
Chương 31: 『Người mẹ trong gia đình』
●
Nao nhìn xuống cảng ngoại giao của ngôi làng trải rộng bên dưới tầm mắt.
Nơi này chủ yếu dành riêng cho Murayama, là khu vực xử lý hàng hóa vận chuyển trực tiếp từ các quốc gia đang bị kiểm soát tạm thời. Là một nơi mà các nhân viên bộ phận máy móc như bọn họ, hay thậm chí là cư dân Musashi cũng hiếm có cơ hội và lý do để lui tới. Bản thân cô cũng nhớ là mình chỉ đáp xuống đây khi bảo dưỡng hoặc trong những lúc hạ cánh khẩn cấp mà thôi.
Chỉ là, nó rất rộng. Hiện tại, các vách ngăn dùng để triển khai rào chắn phòng thủ đang dựng lên theo từng khối, không có bóng dáng con tàu nào đang neo đậu. Tuy nhiên, ở phía bên ngoài vẫn chừa ra một khoảng không gian vuông vức rộng chừng hai trăm mét.
Đang có mặt ở đó, phía gần này là nhân viên phòng thủ.
Phía trong cùng là "Hi", thế nhưng, Hắc Vũ Thần lại đang tỏ ra khá ngoan ngoãn. Ở phía ngoài cảng này cũng có lắp đặt pháo phụ, nhưng nó cũng chẳng hề ngăn cản việc pháo kích vào An.
……Hẳn là vậy rồi.
「Trừ khi bị tấn công trước, còn không thì ưu tiên đàm phán với Musashi cấp Đặc (Toku) trở lên, ý là vậy sao?」
Từ trên chiếc tàu vận tải đã đi vào quỹ đạo hạ cánh một cách rõ ràng, cô cất tiếng.
「Fuku・Masa là con của Futa, Ka・Kiyo là con của Mary và Ten, Ka・Yoshi và Waki・An là con của Knight và Naruze, Kata・Katsu là con của Suzu và Toori, Hira・Naga và Kasu・Take là con của Asamachi, Mito và Toori.」
Thế nhưng, cô dừng ánh mắt lại nơi Hắc Vũ Thần.
「Còn cô, cô là con của ai đây, Hachi・Ko. ──Không, cô không phải con của bất kỳ ai ở đây cả. Tôi biết chứ. Cô là──」
Cô nói.
「Yuu. ──Đúng chứ?」
●
「Ta?」
Horizon nghiêng đầu thắc mắc. Thấy vậy, Asa quay lại với nụ cười tươi:
「À ừm, Horizon? Không phải chữ 'Ta' (タ) mà là 'Yuu' (夕) đấy. Với lại, nếu bổ sung thêm thì──」
「Fufu, Asama, cậu tsukkomi (bắt bẻ) cũng hay đấy, nhưng mà chuyện này chẳng phải hơi bị căng sao. Cũng giống như vụ con rơi của cậu ấy──」
Có chuyện gì vậy nhỉ, trong khi đang định bóc sàn nhà dùng làm tư liệu cho con mèo lấm lem vì cái từ khóa đầy sức nặng "con rơi", thì Asama nhìn về phía Sa. Murayama, cô ấy dừng ánh mắt tại đó và thốt lên:
「Masa! Không lẽ người ở đằng đó là……!」
・Thuốc lá nữ: 『À, đúng vậy. Ta hiểu đại khái rồi. Phải. Người ở trong con Vũ Thần Genbu kia chắc chắn là Yuu. ──Em gái ta, đứa đang ở trong con Suzaku này, là Yuu đấy.』
●
Ko thở dài giữa khung cảnh đồng quê trải rộng bên trong Genbu.
Giữ chiếc mũ rơm, cô quay lại phía sau, nơi đó có một ngôi nhà.
Một căn nhà đơn lẻ, có cái kho lớn để chứa nông cụ. Cửa nẻo đâu đâu cũng mở toang đầy phóng khoáng. Chắc là vì đang giữa ban ngày nên họ chẳng mảy may nghĩ đến chuyện có kẻ khả nghi ghé thăm.
Chỉ là, theo hướng nhìn của cô, trên sàn gỗ dưới hiên nhà có đặt một chiếc đĩa.
Bữa trưa đã được chuẩn bị từ lúc nào, có lẽ là cơm rang hay món gì đó.
Tuy nhiên, cô không bước tới đó.
Ngước nhìn lên bầu trời, nhìn lên khoảng không xanh thẳm chỉ có những áng mây lững lờ trôi, cô thốt lên những lời vừa hiện ra trong lòng:
「──Bị tìm thấy rồi sao.」
●
……Ra là kiểu đó sao.
E là "Hoa Viên (Avalon)".
Em gái của cô đang chìm sâu vào cơ cấu hợp nhất bên trong Suzaku. Trong trận chiến trước khi lên tàu Musashi năm xưa, con bé đã bị mất tứ chi và mong muốn được hợp nhất làm hệ thống khởi động của Suzaku.
Cô đã luôn cầu nguyện rằng một ngày nào đó thời đại sẽ phát triển để có thể chữa trị cơ thể ấy, nhưng nói về sự sống chết của em gái thì gần như là không rõ. Sự tồn tại ấy chỉ được xác định vào lúc diễn ra hải chiến Armada. Khi đó, em gái cô đã cho thấy mình vẫn còn ý thức trong trận chiến với Biyatsu, và...
「──Trong tương lai, nó sẽ được đưa vào "Hoa Viên" sao.」
●
「Đúng vậy ạ.」
Kata đáp lời. Bên trong sảnh của An đang nghiêng chín mươi độ. Ngồi trên sàn nhà giờ đã thành vách tường, cô khẳng định phán đoán của Musashi Đệ Lục Đặc (Toku) - Shi là chính xác.
「Đưa Ngoại Nhiên Bài (Hai) ra ngoại giới, bổ sung cho Địa (Chi), phục hồi thế giới. Khi nghĩ đến dự án đó, trong số người thân của các Mẹ đã có nhiều lý do đề cử các ứng viên khác nhau.
……Hachisuka-san, vào thời điểm đó, đã hồi phục ý thức, nhưng cơ thể vẫn chưa thể phục hồi từ trạng thái hợp nhất do khiếm khuyết. Tuy nhiên, điều đó có nghĩa là cô ấy đã có thể thông tin hóa bản thân──」
Lý do cô ấy tiến vào "Hoa Viên" là đây.
「Nếu từ trạng thái đó, việc tạo ra Ngoại Nhiên Bài Khí sẽ đạt hiệu suất tốt. Dù sao thì lưu thể cần thiết để hiện thực hóa cơ thể cũng đã được tính toán nhiên liệu, và khi bên trong "Hoa Viên" gặp nguy hiểm, cô ấy có thể đối phó bằng tốc độ phản ứng của Vũ Thần.」
●
Nao khẽ thở ra.
Tàu vận tải đã đáp xuống cảng. Các nhân viên phòng thủ ở đây được mở cửa hầm để cung cấp vật tư tiếp tế và thiết bị sơ tán, nhưng cô thì không xuống khỏi boong tàu.
Trên tay cô, thông tin về đối phương được gửi đến từ Đại biểu Ủy ban trưởng thông qua đài chỉ huy Musashino.
Hachi・Ko.
Đã mười hai tuổi. Cái tuổi cỡ Tiểu học bộ hay Trung học bộ, nhưng được tính là Cao đẳng bộ nhờ học vượt cấp.
……Lúc chui vào trong Suzaku, nó mới chừng ba tuổi thôi nhỉ.
Năm tháng đã trôi qua kể từ đó, nên nếu con bé bên trong Suzaku cũng lớn lên, thì có lẽ nó còn lớn tuổi hơn cả cô bé đang ở trong Genbu kia.
Rốt cuộc là sao đây.
Nhưng nhìn vào tài liệu trên tay, có một sự khác biệt rõ ràng giữa đứa em gái trong Suzaku và cô bé đang đóng vai kẻ địch ngoài kia.
Đó là tứ chi đầy đủ.
Cho đến giờ, nhìn dáng vẻ của Hachisuka, cô cũng cảm thấy đâu đó có sự gần gũi với nhóm mình. Nhưng lý do cô chỉ dừng lại ở suy nghĩ "chắc là cùng quê" là vì điều đó.
Cơ thể cô bé không có vết thương nào. Nhưng giờ thì cô cũng đã hiểu lý do.
「Nếu trích xuất từ Ngoại Nhiên Bài (Hai), thì khiếm khuyết tứ chi sẽ bị vô hiệu hóa sao?」
『Tes (Testament).』
Phải mất một khoảnh khắc cô mới nhận ra câu trả lời bất chợt đến từ Genbu.
Cô ngước mắt lên nhìn đối phương. Cô đang ở trên tàu vận tải. Tầm nhìn cao hơn Genbu một chút, nhưng vẫn có khoảng cách. Với sự chênh lệch độ cao đó, cô nói:
「Hình dáng nhỏ bé cũng là do vậy sao?」
『Tes., ──Khi trích xuất, tỷ lệ khiếm khuyết bị coi là tuổi tác và bị trừ đi. Chứ thật ra tôi là người lớn tuổi nhất đấy.』
Cái vẻ có chút ấm ức đó trông thật thú vị.
……Cái gì thế không biết, thật tình.
Kẻ địch mà cô hầu như không để tâm cho đến giờ, nay lại được xem như một thành viên trong gia đình.
Không thể phủ nhận được. Bởi vì,
「Nếu phủ nhận cô, thì cũng đồng nghĩa với việc phủ nhận con bé trong Suzaku, và cả nguyện vọng của tôi đối với nó nữa.」
『Là tồn tại khác biệt.』
Genbu chậm rãi nói.
『……Không giống nhau đâu.』
●
Ko bước vào bóng râm của cái cây gần ngôi nhà.
Giữa cánh đồng rộng lớn này, đây là nơi đáng quý tạo ra bóng mát giữa mùa hè.
Mùa thu lá khô rụng xuống, còn những quả mọc từ đông sang xuân tuy nhỏ nhưng lại mang đến vị chua đậm đà làm điểm nhấn.
Cô cũng thường chơi đùa với chị gái dưới gốc cây hay trên cây này. Tại nơi chốn ấy, dựa lưng vào thân cây, cô nói.
「Khác nhau.」
Tay cô, ngón nào cũng đủ, cả cánh tay, cả chân đều đầy đủ. Cơ thể khi chạm vào nách hay bụng cũng không bị lún sâu đến tận cổ tay, khuôn mặt cũng có đủ mọi thứ.
「Khác nhau mà.」
Không giống nhau. Vì vậy,
「──Không được đâu.」
●
「Không được sao.」
Nao đáp lại tiếng nói vọng ra từ trong Genbu.
Quả thật cô cũng nghĩ là không được. Nhưng trong trường hợp của cô, cái "không được" đó là cái không có lý do.
Hiện tại, thông tin và sự thật đang lẫn lộn, cô không biết phải làm gì cho phải.
Nên là "không được".
Không nên hành động khinh suất và nông nổi. Cô nghĩ rằng cái "không được" vì lẽ đó, dù có bị cho là vụng về thì cứ "không được" cũng tốt thôi.
Chỉ là, cái "không được" của Hachi chắc hẳn khác với cô.
Cô bé biết tất cả. Từ việc cô đến đây, cho đến cả những chuyện sắp xảy ra phía trước, cô bé đều hoàn toàn nắm rõ.
Từ góc nhìn đó mà hướng cái "không được" về phía này, hẳn cũng có phần khó nói. Hơn nữa nghĩ kỹ lại thì,
……Tính tổng ra thì cô ta còn lớn tuổi hơn mình sao?
●
・Horako: 『Cái này, nếu lạm dụng sự trẻ hóa của ngài Ta, chẳng phải có thể tạo ra trạng thái bất lão bất tử ở mức độ nào đó sao.』
・Thuốc lá nữ: 『Ngài Ta……』
・Asama: 『A-, tạm thời bỏ qua chuyện chăm sóc tinh thần cho Masa nhé. Ờ thì, cái này chỉ là thông tin về hình dáng trở nên trẻ hơn thôi, chứ trong Bài (Hai) vẫn chứa thông tin tương ứng với tuổi của linh hồn, nên tôi nghĩ nó sẽ có tác dụng làm trẻ mãi không già, nhưng kéo dài tuổi thọ thì không thể đâu.』
・Hiền Tỷ: 『Fufu, đại khái là nếu bất lão thì bên Đại (O) quan hệ cũng có thể xử lý được kha khá rồi, nên không cần dùng phương pháp rủi ro cao thế đâu.』
・Nabe-ya: 『Aaaaaaaa! Đã mất công định đi cửa sau để hỏi chi tiết từ Jitsu, mình đã nghĩ thế mà!』
・Phó hội trưởng: 『Đừng có hễ thấy đang ở phía Kanto là định thực hiện hành vi ly phản chứ……!』
●
Sao đây nhỉ, Nao thầm thì trong lòng.
Cô cũng chẳng biết nói gì trước tình huống này.
Nếu có thời gian thì chắc sẽ nghĩ ra nhiều điều, nhưng gấp gáp quá, và chắc hẳn Hachi cũng đã giác ngộ rồi.
Không phải con cái của bọn họ, mà là hình dáng tương lai của người thân cận. Việc hình dáng đó trở nên nhỏ bé thì cũng đáng suy ngẫm, nhưng mà,
「──Dù nói vậy, nhưng nếu tôi bỏ chạy khỏi đây thì cô tính sao?」
『Trường hợp đó, tôi sẽ tìm cơ hội đi cứu những người khác.』
「Thế thì thà trốn ở dưới kia còn hơn. Phó mặc cho người khác ấy.」
『Không thể được.』
Nghe giọng nói qua loa phóng thanh của Genbu, cô gật đầu.
「Mà, ừ, không thể được thật. ──Đúng thế.」
Sau khi nghe câu chuyện đó, chuyện không đi xác nhận là điều không thể xảy ra.
Bọn họ đã gặp nhau từ trước khi mọi chuyện trở nên như thế này rồi.
「Suzaku.」
Cùng với lời nói, phía sau lưng cô xuất hiện chuyển động.
Tấm bạt nằm úp ở giữa boong tàu cuộn gió đứng dậy. Khối cơ thể khổng lồ được che giấu bằng vải bạt chống mưa để không bị phía An phát hiện, giờ đây đang trỗi dậy.
『Suzaku ư?』
Sự nghi ngờ của Hachisuka cũng đúng thôi. Suzaku trong trận chiến tại Kinh (Kyo) ngày hôm qua đã bị phá hủy phần lớn Tứ (Shi), Phi (Hi) cũng tương tự. Tuy nhiên,
「Musashi đã vứt bỏ các bộ phận ở nhiều nơi để giảm trọng lượng và vận chuyển đi đúng không? Trong số đó, bộ phận máy móc và ban bảo dưỡng cũng được đưa ra ngoài, nhưng có nhiều thứ cồng kềnh khó mang đi lắm. Thế nên là, những thứ chiếm diện tích ấy, bọn này đã gom lại và quyết định dùng cho hết trong trận chiến này.」
Xé toạc tấm bạt từ bên trong và vứt ra ngoài, đó đích thực là Suzaku.
Nhưng hình dáng của nó đã khác.
「Những phần nào dùng linh kiện dự phòng của Suzaku được thì giữ nguyên, nhưng những chỗ bị khiếm khuyết thì đã được thay thế bằng linh kiện còn lại từ "Nghĩa (Gi)" của Hội trưởng học sinh Sato.」
Tứ (Shi) và Phi (Hi) chính là những phần đó. Vốn dĩ thiết kế được tận dụng lại, nên phía bộ phận máy móc đã điều chỉnh tạm thời để khớp chúng lại với nhau, nhưng,
……Có vẻ Suzaku cũng đang chuyển động mà không gặp trở ngại gì.
Vậy thì quyết định rồi. Để Suzaku vươn tay ra đón lấy mình. Còn lại thì đơn giản thôi.
「Có không được hay không, để từ giờ rồi quyết định. ──Yuu.」
Đứng trên vai Suzaku, cô tuyên bố.
「Đi nào, Địa (Ji) Suzaku……!」
●
Kiyo nghe thấy tiếng rền vang xuyên qua bầu khí quyển.
Một âm thanh quen thuộc. Hình như đây là âm thanh cô đã nghe thấy nhiều lần trong trận chiến Bitsu.
「Hachi-sama đã bước vào chiến đấu rồi sao.」
Trên Musashi này, tại một số địa điểm, các trận chiến đã bắt đầu.
Không chỉ cuộc đụng độ giữa vũ trang đoàn Haneda và vũ trang đoàn Musashi đã diễn ra từ trước, mà các thành viên của Jitsu cũng đã bỏ qua Kata đang đợi ở An để bước vào trạng thái chiến đấu với đối thủ mà mình tìm kiếm.
Cô cũng vậy.
「──Vậy thì.」
Tàu số 3 bên Tả (Sa) của Musashi. Có lẽ nên gọi là đại lộ bên Hữu (U). Khu vực có thị trấn đã bị tách bỏ, và tại phần boong tàu làm rìa mép đó, cô đối mặt với những người lẽ ra là cha mẹ mình.
Đến đây, cô đã lặp lại việc đánh vài chiêu rồi bị chạy thoát, nhưng giờ sẽ không để thoát nữa.
Đối phương chắc cũng vậy. Biết được hoàn cảnh của bên này mà còn bỏ mặc được thì,
「Mary-dono!」
Tên Ninja bế thốc mẹ lên, định bỏ chạy.
……Đến nước này mà còn……!
Theo phản xạ, một nụ cười kỳ quặc thoáng hiện trên môi, con người ta khi giận dữ lên đến đỉnh điểm thì sẽ mất kiểm soát sao.
Cô phóng ra một thanh Caledfwlch, dùng thanh còn lại gia tốc để chặn đầu,
「Không thoát được đâu……!」
●
Bị nhắm vào bằng ném Thần Cách Vũ Trang là trải nghiệm lần đầu tiên đối với Ten.
……N-Ném là được phép sao degozaru!?
Tuy nhiên nghĩ kỹ lại thì Vương Tứ Kiếm Nhất Hình (Ex. Colebrand) cũng bay đi rồi bay về ngay nên không tính. Con gái mình sử dụng Vương Tứ Kiếm (Excalibur) giỏi thật, chắc là vậy.
Chỉ là, thái độ của đối phương rõ ràng đã thay đổi so với lúc trước.
Cho đến giờ vẫn là kiểu đuổi theo và giao chiến, nhưng mà,
「Đó……!」
Không chỉ chặn đầu bằng gia tốc của Caledfwlch, cô bé còn tung ra đòn ngăn chặn đường rút lui.
Việc nhảy qua thanh Caledfwlch bị ném cắm phập xuống sàn tàu là điều dễ dàng. Mary trong vòng tay cũng đã quen với những cử động kiểu này, còn chỉnh lại cái khăn quàng cổ bị lệch của cậu.
……A, mặn mà ghê (An)……!
Ngay khi vừa nghĩ thế. Một phát chém của Kiyo lao tới nhắm thẳng vào mặt.
Đó là một đòn nghiêm túc không chút do dự.
●
・Kin-Maru: 『Á-, ăn lưỡi (Nin) từ Shyu rồi hả──』
・● Họa: 『Bị ghét đến mức đó thì ông bố này sống sao đây.』
・Asama: 『Ten-kun, cậu định làm màu nhưng lại thành ra bị nguyền rủa bảy đời rồi kìa?』
・TenZO: 『Tất cả đều chính xác degozaru, nhưng mà không phải tại tại hạ của bây giờ đâure—u?』
●
……O (Ngự) này, kiếm thuật cũng ra trò đấy chứ degozaru……!
Nhìn từ cảm giác và ký ức của Tenzou, thứ có thể đối chiếu quả nhiên là kiếm thuật của Mary.
Chân thực, chính xác và không thừa thãi.
Ngay lập tức rút thanh kiếm cắm trên sàn, hai tay lăm lăm Caledfwlch, thế nhưng chúng được vung về phía này không chút sơ hở,
……Nhanh quá!
Là Cơ (Ki).
Có cả việc gia tốc tức thời của Caledfwlch cộng thêm vào, nhưng bộ hỗ trợ lực của vỏ cơ động đã chống đỡ cho cú đạp của phần thân dưới, làm cho việc sử dụng song kiếm trở nên chắc chắn.
Ra là vậy, cậu đã hiểu về chuyện Vương Tứ Kiếm Nhất Hình.
Vương Tứ Kiếm được chia làm hai, nếu Mary sử dụng bằng cả hai tay, thì sẽ thành kiếm thuật mà Kiyomasa đang sử dụng.
Điều đó có nghĩa là, ở thế giới nơi Kiyomasa sống, Mary đã có thể sử dụng thành thạo Vương Tứ Kiếm Nhất Hình khi chia làm hai.
Nếu vậy thì,
「────」
Cậu nghĩ. Bên cạnh Mary-dono mà O (Ngự) này ngưỡng mộ, không có sự hiện diện của tại hạ degozaru nhỉ.
●
・Ukii: 『Chợt thắc mắc là, Ten, vụ tỏ tình thất bại bị Yêu (You) chém chết, chẳng phải sẽ là một cái kết có hậu hơn so với chết trong trận quyết chiến cuối cùng sao?』
・Gin Lang: 『Không, nếu thế thì đứa trẻ sẽ không được sinh ra đâu các chị biết không? ……Em nghĩ thế, nhưng mà, ở tương lai thì chỉ cần một sợi tóc là sinh được rồi nhỉ. Vậy thì cách đó có khi lại tốt hơn đấy ạ.』
・Ta: 『Tenzou, tốt quá rồi ha. Chết ở đâu (Doko) thì con mày cũng được sinh ra mà. Không cần save cũng Đại (Dai) cát nhé!』
・TenZO: 『Không, cái đó thì, tức là Mary-dono đã yêu thương tại hạ sâu sắc cho đến tận giờ phút tỏ tình, là được degozaru! Nhân tiện tin nhắn thì chỉ skip phần của Mary-dono thôi, còn khỏa thân hay Ngoại (Ge) thì thiết lập nonstop degozaru nhé!』
・Horako: 『Vậy Asama-sama, ghi vào biên bản là Tenzou-sama đã bị chém chết trong biên niên sử Anh Quốc nhé.』
・Asama: 『……Ten-kun, sao cậu lại thích tự ngược đãi bản thân kiểu đó thế.』
・TenZO: 『Hôm nay (Kyou) là ngày tập trung hỏa lực degozaru nhỉ!? Nhỉ!?』
●
Kiyo nhận ra đòn tấn công của mình không trúng tên Ninja.
Không. Không phải là không trúng.
……Không tới!?
Đã bị nhìn thấu. Cho dù cô có dùng Cơ (Ki) để hỗ trợ lực, thì sải tay cũng chẳng dài ra, khoảng cách bước chân cũng chẳng thể nào dài hơn chiều dài cơ thể được.
Từ những thước đo cơ thể đó, vị trí đòn tấn công đến đã bị nhìn thấu. Đây là,
……Hắn biết kiếm thuật của O (Ngự)!?
Cô nghe nói Mẹ chỉ bắt đầu dùng song kiếm từ sau trận quyết chiến cuối cùng. Vậy thì kiếm thuật này đáng lẽ phải là ẩn số đối với đối phương, nhưng mà,
「Tại sao chứ……!」
Không tới được. Tên Ninja lại còn hạ thấp người để không làm vướng Mẹ đang được bế trên tay, hoặc xoay lưng để chọn vị trí.
Cảm giác bị trêu đùa dâng lên, nhưng việc Mẹ thi thoảng lại nhìn mình dò xét mới thật đau đớn.
Cô đang khiến người mà mình không muốn làm lo lắng nhất phải lo lắng. Nguyên nhân quả nhiên là,
「Là ngươi……!」
Và thế là, cô tung ra đòn tấn công chỉ có thể thực hiện với Caledfwlch. So với Vương Tứ Kiếm Nhất Hình (Ex. Colebrand) và Nhị Hình, Caledfwlch là dạng Thương. Do đó đòn tấn công tối đa mà Mẹ chưa truyền lại là,
……Đâm……!!
Không chỉ đơn thuần là đâm tới. Nếu thế thì chẳng khác gì cú đâm của trường kiếm. Để tận dụng sải dài mà không hy sinh tốc độ, cô xoay lưỡi kiếm của cả hai tay từ trái phải ra phía sau, kết nối Caledfwlch sau lưng thành một thanh duy nhất, và,
……Máy gia tốc!
Dùng đà của máy gia tốc hơn là sức lực (Lữ), cô vung Caledfwlch ra phía trước và phóng đi.
Mục tiêu là tấm lưng của tên Ninja đang định bỏ chạy.
Như để thỏa mãn nguyện vọng của cô, lưỡi kiếm xé gió lao đi.
●
「Nhắm thật luôn degozaru!」
Ten cảm thấy ớn lạnh trước phát bắn của Kiyo. Dù sao thì đòn tấn công của cô bé quá sức toàn tâm toàn ý,
……Cái đó, nếu bên này né được thì chẳng phải sẽ không thu hồi lại được sao degozaru!?
Có lẽ là dùng sức mạnh của Cơ (Ki) để cưỡng ép kéo lại được.
Nhưng mà đòn tấn công và mục tiêu của bên kia tệ quá. Giữa lưng là vị trí mà dù né sang hướng nào cũng phải né hoàn toàn. Hơn nữa cậu đang bế Mary nên chuyển động của lưng sẽ là chậm nhất. Thêm vào đó, điều tệ hại hơn nữa là,
……Nhanh!
Đòn đánh từ máy gia tốc là thứ chẳng liên quan gì đến kiếm thuật của Mary cả.
Dù dùng như thương, bình thường người ta cũng đặt vị trí cầm ở gần giữa cán. Đằng này lại dùng đến tận cùng phía đốc kiếm, thì phát bắn được tung ra xét về phân loại đã gần như pháo kích.
Trường hợp này phải làm sao đây, ngay khoảnh khắc suy nghĩ đó. Ánh bạc lóe lên trong tầm mắt.
Động tác nghênh chiến bật ra từ ngay vai cậu.
●
Tiếng va chạm đanh thép vang lên, tia lửa bắn tung tóe.
Là Kiyomasa.
Cô ta vẫn nắm chặt đốc kiếm Caledfwlch bằng tay phải, nhìn chằm chằm vào điểm đến của ngọn thương.
Ở đó, có một bức tường. Trên bức tường phòng thủ có thể gọi là tấm bảng bạc ấy, có treo những món đồ trang trí bằng vàng.
Vương Tứ Kiếm Nhất Hình.
Thứ có thể gọi là khởi nguồn của Thánh Kiếm đang cắm phập xuống sàn tàu, chặn đứng Caledfwlch.
Không chỉ có thế.
Là Mẹ. Mái tóc tết vàng buông xõa trên bộ đồng phục Viễn Đông, tay nắm cán Vương Tứ Kiếm Nhất Hình (Ex. Colebrand), Người đang đứng đó.
Đặt tên Ninja ra sau lưng, Mẹ chậm rãi rút Vương Tứ Kiếm Nhất Hình khỏi mặt sàn.
Thế là Caledfwlch nghiêng đi, chực đổ xuống, nên cô vội vàng nắm lấy cán kéo lại.
Và khi nhìn về phía Mẹ,
……A.
Mẹ đang khẽ nhíu mày nhìn cô.
Nhìn thẳng.
Mẹ vẫn thường nói. Khi nhìn đối phương, hãy nhìn thẳng vào mắt họ. Cô vẫn luôn làm theo lời dạy đó, nhưng ánh nhìn của Mẹ lúc này quá mạnh mẽ, khiến cho,
「──Nhìn vào đây.」
Mẹ nghiêm nghị nói. Có lẽ Người đã nhận ra cô đang chùn bước.
Tiếp đó, Người hít một hơi. Khẽ cụp mắt, gật đầu một cái, tay phải nắm nhẹ Thánh Kiếm,
「Được chưa ạ……?」
●
Ten nghe thấy Mary, tay cầm Vương Tứ Kiếm Nhất Hình vung vẩy như cái xẻng lật trứng, mắng (Quở) Kiyo như thế này.
「──Con đang làm cái gì với O-san vậy hả!! Vung vẩy thứ nguy hiểm như thế, lỡ cả hai bị thương thì làm sao!!」
●
・Kin-Maru: 『Xin lỗi, nãyém tí nữa là rớt thật vì Hắc Nương (Schwarz Fräulein).』
・● Họa: 『Chế, chết tiệt, tại sao tôi lại phải đi tranh giành quyền kiểm soát bầu trời chứ! Còn có việc khác quan trọng hơn nhiều mà……!』
・Musashino: 『Xin lỗi Naruze-sama, việc quan trọng để sau khoảng việc quan trọng tiếp theo cũng được, hiện tại xin hãy lo phần quyền kiểm soát bầu trời trước đã ạ. ──Hết.』
・TenZO: 『Cơ mà Mary-dono, cảm giác như đi trước thời đại hơi bị xa degozaru.』
・Hiền Tỷ: 『Kukuku, thứ Mary đang vung vẩy không nguy hiểm sao?』
●
Cảm phục trước độ lượng hay là độ liều, nhân tính và tấm lòng bao dung của vợ, nhưng mà Tenzou thấy Kiyomasa trước mặt hơi bị đáng sợ.
……Cái này, nếu con bé thẹn quá hóa giận (nghịch gi) rồi power up lên thì biết làm thế nào degozaru đây.
Nghĩ đến tình huống vạn nhất, cậu lập tức tính kế cắp Mary chuồn lẹ. Chắc là so với backdash (lùi về sau) thì chạy về phía Kiyo rồi lướt qua nhau sẽ an toàn hơn, đang nghĩ như vậy thì,
「Tại sao chứ……」
Kiyomasa kéo Caledfwlch lại, rồi nhìn về phía Mary.
Đồng thời. Nước mắt trào ra từ khóe mắt cô bé, rồi tuôn rơi lã chã,
「Tại sao, O (Ngự) lúc nào cũng bao che cho người đó vậy……!? Đến phút cuối cùng, cũng chỉ để lại lá thư và cái mũ đó rồi bỏ đi……!」
Cô bé nói.
「Mẫu thân không hiểu là Người đã bị người đó làm cho bất hạnh sao……!」
●
……A, thật tình.
Ten đồng tình với Kiyomasa.
Quả thật mình đã làm điều đó với Mary, bị nghĩ như vậy cũng không còn cách nào khác.
Dù là trẻ con, nhưng nhìn từ bên ngoài thì đúng là như vậy. Nhưng mà,
「────」
Kiyomasa hạ thấp người. Cô bé tách Caledfwlch sang hai bên, cúi mặt xuống để nước mắt rơi, rồi mở miệng,
「──Vì thế ta sẽ ngăn lại!!」
Hét lên, phó mặc cho sức mạnh của Cơ (Ki), Kiyomasa lao tới.
●
Phải ngăn lại thôi, Kiyomasa nghĩ.
Đến đây, bị sự phẫn nộ và cơn giận dữ cuốn đi, cô đã bộc lộ những cảm xúc khó coi của mình, nhưng cô cảm thấy chừng đó là đủ rồi.
Nếu khóc mà không hiểu, thì người Mẹ này, vẫn chưa phải là Mẹ của mình.
Hiện tại phải rạch ròi đến mức đó, nếu không thì chỉ có mình là phí công vô ích.
Giải quyết xong mọi chuyện rồi hiểu nhau sau cũng được mà, cô tự thuyết phục bản thân như vậy.
Vì thế,
……Xin lỗi.
Trong thâm tâm, cô cúi đầu trước người Mẹ trước mắt và hình bóng người Mẹ trong ký ức.
Trong hiện thực cũng hạ thấp người để bắt đầu chuyển động, nhưng,
「……Hự!」
Từ đòn đánh bên trái khi đứng dậy, cô tung đòn tấn công vào tên Ninja.
●
Ten đã đọc được đòn tấn công của Kiyo.
……Là đâm degozaru!
Qua trận giao chiến vừa rồi, hẳn cô bé đã hiểu kiếm kỹ của Mary không có tác dụng với bên này. Vậy thì ở đây sẽ là đòn tấn công của Caledfwlch dạng Thương.
Đến rồi. Lại là một phát nhắm vào cổ từ dưới lên.
Trong cú đâm thẳng tắp hơn là sắc bén ấy, kỳ lạ thay cậu vẫn cảm thấy hình bóng Mary. Nếu có cái gọi là trường phái, thì trong đường kiếm của Kiyomasa, mọi chuyển động đều chứa đựng Sở (Sho) của Mary với tư cách là một người mẹ.
……Thú thật, nếu có bị giết thì bị giết bởi kiếm thuật này cũng tốt degozaru ha.
Cảm giác như thế thì phần nào đó có thể chấp nhận được, nhưng suy nghĩ này có vẻ không may mắn lắm nhỉ.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ngửa người ra sau để né cú đâm của lưỡi kiếm đơn.
「T」
Lợi dụng động tác ngửa người ra sau, cậu thực hiện một cú lộn vòng ra sau thu người nhỏ lại.
Vì dưới chân, lưỡi kiếm Caledfwlch từ bên trái đang quét tới.
Đòn tấn công đồng thời từ hai tay.
……Tuyệt vời!
Cậu nghĩ vậy là vì đòn tấn công của cô bé không phải là chuỗi liên hoàn (combination) mà là đồng thời.
Thông thường. Dù nói là tấn công thuận cả hai tay, nhưng ít người có thể dùng cả hai bên trái phải cùng lúc. Vẫn thường phải có thứ tự như những động tác riêng biệt, và làm như vậy mới có thể dồn ép kẻ địch bằng hai phía trái phải.
Nhưng của Kiyomasa thì khác.
Đối với bên này, cô bé tung ra đòn tấn công thượng đẳng và hạ đẳng cùng lúc, hòng cắt đứt động tác né tránh.
Cả trên cả dưới đều là thật. Không có cái nào là mồi nhử cả.
Nếu cúi xuống dưới, hay né sang trái phải, thì ngay từ lúc bắt đầu đã bị chém vào chân rồi.
Vì thế cậu né đòn bên dưới bằng cách lộn ra sau trong khi vẫn giữ động tác né đòn bên trên.
Nhảy lên một cách vụng về là không được. Caledfwlch khi ở dạng lưỡi đơn thì là Phiến (Kata), nên,
「Ô……!」
Lưỡi kiếm xoáy vào khi đâm tới, phần lưỡi liềm hướng về phía này lao đến.
Chóp mũ bị cắt xéo một đường,
……Thao tác đến mức này cũng làm được sao degozaru!
●
・Ta: 『Thiệt hại lớn cho bản thể của Tenzou!』
・Horako: 『Nói thế chứ nếu từ chỗ cắt của cái mũ mà máu phun ra thì kinh dị lắm nhé.』
・Hiền Tỷ: 『Fufu, Asama thử nhìn vào Khung hiển thị (Sign Frame) chút xem. Shu đang làm chuyện kinh khủng kìa.』
・Asama: 『C, Cánh bên này đang trong tình trạng đối mặt căng thẳng với quan hệ gia đình tương lai đấy ạ……!』
●
Chắc chắn đám Ngoại (Ge) kia đang nói gì đó, nhưng đối với Ten thì tạm thời ưu tiên né tránh.
……Chỉ né thôi thì chắc xoay sở được degozaru nhỉ……!?
Ngay khoảnh khắc nghĩ vậy.
Cảnh tượng hai Phiến (Kata) đồng thời bị kéo vào trung tâm hiện ra giữa tầm nhìn.
Kiyo đã chui vào bên dưới Caledfwlch, và kéo cả hai lưỡi kiếm về.
Động tác chính xác không phải do sự kiểm soát của Cơ (Ki). Hẳn là do kiếm kỹ của cô bé. Nhưng đối mặt với nó, cậu nín thở trước chuyển động này.
……Chết dở……!
Dù đã đọc trước việc bị đâm, nhưng cậu chưa đọc được động tác vung ngược để kéo về.
Và lưỡi kiếm bị kéo về này đang hướng mũi nhọn vào mặt cậu.
Trung tâm tầm nhìn bị chiếm đoạt bởi mũi thương.
Kiyomasa khuất sau bóng của lưỡi kiếm.
Ngay sau đó lực ập đến.
Kiyomasa đã chui qua dưới thanh Caledfwlch đang được kéo về và lao vào.
●
Kiyomasa tin tưởng vào bộ vỏ cơ động.
Trong trận chiến với Ni, giáp tự động ở hai vai và hệ thống hỗ trợ cánh tay đã bị Mệt (Hi) và hư hại.
Nhưng phần chân thì khác.
Dù có mệt mỏi, nhưng nhờ bảo dưỡng mà sự vận hành được đảm bảo, hơn nữa nhờ trận chiến với Niwa mà đã được "Làm quen (Narashi)" đầy đủ.
Chân di chuyển thế nào cũng không có chút vướng víu hay tiếng ồn nào,
……Toàn lực cơ động!
Đối thủ là Ninja.
Bên này là Samurai sử dụng vỏ cơ động.
Nếu va chạm trực diện, dù có trợ lực phần chân cũng không lại được về tốc độ và sự linh hoạt. Nhưng nếu cướp đi tầm nhìn của đối phương và lao vào bất ngờ thì sẽ thế nào.
Câu trả lời đang ở ngay trước mắt.
Vào bụng tên Ninja đang định lùi lại,
「Giáp vai trái!」
Với động tác vung tay trái, cô vung luôn tấm giáp phía trước nhờ vào cánh tay máy.
Shield Attack (Đòn tấn công bằng khiên).
Ngay khi nghĩ là đã tung ra, chấn động truyền tới.
Trúng rồi.
Trong tầm nhìn, cùng với tiếng va chạm, khớp của cánh tay khiên phát ra tiếng động cơ chịu sốc, hình dáng tên Ninja đối diện bị hất bay về phía trước bên phải,
「Ten-sama!」
●
Kiyo vẫn bình tĩnh.
……Chưa hết đâu!
Khoảnh khắc Mẹ dõi theo hình bóng tên Ninja bị thổi bay vào phía Trong (Uchi). Cô vung tay phải ra sau lưng.
Dùng ngón trỏ và ngón giữa tay phải kẹp chặt mũi Caledfwlch đang ở trạng thái bị kéo lùi ra sau và ném đi. Sử dụng trợ lực cánh tay, cô ngăn đà quay về của Trường (Naga), và ngược lại kéo nó về phía mình.
Rút thanh Caledfwlch lướt qua bên Phải (Migi) ra phía trước, kẹp chặt bên nách phải.
Khoảng cách đến chỗ tên Ninja bị thổi bay là khoảng hai mươi mét. Đối phương rơi xuống bằng lưng, và đang định đứng dậy.
Quả nhiên là Đệ Nhất Đặc (Toku) của Musashi. Cú đánh cỡ đó không làm hắn chùn bước được. Vậy thì,
「Kết thúc đi Caledfwlch!!」
Hét lên, cô giáng một đòn quang kích về hướng chính diện.
●
Cho phép bản thân phán đoán tức thì, Mary chuyển đổi bản thân.
Giống như lúc đó. Giống như lúc chém ba trăm người và cho là đúng.
Nếu có giác ngộ chấp nhận tất cả, thì mọi phán đoán đều trở nên khả thi.
Nhớ lại quyết định năm xưa, cô hành động.
Quang kích của Vương Tứ Kiếm Nhất Hình (Ex. Colebrand), giáng vào con người. TS2H (Cú Homerun Tenzou-sama Yêu Yêu) thì chậm quá. Thứ cần thiết chắc chắn là TS2, nhưng không phải vung hết sức, mà là một phát chính xác,
「Xuyên phá……!」
Một đòn đâm, bắn ra như một cú phản đòn (counter) lại Caledfwlch.
Vừa quay người lại vừa đạp tới trước, như thể dốc toàn thân lên,
「──!!」
Bắn.
●
"An", đọc được bầu khí quyển trên bầu trời vịnh Đại (Oo), đảm bảo việc di chuyển song song với Musashi đang hướng quỹ đạo về phía Bắc.
Hiện tại, bên dưới là biển. So với khi có mặt đất, hành vi của con tàu có thể tự do hơn.
Tuy nhiên, người nhận được ân huệ của sự tự do là phía Musashi, còn bên này bao gồm cả tư thế nghiêng chín mươi độ, chỉ toàn là bất lợi chồng chất.
……Có nên dùng Khiên (Ken - Dây kéo) để cố định Musashi không nhỉ.
Nếu nắm lấy, giữ cho không rời ra thì sẽ nhàn hơn nhiều. Nhưng đối với Musashi đang cố gắng tách ra, dây kéo đòi hỏi lực giữ sẽ tiêu tốn công suất hơn bình thường, và vốn dĩ nếu dây kéo bị phá hủy thì sẽ gây trở ngại cho sự cơ động liều lĩnh sau này.
Kế hoạch cũng giống như là vô kế hoạch vậy, trong khi đang nghĩ những điều như thế, ánh sáng lọt vào tầm mắt.
Có chuyện gì vậy, chưa kịp nghĩ thì Hira nhíu mày.
「Caledfwlch của Kiyo và Vương Tứ Kiếm Nhất Hình (Ex. Colebrand) của mẹ cô ấy đã va chạm quang kích!」
「Trong trường hợp đó, bên nào sẽ thắng. ──Shaja!」
Vâng, Hirano gật đầu.
「Thấy rồi đấy, kết quả ấy.」
●
Phải, câu trả lời đã thấy rõ, Hirano xác nhận.
Chiến trường. Ánh sáng Mạc (Baku) nổ tung ngay phía trước đã làm ngưng đọng bầu không khí của toàn bộ nơi giao chiến.
Cho đến giờ, trong bầu trời, chồng lên tiếng pháo kích và tiếng rào chắn phòng thủ vỡ vụn là vô số những âm thanh vang vọng. Đó là tiếng bước chân hay cử động của con người, tiếng trang bị va vào nhau, hay tiếng vũ trang của họ tạo ra.
Nhưng giờ đây, trên Musashi và Azuchi, ngoài những âm thanh tạo ra từ đài chỉ huy hay kiểm soát pháo kích, mọi âm thanh khác đều biến mất.
Cả Caledfwlch và Vương Tứ Kiếm Nhất Hình đều là vũ trang có sức hủy diệt cấp đô thị. Nếu một phát của chúng va chạm và nổ tung, thì kẻ thắng cuộc còn lại ở đó sẽ là ai.
Nhìn xem.
Ai cũng ngoái nhìn, nhưng nơi có thể thấy sớm nhất là từ trên cao.
Sân thượng đài chỉ huy Azuchi. Đối với phe Haneda, ngoại trừ những kẻ đã bố trí trên Tả (Sa), thì đây là vị trí có thể xác nhận chính xác và gần nhất.
Và rồi ánh sáng tan đi.
Điều đầu tiên nhận ra là tàu sau bên tả ngạn của Musashi. Sàn tàu ở phía Trong (Uchi) đó, bề mặt đã bị bóc tróc một mảng lớn.
……Là sức ép vụ nổ nhỉ.
Lớp bề mặt bị tách bỏ, dù nhận vào vài tín hiệu nhiễu, nhưng cũng đang lấp dần cái hố mở ra trên sàn tàu.
Ánh sáng.
Trên cánh đồng bị xé toạc được chiếu sáng bởi tàn quang đang bay lượn và rào chắn phòng thủ, có hai cái bóng.
Một cái bóng đứng, và một cái bóng ngã.
「……Thành ra thế rồi sao.」
Cô buột miệng lẩm bẩm.
Phía trước tầm mắt, những cái bóng hiện ra. Người đang đứng là,
「Kiyo, ……là mẹ của cô đấy.」
Và trước mắt người đó, ở vị trí cách khoảng mười lăm mét, Cơ (Ki) màu trắng đang nằm đó.
Là Kiyomasa.
Cô bé, không cử động.
●
"An" vội vàng kiểm tra tình trạng của Kiyomasa qua phần tử thị giác của Azuchi.
……Tình trạng là──.
Nhận ra là Kiyomasa đang cử động. Dù run rẩy, thở dốc, nhưng cô bé đang cố gắng đứng dậy.
Caledfwlch không còn trong tay cô bé. Đối diện, Vương nữ Anh quốc vẫn đang thủ thế Vương Tứ Kiếm (Excalibur).
Cái này là,
「Phán đoán Kiyomasa-sama đang gặp nguy hiểm! Cần viện trợ gì đó! ──Shaja!」
Nếu có Mitsu ở đây thì có thể dùng Đại Tội Vũ Trang (Logismoi Oplo) rồi. Nhưng,
・848: 『A-! Xin lỗi! Hiện tại, đang bận sắp xếp tàu vận tải để đảm bảo cho ngài Tả (Sa)!』
Người này, lẽ ra là người chịu trách nhiệm hiện trường mà lại không làm công việc hỗ trợ sao.
Chỉ là, một giọng nói bất chợt vang lên.
Là Hira. Cô ấy gật đầu một cái, rồi cất lời.
「Đứng lên nào, Kiyomasa.」
Nghe thấy.
「──Nếu cô đứng dậy, thì cô sẽ thắng.」
●
Mary đang nhìn thấy điều đó.
……Cái này là──.
Mười mấy mét phía trước, Kiyomasa bị thổi bay do uy lực của hai thanh Vương Tứ Kiếm nổ tung vào nhau.
Thú thực, cô cảm thấy có lỗi. Cô hiểu cô bé đã ngưỡng mộ mình, một người mẹ chưa thể gọi là xứng đáng.
Vì vậy cô đã nhắm vào điểm sát nút.
Thứ cô bắn vào không phải là cô bé, mà là Caledfwlch.
Thời điểm phát bắn quang kích trùng khớp với Vương Tứ Kiếm Nhất Hình (Ex. Colebrand) của mình. Mục tiêu cũng thẳng tắp giống như mình, cô đã quyết định như vậy. Nếu không có sự quyết đoán như thế thì không thể tung ra đòn phản công (counter).
Đúng như dự đoán, Kiyo đã bắn tới.
Do đó cô đã tung đòn phản công, giáng TS2T (Cú đâm Tenzou-sama Yêu Yêu) vào.
Uy lực trúng đích, nhưng bên này chiếm ưu thế. Không hiểu tại sao, nhưng chắc chắn cô cảm thấy trong đòn đánh của đối phương "không có cốt lõi".
Kết quả là, sức ép vụ nổ cũng bay về phía đó, Kiyomasa ngã gục, còn bên này vô sự, nhưng mà,
「Kia là……」
Theo quan sát, Kiyomasa cũng không bị thương.
Hứng chịu sức ép vụ nổ và bị thổi bay, nhưng cơ thể và trang bị không có hư hại hay vết thương nào. Có lẽ do bị bật lại bất ngờ nên trang bị chưa kịp điều chỉnh, và cơ thể bị chấn động mà thôi.
May quá, cô vừa nghĩ thế thì đồng thời nghi vấn ập đến. Nếu mình nhận đòn vừa rồi, liệu có thể vô sự như vậy không.
Không, mình chắc chắn chịu được. Bởi vì,
「Vương Tứ Kiếm Nhất Hình.」
Nó sẽ bảo vệ cô với tư cách là Thần Cách Vũ Trang. Nó là lưỡi kiếm như vậy. Nhưng trường hợp của Kiyomasa thì sao, ngay khi nghĩ đến đó.
Từ trong bụi sáng đang tan dần giữa hai người, cô nhìn thấy một vật.
Trên đầu Kiyomasa, và ở vị trí ngay trước mắt, có một vật đang từ từ xoay tròn và hạ xuống.
Cô biết đó là cái gì.
Vương Tứ Kiếm Nhất Hình phát ra tiếng cộng hưởng.
「──Caledfwlch.」
Thanh Trường (Naga) mà cô tưởng mình đã bắn hạ, đang nổi lên như để bảo vệ Kiyomasa, sừng sững đứng đó.
●
「Caledfwlch……?」
Kiyomasa vừa gượng dậy, vừa nhìn trân trân vào nó.
……Chuyện gì thế này?
Cho đến giờ, Caledfwlch chỉ đơn thuần là một món vũ trang. Dù được gọi là Thần Cách Vũ Trang, nhưng chưa bao giờ nó tỏ ra có ý chí, cũng chưa từng tự ý chuyển động.
Đây là sự thật đã nảy sinh từ khi chế tạo.
Người ta nói rằng khi kết hợp Vương Tứ Kiếm Nhất Hình (Ex. Colebrand) và Nhị Hình, ý chí của cả hai bên đã bị trộn lẫn và những thứ như vậy đã biến mất.
Nhưng, về mặt chức năng thì không có vấn đề gì. Có thể dùng như máy gia tốc, cũng có thể bắn quang kích. Đặc biệt là việc tích tụ quang kích được cho là nhanh hơn so với Vương Tứ Kiếm Nhất Hình, bản thân cô cũng cảm thấy ưu thế về điều đó.
Phát bắn đó, thế nhưng lại thua.
Caledfwlch ra đời sau, lại là sự kết hợp của Vương Tứ Kiếm Nhất Hình và Nhị Hình, vậy mà.
Lý do thua cuộc, nhưng mà, cô có thể hiểu được.
Vương Tứ Kiếm Nhất Hình tự lập như một Thần Cách Vũ Trang để bảo vệ các Bà Mẹ.
Caledfwlch của cô thì khác. Nó chỉ đơn thuần là vũ trang. Nên khi va chạm, một Caledfwlch chỉ đơn thuần phóng ra công suất sẽ không địch lại sức mạnh của lưỡi kiếm có ý chí.
Lẽ ra là vậy. Thế nhưng,
「Caledfwlch……」
Món vũ trang được tạo ra với cái tên Vương Tứ Kiếm Tam Hình (Ex. Caledfwlch) đang nổi lên ngay trước mặt cô.
Bằng ý chí của chính mình, nó đang đứng đó như để bảo vệ cô. Cái này là,
「……Ư!」
Không chút do dự, cô cầm lấy nó. Nắm chặt bằng cả hai tay, và rồi,
……Kư……!
Sức mạnh trào ngược về phía này dưới dạng ánh sáng, làm những cánh hoa tung bay.
●
Kiyo tê dại.
Mọi giác quan và toàn thân cô, từ tận cốt lõi, không thể tách rời khỏi cán kiếm Caledfwlch.
Thánh kiếm bảo vệ nước Anh. Lưỡi kiếm bảo vệ Mẹ, giờ đây, niềm kiêu hãnh vì được nó công nhận là bản thân mình.
……Đây là──.
Là Vương Tứ Kiếm Nhất Hình. Đòn đánh mà Mẹ tung ra, e rằng đã đánh thức Caledfwlch. Không, bản thân Caledfwlch có lẽ đã thức tỉnh từ khi được chế tạo.
Chỉ là, nó chưa công nhận cô là chủ nhân mà thôi.
Nhưng, Mẹ có Vương Tứ Kiếm Nhất Hình.
Và bản thân cô cũng đang cố gắng bảo vệ Mẹ.
Điều đó giờ đây, nhờ đòn đánh của Vương Tứ Kiếm Nhất Hình, đã chạm đến Caledfwlch.
Caledfwlch không còn im lặng nữa. Nếu người Mẹ ở thế giới này được Vương Tứ Kiếm Nhất Hình bảo vệ, thì với tư cách là Tam Hình, nó sẽ cố gắng bảo vệ Mẹ, bảo vệ nước Anh theo một cách khác.
Vậy thì sự Giao (Kou) vừa rồi, đối với Caledfwlch, là sự quyết biệt với hình dáng và sứ mệnh trong quá khứ.
Chính lúc này đây, Thánh kiếm này công nhận cô là chủ nhân, và,
「──Hãy cùng chung mục đích nào, kiếm của ta!」
Những đóa hoa trắng nở rộ từ mái tóc cô bung tỏa ra toàn vùng, làm rung chuyển Cơ (Ki). Cơn tê dại như lôi kích tán xạ ánh sáng làm rung chuyển cánh tay và toàn thân cô,
「Vương Tứ Kiếm Tam Hình (Ex. Caledfwlch)!」
Làm được rồi, cô nghĩ vậy. Hít một hơi thật sâu, hai tay vung Vương Tứ Kiếm Tam Hình lên cao quá đầu, dừng lại ngay chính diện và hét lớn.
「Hãy hoàn thành nó đi! Thánh kiếm của ta!」
0 Bình luận