tẩm bột, họ khen rất hợp làm mồi nhậu và còn rủ cô cùng uống rượu.
Vì bị Sara chê hôi nên cô thấy sốc, hôm qua cô đã đi đến nơi gọi là nhà tắm công cộng (Sentou). Bể tắm lớn, phòng xông hơi, ghế massage, mọi thứ đều rất tiện nghi và cô rất thích, nên cô quyết định mỗi tuần sẽ đi tắm rửa một lần để gột rửa bụi bẩn.
...Cứ thế, Livia đã hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống vô gia cư.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng có vẻ cô thực sự có tài năng làm người vô gia cư như Suzuki đã nói.
Đã xác nhận được sự bình an của Sara, có lẽ tiếp tục cuộc sống này một thời gian nữa cũng không tệ.
Vừa ăn bữa trưa thứ ba trong ngày tại công viên, Livia vừa nghĩ như vậy.
Bữa sáng và bữa trưa, cô chủ yếu dựa vào các suất ăn từ thiện. Thời gian phát suất ăn từ thiện mỗi nơi mỗi khác, có nơi 7 giờ sáng, nơi 8 giờ, 9 giờ, 11 giờ, 12 giờ, 12 rưỡi, nên nếu nắm được thời gian và địa điểm rồi di chuyển nhanh, việc ăn sáng và trưa nhiều lần là hoàn toàn có thể. Khi nghe bạn vô gia cư kể chuyện này cô đã rất cảm động, nhưng hình như hầu hết người vô gia cư không làm thế. Nghe đâu là vì công sức di chuyển giữa các địa điểm xa nhau và lượng calo tiêu hao không bõ.
(Ngon thế này mà... Người ở thế giới này sành ăn thật.)
Các món từ thiện thường là cà ri, cơm trộn, cơm nắm, canh tương (miso), những món dễ nấu số lượng lớn, đôi khi thực đơn trùng nhau trong cùng một ngày, nhưng đồ ăn thế giới này món nào cũng ngon nên ăn mãi không chán.
Suất ăn từ thiện Livia đang ăn lúc này có món chính là cơm nắm không nhân, nhưng có vẻ do gạo ngon hoặc cách nấu khéo mà vị ngon khác hẳn gạo ở thế giới cũ. Với người vô gia cư hay đổ mồ hôi nhiều do đi nhặt lon nhôm hay làm việc tay chân, vị mặn đậm đà hơn một chút thật đáng quý.
Đồ ăn kèm có dưa muối cám (nukazuke) cà tím và dưa chuột, sự quan tâm đến những người vô gia cư thường thiếu vitamin này thật đáng trân trọng. Nhắc mới nhớ, Suzuki cũng tự làm dưa muối cám. Lần tới cô cũng định thử xem sao.
Vui nhất là năm cái bánh quy. Người vô gia cư với cuộc sống ăn uống tằn tiện thường ưu tiên đồ ăn no lâu hoặc rượu rẻ tiền để dễ say dễ ngủ, nên hiếm khi được ăn đồ ngọt. Chắc là bánh thủ công nên hình dạng không đều, nhưng vị ngọt giản dị không chỉ thấm vào đầu lưỡi mà còn thấm cả vào tim.
"Phù..."
Ăn xong, Livia thở hắt ra đầy thỏa mãn và đứng dậy.
(Nào, chiều nay cũng cố gắng thu gom lon nhôm thôi.)
Lúc đó.
"Xin chào," có người tiến lại gần Livia.
Một nam một nữ, cả hai đều khoảng đôi mươi ── cùng trang lứa với Livia.
"Vâng, xin chào."
Livia đáp lại.
"A, may quá. Cô nói được tiếng Nhật. Đồ ăn có hợp khẩu vị không ạ?"
Chàng trai hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng.
"Vâng. Rất ngon ạ."
Livia trả lời thành thật, chàng trai giãn cơ mặt: "Thế thì tốt quá".
Tiếp đó đến lượt cô gái:
"Dạ, bánh quy thế nào ạ?"
"Tất nhiên là ngon rồi. Lâu lắm rồi tôi mới được ăn đồ ngọt."
"May quá. Bánh quy hôm nay là do em làm đấy ạ."
"Ra là vậy. Cảm ơn cô."
Có vẻ hai người này là thành viên của nhóm đang phát suất ăn từ thiện.
Việc phát suất ăn từ thiện cho người vô gia cư thường không do một tổ chức cố định làm hàng ngày, mà do nhiều tổ chức thay phiên nhau. Các tổ chức chủ yếu là NPO, nhóm tình nguyện, tổ chức tôn giáo, phần lớn là đạo Thiên Chúa. Hiếm hoi cũng có trường hợp xã hội đen (Yakuza) làm.
Livia không phân biệt được nhóm đang làm từ thiện hôm nay thuộc tổ chức nào, nhưng nhìn hai người trước mặt và các nhân viên khác thì thấy toàn là người trẻ.
"Nếu không phiền, cô có muốn nói chuyện với bọn mình một chút không?"
"Vâng, cũng được thôi."
Thấy Livia gật đầu trước lời đề nghị của chàng trai, cô gái tiếp lời với giọng điệu ân cần:
"Chị còn trẻ thế này mà... chắc là có hoàn cảnh khó khăn lắm nhỉ."
"À, vâng, ừm, cũng đại loại thế..."
Không thể nói là chuyển sinh từ dị giới, Livia ấp úng.
"Cô có gặp khó khăn gì trong cuộc sống không?"
Chàng trai hỏi, Livia suy nghĩ một chút.
Đồ ăn thì ngày nào cũng được ăn ngon no nê, chỗ ngủ thoải mái, thu nhập cũng tạm ổn định, lại còn được tắm rửa.
"Không, cũng không có gì đặc biệt."
Nghe câu trả lời của Livia, hai người nhìn nhau ngạc nhiên.
"Ờm, cô không cần ngại với bọn mình đâu."
"Đúng đấy. Chắc tuổi bọn mình cũng sàn sàn nhau... Nếu có gì giúp được, cô cứ nói."
"Hừm... Nếu buộc phải nói thì chắc là không có việc làm ổn định, không thể ký hợp đồng thuê nhà, không mở được tài khoản ngân hàng, và vì không có hộ khẩu nên cũng không có cách nào giải quyết mấy vấn đề trên."
"Quá trời khó khăn luôn còn gì!"
Hai người mở to mắt đồng thanh.
Livia cười khổ:
"Chà, đúng là sớm muộn gì cũng phải xoay xở, nhưng chủ nhân của tại hạ cũng đang sống yên ổn, một mình tại hạ sống thế này cũng chẳng vấn đề gì, nên nghĩ là cứ thong thả thế này một thời gian cũng không tệ."
"B-Bình thường? Thong thả?"
"C-Chị lạc quan thật đấy..."
Dù lộ vẻ bối rối, hai người vẫn tiếp tục câu chuyện.
"Phải rồi, hay là chị đến tham quan Clan (bang hội) của bọn em một lần đi?"
"Ý hay đấy. Nếu chị thích và trở thành Clan-men (thành viên bang hội), chị có thể sống ở Home (nhà chung) của Clan nữa."
"Clan, là gì vậy?"
Thấy Livia nghiêng đầu, chàng trai đáp:
"Tóm lại là nhóm của bọn em. Clan-men là thành viên của Clan, là đồng đội... à không, giống như gia đình vậy."
Nghe chàng trai nói, Livia nảy sinh cảnh giác.
Cô nhớ lại chuyện hôm nọ bị dụ dỗ vào quán phong tục với lời mời mọc có chỗ ở.
"Chẳng lẽ... là rủ rê vào quán không đứng đắn sao?"
Nghe Livia nói, hai người tròn mắt:
"Không, không phải đâu!"
"Bọn em chỉ muốn giúp đỡ những người gặp khó khăn thôi."
(Hừm...)
Trông hai người này không giống đang nói dối. Cách nói chuyện và biểu cảm đều toát lên vẻ lương thiện của người trẻ, không hề có chút không khí hạ lưu nào như tên ma cô dụ dỗ Livia vào quán phong tục hôm nọ.
"...Cái Clan? của các vị là tổ chức như thế nào?"
Livia hỏi, hai người nở nụ cười nhẹ nhàng bắt đầu giải thích.
Tổ chức mà hai người tham gia có tên chính thức là 『Worlds Branch Hill Clan』, là một nhóm chủ yếu gồm những người trẻ tuổi đôi mươi. Để tạo ra một thế giới không còn đói nghèo, ai cũng được sống hạnh phúc, họ thực hiện các hoạt động tình nguyện như phát suất ăn từ thiện, dọn dẹp vệ sinh, ngoài ra còn làm nông nghiệp, bán các sản phẩm làm phong phú cuộc sống, rèn luyện thân tâm, v.v.
"Ồ, quả là một tổ chức đáng kính."
Livia trầm trồ, hai người đồng thanh "Đúng vậy ạ!".
"Nhờ gặp gỡ Clan mà cuộc đời em đã thay đổi rất nhiều."
"Chỉ cần có tâm nguyện vì hòa bình thì ai cũng có thể gia nhập, nội dung hoạt động cũng tự do lựa chọn, nên chị có thể chọn hỗ trợ người vô gia cư làm hoạt động chính."
"Ra là vậy... Trong số người vô gia cư cũng có nhiều người khổ cực. Nếu có thể làm gì đó cho họ thì cũng tốt nhỉ..."
"Tuyệt vời. Em tin rằng việc giúp đỡ người khó khăn, rồi sẽ cứu rỗi chính bản thân chị."
Nghe chàng trai nói, Livia suy nghĩ một chút:
"Tạm thời cho tại hạ tham quan thử nhé."
Livia nói, hai người nhìn nhau, rồi hét lớn về phía các thành viên khác đang phát suất ăn phía sau.
"Này, có thêm Clan-men mới rồi này."
Nghe vậy, các bạn trẻ nhao nhao "Ồ! Vui quá!", "Hoan nghênh!" chào đón.
"Không, tại hạ vẫn chưa quyết định gia nhập mà..."
Dù nói thế, nhưng trong thâm tâm Livia không kìm nén được niềm vui trào dâng.
Người vô gia cư khi đến các hàng quán thường bị nhìn với ánh mắt nghi ngờ lộ liễu, đã lâu lắm rồi cô mới được nhiều người chào đón nồng nhiệt thế này.
Ngày 21 tháng 10 - 13 giờ 26 phút
Cùng lúc Livia được đám thanh niên mời mọc.
Tại Văn phòng thám tử Kaburaya, có một đôi nam nữ khoảng hai mươi tuổi ghé thăm.
Sousuke ra cửa hỏi chuyện thì biết ngay không phải khách của văn phòng thám tử mà là tiếp thị ── hơn nữa là kiểu buôn thần bán thánh, nên:
"Tôi đủ rồi, mời về cho."
Cắt ngang câu chuyện không chút do dự, Sousuke đóng sầm cửa lại.
Nhìn qua lỗ mắt mèo trên cửa, thấy hai người họ nhìn nhau tiếc nuối rồi ngoan ngoãn ra về.
Thở dài quay vào phòng khách:
"Gì thế?"
Sara đang nằm dài trên sô pha cầm điện thoại hỏi.
"Tiếp thị thôi."
"Tiếp thị là cái chi?"
"Bán hàng tận nhà... là mấy kẻ đến tận nhà dân hay công ty để chào bán sản phẩm ấy mà. Thỉnh thoảng cũng mò đến chỗ mình."
Cửa không dán giấy "Miễn tiếp thị" vì sợ làm mất đi chút không khí văn phòng ít ỏi còn sót lại, có lẽ vì thế mà thỉnh thoảng có nhân viên tiếp thị ghé thăm Văn phòng thám tử Kaburaya.
"Giống như Ngự dụng thương nhân (thương nhân được phép buôn bán với hoàng gia/quý tộc) à?"
"Ngự dụng thương nhân?"
"Là thương nhân đến tận dinh thự khách hàng thân thiết để bán hàng ấy."
"...Chà, cũng là một dạng bán hàng tận nhà. Nhưng đâu phải chỉ đi mỗi chỗ khách quen."
"Ở thế giới bên kia thỉnh thoảng cũng có thương nhân ngự dụng của triều đình mang kimono hay trang sức mới đến bán. Ta mong chờ mấy dịp đó lắm. Sao nhà ngươi đuổi người ta về ngay thế."
Thấy Sara phụng phịu, Sousuke cười khổ:
"Đến chỗ mình không phải loại hàng thượng hạng như ngự dụng thương nhân đâu."
"Thì biết là thế. Thế vừa rồi bọn họ đến bán cái gì?"
"Chịu, nhưng chắc là bình hay bùa chú gì đó thôi. Kiểu như chỉ cần để trong nhà là xua đuổi tà khí, may mắn ập đến ấy mà."
"Đó chẳng phải thứ nhà mình cần nhất sao! Mau đuổi theo mua về đi!"
Sara tròn mắt hét lên.
"Bình tĩnh. Làm quái gì có vật phẩm tiện lợi thế trên đời này. Lừa đảo, lừa đảo cả đấy."
"Hả?"
"Gọi là buôn thần bán thánh (Reikan Shoho). Bịa đặt là cuộc sống không suôn sẻ do ác linh hay gì đó ám, kích động nỗi bất an rồi bán mấy món đồ lừa đảo với giá cắt cổ. Là loại ác ôn nhất trong bán hàng tận nhà đấy."
"Gì cơ... Có cả bọn bất lương như thế sao..."
Nghe Sousuke giải thích, Sara bàng hoàng, rồi nói tiếp:
"Cơ mà, thế giới khoa học phát triển nhường này mà vẫn có đất cho kiểu buôn bán đó à. Không ngờ, thật không ngờ."
"Bị người thế giới fantasy ngán ngẩm thế này thì người hiện đại hết chỗ chui. Tuy nhiên, tâm lý muốn đổ lỗi cho thế lực siêu nhiên không thể giải thích bằng khoa học khi thất bại hay bất hạnh thì ai cũng có cả... Đến tôi đi lễ đầu năm còn mua bùa bình thường mà..."
"Vốn dĩ cái buôn thần bán thánh đó có hợp pháp không vậy?"
"Nếu bên bán nhận thức được là cái bình hay lá bùa đó không có sức mạnh tâm linh gì thì sẽ bị khép vào tội lừa đảo hoặc tống tiền, nhưng nếu đối phương là tổ chức tôn giáo thì nhiều trường hợp họ chối bay chối biến là do tín đồ tự ý làm. Hai đứa lúc nãy, theo ấn tượng của tôi thì có vẻ bản thân tụi nó cũng tin sái cổ. Thanh niên trai tráng mà làm cái gì không biết..."
Thấy Sousuke nhăn nhó, Sara hỏi: "Trẻ lắm hả?".
"Ừ. Tầm hai mươi, chắc là bị dính vào câu lạc bộ trá hình ở đại học rồi."
"Câu lạc bộ trá hình?"
"Tổ chức tôn giáo hay chính trị giả danh câu lạc bộ bình thường để lôi kéo sinh viên. Tên tổ chức cũng không phải kiểu Giáo đoàn nọ hay Hội thánh kia nghe sặc mùi tôn giáo, mà là kiểu Câu lạc bộ tình nguyện bình thường, hoặc dùng từ ngữ quen thuộc trong game hay truyện tranh như Clan nọ, Guild kia để tạo không khí thoải mái. Lơ ngơ đi theo lời rủ rê là sinh viên chưa trải đời bị kiểm soát tâm trí (mind control) thành đồng bọn của tín đồ ngay."
"Tiện thể hỏi chút, cái đó không phải phạm tội sao?"
"Dùng bạo lực hay thuốc để cưỡng ép thay đổi tư tưởng người khác gọi là 'tẩy não', cái này tất nhiên là phạm tội. 'Kiểm soát tâm trí' là dùng phương pháp không phạm pháp để dẫn dắt tư tưởng mà đối phương không hay biết. Người đời hay đánh đồng tẩy não và kiểm soát tâm trí, nhưng thực ra khác nhau."
"Mừ... Nhưng mà, dễ dàng dẫn dắt tâm trí con người thế sao? Cụ thể kiểm soát tâm trí là làm thế nào?"
"Tôi cũng không biết rõ, nhưng nổi tiếng nhất là lợi dụng hiệu ứng thông điệp ẩn (subliminal effect)."
"Hiệu ứng sáp-bờ-li-mi-nồ là gì?"
"Là trộn lẫn những hình ảnh hay thông điệp mà con người không thể nhận biết được vào trong video hay âm nhạc để tác động đến tiềm thức. Chiếu video hay phát nhạc chứa thông điệp ẩn trên tivi, đài phát thanh bị cấm, nhưng không phạm pháp."
"Hưm... thú vị đấy."
"Mà, thực tế có hiệu quả hay không thì chưa chắc đâu. Thực ra, thủ pháp kiểm soát tâm trí phổ biến nhất lại là thuyết phục trực diện bình thường."
"Thuyết phục. Nghe có vẻ đàng hoàng... nhỉ?"
"Thì đấy. Cái rắc rối là, bọn đi thuyết phục bản thân chúng nó tin sái cổ, nên lời nói không có sự dối trá hay ác ý, mà thực sự có thiện ý và thành ý."
"Hưm... Không nói dối nên không thể nhìn thấu lời nói dối, là vậy sao."
"Ừ. Dù tốt hay xấu, lời nói chứa trăm phần trăm thành ý của người tốt... rất mạnh. Dù nội dung có hoang đường đến đâu, bị nhiều người vây quanh nói chuyện nhiệt huyết từ tận đáy lòng thì người ta lại dễ chấp nhận. Đặc biệt là sinh viên sống một mình, đối tượng hay bị nhắm đến, thường ít nhiều ôm nỗi niềm riêng. Thiện ý, thành ý, nhiệt huyết, hay những từ ngữ hoa mỹ như gắn kết, đồng đội, gia đình sẽ đánh trúng tim đen ngay."
"Ra là vậy. Mà, ta thì tuyệt đối không bị lừa bởi mấy chuyện mờ ám thế đâu."
"Nhóc vừa định bảo tôi đi mua cái bình gọi may mắn về còn gì."
Sousuke "phản bác" Sara đang cười tự tin, rồi nói:
"Với lại, chính những kẻ nghĩ mình tuyệt đối không bị lừa mới dễ bị dắt mũi đấy."
"Gì cơ?"
"Thực tế, trong quá khứ ở Nhật Bản từng có tổ chức tà giáo gây ra khủng bố, trong đó có rất nhiều bác sĩ, luật sư, nhà khoa học, toàn những người đầu óc thông minh gia nhập. Giống như bọn tin vào thuyết âm mưu vậy, 'nhận thức', 'giác ngộ' hay... cái ý thức đặc quyền kiểu 'mình thông minh, mình nhận ra chân lý mà đám đông ngu muội không biết' chính là bước đầu tiên sa vào vũng lầy tà giáo."
"Hưm... Ta cũng tự thấy mình thông minh... phải cẩn thận mới được. Híii sợ quá sợ quá..."
Sara nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Ừ, cẩn thận đấy. Chân lý thế giới mà không ai biết, làm gì có chuyện lăn lóc ngoài đường cho mà nhặt."
Vừa nói, Sousuke vừa cảm thấy buồn cười khi thấy một pháp sư chính hiệu lại đi sợ tà giáo.
...Nhân tiện, xin phép tiết lộ trước (spoil) một chút.
Cái 『Worlds Branch Hill Clan』 rủ rê Livia ở công viên, chính là tổ chức cấp dưới của một giáo đoàn tà giáo.
Ngày 21 tháng 10 - 15 giờ 32 phút
Ngồi trên xe tải nhỏ do thành viên của Worlds Branch Hill Clan lái, Livia đến cơ sở hoạt động của họ.
Dưới chân một ngọn núi thấp, xung quanh là ruộng đồng, nhà dân thưa thớt, tòa nhà trông như nhà văn hóa mới xây dựng.
Ngoài việc tổ chức họp định kỳ, đây còn là nơi sản xuất hàng hóa Clan bán, bếp nấu suất ăn từ thiện, kho chứa thiết bị vật liệu cho các hoạt động. Có cả thiết bị sinh hoạt lưu trú, nghe nói khoảng một nửa thành viên ── gần năm mươi người đang sống ở đây.
"Có cả sân bóng rổ và bàn bóng bàn đấy. Nếu được thì Livia-san chơi bóng rổ cùng nhé?"
Chàng trai bắt chuyện ở công viên ── Saito nói.
"Bóng rổ... là gì vậy?"
Livia hỏi, Saito ngạc nhiên, rồi nói:
"À ừm, là môn thể thao Basketball... Mà, nói mồm không bằng thử chơi luôn cho nhanh. Chắc chắn là vui lắm."
"Ra thế, vậy nhất định phải thử. Bóng rổ là gì thì tại hạ không biết, nhưng khoản vận động cơ thể thì tại hạ tự tin không thua ai đâu."
"Haha, tự tin ghê. Nhưng anh đây, nhìn thế này thôi chứ từng đi thi giải toàn quốc đấy."
"Hô, thế thì ghê gớm thật!"
Livia hoàn toàn không hiểu ghê gớm cỡ nào, nhưng nghe cái tên giải toàn quốc và giọng điệu tự hào của Saito thì chắc chắn là rất ghê gớm rồi.
Được Livia khen, Saito cười ngượng "Hehe":
"Thực ra anh từng định làm chuyên nghiệp... nhưng mà, bị chấn thương nên hỏng bét."
"Trời... Thật đáng tiếc."
"Không, nhờ có Clan mà anh vực dậy được, giờ ngày nào cũng sống rất trọn vẹn."
Saito nở nụ cười hiền hậu không chút hối tiếc, nói.
Ngày 21 tháng 10 - 15 giờ 36 phút
Cùng Saito và những người khác vào trong cơ sở, Livia được dẫn đến một căn phòng rộng có biển 『Phòng thể dục』.
Ở ngay lối vào, Saito nói với người đàn ông đang ngồi ghế: "Cho thuê sân bóng rổ một tiếng", rồi rút từ ví ra ba tờ giấy. Kích thước cỡ tờ tiền giấy, nhưng không phải tiền Nhật, mà là tờ giấy màu vàng vẽ hình gì đó.
"Đó là gì vậy?"
Livia hỏi, một người đàn ông khác đi cùng đáp: "Là Hilca đấy".
"Hilca?"
"Tiền tệ riêng của Clan, có được nhờ cống hiến cho Clan. Dùng Hilca có thể sử dụng thiết bị của Home hoặc đổi lấy đồ ăn, hàng hóa."
"Tiền của nước này không dùng được sao?"
"Về cơ bản trong Home chỉ dùng Hilca thôi, nhưng có thể đổi tiền mặt ra Hilca."
"Ra là vậy..."
Có cơ chế lạ lùng ghê, cô nghĩ, rồi hỏi:
"Có thể đổi Hilca ra tiền mặt không?"
"Cái đó thì không được. Đây là cơ chế để nâng cao ý thức phụng sự xã hội chứ không phải vì tiền bạc."
"Hả."
Chưa hiểu lắm nhưng nếu tổ chức vận hành trơn tru nhờ thế thì cũng tốt.
"Thế, bắt đầu luôn nhỉ."
Saito nói với Livia.
Sau khi khởi động nhẹ, Livia được Saito dạy về bóng rổ.
Đây là dẫn bóng, đây là ném rổ, Saito vừa làm mẫu bằng bóng vừa giải thích.
Khi Livia nhớ luật cơ bản, trận đấu bắt đầu.
Bóng rổ chuẩn là 5 đấu 5, nhưng thiếu người nên lần này chơi 3 đấu 3 dùng nửa sân. Luật chơi không theo luật 3x3 thống nhất thế giới mà là luật địa phương chơi cho vui. Thời gian đấu 10 phút, không giới hạn lỗi, không giới hạn thời gian ném rổ (shot clock).
Đội của Livia gồm Saito và một người đàn ông nữa, Aoki ── cô gái bắt chuyện cùng Saito ở công viên làm trọng tài và ghi điểm.
Bản thân bóng rổ là môn thể thao lạ lẫm, nhưng ở thế giới của Livia cũng có môn thi đấu dùng bóng, cô đã quen thuộc với nó như một hình thức giải trí kết hợp huấn luyện, nên không bỡ ngỡ lắm.
Lần đầu chạm vào loại bóng này nên mất chút thời gian làm quen với ném và dẫn bóng, nhưng việc cướp bóng hay chặn bóng (block) thì cô làm ngon ơ ngay từ đầu. Thậm chí cô còn đuổi theo đường chuyền của đối phương từ phía sau và chộp lấy bóng, khiến các thành viên khác phải thốt lên kinh ngạc.
"Đùa hả!?"
Mặc kệ đối phương đang ngơ ngác, cô chuyền cho Saito đang ở ngoài vạch 2 điểm, Saito nhận bóng và thực hiện cú ném mượt mà ghi điểm.
"Tuyệt vời, Saito các hạ."
"Không, Livia-san mới là chạy nhanh kinh khủng đấy!?"
Các thành viên khác ban đầu còn nương tay vì nghĩ Livia là người mới, nhưng thấy năng lực thể chất kinh hoàng của cô, họ lập tức không nể nang gì nữa, tung ra các cú lừa bóng (fake) và đường chuyền độ khó cao.
Trận đầu tiên diễn ra gay cấn, đội Livia thắng.
Qua các trận đấu, kỹ thuật dẫn bóng và ném rổ của Livia tiến bộ rõ rệt, thế trận trở nên một chiều, nên trận cuối cùng Saito và Livia tách đội.
Quả không hổ danh cựu cầu thủ nhắm đến chuyên nghiệp, Saito thực sự rất mạnh, kỹ thuật của Livia dễ dàng bị anh ta cướp bóng, vượt qua hàng phòng thủ và ghi bàn.
"Hưm hưm..."
Cay cú vì bị Saito qua mặt nhiều lần, Livia gầm gừ.
"Saito-kun, không người lớn tí nào nha~."
Trọng tài Aoki cười nói với Saito.
Saito giật mình lộ vẻ áy náy:
"X-Xin lỗi. Hơi hăng máu quá. Chỉ là chơi vui thôi mà, phải để mọi người cùng vui chứ nhỉ."
Thấy Saito vừa đập bóng tại chỗ vừa cười hiền lành, Livia lắc đầu:
"Không, không cần nương tay đâu. Đã thế này thì tại hạ cũng sẽ chơi nghiêm túc!"
Vừa dứt lời, Livia kích hoạt ma thuật cường hóa năng lực thể chất.
"Hả?" Saito thốt lên ngạc nhiên, Livia lập tức cướp bóng trên tay anh ta trong nháy mắt, rồi chạy vòng ra ngoài vạch 2 điểm bắt lấy quả bóng cô vừa ném về hướng không người.
"Hình như cầm bóng đi hai bước vẫn được đúng không nhỉ?"
Hai tay giữ chặt bóng, cô sải hai bước thật lớn về phía rổ, rồi bật nhảy mạnh mẽ. Úp rổ (dunk) thật lực.
Rầm, cô tiếp đất với tiếng động lớn, nhìn về phía Saito và những người khác.
"Hả?" "Ơ, cái gì vừa rồi..." "Thật á...?"
Ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc, Livia bắt đầu thấy lo.
Với kỹ thuật ném rổ của mình, cô phán đoán nhảy lên úp rổ trực tiếp thì chắc ăn hơn ném ──.
"...Ờm, chẳng lẽ cầm bóng nhảy lên úp trực tiếp là phạm luật sao?"
"K-Không, không phạm luật, nhưng mà..."
Saito trả lời trong trạng thái đờ đẫn, một lúc sau người đàn ông cùng đội Livia mới hét lên "Vãi chưởng!".
"Cú úp rổ vừa rồi là sao!? Nhảy cao thế!?"
"Cái đó đến trận NBA cũng hiếm thấy lắm đấy!"
"Gần như không lấy đà mà nhảy được thế thì dân chuyên nghiệp cũng bó tay chứ đùa!?"
(....Chết dở.)
Phản ứng ngoài dự kiến khiến Livia giật giật cơ mặt.
Lỡ hăng máu dùng ma thuật, mà quên mất thế giới này không có ma thuật.
"Livia-san, rốt cuộc cô là ai vậy...?"
Nghe giọng Saito run run hỏi, Livia:
"Th-Thực ra tại hạ, có biết chút Trung Hoa Quyền Pháp? Ấy mà."
Livia lấp liếm ngay lập tức.
Cô nhớ lại chuyện Sara kể ở văn phòng thám tử, nói dối ma thuật tấn công là Trung Hoa Quyền Pháp để qua mặt.
Tuy nhiên:
"Không, làm gì có chuyện Thiếu Lâm Túc Cầu (Đội bóng Thiếu Lâm) thế này..."
Saito bình tĩnh "phản bác".
Trường hợp của Sara là do đối phương là lũ ma cô IQ bằng không nên mới tin sái cổ, chứ thế này thì hỏng rồi ── tưởng thế, ai dè:
"Nhưng mà tôi từng thấy người của đoàn xiếc Trung Quốc nhảy cao lắm."
"A, em cũng thấy rồi."
"Kể cũng đúng... Trung Hoa Quyền Pháp thì nghe cũng hợp lý...!"
"Thiếu Lâm Túc Cầu là có thật...?"
Thế quái nào mà lại lấp liếm được, Livia thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
(Trung Hoa Quyền Pháp tiện lợi thật. May mà bộ đồ thể thao rộng thùng thình.)
Ma thuật cường hóa năng lực thể chất, tóm lại là thuật tăng cường cơ bắp toàn thân hoặc một phần cơ thể tạm thời. Qua lớp đồ thể thao thì không thấy rõ, nhưng đôi chân Livia hiện tại đang nổi cuồn cuộn cơ bắp như chuột túi (kangaroo) vậy.
Quần áo Livia đang mặc là đồ cũ xin được của người tình nguyện, kích cỡ lung tung, nếu mà mặc đồ bó sát hay vừa người thì sự thay đổi ngoại hình đã bị lộ tẩy rồi.
"Nào Saito các hạ, tiếp tục phân thắng bại thôi!"
Lấy lại tinh thần, Livia hét lên. Saito dù vẫn còn vẻ hoang mang nhưng cũng nói "V-Vâng", rồi nhặt quả bóng lăn dưới rổ lên.
Trận đấu tiếp tục.
Dù áp đảo về thể lực, nhưng trong môn bóng rổ, Livia vẫn kém kỹ thuật của Saito một bậc, kết quả đội Saito thắng sát nút.
"Xuất sắc lắm Saito các hạ. Đặc biệt là cái kỹ thuật giả vờ chuyền bóng ấy, dù đã cảnh giác mà tại hạ vẫn bị lừa mấy lần."
Thấy Livia khen ngợi thật lòng, Saito cười có chút tự ti:
"Xin lỗi, đối phương là người mới mà cứ dùng Fake liên tục. Bảo từng nhắm đến chuyên nghiệp mà thế này thì buồn cười thật..."
"Cần gì phải tự hạ thấp mình thế. Tại hạ khâm phục ý chí chiến đấu của Saito các hạ đấy."
"Ý chí chiến đấu... Là bằng chứng cho thấy anh chưa chín chắn thôi."
"...?"
Thấy Saito vẫn tự giễu, Livia ném ánh mắt khó hiểu, anh ta bèn lảng sang chuyện khác:
"Phải rồi, tối nay có buổi thuyết giảng của Clamas (Chủ bang hội). Livia-san cũng tham gia nhé."
"Clamas?"
"Clan Master... Là người đại diện của Clan này, ngài Minakami Noa. Nghe ngài Noa nói chuyện, chắc chắn những muộn phiền sẽ tan biến, cuộc đời sẽ rộng mở đấy."
"Tại hạ cũng không có muộn phiền gì đặc biệt..."
"Dù vậy, chắc chắn sẽ thu được điều gì đó."
Thấy Saito nói như mê sảng, Livia hơi bối rối:
"Người đó tuyệt vời đến thế sao?"
"Tất nhiên rồi!"
Không phải Saito, mà một người chơi bóng cùng nói.
"Ngài Noa sinh ra và lớn lên ở vùng sâu vùng xa Tây Tạng, lĩnh hội được sức mạnh thần bí. Để dùng sức mạnh đó phục vụ thế giới, ngài đã lập ra Clan này."
"Sức mạnh thần bí?"
Livia hứng thú hỏi lại.
"Sức mạnh chữa lành vết thương, bệnh tật, xua đuổi tai ương, mang lại may mắn."
"Cái gì... Thế giới này cũng có ma thuật sao?"
"Hả?"
"A, không, chuyện bên này thôi."
Livia lấp liếm:
"Thú vị thật đấy. Buổi thuyết giảng của Clamas, nhất định cho tại hạ tham gia với."
Ngày 21 tháng 10 - 17 giờ 12 phút
Được Aoki hướng dẫn, Livia tắm rửa sạch sẽ mồ hôi trong phòng tắm của Home. Có cả nhà tắm lớn nhưng muốn dùng phải trả Hilca.
Nghe bảo trước buổi thuyết giảng của Clamas sẽ được ăn tối, nhưng:
"Còn sớm mới đến giờ ăn tối, trong lúc chờ đợi mời chị xem video giới thiệu về Clan."
Nói rồi họ dẫn cô vào căn phòng có biển 『Phòng chiếu phim』.
Phòng rộng khoảng sáu chiếu (tầm 10m2) xếp đầy sô pha, trên tường gắn màn hình lớn. Có lẽ đang đốt hương hay gì đó nên có mùi thơm ngào ngạt.
Livia ngồi xuống sô pha cạnh Aoki, đèn phòng tắt, video bắt đầu chiếu.
Bảo là giới thiệu hoạt động, nhưng video lại là phim hoạt hình có cốt truyện.
Bối cảnh (chắc là) Nhật Bản hiện đại. Nhân vật chính là nam sinh viên đại học Kenji, đang sống cuộc đời sinh viên bình thường.
(Hưm...)
Hồi ở văn phòng thám tử cô từng liếc nhìn Sara xem anime trên tivi, so với hình ảnh lúc đó thì cái này trông rẻ tiền hơn hẳn. Dù vậy, lần đầu tiên được xem video chậm rãi trên màn hình lớn nên Livia thấy mới mẻ và thú vị.
Bắt đầu được khoảng ba phút, Kenji phải lòng cô gái cùng tuổi tên Saki làm cùng chỗ làm thêm, ba phút sau hai người hẹn hò. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, chỉ ba phút sau. Một ngày nọ, Saki bị tai nạn giao thông và sống thực vật.
(Q-Quả là diễn biến chấn động! Kenji và Saki rồi sẽ ra sao đây!?)
Livia bị cuốn vào câu chuyện, nhưng:
(...Cơ mà, thỉnh thoảng lại hiện lên hình người phụ nữ bí ẩn với dòng chữ là có ý gì nhỉ?)
Từ lúc video bắt đầu, cứ khoảng 30 giây một lần, trong khoảnh khắc cực ngắn ── cỡ một phần trăm giây ──, hình ảnh người phụ nữ trẻ bí ẩn (người thật) và những dòng chữ như 『Hãy tin tưởng』 lại hiện lên. Một câu chuyện thú vị thế này mà cứ bị làm phiền, hơi khó chịu.
Tạm thời không bận tâm nữa, Livia tập trung vào câu chuyện.
Tuyệt vọng trước bi kịch bất ngờ, Kenji trải qua những ngày tháng vô định khoảng ba phút. Lúc đó, bạn học rủ cậu tham gia hoạt động tình nguyện. Miễn cưỡng tham gia, nhưng nhìn thấy nụ cười của những người xa lạ nhờ hoạt động của mình, Kenji cảm thấy ấm lòng sau bao ngày u tối.
Lúc đó, một người phụ nữ bắt chuyện với Kenji.
『Tôi là Master của Clan này, Minakami Noa. Để cứu thế giới này cần có sức mạnh của cậu.』
Nói rồi cô chạm tay lên trán Kenji, mắt Kenji bắt đầu nhìn thấy những làn khói đen trôi nổi khắp nơi trên thế giới. Trước sự sợ hãi của Kenji, Master Noa nói rằng thế giới này đang bị xâm lấn bởi ý chí tà ác.
(Diễn biến bất ngờ quá! ...Cơ mà, nãy giờ ồn ào ghê.)
Từ lúc Kenji tham gia hoạt động tình nguyện, ngoài mấy cái hình ảnh chèn vào, còn có những giọng nói như 『Bạn sẽ được hạnh phúc』, 『Tin vào Clan thì sẽ ổn thôi』 cứ phát liên tục (ở tần số mà người thường không nghe thấy, nhưng Livia thì không biết điều đó).
Tạm thời kệ cái giọng nói bí ẩn, cô thưởng thức câu chuyện.
Nhờ hoạt động của Kenji và nhóm Worlds Branch Hill Clan, trong khoảng ba phút, ánh sáng hy vọng dần trở lại thế giới, ý chí tà ác đen tối tan biến dần. Con quái vật hiện thân của bóng tối tức giận, định giết chết Minakami Noa, nguồn gốc mang lại hy vọng cho mọi người. Tuy nhiên, Noa đã thanh tẩy con quái vật tà ác bằng những lời lẽ hay ho sáo rỗng và sức mạnh ánh sáng ghê gớm gì đó. Thế giới hòa bình trở lại, người yêu Saki đang sống thực vật cũng tỉnh lại nhờ sức mạnh thần bí của Noa. Nhưng chưa thể yên tâm. Nếu tà tâm nảy sinh trong lòng người, thế giới sẽ lại lâm nguy. Vì vậy phải lan rộng hoạt động của Clan hơn nữa, lấp đầy thế giới bằng ánh sáng thực sự. Kenji cùng Saki và các đồng đội thề sẽ tiếp tục bước đi với tư cách là thành viên của Clan ──.
"Hà~, thú vị thật đấy!"
Video kết thúc, đèn bật sáng, Livia nói cảm tưởng thật lòng với Aoki bên cạnh.
Đặc biệt đoạn cuối đánh bại kẻ xấu rất sảng khoái.
Ở thế giới cũ Livia ít tiếp xúc với truyện kể. Có lần được Sara giới thiệu bộ tiểu thuyết dài tập mà Công chúa rất thích, cô cố đọc nhưng giữa chừng nhân vật yêu thích cứ chết dần chết mòn, kết thúc cũng chẳng ra sao nên cô cũng ngại đọc sách.
"Thế thì tốt quá. Livia-chan quả nhiên có tố chất đấy."
Aoki rơm rớm nước mắt vì cảm động, khẽ lau khóe mắt, mỉm cười hạnh phúc.
"Mà này, hình ảnh người phụ nữ chèn vào liên tục và giọng nói phát suốt nửa sau là cái gì vậy?"
"...? Cái gì cơ ạ?"
Livia hỏi, Aoki ngơ ngác nghiêng đầu.
Cô ấy không có vẻ gì là giả vờ. Hình ảnh chèn vào thực sự rất nhanh, giọng nói cũng rất nhỏ, nên chắc là cô ấy thực sự không nhận ra.
"A, không, không có gì."
Livia lấp liếm.
Ngày 21 tháng 10 - 18 giờ 2 phút
Bữa tối là cơm trắng, canh tương (miso), thịt lợn xào gừng (shogayaki), sủi cảo (gyoza), và quả hồng.
Ở nhà ăn của Home, cơm trắng và canh tương miễn phí, thức ăn mặn phải trả bằng Hilca, nhưng lần này Saito và Aoki khao.
Thịt xào gừng, sủi cảo, quả hồng, ở thế giới cũ cũng có món tương tự, nhưng cảm giác không ngon bằng thế này.
"Chị ăn trông ngon miệng thật đấy," Aoki nói.
"Livia-san, bình thường chị ăn gì?"
Saito hỏi.
"Để xem nào... Cơ bản là mì ăn liền. Ngoài ra thì lẩu rau, cơm nắm hết hạn sử dụng và châu chấu."
"Hả, châu chấu... Châu chấu!?"
Saito mở to mắt.
"Châu chấu là con côn trùng ấy hả?"
Một người đàn ông ăn cùng bàn hỏi.
"Vâng. Tẩm bột rán ngon lắm. Chiên giòn ăn cũng được."
"Tôi từng ăn cơm hebo ở nhà bà rồi, nhưng châu chấu thì chưa..."
Nghe người khác nói thế, cô hỏi: "Cơm hebo là gì?".
"Hebo là ấu trùng ong bắp cày, nấu cùng cơm là món ăn địa phương vùng này. Giờ hebo là đặc sản cao cấp đấy."
"Ồ, ấu trùng ong thì chưa ăn bao giờ... Có ngon không?"
"A, vâng. Trông hơi ghê nhưng ngon lắm."
"Nói là 'ấu trùng' tức là chị ăn con trưởng thành rồi hả?"
Aoki hỏi, cô gật đầu:
"Chỉ một lần thôi. Lúc đang rán châu chấu thì nó bay tới, tiện tay kẹp đũa rán luôn."
"Kẹp đũa á!?" "Miyamoto Musashi đấy à!"
"V-Vị thế nào ạ?"
"Chắc do có độc nên đắng tê lưỡi, cá nhân tại hạ thấy không ngon. Về khoản đó thì châu chấu vẫn hơn. Lại còn nhiều vô kể."
"Hả..."
Chẳng biết từ lúc nào tất cả những người ăn xung quanh đều chú ý đến Livia, một người trong số đó đưa miếng gà rán của mình cho Livia: "Cái này, nếu không chê thì chị ăn đi".
"Được sao? Thế thì tại hạ không khách sáo."
Mở đầu như thế, các thành viên khác cũng lần lượt chia thức ăn của mình cho Livia. Livia vui vẻ chén sạch tất cả.
Ngày 21 tháng 10 - 18 giờ 54 phút
Ăn xong, Livia cùng nhóm Saito và Aoki đến căn phòng gọi là 『Phòng họp』 nơi Clamas thuyết giảng.
Trong căn phòng hình chữ nhật có sân khấu, ghế gấp được xếp sẵn, gần một trăm người trẻ đang ngồi, nhóm Livia cũng ngồi vào chỗ trống.
Trong phòng thoang thoảng mùi hương giống phòng chiếu phim, loa phát nhạc không khí trang nghiêm, và cũng giống video giới thiệu, những giọng nói bí ẩn như "Bạn sẽ được cứu rỗi", "Hãy tin vào Master" vang lên nho nhỏ.
Định hỏi lại Saito và Aoki về giọng nói này, nhưng thấy các bạn trẻ trong phòng không ai nói chuyện, hai người kia cũng chăm chú nhìn lên sân khấu nên cô thôi.
Trước sân khấu có khoảng mười người đàn ông đứng dàn hàng ngang, tất cả đều mặc áo choàng trắng. Nhìn qua lớp áo rộng thùng thình thì khó biết, nhưng ai nấy đều có vóc dáng đô con.
Đợi khoảng năm phút thì một người phụ nữ bước lên sân khấu.
(Kia là...)
Một mỹ nhân tóc đen dài đến thắt lưng, khoảng ngoài hai mươi.
Khoác trên mình chiếc áo choàng trắng trang trí cầu kỳ hơn đám đàn ông đứng dưới, đầu đội vòng nguyệt quế (circlet).
Chính là người trong bức ảnh chèn liên tục vào video giới thiệu.
"Vị đó là Master sao?"
Hỏi nhỏ Saito bên cạnh, anh ta nhìn người phụ nữ với ánh mắt say mê, gật đầu "Vâng, đúng vậy".
Minakami Noa trên bục cất tiếng:
"Chào buổi tối. Tôi là Master của Worlds Branch Hill Clan, Minakami Noa. Rất vui được gặp mọi người trong đêm nay."
Giọng nói trong trẻo, cách nói chuyện nhẹ nhàng. Giống hệt giọng nói đang phát nhỏ cùng tiếng nhạc.
"Hiện nay, thế giới này đang tràn ngập nỗi buồn. Tuy nhiên, không cần phải than khóc. Nếu đông đảo đồng đội, không, gia đình tập hợp tại Clan này cùng chung sức, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua."
Nghe cô ta nói, các thành viên thốt lên những tiếng cảm thán "A, ngài Noa...".
Sau đó Noa tiếp tục nói những chuyện sáo rỗng nghe lọt tai, nhưng:
(............Buồn ngủ quá...)
Livia cảm thấy mí mắt mình ngày càng nặng trĩu.
Lâu lắm mới được ăn no nê nên buồn ngủ díp mắt. Giọng nói êm ái của Noa và tiếng nhạc du dương càng làm cơn buồn ngủ thêm trầm trọng.
Cố nén ngáp đến chảy nước mắt, nội dung câu chuyện chẳng lọt vào đầu chữ nào.
(Bảo là có sức mạnh thần bí... không biết có cho xem không nhỉ...)
Hơi hối hận vì đã tham gia buổi thuyết giảng, Livia đang nghĩ vẫn vơ thì:
"Nào, đêm nay trước mặt mọi người, tôi muốn khen thưởng đặc biệt cho một thành viên. ...Anh Uchiyama Seiji, mời lên đây."
"V-Vâng!"
Được Noa gọi tên, một thanh niên ở hàng đầu đứng dậy, căng thẳng bước lên sân khấu.
(Ồ...?)
Có biến nên cơn buồn ngủ của Livia vơi đi đôi chút.
Khi thanh niên đứng cạnh Noa, Noa lại cất tiếng:
"Anh Uchiyama Seiji đây, ngày ngày nhiệt tình cống hiến cho hoạt động của Clan, và đã quyên góp 5000 Hilca."
Nghe Noa nói, các thành viên trầm trồ "Ồ", "Tuyệt vời quá", "Mình cũng phải cố gắng thôi".
(5000 Hilca... Một trăm năm mươi vạn yên sao.)
Hilca, tiền tệ riêng của Clan, có được nhờ cống hiến cho Clan, hoặc có thể đổi với tỷ giá 300 yên một Hilca.
Cụ thể là sân bóng rổ một tiếng 10 Hilca, tắm bồn lớn 3 Hilca, nước ngọt ở căng tin 1 Hilca, thịt xào gừng, sủi cảo, quả hồng ở nhà ăn mỗi món 1 Hilca.
Không chỉ dùng để sử dụng thiết bị hay đổi vật phẩm, mà còn có thể quyên góp cho Clan, tùy theo số tiền quyên góp mà sẽ được Master Noa trực tiếp khen thưởng.
"Tôi xin báo đáp sự tận tụy của anh ấy, ban cho anh ấy lời chúc phúc."
Noa nhắm mắt, dang rộng hai tay, tiếng nhạc lớn hơn, đèn phòng tắt, đèn chiếu (spotlight) chiếu vào Noa và Uchiyama trên sân khấu.
Uchiyama quỳ xuống, Noa đặt tay lên ngực anh ta.
"Hỡi trời cao, hãy bảo vệ người này khỏi mọi tai ương ──"
Khoảng mười giây sau, Noa chậm rãi rời khỏi Uchiyama.
(...? Đã làm gì vậy nhỉ...)
Uchiyama chẳng có vẻ gì thay đổi.
Ở thế giới của Livia không có cái gọi là "ma thuật bảo vệ khỏi mọi tai ương", nhưng cô ta đã dùng thật sao?
Ngay khi Livia nảy sinh nghi vấn, dị biến xảy ra.
"Uwaaaaa!"
Uchiyama đột nhiên hét lên, rút dao từ túi ra lao vào tóm lấy Noa.
"Kyaa!?"
Noa hét lên.
Đám đàn ông mặc áo choàng, chắc là bảo vệ, định lao lên sân khấu thì:
"Đừng lại gần! Lại gần tao giết con này!"
Uchiyama khống chế Noa từ phía sau, kề dao vào cổ cô ta hét lên, khiến đám đàn ông khựng lại.
Các thành viên xôn xao.
"Saito các hạ, đây cũng là diễn kịch à?"
"X-Xin lỗi, tôi cũng không biết."
Livia hỏi, Saito lắc đầu với vẻ hoang mang.
Lúc đó:
"Anh Uchiyama, tại sao anh lại làm thế này?"
Noa nói bằng giọng bình tĩnh. Giọng nói và biểu cảm cố tỏ ra bình thường, nhưng Livia nhận thấy mồ hôi lạnh vã ra trên mặt cô ta.
(Dù vậy, bị kề dao vào cổ mà vẫn giữ được bình tĩnh cũng đáng khen đấy chứ.)
Uchiyama gào lên với các thành viên:
"Mọi người nghe đây! Con đàn bà này chỉ là kẻ lừa đảo thôi! Mọi người bị tẩy não hết rồi!"
"Sao lại nói thế...!", "Không thể tha thứ!"
Saito và Aoki bên cạnh lộ vẻ phẫn nộ. Tất nhiên là giận Uchiyama chứ không phải Noa.
"Dừng trò ngu ngốc đó lại!", "Thả ngài Noa ra!"
Các thành viên khác cũng nhao nhao chỉ trích Uchiyama. Uchiyama đáp trả:
"C-Chị gái tao ba năm trước bị Clan lừa hết sạch tài sản, đụng đến cả tiền của bố mẹ! Báo hại tao phải bỏ học giữa chừng đây này! Kể từ đó mất liên lạc với chị ấy, tao đã trà trộn vào Clan để điều tra! N-Nhưng vẫn không tìm thấy chị ấy! Chắc chắn bị Clan thủ tiêu rồi!"
"Anh Uchiyama... Chị gái anh có phải là Uchiyama Misa không?"
Nghe Noa nói, Uchiyama dao động.
"Đ-Đúng thế...! Mày biết hả!?"
"Là người nhà quan trọng của anh thì tất nhiên phải biết rồi. Chị Misa đã hoạt động hết mình vì Clan, nên cũng được nhận chúc phúc giống anh, và hiện đang tham gia chương trình đặc biệt để trở thành cán bộ nòng cốt của Clan."
"Th-Thế, chị ấy vẫn bình an chứ...?"
"Tất nhiên rồi. Nếu muốn, lát nữa chúng ta liên lạc với chị ấy nhé."
"Ư..."
"Nào, anh Uchiyama, bỏ dao xuống đi. Hiểu lầm đáng buồn đã được giải tỏa, giờ hãy cùng nỗ lực vì xã hội với tư cách là gia đình của chúng ta một lần nữa nhé. Và một ngày nào đó hãy cùng chị Misa trở thành cán bộ nòng cốt chống đỡ cho Clan."
Nghe Noa thuyết phục bằng giọng điệu dịu dàng, Uchiyama lộ vẻ khổ sở.
(Hừm...)
Livia cảm thấy khó chịu như lạc vào câu chuyện của những người xa lạ, nhưng các thành viên khác lại không thế: "Quả không hổ danh ngài Noa...", họ cảm động.
(Hay là vụ náo loạn này cũng là dàn dựng?)
Ngay khi Livia nghĩ thế.
"Chết tiệt! Định dùng lời ngon ngọt dụ dỗ tao hả, vô ích thôi! Trong lúc tìm chị, tao cũng điều tra về Clan rồi! Tổ chức tôn giáo bất lương dùng năng lực tâm linh lừa đảo để bòn rút tín đồ, đó chính là bộ mặt thật của cái Clan này!"
Uchiyama run rẩy hét lên.
"Làm gì có chuyện đó! Hiểu lầm rồi anh Uchiyama! Xin hãy tin tôi."
Thấy Noa buồn bã nói:
"Th-Thế thì, nếu mày không phải kẻ lừa đảo, chứng minh đi!"
"Chứng minh, sao?"
"Vừa nãy mày mới ban cho tao lời chúc phúc bảo vệ khỏi mọi tai ương đúng không! Thế thì dùng cái sức mạnh thần bí đó bảo vệ tao xem nào!"
Vừa dứt lời, Uchiyama đẩy Noa ra, rồi dùng con dao trên tay đâm mạnh vào mạng sườn mình.
"Gư aaaaaaa!"
Uchiyama hét lên đau đớn, Noa cũng mở to mắt.
Máu rỉ ra từ mạng sườn, mồ hôi vã ra như tắm trên mặt Uchiyama.
(A, cái này không phải diễn rồi. Đâm thật đấy.)
Livia bình tĩnh nhận định.
Uchiyama rên rỉ đau đớn một lúc, rồi trừng mắt nhìn Noa, cười nhếch mép.
"Này, Master... Tao vừa nhận chúc phúc của mày xong, hộc, hộc... mà sao sắp chết đến nơi rồi đây... th-thế là thế nào hả...?"
"L-Lời chúc phúc đó chỉ bảo vệ anh khỏi những thứ tà ác thôi. Không thể ngăn cản việc tự làm hại bản thân được."
Dù không giấu được vẻ hoang mang, Noa vẫn trả lời trôi chảy. Thấy vậy, Uchiyama càng méo miệng cười gở:
"Thế à... coi như là thế đi... Vậy thì ngài Noa, tôi sai rồi... Xin hãy cứu tôi... Dùng sức mạnh phép màu cứu mạng tôi đi... Ch-Chẳng lẽ, người nhà sắp chết trước mặt mà ngài lại thấy chết không cứu sao..."
"C-Cái đó..."
Noa nghẹn lời, ánh mắt đảo điên.
Các thành viên vẫn tiếp tục nhìn cô ta với ánh mắt nồng nhiệt.
"Á hự...!"
Uchiyama rên rỉ khuỵu gối xuống, nhưng Noa chỉ đảo mắt nhìn quanh chứ không hề động đậy.
Có vẻ Master Noa không thể chữa lành vết thương. Cứ thế này thì Uchiyama chết mất.
Anh ta mang mạng sống mình ra đánh cược để vạch trần bộ mặt lừa đảo của Noa, âu cũng là toại nguyện ── nhưng nhìn thái độ của các thành viên khác, thì dù anh ta có chết ở đây, Noa chỉ cần bịa ra lý do nào đó nghe lọt tai là lấp liếm được ngay.
(...Đành chịu vậy.)
Chẳng có nghĩa vụ gì phải cứu, nhưng để người ta chết uổng trước mặt mình thì cũng áy náy.
Livia thở dài, đứng dậy.
"Livia-san?"
Thấy Livia đứng dậy, Saito và Aoki làm mặt khó hiểu.
Livia chạy lại gần sân khấu, đám đàn ông bảo vệ định ngăn lại: "Này! Cấm lại gần!".
Livia đặt tay lên vai một gã, dồn lực, mượn đà nhảy vọt lên. Nhảy thẳng lên sân khấu.
"C-Cô là ai!?"
"Người vô gia cư đi ngang qua."
Trả lời ngắn gọn, cô tiến lại gần Uchiyama.
"A...? Hả?"
Rút phăng con dao cắm trên bụng anh ta ra một cách thô bạo.
"Gyaaaaaaaa!?"
Cùng với tiếng hét thảm thiết của Uchiyama, máu phun ra xối xả, nhuộm đỏ mặt và người Livia.
Máu bắn cả vào người Noa đứng gần đó, nhìn vết máu trên áo choàng trắng, Noa hét lên "Hí...!" kinh hãi.
"...Uổng công đi tắm."
Lầm bầm nhỏ, Livia móc tay vào lỗ thủng trên áo Uchiyama do con dao tạo ra, xé toạc áo, đặt tay lên bụng anh ta, kích hoạt ma thuật trị liệu.
Vẻ mặt đau đớn như sắp chết của Uchiyama dần trở nên thư thái, rồi chuyển sang ngơ ngác:
"A, ủa...? Đ-Đau đớn... biến mất...?"
"Chà, thế này là được rồi."
Xác nhận máu đã ngừng chảy, giữ tay trên bụng một lúc để theo dõi, rồi Livia buông tay khỏi người Uchiyama.
"Vẫn còn sẹo đấy, chịu khó nhé. Chắc là ổn rồi nhưng có khả năng nội tạng bị tổn thương, nên đi khám bác sĩ đi."
"Ơ, à, vâng..."
Uchiyama gật đầu với vẻ mặt ngây ngô.
Lúc đó:
"Phép màu...!" "Đó mới là sức mạnh thần bí..." "Phép màu..."
Nghe thấy tiếng lầm bầm của các thành viên.
(Chà, làm sao bây giờ nhỉ...)
Lỡ dùng ma thuật trước mặt bao nhiêu người.
(Lần này lại dùng Trung Hoa Quyền Pháp lấp liếm được không ta...)
Đang phân vân thì:
"Đấng Cứu Thế..."
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Quay lại, thấy Minakami Noa đang nhìn Livia với ánh mắt rực lửa.
"...?"
Thấy Livia nheo mắt nghi ngờ, Noa nói với giọng chân thành:
"Không sai được... Ngài chính là Đấng Cứu Thế mà trời cao phái xuống đúng không?"
"Dạ?"
Noa quỳ xuống trước mặt Livia đang bối rối:
"Em đã đợi ngày này từ rất lâu rồi. Thưa Đấng Cứu Thế, em xin dâng hiến toàn bộ Clan này cho ngài. Xin hãy dẫn dắt chúng em."
"Hả!? Cô nói thế tôi biết làm sao!"
"Làm ơn đi ạ! Đấng Cứu Thế!"
Noa khẩn cầu, các thành viên khác cũng đồng thanh: "Làm ơn đi ạ! Đấng Cứu Thế!".
(Kh-Khó xử quá...)
Livia bối rối suy nghĩ.
Nếu tiếp quản cái Clan này, cô sẽ có nơi ở đàng hoàng với nhà ăn, nhà tắm lớn, khu giải trí. Lại còn có cả đống gia thần. Kèo này cũng không tệ.
Tuy nhiên.
"Đấng Cứu Thế, làm ơn...!"
Ánh mắt van xin của Noa và các thành viên hướng về cô, mắt, mắt, mắt, mắt, mắt, mắt... ──.
Livia bật cười nhạt.
Cô cần nhà, cần tiền, cần công việc là vì chủ nhân Sara.
Một tổ chức mê hoặc lòng người để trục lợi không xứng làm nơi chốn cho Sara.
Hơn nữa, những kẻ nhu nhược bị tổ chức đó lừa gạt, giao phó cuộc đời mình cho người khác, không xứng làm gia thần của Sara.
"Xin lỗi nhưng tôi từ chối."
Nhìn xuống Noa, Livia tuyên bố.
"Tại hạ có người đang chờ đợi. Xin cáo từ."
...Chuyện Sara có thực sự đang đợi Livia hay không thì hơi tế nhị, nhưng cô quyết định không nghĩ đến.
Nhảy xuống khỏi sân khấu, Livia lao nhanh về phía cửa ra.
"Khoan đã Đấng Cứu Thế! Mọi người, giữ ngài ấy lại!"
Theo chỉ thị của Noa, các thành viên đứng dậy định chặn Livia, nhưng cô lướt qua họ như một cơn gió.
Sắp đến cửa ra phòng họp, một người đàn ông chặn trước cửa ── là Saito. Saito hạ thấp trọng tâm, dang rộng tay như đang phòng thủ bóng rổ:
"Đừng đi, Livia-san... không, Đấng Cứu Thế."
"Saito các hạ, tại hạ không phải Đấng Cứu Thế gì cả. Bóng rổ, vui lắm đấy. Hãy trân trọng ý chí chiến đấu bên trong anh."
"Ơ...!"
Saito dao động trước lời của Livia, nhân cơ hội đó Livia lách qua người anh ta, mở cửa chạy ra ngoài.
Thoát khỏi Home của Clan, xác nhận không có ai đuổi theo, Livia mới thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác hạnh phúc khi chơi bóng rổ và ăn uống vui vẻ cùng những người bạn đồng trang lứa ùa về, mang theo chút cô đơn tịch mịch, nhưng Livia không ngoảnh lại, tiếp tục bước đi một mình trên con đường tối tăm.
Ngày 21 tháng 10 - 21 giờ 52 phút
"...Vậy sao."
Nhận báo cáo đã mất dấu mỹ nhân người nước ngoài bí ẩn ── tên là Livia, Master của Worlds Branch Hill Clan, Minakami Noa thở dài thườn thượt.
Minakami Noa ── tên thật Kinoshita Noa, sinh ra là con gái thứ hai của giáo chủ giáo phái 『Cành Cọ Vàng』 có đông đảo tín đồ chủ yếu ở tỉnh Gifu.
Giống như các anh chị em khác, cô được giáo dục từ nhỏ để trở thành cán bộ nòng cốt của giáo đoàn, năm 17 tuổi được giao trọng trách đại diện cho Worlds Branch Hill Clan, một tổ chức cấp dưới của giáo đoàn.
Tập hợp thành viên chủ yếu là học sinh sinh viên, kiếm tiền nộp cho giáo đoàn bằng buôn thần bán thánh và tiền cúng dường của thành viên. Đó là công việc của Noa.
Giả danh hoạt động câu lạc bộ bình thường, chỉ dùng mấy cái video và âm nhạc chứa thông điệp ẩn chẳng biết có hiệu quả hay không để dụ dỗ hời hợt, thế mà chẳng hiểu sao thành viên cứ tăng vùn vụt.
Có vẻ Noa sở hữu cái gọi là sức hút (charisma) bẩm sinh.
Nhận ra điều đó, Noa bắt đầu tích cực gom tiền và nhân tài để sau này lật đổ bố mẹ, nhưng ── khi chứng kiến phép màu thực sự, tham vọng đó tan biến trong nháy mắt.
Mỹ nhân toát ra khí chất áp đảo mà cô không thể nào sánh kịp, đột nhiên xuất hiện trong lúc cô lâm nguy.
Cô cảm thấy như nhận được thiên khải, rằng cuộc đời mình sinh ra là để gặp người này.
(Đấng Cứu Thế Livia-sama... Em sẽ đến đón ngài.)
Kể từ ngày đó, hoạt động của Clan dần trở nên lành mạnh, hệ thống tiền tệ riêng Hilca làm đảo lộn ý thức tiền bạc để bóc lột thành viên hiệu quả cũng bị bãi bỏ.
Hoạt động bán hàng tận nhà vẫn tiếp tục, nhưng sản phẩm không phải là bùa chú hay cái bình, mà là mô hình (figure) mỹ nữ tóc bạc mặc đồ thể thao cầm bóng rổ và con châu chấu. Mô hình đó nhờ chất lượng cao và sự độc lạ nên sau này được giao dịch với giá cao ngất ngưởng ── nhưng đó lại là một câu chuyện khác.
0 Bình luận