Horizon NEXT BOX Kimi to Asamade IV

Mở đầu: 『Những cô nàng mới lớn trong phòng học』

Mở đầu: 『Những cô nàng mới lớn trong phòng học』

Mục lục

Hình ảnh thu nhỏ và các hình ảnh khác đại diện cho cuốn sách điện tử này có thể bị thay đổi mà không báo trước khi tải lại.

Cuốn sách điện tử này được trình bày theo bố cục dọc (trong bản gốc).

Ngoài ra, tùy thuộc vào hệ thống đọc mà bạn sử dụng, có thể sẽ có sự khác biệt trong hiển thị.

Mục lục

Mở đầu: 『Những cô nàng mới lớn trong phòng học』

Chương 1: 『Những kẻ trong bóng tối tại điểm hẹn』

Chương 2: 『Tiết học số 0』

Chương 3: 『Kẻ tấn công trực diện phòng học (Trúng đạn)』

Chương 4: 『Kẻ hốt hoảng trong trường thi』

Chương 5: 『Kẻ rút tiền ở quán rượu trong khuôn viên』

Chương 6: 『Các vũ công tại nơi chờ đêm xuống』

Chương 7: 『Những điều quái lạ lướt qua nhau ở nơi xa cách』

Chương 8: 『Thứ kết nối những nơi chia lìa』

Chương 9: 『Kẻ cảnh báo trên đường chân trời』

Chương 10: 『Những đóa hoa trong khu rào chắn』

Chương 11: 『Kẻ mạnh đến từ chính diện』

Chương 12: 『Cuộc trao đổi bất ngờ』

Chương 13: 『Buổi sáng tái khởi động』

Chương 14: 『Những kẻ mới bắt đầu ở nơi ngủ nướng』

Chương 15: 『Keng, Coong, Cang, Coong』

Chương 16: 『Bậc thầy của nơi ẩn giấu』

Chương 17: 『Trên tường, đằng kia và đằng này』

Chương 18: 『Người lấp liếm trước sân khấu』

Chương 19: 『Hình chữ Đại (大) tại hiện trường tai nạn』

Chương 20: 『Kẻ xoay sở vô ích trong khâu chuẩn bị』

Chương 21: 『Cô nàng không phòng bị tại nơi da kề da』

Chương 22: 『Vở kịch trong phòng kín kiến tạo tương lai』

Chương 23: 『Sói trên sự phản hồi』

Chương 24: 『Cô nàng mặc cả ở nơi đi trước』

Chương 25: 『Cuộc bàn luận bí mật trên ghế』

Chương 26: 『Người mong cầu căn phòng liên kết』

Chương 27: 『Các cô gái thách đấu dưới đáy đêm』

Chương 28: 『Kết cục được gắn kết tại nơi thách đấu』

Chương 29: 『Người cảm tưởng từ vị trí trên cao』

Chương 30: 『Những người trang trí nơi đóng kín』

Chương 31: 『Kẻ lao mình lên sân khấu』

Chương 32: 『Trên đường chéo của nơi biểu diễn』

Chương 33: 『Tạo vật của chốn độc diễn』

Chương 34: 『Ca sĩ của chiến hạm bị phong tỏa』

Chương 35: 『Kẻ phá hoại sân khấu』

Chương 36: 『Tiếng gầm kháng cự』

Chương 37: 『Người tán đồng ở khu vườn quen thuộc』

Chương 38: 『Kẻ chiêu đãi tại hiện trường lời hứa』

Chương 39: 『Cùng cậu cho đến sáng』

Chương 40: 『Nơi chốn từ nay về sau』

Chương kết: 『Cùng cậu cho đến sáng?』

Lời bạt

Mở đầu: 『Những cô nàng mới lớn trong phòng học』

"Ưmmmmm", một tiếng rên rỉ duỗi người vang lên trong căn phòng sáng đèn.

Đêm.

Đây là một căn phòng lát sàn gỗ rộng chừng sáu chiếu. Bên trong gian nhà chính tại đền Asama.

「Phòng của Asama sàn rộng thích thật đấy. Nhưng ngủ lại mãi thế này cũng sợ thành quen mất thôi—」

「Kimi, đừng có vừa nói vậy vừa lăn ra sàn chứ.」

Asama lên tiếng nhắc nhở Kimi, người đang mặc nguyên bộ yukata duỗi người nằm vật ra chiếu tatami.

「──Này, Mito cũng đang cố gắng lắm đấy. Kỳ thi chỉ còn môn Cổ văn và Giáo dục Sức khỏe ngày mai là xong rồi, giai đoạn nước rút rồi đó.」

"Đúng vậy", Mitotsudaira gật đầu.

「Phải đấy ạ?

Không giống như những ngày trước, mai chỉ còn đúng hai môn thôi.

Đây là lúc phải dồn hết sức lực cuối cùng rồi đúng không?

Từ ngày kia là Lễ hội Học đường mùa Xuân, và ba ngày sau đó là Lễ hội Âm nhạc Gagaku bắt đầu từ Lễ Bế mạc.

Nếu bị điểm liệt thì sẽ không được tham gia Lễ hội Âm nhạc đâu, nên ngày mai chúng ta phải chốt hạ thật hoành tráng chứ.」

Nghe những lời đó, Asama cũng gật đầu đồng tình.

...Đây là thời điểm quyết định mà.

...Nếu để con ngốc đang ngủ kia bị điểm liệt thì coi như xong đời.

"Ừm", cả hai gật đầu với nhau, ngầm hiểu rằng mọi xu hướng đề thi và biện pháp đối phó đều là để xử lý Kimi.

「Thất lễ! Từ cái kết đậm chất đời sống học đường vui vẻ lần trước, giờ tình hình thế nào rồi ạ?」

「À thì, đã hai ngày trôi qua kể từ khi Naito và Naruze kết thúc trận chiến với "Hải binh (Marine)" rồi.」

「Tua nhanh ghê nhỉ.」

「Tại đang trong mùa thi cử mà lị...」

「A, tự nhiên nhớ lại chuyện thi cử thấy hơi nhột nhột nha.」

「Dù sao thì, chúng ta tiếp tục chứ?」

Asama ngẫm nghĩ.

Hiện tại, công tác chuẩn bị cho Lễ hội Học đường mùa Xuân và Lễ hội Âm nhạc Gagaku đang tiến hành, và kỳ thi diễn ra song song cũng sẽ kết thúc vào ngày mai.

「Thế nên là, mau kết thúc êm đẹp không chút sơ hở nào rồi cùng tới Lễ hội Âm nhạc thôi.」

Nói rồi, cô vươn tay định lay Kimi dậy.

Ngay lúc đó, Kimi xoay người lại.

Năm ngón tay trái của cô lún sâu vào ngực phải của Kimi.

"Hự", cô thầm nghĩ. Và rồi,

...Nó tràn qua kẽ ngón tay rồi đấy nhé?

Ngay khoảnh khắc cô phản xạ cảm nhận được điều đó tiếp theo.

「Á, không được đâu Asama! Đừng tưởng muốn ngực to hơn là có thể dùng sức mạnh lòng bàn tay để hút từ tớ nhé!? Tớ cũng không thua đâu! Ora, đưa đây nào! Ngực! Cho xin tí ngực đê!」

「Cậu nói cái gì tớ chẳng hiểu.」

Khi cô buông tay ra, Kimi lại rũ rượi như cũ.

Chế độ Bật/Tắt của cô nàng này quá gắt.

Nhưng sau khi "Tắt", Kimi không còn phản ứng gì nữa.

...Thiệt tình.

Kẹp Kimi ở bên trái, cô gửi một ánh mắt cho Mito đang ở phía bên kia bàn trà.

...Xin dừng một chút (Time out).

Thấy vậy, đối phương cũng gật đầu, lấy ra dao và nĩa dùng riêng từ chiếc giỏ bên cạnh.

「──Được thôi, Tomo. Ăn đêm hả?」

「Ủa...? Hình như có gì đó sai sai...?」

「──Aaa, thôi rồi, thịt của tôi sắp thành bữa ăn đêm mất rồiii!」

Hình như lại "Bật" rồi.

Nhưng khi bị lờ đi, Kimi lại từ từ chuyển sang chế độ "Tắt".

「...Cậu ấy sống chỉ dựa vào sự hưng phấn thôi sao...」

Nghe Mitotsudaira nói đầy thấm thía, cô gật đầu.

Nhìn sang bên trái.

Kimi ở trạng thái "Tắt" đang nằm ngửa hoàn toàn, buông xuôi tất cả.

Nhìn bộ yukata hơi xộc xệch và mái tóc rối bời kia,

...Nếu tính cách không bị "như thế kia", thì cũng được liệt vào hàng mỹ nhân đấy chứ...

Nhưng vì cái nết "như thế kia", nên chỉ có thể xếp vào loại nhân vật nguy hiểm.

Con người ta, quan trọng là cái nết, nhìn cô bạn mình mà cô thấm thía điều đó vô cùng.

「Haizz...」

Thở dài một hơi, cô với tay lấy chiếc giỏ đựng đồ ăn vặt trên bàn trà.

「Nè nè Kimi.

Là món thạch táo mà Kimi thích đây này.」

Trong giỏ là thạch táo xay nhuyễn được bọc đường cứng bên ngoài.

Cô lấy một miếng kích cỡ vừa ăn, khẽ đung đưa nó phía trên đầu Kimi.

「Đằng này, đằng này cơ mà.」

Tự mình thấy cũng là một cách dụ dỗ ghê gớm.

Tuy nhiên,

...Mấy ngày nay dùng chiêu này hơi nhiều rồi, chắc hôm nay không ăn thua đâu nhỉ.

Nỗi lo lắng đã thành hiện thực.

Kimi giơ hai tay lên trời, định chộp lấy cái giỏ, nhưng...

「────」

Một lúc sau, cô nàng dang rộng hai tay sang hai bên người.

Hai khuỷu tay gập lại. Đặt hai bàn tay trái phải lên khóe miệng.

「Mớm・cho・tớ・đi.」

Mitotsudaira nheo mắt, lấy một miếng thạch táo từ trong giỏ.

「Kimi.」

Vừa gọi, cô lập tức dùng ngón tay búng viên thạch đi.

Ngay sau đó, Kimi điều chỉnh cổ để đón lấy vật thể đang bay tới.

Và rồi hứng trọn nó bằng môi.

「Tuyệt kỹ kỳ lạ thật...」

「Tớ hay làm thế với Ngu đệ mà.

Ngu đệ ở trong bếp, tớ ở phòng ăn, khi nếm thử món gì làm nhanh thì hay chơi kiểu như vừa rồi.

Ngược lại cũng làm nhé. ──Nè.」

Lần này, Kimi lấy một miếng từ giỏ của Asama và ném cao về phía này.

Đối mặt với tình huống bất ngờ, cô thốt lên:

「Hả? Á, khoan.」

Cô mở miệng định hứng, nhưng nó nảy lên trán,

『──!』

Trong số các đầu của Kelberos, đầu bên phải húc nhẹ để đỡ bóng, đầu bên trái chuyền lại và đặt lên đầu ở giữa.

Tuy nhiên, là sinh vật dạng lỏng gần giống với tẩu cẩu (chuột), Kelberos không ăn thứ đó.

Bởi dù có ăn cũng không tiêu hóa được.

Thế nên con sói ba đầu khẽ vỗ vào tóc mái của cô.

「Làm tốt lắm.」

Cô đỡ lấy Kelberos và nhận lấy vật phẩm đã được bảo đảm. thu được.

Sau đó, Mitotsudaira lấy thức ăn dành cho chúng từ điểm cứng (hard point) ở thắt lưng đang đặt trên chiếu tatami. Đó là những vật nhỏ mô phỏng hình khúc xương làm từ chất lỏng.

「Một lần tốn tận ba cái, nuôi thú cưng kiểu này cũng xa xỉ thật...」

「Mà, chừng này thì tớ vẫn lo liệu được.」

"Ra là vậy", Asama nói, rồi cả hai cùng quay lại nhìn Kimi.

Cô nàng đang ngủ. Mà là ngủ say sưa.

「N, Nhanh vậy! Mà Kimi này! Kimi! Mới có 8 giờ thôi đấy!」

Bà chị ngốc đang ngủ, hai tay lúc nãy còn đặt lên miệng giờ buông thõng vô lực trên ngực. Nhưng rồi, đôi tay ấy khẽ cử động, vỗ bép bép lên bộ ngực lộ ra sau vạt áo.

Khuôn mặt dù đang ngủ nhưng vẫn cười tươi hết cỡ, mắt nhắm nghiền.

Thấy cảnh đó, cô vừa cho Kelberos trên tay ăn vừa nói:

「Cảm giác như đang mời gọi "Come on" ấy nhỉ.」

「...Rốt cuộc là mời gọi cái gì?」

「Tớ không biết, nhưng Kimi có tật xấu khi ôm ấp đấy, tốt nhất đừng chạm vào.」

"Đúng thật", Asama gật đầu, rồi thử đặt miếng bánh mì nén dùng để tẩy vết bút than chì vào giữa ngực Kimi.

Và rồi, miếng bánh lăn theo nhịp thở lên xuống của bộ ngực cô nàng, trượt qua vạt áo rơi vào bên dưới bầu ngực.

"Ưm", Kimi thở hắt ra trong giấc ngủ, vặn vẹo cơ thể,

「──A, á, kh, không được đâu, chơi trò xúc tu như thế.」

「...Đó là trò chơi kiểu gì vậy?」

「...Cơ bản là chỉ hai tay thôi thì không đủ đâu.」

「Tomo?」

「K, Không, tớ đâu có rành vụ đó!? Naruze thi thoảng, đấy, cậu biết mà, cậu ấy hay kể đấy thôi! Ừ thì, nhà tớ cũng có đi thu hồi sách cấm trong mấy đợt truy quét, ừ thì...!」

「Hô hô?」

「Không, mà, đấy, Kimi nói mớ mấy câu kỳ cục thật! Rốt cuộc là đang chơi trò xúc tu với ai trong mơ thế không biết?」

Asama bâng quơ hỏi, rồi bỗng nhiên khựng lại cả nét mặt lẫn động tác.

「...Với ai?」

Câu trả lời hầu như đã rõ ràng.

Vậy thì việc cần làm chỉ có một.

「...Tớ gọi dậy nhé?」

「Xin mời xin mời!!」

Nhận được sự đồng thuận, cô luồn hai tay xuống gầm bàn trà.

Định bụng sẽ kéo chân Kimi để làm cô nàng giật mình.

Cô nắm lấy chân Kimi và kéo.

「...Hự.」

Tất nhiên là không kéo hết sức.

...Cũng là để răn đe cái vụ mơ mộng kỳ quái kia nữa.

Dù có giận dữ với giấc mơ thì cũng chẳng làm được gì.

Về cơ bản, đó là thứ không thể kiểm soát.

Thế nên cô chỉ nắm nhẹ và kéo.

「Này, Kimi.」

Cô kéo như thể muốn chỉnh lại tư thế nằm của cô bạn.

Lẽ ra phải là như thế.

Nhưng mà,

...Hả?

Đôi chân trần của Kimi, không bị ai nắm lấy, đang nằm ngay kia.

「Hửmmm?」

Kỳ lạ thật.

Tay cô đang ở tư thế nắm, nhưng lại không giữ được chân của Kimi.

...Mình căn sai khoảng cách sao!?

「Sao thế Mito. Đừng bảo là cậu hết năng lượng thịt nên không cử động được nhé.」

「C, Cái nhân vật cậu gán cho tớ nghe ghê quá đấy!?」

Nhưng chắc chắn cô đã sai sót gì đó.

Cô hít một hơi, thủ thế cả hai tay. Và rồi,

「Tớ tới đây...!」

「Mời cậu!」

Cô lao tới.

Tóm lấy.

Nắm chặt.

Cô đã xác nhận rõ ràng đến bước đó.

Nhưng,

...Tay mình, chẳng giữ được cái gì cả...!?

Trong lòng bàn tay trống rỗng.

「──Trượt rồi.」

Cô nhận thức được điều đó.

Không hiểu tại sao, nhưng có thể nói là bị trượt đi.

Cũng có cảm giác như bị hất ra vậy. Nhưng điều có thể khẳng định rõ ràng là,

...Không chạm vào được sao!?

Cô giật mình ngước mắt lên.

Bên kia Asama đang nhìn cô với vẻ nghi hoặc, còn phía trên đầu Kimi đang nằm sấp, có một khung hiển thị (Sign Frame) đề tên giả danh đang hiện lên.

Là thuật thức.

Một thuật thức lạ lẫm. Xác nhận điều đó, cô thốt lên.

「Ch, Chờ chút Tomo!」

「Hả?」

Ngay khoảnh khắc Asama nhìn theo ánh mắt cô và quay lại phía Kimi.

Khung hiển thị thuật thức đó biến mất.

Asama nhìn Kimi đang vừa ngủ vừa vặn vẹo người,

「Sao vậy? Mito.」

「K, Không, cái kia, thuật thức──」

Thay vì nói, nên nắm lấy chân ngay.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô vội vã vươn tay về phía chân Kimi, và Asama quay lại như để đáp ứng,

Một lần nữa, khung hiển thị thuật thức ban nãy lại xuất hiện trên đầu Kimi. Và rồi,

「────」

Không nắm được.

Lần này, vì vội vàng nên cô đã dùng khá nhiều sức, vậy mà vẫn thế.

...Thuật thức hệ né tránh sao?

Từ bao giờ thế, cô tự hỏi.

Bình thường cô ấy vẫn có những thuật thức hỗ trợ bắt đầu bằng chữ "Ten (Chuyển)", nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một thuật thức đại diện né tránh rõ ràng đến mức này. Tuy nhiên,

「Tomo, cái đó, trên đầu Kimi──」

「Hả?」

Nhanh hơn cả khi Asama quay lại nhìn Kimi, khung hiển thị thuật thức lại biến mất.

Asama nhìn khuôn mặt đang ngủ của Kimi một lúc, rồi quay lại phía này.

Với nụ cười hạ đuôi lông mày,

「Sao thế Mito.」

...A, giờ mình rõ ràng đang bị coi là đứa đáng thương rồi...

Cô hiểu rõ rằng cứ thế này sẽ chẳng đi đến đâu.

Vì vậy, cô quyết định sử dụng biện pháp chắc chắn nhất để đánh thức Kimi.

Chỉnh đốn tư thế, thẳng lưng, "phù" một cái, cô quay về phía cửa ra vào và nói:

「A, Quốc vương của tôi.」

「──Ngu đệ?」

Kimi, trong trạng thái ngái ngủ, nhưng lại bật dậy một cách dứt khoát.

「HAY! Tomo! Bắt giữ!」

Dù chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, Asama vẫn dựng Kimi dậy và rót trà.

「Nào Kimi, đừng có lơ là chỉ vì sắp xong chứ.

Chẳng phải từ chiều mai là được chơi rồi sao.」

「Tớ đâu có lơ là.

Ngày mai là Cổ văn với Giáo dục Sức khỏe, toàn môn tủ của tớ mà.」

"Nhưng mà", Mitotsudaira lấy một thứ giống bánh xốp từ chiếc giỏ trên bàn trà và nói.

「Cậy là môn tủ mà lơ là là dễ bị ngáng chân lắm đấy nhé. ──A, cái này tớ mua cho mọi người nên cứ ăn tự nhiên nhé?」

「...Cái gì đây?」

「Biscotti!」

「Là tiếng lóng nhỉ!」

「Không phải tiếng lóng, nhưng tại sao ngài có thể nói một cách đường hoàng như thế chứ...」

「Biscotti.

──Là nguyên mẫu của bánh xốp (wafers).

Trộn bột mì, trứng, đường rồi nướng thành dạng bánh mì, cắt lát mỏng rồi nướng thêm lần nữa.」

「Tớ đoán là câu chuyện sẽ nhắc đến nó, nên lúc nãy trong giờ giải lao tớ với Mito đã làm sẵn rồi!」

「A, cái này! A, ừm, ư, được thôi mà nhỉ!」

「Bình tĩnh lại đi.」

「Hừm... Khác với bánh mì, không nhào kỹ, cũng không lên men, nên là thứ bột tan chảy trong miệng nhỉ...」

「Đồ thủ công của Mẫu thân... lâu lắm rồi mới thấy.」

「Chữ "O" (Ngự) hay đấy!!」

「Mày... Mày...」

...Nói thế này thì hơi kỳ, nhưng cũng bất ngờ thật đấy.

Nhắc đến tài nấu nướng của Mitotsudaira, người ta thường nghĩ đến các món thịt hay súp hơn là bánh kẹo.

Khi được cô ấy mời ăn thì chủ yếu là đi ăn ngoài, còn ngoài ra thì thường là các món ăn đường phố ở khu vực tự nhiên.

Món "bánh ngọt" này của cô ấy có được chính là nhờ những buổi ngủ lại liên tục thế này.

「Cậu không ăn à?」

Cảm nhận được giọng điệu có chút dò xét, cô gật đầu.

"Mời cả nhà", cô nói rồi xắn tay áo lên và vươn tay ra.

Một thanh màu nâu mỏng, rộng cỡ đầu ngón tay.

Quả thực nó dẹt, là mặt cắt của một chiếc bánh mì nâu từ trong ra ngoài.

...Hình như mình từng thấy cái này ở đâu rồi thì phải.

Cô đưa lên miệng. Và,

「Ưm.」

Cảm nhận đầu tiên là cứng.

Bánh mì nướng.

Nó gần giống với kết cấu phần vỏ ngoài của các loại bánh mì kiểu Pháp (Baguette).

Và độ cứng đó không chỉ ở bề mặt mà còn kéo dài vào tận bên trong mặt cắt.

Cái này không nuốt ngay được, cũng không thể nghiền nát bằng lưỡi.

Âm thanh cô vô thức cắn vỡ nó chắc chắn là tiếng vỡ vụn. Nó không phải kiểu bánh quy dai, mà là...

...Đường?

Khoảnh khắc cô nghĩ nó giống như cắn vỡ một cục đường cứng, mà là đường đen, thì...

「............」

Vị ngọt nướng lan tỏa trong miệng.

Thứ bột vừa bị răng nghiền nát.

Bột mì thấm đẫm đường đã tan ra trong miệng.

Vị ngọt tựa như vị đắng liếm nhẹ lên lưỡi cùng với mùi thơm của bột mì nướng.

...A, không được.

Nếu cứ để trong miệng, phần cứng sẽ hút nước bọt và mềm ra.

Vì thế cô vừa ấn phần đang cầm trên tay vào miệng, vừa...

「Ưm.」

Cắn bằng răng, dùng lưỡi làm nó tơi ra khắp khoang miệng.

Mùi thơm của vết cháy hơi ram ráp, dẻo quánh lan đến tận sau cuống lưỡi, ngọt lịm như thấm vào tận cùng.

Một vị ngọt quấn quýt đặc trưng của bánh kẹo phương Tây.

Xộc lên mũi là mùi đắng nồng của đường đen và chút dấu vết cháy xém thoang thoảng.

Sau đó, cô dùng lưỡi chuyển phần bột ngọt đã được nhào trộn nhẹ nhàng bởi nước bọt từ trong má xuống cổ họng.

Thứ cứng ngắc ban nãy đã không còn nữa.

Chỉ còn lại vị ngọt đắng dính dấp sau răng và vòm miệng, cô dùng lưỡi liếm sạch,

「...Ực.」

Và nuốt xuống.

「Ẩn văn (Inbun) nhỉ.」

「Là ẩn văn đấy.」

「Tôi xin miễn bình luận...」

「Ủa ủa? Sao đánh giá khác với dự tính thế này!?」

Sau khi uống nhẹ một ngụm trà, thở ra một hơi, Asama đáp lại Mitotsudaira.

「Ngon lắm đấy. Cậu bảo trước đây từng ăn rồi, nhưng chắc hương vị khác nhau đấy?」

Nói rồi, cô thấy Mitotsudaira đang nhìn chăm chăm vào miệng mình.

Nhưng cô không hiểu phản ứng của cô nàng đang mím chặt môi kia là sao.

「Sao thế?」

「Fufu, cách ăn của cô nương gợi cảm quá đấy. Nhỉ, Mitotsudaira.」

「Hả? A, không, cái đó.」

Mitotsudaira như bừng tỉnh, xua hai tay qua lại.

「Là Ngự (O) - sama đấy ạ.」

「Này này, tớ chưa được gọi là Ngự (Go) đâu nhé?」

Cô cầm lấy cái tiếp theo. Và chợt nghĩ,

...Chắc chắn cái này là loại bánh gây béo đây mà...!

A, nhưng nếu không có bơ thì chắc không sao đâu nhỉ.

Không, nghĩ kỹ lại thì cảm giác như đây là một khối tinh bột thuần túy, ừm thì...

「──Măm.」

Thật ghen tị với Kimi khi cô ấy cầm lên ăn không chút do dự.

Nhưng cô nàng nhìn cô và nói:

「Nè nè, Asama và Mitotsudaira, giờ đang học cái gì thế?」

「Cổ văn ấy mà? Phạm vi rộng, với lại tớ cũng hơi kém món này.」

Cô cũng giống vậy nên gật đầu. Thấy thế Kimi bảo:

「──Bên Giáo dục Sức khỏe ấy, nghe đồn sẽ có câu hỏi về chuyện hợp thể (gattai) đấy.」

Mitotsudaira thấy Asama khựng lại.

Không phải vì sợ biscotti gây béo.

Mà nói đúng hơn, chính cô cũng đang khựng lại.

Và chỉ có một người duy nhất, Kimi, vẫn cử động trong trạng thái vô địch:

「Yên tâm đi, không có thực hành đâu.」

「Đ, Đương nhiên rồi!」

「Fufu, sợ cái gì chứ. Chỉ là kiểm tra trước chút thôi mà──!」

Kimi chỉ tay vào Asama và tuyên bố:

「Để chuẩn bị cho bài kiểm tra ngày mai, chuẩn bị cho tớ xem cơ thể trần trụi của cậu đi!」

Asama câm nín.

...Hả!?

Cô thừa biết Kimi là người tùy hứng.

Nhưng tự nhiên lại vì môn Giáo dục Sức khỏe mà...

...Kh, Khỏa thân!?

Ở đây á!?

Cô nghĩ vậy, nhưng con ả ngốc kia chỉ gật đầu vô nghĩa.

Mà thà vô nghĩa còn đỡ, chứ nếu có ý nghĩa gì thì còn đáng sợ hơn.

Nhưng để chắc chắn, cô hỏi lại:

「K, Kỹ càng luôn ạ?」

「Sẽ chạm tay vào nữa đấy nhé.」

「Đ, Đến mức nào ạ?」

「Thì là "kết giao trần trụi" mà lị, cùng nhau luôn.」

Cô chỉnh lại vạt áo yukata.

"Ưm", cô ấp úng mở lời, rồi ngồi chỉnh tề kiểu seiza.

「Ch, Cho xem xong, cậu sẽ học hành đàng hoàng chứ?」

「Thì, đành phải học thôi chứ sao.」

Kimi gật đầu chắc nịch.

「Đã làm đến mức đó rồi. Ừ, tớ sẽ học nghiêm túc cho đến lúc đi ngủ.」

"Ra là vậy", cô nghĩ.

Lúc đó, Mitotsudaira bên cạnh lên tiếng, giọng giả trân.

「──Tomo! Tomo! Cậu định hiến dâng thân xác vì việc học của Kimi sao!?

Kimi cũng thật là, tự nhiên lại...」

「Kh, Không, ừ thì...」

Cô ngăn Mitotsudaira lại.

Tình huống hiện tại, chính cô cũng chưa hiểu rõ diễn biến, nhưng có một điều cô có thể khẳng định.

「Th, Thì, tớ sẽ không làm thế với người khác đâu? Ừ.」

Nhưng mà, cô hơi do dự.

...Dù sao cũng quen biết lâu năm rồi mà.

Nếu là Kimi, hay cậu ấy (Toori), hay Mitotsudaira thì lại khác.

「Là thế này nhé.」

"Đúng là hết thuốc chữa", cô vừa nghĩ thầm vừa nói.

「...Thần (Shin) cũng là chỗ dựa cuối cùng mà.

Thêm nữa tớ cũng mang tiếng là người phụ trách Toori-kun và Kimi, hai người này mà tớ không xoay sở giúp thì đúng là...

Với lại, cũng gây rắc rối cho bao nhiêu người rồi.」

「Nghe cậu nói thì đúng là thế thật...」

Nghe giọng điệu thấm thía đó, cô cảm giác như mình đang gánh vác một trọng trách to lớn.

Nhưng có một điều chắc chắn.

「Nếu là Toori-kun, Kimi hay Mito, thì dù có yêu cầu kỳ quái thế nào, tớ vẫn tin là nó có ý nghĩa đàng hoàng.

Dù không nói lý do, nhưng nếu đã nhờ tớ, thì chắc chắn đó không phải chuyện xấu.」

Hơn nữa, cô nhớ lại chuyện cũ.

Chuyện cây kem hôm qua.

Lúc đó cậu ấy đã định tự mình chịu trách nhiệm,

...Đúng vậy.

Không bao giờ quên trách nhiệm với người khác.

Vì thế,

「Nếu, cậu có nhờ vả gì... thì sau đó cậu cũng sẽ lo liệu chu toàn mà.

Đúng không? Kimi.」

Nhìn sang Kimi, thấy cô nàng đang nheo mắt nhìn mình.

Cô cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ.

...Ủa?

Mình có nói gì gây hiểu lầm không nhỉ?

「À, ừm...」

Cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra ở lưng và cổ, cô hỏi Kimi. Với ý định xác nhận lại một lần nữa,

「C, Có ý nghĩa cả, đúng không? Cái việc cởi đồ ngay tại đây ấy.」

Nghe câu hỏi, Kimi nghiêng đầu. Với nụ cười không chút tà ý, cô nàng nói:

「──Ủa? Tớ đang bảo là đi đến suối Thanh Tẩy (Misogi) để lấy lại tinh thần mà.

Tắm rửa cho nhau để lên tinh thần rồi thì đành phải học cho đến lúc ngủ thôi, đúng không?」

Một cú tát tay (Harite) giáng xuống.

「Cú tát tay, trúng rồi kìa!」

「Tại hạ cũng hơi bị kinh ngạc...」

「Có cái gì đó giống như giai vị của Thần đạo sao?」

「A, không, chỉ là thuận theo quán tính thôi.」

「Hey hey đó là độ sâu sắc trong mối quan hệ của mẹ tôi đấy!」

「Đâu phải chỗ để Yutaka khoe khoang đâu chứ?」

「Dù sao thì các Mama đang trong giờ học à? Những người khác đang làm gì?」

「Về chuyện đó, tôi có xin Tổng liên hợp chút ghi chép thời đó làm tài liệu tham khảo đây.」

「Là quyền hạn của Ten-sama nhỉ.」

『Cảm giác hơi công tư lẫn lộn, nhưng mà coi như tạo ghi chép làm tư liệu, chắc cũng được ha...』

「Vậy thì, tiếp theo sẽ bắt đầu từ các thành viên của Tổng trưởng liên hợp thời đó nhé.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!