Ngoại truyện: Kimitoasamade 4-A
Chương 1: Những cô gái tập sự trong phòng học
0 Bình luận - Độ dài: 7,484 từ - Cập nhật:
Những cô gái tập sự trong phòng học
Dù cậu có nói
Bất cứ điều gì
Thì kết cục vẫn luôn như thế này
Phân Chia Điểm Số (Thảo Luận)
"Hưm..."
Một tiếng rên rỉ kéo dài vang lên trong căn phòng sáng đèn.
Đó là một căn phòng lát gỗ rộng chừng 10 mét vuông nằm bên trong chính điện của Đền Asama.
"Tớ thích cái sàn phòng rộng rãi này của Asama-san ghê... Sợ là tớ sẽ quen thói ngủ lại đây mất thôi."
"Kimi, đừng có nằm ườn ra như thế chứ." Asama lên tiếng nhắc nhở Kimi, người vừa vươn vai rồi đổ ập xuống chiếu tatami khi vẫn đang mặc bộ yukata. "Nhìn xem, Mito đang nỗ lực thế kia kìa. Sau bài thi Cổ văn và Y tế/Thể dục ngày mai là chúng ta xong rồi, đây là chặng nước rút cuối cùng đấy."
"Đúng vậy. Với lại không như trước đây, lần này chỉ còn hai môn thôi, cố thêm chút nữa là được. Lễ hội trường Mùa xuân sẽ bắt đầu vào ngày kia, và ba ngày sau đó là Nhã Nhạc Hội (Gagaku Festival) để đánh dấu sự kết thúc của lễ hội... Chúng ta sẽ không thể biểu diễn tại Nhã Nhạc Hội nếu cậu trượt bất kỳ môn nào, thế nên cậu cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngày mai."
Asama đồng tình với Mitotsudaira.
...Tất cả phụ thuộc vào chuyện này.
Naito và Naruze đã hoàn thành trận chiến với Marine hai ngày trước. Giờ đây tất cả bọn họ đều đang chuẩn bị cho Lễ hội trường Mùa xuân cùng Nhã Nhạc Hội, và ngày mai là ngày thi cuối cùng.
"Thế nên là, nhanh lên nào. Hãy tập trung đến phút cuối cùng rồi sau đó chúng ta cùng đi biểu diễn tại Nhã Nhạc Hội."
Asama đưa tay lay Kimi dậy.
Nhưng ngay lúc đó, Kimi xoay người và bàn tay phải của Asama lún sâu vào ngực phải của Kimi.
Nh, Asama nghĩ thầm. Và...
...Nó đang phập phồng giữa những ngón tay mình sao?
Nhưng ngay khi cô vừa nảy ra suy nghĩ đó theo phản xạ...
"Á, không được, Asama-san! Cậu muốn ngực to hơn nên định dùng Chưởng lực để hút lấy của tớ chứ gì!? Nhưng tớ sẽ không chịu thua mà không phản kháng đâu! Trả đây cho tớ!"
"Cậu đang nói cái gì vậy hả?"
Cô buông tay ra và Kimi lại mềm oặt người xuống.
Cô gái đó có sự khác biệt quá lớn giữa lúc "bật" và "tắt".
Nhưng giờ khi đã chuyển sang chế độ "tắt", Kimi hoàn toàn không có phản ứng gì.
...Thật tình.
Asama chạm mắt với Mito, người đang ngồi phía bên kia chiếc bàn trà, đối diện với Kimi.
Ánh mắt cô ấy như muốn nói: "Nghỉ giải lao chút nhé."
Mito gật đầu đáp lại rồi lấy dao và nĩa từ trong chiếc giỏ đặt cạnh mình.
"Được thôi, Tomo. Cậu muốn ăn khuya đúng không?"
"Hả...? Ý tớ không hẳn là thế..."
"Á á á, cậu định ngấu nghiến xác thịt tớ làm bữa khuya chứ gì!?"
Kimi dường như đã bật công tắc trở lại.
Nhưng cô ấy có hét to đến đâu cũng chẳng sao vì Đền Asama đã được cách âm bằng kết giới.
Kimi lại tắt công tắc lần nữa, nên Asama lờ cô ấy đi và đặt cây bút của mình lên cuốn vở học tập trên bàn trà.
Cô nhìn sang bên trái và thấy Kimi ở chế độ "tắt" đang nằm ngửa, toàn thân mềm nhũn.
Nhìn bộ yukata và mái tóc có phần xộc xệch của cô ấy...
...Nếu không phải vì tính cách đó, cậu ấy hoàn toàn có thể được xếp vào hàng mỹ nhân...
Nhưng nhờ vào cái nết bên trong, cô ấy chỉ có thể được xếp vào hàng người điên.
Con người quan trọng nhất là ở tấm lòng, Asama thầm nghĩ khi ngắm nhìn cô bạn mình.
"Ôi, thật tình..." Cô thở dài và với tay lấy giỏ đồ ăn vặt trên bàn trà. "Nhìn này, nhìn này, Kimi. Là món thạch táo mà cậu thích mê đây."
Trong giỏ là những miếng thạch táo xay nhuyễn được bao bọc bởi một lớp đường. Asama cầm một miếng vừa ăn khua qua khua lại trên đầu Kimi.
"Nó ở đây này. Ngay đây này."
Không thể tin là mình phải dùng đến hạ sách này, Asama nghĩ. Tuy nhiên...
...Mình đã dùng chiêu này hơi nhiều trong mấy ngày qua rồi, nên chắc hôm nay sẽ không hiệu nghiệm đâu.
Nỗi lo của cô hoàn toàn có cơ sở.
Kimi vươn tay lên cố chộp lấy cái giỏ, nhưng...
"——————"
Một lúc sau, cô ấy buông thõng tay xuống dọc theo thân người.
Khuỷu tay gập lại và hai bàn tay đặt hai bên miệng.
"Mớm cho tớ... bằng — miệng — đi."
Mitotsudaira lườm cô ấy một cái rồi lấy một miếng thạch táo từ trong giỏ. Sau đó cô búng miếng thạch về phía Kimi.
"Kimi."
Kimi di chuyển đầu và đớp trọn miếng thạch ngay trong miệng.
"Chiêu trò gì lạ vậy..."
"Tớ hay làm thế với thằng em trai ngốc nghếch của tớ. Nó ở trong bếp còn tớ ở phòng ăn, nên khi nó muốn tớ nếm thử món vừa làm, bọn tớ hay đùa kiểu đó cho vui. Bọn tớ cũng làm ngược lại nữa. ...Như thế này này."
Lần này Kimi chộp lấy một miếng từ trong giỏ và ném bổng về phía Mitotsudaira.
Và Mitotsudaira...
"Hả? A, khoan đã."
Cô mở miệng định bắt lấy nó, nhưng miếng thạch nảy ra khỏi má cô.
"—————!"
Cái đầu bên phải của con Cerberus tóm lấy nó, và cái đầu bên trái hất nó sang cho cái đầu ở giữa.
Nhưng con Cerberus có hình dạng giống chuột này là một dạng sống ether nên không thể ăn được. Dù có ăn cũng chẳng tiêu hóa nổi. Thế nên con sói ba đầu gõ nhẹ vào tóc mái của chủ nhân nó.
"Làm tốt lắm."
Với ánh nhìn âu yếm, Mitotsudaira bế con Cerberus lên và lấy lại chiến lợi phẩm vừa bắt được.
Sau đó cô với tay về phía giá treo vũ khí cứng (hard point) đang đặt trên chiếu tatami. Cô lấy ra một ít thức ăn dành cho dạng sống ether và đưa cho Cerberus. Đó là những mẩu xương nhỏ làm từ ether.
"Nó ăn một lúc ba cái luôn hả? Tốn kém cho thú cưng ghê..."
"Chà, chừng này thì tớ lo được."
Ra là vậy, Asama nghĩ rồi quay lại nhìn Kimi.
Cô nàng đã ngủ. Ngủ say sưa.
"N-nhanh thế! Mà Kimi! Kimi! Mới tám giờ thôi mà!"
Kẻ điên đang say giấc nồng đã hạ tay từ miệng xuống ngực. Nhưng những ngón tay đó đang cử động nhẹ nhàng và gõ nhịp lên ngực mình qua phần ngực áo yukata hở rộng.
Cô ấy đang ngủ, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười mãn nguyện dù mắt vẫn nhắm nghiền. Mitotsudaira trừng mắt nhìn xuống và nhận xét trong khi cho Cerberus ăn.
"Cậu ấy trông như đang nói 'đến đây nào'."
"...Đến đây và làm gì?"
"Tớ không biết, nhưng vì Kimi có thói quen ôm đồ vật trong lúc ngủ, nên tớ sẽ không chạm vào cậu ấy đâu."
"Đúng thật," Asama đồng tình và thử nghiệm bằng cách lấy một mẩu bánh mì nén dùng để viết đặt vào giữa ngực Kimi. Nhịp thở phập phồng của cô gái khiến mẩu bánh lăn dọc theo ngực, trượt vào phần hở của yukata và rơi xuống dưới bầu ngực.
"Hưm," Kimi rên rỉ trong giấc ngủ. Cô ấy cũng vặn vẹo cơ thể. "A, không, d-dừng lại. Nếu các người cứ chơi trò xúc tu như thế..."
"...Đó là thể loại trò chơi gì vậy?" Mitotsudaira hỏi.
"...Và làm sao chơi trò đó chỉ với hai tay?"
Mitotsudaira lườm Asama.
Mất khoảng 5 giây để Asama nhận ra lý do.
"K-không, tớ không có rành rẽ gì về khái niệm đó đâu nhé! Chỉ là, cậu biết đấy, Naruze thỉnh thoảng có nói về nó! Phải, và rồi tớ phải tịch thu sách của cậu ấy để dẹp bỏ mấy thứ đó, đúng thế!"
"Hô hô?"
Mitotsudaira đêm nay nghiêm khắc lạ thường.
Để lảng tránh vấn đề, cô quay sang Kimi, người vẫn tiếp tục phát ra những tiếng rên kỳ lạ trong giấc ngủ.
"Th-thôi nào, Kimi. Đừng nói mấy thứ kỳ quặc trong lúc ngủ nữa. Với lại, cậu đang 'chơi xúc tu' với ai trong mơ vậy hả?"
Cô buột miệng hỏi mà không thực sự suy nghĩ, nhưng rồi biểu cảm và cử động của cô đông cứng lại.
...Với ai?
Trước mặt cô, Mitotsudaira cũng đã đứng hình theo cách tương tự.
Cô nàng nửa người sói đưa ra một đề nghị với nụ cười bất động.
"...Chúng ta có nên đánh thức cậu ấy không?"
"Xin mời!!"
Mitotsudaira luồn tay xuống dưới bàn trà.
Cô định kéo chân Kimi để làm cô ấy giật mình.
Mitotsudaira nắm lấy và kéo chân Kimi.
"..."
Tất nhiên cô không dùng hết sức.
...Nhất là khi đây chỉ là phản ứng với một giấc mơ kỳ quặc của cậu ấy.
Chẳng có lý do gì để giận dữ với một người vì giấc mơ của họ. Đó không phải là thứ họ kiểm soát được.
Nên Mitotsudaira chỉ nắm nhẹ lấy chân cô ấy.
"Dừng lại đi, Kimi."
Và cô kéo để chỉnh lại tư thế nằm của cô gái trên sàn.
Hoặc ít nhất là cô định làm thế.
...Hả?
Chân của Kimi vẫn ở đó.
Nhưng dù tay Mitotsudaira đang nắm lại như thể đang cầm vật gì đó, chúng lại không hề bao quanh đôi chân kia.
...Mình nhắm trượt sao!?
"Sao thế, Mito? Thanh thịt của cậu cạn rồi nên không cử động được à?"
"Đ-đừng có định nghĩa tớ bằng mấy thứ như thế!"
Nhưng đúng là cô đã phạm sai lầm.
Cô hít một hơi và chuẩn bị đôi tay lần nữa. Và...
"Tớ tới đây...!"
"Cứ tự nhiên!"
Cô lao tới. Cô chộp lấy. Cô giữ chặt. Lần này cô đã chắc chắn quan sát kỹ trước. Nhưng...
"—————"
Cảm giác như mọi thứ đã bị dịch chuyển.
Cô không hiểu, nhưng giống như cô đã bị trượt tay hoặc bị hất ra. Dù sao đi nữa, có một điều cô có thể khẳng định chắc chắn.
...Mình không thể chạm vào cậu ấy!?
Cô thở hắt ra và ngước nhìn lên. Vượt qua Asama đang ngơ ngác đứng nhìn, có một khung ký hiệu đang lơ lửng trên đầu Kimi đang ngủ.
Đó là một thuật thức.
Sau khi xác nhận sự hiện diện của thuật thức lạ, Mitotsudaira cao giọng.
"K-khoan đã, Tomo!"
"Hả?"
Asama nhìn theo hướng mắt của Mitotsudaira và quay lại phía Kimi, nhưng khung ký hiệu thuật thức đã biến mất ngay khoảnh khắc đó.
Asama nhìn Kimi, người vẫn đang vặn vẹo trong giấc ngủ.
"Có chuyện gì vậy, Mito?"
"À-ừm, chà, có một thuật thức..."
Cô cần phải tóm được đôi chân kia trước khi nói thêm bất cứ điều gì.
Nhưng ngay khi cô nhanh chóng vươn tay về phía chân Kimi và Asama quay lại nhìn, khung ký hiệu thuật thức lúc nãy lại xuất hiện trên đầu Kimi lần nữa. Và...
"—————"
Cô không thể tóm được cô ấy.
Dù cô đã di chuyển rất nhanh và dồn nhiều lực vào đó.
...Là thuật thức né tránh sao?
Cậu ấy học được nó từ bao giờ vậy? Mitotsudaira tự hỏi. Kimi thường dùng các thuật thức hỗ trợ phát triển từ Turning Point, nhưng Mitotsudaira chưa bao giờ thấy một thuật thức thay thế né tránh trắng trợn như thế này. Tuy nhiên...
"Tomo, ừm, trên đầu Kimi..."
"Hả?"
Khung ký hiệu thuật thức biến mất trước khi Asama kịp quay lại.
Sau khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ của Kimi một lúc, Asama lại quay sang Mitotsudaira. Cô mỉm cười với đuôi lông mày hạ thấp xuống.
"Sao thế, Mito?"
...Ôi, cậu ấy chắc chắn đang coi mình như một đứa trẻ rắc rối...
Rõ ràng là kế hoạch hiện tại sẽ không giải quyết được vấn đề, nên Mitotsudaira quyết định dùng phương pháp đánh thức Kimi chắc ăn nhất.
Mitotsudaira chỉnh lại tư thế, thẳng lưng, và hướng về phía cửa ra vào của căn phòng.
"Ồ, Vua của tôi."
"...Em trai ngốc?"
Kimi lồm cồm bò dậy ngay lập tức dù vẫn còn ngái ngủ.
"Ngay lúc này, Tomo! Bắt lấy cậu ấy!"
Asama chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô vẫn đánh thức Kimi dậy và rót trà.
"Thôi nào, Kimi, đừng có bất cẩn chỉ vì đây là loạt bài thi cuối cùng. Chúng ta có thể xả hơi sau giờ học ngày mai mà."
"Tớ không có bất cẩn. Ngày mai là Cổ văn và Y tế/Thể dục, đó là những môn tủ của tớ."
"Nhưng mà," Mitotsudaira cảnh báo trong khi lấy vài thứ trông giống bánh xốp từ chiếc giỏ trên bàn trà. "Nếu cậu chủ quan vì đó là môn tủ, cậu sẽ bị đánh úp đấy. ...Ồ, tớ làm mấy cái này cho mọi người, cứ tự nhiên lấy ăn nhé."
"...Món gì đây?"
"Biscotti. ...Đây là dạng nguyên thủy của bánh xốp (wafers). Cậu trộn bột mì, trứng, bột hạnh nhân và đường, nướng lên thành bánh mì, cắt lát thật mỏng, rồi nướng lại lần nữa. Tớ từng mua loại bán sẵn vài lần trước đây rồi."
Nghĩa là những chiếc bánh này do chính tay Mitotsudaira làm.
...Hơi bất ngờ đấy.
Khi Asama nghĩ đến chuyện Mitotsudaira nấu nướng, cô thường nghĩ đến các món thịt hoặc súp, chứ không phải đồ ngọt.
Khi Mitotsudaira rủ họ đi ăn, họ thường ăn ở nhà hàng hoặc ít nhất là mua gì đó ở các quầy hàng trong khu vực tự nhiên.
Hẳn là cậu ấy làm mấy món ngọt này vì họ đã dành nhiều đêm liền bên nhau.
"Cậu không định ăn thử à?"
Cảm nhận được sự khẩn khoản trong giọng nói của Mitotsudaira, Asama gật đầu.
Sau khi đọc câu niệm chú trước bữa ăn theo đúng quy tắc, cô xắn tay áo lên và với lấy một chiếc.
Đó là một thanh bánh xốp màu nâu nhạt, to cỡ đầu ngón tay cô. Nó dẹt và bên trong cũng có màu của bánh mì nâu.
...Hình như mình từng thấy loại này rồi.
Cô đưa nó vào miệng.
"Hưm."
Ấn tượng đầu tiên là nó cứng.
Giống như bánh mì đã được nướng kỹ. Cảm giác rất giống bánh mì baguette của Pháp. Và cảm giác đó không chỉ ở bề mặt mà còn lan tỏa vào tận bên trong.
Cô không thể nuốt chửng hay nghiền nát nó bằng lưỡi.
Khi cắn xuống, cô nghe thấy một tiếng "rắc" rõ rệt. Và nó không có độ dính như bánh gạo.
...Đường sao?
Nó gợi cho cô cảm giác như đang cắn xuyên qua lớp đường cứng. Cụ thể là đường nâu.
"..."
Một vị ngọt nướng lan tỏa trong khoang miệng.
Nó đến từ thứ bột mà cô vừa nghiền nát bằng răng. Bột mì thấm đẫm đường đang tan chảy trong miệng cô.
Một vị ngọt pha chút đắng và vị thơm bùi của bột nướng cùng lướt qua lưỡi cô.
...Ôi, nguy rồi.
Khi cô để nó trong miệng, thứ cứng ngắc kia hút lấy nước bọt và trở nên mềm mại. Cô vẫn đang cầm đầu kia bằng ngón tay, nên cô đẩy phần còn lại vào miệng.
"Ưm."
Cô cắn vào nó và dùng lưỡi để làm mềm toàn bộ miếng bánh trong miệng.
Một hương vị nướng hơi thô và gần như dính dính chạm đến cả vùng dưới lưỡi, và vị ngọt dường như thấm sâu vào người cô. Đó là vị ngọt đặc trưng của đồ ngọt phương Tây.
Hương thơm nồng đắng của đường nâu và một chút mùi khét nhẹ thoát ra qua đường mũi.
Sau đó, cô dùng lưỡi đưa phần bột ngọt đã được nước bọt làm mềm từ trong má xuống cổ họng. Chẳng còn phần nào cứng nữa. Một vị ngọt đắng dính dính còn đọng lại ở mặt sau và mặt trên của răng, nhưng cô liếm sạch bằng lưỡi.
"...Hưm."
Cô nuốt xuống.
Sau đó, cô nhấp một ngụm trà, hít một hơi và đáp lại Mitotsudaira.
"Ngon lắm. Cậu nói chúng ta từng ăn món này rồi, nhưng chắc hồi đó là vị khác."
Cô nhận ra Mitotsudaira đang nhìn chằm chằm vào miệng mình, nhưng phản ứng im lặng đó khiến Asama khó hiểu.
"Sao vậy?"
"Hê hê. Cách cậu ăn đúng là một cảnh tượng đáng xem. Phải không, Mitotsudaira?"
"Hả? À, ừm, ơ..." Mitotsudaira xua tay qua lại như thể vừa hoàn hồn. "Tớ mừng là cậu thấy ngon."
"Không, không. Tớ chưa ăn xong đâu."
Asama với tay lấy cái nữa, nhưng rồi một ý nghĩ vụt qua.
...Đây là loại thức ăn gây tăng cân phải không nhỉ?
Ồ, nhưng nó không có bơ, nên chắc ổn chứ? Nhưng mà, hình như nó toàn là tinh bột. Hừm...
"Tớ xin một cái nhé."
Cô ghen tị với cái cách Kimi thản nhiên chộp lấy một cái. Nhưng rồi cô gái đó nhìn về phía họ và nói.
"Mà này, Asama, Mitotsudaira? Chúng ta đang học cái gì ấy nhỉ?"
"Cổ văn," Mitotsudaira trả lời. "Tớ gặp chút khó khăn với môn này khi bài thi bao quát quá nhiều kiến thức."
Asama cũng thế, nên cô gật đầu đồng tình. Nhưng Kimi...
"Tớ nghe nói bài thi Y tế/Thể dục sẽ bao gồm cả các kỹ thuật phối hợp."
Mitotsudaira thấy Asama đứng hình.
Nhưng không phải vì bánh biscotti sẽ làm cô tăng cân. Thực tế là, Mitotsudaira cũng đã ngừng cử động.
Người duy nhất vẫn có thể cử động là Kimi, kẻ đang ở chế độ bất khả chiến bại.
"Đừng lo. Cậu sẽ không phải thực hành trực tiếp đâu."
"Đ-đương nhiên là không rồi!"
"Hê hê. Sao cậu lại giật mình thế? Nhưng tớ cho rằng chúng ta nên đảm bảo mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng!" Kimi chỉ tay vào Asama. "Giờ thì lột đồ ra để chuẩn bị cho bài thi ngày mai nào!"
Asama câm nín.
...Hả!?
Cô biết quá rõ Kimi là người hay làm những chuyện bất ngờ. Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến bài thi Y tế/Thể dục?
...K-khỏa thân!?
Ở đây á!?
Kẻ điên kia chỉ đơn giản gật đầu mà chẳng có lý do gì. Hoặc cô hy vọng là không có lý do gì vì trường hợp ngược lại làm cô sợ chết khiếp.
Nhưng để chắc chắn, Asama thử hỏi.
"C-cậu sẽ chỉ ngồi yên và nhìn thôi chứ?"
"Tớ cũng sẽ chạm vào cậu nữa."
"B-bao nhiêu?"
"Chà, chúng ta sẽ giao lưu trong trạng thái khỏa thân. Cùng nhau."
Asama chỉnh lại phần trên của bộ yukata.
"Ừm," cô bắt đầu nói khi vẫn đang ngồi. "N-nếu tớ cho cậu xem, cậu sẽ thực sự học bài cho kỳ thi chứ?"
"Chà, vậy thì tớ buộc phải học rồi." Kimi gật đầu chắc nịch. "Phải, nếu cậu chịu chơi lớn đến thế, tớ sẽ học cho đến khi chúng ta đi ngủ."
Ra là vậy, Asama nghĩ.
Rồi Mitotsudaira lên tiếng bên cạnh cô.
"Tomo! Tomo! Cậu định hiến dâng cơ thể chỉ để bắt Kimi học bài sao!? Và Kimi, tại sao cậu lại—..."
"K-không, ừm."
Asama ra hiệu cho Mitotsudaira im lặng.
Cô không thực sự hiểu tình hình, nhưng có một điều cô có thể khẳng định chắc chắn.
"T-tớ sẽ không làm thế này vì bất kỳ ai khác đâu. Phải."
Nhưng, cô do dự.
...Chúng mình đã biết nhau rất lâu rồi.
Kimi, cậu ấy, và Mitotsudaira thì khác.
"Cậu thấy đấy," Asama bắt đầu nói trong khi nhận ra cô gái này vô vọng đến mức nào. "Thần đạo đại loại là phương án cuối cùng. Vì lý do đó và vì tớ chịu trách nhiệm quản lý Toori-kun và Kimi, tớ cảm thấy mình phải làm gì đó cho họ. Vì họ gây phiền toái cho quá nhiều người mà."
"Nghĩ lại thì, cậu nói đúng..."
Nghe vậy khiến Asama nhận ra gánh nặng mình đang mang lớn đến mức nào.
Nhưng có một điều chắc chắn.
"Tớ tin rằng những yêu cầu kỳ quặc của Toori-kun, Kimi và Mito thực ra đều có ý nghĩa. Dù các cậu không nói cho tớ biết lý do đằng sau, tớ vẫn tin đó không phải chuyện xấu nếu các cậu sẵn lòng nhờ vả tớ. Hơn nữa..."
Asama nhớ lại quá khứ.
Cụ thể là câu chuyện về kem ly mà họ đã kể hôm trước. Khi đó, cậu ấy đã cố gắng chịu trách nhiệm.
...Đúng vậy.
Cô không thể quên trách nhiệm của mình đối với người khác. Vì vậy...
"Khi cậu đã nhờ vả... Tớ biết cậu sẽ làm tròn phần việc của mình sau đó. Đúng không, Kimi?"
Cô quay sang Kimi và thấy cô gái đang nhìn mình qua đôi mắt nheo lại.
Điều đó làm cô lo lắng.
...Hả?
Liệu cô có hiểu lầm gì ở đây không?
"Ừ-ừm."
Cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra ở lưng và cổ, Asama hỏi Kimi một câu. Cô chỉ muốn đảm bảo chắc chắn.
"C-cậu có lý do khi bảo tớ lột đồ ở đây mà, đúng không?"
Kimi nghiêng đầu và nở nụ cười ngây thơ nhất có thể tưởng tượng được.
"Ở đây? Tớ chỉ đang đề nghị chúng ta đến suối thanh tẩy của cậu để xốc lại tinh thần thôi mà. Sau khi tắm cho nhau và cổ vũ nhau, chúng ta sẽ phải học cho đến khi đi ngủ, đúng không nào?"
Asama tát cô một cái.
Musashi có giờ giới nghiêm vào ban đêm.
Thường là vào lúc 10 giờ tối.
Khi chuông báo 10 giờ vang lên, hầu hết các cổng khối rộng (wide block) sẽ đóng lại.
Một khi cổng đã đóng, bất cứ ai muốn đi qua đều phải đến trạm gác bên cạnh, xuất trình thẻ căn cước, giải thích lý do cần đi qua, và nhờ lính gác mở cổng thông hành. Điều đó có nghĩa là rất ít người đi lại vào ban đêm.
Hồi chuông ngắn báo hiệu 11 giờ đêm vừa vang lên.
Dòng người đã biến mất khỏi các khu dân cư trung tâm và khu vực tự nhiên của mỗi tàu. Nhưng vẫn có một số chuyển động.
"Các khối rộng và khối dài của khu vận chuyển ở rìa ngoài vẫn mở cửa vào ban đêm cho mục đích vận tải. Cậu chỉ cần xuất trình thẻ căn cước ở mỗi khối dài, nên hãy sử dụng những khu vực này khi cần di chuyển vào ban đêm, Magoichi."
"Cảm ơn vì đã phiền cậu giúp đỡ tận tình thế này, Mototada."
Xe vận chuyển và nhân công ít hơn nhiều so với ban ngày. Bộ ba đang đi qua khu vận chuyển của Tama là Torii, Magoichi, và...
"Tadayo, cậu đã dọn đường phía trước cho bọn này chưa?"
"Xuống tới tầng hầm thứ ba, đúng không? Tớ đã lo liệu xong hết rồi nên chúng ta sẽ không phải đi đường vòng đâu."
"Cảm ơn," cô gái đi cạnh Torii cúi đầu nói. Tadayo cau mày nhìn nữ quỷ chuyên dùng súng trường.
"Suzuki Magoichi. ...Nói trước cho mà biết, tôi không chào đón cô ở đây đâu."
"Tes. Tôi hiểu ý cô. Sẽ thật kỳ lạ nếu cô chào đón tôi."
"Thế thì tốt."
"Thật sao?" Magoichi hỏi.
Tadayo quay lưng lại với cô gái quỷ.
"Nhiều việc ở đây phụ thuộc vào Torii. Việc tái hiện lịch sử và mọi thứ kèm theo nó rất quan trọng đối với tương lai của Musashi."
Nhưng...
"Sau chuyện đó, tôi thách đấu cô một trận."
"Nếu điều đó làm cô thỏa mãn." Magoichi gật đầu vô cảm. "Tôi sẽ làm đủ những gì cần thiết để xứng đáng với lời thách đấu đó."
Cô ta khá bản lĩnh đấy, Tadayo nghĩ về Magoichi.
Tadayo là Phó Chủ tịch Hội học sinh trong khi Magoichi không giữ chức vụ nào.
Tất nhiên, Suzuki Magoichi từng là một phần của lực lượng Honganji gia nhập cùng Mlasi và cô đã liên tục chiến đấu chống lại P.A. Oda khi họ bị Oda thôn tính. Kỹ năng của cô ít nhất phải ở cấp Cán bộ Đặc vụ (Special Duty Officer) nếu không muốn nói là cao hơn.
Ngay cả với điều đó, thật ấn tượng khi cô ta không hề nao núng trước lời thách đấu từ một Phó Chủ tịch. Một điều nữa, Tadayo là học sinh năm ba còn Magoichi mới chỉ là năm nhất. Nhưng...
...Cô ta cũng không hề đánh giá thấp mình.
Cô ta sẵn sàng chấp nhận lời thách đấu từ bất kỳ ai.
Đó chính là kiểu cuộc sống mà cô ta đã trải qua.
Những trận chiến tại Honganji hẳn là rất khốc liệt.
"Judge. Vậy cứ quyết định thế đi. Torii, cậu không có vấn đề gì với chuyện này chứ?"
"Không." Torii mỉm cười nhẹ. "Cậu sẽ không biết kết quả ra sao cho đến khi thử sức. Nhưng mà, chà..."
Cô vòng tay từ phía sau Magoichi và ôm chầm lấy cô ấy.
Chữ "Hả?" hiện rõ trên mặt Magoichi cho thấy hành động này đã khiến cô hoàn toàn bất ngờ.
Đây là khả năng canh thời điểm của một nghệ sĩ giải trí. Magoichi có sự tập trung cực độ của một tay bắn tỉa, nhưng khả năng canh thời điểm hoàn hảo của Torii đã dễ dàng vượt qua hàng phòng thủ của cô.
Sau đó, cô nàng nắm lấy ngực Magoichi.
"Cậu thực sự chẳng thay đổi chút nào nhỉ?"
"Thay đổi nhiều như cậu mới là không bình thường đấy, Mototada."
Tadayo phải đồng ý với điều đó. Vì vậy, cô hỏi Magoichi, người biết Torii từ trước khi Tadayo gặp cô ấy.
"Cậu ấy ngày xưa như thế nào?"
Dựa trên những gì họ đang nói...
"Hai cậu lớn lên cùng một thị trấn phải không?"
"Judge."
Tadayo nghe thấy tiếng Torii trả lời thay vì Magoichi.
"Tớ vốn xuất thân từ Sakai. Gia đình tớ làm thương buôn ở rìa vùng Lãnh thổ Hài hòa sa mạc rộng lớn ở đó. Còn gia đình cậu ấy điều hành một đơn vị hộ vệ đoàn lữ hành sa mạc. Gia đình tớ thường thuê họ."
"Nhưng rồi P.A. Oda đến Sakai."
Tadayo biết điều đó nghĩa là gì: Oda.
Gia tộc Oda đã làm điều gì đó như một phần trong việc tái hiện lịch sử của Nobunaga.
"Họ đã chinh phục thành phố tự do Sakai trước đây, đúng không?"
"Chính xác. Tôi theo cha, người đứng đầu gia tộc, gia nhập Honganji và chiến đấu chống lại Oda. Cha và các anh em của tôi đã tử trận, nhưng tôi vẫn sống và được trao một danh xưng kế thừa (inherited name), một phần là để tăng cường lực lượng chiến đấu." Magoichi nhìn Torii mà không giảm tốc độ. "Nhưng Torii ngày xưa là một kẻ tồi tệ."
"Tồi tệ theo kiểu nào?"
"Cậu ta sẵn sàng phục vụ món cà ri thịt lợn cho tôi, ăn gà rán trước mặt tôi khi tôi đang ăn chay, và cậu ta sẽ tuyên bố thịt cừu là thịt lợn để có thể ăn hết một mình."
"Torii, cậu đúng là cặn bã."
"Đừng nói toạc ra thế chứ! Đau lòng lắm đấy, biết không hả!? Với lại, hồi đó tớ chỉ là một đứa trẻ thôi! Giờ tớ đâu có làm mấy chuyện đó nữa! Tớ sẽ nhắm đến những thứ lớn lao hơn!"
"Cậu vừa kiếm được khoảng 5 điểm cặn bã chỉ trong vòng 5 giây đấy, đi mà sám hối về những gì mình đã làm đi nhé?"
"Tuân lệnh!"
Magoichi nhìn Torii với ánh mắt đầy hoài nghi, vậy nên chắc hẳn Torii đã như thế này từ khi họ còn nhỏ.
"Nhưng mà," Torii liếc nhìn Magoichi và nói. "Cậu ấy lúc nào cũng buộc tội tớ làm ô nhục gia đình cậu ấy và rồi lẳng lặng chĩa súng trường vào tớ."
"Tớ không thể trách cậu ấy được."
"Ừ. Hình như có lần tớ bảo 'Chỗ này của cậu hở toang hoác kìa!' rồi kéo đồ lót của cậu ấy xuống."
"Tớ ngạc nhiên là cậu ấy không bắn chết cậu đấy."
"Đó là nhờ tớ né được."
Ồ, vậy là cô ta có bắn. Thế thì ổn rồi. Coi như hòa.
Nhưng, Tadayo suy nghĩ khi một chiếc xe chở giàn giáo lễ hội đi ngang qua.
Cô lắng nghe tiếng bánh xe gỗ và giữ vững tốc độ của mình trong khi hỏi một câu.
"Vậy, Torii. Cậu đến Musashi sau khi Sakai bị chinh phục sao?"
Torii chưa bao giờ nói nhiều về quá khứ của mình, nhưng cả cha mẹ cô ấy hiện đều là giáo viên. Cha cô dạy năm nhất và mẹ cô dạy tiểu học.
Torii nhìn về phía Musashino ở đằng xa khi trả lời.
"Ông tớ quyết định cả nhà sẽ đến Mikawa vì ông không thích bầu không khí ngột ngạt ở đó, nhưng sau khi dùng tiền và các yếu tố khác để có được danh xưng kế thừa Torii, ông đã qua đời. Gia đình tớ chuyển đến Musashi sau đó và rồi Mikawa bắt đầu xua đuổi mọi người đi. ...Tớ không muốn để cái tên Torii trống chỗ cho bất cứ ai, nên tớ đã nỗ lực để kế thừa cái tên thế hệ tiếp theo tại Musashi."
Tadayo biết rõ phần cuối của câu chuyện.
Cô nhớ khi cái tên của bạn mình trở thành "thật". Cô đã tự hào thay cho bạn, nhưng vì bản thân cô cũng có một danh xưng kế thừa, điều đó cũng có chút thất vọng.
...Mình cảm thấy như mất đi đặc quyền duy nhất là người có danh xưng kế thừa.
Nhưng suy nghĩ của cô đã thay đổi khi họ vào cấp ba và cô gia nhập Hội học sinh. Thành thật mà nói...
...Càng nhiều người kế thừa danh xưng càng tốt!
Họ không thể để thiếu uy quyền trong các công việc giao dịch với Liên minh Testament hoặc các quốc gia khác.
Mình chỉ nghĩ cho bản thân trong quá khứ, cô nhận ra. Nhưng...
"Đã khoảng mười năm kể từ lần cuối hai cậu gặp nhau rồi nhỉ?"
"Bọn tớ vẫn có ông tớ làm trung gian, nên bọn tớ vẫn gửi lời chào hỏi theo mùa và mấy thứ linh tinh. Người dân sa mạc coi nhau như gia đình và bọn tớ không quên những món nợ ân tình dành cho nhau."
"Nợ ân tình, hử?"
Magoichi gật đầu trước câu nói đó.
"Tôi sẽ đưa cho cậu thứ cậu muốn."
Cô gạt tay Torii ra và bước về phía trước. Cô đối mặt với cầu thang dẫn xuống cơ sở lưu trú ở tầng hầm Tama dành cho thủy thủ đoàn của các tàu không thuộc Musashi.
"Người dân sa mạc luôn trả nợ sòng phẳng."
Ba tấm nệm futon được trải ra trong căn phòng chiếu tatami tối om.
Asama ngủ ở tấm nệm gần cửa ra vào, Mitotsudaira nằm sấp ở tấm giữa khiến mái tóc cô trông như đang nằm đè lên người, còn Kimi nằm ở tấm nệm cạnh cửa trượt dẫn ra bên ngoài.
"Em trai ngốc, em còn thức không?"
Kimi giơ lên một khung ký hiệu không phát sáng trong khi trò chuyện với Toori.
Cô đã tỉnh dậy sau khi hai người kia ngủ thiếp đi, có lẽ là do giấc ngủ ngắn lúc họ đang học.
Cô có thể đi ngủ tiếp, nhưng cô tò mò về chuyện ở nhà. Cô đã ngủ lại ở Đền Asama nhiều đến nỗi lâu rồi chưa ngủ ở nhà. Mỗi khi về nhà, cô chỉ tạt qua để đưa hoặc lấy thứ gì đó.
"Em trai ngốc, mấy ngày qua em thế nào rồi?"
"Ồ, chà, em đã tiến bộ vượt bậc trong đống game người lớn của mình..."
"Đừng làm thế, em trai ngốc. Em cần phải để dành những cái mà chị có thể lôi ra làm trò đùa hay ho chứ."
"Vâng, em đã để riêng mấy cái thể loại chiến đấu rồi. Cả mấy cái trông có vẻ có cảnh tỏ tình dài dòng văn tự nữa. Chị hay khóc với mấy cái buồn buồn, nên em đang tập trung vào chúng. Em thực sự cảm nhận được bản chất tội lỗi của nhân loại khi vừa khóc hết nước mắt vừa làm mấy chuyện đồi bại cùng một lúc."
"Em không cần cố làm chị vui đâu."
"Judge, judge," cậu đáp.
Nhưng sau đó cậu hỏi một câu, có lẽ chỉ vì tò mò.
"Còn chị thế nào?"
"Judge. Asama và Mitotsudaira đang ngủ. ...Muốn xem không? Chăn của Asama đang tuột xuống và cậu ấy không mặc đồ lót đâu, nên quang cảnh bên trong yukata khá là đặc sắc đấy!"
"Không, nhận không công như thế là sai trái. Đó là thứ chị phải tự mình đến đó để cảm nhận."
"Chị cũng nghĩ vậy," Kimi đồng tình.
Rồi em trai cô nói thêm.
"Nếu chị sợ, cứ nói ra nhé. Ồ, và dù chị có thể nói với em, nhưng nói với Asama hoặc Nate có lẽ sẽ nhanh hơn đấy."
"Ồ, chị ổn mà. ...Thực ra, chị có lẽ sẽ sợ hơn khi về nhà và không có ai ngủ bên cạnh. Nếu chị không ngủ được, em sẽ nắm tay chị chứ?"
"Được chứ. Nếu chị cần, em có thể chơi game người lớn cạnh chị cho đến khi chị ngủ."
Phản ứng ngay lập tức của cậu khiến cô mỉm cười nhẹ và cảm thấy ấm áp.
Thằng bé là thế đấy, cô nghĩ, nhưng...
"...Hưm."
Cô nghe thấy tiếng thở đều đều của Mitotsudaira và Asama trong giấc ngủ.
Nên Kimi tạo thêm vài dòng chữ.
"Này, em trai ngốc, em có thể nghe cái này và giả vờ như không hiểu được không?"
"Chà, em hoàn toàn không biết chị đang nói gì luôn."
"Phải, tinh thần là thế đấy."
Nhưng, cô bắt đầu nói trong lòng.
"Dạo này em hay qua chỗ mẹ nhỉ? Chị sẽ không hỏi lý do, nhưng thực ra chị cũng rất kỳ vọng vào tình huống này và chị đang tận hưởng nó."
Nhưng em biết không?
"Em không được gây thêm rắc rối không cần thiết hay phản bội những điều quan trọng mà chúng ta đang có. Em sẽ trở thành một vị vua mà, đúng không?"
"Chị đã tìm hiểu vụ buôn lậu đêm hôm trước," Kimi nói. "Rốt cuộc, em là người duy nhất bị bắt, phải không? Em đã bao che cho đồng bọn à?"
"Chà, em thực sự không biết chị đang ám chỉ gì."
Thế cũng được. Nhưng...
...Đó có thực sự là những gì đã xảy ra không?
"Em đã quyết định dừng làm những việc đó với đồng bọn vào đêm hôm trước, đúng không?"
Một nhà kho buôn lậu game người lớn ngầm đã bị phát hiện.
Nó đã không bị phát hiện trong một thời gian dài, nên việc nó đột nhiên bị đưa ra ánh sáng là rất kỳ lạ.
Theo Asama, nó bắt đầu bằng một phản ứng ether giống như một hiện tượng bí ẩn.
Trong trường hợp đó, Kimi nghĩ.
...Chủ nhân của nhà kho đã cố tình để nó bị phát hiện.
Lý do họ làm vậy rất đơn giản.
Họ đang bắt đầu "một thứ khác". Em trai cô đã tách khỏi họ và họ đã tách khỏi em trai cô.
Sự vụ đêm hôm trước là một nghi thức cho phép cả hai bên bắt đầu di chuyển theo hướng mới.
Đó là một hình thức thanh tẩy bằng cách xóa sạch mọi thứ.
Cha của Asama có lẽ biết tất cả về chuyện đó. Dù sao đi nữa, mọi thứ luôn có thể chuyển biến bất lợi tại hiện trường. Tất cả sẽ đổ sông đổ bể nếu con mồi nhử dùng để tiết lộ vị trí nhà kho bị bắt. Vì vậy...
"Em trai ngốc? Naito và Naruze đã làm rất tốt hôm đó. ...Em đã đúng khi tặng họ nhiều hơn chỉ một chiếc bánh tart."
...Tạp niệm, hử?
Naito hoặc Naruze đã thực sự rất lanh lợi.
Những hiện tượng bí ẩn mà họ dồn vào góc ở Okutama ngầm rõ ràng là con người. Không rõ ai ở bên trong, nhưng họ có vẻ có liên quan đến vụ buôn lậu game người lớn.
Đó là lý do tại sao Naito và Naruze lại chu đáo đến thế.
Họ hẳn cũng đã nắm bắt được tình hình, nên họ đã xử lý các mồi nhử như những tạp niệm và đảm bảo rằng Asama đang bối rối sẽ xử lý chúng một cách phù hợp.
Sự chu đáo đó đã cứu một số nhân vật có ảnh hưởng trên Musashi và cũng cho phép Asama thực hiện nghi thức thanh tẩy của mình.
"Thật buồn cười khi Asama đề xuất dùng một trong những chiếc bánh tart của em để ăn mừng chiến thắng của họ."
"Em không thực sự hiểu lắm, chị hai."
"Hê hê. Hiểu cái gì?"
"Em đã làm rất nhiều chuyện kể từ khi vào cấp ba."
Sao cơ?
"Và em đang cố gắng chấn chỉnh lại bản thân."
Bởi vì...
"Bằng cách đó, em có thể làm một chuyện quan trọng to lớn mà có lẽ sẽ gây rất nhiều rắc rối cho Asama, chị, Nate, Tenzou, Shiro, Neshinbara, và tất cả mọi người xung quanh em."
Cô không buồn hỏi xem đó có phải là một loại tội phạm nào không.
Cậu đã dừng làm chuyện đó và chịu trách nhiệm về nó. Vậy nên...
"Em đã nói với ai về chuyện đó chưa?"
"Chưa. Chưa đâu."
Nghĩa là cậu chưa nói với những "người lớn xấu xa" đêm hôm trước. Điều đó có nghĩa là cậu định tự mình làm tất cả sao? Vì dù cậu đang định làm gì đi nữa...
"Không xin lỗi nhé, được không?" cô nói. "Và dù có chuyện gì xảy ra, chị vẫn sẽ ở bên em."
"Ừm, phải rồi."
Tốt, tốt lắm, cô nghĩ, nhưng thế là sai.
"Em đang không vâng lời đấy."
Sau một lúc im lặng, em trai cô đáp lại.
"Ồ ồ, em không hiểu. Mọi thứ chị nói khó hiểu quá, chị hai. Chuyện này là sao đây?"
"Phải, phải. Thế mới đúng chứ."
Rốt cuộc thì...
"Mọi người đang chấp nhận những rắc rối em gây ra vì em là kẻ 'hết thuốc chữa', nên nếu em xin lỗi và nói em biết đó là rắc rối lớn, điều đó sẽ khiến bọn chị tự hỏi tại sao mình lại chấp nhận nó ngay từ đầu. ...Không ai chấp nhận nó để em xin lỗi cả. Đó là để em có thể hoàn thành mục tiêu của mình tốt nhất có thể, nên nếu em xin lỗi, nó sẽ làm như thể bọn chị đã giúp em làm chuyện xấu vậy."
Nhưng...
"Em cũng không được cảm ơn bọn chị. Vì có những lúc làm thế đồng nghĩa với việc bọn chị đã giúp em phạm tội. Những người chấp nhận em là kẻ 'hết thuốc chữa' vẫn thản nhiên làm thế dù bọn chị biết em đang làm gì."
"Ừm, thế nghĩa là sao?"
Câu đó nghe như cậu thực sự không hiểu, điều này làm cô hơi lo lắng.
Nhưng Kimi nhớ lại Asama trước khi họ bước vào suối thanh tẩy.
...Cô nàng ngốc nghếch.
Asama tin tưởng cô và em trai cô một cách trực diện.
Tất nhiên, cô ấy không quên đặt câu hỏi về những việc họ làm, cô ấy mắng họ khi cần mắng, và cô ấy sẽ ngăn cản họ khi cần thiết. Nên không phải là cô ấy phụ thuộc vào họ.
...Nhưng cậu ấy đã quyết định tin tưởng chúng ta đến cùng.
Cô ấy có ý định ủng hộ họ ngay cả khi có ai đó bỏ rơi họ hoặc tất cả những người khác quay lưng lại với họ.
Kimi và em trai cô không thể lợi dụng sự ủng hộ đó.
Nếu làm vậy, họ sẽ trở nên phụ thuộc vào cô ấy.
Cô ấy tin tưởng họ ở ranh giới cuối cùng đó, nên...
"Hãy tin vào chính mình, em trai ngốc. Em, chị, và tất cả mọi người đều có thứ gì đó xứng đáng với niềm tin ấy bên trong mình."
Hơn nữa...
"Em gây cho bọn chị đủ thứ rắc rối. Và bọn chị sẽ phản ứng lại tương ứng."
"Vâng, em có thể hỏi về một chuyện tương tự không? Nhưng không phải về em đâu."
"Về ai cơ?"
"Chuuko."
"Em thực sự không nên làm thế với tên con gái nhà người ta đâu. Kể cả khi cô ấy tự làm thế."
Nhưng...
"Vậy Hội trưởng Hội học sinh đó thì sao?"
"Chà, ừm, cô ấy đã nói điều gì đó tương tự. ...Cô ấy nói bọn em đang chia sẻ một cách sống."
Nghe vậy khiến Kimi suy nghĩ.
...Cô gái đó.
Họ đã dành một thời gian dài để vun đắp lãnh thổ và cách sống của em trai cô. Cô muốn tránh để bất cứ ai bên ngoài nhóm can thiệp vào đó, nhưng...
...Cô ta sắc sảo đến bất ngờ.
Kimi nhìn sang bên cạnh.
Mitotsudaira, Asama, và chính Kimi đều chia sẻ rất nhiều điều giữa họ và với em trai cô. Không phải ai trong số họ là người lãnh đạo. Họ chỉ đơn giản tiếp tục làm những gì mình muốn và sống đúng với bản chất của mình, và điều đó tình cờ trùng khớp và phù hợp với những gì em trai cô muốn.
Em trai cô hiện đang cố gắng thêm một thứ mới mẻ vào đó.
Cậu đang cố gắng thêm cô gái vốn là "hư vô" và có một kiểu cá tính độc đáo đó vào.
Tất nhiên, vì cá tính của cô ta không trùng khớp với bất kỳ ai khác, ai được ưu tiên hơn sẽ phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận vấn đề.
Nhưng...
"Chuyện này đang ngày càng lớn hơn. Đủ lớn để một băng nhóm buôn lậu game người lớn quốc tế có vẻ trở nên tầm thường khi so sánh."
Những giấc mơ của cậu đang lớn dần lên.
Và chúng mang lại cảm giác đặc biệt to lớn so với khi cậu từng muốn đánh mất tất cả.
"Nhưng em biết không, em trai ngốc?"
"Gì thế, chị hai?"
"Chừng đó chưa đủ để làm chị ngạc nhiên đâu. Ý chị là, chị có thể hiểu được chừng này. Chị đang nhìn xuống nó từ một điểm cao hơn nữa và nói 'Chỉ có thế thôi à?' đấy."
"Ồ ồ, vậy thì em phải nhớ mơ lớn hơn nữa mới được."
"Em sẽ làm gì?"
"Chà, ngày mai em sẽ bắt đầu một công việc làm thêm mới. Tiền tiết kiệm của em hết sạch rồi và từ giờ em sẽ chỉ mua game thôi."
Giấc mơ của cậu đột nhiên có vẻ thu bé lại, nhưng thế cũng tốt.
Nó có nghĩa là cậu có sự cân bằng.
Nên Kimi quyết định nói một điều cuối cùng.
"Em cần tìm cách cảm ơn Asama vì đã thanh tẩy tất cả những thứ đó. Chỉ cần đảm bảo cậu ấy không nhận ra là được. ...Được không?"
Nói rồi, Kimi đóng khung ký hiệu lại.
Cô bị bao quanh bởi bóng tối. Thế giới đen xanh ấy có vẻ đáng sợ.
Nhưng cô có thể nghe thấy tiếng thở đều đặn của những người bạn đang ngủ.
Và cô đã nghe thấy những lời của em trai mình.
"Thật đáng yêu."
Cô đặt tay lên ngực để giữ cho vô vàn cảm xúc không thoát ra ngoài và nhắm mắt lại.
0 Bình luận