I Woke Up Piloting the St...
Ryuto Nabeshima Tetsuhiro
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 08

Chương 3 Phòng Tuyến Hành Tinh

0 Bình luận - Độ dài: 9,517 từ - Cập nhật:

“Các tàu thuộc địa từ số một đến số năm sẽ bắt đầu lần lượt hạ cánh theo số hiệu,” Mimi thông báo.

“Tôi không nghĩ cướp biển sẽ tấn công ở giai đoạn này, nhưng chúng không phải là mối nguy duy nhất ngoài kia. Luôn cảnh giác. Mei, tăng tầm hoạt động của radar lên tối đa. Quên chuyện tàng hình đi, cứ thổi bay bất cứ thứ gì đáng ngờ.”

“Đã rõ,” Mei đáp. “Tôi cũng đã nâng độ nhạy của radar bị động lên mức cao nhất.”

Theo chỉ thị của tôi, cô ấy đã đẩy công suất của cả radar chủ động lẫn bị động lên tối đa, giám sát chặt chẽ mọi con tàu đang tiến vào khu vực này.

Thông tin thu được sẽ do cô ấy và máy tính trung tâm của Hắc Liên xử lý trong khi chúng tôi canh chừng mọi mối đe dọa.

Buồng lái của Krishna có tổng cộng năm ghế: ghế phi công chính, phi công phụ, điều hành viên chính, điều hành viên phụ và một ghế dự phòng.

Allen, anh chàng elf từ công ty Mobius Strip, đang ngồi ở chiếc ghế dự phòng đó hôm nay.

“Ý anh là sao khi nói cướp biển không phải là mối nguy duy nhất? Anh có thể giải thích rõ hơn được không?” anh ta hỏi.

“Tấn công ở giai đoạn này vừa rủi ro cao, lợi ích lại thấp, nên đám cướp biển thường sẽ không ra tay. Dù sao thì, chúng sẽ chẳng được gì nếu ‘món hàng’ tiềm năng bốc cháy trong khí quyển hoặc một con tàu thuộc địa gặp tai nạn thảm khốc. Nếu có kẻ nào tấn công bây giờ, thì chỉ có thể là do chúng muốn phá hoại công sức của Bá tước Dalenwald mà thôi.”

“Hả? Nhưng mà…”

“Tôi không nói là chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng sẽ rất ngu ngốc nếu loại bỏ hoàn toàn khả năng đó. Một số kẻ chỉ thích gây sự chú ý, và ngoài kia thì không bao giờ thiếu những gã say xỉn đi tìm rắc rối.”

Những kẻ duy nhất ngoài cướp biển sẽ tấn công lúc này chỉ có thể là các quý tộc đối địch hoặc những thành phần bất hảo thường thấy trong xã hội.

Bạn không bao giờ biết được khi nào và ở đâu một kẻ điên rồ sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để nổi danh sẽ xuất hiện.

“Master Hiro,” Mimi gọi. “Anh có cảm thấy có gì đó bất thường với mảnh vỡ ở phía trên mạn phải của chúng ta không?”

“Để xem nào… Hửm, nó lạnh hơn những mảnh vỡ khác xung quanh. Có lẽ là tàng hình nhiệt? Mei, ping mục tiêu thử xem, cho chắc ăn.”

“Rõ.”

Ping một mục tiêu có nghĩa là kiểm tra xem họ có muốn liên lạc hay không. Tôi không rõ cơ chế hoạt động của nó, nhưng đó là một chức năng dùng để gửi yêu cầu liên lạc trong một phạm vi rất hẹp. Nếu dùng thuật ngữ game, nó về cơ bản là một mục tiêu bạn đã khóa. Nếu đối phương không phản hồi, bạn hoàn toàn có quyền cho rằng họ có ý đồ xấu và bắn hạ họ mà không bị quy trách nhiệm.

“Không có phản hồi,” Mei nói.

“Ra vậy. Triển khai pháo điện từ và khai hỏa.”

“Rõ. Đang triển khai pháo điện từ.”

Hắc Liên triển khai các khẩu pháo điện từ cỡ lớn và nhắm vào mảnh vỡ đáng ngờ mà Mimi chỉ ra.

Ngay lúc đó, chúng tôi nhận được một cuộc gọi từ một tuần dương hạm của gia tộc Dalenwald đang làm nhiệm vụ an ninh.

“Đây là Judgment One. Chúng tôi nhận thấy các anh đã triển khai vũ khí, yêu cầu giải thích.”

“Thuyền trưởng Hiro của Hắc Liên và Krishna đây. Chúng tôi phát hiện một mảnh vỡ nhiệt độ thấp đáng ngờ. Nó không phản hồi tín hiệu ping và đang tiến vào quỹ đạo hạ cánh của các tàu thuộc địa, vì vậy chúng tôi sẽ phá hủy nó.”

“Đã hiểu. Chúng tôi sẽ giám sát tình hình và hỗ trợ khi cần.”

“Rõ. Khai hỏa đi, Mei.”

“Vâng, Thuyền trưởng. Khai hỏa pháo điện từ.”

Một tia sáng lóe lên, theo sau là một luồng điện màu tím di chuyển nhanh hơn cả tốc độ mắt người có thể theo kịp.

Một tín hiệu nhiệt thoáng hiện lên từ mảnh vỡ. Có lẽ nó đang cố né tránh? Nhưng đã quá muộn. Phát bắn từ pháo điện từ đã thổi mảnh vỡ đáng ngờ thành tro bụi.

“Xác nhận có tín hiệu năng lượng trong vụ nổ,” Mei báo cáo. “Mảnh vỡ đó hẳn là một phi thuyền nhỏ.”

“Rõ. Gửi dữ liệu cho Judgment One.”

“Rõ.”

“B-bắn nhanh quá…” Allen rùng mình.

“Là lỗi của họ thôi. Lảng vảng ở một nơi như thế này đã đủ đáng ngờ rồi, đằng này họ còn từ chối trả lời yêu cầu liên lạc của chúng tôi.”

Rốt cuộc, chúng tôi sẽ không bao giờ biết được con tàu đáng ngờ đó đã âm mưu điều gì, nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa; câu trả lời bây giờ là "không gì cả" vì nó đã bị thổi bay thành từng mảnh. Chúng không thể có ý đồ gì tốt đẹp khi lén lút di chuyển bằng tàng hình nhiệt. Chúng tôi có thể cố gắng bắt sống chúng, nhưng việc đó khá rủi ro; chúng có thể lợi dụng cơ hội đó để tấn công một trong các tàu thuộc địa. Trong tình huống này, đó là phương án tốt nhất.

“Họ đã bắt đầu hạ cánh,” Mimi thông báo.

“Mimi, bắt đầu ghi hình.”

“Rõ!”

Các con tàu thuộc địa đáp xuống Kormat III, để lại những vệt sáng dài trên bầu trời.

Chứng kiến cảnh tượng tất cả chúng cùng nhau đáp xuống, chỉ có những khác biệt nhỏ nhất về thời gian và quỹ đạo, thật sự là một cảnh tượng ngoạn mục. Mỗi con tàu khổng lồ đó chở khoảng mười nghìn người—tổng cộng là năm mươi nghìn—những người sắp trở thành những cư dân đầu tiên của Kormat III.

“Ồ, anh có phiền gửi cho chúng tôi dữ liệu của mình sau được không?” Allen hỏi.

“Chắc chắn rồi, miễn là Bá tước Dalenwald cho phép.” Tôi không nghĩ có vấn đề gì, nhưng cứ hỏi ý bá tước cho chắc.

“Cảm ơn anh rất nhiều. Kể từ giờ anh sẽ làm gì?”

“Thông thường, chúng tôi sẽ phối hợp với các đơn vị an ninh khác để tuần tra Hệ Kormat, tập trung vào khu vực gần hành tinh. Tuy nhiên, trong trường hợp này, có lẽ chúng tôi sẽ được yêu cầu chủ động đi săn cướp biển.”

Với những thành tích của chúng tôi từ trước đến nay—kết hợp của cả Krishna và Hắc Liên—khả năng cao là họ sẽ muốn tận dụng chúng tôi như một đơn vị du kích, bay lượn khắp hệ sao để tìm kiếm căn cứ cướp biển, thay vì chỉ để chúng tôi chốt ở một chỗ rồi quên bẵng đi mất.

“Tôi hiểu rồi…”

“Không phải là tin sốt dẻo mà anh mong đợi, đúng không?”

Thay vì trả lời, Allen chỉ bật ra một tiếng cười khô khốc. “Ha ha ha.”

Anh cũng nghĩ vậy, đúng không? Ngay cả một tay mơ cũng biết là khó có khả năng tình cờ đụng độ cướp biển không gian đang lượn lờ trong một hệ sao rộng lớn.

“Dừng lại! Đừng bắn! Chúng tôi đầu hàng, chúng tôi đầu hàng!”

“Tao cho chúng mày mười giây để tắt động cơ và thoát ra ngoài. Nếu lâu hơn, tao sẽ bắn. Nếu cố chạy, tao sẽ phá nát buồng lái của chúng mày. Sẵn sàng chưa? Một, hai, ba…”

“Được rồi, tôi làm ngay! Tôi làm ngay!” gã cướp biển hét lên tuyệt vọng. Động cơ ngừng hoạt động, và hắn phóng khoang buồng lái ra.

Hầu hết các phi thuyền nhỏ đều có thể tách rời toàn bộ khoang buồng lái để làm khoang thoát hiểm, giống như thế này.

Dĩ nhiên, chỉ riêng khoang buồng lái thì không thể di chuyển nhanh hơn ánh sáng được. Nó di chuyển chậm, nhưng kín khí, chắc chắn, và được trang bị hệ thống hỗ trợ sự sống tối thiểu cùng thiết bị liên lạc cơ bản.

“Việc thu gom hắn, tôi giao cho cô, Mei.”

“Vâng, Thuyền trưởng.”

“Trong lúc chờ cô ấy, chúng ta đi thu dọn chiến lợi phẩm và mảnh vỡ thôi.”

“Rõ!”

Mimi và Elma bắt tay vào điều khiển các drone thu hồi. Trong khi đó, tôi quét các con tàu cướp biển đã bị phá hủy.

Việc quét trước cho phép Tina và Wiska đánh giá được những thiết bị nào đáng thu hồi, mảnh vỡ của tàu nào nên trục vớt, và những thứ tương tự.

“Anh thật tàn nhẫn,” vị khách truyền thông của ngày hôm nay nhận xét.

“Tôi nhớ đã nghe câu này vài ngày trước rồi… Nghe này, cướp biển là lũ cặn bã. Tiền thưởng vẫn có dù chúng chết hay sống, và việc bắt sống chúng để giao cho chính quyền thường quá rủi ro. Về cơ bản, nó giống như việc bạn mang phân trong túi đi tìm thùng rác vậy. Tôi thường lờ đi những lời van xin và xử lý chúng luôn, nhưng chúng ta muốn giữ cho mọi thứ đẹp đẽ, sạch sẽ và không có cảnh thảm sát cho khán giả xem, phải không?”

“Ha ha ha… Tôi đánh giá cao sự chu đáo của anh.” Zwya của công ty Fomalhaut cười khan.

Gương mặt anh ta đầy lông lá đến nỗi tôi không thể đoán được biểu cảm của anh ta, nhưng nếu là con người, có lẽ anh ta đã tái mét như tàu lá chuối rồi.

“Anh có biết chuyện gì xảy ra với những con tàu bị chúng tấn công không? Nếu chỉ bị cướp hàng hóa mà toàn mạng thoát ra đã là một phép màu rồi. Đa phần chúng sẽ lấy luôn cả mạng sống của anh. Và đôi khi, chính anh lại là chiến lợi phẩm. Anh hiểu ý tôi chứ?”

Zwya im lặng một lúc rồi nói: “Ý anh là buôn người ở chợ đen để làm nô lệ tình dục hoặc cho các thí nghiệm người bất hợp pháp.”

“Đúng vậy. Nhưng đó mới chỉ là một nửa sự thật. Hiếm khi chúng đối xử với nạn nhân như một nô lệ tình dục ‘bình thường’. Có rất nhiều cách để giải quyết nhu cầu sinh lý—bạn có thể mua một Sexdroid, dùng VR, hay gì cũng được. Nhưng những kẻ muốn có nô lệ tình dục sống? Chúng là loại có những sở thích bệnh hoạn thực sự. Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến tôi buồn nôn.”

Tôi đã từng cứu một vài nô lệ tình dục—những người đã phải chịu đựng những ham muốn của kẻ mua họ. Họ là một trong những món hàng của cướp biển không gian. Những nạn nhân bị buôn bán để làm vật thí nghiệm cho các cuộc thử nghiệm trên người có thể nói là còn may mắn hơn, dù họ bị buộc phải đeo những chiếc vòng cổ và vòng tay đặc biệt—một số thậm chí còn bị cấy chip vào người—để ngăn họ chống lại chủ nhân mới.

“Chúng ta đang đối phó với những kẻ sẵn sàng làm những điều khủng khiếp với người vô tội chỉ vì lợi ích và thú vui của bản thân. Nếu để chúng đi, chúng sẽ lại làm hại người khác. Tôi luôn ra tay ngay khi gặp.”

“Tôi hiểu rồi.” Zwya gật đầu nghiêm nghị. Tôi chỉ có thể tưởng tượng được quá khứ của anh ta liên quan đến những chuyện này.

“Master Hiro, Hắc Liên đang đến gần.”

“Hiểu rồi. Luôn cảnh giác với những kẻ hôi của.”

“Rõ. Sau khi thu dọn xong, chúng ta sẽ quay về, đúng không ạ?”

“Ừ. Dù sao thì chúng ta cũng đã thu được kha khá hàng rồi.”

Chúng tôi không chỉ có vô số bộ phận lượm lặt từ các xác tàu bị phá hủy mà còn chiếm được một con tàu cướp biển nhỏ còn nguyên vẹn đã đầu hàng.

Giờ chúng tôi còn có thêm một tù nhân nữa, nên tốt nhất là quay về bán chiến lợi phẩm và giao nộp tên cướp biển này.

“Các tàu vận tải nhỏ bây giờ đúng là đang rất được săn đón, nhỉ? Chúng không chở được nhiều hàng, nhưng những con tàu có thể di chuyển nhanh giữa bề mặt hành tinh và thuộc địa giao thương thì lúc nào cũng bán chạy. Chà, lần này đúng là hời to. Tôi không thể nhịn cười được.”

Một người mua đã nhanh chóng được tìm thấy, và tôi đứng nhìn con tàu vận tải nhỏ đã được tân trang (vốn là một con tàu cướp biển) được đưa ra khỏi khoang chứa.

Tuyệt vời! Đúng là không thể ngừng cười được mà.

Các bộ phận lấy từ xác tàu đã được lắp ráp vào một khung tàu còn tương đối nguyên vẹn, gắn thêm các tấm giáp từ những xác tàu khác, và biến nó thành một con tàu vận tải nhỏ thứ hai, chúng tôi cũng đã bán nó ngay tại thuộc địa.

Cơ sở vật chất của con tàu không ở trong tình trạng hoàn hảo, nhưng nếu chỉ di chuyển ở khoảng cách ngắn—như từ bề mặt hành tinh đến thuộc địa—thì hệ thống hỗ trợ sự sống cơ bản nhất là đủ. Trong trường hợp xấu nhất, chỉ cần mặc một bộ đồ du hành vũ trụ là ổn thôi. Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm, vì nó đã được bán xong rồi.

Đại diện xinh đẹp của Nyatflix, Nya, đứng cạnh tôi khi chúng tôi quan sát những con tàu được kéo đi.

“Cho tôi hỏi vì tò mò thôi, những con tàu đó bán được bao nhiêu vậy?” cô hỏi.

“Để xem nào, chiếc nhỏ khoảng 50,000 Ener và chiếc vừa thì dưới 100,000,” tôi nói.

Hôm nay chúng tôi đã bán được một chiếc nhỏ và một chiếc vừa. Cả hai đều được tùy chỉnh lại thành tàu vận tải, ưu tiên tốc độ và sức chứa hàng hóa.

“Các máy phát điện, máy tạo lá chắn còn nguyên vẹn và các bộ phận khác cũng bán được giá cao do nhu cầu lớn. Tổng cộng, tôi nghĩ chúng bán được khoảng 150,000 Ener, vị chi là 300,000 Ener. Thêm 320,000 Ener tiền thưởng nữa, vậy là hôm nay chúng tôi kiếm được tổng cộng 620,000 Ener.”

Gia tộc Dalenwald cũng trả cho chúng tôi khoản phí cố định là 300,000 Ener mỗi ngày.

Chuyến đi săn cướp biển này kéo dài ba ngày, tức là được 900,000 Ener. Tổng cộng: 1,520,000 Ener.

Mười phần trăm doanh thu từ việc bán tàu và phụ tùng sẽ thuộc về Tina và Wiska.

Mimi sẽ nhận 1% tổng phần thưởng, và Elma là 3%.

Như vậy, phần của tôi sẽ vào khoảng 1,400,000 Ener. Một phần nhỏ trong đó sẽ được dùng cho chi phí bảo trì tàu, phí neo đậu, chi phí ăn uống, xử lý chất thải, nước, oxy… những thứ linh tinh như vậy.

“Ngài Hiro, sao anh không mời tôi một bữa nhỉ? Anh biết không, tôi là kiểu người rất tận tụy đấy,” Nya nói.

“Không, cảm ơn. Tôi không có nhu cầu.” Tôi lạnh lùng từ chối lời nài nỉ với đôi mắt long lanh của cô ta bằng một tiếng cười khẽ.

Đúng là cô ta rất quyến rũ, nhưng có một giọng nói nào đó trong đầu đang gào thét rằng tôi không bao giờ, không bao giờ được động vào người phụ nữ này.

“Thật đáng tiếc.” Cô ta nhún vai và bắt đầu bỏ đi, nên tôi đoán câu hỏi đó cũng chẳng nghiêm túc.

“Nhưng ở bên anh có vẻ rất vui… Anh chắc là không muốn có tôi chứ? Không thiếu những cuộc vui đâu…”

“Tôi không có nhu cầu. Thật đấy.”

Dạo gần đây, tôi thậm chí chẳng cần phải nói ra; chỉ cần nghĩ đến rắc rối là nó tự nhiên ập đến. Tôi chắc chắn sẽ không tự mình rước thêm họa. Hơn nữa, có điều gì đó không ổn trong cách cô ta nói từ "vui".

“Đúng là đáng tiếc thật,” Nya nói, thở dài buồn bã.

“Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành lúc 13:00 giờ thuộc địa. Chúng ta sẽ đi liền ba ngày nữa, nên hãy tận dụng thời gian rảnh cho đến lúc đó để nghỉ ngơi thư giãn đi.”

“Đã hiểu. Kế hoạch của anh là gì?”

“Vẫn chưa quyết định, cho đến tối nay. Tối nay tôi có một bữa tiệc tối riêng tư. Riêng tư. Xin lỗi, nhưng cô sẽ không được đưa tin về nó.”

“Một bữa tiệc tối riêng tư à? Thú vị thật…” Mắt Nya sáng lên đầy phấn khích. Sự trơ tráo của cô ta đúng là có một không hai.

“Tôi vừa mới nói cô không được đưa tin về nó mà?” tôi nói, cười khúc khích.

Tôi bế cặp song sinh đã ngủ gật trong khoang chứa về phòng của họ trên Hắc Liên.

Sau đó, tôi giúp Mimi đặt hàng các vật tư tiêu hao cần thay thế cho tàu.

Sắp đến giờ hẹn, tôi ném cô nàng elf đang say xỉn vào khoang y tế, đánh thức hai chị em người lùn vẫn còn đang ngủ say như chết, rồi cùng cả nhóm rời khỏi Hắc Liên.

À, trừ Mei ra; tôi đã nhờ cô ấy ở lại. Cô ấy không cần ăn, và Elma với tôi cũng không cần vệ sĩ. Khi về tôi sẽ quan tâm đến Mei thật nhiều để bù đắp. Ừ, chắc chắn là vậy. Hơi kỳ lạ một chút, nhưng như thế là đủ để làm cô ấy vui rồi. Đôi khi, tôi chẳng hiểu nổi các Maidroid.

“Vậy là hôm nay chúng ta sẽ có một bữa tiệc tối với Chris ạ?” Mimi xác nhận.

“Ừ. Dù sao thì lần trước chúng ta cũng chẳng nói chuyện được nhiều.”

Chris đã phải đứng ra tổ chức bữa tiệc với tư cách là đại diện của gia tộc Dalenwald, nên chúng tôi không thể nói chuyện nhiều trước mặt các vị khách khác. Tối nay thì khác; đây là một bữa tiệc tối hoàn toàn riêng tư giữa những người bạn trong một phòng riêng của nhà hàng sang trọng.

“Chris đang ở trong một tình thế khó khăn. Cậu phải an ủi cô bé đấy, Hiro,” Elma nói.

“Ừ, tôi cũng định vậy.”

“Làm quý tộc cũng khổ thật…” Tina trầm ngâm. “Cô bé nhỏ nhắn thế thôi nhưng lại phải gánh vác sinh mạng của hàng chục, à không, hàng trăm ngàn người trên đôi vai bé nhỏ đó.”

“Tôi biết là mình sẽ không thể nào chịu nổi,” Wiska đồng tình.

Tôi cũng cảm thấy vậy. Với địa vị của mình, Chris có lẽ đã được giáo dục rất kỹ về những chuyện này, nhưng việc phải chịu trách nhiệm—và chỉ huy—cho quá nhiều sinh mạng chắc chắn đi kèm với áp lực khủng khiếp. Có lẽ mình nên để em ấy xả hơi một chút. Ít nhất thì tôi đã nghĩ vậy…

“Ôm em chặt hơn nữa, được không anh.”

“Ờ, được thôi…”

“Đây, Chris, há miệng ra nào!”

“Aah…”

“Thử cả món này nữa đi! Ngon lắm.”

Chưa đầy mười phút sau, tôi thấy mình đang ngồi khoanh chân, ôm Chris trong lòng—một yêu cầu bắt buộc, xem ra là vậy—trong khi Mimi và Wiska đút cho cô bé bánh pudding và bánh kem.

Elma và Tina thì vừa uống rượu vừa thưởng thức màn kịch, đúng chất hai bợm nhậu.

“Chắc con bé đã tới giới hạn thật rồi.”

“Chứ còn gì nữa. Được cưng chiều thế này chắc cũng thích nhỉ? Lúc nãy trông con bé như xác chết ấy.”

Chris đã đến phòng đặt trước của chúng tôi, nhưng khi chúng tôi đến nơi thì trông cô bé không ổn chút nào. Cô bé nằm sõng soài trên sàn nhà như một cái xác, đôi mắt lạnh lẽo vô hồn. Cảnh đó làm tôi sợ hết hồn. Tôi còn tưởng cô bé chết thật rồi chứ. Khi thấy chúng tôi đến, cô bé đứng dậy một cách chậm chạp, lờ đờ như zombie, lặng lẽ nắm tay tôi, bắt tôi ngồi khoanh chân xuống rồi ngồi phịch vào lòng tôi. Sau đó, cô bé nói muốn ăn đồ ngọt, và thế là mọi chuyện diễn ra như bây giờ.

“Mỗi ngày—mỗi một ngày—họ cứ giao thêm việc cho em. Hợp đồng, đơn từ, giấy tờ chất thành núi trên bàn làm việc,” Chris rên rỉ.

“Công việc, công việc, công việc, và thêm nữa. Nó không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ kết thúc…”

“Thôi nào, thôi nào. Bây giờ em không cần phải nghĩ đến chuyện đó nữa. Anh sẽ xoa đầu cho em, được không?”

“Heh heh… Eh heh heh…”

“Có tác dụng thật kìa.” Elma cười.

“Hay là cho con bé uống gì đó đi?” Tina hỏi.

“Rượu…”

“Đừng có đưa rượu cho trẻ vị thành niên!” Tôi chộp lấy thứ gần nhất—một loại hạt gì đó giống đậu nành—ném vào trán Tina.

“Ối! Vẫn chưa đủ tuổi à? Tôi quên mất, tại trông con bé có khác gì chúng tôi đâu.”

Cô bé có thể trông chững chạc, nhưng điều đó không có nghĩa cô bé đã là người lớn. Thực ra, Tina và Wiska mới là những người kỳ lạ. Họ là người lùn, nên trông họ trẻ hơn tuổi thật dù cũng trạc tuổi tôi.

“Em thực sự đang gặp khó khăn nhỉ, Chris?”

“Tiểu thư Christina… Không, Chris, hãy để chúng em cưng chiều chị hết mức có thể, nhé?”

Wiska nói một cách dịu dàng trong khi vuốt tóc cô bé.

Tôi giao lại nhiệm vụ xoa đầu cho Wiska và chỉ ôm chặt lấy Chris.

Phải mất đến ba mươi phút sau cô bé mới trở lại bình thường.

“Em xin lỗi vì đã để mọi người thấy cảnh tượng đó,” Chris lí nhí.

“Giờ này còn cố giữ hình tượng thì có ích gì nữa.”

Chris đỏ mặt, im lặng. Rồi cô bé bắt đầu đấm nhẹ vào người tôi liên tục.

“A, a! Trời ạ, anh xin lỗi!”

Rồi, rồi, tôi biết. Lỗi của tôi vì đã vô duyên, nhưng cô làm ơn ngừng đánh tôi được không?

“Chà, kệ đi chứ nhỉ? Sao chàng không tự mình cưng chiều cô bé luôn đi?”

“Đừng có mà dắt con bé về nhà đấy nhé!”

Hai bợm nhậu của chúng tôi vừa cười nhếch mép vừa trêu chọc. Thôi đi hai người. Đừng có quấy rối trẻ vị thành niên như vậy.

Khi Chris đã trở lại bình thường, Mimi và Wiska mới bắt đầu ăn.

“Ngon quá…”

“Ừm, món này được nấu hoàn hảo thật…”

Họ đang thưởng thức một món bít tết nào đó. Thịt của nó khá giống thịt bò.

Rõ ràng, giống gia súc này sẽ được nhập khẩu từ một hành tinh khác về để chăn nuôi trên Kormat III.

Tại sao cứ phải nhập khẩu đặc sản từ các hành tinh khác trong khi họ có thể tự chăn nuôi và bán thịt ngay tại đây? Kiếm tiền bằng cách nào cũng được, miễn là có lời, đúng không?

“Em có vẻ như đang bị dồn ép quá mức,” tôi nói. “Em chắc là mình ổn chứ?”

“Em sẽ ổn thôi, miễn là chúng ta vượt qua được giai đoạn phát triển ban đầu này. Người ta nói công việc sẽ dần dễ dàng hơn. Dù sao thì, tất cả mọi người—kể cả em—sẽ dần có kinh nghiệm hơn.”

“Nghe cứ như là nó dễ hơn vì em đã quen việc, chứ không phải vì bản thân công việc thực sự dễ đi.”

“Ha… Ha ha…” Ánh sáng trong mắt Chris lại bắt đầu lụi tàn.

Thôi được rồi, lại là lỗi của tôi vì đã nói sai. Này, anh không biết đây là trứng gì, nhưng nhìn này Chris! Trứng cuộn này!

“Thành thật mà nói, anh không biết chúng ta có thể giúp gì cho công việc của em… Nhưng nếu em cần một nơi để trút bầu tâm sự, hay muốn được nuông chiều một chút, thì chúng anh luôn ở đây vì em.”

Liệu cô bé còn ai khác để dựa dẫm không? Có lẽ là không. Cha mẹ cô bé đã qua đời, còn ông nội, Bá tước Dalenwald, thì đang ở một hệ sao khác để cai quản lãnh địa của mình. Có thể cô bé có một hai người hầu thân cận, nhưng chắc không đủ thân để có thể tâm sự những chuyện như thế này. Tất cả đồng nghiệp đều là cấp dưới của cô bé, nên cũng không phù hợp.

“Em chỉ cần có vậy thôi.” Chris nép sát vào người tôi.

Dù là bạn bè, nhưng việc cô bé làm thế này trước mặt bao nhiêu người chắc hẳn có nghĩa là cô bé đã thực sự kiệt sức.

“À mà, mấy ngày qua mọi người thế nào?”

“Ồ, vẫn như cũ thôi. Phục kích cướp biển, vây bắt cướp biển, tiêu diệt cướp biển. Cứ lặp đi lặp lại như vậy. Chúng anh đã hạ được khoảng năm mươi tàu cướp biển trong ba ngày qua.”

“Thật không thể tin được! Mà dạo gần đây, tổng số tàu cướp biển bị tiêu diệt đang có xu hướng tăng lên đấy.”

“Ồ? Tăng nhiều đến vậy à?”

“Vâng, ở thời điểm hiện tại.”

“Hừm. Chắc hẳn chúng đến từ các hệ sao khác.”

Cướp biển không gian cứ như thể xuất hiện vô hạn từ hư không để gây rối cho người thường vậy. Nhưng thế giới này không phải là game, nên chúng không thể được lập trình để xuất hiện vô hạn được. Càng giết nhiều, số lượng của chúng càng phải giảm đi. Việc số lượng tàu bị hạ gục tăng lên có nghĩa là chúng đang đổ về từ những nơi lân cận nhanh hơn tốc độ chúng ta tiêu diệt chúng.

“Trong số đó có thể có những tên cướp biển khét tiếng. Em nên cẩn thận,” tôi cảnh báo.

“Cẩn thận ư?” Chris ngước nhìn tôi. “Chính xác thì em nên làm gì ạ?”

Hừm, một câu hỏi hay.

“Đầu tiên, anh nghĩ em nên luôn sẵn sàng để huy động một lực lượng quy mô lớn bất cứ lúc nào. Các nhóm cướp biển lớn thường có một căn cứ để cất giấu hàng hóa và nô lệ cướp được, nên em cần phải chuẩn bị để tấn công ngay khi phát hiện ra một căn cứ như vậy.”

“Thú vị thật. Vậy ý anh là em nên có đủ lính đánh thuê và lực lượng Hạm đội Đế chế dự phòng để có thể triển khai tấn công bất cứ lúc nào cần thiết.”

“Đại loại vậy. Nhưng em phải cẩn thận trong việc phân bổ lực lượng. Nếu vì đi săn cướp biển mà không thể bảo vệ hành tinh thì sẽ mất hết ý nghĩa.”

“Em hiểu rồi…”

“Nhưng đây đều là lời khuyên từ góc độ của một lính đánh thuê thôi. Một chính trị gia có thể có cái nhìn hoàn toàn khác, nên điều quan trọng nhất vẫn là giữ liên lạc thường xuyên với bá tước.”

“Ông nội của em… Hừm…” Chris suy nghĩ một lúc rồi nhanh chóng đồng ý. “Được ạ. Ngày mai em sẽ nói chuyện với ông.”

Nỗ lực thuộc địa hóa này giống như một bài kiểm tra xem cô bé có tố chất của một người lãnh đạo hay không, nhưng điều đó không có nghĩa là cô bé phải tự mình làm tất cả mọi thứ. Dù sao thì, tính mạng của tất cả những người dưới trướng gia tộc Dalenwald đều đang bị đặt vào tình thế nguy hiểm.

“Nói chuyện công việc ngay lúc này có hơi phá mood, cậu không nghĩ vậy sao?” Elma trách tôi.

“Thế cô muốn tôi nói chuyện với Chris như thế này ở đâu khác?” Cô bé là nữ bá tước tương lai. Ngay cả với tư cách là một lính đánh thuê hạng Bạch kim có Sao Vàng, tôi cũng không thể nói chuyện kiểu này ở nơi công cộng.

“Hửm? Biết đâu cậu nói đúng. Nhưng ít nhất cũng nên nói chuyện gì đó… vui vẻ hơn chứ.”

“Vui vẻ hơn? Xin lỗi chứ, dạo này cuộc sống của chúng tôi chẳng có gì vui vẻ cả.”

Rốt cuộc, tất cả những gì chúng tôi làm chỉ là lùng sục và tiêu diệt cướp biển.

“Nhân tiện, các đội truyền thông trên tàu của anh làm gì để giết thời gian vậy?” Chris hỏi.

“Ồ, họ à? Chà…”

Tôi kể cho Chris nghe về đám nhà báo, và cô bé lại kể cho chúng tôi nghe đủ thứ lời phàn nàn kỳ quặc mà cô bé nhận được.

Chuyện hài hước nhất là có một anh chàng độc thân bị điều đến một nơi toàn các cặp vợ chồng đã lập gia đình, rồi anh ta phàn nàn rằng: “Mọi người ở đây ai cũng có đôi có cặp, còn tôi thì cô đơn. Chán quá… Ai đó cứu tôi với?”

Sau bữa tiệc, Chris được các vệ sĩ của gia tộc Dalenwald hộ tống về.

Khi chúng tôi trở lại Hắc Liên, tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhận được tin nhắn cảm ơn và báo rằng cô bé đã về nơi ở an toàn.

Ngày hôm sau, chúng tôi lại tiếp tục công việc lính đánh thuê thường lệ.

Krishna bay tiên phong qua Hệ Kormat trong khi Hắc Liên theo sau để thu dọn chiến lợi phẩm.

Tại sao chúng tôi lại dùng chiến thuật này? Nghe này, tôi sẽ không bao giờ dùng Hắc Liên làm mồi nhử cướp biển khi có các đội truyền thông trên tàu. Khả năng phòng thủ của Hắc Liên cao hơn nhiều nhờ có các robot chiến đấu cấp quân sự, nhưng cẩn thận vẫn hơn, bạn biết đấy.

“Master Hiro! Có tín hiệu cấp cứu!”

“Nhanh thật đấy.”

Chúng tôi bắt được tín hiệu cấp cứu không lâu sau khi rời khỏi Kormat Prime.

Hình như cướp biển đang tấn công một con tàu chở khách khá lớn.

“Báo cho họ biết chúng ta đang đến,” tôi nói với Mimi. “Và bảo Hắc Liên đi cùng chúng ta luôn.”

“Rõ!”

Tôi liếc mắt thấy Mimi đang gửi tin nhắn qua bảng điều khiển trong khi tôi điều khiển Krishna hướng về phía nguồn tín hiệu.

Khá xa. Phải mất đến năm phút mới tới nơi.

“Không có con tàu nào khác trong phạm vi có thể đến kịp,” Elma nói.

“Tôi sẽ báo cáo tín hiệu cấp cứu và tọa độ của nguồn về Kormat Prime.”

“Cảm ơn.”

Có lẽ chúng tôi sẽ giải quyết xong tình hình trước khi có sự trợ giúp nào khác đến, nhưng có thể sẽ có người bị thương cần cứu chữa hoặc tàu bị hỏng cần được kéo đi. Việc gọi hỗ trợ thêm không bao giờ là thừa.

“Cứu một con tàu dân sự ư? Đây có vẻ là một cơ hội lên hình tuyệt vời!”

“Nghiêm túc đi một chút đi…”

Nya của Nyatflix đang ở trên Krishna, đã hào hứng chuẩn bị thiết bị quay phim của mình.

Tôi đoán đối với cô ta, đây chỉ là một cơ hội để có tin hay mà thôi, hử?

“Chúng ta sắp đến nơi rồi,” tôi thông báo. “Đây có thể là một trận chiến hỗn loạn, nên hãy thắt chặt dây an toàn vào.”

“Rõ, Thuyền trưởng!” Nya đáp.

Tôi tắt động cơ FTL. Tiếng nổ quen thuộc vang lên, và các ngôi sao từ những vệt sáng dài lại trở về thành những điểm sáng đơn lẻ.

Giữa chúng, tôi thấy một con tàu chở khách lớn với động cơ đẩy đã bị phá hủy.

Hai con tàu cướp biển cỡ vừa đang áp sát nó, và hơn mười chiếc nhỏ hơn đang lao về phía chúng tôi.

“Đúng thứ chúng ta muốn thấy rồi!” Tôi lập tức kích hoạt hệ thống vũ khí và bắt đầu các thao tác chiến đấu.

“Hai tàu cỡ vừa, mười bốn chiếc nhỏ! Chúng đang cố gắng đột nhập lên tàu chở khách!” Mimi báo cáo.

“Việc đầu tiên. Đập tan lũ ruồi bọ này trước! Để mắt đến hai con tàu cỡ vừa kia!”

“Vâng!”

Tôi đối đầu trực diện với đám tàu nhỏ. Tôi khai hỏa các khẩu pháo mảnh khi lướt qua một chiếc, phá hủy nó ngay lập tức.

Bọn cướp biển bắn trả bằng laser và pháo đa nòng, nhưng vô ích.

Về cơ bản, các tàu nhỏ không thể nào xuyên thủng được lá chắn của Krishna.

Tôi tắt hệ thống hỗ trợ lái và kích hoạt các động cơ đẩy điều chỉnh tư thế để quay 180 độ.

Sau đó, tôi bật lại hỗ trợ lái và tăng tốc đột ngột. Giờ thì, tôi đã ở ngay sau lưng chúng.

“Thằng khốn—!” một tên cướp biển hét lên khi nhận ra vị trí của tôi. Hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và ra lệnh cho đồng bọn.

“Tản ra, tất cả!”

Ồ hô? Chúng có một chỉ huy khá đấy.

“Cái gì?! Khiên của tao! Khônggggg!”

Tuy nhiên, sự chênh lệch quá lớn về hiệu năng giữa các con tàu không thể dễ dàng bị san lấp.

Bốn khẩu pháo laser hạng nặng của tôi xé toạc tấm khiên yếu ớt của chúng như xé giấy. Phát bắn đầu tiên đã dễ dàng làm cạn kiệt lá chắn của chúng.

Phát thứ hai xuyên qua lớp vỏ và khung tàu. Và rồi, bùm! Chúng nổ tung. Thường là vậy. Lần này có lẽ tôi đã nhắm khá chuẩn, nên con tàu chỉ mất khả năng di chuyển chứ không nổ tung.

“Giữ khoảng cách! Bao vây và tiêu diệt hắn! Tránh đối đầu trực diện!” tên chỉ huy cướp biển gầm lên.

“Phân tích không tồi,” Elma tự nhủ.

“Có thể, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng có thể thắng,” tôi đáp.

Nếu chúng bao vây tôi, tôi chỉ cần phá vòng vây và tiêu diệt từng tên một. Chỉ huy của chúng không tệ, nhưng các chuyển động của chúng không đồng bộ. Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu chúng không phối hợp một cách hoàn hảo.

“Ch-chết tiệt! Hắn quá mạnh!”

“Tao không thể bắn trúng hắn được!”

“Thế không có nghĩa là chúng mày được phép bỏ chạy, lũ ngu!”

Khoan đã, chúng định bỏ chạy trong khi đồng bọn đang đột nhập con tàu kia sao? Nếu những kẻ đó sống sót và gặp lại chúng sau này, chắc chắn họ sẽ tức điên lên.

Tuy nhiên, chúng sẽ không sống để thấy ngày đó. Tôi lần lượt hạ gục từng con tàu, dọn dẹp sạch sẽ đám phi thuyền cướp biển nhỏ.

“D-dừng lại! Nếu không chúng tao sẽ giết hết mọi người trên con tàu chở khách kia!” hai con tàu cỡ vừa còn lại đe dọa.

“Hah!” Tôi cười khẩy. “Đầu hàng ngay bây giờ, có lẽ tao sẽ tha cho chúng mày một mạng.”

Tôi thường không thương lượng với cướp biển. Dù sao thì chúng cũng không thể giết hết mọi người trên tàu được. Mục đích của chúng là bắt cóc hành khách để bán ra chợ đen. Chúng sẽ không bao giờ tự tay giết đi món hàng của mình. Chúng không thể. Tuy nhiên, không ai biết được một con chuột bị dồn vào chân tường sẽ làm gì.

“Kế hoạch là gì?” Elma hỏi.

“Chúng đang bất động. Và tôi sẽ xé xác chúng ra.”

Nói rồi, tôi nhắm vũ khí vào động cơ đẩy chính của hai con tàu cỡ vừa.

Sau khi vô hiệu hóa chúng, tôi sẽ phá hủy vũ khí của chúng. Tiếp theo? Chà, Hắc Liên sắp đến rồi. Cướp biển không phải là những kẻ duy nhất biết chơi trò đột nhập.

Thông thường, việc nhắm bắn chính xác vào các bộ phận riêng lẻ của một con tàu như động cơ đẩy và vũ khí là cực kỳ khó khăn.

Tuy nhiên, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều khi mục tiêu đang đứng yên. Đặc biệt là khi chúng đang trong quá trình đột nhập.

Chúng chẳng khác gì những tấm bia di động.

“Không! Dừng lại!”

“Tại sao? Chỉ vì mày ra lệnh à?”

Tôi nhanh chóng lượn vòng quanh hai con tàu cỡ vừa đang cập vào con tàu lớn, dùng pháo laser hạng nặng để phá hủy động cơ đẩy chính của chúng.

Tất nhiên, để đột nhập vào tàu chở khách, chúng đã phải hạ lá chắn, nên lúc này chúng hoàn toàn không có khả năng phòng thủ. Vài phát bắn từ khẩu laser hạng nặng của tôi là đủ để các bộ phận đó biến thành sắt vụn.

Giọng nói hoảng loạn của bọn cướp biển vang lên qua hệ thống liên lạc. “Th-thằng khốn! Chúng tao có hành khách ở đây. Con tin đấy!”

Ha ha ha! Chỉ được cái mồm. Cứ sủa đi. Động cơ của chúng mày hỏng rồi, nên chúng mày kẹt cứng ở đây thôi.

“Nghe thấy không? Chúng nói chúng có con tin.” Tôi cười khẩy.

Thấy nụ cười gian xảo của tôi, Elma lập tức phối hợp. “Ừ, tôi nghe rồi. Thì sao chứ?”

Mimi nhìn tôi với ánh mắt sửng sốt, nên tôi ra dấu im lặng bằng cách đặt ngón tay lên môi.

Nya chỉ cười toe toét và chờ xem kịch hay.

“Vậy nếu chúng tôi tiếp tục can thiệp, các người sẽ giết con tin?” tôi hỏi tên cướp biển.

“Tuyệt! Giết hết đi. Như vậy tiền thưởng của các người sẽ tăng lên, nghĩa là tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.”

“Cái… gì?!”

“Chúng tôi là lính đánh thuê, anh bạn ạ,” Elma chen vào. “Không phải anh hùng. Tại sao chúng tôi phải quan tâm đến con tin?”

“Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi vô cảm,” tôi nói thêm. “Đôi khi chúng tôi cũng có lòng chính nghĩa. Và vấn đề là thế này: chúng tôi sẽ bắt sống các người. Nhớ kỹ điều đó.”

“Luật pháp Đế chế rất nghiêm khắc với tội phạm. Họ sẽ rất thích lấy các người ra làm gương đấy.”

“Dù thế nào thì các người cũng tiêu rồi. Tốt hơn hết là nên đầu hàng đi.”

“Thằng khốn!”

Ồ, hắn nổi điên rồi. Nhưng tôi chẳng quan tâm; tôi tiếp tục phá hủy vũ khí của hai con tàu. Bây giờ chúng hoàn toàn trơ trụi và không còn khả năng tự vệ.

Ngay khi tôi vừa chuẩn bị xong, Hắc Liên xuất hiện từ cú nhảy FTL với một tiếng nổ lớn.

“Tôi xin lỗi vì đã để Chủ nhân phải chờ.”

“Thời điểm hoàn hảo, Mei. Cho các robot chiến đấu của chúng ta đột nhập vào hai con tàu cướp biển đang cập vào tàu chở khách kia. Sau khi chiếm được tàu cướp biển, hãy cho chúng tiến vào tàu chở khách và khuất phục những tên cướp biển ở đó.”

“Đã hiểu. Tôi sẽ trang bị cho chúng vũ khí không gây chết người.”

“Tuyệt vời. Chúng ta sẽ cảnh giới đề phòng có quân tiếp viện. Cô chỉ huy các robot. Nhớ báo cho Tina và Wiska bắt đầu trục vớt.”

“Rõ.”

Cuộc gọi với Hắc Liên kết thúc. Liên lạc từ bọn cướp biển cũng đã bị ngắt từ lúc nào, có lẽ vì đó là kênh liên lạc mở.

Khi biết tin các robot chiến đấu sắp tấn công, chắc hẳn chúng đang cuống cuồng chuẩn bị chống cự.

“Bây giờ chỉ cần ngồi xem pháo hoa thôi,” tôi nói.

“Ồ? Chúng ta không đột nhập sao?” Nya, người nãy giờ vẫn im lặng cười toe toét, thất vọng lên tiếng.

Tôi nhún vai. “Chúng ta không biết có bao nhiêu tên cướp biển trên đó, nhưng hai tàu cỡ vừa chắc cũng phải có đến ba mươi tên. Trong khi đó, chúng ta có mười robot chiến đấu tối tân, dù chỉ dùng vũ khí không gây chết người. Chẳng có lý do gì để chúng ta phải tự mình liều mạng.”

“Chán thế… Nhưng còn cơ hội lên hình của tôi thì sao…”

“Tôi không định liều mạng mình chỉ để cô có vài tấm ảnh đẹp đâu.”

Hơn nữa, đây chính là lý do tôi đã chi bộn tiền cho các robot chiến đấu cấp quân sự: để chống lại cướp biển khi chúng đột nhập tàu của chúng ta hoặc của người khác, và để tự mình đột nhập tàu cướp biển. Tôi đã trải qua quá trình huấn luyện địa ngục—đến mức nôn ra cả máu. Điều đó giúp tôi trở thành một chiến binh giỏi, đúng vậy, nhưng không có nghĩa là tôi lúc nào cũng háo hức lao vào mọi trận chiến, dù có Giáp Trợ Lực hay không. Nếu có thể giải quyết vấn đề hiệu quả hơn bằng tiền, tôi sẽ làm. Chẳng phải ai cũng vậy sao?

“Chuẩn bị chiến đấu, mọi người! Lũ lon sắt chết tiệt đó đến rồi!”

Chết tiệt! Thằng lính đánh thuê khốn nạn đó chẳng thèm quan tâm đến con tin! Thực ra tôi cũng chỉ định dọa giết mọi người trên tàu thôi, nhưng tôi quá sợ những gì sẽ xảy ra sau đó. Dù làm gì đi nữa, tôi cũng sẽ tiêu đời nếu bị bắt, nhưng tôi không thể giết con tin trước mặt người khác được. Tội phạm loại B, như cựu cướp biển, có thể chỉ phải lao động khổ sai đến chết là cùng. Nếu may mắn, có thể một ngày nào đó họ sẽ được tự do. Nhưng nếu chúng tôi tàn sát người vô tội giữa ban ngày, chúng tôi chắc chắn sẽ bị xếp vào loại tội phạm loại A. Tội phạm loại A thực chất chỉ là những con chuột bạch bị tước đoạt mọi quyền con người. Các nhà khoa học có thể dùng chúng cho bất cứ thí nghiệm nào, kể cả khi điều đó giết chết chúng, và tôi không muốn chuyện đó xảy ra với mình. Họ sẽ ném bạn ra ngoài không gian, rồi lại quẳng bạn vào khoang y tế chỉ để có thể làm lại thí nghiệm đó một lần nữa. Và đó mới chỉ là khởi đầu. Những kẻ bị nướng chín não bởi các thí nghiệm VR còn được coi là may mắn. Những kẻ tội nghiệp bị dùng làm vật thí nghiệm cho các thí nghiệm gen mới là thảm nhất. Để tôi nói cho bạn biết, bị giữ lại mạng sống chỉ để thu thập dữ liệu trong khi bạn rên rỉ vì đau đớn chính là cơn ác mộng tồi tệ nhất. Tôi không muốn điều đó xảy ra với mình, dù có thế nào đi nữa.

“Đội đột nhập! Đừng có làm trò ngu ngốc nào, như là giết ‘hàng’ chẳng hạn! Nếu đứa nào làm vậy, tao sẽ tự tay giao chúng mày cho lũ khoa học gia chết tiệt đó để được giảm án đấy!”

Một loạt những lời chửi rủa vang lên qua bộ đàm, nhưng tôi không quan tâm.

Tôi đã chắc chắn ghi lại tất cả vào nhật ký hành trình. Ít nhất thì, điều này sẽ giúp tôi thoát khỏi hình phạt nặng nhất. Đột nhiên, tôi nghe thấy có thứ gì đó va vào tàu của mình. Theo tôi thấy thì không phải thằng lính đánh thuê đó tấn công. Khoan đã, vỏ tàu bị hư hại? Không. Đó là tiếng của một khoang đột nhập!

“Chết tiệt, chúng đến rồi!” Tôi rút khẩu súng laser cũ kỹ ra khỏi bao và chạy ra khỏi buồng lái.

Tao sẽ vặn cổ lũ lính robot đó và biến chúng thành đồ chơi!

Mei đã cử tổng cộng mười robot chiến đấu, năm robot cho mỗi tàu. Các báo cáo được gửi về liên tục.

“Đang chiếm quyền kiểm soát tàu địch.”

“Xác nhận bị tấn công bằng lựu đạn EMP. Thiệt hại không đáng kể.”

“Yểm trợ. Đã vô hiệu hóa thành công hai chiến binh địch.”

“Xác nhận đã áp chế tàu địch. Chuẩn bị tiến vào tàu chở khách.”

Những người trong buồng lái Krishna chúng tôi có thể quan sát toàn bộ sự việc.

Dưới sự chỉ huy của Mei, các robot đã vô hiệu hóa hàng loạt cướp biển một cách hiệu quả.

“Chúng thực sự áp đảo hoàn toàn, phải không ạ?” Mimi nhận xét.

“Tôi cũng mong là vậy,” tôi đáp. “Nếu không thì tôi đã lãng phí 60,000 Ener cho mỗi con rồi.”

“Nhưng chúng ta đã dễ dàng đánh bại các robot chiến đấu trên Sierra III mà, phải không ạ?”

“Khoang đổ bộ của chúng đã bị bắn trên đường xuống, nên chúng đã bị hư hại nặng bởi laser trước khi kịp khởi động hoàn toàn. Hơn nữa, chỉ có một khoang. Nếu tất cả các robot trên khoang đổ bộ đó đều khởi động bình thường và tấn công cùng lúc, chúng ta đã gặp nguy hiểm rồi.”

“Em hiểu rồi. Đó là sự khác biệt sao ạ?”

Nhìn lại thì, chúng tôi đúng là luôn gặp xui xẻo, nhưng chưa bao giờ rơi vào tình huống tồi tệ nhất. Dù vậy, đối với tôi thì vẫn là quá xui xẻo rồi.

“Chuyện này có vẻ dễ dàng nhỉ?”

“Dễ dàng là vì tôi đã chi tiền mua trang bị để nó trở nên dễ dàng. Sẽ còn lâu lắm mới hoàn lại vốn được.”

Bạn thường nhận được tiền thưởng cho đầu của một tên cướp biển dù hắn còn sống hay đã chết, nhưng bắt sống sẽ có thêm tiền thưởng. Nếu bạn nghiêm túc muốn kiếm tiền bằng nghề săn cướp biển, những thứ như một tàu mẹ có thể mang về hàng tấn phế liệu và các robot chiến đấu có thể đột nhập và bắt sống chúng sẽ giúp tăng doanh thu của bạn lên gấp bội. Tất nhiên, bạn cần phải đầu tư một khoản tiền lớn để đạt được đến mức đó, và sẽ mất thời gian để thu hồi vốn. Nhưng cách này sẽ giúp tôi kiếm được nhiều tiền hơn hẳn so với việc chỉ là một lính đánh thuê đơn độc với một con tàu nhỏ.

“Tôi cần thêm cơ hội lên hình!” Nya kêu lên. “Đây là một chiến dịch giải cứu dân thường, nhưng chẳng có khoảnh khắc cao trào nào cả! Tôi cần một cao trào!”

“Đừng có ngớ ngẩn! À, cũng đừng có dựa vào lưng tôi! Và lấy ngực của cô ra khỏi đầu tôi đi! Chúng ta đang trong trận chiến đấy, đồ ngốc! Tôi ném cô ra ngoài không gian bây giờ!”

“Ồn ào quá…”

“A ha ha…”

Các cô gái, tôi không thể rời tay khỏi cần lái, nên làm ơn lôi con ngốc này ra khỏi tôi được không? Và tôi sẽ không bao giờ cho cô ta vào buồng lái của Krishna nữa. Đây không phải là trò đùa, chết tiệt!

“Được rồi, chúng tôi sẽ tiếp nhận những tên này.”

“Cảm ơn.”

Các binh sĩ Hạm đội Đế chế chào. Tôi vẫy tay đáp lại và nhìn họ áp giải những tên cướp biển mà robot chiến đấu của chúng tôi đã bắt giữ.

May mắn là, một tàu của Hạm đội Đế chế đã bắt được tín hiệu cấp cứu của tàu chở khách và đã đến kịp thời, nên chúng tôi đã nhân cơ hội này giao nộp luôn những tên cướp biển bị bắt.

Hạm đội Đế chế cũng sẽ giúp chúng tôi kéo một trong hai con tàu cướp biển cỡ vừa về Kormat Prime, Hắc Liên sẽ kéo chiếc còn lại.

Trong khi đó, chúng tôi chất phế liệu và phụ tùng của hai con tàu vào khoang chứa của Hắc Liên.

Như vậy, chúng tôi có thể lắp ráp hai tàu vận tải cỡ vừa và hai tàu vận tải nhỏ để bán. Cộng thêm tiền thưởng và tiền thưởng bắt sống cướp biển, cùng với phần thưởng giải cứu tàu chở khách, chúng tôi sắp có một khoản tiền khổng lồ. Một lần nữa, tôi không thể ngừng cười được.

Cặp song sinh thợ máy nhìn những mảnh vỡ tàu nhỏ được đưa vào với vẻ mặt phấn khích. Họ thực sự rất hào hứng.

“Tuyệt vời! Tôi thích những thử thách như thế này!”

“Cố gắng hết sức nhé, chị!”

Tôi thấy ánh mắt họ sáng rực; chắc hẳn họ rất thích được thỏa sức mày mò với tàu vũ trụ. Việc được chia phần trăm lợi nhuận có lẽ càng làm họ có thêm động lực.

“Xin hãy tha cho em… Anh không thấy em đang rất hối hận sao?” Nya van xin.

Cô ta quỳ gối dưới chân tôi để xin lỗi, nhưng tôi lờ đi. Hãy biết ơn vì cô chưa bị ném ra ngoài không gian đi.

“Nyatflix hết lượt, giờ đến lượt Fomalhaut,” tôi thông báo.

“Ha ha ha! Vậy thì tôi không khách sáo nhé!” Zwya, người thú từ Fomalhaut Entertainment, cười sang sảng khi bước lên Krishna.

“Grrrrr…” Nya gầm gừ nhìn anh ta đầy căm ghét. Nhưng khi nhận ra tôi đang nhìn mình, cô ta lại nháy mắt tán tỉnh, trơ tráo hết mức.

Lại gì nữa đây?

“Em-em sẽ dùng thân mình để đền bù sai lầm này, nếu anh muốn!” cô ta cầu xin.

“Trừ năm điểm của Nyatflix.”

“Khônggg! Khoan đã, có hệ thống điểm từ lúc nào vậy?!”

Không có một nỗ lực quyến rũ tôi một cách lộ liễu sao? Các nhân viên khác của Nyatflix nhìn Nya một cách khó chịu, người đang tiếp tục làm xấu mặt họ. Tôi hy vọng cô ta sẽ nhớ chuyện này thật lâu. Dù việc cô ta vẫn có thể nói đùa được không làm tôi tin tưởng cho lắm.

“Nếu bị trừ hết mười điểm, cô sẽ thắng một chuyến du hành tuyệt vời vào không gian trong một khoang thoát hiểm.”

“Vâng…” Nya buồn bã gục đầu xuống.

Tất nhiên, chuyện khoang thoát hiểm chỉ là đùa. Nhưng nếu cô ta còn giở trò gì nữa, tôi sẽ đưa cả đội ngũ của Nyatflix về Kormat Prime và bỏ họ lại đó.

“Tôi không muốn ai trong số các vị làm điều ngu ngốc chỉ vì nghĩ rằng làm một lần thì sẽ được bỏ qua. Cứ thử xem, và các vị sẽ bị loại ngay lập tức.”

“Ha ha ha, tôi biết mà,” Wamdo của Space Dwergr đồng tình.

“Chúng tôi sẽ không bao giờ làm điều như vậy.” Allen của Mobius Ring mỉm cười.

Đừng tưởng tôi không thấy các người vừa mới căng thẳng trong giây lát nhé. Thuyền trưởng nhìn thấy hết đấy!

Chúng tôi mới rời Kormat Prime chưa được bao lâu, nhưng đã thu được rất nhiều chiến lợi phẩm, nên chúng tôi sẽ phải quay về để bán chúng đi.

Bay lượn với khoang hàng đầy ắp sẽ ảnh hưởng đến khả năng cơ động, chưa kể chúng tôi cũng không thể thu thập thêm được nữa. Tuy nhiên, nếu chúng tôi ngắt quãng công việc tuần tra chỉ để bán chiến lợi phẩm thì sẽ mất hết ý nghĩa, nên chúng tôi sẽ tạm thời cất các mảnh vỡ tàu cướp biển vào một kho chứa đã thuê trước. Sau đó, chúng tôi sẽ lập tức quay trở lại nhiệm vụ.

“Bọn tôi sẽ ở lại thuộc địa để tân trang lại mấy con tàu này.”

“Rõ. Anh không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra đâu, nhưng cứ cẩn thận cho chắc.”

“Vâng, thưa ngài!”

Cặp song sinh thợ máy sẽ ở lại Kormat Prime để sửa chữa những con tàu mà chúng tôi định bán.

Sẽ không có nguy hiểm gì miễn là họ ở yên một chỗ và tập trung vào công việc, nên tôi nghĩ sẽ ổn thôi. Cảng này đặc biệt an toàn nhờ có sự giám sát chặt chẽ của Hạm đội Đế chế và lực lượng an ninh thuộc địa.

“Chúng tôi cũng sẽ ở lại thuộc địa và phỏng vấn họ, nếu anh không phiền,” Wamdo nói.

“Được thôi. Chỉ cần đừng cản trở công việc của họ.”

“Tất nhiên rồi.”

Vậy là Wamdo và nhân viên của anh ta từ Space Dwergr sẽ ở lại thuộc địa.

Zwya của Fomalhaut Entertainment sẽ lên tàu Krishna trong khi các nhân viên còn lại của Fomalhaut, Nyatflix và Mobius Strip sẽ ghi hình trên Hắc Liên.

Sau khi đỗ Krishna vào khoang chứa của Hắc Liên, tôi nghỉ ngơi trong phòng chờ.

Ở đó, Allen nói một điều khá kỳ lạ.

“Anh có vẻ rất chuyên tâm vào công việc của mình. Hay tôi nên nói là siêng năng?”

“Hửm? Anh nghĩ vậy sao?”

“Vâng. Anh rất khác so với hình dung của chúng tôi về một lính đánh thuê.”

“Tôi cũng không rõ hình ảnh phổ biến của một lính đánh thuê là như thế nào.”

Tôi không sinh ra trong vũ trụ này, nên có rất nhiều điều tôi không biết. Không phải tôi lười biếng học hỏi, nhưng những quan niệm thông thường của thế giới cũ đã ăn sâu vào tâm trí tôi, khiến việc thích nghi với các giá trị và định kiến của vũ trụ này trở nên khó khăn.

“Một lính đánh thuê điển hình thường là người kiếm được bộn tiền, tiêu xài hoang phí, rồi lại lười biếng cho đến khi hết tiền.”

“Đúng vậy. Nhưng anh thì khác, Thuyền trưởng Hiro. Về mặt này, anh rất… siêng năng? Hay khắc kỷ?”

“Siêng năng và khắc kỷ à?” Tôi không chắc về điều đó. Tôi lúc nào cũng vui vẻ với Mimi, Elma và Mei. Tôi được ăn ngon mỗi ngày nhờ có Steel Chef. Và tôi thường mua sắm mà không cần nhìn giá.

“Nói thẳng ra,” Nya chen vào, “chúng tôi cứ nghĩ anh sẽ quấn lấy hai cô nàng xinh đẹp kia cả ngày lẫn đêm ấy chứ.”

“Cô muốn bị trừ thêm điểm à?”

“Không, không! Tôi chỉ nói từ góc nhìn của khán giả thôi! Phải không?!” Nya hét lên.

Cô ta nhìn sang Zwya và Allen để tìm sự đồng tình, nhưng họ chỉ cười khan và lảng đi.

Họ có thể không đồng tình, nhưng việc họ không phản đối thẳng thừng chứng tỏ họ cũng đã từng nghĩ như vậy.

“Chúng ta cứ coi chuyện điểm số là đùa thôi,” tôi nói. “Nhưng đó là điều các vị đang nghĩ, đúng không? Nếu bạn dành hết thời gian để ăn chơi trác táng, bạn sẽ chẳng bao giờ nâng cấp tàu của mình, và các giác quan của bạn sẽ cùn đi. Tôi không nghĩ bạn có thể tiến bộ trong công việc được.”

“Bản thân câu nói đó đã thể hiện sự khắc kỷ rồi.”

“Hiro luôn nỗ lực để hoàn thiện bản thân,” Elma nói xen vào.

“Tôi chỉ không muốn các giác quan của mình bị cùn đi. Tôi không muốn chết, và tôi không muốn mất đi đồng đội của mình. Mạng sống con người không phải là trò đùa. Vậy tại sao tôi lại phải lơ là?”

Nếu tôi chết vì sai lầm ngu ngốc của bản thân thì đó là một chuyện, nhưng mạng sống của Mimi và Elma cũng nằm trên vai tôi. Đó mới là gánh nặng lớn hơn.

“Một lính đánh thuê Hạng Bạch kim, Sao Vàng quả nhiên có một tư duy hoàn toàn khác.”

“Chà, có lẽ tôi chỉ là một người nghiện công việc thôi. Dù sao thì, hết giờ giải lao rồi. Krishna sắp cất cánh. Chúng ta phải quay lại tuần tra. Mei, cô tiếp tục phân tích các kho dữ liệu đó cho tôi.”

“Vâng, cứ giao cho tôi.”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận