Quyển 5: Minh Nguyệt Độ Quan San

Chương 24: Có bê nổi không

Chương 24: Có bê nổi không

Cuộc chia tay của Vương Tân Bác và bạn gái ở cổng trường Ngoại ngữ không đến mức bịn rịn không rời, trái lại là kiểu anh đụng em một cái, em cào anh một cái đánh yêu, nhưng chính cảnh tượng này khiến ba kẻ đứng xa xa nhìn thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Lý Duy quay đầu lại, buông một câu mà giây sau liền bị hai người kia đè ra đánh: "Ba đứa mình, trông giống chó thật đấy..."

Sau khi xử lý tên này bắt ngồi ôm đầu, Lão Quách lấy bật lửa châm điếu thuốc đầy vẻ thâm trầm, trong làn khói lãng đãng, cậu nheo mắt: "Tớ có thích một cô bé, lớn lên cùng nhau, tên là Tiểu Văn, giờ đang học ở thủ đô."

Lý Duy đang ngồi xổm dưới đất ngẩng đầu lên: "Uầy, thanh mai trúc mã cơ đấy..."

"Ngồi im đấy mà sám hối!"

"Tự kiểm điểm đi!"

Trình Nhiên nhìn Lão Quách, hỏi: "Thế nào, định tốt nghiệp xong đi tìm người ta à?"

"Tìm gì mà tìm, chẳng có quan hệ gì cả, người ta học đại học có khi có bạn trai rồi, hơn nữa, cô ấy là người muốn bay cao bay xa, không biết đủ, lý tưởng cao vời vợi. Tớ thì khác, người lười, không thích lăn lộn, nếu không được tuyển thẳng nghiên cứu sinh thì về quê cũng có nhà có xe, cộng thêm cái mác Khoa Đại, về xin việc dễ hơn, có quan hệ sắp xếp được, tha hồ chọn."

Nói thì nói vậy, nhưng có thể thấy Lão Quách vẫn có chút sầu muộn man mác. Tình yêu thời đại học, giống như Vương Tân Bác thì ít, khởi đầu lý tưởng thì nhiều nhưng chết yểu (vô tật nhi chung) lại chiếm đa số.

Nhìn Vương Tân Bác và Cao Duyệt đằng kia, Trình Nhiên bất giác nhớ đến Lão Khương. Khương Hồng Thược trước giờ luôn độc lập tự chủ, điều này có lẽ cũng liên quan đến việc cô có một người cô cũng độc lập và có điều kiện hỗ trợ mọi việc từ rất sớm và hay dẫn dắt cô, nên trong tính cách cô có sự kiên cường và hiếu thắng, rất có chủ kiến. Một người đi học xa nhà cũng có khả năng thích nghi rất mạnh.

Cô sẽ kể với Trình Nhiên những chuyện xảy ra xung quanh, chuyện vui, nhưng đụng đến chuyện không vui, cô chỉ nói sơ qua. Ví dụ như trên tàu điện ngầm có đám thanh niên say rượu hét vào mặt cô những lời khiếm nhã, hay ở trường có nam sinh mắt xanh mũi lõ muốn theo đuổi cô mà lý do lại là vì gợi cảm. Có lẽ cô cũng không muốn những cảm xúc tiêu cực này lây sang Trình Nhiên ở phương xa. Tuy nhiên, với tính cách cô độc của Khương Hồng Thược, người có thể để cô chia sẻ những chuyện không vui thỉnh thoảng xuất hiện trong cuộc sống, vốn dĩ đã là người đặc biệt rồi.

Giữa hai người bọn họ luôn tuôn chảy một sự ăn ý khác lạ, ấm áp và độc nhất vô nhị, cho dù cách trở không gian và thời gian, sự ăn ý này vẫn hiện hữu khắp nơi. Ít nhất hiện tại những sóng gió bên ngoài, dù là bão táp chính trị, cũng không thể phá hủy được nó.

Đó là những ngày cùng nhau làm báo tường, là sự cấp bách và sợ hãi như cách một đời người khi lặn lội đêm khuya truy tìm hung thủ bắt cóc, là những ngày tháng chảy trôi rực rỡ trong khoảng sân nhỏ tường đỏ ngồi đối diện cô học thêm ngắm nhìn góc nghiêng của cô, còn cả những lần chia ly và gặp lại năm ấy, thậm chí còn cả bài hát Ngày mai sẽ tốt hơn trên đỉnh Nga Mi và sự mềm mại đàn hồi chấn động tâm can kia. Đến nỗi bây giờ Trình Nhiên cứ nhìn thấy mặt trời mọc là có phản xạ có điều kiện, mẹ kiếp cái hiện tượng sinh lý này chẳng phải nên gọi là "chào cờ buổi sáng" (morning wood) sao? Đây có được tính là cái kiểu chưa có được nên mãi xao động không?

Cuộc chia tay bên kia kết thúc, Vương Tân Bác lái xe đưa ba người về Khoa Đại. Trên đường đi, từng tên một cảm thán về chuyện hôm nay, tư tưởng trung tâm là tên Vương Tân Bác này hạnh phúc quá, không được, trong trường đại học mà không yêu đương một mối tình thế này thì coi như phí hoài tuổi thanh xuân.

Sau đó cả đám lại chĩa mũi dùi vào Trình Nhiên đang nằm dài ra, tự dưng lại lôi chuyện cô bạn gái học bá đang du học Anh quốc của Trình Nhiên ra nói. Một tên bảo học bá cũng có phân cấp, đến người như Trình Nhiên cũng thừa nhận không kém mình thì chắc chắn là loại đỉnh của chóp rồi. Loại người có IQ siêu việt này đã có thể tách khỏi phạm trù người bình thường, đã có thể tính là theo đuổi ngọn hải đăng nhân loại tỏa sáng tỏa nhiệt, Trình Nhiên đại khái cũng chỉ là hòn đá kê chân trong một giai đoạn nào đó thôi, cơ bản là chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu. Xem đi, cơ bản chẳng nghe thấy Trình Nhiên với nữ học bá kia trò chuyện chàng chàng thiếp thiếp gì cả, cho nên giữa hai người hữu danh vô thực, chi bằng tranh thủ nhìn rõ hiện thực, kết thúc mối tình xuyên chủng tộc này, chọn một em trong số bao nhiêu em gái hâm mộ cậu ở Khoa Đại mà cảm nhận tình yêu đại học đi.

Trình Nhiên cười cười, không tỏ rõ ý kiến. Hôm nay gặp Vương Tân Bác và cô bạn gái Cao Duyệt quả thực rất ổn kia, hai thanh niên còn lại của phòng 409 đang rất rạo rực đây.

Vương Tân Bác đưa ba người về trường xong thì lái xe về nhà. Lý Duy tối thứ sáu có hoạt động câu lạc bộ nên tuần này không về, về đến nơi ba người ăn cơm rang ở phố ăn vặt trong trường, Lý Duy hào phóng móc tiền mời khách. Mắt thấy ăn xong cũng gần bảy giờ hơn, họ bèn đi đến buổi tọa đàm tối nay được tổ chức ở giảng đường lớn khoa Toán.

...

Buổi tọa đàm hôm nay là của Hiệp hội Thiết kế Máy tính về kỹ năng thiết kế Flash. Phó chủ tịch hiệp hội Lý Mộng Hàm là bạn cùng phòng của Trương Tĩnh, vì hôm nay số người tham gia khá đông, ghế trong phòng các cô đều được huy động ra, Trương Tĩnh cũng qua giúp bạn cùng phòng. Cô vốn cũng là người trong Hội sinh viên, giảng đường lớn khoa Toán hôm nay là do cô mượn, đi cùng bạn cho có tụ. Kết thúc hoạt động cô còn phải đem chìa khóa phòng học trả lại phòng quản lý tòa nhà, nên coi như hôm nay đến nghe ké buổi tọa đàm kiến thức này.

Cuối tuần này cô không về nhà, một là ở trường tự học một chút, hai là bố cô đi khảo sát thực tế rồi. Nghĩ đến những tin đồn gần đây về bố mình, cô cũng ít nhiều nắm được chút tình hình từ những lời bàn tán trong cơ quan mà mẹ cô nói chuyện với các cô chú, và từ vòng bạn bè đặc biệt của riêng cô.

Có người sắp điều chuyển đến Nam Châu, thế là tầng lớp bên trên sẽ có một số điều chỉnh về cơ cấu.

Và những điều chỉnh này rõ ràng cũng ảnh hưởng đến phạm vi mà bố cô quản lý.

Động thái này tất nhiên sẽ gây ra sự hoang mang nhất định, cũng gây ra những đồn đoán và bất an từ các phía. Một con cá trê quấy động cục diện, trước khi mọi việc ngã ngũ, thường sẽ gây ra nhiều hiệu ứng đa dạng từ các bên.

Trước mặt người mẹ đang khá lo lắng, Trương Tĩnh còn nói vài câu làm nũng kiểu như: "Nếu có kẻ xấu đến thì, mẹ yên tâm, bố con chắc chắn đấu lại được hắn!" Tất nhiên cô bị mẹ mắng cho một trận là ăn nói linh tinh, nhưng rõ ràng điều này khiến tâm trạng mẹ cô tốt hơn nhiều.

Những chuyện này đều không liên quan đến cuộc sống đại học bình lặng, cũng là thứ cô không thể với tới được. Chỉ là đôi khi Trương Tĩnh sẽ nghĩ đến những chuyện đó, ở một mức độ nào đó, đây cũng là động lực thôi thúc cô ngoài việc học tập, còn tham gia Hội sinh viên ở trường, phấn đấu đi lên, muốn thực hành thể hiện chút năng lực làm việc của bản thân.

Trên màn hình máy chiếu, từ hình nền Windows chuyển sang hình ảnh hoạt hình robot đa giác vuông vức, cùng với nhạc nền, mọi người đã ngồi kín chỗ, báo hiệu buổi tọa đàm bắt đầu.

Trương Tĩnh ngồi bên cạnh, ánh mắt đảo quanh cả hội trường, bỗng nhiên khựng lại, bởi vì cô cũng nhìn thấy ở phía bên kia hàng ghế, trong buổi tối thứ sáu này, cậu sinh viên năm nhất tên thật là Trình Nhiên nhưng lại nói với cô là Từ Tử Lăng khoa Hóa, đang ngồi đó.

Trương Tĩnh có ngoại hình rất xuất sắc, cộng thêm việc cô thường xuyên đảm nhiệm vai trò nữ MC trong các buổi lễ của trường, nên đi đến đâu cũng không thiếu sự chú ý. Trong phòng học lúc nãy có rất nhiều người nhìn cô, cô cũng chẳng để ý, đa phần đều nhìn lướt qua, duy chỉ khi nhìn về phía Trình Nhiên, và đối phương cũng rõ ràng chú ý đến cô, hai người lại chạm mắt nhau lần nữa, ánh mắt cô mới dừng lại.

Trình Nhiên không ngờ lại gặp cô gái Hội sinh viên tên thật là Trương Tĩnh, nhưng vì chắc chắn đã vạch trần cậu nên tự xưng là "Sư Phi Huyên" ở đây.

Trình Nhiên cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng vấn đề là cô muốn vạch trần tôi, thì tự xưng là "Sư Phi Huyên" là thế nào. Là đơn thuần đối ngẫu về cái tên, hay có hàm ý sâu xa từ góc độ tiểu thuyết?

Nghĩ đến suất thịt kho tàu và những lời đồn đại về cô trong lớp mình, Trình Nhiên vẫn theo phép lịch sự chuẩn bị nhe răng cười với đối phương một cái.

Kết quả Trương Tĩnh chỉ dừng mắt trên người cậu một chút... rồi dời đi chỗ khác. Báo hại nụ cười đang treo lên của Trình Nhiên lơ lửng giữa không trung đầy gượng gạo.

Còn về phía Trương Tĩnh, vì khóe mắt nhìn thấy nụ cười của Trình Nhiên, nghĩ đến vẻ mặt cười hụt của cậu ta, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng bề ngoài đúng là chẳng lộ ra chút nào. Cô cứ như chưa từng thấy Trình Nhiên, dửng dưng với hướng đó, chỉ thỉnh thoảng trò chuyện với cô bạn cùng phòng Lý Mộng Hàm - Phó chủ tịch Hiệp hội thiết kế máy tính.

Vốn cũng chỉ là một khúc nhạc đệm, Đại học Khoa học Kỹ thuật Trung Nam (Trung Nam Khoa Đại) có gần bốn vạn sinh viên cả đại học, thạc sĩ, tiến sĩ, khuôn viên trường cũng rộng mênh mông, mỗi ngày người qua kẻ lại, nếu không phải cùng khoa và khu ký túc xá, có thể gặp được người quen có chút dính dáng cũng coi như một sự tình cờ nho nhỏ.

Trương Tĩnh không nhìn cậu nữa, Trình Nhiên chú ý vào nội dung diễn thuyết cùng hoạt hình trên máy chiếu. Buổi tọa đàm kéo dài một tiếng rưỡi kết thúc, lúc xong Lý Duy mới chạy lại bảo mình là cán bộ hiệp hội phải giúp dọn dẹp phòng học, nhờ bọn họ bê giúp mấy cái ghế lên phòng học tầng trên. Lão Quách cười mắng ngay, bảo hèn gì hôm nay hào phóng móc tiền mời khách, mẹ kiếp đã đoán trước có vụ này rồi, nói trước nhé, bê lên xong là bọn này té, việc còn lại tự mà làm.

Còn biết làm sao được, thì giúp một tay chứ sao. Trình Nhiên và Lão Quách giúp bê mấy cái ghế lên tầng trên. Cán bộ bê ghế khá đông, có người đến giúp, cũng có người trong hiệp hội. Lúc này một nhóm người nhận ra Trình Nhiên, có người trực tiếp mở lời: "Cậu là Trình Nhiên phải không? Người diễn thuyết ở lễ khai giảng ấy, nói hay quá!"

Vây quanh Trình Nhiên có khoảng bảy nam nữ sinh, có người hỏi cậu học khoa nào, lời vừa thốt ra đã có người bên cạnh tiếp lời: "Khoa Máy tính chứ đâu! Còn phải hỏi, hồi đó bọn tớ hỏi được ngay rồi..."

Có người cười nói: "Có thể cho xin số điện thoại và nick chat (QQ) không... rất muốn làm quen với cậu..."

Vậy nên nhân vật nổi tiếng trong trường đại học không có chuyện xin chữ ký, toàn là trực tiếp đến xin số điện thoại và nick chat.

Thấy có tiền lệ, ngay lập tức có mấy người lôi sổ tay danh bạ ra.

Lão Quách có lẽ biết nhất thời chưa xong ngay được, chào Trình Nhiên một tiếng rồi chuồn trước. Lý Duy thì vì là bạn cùng phòng với Trình Nhiên nên đương nhiên nhận được sự đãi ngộ khác biệt, bị mấy nữ sinh hỏi thăm về sinh hoạt thường ngày của phòng bọn họ, sau đó lại bị gọi xuống bê ghế tiếp.

Còn có Hội trưởng Hiệp hội Thiết kế Máy tính hăm hở: "Cậu cũng hứng thú với thiết kế máy tính à, cũng đúng, thêm một kỹ năng mà, có muốn gia nhập hiệp hội bọn tớ không, sang năm tớ đi thực tập rồi..."

Cái điệu bộ này dường như định nhắm sẵn người kế thừa ngọn cờ cho hiệp hội luôn đây mà.

Trình Nhiên từ chối rồi đi ra, lúc này đã là mười giờ tối.

Xuống khỏi tòa nhà giảng đường, ánh sáng hạt từ đèn đường chiếu xiên xuống bậc thang. Trình Nhiên chú ý thấy dưới bậc thang có một dáng người mảnh khảnh đang một tay bê một cái ghế, tay trái tay phải xách hai cái ghế gỗ có tựa lưng, trên ghế còn đặt chồng sách, đang đi dọc theo con đường, chỉ là vì sức yếu nên trông có vẻ loạng choạng.

Sách trên ghế bộp một cái trượt xuống đất, người đó đặt ghế xuống, lại đi nhặt sách. Dưới ánh đèn đường lấp loáng, Trình Nhiên nhận ra.

Sư Phi Huyên.

Trương Tĩnh đang nhặt sách cũng vì cảm giác gì đó mà quay đầu lại, đồng thời nhìn thấy Trình Nhiên ở bậc thang phía sau.

Từ Tử Lăng.

Bốn mắt nhìn nhau.

Còn biết làm sao được, muốn quay lưng đi cũng không kịp nữa rồi. Vì chủ nghĩa nhân đạo, Trình Nhiên đi tới hỏi: "Có tự bê nổi không?"

Trương Tĩnh buột miệng: "Không sao không sao, tôi làm được..."

"Được." Trình Nhiên đi thẳng một mạch.

"Ơ..." Trương Tĩnh mở tròn mắt cứ thế nhìn cậu đi qua.

(Hết chương)

________________

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!