Arc 12: Nâng cấp dungeon

Chương 134: Hậu quả — Phần 2

Chương 134: Hậu quả — Phần 2

Lượng kinh nghiệm khổng lồ từ con rồng kia mang lại cho tôi còn đi kèm thêm kha khá điểm kỹ năng. Và tất nhiên, như thường lệ, tôi ngay lập tức dồn một đống vào Phân tích. Nhờ nguồn sức mạnh mới, kỹ năng này cuối cùng cũng đạt cấp tối đa.

Tôi vẫn còn dư kha khá điểm kỹ năng, nhưng tôi quyết định giữ lại. Dùng ngay lúc này thì thấy hơi phí. Cùng lắm thì chỉ đủ max thêm một hoặc hai kỹ năng trong tình trạng hiện tại, mà vốn dĩ kỹ năng vẫn có thể thăng cấp nhờ luyện tập, nên tôi thấy chẳng có hại gì nếu cứ để chúng tự nhiên phát triển. Có lẽ sau này khi kỹ năng nào đó lên tận cấp 8 hay 9 mà khó cày quá thì tôi sẽ xem xét tiêu điểm.

Việc nâng Phân tích tối đa quả là một lựa chọn sáng suốt. Nó giờ cho thêm nhiều thông tin hơn hẳn, thậm chí còn cho phép tôi nhìn thấy nhiều chi tiết hơn trên bảng trạng thái của Lefi.

Thông tin chung

Tên: Leficios

Chủng tộc: Cổ long

Chức nghiệp: Thượng long

Cấp độ: 987

HP: ???3?1??/???3?1??

MP: ?9???????/?9???????

Sức mạnh: ????8?

Thể lực: ?7????

Nhanh nhẹn: ???1??

Ma lực: ??4????

Khéo léo: ????0

May mắn: ???

-Danh hiệu

Thượng long

Phu nhân của Ma vương

…Ờ thì, thật ra cũng chẳng khác biệt mấy. Điều quan trọng nhất mà Phân tích cấp 10 mang lại cho tôi chỉ là: số chữ số trong từng chỉ số của Lefi. Thanh mana của em ấy nằm ở mức hàng chục triệu, còn HP thì ít hơn một bậc. Con số khủng khiếp tới mức tôi thấy Lefi gần như bất tử. Tôi không tưởng tượng nổi có kẻ nào có thể làm em ấy bị thương nặng cả.

Những chỉ số cơ bản khác cũng bá đạo không kém. Khéo léo ở mức hàng chục nghìn, ma lực thì hàng triệu, gần như mọi thứ khác đều ở tầm vài trăm nghìn. Nói thật, mấy con số đó phóng đại đến mức phát bực luôn.

Tôi không nghi ngờ gì nữa: Lefi thuộc hàng quái vật của quái vật, và việc đứng cạnh em ấy cũng đồng nghĩa với việc tôi phải bước vào cái thế giới điên rồ đó. Nhưng thôi, là ma vương thì trở thành một “thảm họa diệt thế” nghe cũng hợp lý phết.

Điều khiến tôi bất ngờ là kỹ năng của Lefi. Tôi đoán em ấy phải có hơn trăm cái chứ, vậy mà chỉ thấy vài chục. À, chắc là do kiểu “build chuyên môn” thì hơn “build toàn diện”. Tập trung dùng vài kỹ năng thật giỏi còn hơn ôm đồm cả đống mà chẳng dùng hết. Cũng có thể là tôi vẫn chưa nhìn thấy tất cả, vì chữ vẫn nhòe nhiều chỗ.

Trong danh hiệu của Lefi, ngoài “Thượng long”, chỉ còn đọc được một cái mới:

Phu nhân của Ma vương: Danh hiệu ban cho tân nương đã chọn một ma vương tên Yuki làm lang quân. Không ai trong thế giới này từng nghĩ rằng Thượng long lại có thể tìm được bạn đời.

“…”

Ờ thì, bỏ qua nhé. Tôi đoán lý do duy nhất tôi nhìn thấy hai danh hiệu này là do Lefi cố tình cho tôi thấy. Nói cách khác, em ấy muốn người ta biết. Chết tiệt, mặt tôi đỏ bừng rồi. Tôi có thể cảm nhận rõ luôn. Thôi thôi, ngừng nghĩ đến nó.

Thực ra Lefi chẳng giải thích gì nhiều về chuyện đã xảy ra. Tôi thì ngất xỉu ngay khi về tới hầm ngục, thành ra chỉ cập nhật tình hình cho mọi người sau khi tỉnh lại vào hôm sau. Tôi kể hết, từ trận chiến cho đến việc tôi và Lefi đã bắt đầu mối quan hệ.

Ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Đám hầu gái thì hét rú lên đầy nữ tính, còn mấy bé gái thì đồng loạt đòi làm vợ tôi. Tôi đã đoán được Illuna, Shii và mấy nhóc oán linh sẽ nói vậy nên cũng không ngạc nhiên. Nhưng Enne thì khiến tôi sững người khi cũng đưa ra cùng một yêu cầu, dù vẫn ngượng ngùng như thường lệ. Ờ, rồi rồi, khoan đã, đừng gọi FBI. Tôi từ chối hết rồi.

Tôi cũng vui khi các bé thích tôi đến thế, nhưng nhìn nụ cười của Lefi, tôi biết chắc em sẽ không tha thứ nếu tôi nuông chiều mấy lời trẻ con đó. Thế là tôi bèn xoa dịu bằng câu “đợi đến khi lớn rồi hãy tính”. Trời ạ, chắc chắn sau này câu đó sẽ quay lại cắn tôi thôi. Nhưng mà, tôi còn biết phải nói gì nữa đây? Ahaha… hahaha… haha… Cứu tôi với.

Việc quan hệ giữa tôi và Lefi thay đổi, hầm ngục cũng lập tức phản ứng. Nó coi em ấy như người thân của tôi, đồng nghĩa DP Lefi tạo ra biến mất. Lượng DP đó vốn rất lớn, nên ví tiền của tôi sụt rõ rệt. Nhưng thật ra tôi chẳng than vãn gì. Được gộp chung “gói phúc lợi Lefi” thì quá lời rồi. Nghĩ lại, coi như quãng thời gian kiếm DP từ em ấy là một kiểu bonus stage trong game, loot đầy tay vậy. Với lại hầm ngục giờ cũng đủ rộng rồi, tôi vẫn còn dư dả.

“Chủ nhân ơi! Chủ nhân ơi!” — một hầu gái ồn ào kéo vạt áo tôi, mặt cười toe toét. Lúc này chỉ còn tôi, Lyuu và Leila còn thức. Illuna và Enne ngủ gục trên đùi tôi, còn Shii thì đã thiếp đi bên cạnh ngai vàng. Leila, chuyên nghiệp như thường lệ, đã bế ba đứa bé đi ngủ ngay.

“Gì thế, Lyuu?”

“em muốn hỏi cái kia trên tay Chủ nhân kìa. Có phải đúng là cái em nghĩ không?” Cô chỉ vào chiếc nhẫn ở ngón áp út tay trái của tôi. Nếu dùng Phân tích để soi thì sẽ hiện ra:

Nhẫn đính hôn

MP: 1002

Chất lượng: S+

Mô tả: Một chiếc nhẫn mà Thượng long Leficios đã dày công chế tác trong thời gian dài.

Thiết kế khá giống chiếc nhẫn tôi từng mua cho Lefi ở thành phố của lão già. Vẫn là vòng bạc đơn giản, một đường khắc ngang, một đường dọc cắt nhau thành hình chữ thập, chính giữa đính viên ngọc lục bảo. Nhưng khác ở chỗ, cái này làm bằng vảy rồng thay vì bạc, nên cảm giác khi chạm vào không giống kim loại.

Vì Phân tích đã max, tôi còn thấy rõ nguyên liệu chế tác: răng Lefi, vảy Lefi, và một viên ma thạch—tinh thể kết tinh từ năng lượng ma pháp. Tôi không chắc em ấy lấy ma thạch ở đâu, nhưng tôi nhớ hồi ở tổ rồng, Lefi có nhặt mấy chiếc răng và vảy rụng của mình. Chẳng lẽ em ấy đã dự tính làm cái này từ lâu rồi?

Lefi không hề có kỹ năng chế tác, nên em ấy đã dùng cách dẫn ma lực trực tiếp vào nguyên liệu, ép chúng thay đổi hình dạng. Một việc chỉ có thể thực hiện bởi chính cơ thể em ấy.

Răng và vảy của Lefi vốn là những nguyên liệu tốt nhất thế giới, nên chiếc nhẫn đạt hẳn chất lượng S+. Nó còn có sẵn ma lực riêng, kèm hai mạch để khắc ma thuật. Tầm cỡ này ngang ngửa quốc bảo. Nhẫn của hoàng tử kia còn chẳng bằng, vì chỉ có một mạch ma thuật.

So với cái nhẫn tôi tặng Lefi (thú thật là mua bừa ngoài chợ), thì cái nhẫn em ấy tặng tôi đúng là khiến tôi thấy áy náy. Tôi từng đề nghị làm lại cho em một cái “xịn” hơn, nhưng em ấy từ chối, vì đã rất thích chiếc tôi mua. Thôi, sau này tôi tặng thêm nhẫn khác coi như quà bất ngờ vậy. Có ai cấm một cô gái đeo nhiều nhẫn đâu nào.

“À, cái này á? Ừ, đúng như cô nghĩ đó. Tôi nhận được từ Lefi.”

“Wow, Chủ nhân giỏi quá nha! Lefi cũng cống hiến ghê luôn đó!” Lyuu cười khoái trá, huých cùi chỏ vào tôi. “Thế nào rồi hả Chủ nhân? cảm giác làm một tay sát gái thế nào?”

Tôi khó chịu nên túm hai má nó kéo sang đủ hướng.

“Áaa! Đau quá Chủ nhân! Tha cho em với! Em xin lỗi rồi mà! Má em sắp rách toạc ra luôn nè!”

Lyuu vừa khóc vừa đập tay vào tay tôi. Thấy tội, tôi mới buông ra.

“Ughh…” Cô ta xoa hai má đỏ ửng. “Chủ nhân ác quá. Làm thế khác nào phá hoại tương lai lấy chồng của em đâu.”

“Hả... Kéo má mà cũng làm mất tư cách kết hôn luôn?” Tôi đảo mắt.

“Đúng đó! Giống như biến em thành đồ hỏng vậy.”

…Lại nữa??. Con nhỏ này tưởng mình khéo mồm, hóa ra chỉ là đồ ngốc.

“Gì thế Chủ nhân? Nhìn em kiểu nghiêm túc dữ vậy?”

“Không có gì. Tôi chỉ nghĩ cô đúng là đồ ngốc thôi.”

“Cái… cái gì cơ!? Chủ nhân dám nói thẳng vậy hả!?”

“Không hẳn là chửi. Nói thật lòng thôi.”

“Còn tệ hơn nữa ấy chứ! Leila, cô nghe không!? Chủ nhân bắt nạt tôi đó!”

“Xin lỗi Lyuu,” Leila đáp tỉnh rụi, “nhưng ngài ấy nói đúng đấy.”

“Cái gì!? Leila cũng phản bội tôi luôn à!?”

Lyuu giơ tay lên tỏ vẻ phẫn nộ.

“Ồn ào gì thế?” Lefi dụi mắt ngồi dậy, có vẻ bị tiếng ồn đánh thức. Như mấy bé gái khác, em cũng chợp mắt từ sớm, thậm chí còn ngủ trước tiên.

“Này Lyuu, nói nhỏ thôi,” tôi trêu. “Cô định đánh thức cả nhà hả?”

“Ơ kìa Chủ nhân!? Rõ ràng mọi người trêu em mà!” Lyuu lập tức cãi lại, nhưng tôi mặc kệ và quay sang phía Lefi.

“Chào buổi sáng, Lefi. Mà nghĩ lại, em ngủ nhiều thật đấy. Làm sao em ngủ lắm thế được?”

“Anh có thể coi đó là do hình dạng hiện tại,” Lefi đáp. “Nó tiêu hao ít năng lượng, khiến em dễ rơi vào trạng thái lười biếng.”

“Ờ hờ… Câu đó nghe cũng hợp lý đấy, nếu không phải vì em từng thú nhận ngay cả khi ở dạng rồng em cũng toàn ngủ nướng cả ngày.”

“…”

“Và việc im lặng thế này thì cũng chẳng khác gì thừa nhận anh nói đúng đâu nhé.”

Lefi quay đi không nói gì. Tôi cười gượng. Thôi, anh hiểu mà. Em đúng kiểu lười tới mức vô phương cứu chữa.

Cảm thấy xấu hổ, Lefi liền ho khan rồi đổi chủ đề.

“Em sẽ chợp mắt thêm lát nữa. Nhưng Yuki, anh cũng nên nghỉ ngơi đi, cơ thể anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.”

Ừ, đúng là em ấy biết rõ tình trạng tôi.

Trực giác của Shii đoán tôi chưa ổn hoàn toàn là chuẩn xác. Tôi cố tỏ ra bình thường chỉ để các bé khỏi lo, nhưng thực chất cơ thể vẫn uể oải, nặng nề, giống hệt lúc bị cảm nặng. Chẳng có gì lạ. Tôi vừa trải qua hàng loạt chu kỳ bị đánh cho bầm dập rồi lại hồi phục. Không có di chứng mới là kỳ.

“Ừ, cũng được. Leila, gọi tôi dậy sau khoảng một tiếng nhé?”

“Vâng, thưa Chủ nhân.”

“Cảm ơn.”

Tôi đi ngay về phía chỗ nghỉ ngơi. Chính xác hơn, là giường của Lefi.

“Tại sao anh lại định chui vào giường của em?”

“À thì, anh cũng đâu còn lựa chọn. Giường của anh đang có mấy đứa nhỏ ngủ, lỡ đánh thức tụi nó thì tội.”

“Vậy thì… đành chịu vậy.” Lefi thở dài, vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh. “Đến đây đi. em sẽ cho anh nằm cạnh em.”

“Cảm ơn, vợ yêu,” tôi nói rồi liếc sang Lyuu, kẻ đang đứng đơ ra. “Gì thế? Sao nhìn tôi chằm chằm vậy?”

“Không có gì đâu, Chủ nhân…” Lyuu đáp, mặt nhăn nhó.

Và đó là cách mọi chuyện thay đổi sau khi tôi hạ gục con rồng chết tiệt đó. À mà, nghĩ lại thì cũng chẳng có gì thay đổi nhiều lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!