Ngày 20 tháng 10 - 9 giờ 4 phút
Hai ngày sau ngày giải quyết xong vụ ủy thác của Aisaki Brenda và ăn bữa tối hơi sang chảnh một chút.
"Này Sousuke. Bổn cung muốn có một cái ván trượt (skateboard)."
Sara đang ngồi trên sô pha đọc Thám tử lừng danh Conan bỗng nhiên thốt lên.
"Ván trượt?"
"Ừm. Ta muốn dùng để đi mua sắm hoặc đi thư viện."
"Ra thế."
Kể từ khi giúp việc cho văn phòng thám tử, Sara thường xuyên ra ngoài một mình. Điểm đến chủ yếu là thư viện, có vẻ cô bé vốn thích đọc sách từ hồi ở thế giới cũ.
Đi bộ từ văn phòng đến thư viện khá vất vả nên Sara thường đi xe buýt. Nếu sau này đi lại thường xuyên thì tiền xe buýt cũng tốn kém, hơn nữa Sousuke cũng tán thành việc Sara có phương tiện di chuyển ngoài đi bộ để mở rộng phạm vi hoạt động, nhưng:
"...Nếu là phương tiện đi lại thì xe đạp (Ketta) chẳng phải tốt hơn ván trượt sao?"
Tuy lờ mờ đoán được lý do Sara đòi ván trượt, Sousuke vẫn hỏi.
"Ketta là cái chi?"
"Ketta Machine ── là xe đạp ấy."
Nhắc mới nhớ, nghe nói gọi xe đạp là "Ketta Machine" chỉ có ở vùng Tokai. Không phải là phương ngữ có từ xa xưa, nghĩ kỹ thì cũng chẳng hiểu tại sao cách gọi đó lại phổ biến ở vùng này.
"À, xe đạp à... Quả thực ta cũng muốn cái đó. Nhưng ván trượt ngầu hơn đúng không?"
"Chà, cảm giác đó thì tôi hiểu."
Sousuke đứng dậy, "Thế đợi chút", rồi đi vào phòng ngủ.
Lôi từ trong tủ âm tường ở phòng ngủ ra một thùng các tông, lấy thứ bên trong ra.
"Cầm lấy."
Trở lại phòng khách, thứ Sousuke đưa cho Sara là một chiếc ván trượt đã nhuốm màu thời gian.
"Meo ồ!?"
Sara mở to mắt phấn khích.
"Đồ cũ của tôi đấy. Trước mắt cứ dùng cái đó tập thử xem."
"Không ngờ... nhà ngươi cũng chơi ván trượt sao."
"Giờ thì chả động đến nữa. Hồi đi học tôi chơi ván trượt nhiều hơn đi xe đạp."
"Hahaha, thì ra nhà ngươi cũng thuộc dạng ngưỡng mộ Conan-kun nên tập tành trượt ván chứ gì?"
Bị Sara nói trúng tim đen, Sousuke lảng mắt đi chỗ khác.
Ngày 20 tháng 10 - 10 giờ 24 phút
Bảo dưỡng ván trượt tại văn phòng, thay đồ thoải mái dễ vận động, Sousuke và Sara đến công viên gần đó.
"Để tôi trượt mẫu cho xem."
Nói rồi Sousuke đặt ván trượt xuống đường lát đá trong công viên.
Ván trượt của Sousuke thuộc loại Cruiser (ván du ngoạn) thích hợp để trượt dạo phố, dễ tăng tốc và chịu được đường xấu, nhưng bù lại không hợp để thực hiện các kỹ thuật (trick).
Đặt chân phải lên ván, chân trái đẩy xuống đất (push). Đẩy vài cái để lấy đà, sau đó đặt chân sau lên ván, dồn trọng tâm về phía trước.
Đã vài năm không trượt nhưng cơ thể vẫn nhớ, anh lướt đi êm ru mà không bị mất thăng bằng.
(Quả nhiên sướng thật!)
Nếu xét thuần túy về phương diện di chuyển, thì xe đạp rõ ràng vượt trội về độ an toàn, tiện lợi, dễ sử dụng, và cả cái nhìn của xã hội ── không ít người có ấn tượng tiêu cực về dân trượt ván ── nhưng cảm giác sảng khoái khi hòa làm một với tấm ván, toàn thân xé gió lướt đi thế này thì không đâu có được.
Thời đi học thì không nói, chứ ông chú U30 ngoại hình nhạt nhòa mà chơi ván trượt thì thấy không hợp nên anh đã bỏ, nhưng lâu lâu chơi lại thấy vui phết.
Vừa bật nhạc nền Thám tử lừng danh Conan trong đầu, trượt khoảng 20 mét thì anh lượn vòng cung quay lại, lướt ngang qua mặt Sara, trượt thêm 10 mét nữa rồi quay lại. Cứ thế lượn qua lượn lại trước mặt Sara, thực hiện vài cú Ollie (kỹ thuật nhảy cùng ván) rồi dừng lại trước mặt cô bé, bước xuống ván.
"Đấy, đại loại thế."
"Ồ ồ."
Sara vỗ tay nhẹ:
"Bảo trượt mẫu (suberu) cho xem mà có thấy trượt vỏ chuối (suberu - nghĩa bóng là diễn hài nhạt nhẽo) tẹo nào đâu. Ngầu phết đấy chứ."
"Trượt theo nghĩa đó đâu."
Vừa "phản bác" Sara, Sousuke vừa hơi ngượng khi được khen ngầu.
"Nào, tiếp theo đến lượt ta."
Sara nhìn chằm chằm vào chiếc ván với ánh mắt long lanh.
"Được rồi. Trước tiên thử đứng lên ván xem nào."
"Ừm!"
Sara gật đầu mạnh mẽ, miệng ngâm nga "Tè rế rê rề rế rê rề rế~♪" (nhạc nền Conan), hừng hực khí thế tiến lại gần ván trượt, đặt chân phải lên một cách dứt khoát ── và ngay khoảnh khắc đó, cô bé mất thăng bằng ngã chổng kềnh.
"U oái!?"
Sousuke phản xạ đỡ lấy Sara suýt thì đập gáy xuống đất.
"A, nguy hiểm thật đấy..."
"? ? ?"
Sousuke toát mồ hôi lạnh, còn Sara thì chớp mắt liên tục, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"Đặt chân lên thì phải thận trọng chứ."
"Ừ, ừm..."
Sousuke buông Sara ra, lần này Sara rón rén đặt một chân lên ván.
"Được rồi... tiếp theo là chân sau nhé."
"Đừng dồn trọng lượng ra sau quá. Lật đấy."
Lời nhắc nhở của Sousuke thành công cốc, ngay khi Sara đặt cả hai chân lên, đầu ván trượt nhổng lên, Sousuke lại phải đỡ lấy Sara suýt ngã.
"Kh-Khó phết nhỉ..."
"Chà, mới đầu thì ai chả thế, chắc vậy."
Miệng nói thế nhưng Sousuke nhớ là mình chẳng gặp khó khăn gì khi đứng lên ván giữ thăng bằng, cũng dễ dàng đẩy ván tiến về phía trước.
Sau đó Sara tiếp tục cố gắng đặt hai chân lên ván, nhưng lần nào cũng mất thăng bằng. Nghĩ là do tư thế đứng (stance) không hợp, cô bé thử đổi chân trước chân sau, nhưng kết quả vẫn thế.
"...Này. Có khi nào cái này không được thiết kế cho con người sử dụng không? Gắn bánh xe vào tấm ván hẹp thế này thì nghĩa lý gì chứ. Trượt thế thì kiểu gì chả ngã."
"Giữ thăng bằng tốt trên đó mới là trượt ván chứ."
"Hưm hưm..."
Sara vẫn tiếp tục thử thách, thậm chí còn lấy điện thoại ra tra "trượt ván cho người mới bắt đầu", sau mấy chục lần thất bại cuối cùng cũng đứng được trên ván, nhưng với cái hông cứng đơ thế kia thì còn lâu mới đẩy chân xuống đất được.
"...Này. Nhóc bị 'mù vận động' (unchi) hả?"
"C-Cứt (unchi) á!? Dám bảo ta còn thua cả cứt sao! Chỉ khổ chiến một tẹo mà dám nói thế hả! Biết sức sát thương của ngôn từ đi hỡi tên người hiện đại kia!"
Thấy Sara rơm rớm nước mắt nổi đóa, Sousuke hoảng hốt:
"K-Không phải, Unchi là viết tắt của 'Undou Onchi' (Mù vận động)! Làm việc đi ma thuật thông dịch!"
"G-Gì chứ... ra là thế à..."
Sara thở phào nhẹ nhõm:
"Nhắc mới nhớ, ta vốn dốt đặc khoản vận động... Quên béng mất."
"Cái đó mà cũng quên được..."
"Vốn dĩ có mấy khi phải vận động đâu nên chịu thôi."
Sara thở dài, vẻ mặt ủ rũ.
"Thôi, dù có mù vận động thì tập mãi rồi cũng trượt được bình thường thôi. ...Cơ mà cứ đà này không biết lúc nào chấn thương nặng đây. Nếu nhóc thực sự muốn chơi ván trượt thì tôi sẽ mua mũ bảo hiểm với đồ bảo hộ cho, tính sao?"
Nghe Sousuke hỏi, Sara suy nghĩ một lúc lâu, rồi yếu ớt lắc đầu.
"Thế à."
Sousuke mỉm cười:
"Vậy thì, về ăn trưa xong rồi đi trung tâm thương mại mua xe đạp nhé."
"!?"
Sara mở to mắt ngước nhìn Sousuke.
"Được sao?"
"Nhóc cần phương tiện di chuyển mà. Mà, nếu đến xe đạp cũng không đi được thì đành chịu thôi."
"T-Ta đâu có mù vận động đến thế!"
Đúng lúc đó, một cụ già tóc bạc trắng, chắc cũng ngoài tám mươi, đạp chiếc xe đạp mama-chari chở thùng các tông to đùng phía sau đi ngang qua Sousuke và Sara.
"...Đến cụ già thế kia còn đi được... ta chắc chắn... ừm, chắc chắn là không sao đâu..."
Sara lẩm bẩm như để tự trấn an bản thân ──.
0 Bình luận