Ngày 4 tháng 10 - 19 giờ 43 phút
Thời Nobunaga - Sống ở nơi đây - Là thời hoàng kim.
Đó là một câu thơ senryu mang đầy tính tự nhạo báng do chính những người dân địa phương mồm mép chua ngoa sáng tác. Không hẳn là nhà quê, nhưng gọi là thành phố lớn thì lại chưa tới, đây là thành phố Gifu, tỉnh Gifu, một trong những đô thị địa phương thuộc hệ "chẳng có gì nổi bật" tồn tại khắp nước Nhật.
Vào thời Chiến Quốc, Oda Nobunaga đã đổi tên vùng đất này từ "Inokuchi" thành "Gifu", và nơi đây đã phát triển rực rỡ với tư cách là căn cứ địa của ông, nhưng về mặt lịch sử thì đó cũng là đỉnh cao nhất rồi.
Kể từ khi Nobunaga chuyển cứ điểm về Azuchi, chẳng có sự kiện lịch sử trọng đại nào xảy ra ở đây nữa.
Ở thời hiện đại, dù mang danh là thủ phủ của tỉnh, nhưng về độ nhận diện thương hiệu thì Gifu hoàn toàn lép vế trước Sekigahara (nơi diễn ra trận chiến quyết định thiên hạ), Shirakawa-go (Di sản văn hóa thế giới), Gero (một trong ba suối nước nóng danh tiếng nhất Nhật Bản), Gujo (một trong ba điệu múa Bon lớn nhất Nhật Bản), Tajimi (nơi có nhiệt độ cao nhất Nhật Bản), Seki (nổi tiếng nhờ cơn sốt kiếm Nhật), hay những địa danh từng là bối cảnh của các anime danh tác như Hida Takayama, Ogaki, Minokamo... Thành phố Gifu chỉ còn biết sống lay lắt như một vùng đất chư hầu của đại đô thị Nagoya.
Tại cái thành phố mờ nhạt ấy, có một thám tử cũng mờ nhạt không kém.
Kaburaya Sousuke, 29 tuổi, độc thân, không người yêu.
Dáng người trung bình. Nhìn kỹ thì đường nét khuôn mặt cũng khá ưa nhìn, nhưng lại chẳng có đặc điểm gì nổi trội, dung mạo cực kỳ nhạt nhòa ── tuy nhiên, đây tuyệt đối không phải là khuyết điểm mà là ưu điểm. Với nghề thám tử, "không gây chú ý" là điều quan trọng hơn cả. Thực tế, khi còn làm việc cho một văn phòng thám tử lớn, Sousuke từng hoạt động rất tích cực như một át chủ bài trẻ tuổi.
Khoác lên mình bộ vest và quần âu may sẵn, đeo túi xách công sở trên vai, một tay lướt điện thoại, hình dáng của Sousuke có thể chìm nghỉm vào phông nền ở hầu hết mọi nơi trên nước Nhật mà chẳng bị ai soi mói.
Trong con hẻm vắng vẻ về đêm. Sousuke cầm điện thoại đứng nấp dưới bóng cột điện.
Thế nhưng, ánh mắt anh không dán vào màn hình điện thoại mà đang quan sát một người đàn ông đi bộ cách đó khoảng 20 mét.
Hiện tại, Sousuke đang bám đuôi gã này.
Gã tên là Takemoto Koji, 42 tuổi, nhân viên công ty. Đã có vợ và hai con.
Người ủy thác là vợ của gã.
Nội dung ủy thác là điều tra xem chồng có ngoại tình hay không, và nếu là "đen" (có ngoại tình) thì phải nắm được bằng chứng quyết định ── tức là ảnh hoặc video cảnh hôn nhau với nhân tình hoặc cảnh cùng nhau vào khách sạn.
Theo lời người vợ, vài tháng gần đây, chồng bà đột nhiên về muộn nhiều hơn với lý do tăng ca hoặc tiếp khách, về nhà thì điện thoại không rời tay, hễ có điện thoại gọi đến là lảng đi chỗ khác để gia đình không nghe thấy, hành tung khác hẳn trước kia. Khoảng hai tuần trước, bà vợ thử hỏi dò đồng nghiệp của chồng (người mà bà cũng quen biết), thì được biết thực tế công việc dạo này cũng chẳng bận rộn đột xuất gì cả...
Theo kinh nghiệm của Sousuke, nghi ngờ "có lẽ là ngoại tình" của người vợ khả năng cao là chính xác.
Về muộn và ôm khư khư điện thoại là mô típ hành động điển hình của những kẻ đang ăn vụng.
Vì lẽ đó, anh đã nhận lời ủy thác và bắt đầu bám theo Takemoto từ lúc gã rời công ty, hôm nay là ngày thứ tư.
Mọi khi Takemoto đều đi xe buýt thẳng về nhà, nhưng hôm nay gã lại xuống ở một trạm khác. Gã rút tiền mặt tại cây ATM của ngân hàng gần đó, giết thời gian ở quán cà phê khoảng một tiếng đồng hồ, sau đó lên một chuyến xe buýt đi về hướng không phải nhà cũng chẳng phải công ty, rồi xuống xe sau khoảng 15 phút. Gã rảo bước nhanh trên con đường lờ mờ tối như muốn tránh ánh mắt người khác.
Chắc chắn là gã sắp đi gặp nhân tình để "mây mưa" đây.
(Sắp rồi... nếu được thì mình muốn chốt hạ ngay trong đêm nay...)
Kìm nén sự nôn nóng, Sousuke thận trọng bám theo Takemoto, giữ một khoảng cách không quá gần cũng không quá xa. Khu vực này có nhiều đường nhánh, lơ là một chút là mất dấu ngay, nhưng nếu đến quá gần để mục tiêu phát hiện thì xôi hỏng bỏng không.
Takemoto đi phía trước rẽ vào một con hẻm ngang.
Ngay khoảnh khắc Sousuke chồm người định chạy nhẹ nhàng để đuổi theo hắn.
Rầm ── Đột nhiên, một chấn động kinh hoàng giáng xuống lưng, "Hự!?", cả người Sousuke bị đập mạnh xuống mặt đường nhựa.
Theo phản xạ, anh chống tay xuống đất nên tránh được việc mặt tiền va chạm trực tiếp, nhưng đau thấu trời.
(C-Cái quái gì thế này...?)
Vẫn nằm sấp trên đất, Sousuke cố gắng trấn tĩnh bộ não đang hỗn loạn. Trên lưng anh vẫn còn cái gì đó rất nặng đè lên.
Có thứ gì đó đột nhiên từ trên trời rơi xuống và đập vào lưng mình? Thiên thạch à? Không, thiên thạch thì mình "đăng xuất" luôn rồi. Cảm giác không cứng như đá, trái lại còn khá mềm mại.
"Hưm... đây là dị giới chăng?"
Từ phía trên lưng Sousuke đang suy tư, một giọng nói vang lên. Là nữ ── nghe giọng thì chắc là một thiếu nữ tầm mười mấy tuổi.
...Từ trên trời đột nhiên rớt xuống một bé gái?
"Laputa đấy à..."
Trước tình huống phi thường thức này, anh buột miệng "khịa" một câu.
"Ấy, cái này thì xin lỗi nhé."
Kẻ vừa rơi xuống đáp lại bằng giọng điệu nhẹ tênh chẳng có chút gì là hối lỗi, rồi đứng dậy ngay trên lưng Sousuke. Trọng lượng dồn vào chân khiến xương sống anh đau điếng, buột miệng kêu lên một tiếng "Á hự".
Khi nhân vật bí ẩn bước xuống khỏi lưng, Sousuke cũng nén đau vội vàng đứng dậy, quay lại nhìn.
Đứng đó quả nhiên là một bé gái con người như anh tưởng tượng qua giọng nói.
Tuổi tầm đầu cấp hai chăng.
Dung mạo xinh đẹp đến mức từ "thiên thần" lập tức hiện lên trong đầu.
Làn da trắng tựa ngọc trai, đôi mắt màu hoàng kim.
Mái tóc vàng dài óng ả điểm xuyết những lọn màu hồng, được búi lên bằng hai cây trâm cài tóc sặc sỡ.
Trang phục cô bé đang mặc giống như sự kết hợp giữa Furisode (kimono tay dài) và thời trang Lolita, cũng lòe loẹt không kém.
"...Cosplay cái gì thế?"
Sousuke hay xem manga và anime để giết thời gian, nhưng anh không nhận ra cô bé đang cosplay nhân vật nào.
"Cốt-sờ-pờ-lây?"
Nghe từ ngữ của Sousuke, thiếu nữ nghiêng đầu thắc mắc.
"Là cái bộ dạng đó đấy. Nhân vật trong anime nào à? Vẫn còn sớm mới tới Halloween mà."
"Ta chẳng hiểu a-ni-me là cái chi, nhưng bộ đồ này là gu thời trang tâm đắc của Bổn cung đấy."
Cái cách nói chuyện cổ trang này, lại càng giống cosplay hơn.
"Lại còn 'Bổn cung' nữa chứ... mà thôi kệ."
Sousuke thở dài:
"Thế nhóc là ai? Trèo lên cột điện rồi ngã xuống hả?"
Hỗn loạn quá nên anh lỡ nghĩ là từ trên trời rơi xuống, nhưng bình tĩnh lại thì chắc là nhảy từ trên cột điện hoặc cửa sổ nhà nào gần đây thôi. Dù thế thì cũng chả hiểu nổi.
Thế nhưng câu trả lời của thiếu nữ lại là:
"Ta đi qua 《Cổng Portal》, đầu bên kia lại nằm giữa không trung. May mà có nhà ngươi ở dưới làm đệm."
Nói xong, thiếu nữ ngước nhìn lên bầu trời, ánh mắt xa xăm lẩm bẩm.
"Không thấy 《Cổng》 đâu cả... Quả nhiên là đường một chiều sao."
"Này nhóc..."
Sousuke bắt đầu tỏ vẻ bực bội, thiếu nữ bèn quay lại nhìn anh:
"Ta là Sara da Odin. Đến từ một thế giới khác. Vì ta hoàn toàn mù tịt về thế giới này, nên nhà ngươi, hãy nói cho ta nghe chút đi."
"Thế giới khác cái gì chứ... Tôi không rảnh để chơi trò đóng vai với trẻ con đâu ── Ớ!?"
Nhớ ra mình đang bám đuôi giữa chừng, Sousuke hoảng hốt chạy đến góc đường mà Takemoto vừa rẽ vào, nhìn về phía trước, nhưng bóng dáng gã đã biến mất tăm.
"A chết tiệt, mất dấu rồi..."
Lần gặp gỡ tiếp theo của Takemoto là ba ngày sau, hay còn xa hơn nữa...
Sousuke thở dài thườn thượt, dựa lưng vào bức tường gần đó.
Lúc này, thiếu nữ tự xưng là Sara tiến lại gần:
"Có vẻ như nhà ngươi rảnh rồi nhỉ?"
"Ờ đúng rồi đấy. Nhờ phước của ai đó cả ── Ui da..."
Vừa định to tiếng thì Sousuke nhăn mặt. Cú đập xuống mặt đất lúc nãy khiến toàn thân đau nhức.
"Nên chữa trị sớm đi thì hơn đấy? Máu chảy ròng ròng kìa."
"Hả, ừ nhỉ..."
Nhìn vào lòng bàn tay phải đang đau nhói, có vẻ như dưới đất có đá sắc nhọn nên máu chảy khá nhiều.
"Vết rách sâu phết đấy chứ... Quanh đây có cửa hàng tiện lợi hay hiệu thuốc nào không nhỉ..."
Định lấy điện thoại ra tra cứu, anh mới nhận ra mình không cầm điện thoại trên tay. Chắc là lúc bị Sara đâm sầm vào đã làm rơi rồi.
Sousuke định chạy lại chỗ cũ để nhặt điện thoại thì lảo đảo kêu "Oái", Sara thấy vậy liền làm mặt chán nản:
"Aizzz trời ạ, thương tích đầy mình thế kia thì đừng có chạy lung tung. Nhìn thôi ta cũng thấy đau giùm."
"Nhóc nghĩ là tại ai hả..."
"Được rồi, trước tiên cứ trị thương cái đã."
"Thì tôi đang định đi nhặt điện thoại để tra chỗ hiệu thuốc hay cửa hàng tiện lợi đây...!"
"Hửm...?"
Thấy Sousuke bực bội gắt gỏng, Sara lại bày ra vẻ mặt khó hiểu:
"Chẳng lẽ đau đến mức không dùng được ma thuật trị liệu sao?"
Sara nói với vẻ ngạc nhiên từ tận đáy lòng.
"Ma thuật cái khỉ gì, nhóc bớt bớt ──"
"Người lớn mà lôi thôi quá thể... Mà thôi, dù là bất khả kháng nhưng ta là người gây ra thương tích, ta sẽ chữa cho nhà ngươi vậy."
Cắt ngang lời Sousuke, Sara đặt tay lên cánh tay anh.
"Làm cái ──"
Chưa kịp nói hết câu nghi vấn, Sousuke đã kinh ngạc tột độ khi cảm nhận cơn đau đang biến mất khỏi cơ thể mình.
"Ơ, tự nhiên hết đau, ơ!? Hả!? Ơ ơ ơ!?"
Không chỉ cơn đau biến mất. Máu ở tay ngừng chảy, miệng vết thương liền lại ngay trước mắt.
Chỉ trong khoảng mười giây, cả cơn đau lẫn vết thương của Sousuke đều hoàn toàn biến mất.
Vết thương khá sâu trong lòng bàn tay chỉ còn lại chút sẹo mờ, máu và vết bẩn trên quần áo vẫn còn đó, nhưng giờ không phải lúc để tâm chuyện ấy.
"Hưm, thế này là ổn rồi."
Sara buông tay khỏi người Sousuke.
"V-Vừa rồi nhóc làm cái gì thế!?"
"Thì ta chữa vết thương cho ngươi thôi mà ──"
Nói đến đây, Sara bỗng nghiêm mặt lại:
"Cơ mà xác nhận chút nhé, chẳng lẽ ở thế giới này, ma thuật trị liệu là thứ hiếm thấy lắm sao?"
"Hiếm cái gì, ma thuật là thứ chỉ tồn tại trong fantasy thôi..."
"Cái gì cơ... Một dị giới không tồn tại ma thuật ư... Ta cứ tưởng thứ đó chỉ có trong truyện kể thôi chứ..."
Sousuke nhìn chằm chằm vào Sara đang lẩm bẩm một mình.
Lúc nãy cô bé đã nói mình đến từ một thế giới khác.
Anh muốn nghĩ đó là ảo tưởng của trẻ con, nhưng chính cơ thể anh vừa trải nghiệm việc vết thương được chữa lành bằng một sức mạnh siêu nhiên trong hiện thực.
(Thôi thì cứ nghe thử xem sao vậy...)
Ngày 4 tháng 10 - 19 giờ 57 phút
Sau khi nhặt điện thoại, di chuyển đến công viên gần đó và rửa sạch máu me vết bẩn ở vòi nước, Sousuke ngồi xuống băng ghế cạnh Sara.
"Rồi, hỏi lại lần nữa... Nhóc là cái gì vậy?"
Sousuke hỏi, Sara làm mặt vênh váo một cách lạ lùng:
"Lúc nãy ta đã nói rồi mà. Tên ta là Sara da Odin. Đến từ một thế giới khác với thế giới này."
"Thế tóm lại là Salad hay là Oden (lẩu xiên)?"
Nghe Sousuke "khịa" một câu nhạt nhẽo, Sara nheo mắt nhìn:
"Chẳng phải cái nào cả, đồ ngu. Tên là Sara. Gia danh là Odin. Một gia danh cao quý bắt nguồn từ Ma Vương vĩ đại. Dám gọi là Oden, nếu ở thế giới bên kia là người bị gô cổ vì tội khi quân rồi đấy."
"Khi quân cái gì. Nhóc là hoàng tộc hay gì đó à?"
"Chính phải. Ở bên kia ta là Đệ thất Công chúa của Đế quốc Ophim."
"Rồi rồi. Thế tại sao một nàng Công chúa lại mò đến thế giới này?"
"Nước của ta bị diệt vong do phản loạn. Ta bị dồn vào đường cùng, đánh liều nhảy vào 《Cổng Portal》 tương truyền kết nối với Dị giới, và kết quả là trôi dạt đến thế giới này."
(Đế quốc, Công chúa, quân phản loạn, 《Cổng》 đến dị giới...)
Vẫn nghe y hệt kịch bản truyện fantasy, nhưng con mắt quan sát của thám tử nói với Sousuke rằng cô bé không hề bịa chuyện. Tuy nhiên:
"Mà khoan, nếu đúng là người dị giới thật thì sao chúng ta lại hiểu ngôn ngữ của nhau?"
"Hưm, cái này quả thực kỳ lạ. Ta vẫn nói chuyện bình thường thôi mà... Chẳng lẽ đi qua 《Cổng Portal》 là tự động được ếm ma thuật thông dịch sao."
"Cái kịch bản thuận tiện gì thế này..."
Thấy Sousuke cạn lời, Sara cười nhẹ: "Thuận tiện thì tốt chứ sao".
"...Cơ mà nhóc này, bảo là nước mất nhà tan mà trông thái độ tỉnh bơ thế?"
"Chà, từ lúc ta chưa sinh ra thì tình hình trong nước đã nát bét rồi, thế mà đám hoàng tộc và trọng thần cứ mải mê tranh giành quyền lực, chuyện sụp đổ sớm muộn gì cũng thấy rõ mười mươi mà."
Sau câu trả lời già dặn không giống trẻ con chút nào, cô bé nói tiếp:
"Quan trọng hơn là chuyện từ giờ về sau kìa. Trước hết hãy kể cho ta nghe về thế giới này đi."
"Bảo kể về thế giới này thì..."
Dù kỹ năng giao tiếp là cần thiết cho thám tử, nhưng trường hợp dạy cho cư dân dị giới fantasy về thế giới mình đang sống thì hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
Trước mắt, Sousuke giải thích cho Sara rằng đây là hành tinh Trái Đất, đất nước Nhật Bản, thể chế chính trị là quân chủ lập hiến, xét trên bình diện thế giới thì là một quốc gia tương đối hòa bình, và các hiện tượng siêu nhiên như phép thuật hay siêu năng lực về cơ bản chỉ là hư cấu.
"Ra là vậy. Con người không dùng được ma thuật, bù lại thì khoa học và kỹ thuật y tế ở thế giới bên này phát triển hơn hẳn nhỉ."
Nghe Sara nói với vẻ thích thú, Sousuke đáp:
"Thì cũng phải, nếu có phép thuật chữa lành vết thương trong nháy mắt thì y học phát triển làm quái gì."
"Nhưng ma thuật cũng không phải vạn năng đâu. Cái phép vừa nãy chỉ là thuật sơ cấp kích thích khả năng hồi phục vốn có của con người thôi, gặp vết thương chí mạng hay bệnh nặng là vô dụng. Cũng có ma thuật trị liệu cao cấp hơn, nhưng ít người dùng được lắm."
"Ra thế à."
"Ừm. Tuy nhiên đúng như nhà ngươi nói, vì hầu hết bệnh tật thương tích đều chữa được mà không cần thầy thuốc nên y học chậm tiến bộ, điều đó chắc chắn không sai."
Sousuke thở dài khe khẽ.
"Ma thuật nhỉ... Tôi vẫn bán tín bán nghi lắm, ngoài chữa trị ra nhóc còn làm được gì không?"
"Đương nhiên là có chứ." Sara gật đầu, "Nếu muốn thì ta biểu diễn cho xem chút nhé?"
"Ồ, thế nhờ nhóc."
Sousuke gật đầu cái rụp, Sara bèn đứng dậy giơ tay phải về phía trước.
"Hây a."
Cùng với tiếng hô dễ thương nghe chẳng có chút khí thế nào, một tiếng nổ ầm vang vọng khắp công viên. Cái khung leo trèo ở phía trước băng ghế Sousuke ngồi nổ tung thành từng mảnh vụn, tạo ra một cái hố có bán kính khoảng 5 mét trên mặt đất.
"Hả ặc!?"
Thấy Sousuke há hốc mồm không nói nên lời, Sara có chút đắc ý:
"Vừa rồi là ma thuật tấn công sở trường nhất của ta. Về tốc độ, độ chính xác và uy lực, trong cả đế quốc không ai vượt qua được ta đâu."
"Ơ, ơ, ơ..."
"Tiện thể thì ta có thể cho nổ phạm vi rộng hơn đấy. Có muốn xem không?"
"Đừng có làm, đồ ngốc!"
Sousuke dồn hết sức hét lên.
"Nhóc làm cái trò gì thế hả!?"
"Thì nhà ngươi bảo làm cho xem mà."
"Bảo thế nhưng có thằng nào điên lại đi cho nổ cái khung leo trèo không!"
"Mừ..."
Thấy Sara bĩu môi bất mãn, anh nói:
"T-Tóm lại là té khỏi đây ngay! Người ta bu đến bây giờ. Không khéo bị coi là khủng bố đấy...!"
"Hưm, thế thì rắc rối. Mặc dù cỡ mười, hai mươi tên lính thì ta đá đít cái một."
"Đừng có đá đít ai hết! Muốn sống ở đất nước này thì bỏ cái luân lý hệ fantasy đó đi!"
Vừa gào lên phản bác (tsukkomi) hết công suất, Sousuke vừa kéo tay Sara chạy thục mạng khỏi công viên.
Ngày 4 tháng 10 - 21 giờ 14 phút
Bắt một chiếc taxi đi ngang qua, Sousuke đưa Sara đến một tòa nhà hai tầng cũ kỹ.
Tầng một có biển hiệu 『Karaoke & Cà phê Raichou』, tầng hai là biển 『Văn phòng thám tử Kaburaya』.
"Haizz... Đang túng thiếu mà lại phải đi taxi..."
Sousuke thở dài thườn thượt. Bình thường trừ lúc làm việc ra anh quyết không đi taxi, nhưng để rời khỏi hiện trường vụ nổ càng nhanh càng tốt và tránh bị người ta nhìn thấy thì đành chịu.
"Thế, đây là đâu?"
Sara vừa ngước nhìn tòa nhà vừa hỏi.
"Là văn phòng kiêm nhà ở của tôi."
"Ồ. Nhà ngươi làm nghề gì vậy?"
"Hỏi gì lạ vậy ──"
Định nói thế, nhưng anh chợt nhận ra mình còn chưa xưng tên với Sara.
"À, giờ mới nói thì hơi muộn, nhưng tên tôi là Kaburaya Sousuke. 29 tuổi. Thám tử."
"Thám tử?"
"Nói sao nhỉ... là công việc tìm người, điều tra thân thế, làm đủ thứ việc ấy."
"Giống như Ninja (Shinobi) sao?"
"Shinobi? À, Ninja hả... Không, khác Ninja, nhưng cũng là công việc kiểu kiểu thế... Mà sao cư dân fantasy lại biết Ninja?"
Dù không gọi là Shinobi, nhưng chắc ở thế giới nào ── kể cả dị giới ── cũng có nghề làm điệp báo, có lẽ lời nói của Sara đã tự động được dịch thành từ "Shinobi" trong tiếng Nhật.
Vừa suy nghĩ, Sousuke vừa lên cầu thang, dẫn Sara vào văn phòng. Vốn dĩ đây là căn hộ chủ quán cà phê bên dưới dùng để ở, nên thiết kế là kiểu 1LDK (1 phòng ngủ + phòng khách/bếp) bình thường, chẳng có chút không khí văn phòng nào, có cả phòng tắm, bếp và ban công.
Cởi giày ở cửa, thay dép đi trong nhà, đi qua hành lang vào phòng khách kiêm văn phòng.
Phòng khách rộng khoảng 10 chiếu (tầm 16m2) được ngăn đôi bằng kệ thép, một bên là không gian văn phòng với bàn làm việc bằng gỗ, sô pha và bàn thấp. Bên kia có bếp là không gian sinh hoạt cá nhân với bàn ngồi bệt, tivi, giá sách.
Trên tường không gian văn phòng có treo Giấy chứng nhận kinh doanh dịch vụ thám tử được đóng khung trang trọng. Theo Luật kinh doanh thám tử, việc treo giấy tờ này ở nơi dễ nhìn thấy trong văn phòng là bắt buộc.
Ngoài phòng khách - ăn - bếp ra còn một phòng nữa, là phòng chiếu tatami rộng 6 chiếu (tầm 10m2), dùng làm phòng ngủ.
Cách ga JR Gifu khoảng 30 phút đi bộ, tuổi thọ công trình 47 năm, tiền thuê 4 vạn yên (khoảng 8 triệu VNĐ). Căn phòng này chính là thành trì của thám tử Kaburaya Sousuke.
"Hẹp! Nát! Bẩn!"
Vừa mở miệng ra, Công chúa dị giới đã dùng lưỡi dao ngôn từ chém nát thành trì của Sousuke.
"C-Cũng đâu đến mức tệ hạ ──"
Đến mức đó chứ còn gì nữa! Định nói thế nhưng Sousuke ngậm miệng lại.
Quả thật, nhét cả đồ đạc văn phòng lẫn đồ sinh hoạt vào một phòng nên không thể phủ nhận cảm giác chật chội; tòa nhà cũ kỹ nên vẻ ngoài xuống cấp, đi lại sàn nhà kêu cọt kẹt nên không thể phủ nhận là nó nát; mấy hôm nay chưa dọn dẹp nên bụi bặm, trên bàn cũng bừa bộn nên không thể phủ nhận là nó bẩn ──
"...Xin lỗi vì hẹp, nát và bẩn nhé."
Vì không thể chối cãi nên Sousuke đành nói với vẻ mặt hờn dỗi. Sara cười khổ:
"Mà, dù sao cũng đỡ hơn là ngủ ngoài đường. Vậy ta sẽ làm phiền nhà ngươi một thời gian nhé."
"Làm phiền cái gì, đừng bảo là nhóc định ở lỳ đây nhé!?"
"Thì ta còn chỗ nào để đi đâu."
Sara nói như thể đó là chuyện đương nhiên.
"Này này..."
"Gì chứ, chẳng phải nhà ngươi đưa ta về đây là vì mục đích đó sao?"
"Tôi thấy để nhóc ở lại đó dễ gây chuyện với đám người hóng hớt hay cảnh sát nên cực chẳng đã mới phải đưa về thôi."
Tuy nhiên, giờ mà đuổi ra đường thì lương tâm cũng cắn rứt.
Theo lẽ thường thì phải giao cho cảnh sát hoặc trung tâm bảo trợ trẻ em, nhưng Sara không phải trẻ bỏ nhà đi bụi bình thường, mà là người dị giới với hỏa lực và quan niệm đạo đức hệ fantasy. Không thể tưởng tượng nổi sẽ xảy ra rắc rối gì.
Chợt nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu đổ mưa từ lúc nào.
(Hôm nay đành cho ngủ lại đây thôi sao...?)
"Mà, nếu nhà ngươi thấy phiền thì ta đi cũng được."
Thấy Sousuke đang đắn đo, Sara nói một cách dứt khoát.
"Hả, được sao?"
Thấy Sousuke ngạc nhiên, Sara khẽ gật đầu "Ừm", rồi nói tiếp:
"Chỉ có điều trong trường hợp đó, ta xin phép xóa ký ức của nhà ngươi nhé."
"Xóa ký ức!?"
"Để cơ quan tình báo hay mấy học giả nước này biết về ma thuật hay thân thế của ta thì rắc rối lắm. Tệ nhất là bị bắt làm động vật thí nghiệm để nghiên cứu cũng nên."
"Công nhận mấy bộ siêu năng lực hay có cảnh đó thật..."
Anh muốn tin rằng hiện thực sẽ không có chuyện vô nhân đạo như thế...
"Vậy nên để đề phòng, ta sẽ xóa ký ức của nhà ngươi về thân phận thật của ta."
"Đề phòng cái kiểu gì mà xóa ký ức người ta thế hả! Không cần lo, tôi không đi bép xép đâu. ...Tiện thể hỏi chút, có cái phép nào kiểu như quên sạch sành sanh về nhóc không?"
Nếu có thể quên hết ký ức về Sara và coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra thì cũng là một giải pháp hay, nghĩ thế nên anh hỏi thử.
"Thuật xóa ký ức không tiện lợi đến thế đâu. Thường thì sẽ bay sạch ký ức từ vài tuần đến vài năm, xui thì thành phế nhân luôn đấy."
"Nguy hiểm vãi chưởng!"
"Nhân tiện thì ta chỉ biết cái thuật đó qua sách vở chứ chưa thử lần nào, nên hoàn toàn không tự tin là sẽ làm ngon lành đâu."
"Thế thì chắc suất thành phế nhân rồi còn gì!"
"Ừm. Thế, tính sao? Đuổi ta đi hả?"
Thấy Sara hỏi với giọng điệu trêu chọc, Sousuke giật giật cơ mặt.
Tính sao với chả trăng sao, đây hoàn toàn là đe dọa rồi còn gì.
(Quả nhiên con nhỏ này có cái luân lý hệ fantasy... Chẳng muốn dây dưa tí nào, nhưng thả rông ra thì đảm bảo không có chuyện gì tốt đẹp...)
"...Cho đến khi tìm được chỗ ở mới, và cho đến khi nhóc học được thường thức của thế giới này và vứt bỏ cái luân lý fantasy chết tiệt kia đi, xin hãy ở lại đây giùm ạ."
Sousuke rên rỉ thốt ra từng lời, Sara gật đầu đầy vẻ bao dung: "Ừm. Nhờ ngươi chăm sóc vậy".
Cứ như thế, Công chúa dị giới Sara da Odin đã dọn vào ở trong nhà thám tử Kaburaya Sousuke.
Ngày 5 tháng 10 - 7 giờ 5 phút
"Tên ta là Sara Odin. 13 tuổi. Du học sinh đến từ quần đảo Åland thuộc lãnh thổ Thụy Điển. Mục đích du học là để mở mang kiến thức. Đã tốt nghiệp vượt cấp trường cấp ba ở bên đó, từ nhỏ đã ngưỡng mộ văn hóa Nhật Bản, nói tiếng Nhật trôi chảy nhưng vì chủ yếu học qua anime nên cách nói chuyện có hơi kỳ lạ đôi chút. Do nhà của gia đình homestay bị hỏa hoạn thiêu rụi hoàn toàn, nên đành phải tá túc tạm thời tại nhà của Kaburaya Sousuke, người quen cũ của gia đình đó. Bố mẹ đã đi du lịch vòng quanh thế giới nhân dịp ta đi du học nên không thể quay về nước. ...Thế này được chưa?"
"Ừ. Với người quen thì cứ dùng bài đó mà lấp liếm."
Thấy Sara đọc làu làu cái thiết lập mà hai người cùng vắt óc nghĩ ra đêm qua, Sousuke gật đầu trong khi bày bữa sáng lên chiếc bàn thấp ở khu vực sinh hoạt.
Hiện tại Sara chỉ mặc đồ lót và chiếc áo sơ mi của Sousuke. Đồ lót thì mua được ở cửa hàng tiện lợi, nhưng phải nhanh chóng mua quần áo mới.
Bộ đồ Sara mặc hôm qua nhìn qua là biết hàng thượng hạng, không thể ném vào cái máy giặt rẻ tiền để giặt được nên hôm nay dự định mang ra tiệm giặt khô. Lại tốn thêm một khoản.
Rồi còn phải mua chăn nệm mới nữa. Hôm qua cho Sara ngủ đệm, Sousuke đắp độc một cái chăn mỏng nên lạnh run. Nhân tiện thì ngủ cùng một phòng. Sara có vẻ không bận tâm, và Sousuke cũng chẳng nảy sinh dục vọng với một đứa trẻ bằng nửa tuổi mình. Mà, giả sử Sousuke có là lolicon đi nữa, nếu dám giở trò với Sara thì chắc chắn sẽ bị "bật" lại ngay.
(Tiền ăn tính đơn giản cũng gấp đôi, tiền điện nước gas cũng tăng...)
Vừa thấy hơi đau đầu, anh vừa bật tivi lên.
『Hôm qua, tại một công viên ở thành phố Gifu, tỉnh Gifu đã xảy ra một vụ nổ không rõ nguyên nhân.』
Cùng với giọng đọc của phát thanh viên, hình ảnh hiện trường hiện lên màn hình.
(Công viên!? Nổ!?)
Sousuke giật thót mình, dán mắt vào màn hình.
Y như rằng, đó chính là cái công viên mà tối qua Sara đã cho nổ tung cái khung leo trèo.
『Khoảng 8 giờ tối qua, nhận được tin báo có tiếng nổ lớn, cảnh sát đã đến hiện trường và phát hiện một hố lớn bán kính 5 mét, sâu gần 3 mét trên mặt đất công viên ──』
Xung quanh công viên giăng băng rôn cấm vào, cảnh sát đang điều tra cái hố do Sara tạo ra tối qua, bên ngoài công viên là đám phóng viên và người dân hiếu kỳ tụ tập.
"Ồ, làm rùm beng phết nhỉ."
Sara nói bằng giọng tỉnh bơ.
"Đừng có nói như chuyện người dưng thế chứ, thủ phạm là nhóc đấy."
May mắn thay, vì không tìm thấy dấu vết vật liệu nổ nên phía cảnh sát đang nghiêng về giả thuyết nổ ống dẫn khí gas hay gì đó, thông tin về việc nhìn thấy Sousuke và Sara bỏ chạy khỏi hiện trường cũng không được đưa tin.
Thở phào nhẹ nhõm đôi chút, Sousuke cầm đũa bắt đầu ăn sáng. Cơm, natto (đậu tương lên men), trứng ốp la. Bữa sáng trung bình đối với Sousuke.
"...Hưm, nhưng mà nói thật nhé."
Vừa khéo léo dùng đũa ăn cơm trộn natto, Sara vừa mở miệng:
"Cộng thêm cái món mì ly tối qua nữa, đồ ăn thế giới này nói thật là chán phết. Không dở, nhưng cứ thấy đạm bạc sao ấy."
"Đừng có lấy bữa ăn nhà tôi làm thước đo cho ẩm thực thế giới này. Các gia đình Nhật Bản trung bình thường ăn ngon hơn thế này nhiều."
"Thật thế sao? Vậy ta cũng muốn ăn đồ ngon hơn cơ."
"Xin lỗi nhưng từ bỏ đi."
"Tại sao?"
"Hết tiền."
Tránh ánh mắt của Sara, Sousuke lầm bầm trả lời lí nhí.
"Hưm, câu trả lời cực kỳ ngắn gọn và rõ ràng. Xuất sắc lắm."
"Được khen thế này thật là vinh hạnh tột độ."
"Ừm..."
Sara cắn một miếng trứng ốp la, rồi hỏi:
"Nghề thám tử không kiếm được nhiều tiền sao?"
"Cũng tùy người, nhưng thu nhập bình quân của thám tử nhìn chung cao hơn mức trung bình của nhân viên văn phòng. Nếu là văn phòng lớn ở Tokyo thì nghe đâu có nơi kiếm cả trăm triệu yên ấy chứ."
"Ồ."
"Nhưng chỗ tôi thì nghèo."
"Tại sao?"
"Tại có một mình."
Sousuke thao thao bất tuyệt giải thích:
"Văn phòng thám tử về cơ bản là có nhiều thám tử trực thuộc, vừa xử lý song song nhiều vụ ủy thác, vừa lập team để làm việc. Nhưng chỗ tôi chỉ có mình tôi, số lượng công việc có thể nhận bị giới hạn, một việc cũng tốn nhiều thời gian. Việc ít nên thu nhập ít. Thu nhập ít nên không thuê được người. Không thuê được người nên văn phòng mãi chỉ có mình tôi. Vì có một mình tôi nên quay lại vòng lặp vô hạn như trên. Chẳng có mấy ai dở hơi lại thích ủy thác cho cái văn phòng nghèo nàn như thế, nên để kéo khách tôi phải hạ giá thấp hơn hẳn so với mặt bằng chung, thành ra làm hộc mặt mà lãi cũng chẳng bao nhiêu."
"Hưm..."
Sara nghiêng đầu với vẻ mặt nghiêm túc:
"Theo Bổn cung thấy thì."
"Hả."
"Nhà ngươi toang rồi còn gì?"
"C-Chưa toang đâu... vẫn chưa..."
"Vẫn chưa, cơ à."
Sousuke cười gượng gạo:
"Ít nhất cũng có chút tiền tiết kiệm, nhờ ơn vài khách quen nên thu nhập cũng đủ sống nếu tiết kiệm. Nhưng không cho nhóc sống sang chảnh được đâu. Xin lỗi nhé."
"Đời sống khó khăn thật đấy..."
Nghe Sousuke nói với vẻ tự thấy mình thảm hại, Sara thở dài thương cảm.
Ngày 11 tháng 11 - 16 giờ 23 phút
Đã một tuần trôi qua kể từ khi Sara đến Nhật Bản.
Ban ngày Sousuke dạy Sara cách sống ở Nhật hoặc đi mua sắm đồ dùng hàng ngày, chiều tối thì đi bám đuôi Takemoto Koji khi tan sở. Tuy nhiên từ cái đêm định mệnh ấy, Takemoto không có vẻ gì là đi gặp nhân tình, việc bám đuôi cứ thế công cốc liên tục.
Về phần Sara, cô bé thích nghi với cuộc sống bên này nhanh đến chóng mặt.
Hâm nóng đồ đông lạnh để ăn, đọc truyện tranh, chơi điện tử, dùng thẻ IC giao thông để mua đồ ở cửa hàng tiện lợi, xem video và tin tức trên chiếc điện thoại cũ của Sousuke. Việc liên lạc với Sousuke khi ra ngoài cũng dùng điện thoại.
"Thích nghi nhanh vừa vừa phải phải thôi chứ..."
Nhìn Sara đang nằm dài trên sô pha văn phòng đọc Thám tử lừng danh Conan, Sousuke ném cho cô bé ánh nhìn nửa ngán ngẩm nửa thán phục.
Trang phục của Sara là áo sơ mi kiểu nữ tính kết hợp với chân váy xếp ly ngắn. Không phải do Sousuke mua, mà là xin lại đồ cũ của cô bé sinh viên làm thêm ở quán cà phê bên dưới. Chỉ có mái tóc là vẫn búi hai bên bằng trâm cài giống hệt lúc mới gặp.
"Ta vốn thích những thứ mới mẻ từ xưa rồi mà. Thế giới bên này nhiều trò giải trí, vui đáo để. Chỉ có mấy bữa ăn đạm bạc là mãi chưa quen được thôi."
"...Nếu công việc suôn sẻ và nhận được thù lao thành công, chúng ta đi ăn món gì ngon ngon nhé."
Nghe vậy, mắt Sara sáng rực lên nhìn Sousuke.
"Thật không!?"
"Ừ, thật."
"Vậy là khoảng bao giờ?"
"...Chưa biết."
Nghe Sousuke trả lời thành thật, Sara nói:
"Hay là để ta giúp một tay nhé?"
"Phép nổ thì giúp ích gì cho việc bám đuôi chứ."
Thấy Sousuke cười khẩy, Sara hơi xị mặt:
"Ta đâu chỉ biết mỗi ma thuật trị liệu và tấn công. Để xem nào... ví dụ như thuật tàng hình hay thuật bay lượn thì sao?"
"Thật á!? Có cả mấy cái đó nữa cơ á!?"
"Ừm."
Quả thực nếu có mấy thuật đó thì không chỉ giúp ích mà còn bá đạo luôn ấy chứ. Nhưng mà:
"...Không, nhưng mà vẫn không được."
"Tại sao?"
"Ai lại bắt trẻ con giúp điều tra ngoại tình bao giờ."
Thấy vậy, Sara mở to mắt ngạc nhiên.
"...Đó là ngươi đang lo lắng cho việc giáo dục nhân cách của ta sao?"
"Thì, đại loại thế."
"Vậy thì không cần lo đâu. Mấy cuộc đấu đá nhớp nhúa trong cung đình ta thấy quen rồi, với lại vốn dĩ ta cũng là con của phi tần mà."
"Phi tần..."
Hình như nghĩa cũng tương tự như nhân tình thì phải. Ở Nhật Bản ngày xưa, chuyện người có quyền lực hay giàu có ngoài chính thất ra còn có cả tá vợ lẽ là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.
Tuy nhiên, đây là Nhật Bản hiện đại. Khác với thời đại hay thế giới nơi việc sinh con đẻ cái để duy trì nòi giống là trách nhiệm tối thượng, còn tình yêu tình báo chỉ là thứ yếu. Anh không muốn cho trẻ con chứng kiến những thứ trái với luân thường đạo lý của xã hội hiện đại.
"Dù vậy, không được là không được."
"Đồ cứng đầu."
Sara khẽ thở dài:
"Cơ mà, nhà ngươi không làm việc gì khác ngoài điều tra ngoại tình à? Kiểu như phá án giết người rầm rầm như Conan-kun ấy."
"Không có đâu. Mà thực ra, thám tử giải mã các vụ án hóc búa không tồn tại trong hiện thực đâu."
"Gì cơ!? Thật thế sao!?"
"Thật đấy. Vốn dĩ mấy vụ án mạng trong phòng kín hay giết người hàng loạt hiếm khi xảy ra lắm, mà kể cả có gặp phải vụ như thế thì cũng chẳng được phép điều tra cùng cảnh sát đâu. ...Thám tử ngoài đời thực không phải là anh hùng giải quyết vụ án đâu."
"Mừ... Uổng công ta cứ nghĩ thám tử ngầu lắm chứ..."
Thấy Sara thất vọng ra mặt, Sousuke cười khổ, hôm nay anh lại từ văn phòng đi đến công ty của mục tiêu Takemoto.
Vừa đi vừa nhớ lại cái thời mình cũng từng ngưỡng mộ những thám tử lừng danh anh hùng như Conan-kun hay Kindaichi-shounen.
Ngày 11 tháng 11 - 18 giờ 7 phút
Như mọi khi, Takemoto Koji bước ra khỏi công ty.
Như mọi khi, Sousuke lên cùng chuyến xe buýt với Takemoto, ngồi ở ghế cách một khoảng.
Chỉ nhìn bề ngoài thì Takemoto có vẻ là một nhân viên văn phòng bình thường hơi yếu đuối, không giống kiểu người sẽ ngoại tình. Nhưng qua công việc thám tử, Sousuke biết rõ ấn tượng bề ngoài chẳng có nghĩa lý gì cả.
Anh đã bao lần chứng kiến những kẻ có bộ mặt lương thiện như công dân gương mẫu nhưng sau lưng lại làm những chuyện tồi bại.
Ngoại tình, bắt cá hai tay, gian lận, phản bội, bắt nạt, quấy rối, bạo lực, giao tế viện trợ, bám đuôi, tội phạm tình dục, ma túy ── làm cái nghề này, dù muốn hay không cũng buộc phải nhìn thấy những góc khuất đen tối và bẩn thỉu của thế giới.
Xin lỗi Sara đã có lòng muốn giúp, nhưng... quả nhiên đây không phải là thứ để trẻ con dính vào, cái nghề thám tử hiện thực này.
Đang suy nghĩ miên man thì xe buýt dừng lại, Takemoto đứng dậy.
Không phải trạm dừng quen thuộc, mà là trạm y hệt hôm một tuần trước hắn đã xuống.
(Quả nhiên là...!)
Vì chỉ có một mình Takemoto xuống xe, nên để tránh bị chú ý, Sousuke đợi hắn xuống rồi mới đứng dậy, vừa cúi đầu chào tài xế "À, xin lỗi, tôi cũng xuống ạ" vừa bước xuống xe.
Hành động của Takemoto sau đó y hệt hôm trước.
Rút tiền mặt ở ATM, giết thời gian ở quán cà phê, lên xe buýt đi khoảng 15 phút rồi xuống, đi vào con đường vắng vẻ.
Đi qua chỗ lần trước bị gián đoạn do Sara rơi xuống, anh tiếp tục bám theo Takemoto.
Người qua lại ngày càng thưa thớt, ánh sáng từ các tòa nhà và đèn đường xung quanh cũng giảm dần.
(Lạ thật...)
Nghi vấn nảy sinh trong đầu Sousuke.
Dù bảo là ngoại tình cần tránh mắt người đời, nhưng khu vực này cách xa cả khu dân cư lẫn khu ăn chơi, không khí chẳng thích hợp để hú hí tí nào.
(Cũng có khả năng nhân tình sống quanh đây, nhưng biết đâu chừng là ──)
Quả nhiên, nơi Takemoto đến là một nhà kho cũ ở ngoại ô. Gần lối vào có hai chiếc ô tô và ba chiếc xe máy đang đậu.
Sau khi Takemoto vào trong nhà kho, Sousuke thận trọng quan sát tình hình bên trong từ lối vào.
Bên trong có khoảng mười gã đàn ông trẻ tuổi trông khá bặm trợn, thấy bóng dáng Takemoto liền nở nụ cười nham hiểm. Đám đàn ông này chắc tầm cuối tuổi teen hoặc đôi mươi.
(Quả nhiên là thế sao...)
Lúc nghe chuyện từ người ủy thác, anh nghĩ chín mười phần là ngoại tình, nhưng xem ra lần này lại rơi vào một hai phần còn lại ── tức là bị cuốn vào rắc rối nào đó.
Ở xa nên nghe không rõ chuyện gì, nhưng thấy Takemoto lấy từ trong cặp ra một túi giấy đựng tiền mặt đưa cho một tên, gã đó nhận lấy rồi cười hô hố.
(Bị bọn chúng nắm thóp gì đó rồi định kỳ bị trấn lột tiền ── chắc là thế rồi.)
Sousuke dùng điện thoại quay video lại toàn bộ cảnh Takemoto đưa tiền và gã trai trẻ lấy xấp tiền từ trong túi giấy ra.
Gần đây ── hay nói đúng hơn là từ lúc Sousuke bắt đầu làm thám tử, việc dùng điện thoại thông minh để quay bằng chứng đã trở thành chuyện thường tình. Tính năng còn cao hơn cả máy ảnh kỹ thuật số hay máy quay video đời cũ, quan trọng hơn là cầm nó ở đâu cũng không bị nghi ngờ. Ngoài camera còn có nhiều ứng dụng hữu ích, sự xuất hiện của điện thoại thông minh đã thay đổi đáng kể công việc thám tử.
(Giờ tính sao đây...?)
Vừa kiểm tra lại ảnh và video đã quay, Sousuke vừa suy tính.
Điều tra xem chồng có ngoại tình hay không, nếu là "đen" thì nắm bằng chứng ── đó là nội dung ủy thác lần này.
『Chồng bà không ngoại tình, nhưng đang bị trấn lột bởi một nhóm côn đồ hay băng đảng nào đó.』
Báo cáo kết quả điều tra này cho người ủy thác, sau đó để hai vợ chồng tự bàn bạc, nhờ cảnh sát hay làm gì đó tùy họ ── thế là xong việc lần này.
Bởi vì làm sáng tỏ chân tướng hay giải quyết sự việc không phải là nhiệm vụ của thám tử.
Ngay khi Sousuke định quay gót rời đi.
"Xin các cậu! Làm ơn kết thúc ở lần này đi!"
Giọng Takemoto quỳ rạp xuống van xin vang vọng trong nhà kho.
Đám đàn ông buông lời chế giễu Takemoto, sau đó một tên đá bay vào bụng ông ta. Thấy Takemoto lăn lóc trên sàn, tiếng cười lại rộ lên.
"Xin các cậu... tha cho tôi đi..."
Takemoto vừa khóc vừa van xin, nhưng lại nhận thêm những cú đá.
...Có nên báo cảnh sát không nhỉ.
Tạm thời quay video lại làm bằng chứng bạo hành đã.
Trong lúc đó, màn bạo hành ngày càng leo thang, tiếng kêu la của Takemoto dần trở nên yếu ớt.
(Này này, không khéo chết người đấy.)
Mồ hôi lạnh chảy dài trên má Sousuke.
Tạm thời rời khỏi đây và gấp rút báo cảnh sát thôi. Lo là cảnh sát có đến kịp không, nhưng đành chịu ──
『Uổng công ta cứ nghĩ thám tử ngầu lắm chứ...』
Bất chợt, lời nói của Sara sống lại trong tâm trí.
Khoảnh khắc tiếp theo, Sousuke đã bước chân vào trong nhà kho.
(Mình đang làm cái quái gì thế này...!)
Tại sao lại tự mình lao vào nguy hiểm thế này. Chẳng phải công việc gì cả.
Chỉ có thể nói là ma xui quỷ khiến. Nhưng lạ thay anh không hề hối hận, thậm chí còn cảm thấy đâu đó sự thanh thản.
"Hả!? Thằng chó nào đây!?"
Phát hiện ra Sousuke, đám đàn ông đồng loạt quay sang nhìn.
Tim đập thình thịch vì căng thẳng và sợ hãi.
"À, ừm, không phải kẻ khả nghi đâu, tôi chỉ đang tìm chỗ vắng người để đi nặng thôi, kiểu như là, tôi nghĩ các cậu nên dừng bạo lực lại đi thì hơn... Làm quá người ta chết mất đấy..."
Sousuke cố gắng nói với giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng:
"Biết cái đếch gì hả thằng ngu! Bọn tao tẩn cả mày bây giờ."
"Ấy, đừng làm thế thì hơn. Hay đúng hơn là các cậu nên rời khỏi đây nhanh đi. Tôi vừa báo cảnh sát rồi đấy."
Anh hy vọng nghe thấy cảnh sát chúng sẽ bỏ chạy, nhưng đòn tung hỏa mù của Sousuke lại phản tác dụng khiến chúng nổi điên.
"Đừng có giỡn mặt với bọn tao!"
"Này, xử luôn thằng này đi!"
Đám đàn ông đồng loạt tiến lại gần. Có tên còn cầm gậy bóng chày và ống sắt trên tay.
"N-Nào nào bình tĩnh..."
Sousuke vừa lùi lại vừa nói, một tên cầm gậy bóng chày vừa hét vừa lao vào tấn công.
Theo phản xạ anh suýt nhắm mắt lại, nhưng kịp kìm nén, Sousuke quan sát kỹ chuyển động của gã đàn ông để tránh đòn.
Hình ảnh tiếp theo đập vào mắt Sousuke là cảnh gã đàn ông hét lên "Á hự!?" rồi bay vèo đi.
"Hả!?"
Trước sự việc bất ngờ xảy ra đột ngột, cả Sousuke lẫn đám đàn ông đều lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
Tiếp đó, một luồng gió mạnh khủng khiếp ập tới, lần này thổi bay cả ba tên đàn ông đập mạnh xuống đất.
"M-Mày vừa làm cái gì thế!"
Một tên hét lên với Sousuke.
"Không, tao có làm gì ──"
Chợt nhận ra, Sousuke quay lại phía sau.
Đứng ở lối vào nhà kho là nhân vật đúng như dự đoán của Sousuke.
Vẫn bộ trang phục lòe loẹt diêm dúa y hệt lần đầu gặp mặt.
"Sara!?"
"Để ta trợ chiến, Sousuke."
Nói một cách tỉnh bơ, Công chúa dị giới Sara da Odin chậm rãi bước về phía Sousuke.
"Sao nhóc lại ở đây..."
Nghe hỏi, Sara nở nụ cười tinh nghịch:
"Ta bám đuôi nhà ngươi đấy."
"Cái gì!?"
"Khục khục, chắc không ngờ bản thân đang đi bám đuôi lại bị bám đuôi đâu nhỉ."
"Ư..."
Nghe Sara nói, Sousuke nhăn nhó mặt mày.
"Này! Con ranh mày là cái thá gì!"
Một tên đàn ông quát Sara:
"Gì chứ, chẳng phải kẻ đáng để xưng tên. Chỉ là một thám tử lừng danh đi ngang qua thôi."
"Th-Thám tử lừng danh?"
"Chính phải. Ngoại hình là thiếu nữ xinh đẹp, trí tuệ là thiên tài, và hỏa lực là Đại Ma Vương. Người ta gọi là Thám tử lừng danh Sara chính là ta đây."
"Xưng tên rồi còn gì, mà chả ai gọi thế đâu, với cả thám tử lừng danh ai lại đi khoe hỏa lực."
Thấy Sousuke buột miệng "phản bác" (tsukkomi), Sara mỉm cười:
"Nhà ngươi bảo thám tử hiện thực không phải là anh hùng đúng không? Thế thì ta nhận ra là ta trở thành anh hùng là được chứ gì. Một thám tử lừng danh giải quyết vụ án cái rụp, như nhân vật chính trong truyện ấy."
"Dễ thế thì đời đã chẳng khổ."
"Chà, cũng đúng. Trước tiên phải bắt đầu từ việc bị cuốn vào vụ án hóc búa mà cảnh sát bó tay đã. Mấy tên tép riu còn chẳng biết nghĩ ra mánh khóe (trick) gì, có đánh bại bao nhiêu cũng chẳng được tích sự gì, kinh nghiệm cũng chẳng tăng."
Sara nhìn đám đàn ông rồi thở dài "yare yare". Thấy vậy, một tên nổi điên:
"Con ranh con chết tiệt! Chết đi mày!"
Trước gã đàn ông vừa hét vừa lao vào đấm, Sousuke di chuyển bước chân nhẹ nhàng tiếp cận, gạt chân làm đối phương mất thăng bằng, rồi nắm lấy tay hắn, lợi dụng đà lao tới quăng hắn bay đi.
"Ồ!?"
Sara tròn mắt reo lên.
"Vừa rồi là cái gì thế!? Thấy cứ vèo vèo sao ấy!? Haha, chẳng lẽ là môn võ thuật thám tử trong truyền thuyết mà Sherlock Holmes từng dùng, Baritsu đấy à!?"
"Không, là Systema."
Đây là môn võ thuật thực chiến có nguồn gốc từ Nga, được thiết kế để vượt qua các tình huống chiến đấu đa dạng như đối phó với kẻ địch cầm dao, súng hay nhiều người, với tôn chỉ là dùng những chuyển động hợp lý không lãng phí sức lực để khống chế đối phương bất kể chênh lệch về thể hình hay sức mạnh, tương tự như Aikido. Kỹ thuật chiến đấu "hàng thật" dùng trong quân đội, cảnh sát thì không công khai, nhưng chương trình được sửa đổi để tự vệ thì người thường cũng có thể học, Sousuke cũng đã học để phòng khi gặp chuyện rắc rối.
"Mà sao nhóc biết Baritsu. Nhà tôi có tiểu thuyết Holmes à?"
"Đọc trên Wiki."
"Dùng mạng thành thạo ghê..."
"Đừng có nhờn với bọn tao!"
Tránh đòn tấn công của kẻ cầm gậy bóng chày lao tới, khóa tay, gạt chân kẻ vừa làm rơi gậy.
"...Chẳng lẽ không cần ta trợ chiến sao?"
Nhìn gã đàn ông nằm đo ván trên đất, Sara hỏi.
"Không, đông thế này thì toang thật đấy. Nói thật là may quá."
"Ra thế."
Thấy Sousuke trả lời thành thật, Sara có vẻ hơi ngượng ngùng bẽn lẽn, rồi dùng ma thuật thổi bay gã đàn ông vừa đứng dậy định lao vào đấm tiếp.
"C-Cái quái gì thế con này...! Mày vừa làm cái gì vậy...!?"
Thấy đám đàn ông nhìn mình với ánh mắt sợ hãi, Sara suy nghĩ một chút rồi nói:
"Vừa rồi là Trung Hoa Quyền Pháp. Đạt đến trình độ cao thủ như ta thì dùng 《Khí》 thổi bay đối thủ từ xa là chuyện dễ như trở bàn tay."
Nói rồi Sara tạo dáng như Kungfu.
...Có vẻ cô bé cũng có ý định giấu chuyện ma thuật theo cách của riêng mình.
Tưởng đâu cái lý do đó không lừa được ai, ai ngờ:
"C-Cao thủ quyền pháp sao!?2" "Là Khí công đấy à!?" "Chết tiệt, thảo nào...!"
Đám đàn ông có vẻ tin sái cổ lời Sara.
(Bọn này ngu thế thì may quá.)
Đương nhiên, may mắn là cho bọn chúng. Nếu để lộ sức mạnh của Sara là hiện tượng fantasy chính hiệu thì lại phải dùng đến cái ma thuật xóa ký ức gì đó.
Thấy đám đàn ông đang sợ hãi, Sousuke chậm rãi lên tiếng:
"Nếu không muốn đau thêm nữa thì dừng cái trò này lại đi."
"C-Câm mồm! Này, tất cả xông lên!"
Đám đàn ông bao vây quanh Sousuke và Sara.
"Chấp mê bất ngộ nhỉ."
"Nói trước là nương tay thôi đấy."
Thấy Sara có vẻ thích thú, anh nhắc nhở:
"Ta biết rồi. Thám tử lừng danh không giết người đâu."
Hai người vẫn giữ vẻ bình thản, đám đàn ông vừa la hét vừa đồng loạt lao vào tấn công ──.
Ngày 11 tháng 11 - 19 giờ 51 phút
Chưa đầy ba phút, Sousuke và Sara đã cho tất cả đám đàn ông nằm đo đất.
Sau khi dùng dây thừng và thắt lưng trói gô chúng lại để không cử động được, anh lên tiếng gọi Takemoto Koji đang ngơ ngác không theo kịp tình hình.
"Ông có sao không, ông Takemoto."
"V-Vâng. Ơ, sao cậu biết tên tôi..."
"Tôi là thám tử được vợ ông nhờ điều tra ông."
Nghe Sousuke thú thật thân phận, Takemoto cũng kể lại đầu đuôi sự việc dẫn đến tình cảnh này.
Khoảng ba tháng trước, Takemoto đang đi xe buýt đi làm thì xe rung lắc, một cô gái trẻ đứng gần ngã vào người ông. Sau đó khi xuống xe, ông bất ngờ bị đám đàn ông vây quanh, vu khống là ông sàm sỡ cô gái đi cùng chúng. Takemoto chối không làm, chúng bèn chìa ra bức ảnh trông như Takemoto đang ôm ấp sờ mông cô gái trên xe buýt, đe dọa nếu không muốn ảnh này bị tung lên công ty thì phải xì tiền ra. Takemoto cực chẳng đã phải trả tiền, từ đó cứ định kỳ bị chúng đòi tiền ──.
Thủ đoạn quen thuộc này chứng tỏ ngoài Takemoto ra chắc chắn còn có nạn nhân khác.
Sousuke giục Takemoto báo cảnh sát ngay, rồi bảo Sara về nhà trước, còn mình ở lại cùng Takemoto đợi cảnh sát đến.
Khi cảnh sát ập đến, anh giải thích rằng "Vì nạn nhân bị bạo hành đang gặp nguy hiểm nên cực chẳng đã tôi mới trói gô bọn chúng lại", tuy bị nghi ngờ là một mình làm gỏi hết cả đám thật hay không, nhưng Takemoto cũng giúp nói đỡ là một mình Sousuke làm.
『...Nếu ông kể chuyện về thiếu nữ quyền pháp đó cho ai biết, có thể ông sẽ gặp nguy hiểm đấy. Người xử lý đám này chỉ có mình tôi, hãy quên con bé đó đi. Rõ chưa?』
『V-Vâng! T-Tôi quên, tôi quên ngay!』
Giữa chừng có một tên tỉnh lại làm ầm lên "Con ranh quyền pháp kia đâu rồi!?", nhưng anh đã lấp liếm rằng "Ranh con...? Tôi chả hiểu hắn nói cái gì cả. Hay là thằng đó đang phê thuốc?".
Cùng Takemoto về đồn cảnh sát lấy lời khai, nộp cả dữ liệu video cảnh Takemoto bị trấn lột tiền và bị bạo hành.
Nhờ hình sự phụ trách lấy lời khai là người quen nên Sousuke được thả sau khoảng một tiếng.
Rời đồn cảnh sát, Sousuke lên đường về nhà.
Ngày mai, báo cáo với vợ Takemoto là người ủy thác, rồi nhận thù lao. Thế là xong việc. Thân thế của băng đảng tống tiền kia hay bọn chúng bị bắt rồi sẽ ra sao, Sousuke chỉ biết được qua tin tức trên báo đài mà thôi.
Đồng hồ chỉ gần 9 rưỡi tối.
Ghé vào siêu thị trên đường về, chắc do sắp đóng cửa nên nhiều món hàng được dán tem giảm giá một nửa đập vào mắt.
Nghĩ biết đâu chừng, anh đi đến quầy thịt, và quả nhiên phát hiện thịt bò Hida loại A5 dùng để nướng đang được bán với giá một nửa. Dù giảm một nửa nhưng là bò Hida nên giá vẫn khá chát, nhưng Sousuke quyết định cho nó vào giỏ hàng.
Ngày 11 tháng 11 - 21 giờ 47 phút
"Tôi về rồi đây."
"Ồ, về muộn thế."
Khi Sousuke về văn phòng, Sara đang nằm dài trên sô pha đọc truyện tranh. Trang phục đã thay từ bộ đồ dị giới sang đồ mặc nhà.
"Lấy lời khai lằng nhằng quá. Mà nhóc đói chưa?"
"Đương nhiên là đói rồi. Hôm nay vận động hơi bị nhiều đấy."
"Dùng phép thuật thổi bay mấy thằng côn đồ mà gọi là vận động à."
Sousuke vừa "phản bác" vừa nói:
"Mà đói là tốt rồi. Hơi muộn nhưng ăn cơm thôi."
"Hưm. Bữa tối nay là gì?"
Thấy Sara hỏi với vẻ không mong đợi gì mấy, Sousuke lấy hộp thịt bò Hida từ túi siêu thị ra với vẻ mặt đắc thắng.
"Nhìn đi, đây là thịt bò thương hiệu cao cấp niềm tự hào của tỉnh Gifu, bò Hida đại nhân đấy."
"Hô hô."
Có vẻ bị thu hút, Sara nhỏm dậy nhoài người ra khỏi sô pha.
"Dán tem nửa giá kìa..."
Thấy Sara làm mặt vi diệu, anh nói:
"Đ-Được mà! Dù hạn sử dụng sát nút nhưng bò Hida vẫn là bò Hida."
"Chà, để xem sao đã. Ta nhìn thế này thôi chứ sành ăn thịt lắm đấy nhé?"
"Chắc chắn là ngon nên đợi đấy. Tôi chuẩn bị ngay đây."
Sousuke lấy cái vỉ nướng điện đơn từ kệ bếp ra, rửa qua rồi đặt lên bàn bật công tắc.
Trong lúc đợi vỉ nóng, anh lấy cơm trắng từ tủ đông ra rã đông, xới ra bát.
Chuẩn bị bát đĩa, nước sốt thịt nướng, bia phát bọt (happoshu) và trà, cuối cùng cũng đến lúc nhẹ nhàng đặt hai miếng thịt lên vỉ.
Xèo ── âm thanh kích thích vị giác vang lên cùng mùi thơm ngào ngạt của thịt nướng xộc vào mũi.
"Oa oa..."
Từ miệng Sara bật ra tiếng trầm trồ đầy mong đợi.
Chẳng mấy chốc thịt đã chín tới, Sousuke gắp một miếng vào bát của Sara, một miếng vào bát của mình.
"Nào, để thử xem hương vị thịt bò cao cấp của dị giới ra làm sao."
"Ừ, thưởng thức cho kỹ vào. ...Mời cả nhà."
"Mời cả nhà."
Sousuke và Sara cùng lúc đưa thịt vào miệng.
Lớp mỡ béo ngậy vừa phải hòa quyện với nước sốt ngọt cay, khoảnh khắc đặt lên lưỡi là cảm giác hạnh phúc lan tỏa.
Mỗi khi cắn vào miếng thịt mềm mại, nước thịt cùng vị ngọt đậm đà tuôn trào, lấp đầy khoang miệng.
(Aaa... Quả nhiên bò Hida siêu ngon...! Ngon nhất vũ trụ.)
Lâu lắm mới được ăn bò Hida, Sousuke cảm động suýt khóc.
Bên kia Sara cũng vậy, miệng nhồm nhoàm nhai, mắt đảo liên hồi, sau khi nuốt miếng thịt với vẻ mặt ngây ngất:
"C-Cái gì thế này~"
Cô bé thốt lên giọng nói tan chảy. Rồi mở to mắt nhìn chằm chằm Sousuke:
"Cái gì thế này! Ngon vãi chưởng luôn! Vị ngon như bùng nổ trong miệng ấy! Con bò như đang nhảy múa tưng bừng trên lưỡi ta vậy!"
"Ờ, ừ. Đúng không? Bò Hida thiên hạ đệ nhất cơ mà."
Bị áp đảo bởi phản ứng hoành tráng như nhân vật trong truyện ẩm thực của Sara, Sousuke nghiêm mặt gật gù.
"Mừ... Mềm đến mức không tin nổi là thịt bò, lớp mỡ ngọt ngào như cam lộ cực phẩm... Dám giấu thứ này suốt bấy lâu... Dị giới thật đáng sợ... Thịt ta ăn trong cung đình so với cái này chắc chỉ như đế giày rơm..."
"Nói quá thế."
Dù cười khổ trước cách nói phóng đại, nhưng thấy cô bé vui thế này Sousuke cũng thấy vui lây. Bõ công chịu chi.
"Vẫn còn nhiều lắm, cứ ăn thoải mái đi."
Nói rồi anh lần lượt đặt thịt lên vỉ nướng.
Cứ mỗi lần thịt chín, Sara lại nhồm nhoàm ăn như hổ đói.
Thấy cô bé bình thường lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây, giờ lại hồn nhiên đúng với lứa tuổi, anh cảm thấy thật ấm áp:
"À, Sara. Hôm nay cảm ơn nhóc đã cứu nguy. Cảm ơn nhé."
Sara thoáng ngạc nhiên, rồi gật đầu vẻ bao dung: "Ừm, biết ơn là tốt".
"Ừ, tôi biết ơn lắm. ...Biết ơn, nhưng lần sau cấm tự tiện hành động nữa đấy."
"Hưm?"
Thấy Sara nghiêng đầu khó hiểu, Sousuke nghiêm mặt:
"Lần này tuy không phải ngoại tình... nhưng dù thế nào thì hiện trường đó cũng không phải thứ trẻ con nên nhìn. Công việc của thám tử hiện thực không phải chỗ cho trẻ con dây vào."
Nghe giọng nói nghiêm túc của Sousuke, Sara vừa nhai thịt vừa im lặng nhìn anh một lúc, nuốt ực miếng thịt xuống, rồi nở nụ cười nhẹ:
"Ta hiểu rõ là nhà ngươi thực tâm lo nghĩ cho ta nên mới nói vậy."
"Ừ...! Vậy thì..."
"Nhưng ta từ chối!"
"Tại sao chứ!?"
Sara hừ mũi:
"Đã bảo rồi mà. Ta nhìn quen mấy cảnh Tu la tràng (hỗn loạn, đẫm máu) từ xưa rồi. Với lại Sousuke này. Thay vì lo cho giáo dục nhân cách của ta, nhà ngươi lo cho cái chế độ ăn uống của ta thì hơn đấy."
"Hả?"
"Giờ này mà quay mặt làm ngơ với thế giới đen tối thì chắc cũng chẳng thay đổi được gì đâu, nhưng chế độ ăn uống thì chắc chắn là vấn đề lớn ảnh hưởng đến tương lai của ta đang tuổi ăn tuổi lớn đấy. Có hiểu không hả tên thám tử nghèo kiết xác bất tài này."
"C-Cái đó... ờm, vâng..."
Trước những lời lẽ không thể chối cãi của Sara, Sousuke cứng họng.
"Do đó, vì sự phát triển lành mạnh của bản thân, ta sẽ giúp đỡ công việc của nhà ngươi. Nếu không muốn ta dính dáng đến nghề thám tử, thì đợi đến khi kiếm đủ tiền để ngày nào cũng được ăn bò Hida rồi hẵng nói."
"Không, ngày nào cũng bò Hida thì sang quá!"
"Nghe đây thám tử. Bò Hida ấy à, phải trở nên đủ giàu để lúc nào muốn ăn bò Hida là ăn được ấy. Thế mới gọi là không quá quyền lực cũng không quá nghèo, mức độ vừa phải đấy."
"Lại còn dùng cả meme trên mạng nữa chứ..."
Sousuke nhăn mặt rên rỉ, gắp một miếng thịt nướng bỏ vào miệng cùng cơm trắng, rồi chiêu một ngụm bia phát bọt.
"A~, chết tiệt ngon quá ngon quá đi mất! ...Công nhận, muốn trở nên giàu đến mức lúc nào muốn ăn bò Hida là ăn được mà không cần đợi giảm giá một nửa ghê!"
"Khà khà, đúng chưa đúng chưa."
Thấy Sara cười vui vẻ, Sousuke thở dài cam chịu, giơ lon bia ra.
"...Nhờ cả vào nhóc đấy, cộng sự."
"Ừm!"
Sara bẽn lẽn, cụng nhẹ cốc trà vào lon bia của Sousuke.
Cứ như thế, văn phòng thám tử Kaburaya đã đón thêm một thành viên mới ──.
0 Bình luận