Horizon NEXT BOX Kimi to Asamade IV
Chương 15 『Kin-kon-kan-kon』
0 Bình luận - Độ dài: 2,587 từ - Cập nhật:
『Kin-kon-kan-kon』
●
Naito vừa lẩm nhẩm lời bài hát vừa cất tiếng.
Nhưng quả nhiên, bất thình lình thì chưa thể nghĩ ra ngay,
「Ki-n-ko~n ka-n-ko~n Ki-n-ko~n ka-n-ko~n」
Phụt, Naruze ở phía sau bật cười.
Tuy nhiên, cô ấy cũng tiếp lời,
「Kin-kon-kan-kon Kin-kon-kan-kon」
Ôi chao dễ thương quá đi, Naito thầm nghĩ.
Nhưng mình phải là người dẫn nhịp mới được.
Nhớ lại chuyện sáng nay, cô hát:
「Tiếng chuông báo thức là」
「Vang vọng bên tai nhỉ」
Đáp lời nhanh quá đấy Ga-chan.
Quả nhiên chưa nghĩ ra lời tiếp,
「Ki-n-ko-n ka-n-ko~n」
「──Từ trường học đấy」
Và thế là lần này, đối phương đã dẫn trước.
「Hôm nay là Chủ Nhật?」
「Đang mơ đẹp đấy à?」
「Kin-kon-kan-kon」
...... A, cô ấy định dùng đoạn Kin-kon làm điệp khúc đây mà.
Vui mừng vì nhận ra ý đồ đó trong lòng, Naito đáp:
「Vẫn còn là thứ Tư」
Tiếp theo đến lượt mình.
Thế nhưng, từ ngữ cứ thế tuôn ra liền mạch, lời hát của cả hai như hòa vào một câu thoại:
「Bữa sáng tính sao đây」
「Sắp muộn học rồi đấy」
「Kin-kon-kan-kon」
「Nào đi ngay thôi nhé」
「Kin-kon-kan-kon」
Cảm giác như nó đã trở thành tín hiệu phản hồi giống như Jud. hay Tes. vậy.
Có lẽ vì thế mà Naruze hát:
「Kin-kon-kan-kon?」
「Kin-kon-kan-ko-n」
「Hiệu lệnh vào giờ đấy」
Cô ấy vừa nói vừa kèm theo tiếng cười "phụt", và khi Naito bất giác nhìn xuống dưới, mọi người đều đang ở đó.
Nếu vậy thì lời hát sẽ là,
「Kìa nhìn xuống dưới xem」
「Mọi người đang vội vã」
Naito cố ý hát thật to để đám bên dưới nghe thấy:
「Kin-kon-kan-ko──n」
Mitotsudaira ngước lên nhìn và sủa cái gì đó, nhưng cô không bận tâm.
Naruze cũng phớt lờ,
「Gió thổi thật mát lành」
Nếu vậy thì nương theo chiều gió thôi.
Còn lại thì cứ như mọi khi,
「Từ cửa sổ lớp học」
「Bay vào ngồi đúng chỗ~」
「Kin-kon-kan-kon」
「Kẻ đến muộn đi cửa sau」
「Dù nhịn ăn bữa sáng」
「Kịp giờ là thắng lợi」
「Ki-n-kon-kan-kon」
「──Kẻ thua bị xử tử nhé」
Đúng là thế thật nhỉ, cô vẫn còn đủ thảnh thơi để nghĩ vậy.
Cả hai đã bay qua khu Thiên nhiên và tiến vào địa phận của Học viện.
Cầu thang chính diện.
Độ chênh lệch độ cao là hơn ba mươi mét. Quả nhiên phải hướng cán chổi lên trên,
「Ki-n-ko-n-kan-kon」
「Kin-kon-ka-n-kon」
「Kin-kon-ka-n-kon」
「Tiết học sắp bắt đầu」
Đương nhiên, hôm nay là Lễ hội trường.
Nhưng cô nghĩ bài hát thì lại là chuyện khác.
Vì thế, cứ tưởng Naruze sẽ bắt đầu đoạn tiếp theo bằng lời hát về tiết học hay gì đó, nhưng...
「Bụng bắt đầu đói rồi」
...... Ga-chan lạc đề xa quá rồi đấy!
Để kéo lại chủ đề, cô vội vàng hát.
Nội dung là,
「Tiết học dài lắm nhé?」
Đấy, lời bài hát đằng kia! Lời bài hát! Cô thầm nghĩ, nhưng câu tiếp theo lại là thế này.
「Kin-kon-kan-ko-n」
Bị ném trả một câu đầy buông thả, Naito suy nghĩ một chút. Rồi,
「Kẹo thì vẫn còn đây?」
Cô đưa gói kẹo lấy từ túi váy ra phía sau lưng.
Ngay lập tức, có người ôm chầm lấy cô.
Có vẻ cô ấy vui lắm.
Thế nên Naito cũng mỉm cười,
「Ngậm kẹo ngon lành này」
「Adele quay lại nhìn」
Lúc nãy thấy cậu ta đi đâu đó với con chó mà nhỉ.
「Kin-kon-kan-kon」
「Yêu tiền cười tươi rói」
Chắc chắn là thế rồi.
Nhóm Heidi lúc nào cũng vào lớp sớm.
Vậy thì khung cảnh lớp học sẽ là,
「Kẻ ít nói nhìn lên」
...... Ủa? Cái này là Noririn, Masa-yan hay Pe-yan, là ai nhỉ?
Nhưng không có thời gian để hỏi.
「Tenzo thật nghiêm túc」
「Kin-kon kan-kon」
「Ukky ngủ gật rồi」
「Ki-n-kon kan-kon」
「Kin-kon kan-ko-n」
「Kin-kon-kan-kon」
「Tiết học vẫn tiếp diễn」
「Nenji đứng trả lời」
「Itoken hỗ trợ」
「Kin-kon-kan-kon」
「Seijun tổng kết lại」
「Pe-yan cứ lẳng lặng」
「Lolicon vui phơi phới」
Hát thế có ổn không nhỉ.
Nhưng mà, đây là Ariadust mà lị.
Và rồi,
「Kin-kon-kan-kon」
「Suzu dáng thẳng thớm」
「Sắp sửa đến bữa trưa」
Mãi mà không dứt ra khỏi chuyện ăn uống được.
Nhưng cứ đến trưa là ai cũng thế cả.
「Mọi người đều nhấp nhổm」
「Ki-n-ko-n-kan-kon」
「Thầy giáo buông tiếng thở」
「Ki-n-ko-n-kan-kon」
「Kin-kon-kan-ko-n」
「Kin-kon-kan-kon」
「Giờ nghỉ trưa đã đến」
「Naomasa gấp sách」
A, Masa-yan ở chỗ này.
Pe-yan đã xuất hiện rồi, vậy "kẻ ít nói" ban nãy chắc chắn là Noririn.
...... Nhưng mà, Masa-yan có vẻ ghét bị nhắc tên lắm đây.
Nếu vậy, để cho ổn thỏa, mình sẽ thêm từ "mọi người" vào nhiều một chút.
「Hassan nhảy múa may」
「Kin-kon-kan-kon」
「Bara-yan nộp bản thảo」
Và từ đây mới là gay go.
Dù gì thì, đó là phía của nhóm Kimi.
Tính chân thực rất khó nắm bắt.
Vì thế,
「To-chan không có cơm」
Cô định giả vờ như cảnh tượng đó dễ hình dung nhất.
Thế là Naruze hát,
「Tay chân thật buồn chán」
...... T-Tiến triển tình huống đi chứ Ga-chan!
Nhưng bên này vẫn còn tuyệt chiêu.
Đó là,
「Kin-kon-kan-ko──n」
Dùng tiếng chuông để đáp lại sự bỏ bê.
Thấy vậy, Naruze thoáng nín thở một nhịp,
「──Kimi gọi cả nhóm」
Cuối cùng cũng đưa ra được cái gì đó hay ho.
Chị gái gọi mọi người vì bữa trưa của em trai, đó là cảnh tượng thường thấy.
Vì thế Naruze hát tiếp, như thể vừa thở phào vì vượt qua chỗ khó,
「Asama mang hộp cơm──」
「Mito-tsan nướng thịt」
「Kin-kon-kan-ko-n」
「──Tiệc bên khung cửa sổ」
「Ki-n-kon-kan-kon」
「Kin-kon-kan-ko-n」
「Kin-kon-kan-kon」
「Tiết học đã kết thúc」
Thúc đẩy câu chuyện nào.
「──Tan học là công việc」
Là thời gian làm việc.
Nhưng mà, cô nghĩ chắc "cái này" thế là đủ rồi.
Gần đây, họ đã hát bao nhiêu là Khúc ca Ma nữ hay Bài ca Công việc, những thứ khẳng định bản thân mình.
Cho nên, khi nghĩ rằng muốn hát một bài có tầm nhìn rộng hơn, lớn lao hơn,
「Ở xung quanh trường học」
...... A.
Naruze đã tạo ra câu hát cùng một luồng suy nghĩ.
Xung quanh trường học.
Đó là nơi không chỉ dành cho những kẻ bay trên trời như các cô, mà là nơi có tất cả mọi người,
「──Kin-kon-kan-kon」
「Mọi người mỗi một nơi」
Lời của Naruze đi trước cả cô.
Đó là,
「Tên ngốc đang làm loạn」
Giọng điệu cười cợt kia, là do tưởng tượng ra cảnh đó, hay là do ngại ngùng khi chuyển hướng nhìn ra bên ngoài bản thân họ?
Vì thế, đón nhận nụ cười đó, cô hát.
Như một nơi mọi người cùng tụ tập,
「Họp hành ở tiệm bánh」
「Kin-kon-kan-kon」
「──Nghỉ ngơi tại đền thờ」
Dần dần, nội dung bài hát đã tiến gần đến thời điểm hiện tại.
Có dòng chảy từ quá khứ, và chính vì thế mới có hiện tại,
...... Nếu không quên điều đó, thì coi trọng hiện tại cũng được nhỉ.
Vì thế cô hát.
Về những chuyện gần đây.
Những chuyện đó cũng không còn là của riêng các cô nữa.
Chuyện của những người thân thiết.
Gọi là bạn bè thì hơi ngượng ngùng, mà là mối quan hệ mật thiết hơn.
...... Chắc gọi là đồng đội nhỉ.
「Hát hò trong nhà tắm」
Thật sự thì, nhìn cảnh đó cũng hơi ba chấm, nhưng mà...
Những người bạn mà các cô đang hát về,
「Dù trong lòng thương nhớ」
「Kin-kon-kan-kon」
「Lại giả vờ làm ngơ」
Thật tình, chuyện đó rồi sẽ sao đây.
Và rồi, với một nửa tiếng thở dài và một nửa niềm vui thích,
「Kin-kon-kan-ko-n」
「Kin-ko-n-kan-kon」
「Kin-kon-kan-kon」
「Màn đêm dần buông xuống」
Và rồi các cô cũng đến được đỉnh cầu thang.
Lấy quỹ đạo bay vượt qua dãy phòng học phía trước, định hướng tầm mắt về dãy phòng học phía sau nơi có lớp của mình,
「Tới nơi chưa từng thấy」
「Ngày nào đó sẽ tới」
「Kin-kon-kan-kon」
「Cùng mọi người đi tới」
Nghe lời Naruze, cô khẽ gật đầu.
「Người kia chưa từng gặp」
「Dù là duyên nghiệt ngã」
「Kin-kon-kan-kon」
「Tiếng chuông sẽ kết nối」
「Kìa lại nghe thấy rồi」
「Mỗi ngày và luôn luôn」
「Kin-kon-kan-kon」
「Tiếng chuông không ngừng nghỉ」
Tiếng chuông không ngừng nghỉ, kết nối và ngân vang.
「Kin-kon-kan-kon」
「Kin-kon-kan-kon」
「Kin-kon-kan-kon」
「Kin-kon-kan-kon」
Cứ tiếp tục tiếng chuông mãi, là vì không biết có nên kết thúc hay không.
Đây là bài hát đầu tiên của các cô với tầm nhìn được mở rộng mà.
Nhưng rồi, Naruze nắm lấy tay cô từ phía sau và hát:
「Nắm tay nhau ngủ nào」
Phải rồi.
Không có kết thúc đâu.
Chừng nào còn nắm tay nhau, thì sẽ không có kết thúc.
Vì thế,
「Dù không ở bên cạnh」
「Kin-kon-kan-kon」
「Tiếng chuông sẽ kết nối」
Đã thấy lớp học rồi.
Vừa bay vào khung cửa sổ đó, cô và Naruze vừa dệt nên câu từ.
「Ki-n-kon-ka-n-kon」
「Ki-n-kon-kan-ko-n」
「Kin-kon-kan-kon」
Như để đáp lại, giọng Naruze hòa vào, và hai người cùng nhau dứt tiếng chuông cuối cùng.
「──Ki-n-ko-n-ka-n-ko──n」
○
「Nói mới nhớ, bài này có nhiều chỗ tiên tri ghê nhỉ.」
「Đúng ha. Mà, hồi đó tớ cũng nghĩ thật tình, cái mớ phiền phức này rồi tính sao đây.」
「N-Này, nhìn sang bên này, hai cậu có vẻ muốn nói gì đó nhỉ!?」
「Phà! Hít thở bầu không khí tuyệt vời quá đi──!」
●
Asama ngước nhìn hai nàng ma nữ trên đầu đang bay là là vào khuôn viên Học viện.
Trước đây, có bao giờ họ bay kiểu đó không nhỉ.
Việc hai người cưỡi chung một chổi cũng hiếm thấy, nhưng mà...
...... Mình cứ tưởng lúc nào họ cũng chỉ biết vội vã thôi chứ.
Cưỡi gió, nhưng không để gió cuốn đi, đôi cánh vàng và đen lướt tới.
Nhìn thấy cảnh đó, Kimi nói với giọng cười cợt:
「Tâm trạng hưng phấn thế kia, đúng là đối thủ đáng gờm.」
「Đối thủ đáng gờm, là ý gì thế ạ?」
Vừa hỏi, Kimi đã đi tới sóng đôi.
Rồi cô ấy đưa tay đỡ lấy bộ ngực đang đung đưa của Asama từ phía dưới,
「Được không?」
「Không được đâu nhưng em sẽ nghe... ──Chị đừng có vỗ từ dưới lên theo nhịp rơi nữa. Mà đau đấy nhé cái đó.」
Người thốt lên tiếng "Ế" lại là Mitotsudaira.
Cô nàng với vẻ mặt ngẩn ngơ,
「Nghe nói bị xoa nắn mà đau là do sức căng từ bên trong, là bằng chứng cho việc sau này nó sẽ còn lớn nữa......」
「K-Không sao đâu! Mito mà bị bóp thì cũng đau đấy nhé! Nhỉ!? Bóp nhé!?」
「Kukuku, sắp loạn trí nói năng lung tung rồi kìa, nhưng tóm lại vụ bóp thì chị tán thành. Mà Asama này, cưng chưa đọc kỹ luật của Nhã Nhạc Hội à?」
「Gì cơ ạ? Luật lệ ấy.」
Jud., người gật đầu không phải là Kimi mà là Mitotsudaira.
Cô ấy nhìn sang bên này,
「Nhã Nhạc Hội sẽ có phần bình chọn từ khán giả trong lúc biểu diễn. Thế nên──」
「Thế nên?」
「Nếu đứng đầu, ca khúc sẽ được bán ra, ──và có màn Encore đơn ca đấy ạ?」
Nghe vậy, Asama vừa nhận ra cảm giác rùng mình lo sợ vừa nói với Kimi.
「Chị bảo em sáng tác hai bài, là thế đấy, nhỉ.」
「Ừ, đúng rồi. Thì là, ──cần bài cho Encore chứ?」
Nghe câu đó, cô hét lên.
「Em chưa có nghe vụ này mà──!?」
●
Naruze cùng Margot bay vào lớp học và thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay là ngày Lễ hội trường mùa xuân.
Lớp của các cô, lớp Mơ, do đám con trai chủ trì,
「Neshinbara, tên ngốc kia bảo là chủ trì làm quán trà Cosplay, nhưng chuẩn bị xong chưa đấy?」
「Lát nữa cậu Beltoni sẽ cho tàu vận tải áp sát và chuyển trọn bộ trang thiết bị vào.」
Vừa nói, cậu ta vừa xếp chồng mấy tấm giấy màu lên bàn.
Kiểm tra khung của tấm giấy màu,
「Để xem nào, cái này là phía Viễn Đông...」
「Làm gì thế?」
Trước câu hỏi của Margot, Neshinbara chìa ra hai tấm giấy màu.
「Chúc mừng đạt Hạng nhất. Cho tôi xin chữ ký làm kỷ niệm được không?」
●
「Thì cũng được thôi, ......nhưng chẳng lẽ, cậu định đi xin chữ ký người nổi tiếng trong lễ hội này bằng cái đó à?」
「Những Người Kế Thừa cũng có nhiều cơ hội để tận dụng tên tuổi của mình mà.
Đây là thời gian có thể tiếp cận gần gũi với Hội Học Sinh hay Liên Minh Tổng Trưởng.
Là một người yêu thích lịch sử, tôi phải tận dụng chứ.」
Ra là vậy, cô vừa nói vừa nhìn ra bên ngoài, thấy Oriotorai đang đi bộ ở tầng một hành lang nối tới dãy phòng học phía sau của bọn cô.
Nếu bà ấy tới được lớp này thì coi như hết giờ (time out).
...... Ủa?
Nhìn kĩ thì thấy nhóm Asama vừa bay vào hành lang tầng hai.
Oriotorai đã vào trong tòa nhà rồi, không biết có kịp hay không.
...... Nhìn kiểu này chắc là không kịp rồi ha.
Trong lúc cô đang nghĩ xem sự tình sẽ thế nào, Margot bên cạnh vừa nhận lấy tấm giấy màu vừa nói với Neshinbara.
「Thế thì tiếc cho Bara-yan quá nhỉ. Hôm nọ, tớ có gặp một người tên là Suzuki Magoichi đấy.」
「A, nghe nói là bạn của Hội trưởng Hội học sinh. Hàng hiếm đấy nên nhất định tôi muốn săn cho bằng được.
Cũng có một chút điềm báo trùng hợp, nên chữ ký xin được lúc này có khi lại quý giá.」
「Điềm báo trùng hợp, là ý gì?」
Trước thắc mắc của Margot, Neshinbara nói.
「Hiện giờ, chiếc tàu nhà hát dùng cho Nhã Nhạc Hội đang được tu sửa và dọn dẹp. Nghe đâu tên của nó sẽ là "Fushi" (Phục).
Là tên tòa thành của Torii Mototada, chủ sở hữu cũng là nhà Torii, nên cái tên đó cũng hợp lý thôi.」
Chỉ có điều, cậu ta rào trước.
「Trong mô tả của Thánh Phổ, Torii Mototada đã tử trận trong trận vây hãm tại thành Fushimi đó.
──Chủ lực của phe tấn công là Suzuki Magoichi. Chính ông ta là người đã lấy đầu Torii Mototada.」
●
「Thế nghĩa là...」
「Mà, chắc cũng không đến mức tái hiện chuyện đó ở đây đâu. Dù sao cũng là nơi lễ hội, muốn diễn cảnh lấy đầu ở chốn này thì cần phải có lý do đủ để đưa ra kiến giải đã.」
Đúng ha, ngay lúc cô vừa gật đầu đồng tình với Margot thì hành lang trở nên ồn ào.
「Này, đua với cô giáo thì còn non lắm! ──Mấy em kia muộn học rồi nhé! Kìa cả chỗ đó nữa!」
Nghe thấy tiếng gì đó làm vỡ cửa sổ, cô thầm nghĩ.
A, lại có tên ngốc nào bị đá bay rồi hả.
Nhưng nhân cơ hội đó cánh cửa mở ra, cả nhóm dẫn đầu là Kimi lao vào.
Adele, chẳng hiểu sao lại dắt theo con chó, hô lên:
「An toàn!!」
「Không, chó là phạm quy chứ.」
Như một lẽ đương nhiên, con Cerberus trên đầu Mitotsudaira sủa lên.
Nhìn quang cảnh đó, cô lẩm bẩm.
「──Đúng là bình thường quá mức quy định rồi.」
Có lẽ, cô đã lỡ gửi gắm chút cảm xúc vào trong đó mất rồi.
0 Bình luận