Chương 301 - 400

Chương 352: Màn kịch hay bắt đầu rồi

Chương 352: Màn kịch hay bắt đầu rồi

“Chào mừng đến với Hoàng Kim Thành. Chắc hẳn có vài vị lần đầu tới đây nhỉ.”

Hứa Hiểu Á mỉm cười.

Mấy vị bô lão kia vốn chưa đủ cấp 25 nên dĩ nhiên chưa từng đặt chân đến đây. Giờ Hoàng Kim Thành đã biến mất, theo lẽ thường thì họ càng chẳng có cơ hội. Nhưng hiện tại thì khác, vì họ được chính Hứa Hiểu Á mời đến.

Việc đăng nhập vào game Dị Vực, vốn dĩ các thiết bị chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Bản chất của nó là trích một phần linh hồn để tạo hình chiếu trong Dị Vực.

Phương thức này tương tự như thuật phân thân hình chiếu của các vị thần, hay nói đúng hơn, rất có thể đây là kỹ năng do Hoàng Kim Quốc mô phỏng năng lực của thần linh mà tạo ra. Dù sao thì chuyện mô phỏng năng lực của thần ma, Hoàng Kim Quốc đã làm không chỉ một lần, mà các phiên bản “hàng nhái” của họ ở một mức độ nào đó còn dễ sử dụng hơn cả bản gốc, ít nhất là phạm vi áp dụng đã được mở rộng hơn rất nhiều.

Giờ đây, với tư cách là quản trị viên game kiêm hoàng tộc duy nhất còn sót lại của Hoàng Kim Quốc, việc Hứa Hiểu Á sử dụng năng lực này quả thực dễ như trở bàn tay.

Những người vừa mới ở sảnh tiệc, giờ đây nhìn vào nhân vật game và bảng điều khiển của mình, ngắm những công trình nguy nga tráng lệ của Hoàng Kim Thành xung quanh, tất cả đều kinh ngạc tột độ.

Sau một hồi xôn xao, tất cả đồng loạt cúi đầu trước Hứa Hiểu Á: “Năng lực của Điện hạ đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, chúng thần vô cùng khâm phục!”

“Không sao không sao.” Hứa Hiểu Á tùy tiện xua tay, “Vậy thì, trò vui... khụ khụ! Mọi tranh chấp có thể giải quyết ngay tại đây. Bất cứ ai không phục đều có thể thách đấu. Bản công chúa sẽ đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người.”

Nói trắng ra là cứ phang nhau tới chết cũng được, không cần nương tay.

Giống hệt như võ đài PK được tổ chức ở Hoàng Kim Thành trước đây.

Lâu rồi không hóng drama đấu võ đài, cũng thấy nhớ ghê.

Hứa Hiểu Nguyệt thừa hiểu, rõ là bà chị loli nào đó lại ngứa nghề bày trò đây mà!

Cô lườm chị mình một cái cháy má.

Tiểu Á giả vờ không thấy, quay đầu đi chỗ khác.

Bày trò thì bày trò, nhưng lập uy cũng là thật. Tiểu Nguyệt chân ướt chân ráo mới đến, muốn đột ngột có được địa vị đương nhiên là chuyện khó.

Vậy phải làm sao đây?

Cách đơn giản nhất chính là đánh, đánh cho những kẻ khác phải tâm phục khẩu phục mới thôi.

Một đám bô lão nhìn nhau, không còn lời nào để nói. Nếu Điện hạ đã có thể đảm bảo an toàn, thì đây quả thực là cách tốt nhất.

Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, dưới sự ra hiệu của Hứa Hiểu Á, Tiểu Nguyệt và Hứa Thanh Ngôn bước lên phía trước.

Hứa Hiểu Á búng tay một cái, một kết giới được dựng lên, giới hạn hai người trong một phạm vi tương đối lớn.

“Quy tắc rõ ràng, cấm sử dụng vật phẩm tiêu hao, vật phẩm cường hóa hay vật phẩm hồi phục. Những thứ khác không giới hạn. Hai bên có dị nghị gì không?”

“Không có! Thưa Điện hạ!”

“Không vấn đề.”

Hứa Hiểu Á gật đầu: “Vậy thì, bắt đầu!”

Lời vừa dứt, Hứa Hiểu Nguyệt liền tăng tốc lao về phía đối thủ, giữa đường rút ra cây gậy lớn của mình… à nhầm, là pháp trượng!

Hứa Thanh Ngôn cũng rút ra một thanh trường kiếm. Cậu ta là một kiếm sĩ khá truyền thống. Là cháu đích tôn của nhà họ Hứa, cậu ta phát triển trong game cũng không tệ, hiện tại đã cấp 33, xếp hạng ba mươi mấy trên bảng xếp hạng.

Cậu ta quan sát động tác của Hứa Hiểu Nguyệt, cũng chủ động xông lên.

Hứa Thanh Ngôn biết lối đánh của Hứa Hiểu Nguyệt, lúc ở Hoàng Kim Thành cậu cũng đã xem không ít lần. Theo cậu ta, cái khó nhằn nhất khi đối đầu với Hứa Hiểu Nguyệt chính là sau khi áp sát, cô ấy sẽ kết hợp nhuần nhuyễn giữa việc vung trượng và tung phép thuật, khiến cho tốc độ tấn công hiệu quả cực nhanh.

Trong một trận giằng co cận chiến, những người khác rất khó theo kịp tiết tấu của cô. Một khi nhịp tấn công bị phá vỡ, phòng thủ sẽ xuất hiện sơ hở, và rồi bị một combo tiễn lên đường. Ví dụ, hai người cùng lúc tung ra một đòn toàn lực, sau khi so kè sức mạnh mỗi người đều bị đẩy lùi nửa bước. Tiếp theo, theo lẽ thường sẽ là lấy lại thăng bằng rồi chuẩn bị cho đòn đánh kế tiếp. Thế nhưng, đúng lúc bạn đang hồi sức, đối phương lại ném thẳng một quả cầu lửa vào mặt, đúng là hết chỗ nói lý.

Vì vậy, muốn thắng Hứa Hiểu Nguyệt, điểm mấu chốt là phải áp sát triệt để.

Khi cận chiến trong gang tấc, cậu ta có thể biết rõ cô ấy có đang niệm phép hay không để chuẩn bị né tránh từ trước. Hơn nữa, các phép thuật cơ bản đều có hiệu ứng lan, làm người khác bị thương đồng thời cũng có thể tự làm mình bị thương.

Chỉ cần khắc chế được ưu thế về mặt phép thuật của cô ta, thuần túy cận chiến, một pháp sư quèn như cô ta thì làm sao đấu lại một kiếm sĩ! Kaylona trước đây, cũng là một người chơi hàng đầu cùng cấp, sở dĩ bị Hứa Hiểu Nguyệt hạ gục trong nháy mắt, nguyên nhân căn bản nhất chính là không suy nghĩ thấu đáo, không quyết tâm áp sát đến cùng.

Và cậu, Hứa Thanh Ngôn, sẽ không phạm phải sai lầm này!

Thách đấu vừa bắt đầu, hai người không né không tránh, nhanh chóng lao vào nhau.

Những người vây xem thấy thế trận này, ai nấy đều có chút máu nóng sôi trào.

Hứa Hiểu Á cũng khoanh tay trước ngực, quay sang nói với Hứa Thừa An: “Không hổ là tuổi trẻ tài cao, khí thế hừng hực, đúng là có bóng dáng của ta năm xưa.”

“Ha… ha ha… Điện hạ nói phải.”

Câu này ông thật sự không biết đỡ kiểu gì, đành vâng dạ cho qua. Tuy biết Điện hạ rất mạnh, cơ mà... một tiểu loli cao mét ba nói câu này, nghe nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?

Hai người trong sân nhanh chóng áp sát, nghênh đón cuộc giao tranh đầu tiên giữa kiếm và trượng.

Lúc ra tay, Hứa Thanh Ngôn hơi thu lại một chút lực, đồng thời mượn thế xoay người sang trái, tiếp tục thu hẹp khoảng cách.

Khoảng cách bốn sải tay này vẫn còn quá xa, là tầm đánh mà Hứa Hiểu Nguyệt dễ phát huy nhất, vì vậy cậu ta phải tiến gần hơn nữa!

Nếu gần hơn nữa, cây pháp trượng của Hứa Hiểu Nguyệt sẽ trở nên quá dài, vướng víu, càng khó phát huy.

Mà động tác này của Hứa Thanh Ngôn, rõ ràng nằm ngoài dự liệu của Tiểu Nguyệt.

Cô khẽ hé môi, lộ ra một nét kinh ngạc.

Và đây, chính là kết quả mà Hứa Thanh Ngôn muốn!

Mọi thứ y như mình tính, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay!

Cậu ta thu kiếm về, chuẩn bị tung ra một đợt tấn công tổng lực.

Thế là… Tiểu Nguyệt đưa tay sờ lên đỉnh trượng, rút một cái, lôi ra một con dao găm.

Sau đó, dưới ánh mắt có phần ngơ ngác của Hứa Thanh Ngôn, cô bắt đầu… gọt!

Xoẹt xoẹt!

Vài nhát đơn giản đã để lại trên cánh tay Hứa Thanh Ngôn mấy vết máu, cuối cùng một trượng quật cậu ta bay ra ngoài.

Cho đến lúc kết thúc, Tiểu Nguyệt vẫn không thể nghĩ thông.

Một kiếm sĩ đường đường chính chính, cớ sao cứ phải sáp lại gần như thế làm gì?

Dính sát rạt thế kia thì vung kiếm kiểu gì?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!