ARC 10 - Vô Cực Giáo

Chương 407 - Quỳ Phụng Trước Ta (4)

Chương 407 - Quỳ Phụng Trước Ta (4)

Ta không đặt tên cho Hợp Thể Đạo Vực.

Đặt tên để làm gì trong một vũ trụ vốn dĩ chẳng còn ai khác tồn tại?

Hơn nữa, bởi vì Vô Sắc Lưu Ly Kiếm  của ta vẫn chưa hoàn chỉnh, nên Hợp Thể Đạo Vực cũng ở trạng thái chưa trọn vẹn, khiến cho việc đặt tên lại càng vô nghĩa.

Sau một khoảng thời gian chìm trong hắc ám, ta thu hồi Hợp Thể Đạo Vực rồi bước ra ngoài.

Shaaaaaa—

Một hành tinh phủ kín vô số bia mộ.

Ta ghi khắc xuống tất cả những người mà ta còn nhớ.

Bởi vì, xét cho cùng, phần lớn những kẻ từng tồn tại trong Thiên Vực  này hẳn đều đã chết cả rồi.

Trong tâm trí ta vẫn còn in hằn cảnh tượng năm Đại Trung Giới  khổng lồ co rút lại, rồi biến mất trong quang và nhiệt.

Hơn thế nữa, cho dù các Chân Nhân có điên cuồng đào thoát, thì không một ai thoát khỏi Chung Mạt  do sự tồn tại trên Đại Sơn  mang đến, tất cả đều tử vong.

‘Ta đã tưởng Trung Giới và Chân Nhân sẽ an toàn ngay cả khi Chung Mạt đến…’

Thì ra điều đó chỉ đúng với những Chung Mạt tự nhiên.

Sau Chung Mạt bị cưỡng ép bởi sự tồn tại trên Đại Sơn, ngay cả Trung Giới cũng tiêu biến, còn những Chân Nhân vốn đã tồn tại trước đó dường như đều bị hủy diệt hoàn toàn.

Wooooong—

Khi ta di chuyển từ hành tinh này sang hành tinh khác để tìm mảnh vỡ của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm, ta trông thấy một thứ giống như một con sâu khổng lồ, thân thể kết dính từ bảy hay tám hành tinh, đang bơi lượn trong vũ trụ. Ta liền nhất thời vận dụng Siêu Tu Tận Võ Lục .

Dường như nó nuốt chửng linh khí thiên địa cùng tinh vân trong hư không, rồi chẳng bao lâu sau lại phun ra một hành tinh lớn từ trong bụng nó.

“…”

Nó dường như không hề quan tâm đến ta. Ngay cả khi ta tiếp cận mà không dùng Siêu Tu Tận Võ Lục, nó cũng chẳng mảy may chú ý.

Thế nhưng, khi ta cảm nhận cảnh giới của tồn tại kia, một luồng hàn ý lập tức xâm nhập toàn thân.

Chuẩn Tiên …’

Đó là một Chân Nhân ở cảnh giới Nhập Niết .

Ta đã từng gặp chúng vài lần trước đây.

Từ khi Thiên Vực này khai sinh, thỉnh thoảng ta lại chứng kiến Chuẩn Tiên lang thang, nuốt chửng tinh vân, rồi tạo nên tinh tú.

Có lẽ vì chúng là Chân Nhân, nên mặc dù tuổi đời so với ta còn trẻ hơn, chúng vẫn mang một thứ khí tức khủng bố bẩm sinh, cho dù hành động chỉ dựa theo bản năng, không chút trí tuệ hay lý tính nào.

‘Chân Nhân đang tạo sao.’

Mà chẳng chỉ có chúng.

Đôi khi trong lúc chu du, ta còn bắt gặp cả Thánh Chủ  hay Tôn Giả .

Đây không phải là những kẻ dựa vào tu luyện để đạt đến cảnh giới ấy, mà vốn ngay từ đầu đã sinh ra trong thân phận Tôn Giả, Thánh Chủ, hoặc Chuẩn Tiên.

Ta nhận ra rằng bọn chúng chẳng phải sinh ra ngẫu nhiên, mà mang theo một loại thiên mệnh  gắn liền với sự ổn định của Thiên Vực.

— Chuẩn Tiên cảnh giới Nhập Niết: tạo nên tinh tú.

— Thánh Chủ cảnh giới Thánh Bàn: tìm sao, sắp đặt luật tắc, điều chỉnh khoảng cách với định tinh, cải biến quỹ đạo để thích hợp cho việc sản sinh sinh mệnh.

— Tôn Giả cảnh giới Toái Tinh: lang thang khắp vũ trụ, rải rác dị tượng kỳ lạ chan chứa linh khí thiên địa, tạo ra bụi vũ trụ để Chuẩn Tiên nuốt rồi sinh sao.

Quan sát chúng, ta nhận ra: Tôn Giả, Thánh Chủ, và Chuẩn Tiên đều là một phần của thiên mệnh duy trì hệ sinh thái vĩ đại mang tên vũ trụ.

Đặc biệt là Thánh Chủ — sự hiện hữu của bọn họ như minh chứng rõ rệt rằng chúng sinh ra chỉ để mang lại sinh mệnh cho vũ trụ, điều ấy khiến ta thoáng bất an.

May mắn duy nhất là, chỉ cần ta không chủ động đến gần và cản trở công việc của chúng, thì chúng sẽ chẳng can dự vào ta.

Thế là ta tiếp tục né tránh, không giao tiếp trực tiếp với Tôn Giả, Thánh Chủ, Chuẩn Tiên, chỉ thỉnh thoảng quan sát, trong khi vẫn không ngừng truy tìm mảnh vỡ Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.

20.000 năm trôi qua.

Nếu tính cả những năm tháng tích lũy từ các lần hồi quy, thì hôm nay chính là sinh nhật lần thứ 50.000 của ta.

Cling, Clang…

Ta gắn ba mảnh vỡ tìm được trên một hành tinh trước đó, ghép lại thành Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.

Càng tìm được nhiều mảnh vỡ, tốc độ khôi phục càng nhanh.

Trong suốt 20.000 năm qua, ta đã khôi phục được mười thanh Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.

Chuaaaaaa—

Sau khi gắn liền các mảnh, ta khởi động Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ .

Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ cũng được khôi phục với độ chính xác kinh ngạc, chẳng khác nào lúc ban đầu.

Từ một thời điểm nào đó, mộ phần của các tín đồ Vô Cực Giáo  mà ta còn nhớ đã phủ kín hơn nửa bề mặt hành tinh ta đang cư ngụ.

Ta nhìn chúng bằng ánh mắt u sầu.

Sinh nhật lần thứ 50.000.

Giá mà còn sót lại một ai, thì hẳn họ sẽ chúc mừng ta.

Không, cho dù không thế, chỉ cần có thể cảm nhận chút hơi ấm, trò chuyện đôi ba câu, cũng đã đủ rồi.

Thế nhưng trong lịch sử ngắn ngủi của Thiên Vực mới này, ta vẫn là kẻ duy nhất mang lý trí.

Chuẩn Tiên, Thánh Chủ, Tôn Giả vẫn chỉ thuần theo bản năng, làm cho vũ trụ thêm phồn vinh.

Lạnh lẽo.

Sự giá lạnh trong tâm ta dâng trào, đến mức tưởng như sẽ chết đi.

“Ah…ahhh…”

Ta ôm ngực, bật ra tiếng rên rỉ.

“Aaaaaah…”

Một tiếng rên nhạt nhòa, vô hồn thoát ra khỏi môi.

Ngực ta nhói đau.

Cho dù ta từng chịu được nỗi đau bị phế bỏ hạ thể mà vẫn gượng chấp nhận, cho dù có thể điềm nhiên chịu đựng mọi loại tra tấn, thì nỗi đau này vẫn khiến ta không thể không bật rên.

Ta đã mắc bệnh.

Và tên của căn bệnh đó chính là — cô độc.

Mười ngàn năm nữa lại trôi qua.

Ta đã khôi phục được một trăm thanh Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.

Tốc độ khôi phục Vô Sắc Lưu Ly Kiếm tăng dần theo từng ngày, còn lực hấp dẫn của Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ  cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn.

Điều khiến ta kinh ngạc là trong Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ ẩn chứa một sức hút cường đại đến mức chính ta trước đây cũng không hề nhận ra.

Khi vừa khôi phục Vô Sắc Lưu Ly Kiếm vừa khôi phục Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ, ta đã lĩnh hội được một tầng nghĩa sâu xa về nó mà trước kia chưa từng biết.

『Chiêu thức thứ 31… Nếu ta khôi phục Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ, việc điều khiển nó sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.』

Ta trầm mặc suy nghĩ với gương mặt bình thản.

Woo-ooong—

Sau đó, ta tập trung toàn bộ thần thức vào Vô Sắc Lưu Ly Kiếm, tiếp tục lần theo vô số liên kết của lực hấp dẫn đang bám trên nó để khôi phục thanh kiếm.

Rồi, một ngày kia—

Kugugugu!

Trên một biển lưu huỳnh nơi dung nham sôi sục không ngừng,

Giữa trung tâm biển ấy, trên một hòn đảo, ta tìm thấy một mảnh vỡ Vô Sắc Lưu Ly Kiếm bên dưới một tảng đá và phát hiện ra điều gì đó kỳ lạ.

“...Đây là…?”

Bàng hoàng, ta vươn tay run rẩy chạm vào nó.

Clang—

Lạnh buốt!

Một luồng khí lạnh bất chợt chạy dọc toàn thân ta.

Nguyên nhân? Bởi thứ ta phát hiện ra chính là một thanh kiếm đỏ.

Trên lưỡi kiếm ấy khắc hai chữ Lịch Số  mang đầy điềm lành.

Khi nhìn vào bảo kiếm trông cực kỳ cát tường này, ta không khỏi rùng mình.

“Làm… làm sao có thể…?”

Đây là dấu vết của văn minh.

Và là một nền văn minh vô cùng tiên tiến!

Đây không phải một thanh kiếm bình thường, mà là một Thần Kiếm thực sự đáng sợ.

『Nếu là vậy… nghĩa là ở nơi nào đó trong thế giới này, tồn tại một nền văn minh… hay một sinh thể có “lý trí” đủ khả năng tạo nên thanh kiếm như thế này sao?!』

Ngay lúc đó—

Woo-wooong!

Ta đột nhiên cảm nhận một luồng cộng hưởng mạnh mẽ phát ra từ một vật trong trữ vật quyển của mình.

Mặc dù ta không hoàn toàn chắc chắn mình đã được phục sinh thế nào, nhưng y phục và trữ vật quyển đã được khôi phục cùng ta. Ngoại trừ bản mệnh pháp bảo Vô Sắc Lưu Ly Kiếm, phần lớn pháp bảo khác của ta vẫn còn nguyên vẹn.

Ta lấy ra một thanh thần kiếm thuần trắng làm từ Tinh Muối, tên là Cải Lịch.

Cải Lịch (改曆) và Lịch Số (曆數).

Ngay khi nhìn thấy chúng, ta lập tức hiểu.

Đây là một đôi được tạo thành cặp.

“…Hả…”

Ta hơi sững sờ.

Nếu chúng được tạo thành cặp, thì thanh kiếm mang tên Lịch Số hẳn là bản sao của một tiên bảo.

Thế nhưng, mặc dù chỉ là một thất bại, nó vẫn sống sót sau Chung Mạt và tồn tại đến tận bây giờ.

“…Rốt cuộc là…?”

Ta khó mà tin nổi rằng Cải Lịch và Lịch Số chỉ là những bản sao thất bại, thậm chí không xứng đáng gọi là tiên bảo.

『Cho dù có ai nói rằng chúng là tiên bảo chân chính, ta cũng sẽ tin.』

Cho dù Tinh Muối quý giá đến đâu, thì rốt cuộc loại pháp bảo nào có thể chịu đựng được Chung Mạt?

Cảm thấy thật hoang đường, ta tạm thời cất Cải Lịch và Lịch Số vào trữ vật quyển.

Năm nghìn năm nữa trôi qua.

Ta đã thu thập được một nghìn thanh Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.

Wo-woong!

Hiện tại, hơn tám mươi phần trăm Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ đã được khôi phục, và ta có thể nhận ra:

『Từ bây giờ, trong vòng năm trăm năm, ta có thể tìm được tất cả mảnh vỡ Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.』

Không còn chỉ là cảm giác tin tưởng vào lực hấp dẫn; ta dần dần cảm nhận được mảnh vỡ của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm đang bị lực hấp dẫn kéo về phía ta.

Có lẽ sẽ không còn mất nhiều thời gian nữa.

Ta nhìn vào hư không với ánh mắt cay đắng.

Đây là vòng đời lâu nhất mà ta từng sống sót.

Nhưng đồng thời, nó cũng là một trong những kiếp sống đau đớn và thống khổ nhất mà ta từng trải qua.

『Dù sống một trăm nghìn năm hay một triệu năm thì có nghĩa lý gì?

Rốt cuộc, con người là sinh thể bơi trong mối dây liên kết.

Ở nơi không còn liên kết, thì không thể trưởng thành.

Trong những vạn năm sắp tới, trong thế giới chỉ còn những Chuẩn Tiên, Thánh Chủ, Tôn Giả quái vật này, ta sẽ vẫn bất biến… như trước.』

Kugugung!

Cuối cùng, sau hàng chục nghìn năm, ta đã thu thập đủ ba nghìn thanh Vô Sắc Lưu Ly Kiếm  từng tản mác khắp toàn bộ Thiên Vực.

Clang—

Một trong những mảnh vỡ cuối cùng của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm được gắn khớp vào vị trí.

Thế nhưng, “thu thập hết kiếm” không có nghĩa là “khôi phục hoàn chỉnh Vô Sắc Lưu Ly Kiếm”.

Ta khẽ thở dài.

Mảnh cuối cùng của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm — chóp mũi lưỡi kiếm.

Ta vẫn chưa tìm thấy mảnh vụn nhỏ bé tạo thành điểm cuối cùng ấy.

Ta đứng dậy rời khỏi hang động nơi mình vừa tìm được mảnh vỡ sau chót.

Wo-woong!

Dựa vào lực hấp dẫn của Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ , ta tập trung toàn bộ thần thức để tìm kiếm mảnh vỡ cuối cùng của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.

Ngay lúc ấy—

“Hửm?”

Có gì đó không đúng.

Ta chắc chắn cảm nhận được mảnh cuối cùng của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm vẫn tồn tại trong thế giới này.

Nó vẫn ở đâu đó trong Thiên Vực này.

Thế nhưng, ngay cả với Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ, ta vẫn không thể tìm ra nó.

Chỉ còn một mảnh vụn cuối cùng, vậy mà…!

Bàng hoàng, ta một lần nữa nâng Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ, dò quét lực hấp dẫn của nó.

『Là vì nó ở quá xa sao?』

Nhưng kỳ lạ thật.

Dù Thiên Vực đang mở rộng theo thời gian thực, lớn lên từng giờ, Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ vẫn luôn theo dấu được các mảnh vỡ Vô Sắc Lưu Ly Kiếm.

Đây quả thật là một hiện tượng dị thường khôn tả.

Bị chấn động, ta dậm mạnh chân xuống đất trong cơn tức giận.

Kwagwagwagwagwang!

Theo cú dậm của ta, lục địa trên hành tinh này nứt toác, gây nên động đất và sóng thần.

Hang động nơi ta đang ở sụp đổ hoàn toàn và biến mất.

Ngay trước khi hang động tan vỡ, trong khoảnh khắc thoáng qua ấy, ta tránh hết thảy đá rơi mà thoát ra, gầm lên trong cơn phẫn nộ:

“Ở đâu!!??”

Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ, Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ của ta, ta nhất định phải khôi phục nó bằng mọi giá.

Cho dù ta đã khôi phục hơn chín mươi chín phần trăm, thì chừng ấy vẫn chưa đủ nếu không hoàn mỹ.

Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ chính là — Seo Eun-hyun.

Đó là bản chất của ta.

Để mất dù chỉ một hạt bụi của Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ cũng giống như quên đi một mảnh kết nối của chính bản thân ta.

“Không… Ta phải tìm nó… Ta nhất định phải tìm được nó…!”

『Ta không muốn quên dù chỉ một kết nối nhỏ nhất!

Ta không thể để dù chỉ một hạt ký ức rơi khỏi tay mình!

Ta nhất định sẽ lấy nó lại. Dù phải trả giá gì đi nữa!』

Ta hét lên, mắt đỏ ngầu.

Rồi—

Kugugugugu!

Trong đống đổ nát của hang động vừa sụp, ta phát hiện ra một vật gì đó.

“…Đó là…?”

Rõ ràng đó là một đĩa lớn nhân tạo.

Nó cũng trông giống như một chiếc khiên.

Lại nữa.

Lại một lần nữa, thứ như thế này xuất hiện trước mắt ta.

Ta đứng trước đĩa, nét mặt đầy khó chịu.

Không có tên nào khắc trên đĩa.

Nó chỉ đơn thuần là một cái đĩa, không hơn.

Nhưng rõ ràng nó là thứ được tạo ra bởi một nền văn minh.

Mà trong khi ta là kẻ duy nhất còn lý trí trong vũ trụ hiện tại, thì chỉ còn hai khả năng:

Hoặc có kẻ nào đó đã cố tình rải nó trước mặt ta,

Hoặc — giống như Cải Lịch  và Lịch Số  — đây là một vật đã vượt qua Chung Mạt.

Và rồi—

Wo-woong!

Khi ta nhìn Cải Lịch và Lịch Số đang gào thét dữ dội trong trữ vật quyển, ta nhận ra đó chính là khả năng thứ hai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!