Quyển 5: Minh Nguyệt Độ Quan San
Chương 40: Sự ấm áp khác biệt
0 Bình luận - Độ dài: 2,159 từ - Cập nhật:
"Sách của em anh mang đến rồi này, nhớ đọc đấy nhé, lần sau đừng có để quên trên xe mẹ anh nữa, anh vốn đang ở trường, vì chuyện này mà còn phải chạy về nhà lấy cho em." Vương Tân Bác lái chiếc Toyota Corolla của mẹ cậu ta đến Học viện Ngoại ngữ, đưa đồ cho bạn gái Cao Duyệt.
"Không cùng ăn bữa cơm rồi hẵng đi à?"
"Thôi ăn qua loa gì đó đi, chủ yếu là anh về trường còn có việc, hôm nay phải làm poster và một số tài liệu tuyên truyền cho Thiên Hành Xã bọn anh, anh phụ trách nội cần mà..."
Ngồi cùng Vương Tân Bác trong nhà ăn Học viện Ngoại ngữ, lấy cơm canh xong, bưng khay ngồi xuống trước mặt Vương Tân Bác, Cao Duyệt nói: "Các anh mới năm nhất đã tự làm câu lạc bộ rồi, rốt cuộc có đáng tin không đấy? Sao em cứ cảm thấy đám bạn của anh đang dẫn anh đi lệch đường thế nhỉ?"
Nhìn Vương Tân Bác vội vội vàng vàng, gần đây cậu một lòng cắm đầu vào hoạt động câu lạc bộ của Khoa Đại. Nếu là tham gia hiệp hội của trường thì cô lại chẳng lo lắng thế này, đằng này là tự sáng lập hiệp hội, đầu tư vào đó. Sau khi Thiên Hành Xã thành lập, mọi người tự gây quỹ, Vương Tân Bác đã bỏ ra hai trăm tệ, khiến Cao Duyệt luôn lo lắng cho cái sự nhiệt tình này của bạn trai... chẳng giống như đang làm chính sự.
Lại nghe Vương Tân Bác kể về mấy chuyện trong hiệp hội của họ, nào là muốn xây dựng một hiệp hội có sức ngưng tụ hơn, có độ nhận diện cao hơn, thành viên có thể nhận được sự giúp đỡ từ đây, không chỉ giới hạn trong trường, thậm chí sau này đi làm ra ngoài xã hội, đều có thể tự hào về Thiên Hành Xã.
Cao Duyệt cảm thấy, khó mà đánh giá.
Vương Tân Bác nhìn chung vẫn là cậu bạn trai to xác hơi ngốc nghếch của cô, nhưng cái cậu nam sinh tên Trình Nhiên cùng phòng anh ấy lại rất biết cách kích động lòng người. Vậy mà lại tổ chức mọi người thành lập một hiệp hội, hơn nữa còn khiến rất nhiều người tự bỏ tiền túi ra gây quỹ.
Chính vì vậy, Cao Duyệt mới không muốn bạn trai mình chịu thiệt. Đừng để bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền. Trong đại học, thật ra ai nấy đều bắt đầu có những toan tính riêng của mình. Giống như phòng cô, giữa các bạn cùng phòng, dù bình thường quan hệ khá tốt, cũng sẽ có những cảm xúc ghen tỵ, cạnh tranh.
Cao Duyệt chưa tiếp xúc nhiều với Trình Nhiên phòng Vương Tân Bác, nhưng con gái trời sinh lý trí và trưởng thành hơn trong những chuyện này.
"Dù sao anh làm gì thì tự mình cũng phải để ý một chút, còn nữa đừng để thành tích tụt dốc, đừng để đến lúc phải học lại thì phiền phức lắm. Anh sẽ không phải là người lên đại học rồi mà còn bị học lại chứ..."
"Phải phân biệt rõ chính phụ..."
"Với cả, dạo này anh cũng ít gọi điện cho em... không muốn gọi thì anh cứ nói thẳng đi..."
Dưới sự hờn dỗi của bạn gái, Vương Tân Bác vừa dỗ dành vừa xin lỗi, cuối cùng mới năn nỉ ỉ ôi được để đi lấy xe.
Lúc sắp đi, Cao Duyệt ôm cậu một cái, nghiêng đầu cười: "Tuần trước nhà em ăn cơm, anh không đến, có phải thật ra anh không muốn đến không..."
"Cậu em có đến không?"
Cao Duyệt gật đầu: "Có đến, còn hỏi tình hình của anh..."
Nói đến đây, Cao Duyệt dừng lại. Chuyện cô và Vương Tân Bác là người yêu, sau khi tốt nghiệp cấp ba đã công khai, gia đình hai bên đều biết, thỉnh thoảng hai người cũng ghé nhà đối phương ăn cơm, họ hàng bạn bè hai bên thực ra đều đã mặc định thân phận và tương lai của hai người.
Nhưng trong chuyện này, nhà Cao Duyệt lại hơi khác một chút. Cậu cô là một doanh nhân có chút tiếng tăm ở Nam Châu, tài sản hàng chục triệu, họ hàng thân thích bên Cao Duyệt ít nhiều đều có chỗ nhờ vả cậu cô trong việc đầu tư hay sự nghiệp, thế nên uy quyền của ông cậu trong gia đình là cực cao.
Một lần cậu cô mở tiệc, Vương Tân Bác cũng được cô gọi đến. Con gái cậu cô, tức chị họ của Cao Duyệt, là một "phú nhị đại" (thế hệ giàu có thứ hai), lại ham chơi, ít nhiều nhiễm chút thói hư vinh. Bản thân cô ấy quen rồi, nhưng Vương Tân Bác thì khác. Vị trí trung tâm mà chị họ và gia đình cậu cô coi là hiển nhiên trong đại gia đình, ít nhiều trong mắt Vương Tân Bác lại có chút hống hách sai bảo.
Thậm chí cậu cô còn nói, trong tay có một dự án đang trù tính rất tốt, tỷ lệ hoàn vốn cực cao, nhưng những người khác đừng hòng nghĩ tới, đều không được tham gia, chỉ đợi sau này Cao Duyệt kết hôn, dự án hình thành hòm hòm, sẽ coi như một phần bảo đảm an ổn mà người làm cậu dành cho cô.
Mặt khác, hôm đó cậu cô có lẽ uống khá cao hứng, trực tiếp tuyên bố trên bàn rượu, Vương Tân Bác học đại học xong có thể đến công ty ông làm việc.
Có lẽ chuyện này trong mắt những người khác trong đại gia đình Cao Duyệt là điều đáng mơ ước, thậm chí có thể gây ra ghen tị.
Nhưng Cao Duyệt biết rất rõ, đừng nhìn bạn trai mình là một tên to xác ngốc nghếch, cách nói này có phần chạm đến lòng tự trọng của cậu ấy.
Cho nên lúc đó Vương Tân Bác im lặng không nói gì, sau đó còn bị gán cho cái mác "lầm lì quá", "không biết nói chuyện". Tuy nhiên, cũng không phải chuyện gì nghiêm trọng, thậm chí bên phía đại gia đình Cao Duyệt cũng cảm thấy bạn trai cô đáng tin cậy, tuy không phải người làm chuyện lớn, nhưng "cả đời làm ăn đàng hoàng chắc chắn cũng không tệ".
Tóm lại kết hợp với mức sống trung lưu bình thường môn đăng hộ đối của nhà Vương Tân Bác và nhà cô, cách nhìn của họ hàng bên này là hai người cũng xứng đôi, hơn nữa họ có ông cậu làm mặt mũi, có thể át vía đằng trai. Và sau này Cao Duyệt kết hôn, dựa vào cậu cô, không nói đại phú đại quý, ít nhất cũng là ưu việt.
Nhưng sự sắp xếp và cách nói của cậu cô đối với Vương Tân Bác là không thoải mái, và có gánh nặng.
Cho nên Cao Duyệt có thể hiểu, tuần trước cậu không có mặt, có lẽ cũng vì nguyên nhân này. Mặc dù nhìn ra được cậu cô lúc đó vì gọi Vương Tân Bác mà cậu không đến nên có chút phật ý, Cao Duyệt vẫn lấp liếm cho qua chuyện này.
Tạm biệt Vương Tân Bác, nhìn xe của bạn trai rời khỏi Học viện Ngoại ngữ, Cao Duyệt nghĩ đến chuyện này vẫn cảm thấy hơi đau đầu. Chuyện sau này, đi bước nào tính bước ấy vậy.
...
"Xem anh vui chưa kìa, dạo này có chuyện gì mà anh đắc ý dữ vậy, còn dám mua cả sữa chua bỏ tủ lạnh cho em, trái cây cũng chơi hàng đắt tiền nữa... Đây là tự thưởng cho mình à... Anh được tăng lương phát thưởng, hay là trường có biên chế hành chính sắp xếp cho anh rồi?"
Trong ký túc xá của Thạch Gia Huân, bạn gái Cao Mẫn nấu hai bát mì bưng lên bàn, nhìn ngó sự thay đổi trong phòng, ngẩng đầu hỏi.
Bạn gái Thạch Gia Huân là Cao Mẫn cũng là người Khoa Đại, hiện đang học nghiên cứu sinh năm tư, hai người vẫn chưa kết hôn, chủ yếu là do điều kiện nhiều mặt chưa chín muồi.
"Không phải, là cái cậu sinh viên anh kể với em ấy, Trạng nguyên tỉnh Tứ Xuyên lớp anh..."
"Sao thế? Được giải à? Ấy, cậu ta mà tham gia cuộc thi lớn nào đó đạt giải là anh có tiền thưởng đúng không?"
"Sao em mở miệng ba câu không rời tiền thưởng thế... Đều không phải! Dạo trước chẳng phải bọn họ định lập một câu lạc bộ sinh viên sao? Mới năm nhất đã đòi tự làm câu lạc bộ, nhờ anh làm giáo viên hướng dẫn. Kết quả em đoán xem, bên Đoàn trường lúc đầu đùn đẩy anh, sau đó gọi điện tới bảo anh qua, nói là thông qua rồi! Năm nhất mà thành lập hiệp hội, đây là lần đầu tiên đấy. Gần đây anh đi đâu cũng có người nói về chuyện năm nhất lập hiệp hội này, nhiều người thấy mới lạ lắm! Khá thú vị, anh chưa kể với em nhỉ, đám nhóc này đều rất tích cực, em đoán xem, đợt đầu gia nhập đã có hơn hai mươi người, sinh viên năm hai cũng có. Tự góp tiền làm quỹ khởi động hiệp hội, rồi in poster, tuyên truyền đủ kiểu, còn định sắp tới tổ chức một buổi tọa đàm, mời cao thủ về giải thích kiến thức máy tính. Ra dáng lắm... Ái chà, hôm nay mì nhiều thịt thế."
Nghe Thạch Gia Huân nói xong, Cao Mẫn trực tiếp gắp mấy đũa thịt từ bát anh về, khiến Thạch Gia Huân kêu lên đau khổ "Ấy ấy...".
"Phí công gắp thêm thịt cho anh... Em còn tưởng chuyện gì chứ!" Cao Mẫn lườm một cái, "Hóa ra chuyện năm nhất lập hiệp hội mà gần đây đến em cũng nghe nói là do học sinh lớp anh làm à, anh làm giáo viên hướng dẫn thì hưng phấn cái gì... Cái hiệp hội do đám năm nhất lập thì có tác dụng gì? Nhìn anh vui chưa kìa."
"Đương nhiên vui chứ, lúc đầu anh cũng thấy chẳng có tác dụng gì, nhưng đổi góc độ mà xem, ít nhất đây là tính khai phá! Em không biết đâu, lúc trước anh nói chuyện này, mấy người trong văn phòng như Vương Kỳ Xương, Lưu Miêu đều xem như chuyện cười. Nhưng kết quả chuyện này Đoàn trường ở trên lại phê duyệt! Em không thấy biểu cảm của họ đâu, trước đó còn nghiêm túc bảo anh là học sinh lớp anh làm thế này là không được, đều nghệt mặt ra cả. Khoa Đại chúng ta cứ như đồ cổ, xưa nay không khuyến khích hoạt động sinh viên lắm, cứ cảm thấy ít nhiều ảnh hưởng việc học. Lần này lại có thể cho phép năm nhất mở hiệp hội, đây là chuyện chưa từng có, chưa từng có tiền lệ, lại ra đời trong tay Thạch Gia Huân anh, điều này có ý nghĩa gì? Đây là điềm lành đấy! Tuy không giải quyết được biên chế, tuy không tăng lương, nhưng em dám bảo đây không phải là một bước đột phá sao. Em đừng có nhìn vào lợi ích trước mắt, ai bảo đây không phải là sự khởi đầu cho sự nghiệp cố vấn huy hoàng của anh?"
Bạn gái Cao Mẫn cười khanh khách, sau đó lại thu nụ cười về: "Đám Vương Kỳ Xương, thật sự đều bị vả mặt à?"
"Chứ còn gì nữa! Bây giờ chắc lại đang nói mát sau lưng rồi."
Cao Mẫn giả vờ hung dữ trừng mắt nhìn anh: "Anh đúng là, chuyện gì cũng có thể giải thích theo hướng có lợi cho mình. Lúc nào cũng thắng lợi tinh thần như thế!"
Thạch Gia Huân mỉm cười: "Trong khổ tìm vui mà." Rồi lại gắp thêm mấy miếng thịt trong bát mình bỏ vào bát bạn gái.
Cao Mẫn lại gắp thịt trả về bát anh, đũa gõ nhẹ lên vành bát anh: "Vậy anh ăn nhiều chút đi, bổ sung thể lực, làm cho tốt cái sự nghiệp cố vấn sắp sửa huy hoàng của anh, sau này thăng chức tăng lương cho em nhờ!"
Hai bát mì, vài lát thịt.
Gắp qua gắp lại.
Trong căn ký túc xá khu tập thể giáo viên cũ kỹ có phần tuềnh toàng này, là một sự ấm áp khác biệt.
(Hết chương)
________________
0 Bình luận