Nhìn vào danh hiệu mới của Rir, tôi không khỏi nhăn mặt. Tội nghiệp con sói, nó đã phải trải qua biết bao khổ ải đến mức cả thế giới cũng công nhận mà gán cho nó cái nhãn “kiệt sức.”
“Xin lỗi nhé, Rir.” Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con sói đáng thương, giọng đầy áy náy. “Tôi không biết là cậu đã vất vả đến thế.”
Nó nghiêng đầu kêu một tiếng ư ử đầy bối rối, đôi mắt ngơ ngác nhìn tôi. Xin lỗi, người anh em… Từ nay tôi sẽ đối xử với cậu tốt hơn. Tôi thật tệ khi làm chủ nhân mà chẳng để tâm gì cả.
Tôi còn đang chìm trong suy nghĩ tự trách thì nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau. Quay lại, tôi bắt gặp Illuna và Lefi đang nắm tay nhau bước đến. Thật đúng là một khung cảnh dễ chịu.
“Anh ở đây rồi!” Cô bé ma cà rồng buông tay nàng rồng ra, chạy ùa tới. Tôi lập tức dang tay đón, ôm lấy em.
“Có chuyện gì thế, hai cô gái của anh?”
“Illuna muốn ra ngoài gặp những thú nuôi mới,” Lefi lên tiếng. “Còn em đi cùng để hộ tống, đảm bảo an toàn cho con bé.”
Trong nhà chúng tôi, từ “ra ngoài” thường ám chỉ bất cứ nơi nào vượt ra khỏi hang động. Một trong những quy tắc là bọn trẻ không được phép tự ý đi ra ngoài.Bên ngoài quá nguy hiểm. Illuna từng bị bắt cóc một lần rồi, chẳng ai muốn điều đó tái diễn. Thế nên mỗi khi bọn trẻ muốn ra ngoài chơi, nhất định phải có người lớn đi cùng.
Dù vậy, chuyện phải có người lớn đi kèm cũng không gây phiền toái mấy. Đồng cỏ xung quanh vốn rộng lớn, nên bọn trẻ chơi ở đó cũng chẳng khác gì ra ngoài cả. Thế nên những chuyến đi “ra ngoài” thật sự cũng khá hiếm.
“Cảm ơn em đã đưa con bé ra đây, Lefi.” Tôi mỉm cười. “Có vẻ em ngày càng ra dáng một người bảo hộ đáng tin cậy rồi nhỉ.”
“Em chẳng thấy có gì thay đổi cả.” Lefi nhướng mày. “Chẳng phải từ trước đến giờ em vẫn luôn phải canh chừng anh cùng những trò trẻ con của anh sao?”
“Trẻ con á? Câu đó nghe từ em thì nực cười thật đấy.” Tôi đảo mắt.
Thực tế thì tôi mới là người luôn để mắt tới cô ấy. Nhưng dẫu vậy, không thể phủ nhận rằng Lefi chăm sóc bọn trẻ rất tốt. Đám nhỏ cũng quấn quýt cô ấy ra mặt. Gần đây Lefi thậm chí còn bắt đầu làm việc nhà nữa.
“Đúng là… Lefi đang ngày càng trở thành một cô vợ đảm đang đấy nhỉ.” Tôi buột miệng.
“C-cái gì vậy chứ!?”
“Hử? Ủa… anh lỡ nói thành tiếng à?”
“Anh nói vậy thì em sao hiểu được liên quan gì đến chuyện đang bàn cơ chứ!” Mặt Lefi đỏ bừng như quả cà chua, giọng lạc đi. Trời ạ, nhìn thế này đáng yêu quá.
“Thôi, em đừng bận tâm.” Tôi cười xòa. “Mà, đến xem những thú cưng mới của chúng ta đi.”
Hiểu được tôi muốn đổi chủ đề, Lefi cũng giả vờ ho khẽ, rồi nghiêm túc nói:
“Đây có phải là những chủng loài mà anh đã nhắc tới trước đó không?”
“Gần như vậy. Anh triệu hồi mấy con quái ở giai đoạn sơ khai, dựa trên những gì em kể là em từng gặp khó khăn khi đối phó với chúng. À không phải tất cả chúng đều như vậy, nhưng có lẽ chúng sẽ trở nên khá mạnh khi trưởng thành ”
Byakku – con mèo trắng ma quái, vốn là sinh vật trong truyền thuyết Nhật Bản. Tôi chắc Lefi chẳng hề biết về nó, chỉ có tôi gọi ra được nhờ ký ức của mình. Trong danh mục của hầm ngục, nó được mô tả là có tiềm năng tiến hóa rất lớn, thậm chí có thể trở thành bậc thầy về ảo ảnh. Tôi chắc chắn nó sẽ cực kỳ mạnh mẽ. Tôi còn có thể tưởng tượng ra cảnh nó gào “Amaterasu” rồi tạo ra ngọn lửa đen bất diệt nữa kìa.
“Em cứ tưởng anh sẽ lại gọi ra thêm một thiếu nữ nào đó chứ,” Lefi khẽ thở phào. “May mà lần này em đã đoán sai.”
“Ờ thì… thật ra anh cũng hơi lo đấy.” Tôi nhăn mặt. “Anh thấy số lượng con gái trong nhà đã quá tải rồi. Thêm nữa chắc chỉ khiến mọi thứ hỗn loạn thôi. Thôi khỏi.”
Trong khi chúng tôi trò chuyện, Illuna đã lon ton chạy đến chỗ bốn con quái thú, đôi mắt sáng long lanh.
“Woa! To quá! Rất vui được gặp mọi người! Mình là Illuna!”
Phản ứng của chúng chia làm hai nhóm. Orochi và Yata – rắn đỏ và quạ đen – thì bối rối, chẳng biết phải làm gì với cô bé nhỏ nhắn bất ngờ xuất hiện. Ngược lại, Byakku và Wsprit lại thân thiện hơn. Con mèo trắng lập tức dụi má vào người Illuna, còn tinh linh nước thì vui vẻ lượn vòng quanh.
Dù mới chỉ triệu hồi, tôi đã bắt đầu cảm nhận được tính cách riêng của từng con. “Mấy anh” thì nghiêm nghị, “mấy cô” thì cởi mở và dễ gần hơn nhiều. À, phải… Wsprit vốn chẳng có giới tính. Thôi thì coi như ngoại lệ. Nhưng nói chung, Orochi với Yata sớm muộn gì cũng phải tập làm quen với trẻ con thôi. Chẳng chóng thì chầy, bọn chúng sẽ bị lũ nhỏ bu quanh hết.
Quả nhiên, “sớm muộn” đến nhanh thật. Chơi với Byakku chán, Illuna liền quay sang Orochi. Cô bé tò mò sờ tay lên lớp vảy đỏ óng ánh của con rắn khổng lồ.
“Woa! Vảy của cậu trơn mượt quá!”
Orochi bối rối, liếc quanh cầu cứu. Thấy thế, Byakku thở dài khe khẽ rồi cất tiếng meo, dài và trầm hơn mèo thường. Nhận lời nhắc ấy, Orochi cúi đầu xuống sát đất, ngay trước mặt Illuna.
“Cậu… cho mình trèo lên sao?”
Con rắn khẽ rít lên, xem như đồng ý.
“Thật ạ? Cảm ơn cậu nhiều!” Đôi mắt Illuna sáng rực, em reo lên rồi vui vẻ leo lên đầu Orochi. Con Huyết Xà khổng lồ từ từ ngẩng đầu, nâng cô bé lên cao.
“Woa! Cao quá! nhìn thấy hết mọi thứ luôn!”
Illuna hét lên đầy phấn khích.
“Em có thấy không, Lefi?” Tôi bật cười. “Anh nghĩ mãi rồi… Illuna đúng là can đảm thật. Con bé chẳng biết sợ thứ gì hết.”
Một đứa trẻ khác chắc đã khóc thét nếu bị nâng cao như vậy, chưa kể đến chuyện đối mặt với một con rắn khổng lồ trông đáng sợ. Nhưng Illuna thì hoàn toàn ngược lại. Tôi không biết đó có phải do trẻ con vốn vô tư hay chỉ là do Illuna đặc biệt.
“Có hai lý do khiến con bé không hề sợ hãi,” Lefi điềm tĩnh đáp. “Một là vì anh gọi những sinh vật đó là thú cưng. Hai là… con bé giống hệt anh.”
“Anh hả?” Tôi quay sang nhìn cô.
“Nó thừa hưởng cái tính liều lĩnh của anh đó, Yuki. Anh có thể gọi là dũng cảm nếu muốn. Bởi mấy ai lại dám thách thức một thành viên của chủng tộc mạnh nhất thế giới trong một trận tay đôi chứ.”
“Ơ, em nói vậy làm anh ngại quá.” Tôi bật cười.
“Em đâu có định khen.” Lefi nghiêng đầu, mặt đỏ hồng nhưng giọng vẫn thản nhiên. “Nhưng đúng là sự gan dạ của Illuna chẳng khác nào anh.”
“Ừ nhỉ…” Tôi mỉm cười, cảm thấy trong lòng thật ấm áp. “Con bé đúng là giống anh thật.”
“Vậy sao anh lại cười mãn nguyện thế kia?” Lefi thở dài, giọng bất lực.
“À thì… anh thấy vui thôi. Khi thấy Illuna thoải mái đến mức dần giống anh, anh cảm giác như mình đã làm tốt vai trò người cha nuôi.”
“…Ừ, nếu là em thì chắc cũng sẽ cảm thấy vậy.”
“Thấy chưa, anh biết ngay là em hiểu mà.”
“Anh Yuki, chị Lefi! Nhìn nè! Em bay rồi này!” Illuna hét to từ trên đầu Orochi, giọng ngập tràn vui sướng.
0 Bình luận