Arc 12: Nâng cấp dungeon
Chương 137: Luyện tập phép thuật — Phần 2
2 Bình luận - Độ dài: 1,956 từ - Cập nhật:
“Thật tuyệt vời!” Tôi hét lên đầy phấn khích khi lao vun vút giữa bầu trời xanh thẳm với tốc độ chẳng khác nào một chiếc phản lực. Chưa bao giờ tôi bay nhanh đến thế. Cảnh vật như thay đổi liên tục mỗi khi tôi chớp mắt. Áp lực gió đập vào cơ thể khiến tôi khó thở hơn bình thường, nhưng tôi vẫn tiếp tục. Đây là một trong những bất tiện mà tôi đã lường trước khi bắt đầu thí nghiệm này. Tôi chỉ mong lần tiến hóa tiếp theo sẽ giúp tôi thích nghi hơn với cuộc sống trên không. Thật sự đấy, đó là điều tôi muốn nhất lúc này.
Qua nhiều lần thử nghiệm, tôi nhận ra việc chỉ dùng Enne để điều khiển động cơ mới phát triển này không phải cách tốt nhất. Phương pháp đó đã dẫn đến… vô số “sự cố”. Tôi liên tục mất kiểm soát, bay loạn xạ về mọi hướng. Số lần như thế nhiều đến mức tôi phát ói dù vốn dĩ tôi rất thích cảm giác mạnh. Phải nghỉ ngơi vài lần tôi mới nhận ra mình có cánh. Khi phối hợp thêm cánh để điều chỉnh tư thế và hướng bay, tôi đã điều khiển chính xác hơn nhiều. Dù chưa hoàn hảo – chỉ cần lơ đễnh là lại mất kiểm soát – nhưng so với “tàu lượn không phanh” trước kia thì quả thực là một bước tiến lớn.
Giải quyết vấn đề này đúng là đau đầu, nhưng tôi đã làm được như mình từng nói: kiên trì đến cùng. Ha, đúng là chỉ cần đủ đam mê thì việc gì cũng thành. Giờ tôi còn nhanh hơn cả con rồng khốn nạn đó. Có khi tôi còn vượt được cả Lefi. Thế nào cũng phải kể cho cô ấy nghe mới được.
“MP của em thế nào rồi?”
“Vẫn ổn ạ,” Enne đáp.
“Được rồi, thử cái khác nhé… Ừm… làm gì đây ta…” Tôi vừa suy nghĩ vừa nhìn xuống đất. “Ồ, đúng lúc lắm. Có ‘con bù nhìn tập luyện’, à nhầm, quái vật đang tiến đến kia kìa.”
May mắn thay, Enne và tôi vừa chạm trán một con wyvern – hay nói chính xác hơn là một “chuột bạch” hoàn hảo cho thí nghiệm. À nhầm, một sinh vật đáng được đối xử đàng hoàng và tôn trọng… Ừ, thế đấy.
Nó đang từ phía dưới bay lên, ra sức vỗ cánh để giành độ cao, vừa kêu gào inh ỏi. Là loài có lãnh địa rõ ràng, con wyvern này coi chúng tôi là kẻ xâm nhập. Xét về mặt sinh học, wyvern chẳng khác nào rồng lỗi phiên bản kém chất lượng. Mà đã nhanh hơn cả rồng thì những “anh em họ” yếu hơn như thế này càng không thể bắt kịp chúng tôi. Enne và tôi lướt qua nó, để mặc nó cố đuổi theo trong vô vọng. Nhưng chúng tôi chưa xong – thí nghiệm mới chỉ bắt đầu. Tôi xoay người ngay sau khi vượt qua nó, tăng tốc lao ngược trở lại.
Con wyvern kêu lên hoảng hốt. Nó tưởng chúng tôi đang bỏ chạy nên không ngờ bị tập kích ngược lại với tốc độ khủng khiếp như vậy. Và đó cũng là hành động cuối cùng của nó. Sinh mạng lạnh lẽo của sinh vật này chấm dứt ngay khoảnh khắc chúng tôi lướt qua.
Trong thoáng chốc, tôi giảm tốc độ để giữ thăng bằng, nâng Zaien lên chuẩn bị, rồi tăng tốc trở lại ngay khi hạ vũ khí xuống cơ thể nó. một đòn kiếm mạnh mẽ tựa như động cơ phản lực. Lực đánh quá mạnh khiến tôi bị hất văng ngược trở lên cao vài mét. Và ngay lúc ấy, một vụ nổ vang lên, lửa bốc lên mạnh mẽ kèm theo mùi thịt cháy khét.
“Cái quái…!?” Đòn tấn công mạnh hơn tôi tưởng. Con wyvern bị đánh trúng gần như nổ tung. Máu thịt văng tứ tung. Cái đống cháy xém rơi xuống đất giờ chẳng còn nhận ra là wyvern nữa. Những mảnh thịt đỏ rực rơi như mưa xuống khu rừng, gây chấn động và bụi mù khắp nơi. Ờm… hình như tôi vừa nghĩ ra thứ gì đó quá đà rồi.
“Chủ nhân.”
“Sao?”
“Anh đang cháy kìa.”
“Hả?” Tôi chưa hiểu ngay lời Enne nói, nhưng khi nhìn xuống thì lập tức nhận ra. “Ôi chết mẹ!!!”
Chiếc áo phông tôi đổi bằng DP đang bốc cháy. Tôi vội dập lia lịa và may mắn cứu được nó trước khi cháy thành tro. Chắc tôi bị văng trúng mảnh wyvern hay gì đó. Đúng là một vụ nổ điên rồ.
Khi tôi đang lơ đãng nhìn mấy họa tiết trên áo, mũi tôi lại ngửi thấy mùi khét khác. Hướng mắt ra xa, tôi thấy cột khói đen bốc lên ngùn ngụt.
“Cái đ’ gì đây!?” Rừng đang cháy. Cây đang cháy. Tất cả đều đang cháy. Mấy mảnh wyvern văng xuống đã châm ngòi một đám cháy khổng lồ bên dưới. Và nó lan rất nhanh.
Đây không phải lần đầu tôi gây cháy rừng. Cũng không phải lần thứ hai, thứ ba hay thứ tư. Tôi gây ra nhiều vụ đến không đếm nổi trong quá trình tập điều khiển động cơ phản lực. Mỗi lần Rir đều phải dùng ma pháp băng để dập lửa nên khái niệm “lo sợ cháy rừng” gần như biến mất khỏi đầu tôi. Cảm ơn Rir, thật sự tôi không biết không có cậu thì sao nữa.
Tiếc là giờ chú sói chữa cháy không có ở đây. Chúng tôi bay nhanh quá nên bỏ cậu ấy lại phía sau, lần này tôi phải tự xử lý mớ hỗn độn của mình.
“… Hay là từ giờ ngày nào cũng đốt rừng chơi nhỉ!”
“…?”
“À không, quên đi, đừng để ý.”
Không có thời gian tào lao nữa.
tôi lập tức dùng ma pháp nguyên thủy tạo ra một lượng nước khổng lồ rồi dội xuống ngọn lửa. Tôi tưởng vậy là xong, ai dè còn tệ hơn. Lửa cộng nước khiến tiếng “xèo xèo” vang vọng khắp nơi. đám ma thú bên dưới bị cơn lũ bất ngờ đổ xuống đầu làm cho hoảng loạn, bỏ chạy tán loạn.. Xin lỗi các cậu. Nhưng mà, ờm… chỉ là một ngày bình thường thôi. Wyvern nổ thành từng khối lửa bay lơ lửng, xong tự nhiên trên trời không mây lại xuất hiện một dòng sông. Không may thật, nhưng mà bình thường thôi.
…
tôi tính lừa ai được cơ chứ? Bình thường cái khỉ gì.
May mà nước đã dập xong lửa. Rừng Quỷ không còn nguy cơ biến thành một cây diêm khổng lồ. Nếu còn gọi đây là “rừng” được. Cơn lũ dữ tôi tạo ra đã quật ngã gần như tất cả số cây mà nó đáng ra phải cứu khỏi đám cháy. Mọi thứ đã kết thúc. Nhưng chưa kịp thở phào thì vấn đề mới đã tới.
Âm thanh vang lên sau khi nước và lửa lắng xuống khiến tôi lạnh sống lưng: tiếng kêu lạch cạch quen thuộc của côn trùng. Và không chỉ một con. Cả một biển âm thanh vo ve.
Tôi quay đầu chậm rãi về phía phát ra âm thanh – đúng như tôi đoán: “cuộc hội ngộ” với một đạo quân kiến khổng lồ. Chúng tôi đang khá xa tổ kiến nơi tôi và Rir từng rút lui lần đầu chạm trán lũ sáu chân này, nên “hội ngộ” có lẽ không đúng. Chắc đây là một đàn khác. Khoan đã. Cái quái gì!? Tại sao cái rừng chết tiệt này lại có nhiều kiến khổng lồ thế!? Chúng từ đâu ra!? Chết tiệt, chắc tôi vừa xả nước trúng cộng đồng của chúng rồi chứ gì!?
Vừa nhìn thấy tôi, đám côn trùng to bằng con chó lập tức xòe cánh lao tới.
“Không không không không!!!” – Tôi hét lên như đứa trẻ gặp ác mộng.
Dù không đọc được nét mặt của chúng, nhưng cách chúng lao tới toát ra toàn mùi máu và giận dữ. Lý thuyết “phá hủy tổ kiến” của tôi xem ra chính xác thật rồi.
“Kiến có nhiều bạn ghê nhỉ,” Enne nói khi thấy một con dẫn đầu đàn lao tới.
“Bạn bè gì chứ, toàn lũ khát máu!” tôi gào lên.
Chúng đông khủng khiếp. Tôi có cảm giác nếu bị bắt kịp, chúng sẽ hút sạch mọi giọt chất lỏng trong người tôi, biến tôi thành xác khô. Thậm chí tủy xương cũng không tha. Với cái hàm to như thế, chắc chúng còn có thể nghiền nát xương mà nuốt luôn.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi tôi tưởng tượng ra viễn cảnh đáng sợ đó. Tôi coi đó là tín hiệu để quay đầu bỏ chạy ngay lập tức. Một phần tôi biết mình đủ sức diệt cả đàn, nhưng tôi không muốn phiền phức. Tôi không muốn làm bẩn lưỡi Enne bằng đống dịch kinh tởm ấy. Thật ra tôi chẳng muốn ở gần chúng chút nào. Cả tinh thần lẫn thể chất của tôi đã mặc định bài xích sự tồn tại của chúng.
Bầy ong lần trước Lefi ăn cắp mật thì tôi buộc phải chiến đấu vì không chạy được. Còn lần này khác, nút “chạy trốn” chưa bị xám, nên tôi bấm liên tục không chút do dự.
“A-À… Enne,” tôi lắp bắp, “cho chúng thấy hôm nay mình học được gì nào!”
“Vâng.”
Tôi nắm chặt Enne lại trong khi em ấy kích hoạt phong ma pháp. Chỉ một khắc sau, chúng tôi phóng vút lên bầu trời. Luồng lửa phụt ra thiêu cháy một phần đàn kiến đang tới. Nhưng tất nhiên, chừng đó chẳng đủ để ngăn lũ quái bền bỉ kia. Số còn lại càng đuổi gắt gao hơn, nhưng rồi cũng chỉ còn là những chấm nhỏ xa dần.
“Ugh… kinh khủng thật,” tôi than vãn khi Enne và tôi cuối cùng cũng về đến hang. Đám kiến nhanh thật, đến Rir còn không cắt đuôi nổi. May mắn là mấy kỹ thuật mới luyện đã chứng minh chúng tôi không còn cần lao vào một cuộc đua sinh tử với chúng nữa. Nói về Rir, tôi đã dùng thần giao cách cảm để bảo cậu ấy rằng chúng tôi đã rút lui, và nhắn cậu mai chiều ghé hang vì tôi còn cần nhờ chút việc. Lời tạm biệt hôm nay hơi đột ngột, nhưng sẽ sớm gặp lại. Nghĩ lại, Rir chắc là “nhân viên” chăm chỉ nhất dungeon này. Tôi phải nghĩ cách trả công thêm giờ cho cậu ấy thôi, không lại đình công thì khổ.
“… Nhưng chủ nhân, lúc nãy trông anh có vẻ rất vui.”
“Ờ thì… đúng vậy.”
Thật ra việc tôi vui quá chính là nguyên nhân. Sự hứng khởi góp phần lớn khiến tôi mất cảnh giác. Enne nói trúng phóc.
“Em cũng vậy.” Cô bé kiếm thì thầm điều gì đó nhưng tôi không nghe rõ. Em ấy đang ngồi trên vai tôi nên tôi ngẩng đầu nhìn lên.
“Xin lỗi, em nói gì anh không nghe rõ?”
“Em cũng vui khi được ở bên chủ nhân,” cô bé đáp khẽ, gương mặt đỏ lên.
Wow. Enne đúng là đứa trẻ ngoan. Nghĩ lại, tất cả mấy cô gái nhà mình đều rất chân thành và ngoan ngoãn. Là người bảo hộ của chúng, tôi không thể không thấy tự hào khi chúng lớn lên và trở thành những con người tốt.
2 Bình luận