♦
Đã là tháng Mười hai, thấm thoát cũng được ba tháng kể từ ngày mẹ bắt đầu chuyến công tác và phải đến Tokyo sống một mình—à thì, cuối cùng mẹ lại ở chung căn hộ với Takkun, nên thật ra mẹ cũng không đơn độc lắm.
Ba tháng ấy, cảm giác vừa dài lại vừa ngắn.
Hôm nay, cuối cùng mẹ cũng về nhà. Từ lúc mở mắt thức dậy, tôi đã thấy bồn chồn không yên.
Thật lòng thì... chắc tôi cũng có hơi vui. Bà có qua ở cùng nên tôi không hẳn là phải ở một mình, nhưng suốt ba tháng mẹ vắng nhà, cũng có không ít lần tôi thấy cô đơn.
Dĩ nhiên, tôi chẳng đời nào để mẹ biết mình nghĩ vậy...
“Mẹ về rồi đây!” một giọng nói vang lên. “Mẹ về rồi, Miu!”
Mẹ về đến nhà vào buổi tối. Tôi muốn bay ngay ra cửa đón mẹ lắm, nhưng làm ra vẻ mình đang mong ngóng thì xấu hổ chết đi được, nên...
“Mẹ về rồi à,” tôi uể oải đáp vọng ra từ phòng khách.
“Phù, ở đây lạnh quá đi mất... Tokyo vẫn còn ấm chán,” mẹ vừa nói về sự khác biệt nhiệt độ giữa vùng Kanto và Tohoku vừa đi vào phòng khách.
“Được về nhà thật là thích,” mẹ thở dài. “Cảm giác thân thuộc ghê. Xúc động quá đi.”
“Mẹ cứ làm quá. Mới có ba tháng chứ mấy.”
“Những ba tháng đấy! Con nhớ mẹ, đúng không?”
“Không hẳn. Mẹ cứ ở lại Tokyo lâu hơn cũng chẳng sao.”
“Trời ạ, con phũ phàng quá đấy!” mẹ phồng má lên trong lúc cởi áo khoác.
Dường như mẹ đã để vali ở ngoài cửa. Mẹ đang cầm một cái túi giấy, trông như quà gì đó, và một cái túi ni lông.
“Mẹ về muộn hơn con nghĩ,” tôi nói.
“Ừ, mẹ có ghé qua hiệu thuốc mua vài thứ,” mẹ giơ cái túi ni lông lên.
“Ra vậy... À, phải rồi.” Tôi chợt nhớ ra một việc mình được dặn, rồi đi vào bếp.
Tôi lấy một chai rượu sake gần hai lít và đưa cho mẹ xem trong lúc mẹ lấy đồ từ trong túi ni lông ra đặt lên bàn.
“Đây mẹ. Rượu này.”
“Hả...? Con lấy đâu ra thế?”
“Của ông bà ngoại đấy ạ. Ông bà được cho ở lễ hội nào đó dưới quê. Nghe bảo là rượu đắt tiền với hảo hạng lắm, nhưng ông không thích.”
“À, phải rồi. Bố chỉ uống bia với rượu shochu thôi.” Mẹ cầm lấy chai rượu và đọc nhãn chai.
“Ồ, mẹ nghĩ mẹ từng nghe nói về loại này rồi. Nổi tiếng phết đấy.”
“Vậy ạ. Thế thì tốt.” Tôi chẳng có chút hứng thú nào với rượu nên chỉ đáp lại cho có.
Rồi tôi lấy trà lúa mạch từ trong tủ lạnh ra và rót vào cốc.
“Ước gì mẹ cũng được uống một ít,” mẹ thở dài nói.
Mẹ nghe có vẻ hơi thất vọng, và tôi nghiêng đầu bối rối.
“Hửm? Có gì ngăn mẹ đâu?”
“À, ừm, mẹ, ờ... Mẹ không thể uống rượu trong một thời gian.”
“Tại sao? Mẹ đang ăn kiêng à?”
“K-Không, không phải... Chỉ là, ừm, với tình hình hiện tại thì kiêng rượu là chuyện đương nhiên. Bác sĩ cũng dặn mẹ thế...”
“B-Bác sĩ á? Mẹ bị bệnh à?”
“K-Không, không hẳn...”
Mẹ cứ ấp a ấp úng. Mẹ lạ thật, tôi nghĩ thầm trong lúc liếc nhìn những thứ mẹ vừa đặt lên bàn.
Thứ mẹ mua ở hiệu thuốc có vẻ là cà phê Hoa Hướng Dương—một loại cà phê thay thế không chứa caffeine—và vài viên bổ sung axit folic.
Hừm. Rõ ràng là tôi chưa từng trải qua, nhưng tôi đã từng nghe và đọc về những chuyện thế này trong các chương trình truyền hình và truyện tranh.
Đột nhiên kiêng caffeine, uống axit folic... là những thứ mà phụ nữ chỉ làm khi họ đang trong một “tình trạng” rất đặc thù.
Chưa kể mẹ còn kiêng cả rượu và đã đi gặp bác sĩ...
Tôi hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn mẹ chằm chằm.
“H-Hả...? M-Mẹ, mẹ...? Hả? Gì cơ?” Tôi sốc đến độ lắp ba lắp bắp, chẳng nói được một câu hoàn chỉnh.
Có lẽ thái độ bối rối của tôi đã cho thấy tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng giờ trông mẹ cũng có vẻ cực kỳ không thoải mái.
Cả hai chúng tôi đứng lặng trong vài giây, rồi mẹ từ từ đặt tay lên bụng mình.
Mẹ nhẹ nhàng xoa bụng, như thể đang âu yếm nó.
“Mẹ có thai rồi... Hehe.” Mẹ lè lưỡi ra một cách tinh quái.
Đây hẳn là khoảnh khắc mẹ tôi quyết định dồn hết mọi sự ngớ ngẩn của mình vào.
Tôi đoán có lẽ mẹ không thể chịu nổi nếu phải thông báo chuyện này một cách nghiêm túc.
Tôi chết đứng. Cảm giác như hồn lìa khỏi xác.
Tôi hoảng loạn đến mức đánh rơi cả cốc. May mắn là nhà chúng tôi dùng loại cốc nổi tiếng là khó vỡ, nên nó chỉ làm đổ nước ra ngoài mà thôi.
Mình phải nói gì đây...? Có quá nhiều suy nghĩ chạy trong đầu đến nỗi tôi không thể nào nói hết ra được, nhưng có một câu hỏi đã lấn át tất cả—một câu hỏi mà tôi muốn gào lên hơn bất cứ điều gì.
Mẹ ơi... người mẹ yêu dấu, kính mến của con ơi... mẹ đến Tokyo để làm cái quái gì thế?!


0 Bình luận