Đây là ngày thứ năm của chúng tôi trên hành tinh nghỉ dưỡng Cierra III. Chúng tôi đã đi mua sắm, chơi đùa trên bãi biển và thử qua vài hoạt động giải trí khác. Chúng tôi cũng chơi golf, đi bộ đường dài và hòa mình vào thiên nhiên; Mimi đã sung sướng như ở trên mây khi được ngắm nhìn hệ thực vật và động vật của hòn đảo. Vào ngày thứ tư, chúng tôi chỉ ở trong nhà nghỉ để hồi sức sau chuỗi hoạt động. Chúng tôi xem phim ảnh nổi và chơi board game cùng bài lá. Có một trò giống như sugoroku—tương tự cờ thỏ cáo—cùng một bộ bài tây và một trò về cơ bản là Jenga. Chúng tôi đã lên kế hoạch ở đây hai tuần, nên vẫn còn hơn nửa kỳ nghỉ ở phía trước.
Tôi đang mơ màng trên giường vào sáng ngày thứ năm, tự hỏi hôm nay nên làm gì thì đột nhiên, có ai đó lay tôi dậy. Ai vậy nhỉ? Mimi? Hay là Chris? Chắc không phải Elma rồi, cô ấy sẽ thẳng tay hơn nhiều. Cô ấy sẽ giật phăng cả cái chăn của mình luôn ấy chứ. Dịu dàng thế này thì hẳn là... Chris? Mình vẫn chưa ngủ đủ tám tiếng, nhưng không thể lờ con bé được, nên đành dậy thôi.
“Chào buổi sáng, Chủ nhân.” Một cô hầu gái tóc đen nhìn xuống tôi với vẻ mặt vô cảm. Cô đeo một cặp kính gọng đỏ nửa vành. Ồ, tôi biết đây là ai rồi. Cô ấy là Maidroid mà tôi đã thiết kế vài ngày trước.
“Mình đang mơ hay sao vậy trời?” Đâu nhất thiết phải gặp cô ấy trong mơ nữa chứ. Tôi nhắm mắt lại và bắt đầu thiếp đi... Hử? Gì?! “Ực?!”
“Mức độ tỉnh táo của ngài đã tăng đột ngột. Chào buổi sáng một lần nữa, Chủ nhân.”
Đôi mắt cô, dù lạnh lùng và xinh đẹp, vẫn nhìn tôi với tình yêu và lòng trung thành. Mái tóc đen bóng của cô được phủ bởi một chiếc mũ vành của hầu gái, và cô mặc một bộ váy hầu gái dài từ đầu đến chân. Nếu không có những bộ phận máy móc gần tai, trông cô hoàn toàn giống người thật. Khoan, mấy thứ đó không quan trọng—vấn đề là cô ấy đang ở ngay trước mặt mình lúc này, như thể chuyện đó là bình thường. Hiện tại không có vấn đề nào cấp bách hơn. Không, khoan, đính chính lại: nếu có ai đó đến tấn công Chris, đó mới là một vấn đề cấp bách hơn một chút.
“Chủ nhân, xin hãy giữ thái độ lịch sự. Chào lại một lời chào là phép lịch sự.”
“Chào buổi sáng.”
“Vâng. Tốt lắm.” Maidroid xoa đầu tôi.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Ý tôi là, tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi hiểu tình hình hiện tại, nhưng não tôi đang từ chối xử lý nó.
“Đây không phải là một giấc mơ mà tôi sẽ tỉnh dậy, phải không?”
“Không ạ.”
“Chà...” Tôi sẽ gặp ác mộng nếu ngủ lại mất, nên tôi bỏ cuộc và ra khỏi giường.
“Tôi đã chuẩn bị sẵn quần áo thay.”
“Cảm ơn.” Tôi miễn cưỡng nhận lấy bộ quần áo cô ấy đưa ngay khi tôi đứng dậy. Vừa thay đồ, tôi vừa hỏi: “Sao cô cứ nhìn chằm chằm vậy?”
“Tôi cần thu thập dữ liệu cơ thể của ngài, Chủ nhân.”
“Ờ, được thôi…?” Có vẻ như không có cách nào để tôi bắt cô ấy rời đi, nên tôi đành bỏ cuộc và thay đồ cho xong. Cô hầu gái nhặt lấy bộ đồ lót tôi vừa thay ra với tốc độ đáng báo động. “Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”
“Như ngài đã phỏng đoán, Thuyền trưởng Hiro, tôi là một Maidroid tùy chỉnh được chế tạo theo thông số của ngài. Hiện tôi vẫn chưa có tên.”
“Ra vậy.”
“Dưới lệnh của Milo, Trí tuệ Máy móc quản lý Cierra III, tôi sẽ phục vụ với tư cách là Maidroid cá nhân của ngài trong suốt thời gian còn lại của kỳ nghỉ. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có một khoảng thời gian hiệu quả cùng nhau.” Maidroid cúi chào, tay vẫn cầm đồ lót bẩn của tôi.
“Được rồi. Chắc là từ chối cũng vô ích, phải không?”
“Nếu ngài từ chối, tôi sẽ được miễn nhiệm vụ.”
“Thế à?”
“Vâng. Sau đó tôi sẽ nằm im trong kho chứa.”
“Milooo!” Tôi không thể không hét lên. Cố gắng chiếm được lòng tin hay sự thông cảm hay bất cứ thứ gì của tôi bằng cách này là quá sai trái—làm thế nào mà một cỗ máy lại có thể hiểu rõ trái tim đàn ông đến vậy chứ?
“Đó là những gì tôi được dặn phải nói. Tuy nhiên, việc tháo dỡ và cất kho một cỗ máy đã hoàn thiện không mang lại lợi ích gì. Nhiều khả năng tôi sẽ được chuyển giao đi nơi khác.”
“Ồ-ồ, được rồi. Nghe cô nói vậy tôi cũng mừng.”
“Mặc dù sự sắp xếp này chỉ là tạm thời, ngài vẫn là chủ nhân của tôi, Thuyền trưởng Hiro. Việc tôi ưu tiên ngài là điều tự nhiên.”
Chậc. Có gì đó ở chuyện này đang làm mình mủi lòng. Dễ dàng đổ lỗi cho Milo, nhưng mình biết chính mình là người đã đặt các thông số tình yêu và lòng trung thành của cô ấy cao đến như vậy. Milo chẳng làm gì cả ngoài việc cho chế tạo cô ấy. “Tôi bắt đầu mất lòng tin vào Trí tuệ Máy móc rồi đấy,” tôi rên rỉ.
“Tôi có thể thông cảm với ngài. Mặc dù biết rằng tôi là một phần mở rộng của Milo, tôi phải cho ngài biết rằng tôi cũng là một cá thể độc lập,” Maidroid tùy chỉnh nói nhỏ khi nhìn thẳng vào mắt tôi. Vẻ mặt không biểu lộ nhiều cảm xúc khiến cô ấy thật khó đoán.
“Tạm thời tôi sẽ tin cô. Ngay cả khi cô đang nói dối, tôi hy vọng ít nhất cô có thể duy trì ảo tưởng đó.”
“Tôi sẽ hy sinh mạng sống của mình nếu cần để xứng đáng với niềm tin của ngài.” Maidroid tùy chỉnh cúi chào.
Tôi quyết định ngừng thái độ thù địch với cô ấy, và thay vào đó, cố gắng tìm cách giới thiệu cô ấy với các cô gái. Chậc, mới sáng sớm mà đã đau đầu vì chuyện này rồi.
★
“Xin lỗi, Tiểu thư Mimi?”
“…”
“Tiểu thư Mimi?”
“Grừ…”
“Không ăn thua rồi,” Elma nói.
“Vâng, không được ạ,” Chris lặp lại.
Hãy tua lại một chút. Sau khi chuẩn bị cho ngày mới và rời khỏi phòng ngủ, tôi đến phòng khách và đợi các cô gái xuống. Elma là người đầu tiên. Cô ấy thấy tôi ngồi trên ghế sofa, và Maidroid đứng cạnh tôi. Sau ba giây dài đằng đẵng, cô ấy thốt lên một tiếng “Ồ.” Có vẻ như cô ấy đã hiểu.
Tiếp theo là Chris. Con bé nhìn chúng tôi một cách ngái ngủ rồi tiếp tục đi về phía phòng tắm. Khi cảnh tượng bắt đầu có ý nghĩa, con bé phải nhìn đi nhìn lại ba lần, từ tôi, sang Maidroid, sang Elma, rồi lại quay lại nhiều lần trước khi thở dài. Tôi mừng vì không phải giải thích cho con bé.
Rồi Mimi đến. Ngay khi nhìn thấy chúng tôi, em ấy đã chen vào giữa tôi và Maidroid tùy chỉnh rồi bám lấy cánh tay tôi, gầm gừ. Em là cún con hay sao vậy? “Mimi, em không cần phải hung hăng như vậy. Cô ấy ở đây không phải để làm điều gì xấu xa đâu.”
Mimi chỉ bám chặt lấy tôi hơn, kết quả là ép ngực vào người tôi, điều đó thật tuyệt vời. Hiro, thôi ngay đi, tôi tự trách mình. Mimi nghĩ rằng Maidroid này sẽ cướp mình khỏi tay em ấy. Nghĩ cách giải quyết chuyện này đi!
“Chủ nhân, tôi muốn có cơ hội được nói chuyện riêng với Tiểu thư Mimi.”
“Được thôi. Mimi, đừng bướng bỉnh nữa và hãy nói chuyện với cô ấy đi. Anh sẽ không nói gì cả.”
“Mgh… Miễn là có chị Elma và Chris ở đây.”
“Hử? Tại sao?” Elma nhướng mày.
“Cả em nữa sao? Em không phiền, nhưng mà…” Chris có vẻ cũng bối rối không kém.
Ba người họ đi đến bàn ăn cùng với Maidroid. Mình có nên ở đây không nhỉ? Dù ở xa thế này, mình vẫn nghe rõ mồn một.
“Tôi đi kiểm tra tàu Krishna đây,” tôi thông báo.
“Được rồi. Xong việc tôi sẽ nhắn tin cho cậu.”
Tôi vẫy tay với Elma và đi đến nơi Krishna đang đậu. Mặc dù ở trên mặt đất, nó vẫn trông dũng mãnh như mọi khi, và khi kiểm tra kỹ hơn, có vẻ như nó cũng đã được lau chùi sạch sẽ. Đây là do Milo làm sao?
Tôi leo vào trong và chạy một chương trình chẩn đoán. Không có vấn đề nào được báo cáo, vậy là chúng tôi sẵn sàng cất cánh bất cứ lúc nào. Chúng tôi hơi thiếu đạn phòng không do chưa bổ sung sau trận chiến, nhưng hiện tại đó không phải là vấn đề lớn. Milo đã từ chối thay đạn cho chúng tôi khi tôi hỏi, bảo rằng đó không phải là dịch vụ phù hợp với thẩm mỹ của khu nghỉ dưỡng.
Vì đang ở trên Krishna, tôi quyết định tập thể dục một chút, dù không cảm thấy mình đã bỏ lỡ buổi tập nào. Sau khi tập xong, tôi ném bộ quần áo đang mặc vào máy giặt-sấy tự động và bước vào bồn tắm hoàn toàn tự động. Điều đó khiến tôi tự hỏi liệu về cơ bản mình có giống như quần áo trong máy giặt không. Gì cơ? Ngừng trốn tránh thực tế à? Chà, thô lỗ thật. Nhưng hãy xem xét điều này: Liệu tôi có nghĩ ra một kế hoạch thành công chỉ vì tôi đã dành toàn bộ thời gian để căng thẳng về Maidroid tùy chỉnh đó không? Không đời nào. Tôi có thể thấy rõ mình đang rơi vào bẫy của Milo và nhấn nút Mua đó. Tôi đã cố không nghĩ đến nữa, vậy mà... Chết tiệt, mình sa bẫy rồi! Giờ trong đầu mình chỉ có mỗi chuyện mua cô ấy! Aaa, tất cả là tại mình, ai bảo thiết kế Maidroid hoàn hảo mà không thèm đọc điều khoản sử dụng làm gì!
Được rồi, được rồi. Hãy nghĩ về nó từ một góc độ khác. Mình sẽ được gì khi mua cô ấy? Với các thông số kỹ thuật mà mình đã thiết lập, cô ấy sẽ có thể hỗ trợ và bảo vệ cả Mimi lẫn Elma. Điều đó sẽ đặc biệt hữu ích cho Mimi, vì em ấy sẽ có thể chạy việc vặt an toàn hơn. Vũ trụ này là một nơi đầy rẫy bạo lực, và đôi khi tôi không chắc mình có an toàn không nếu thiếu bộ giáp năng lượng. Điều đó làm cho các Maidroid tùy chỉnh trở thành những người trợ giúp đặc biệt hữu ích. Tôi không biết gì về việc bảo trì Maidroid, nhưng tôi đã chọn vật liệu bền để chế tạo cô ấy, nên hy vọng cô ấy sẽ không cần bảo trì quá nhiều. Chúng tôi không có phòng cho cô ấy, nhưng nếu chịu hy sinh một chút không gian hàng hóa, chúng tôi có thể xoay sở được. Vì Krishna là một tàu chiến, chúng tôi hiếm khi sử dụng khoang hàng ngoài việc nhặt một số chiến lợi phẩm, và nó gần như không bao giờ đầy.
Này, thôi đi! Mày thực sự định mua cô ấy, phải không?! Được rồi, bản thân ơi: bình tĩnh và suy nghĩ cẩn thận. Mình đã tạo ra cô ấy với ngoại hình lý tưởng của mình, đến mức mình thậm chí còn cho cô ấy đeo kính nửa gọng mà cô ấy hoàn toàn không cần.
Đồ giặt xong trong khi tôi đang khổ sở, nên tôi ra khỏi bồn tắm và mặc lại quần áo. Khi tôi kiểm tra thiết bị cầm tay, tôi nhận được một tin nhắn từ Elma. Họ đã nói chuyện xong. Lòng dạ không yên, tôi rời Krishna và đi đến nhà nghỉ. Hy vọng mọi chuyện có thể giải quyết một cách hòa bình. Làm ơn đấy, Milo, tôi đã đặt tất cả niềm tin vào ông! Mặc dù tôi đoán nếu mọi thứ diễn ra theo cách ông muốn, tôi sẽ mua một Maidroid... Tôi dừng những suy nghĩ luẩn quẩn của mình và tập trung đi bộ trở lại nhà nghỉ. Đến lúc này rồi thì ai còn quan tâm nữa chứ?
★
Khi tôi đến nhà nghỉ, tôi áp tai vào cửa. Tôi không nghe thấy dấu hiệu cãi vã nào. Tin nhắn của Elma đã nói cuộc trò chuyện đã kết thúc, nên tôi lấy hết can đảm và bước vào.
“Chào mừng trở về, Chủ nhân.”
“Ừ-ừm… Hả?” Tôi nghiêng đầu trước cảnh tượng bên trong.
“Chào,” Elma nói.
“Chào mừng Ngài Hiro đã về ạ,” Chris nói.
“Chào mừng Master Hiro đã về. Em xin lỗi vì chuyện lúc nãy.” Mimi cúi đầu.
Đó là một khởi đầu tốt. Dù vậy, tôi đã bị bất ngờ bởi việc Maidroid ngồi gần Mimi đến mức nào.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy…?” tôi hỏi.
“Tôi đã giải thích lập trường của mình một cách chân thành và nghiêm túc,” Maidroid nói.
“Ồ-ồ?” Tôi nhìn Elma với vẻ bối rối. Cô ấy đáp lại bằng cái nhún vai thường lệ. Làm ơn ai đó giải thích cho tôi đi! Tôi nhìn sang Chris, nhưng con bé chỉ nở một nụ cười ngượng nghịu. Phản ứng của họ tương tự như những gì họ đã có sau cuộc trò chuyện của chúng tôi về Trí tuệ Máy móc. Maidroid đã lừa Mimi bằng cách nào đó sao? “Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Sự hiểu lầm đã được giải quyết rồi. Mọi chuyện ổn cả, phải không?” Elma lại nhún vai.
“Chắc vậy, nhưng tôi không cảm thấy nó đã hoàn toàn được làm rõ.”
“Cậu cần biết mọi chi tiết sao?”
“Ngh… Chắc là không.” Tôi không biết cuộc trò chuyện đã diễn ra như thế nào, nhưng ít nhất Mimi dường như có thể chịu đựng được Maidroid, đó là tất cả những gì quan trọng. Maidroid đã đạt được điều đó bằng cách nào không quan trọng. AI chắc chắn có tài ăn nói.
“Tôi vẫn chưa quyết định có mua Maidroid tùy chỉnh này hay không,” tôi nói.
“Anh không mua sao?”
“Cậu không có ý định đó à?”
“Ngay cả khi tôi muốn, chúng ta cũng không có phòng cho cô ấy. Krishna chỉ có thể chứa tối đa năm người. Chúng ta có một phòng đơn và hai phòng đôi mà Mimi và Elma đang sử dụng.” Chris đang ở trong phòng của Mimi, nhưng con bé chỉ là khách tạm thời. Chúng tôi không có phòng trống cho một thành viên phi hành đoàn mới, trừ khi Mimi hoặc Elma chịu chia sẻ phòng.
Maidroid xen vào. “Tôi không cảm thấy mỏi cơ hay căng thẳng tinh thần, và tôi không có quá trình trao đổi chất. Tôi không có vấn đề gì với việc bị để trong khoang bảo trì của mình trong khoang hàng. Miễn là tôi có chỗ cho quần áo và thiết bị, tôi sẽ hoàn toàn ổn.”
“Nhưng nghe có vẻ không hay lắm…”
“Chủ nhân, tôi là một Maidroid, không phải một sinh vật hữu cơ. Tôi đánh giá cao mong muốn của ngài đối xử với tôi như một thành viên của phi hành đoàn, và tôi mong muốn đáp ứng kỳ vọng của ngài, nhưng tôi không cần một khu vực sinh hoạt dành cho sinh vật hữu cơ.”
“Như vậy có được không?” tôi hỏi.
“Vâng, được ạ.” Maidroid gật đầu không do dự.
Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý. Chết tiệt, có vẻ như mình sắp mua cô ấy rồi!
“C-Chúng ta cứ xem giai đoạn thử nghiệm này thế nào đã!” Tôi nói lắp bắp. “Chúng ta có thể nói về chuyện này sau, được không?”
“Hôm nay lạ nhỉ, cậu đâu phải kiểu người thiếu quyết đoán thế, Hiro.” Elma nhếch mép cười.
“Nghe này, đây không giống như việc mua một thứ gì đó như quả cầu trọng lực. Chúng ta phải xem xét việc này một cách nghiêm túc.”
“Thận trọng là tốt,” Mimi nói. “Và chúng ta cần đặt cho chị ấy một cái tên!”
“Mimi, sao bây giờ em lại hào hứng với chuyện này vậy?”
Sự thay đổi thái độ của em ấy thật đột ngột, và tôi vẫn còn bối rối về việc nó đã xảy ra như thế nào. Maidroid đã dùng lời hứa về những món ăn ngon để lung lay Mimi sao? Thề sẽ giúp em ấy tiến bộ với tư cách là một người điều khiển? Thề sẽ bảo vệ em ấy bằng những thông số kỹ thuật tiên tiến đó? Hoặc có lẽ Maidroid đã nói rằng cô ấy sẽ không xen vào giữa Mimi và mình. Hay như vậy là quá tự ý thức về bản thân? Trong mọi trường hợp, Maidroid đã khiến Mimi chấp nhận cô ấy. Một khi cô ấy đã khuất phục được mình, thì mọi chuyện coi như xong. Đừng nghĩ nó sẽ dễ dàng như vậy!
“Tôi muốn biết tại sao cậu lại thiết lập cô ấy gần như sẵn sàng chiến đấu,” Elma nói với tôi. “Thông số kỹ thuật của cô ấy quá cao.”
“Tôi muốn cô ấy đủ mạnh để làm công việc vệ sĩ. Chuyện xui xẻo xảy ra với chúng ta rất nhiều, phải không? Tôi nghĩ Mimi có thể cần một người bảo vệ để em ấy được an toàn mỗi khi rời khỏi Krishna. Đặc biệt là vì tôi không phải là một chiến binh cận chiến giỏi.”
Elma rõ ràng là chiến binh giỏi nhất trong phi hành đoàn. Tôi nghĩ mình có thể tự lo được trong một cuộc đấu súng, nhưng nếu là đánh tay đôi, tôi sẽ bị đánh cho tơi tả.
“Hừm. Thế còn các đặc điểm ngoại hình của cô ấy thì sao?”
“Hoàn toàn dựa trên sở thích của tôi,” tôi nói thẳng. Chẳng có lý do gì để che giấu cả. Tôi sẽ không bao giờ dám nói rằng cô hầu gái tóc đen tuyền, ngầu lòi với cặp kính gọng đỏ nửa vành của mình chỉ được chọn ngẫu nhiên. Cô ấy thậm chí có thể đổi sang kiểu tóc đuôi ngựa dài, hoàn toàn thay đổi phong cách trong nháy mắt! Tuyệt vời, phải không?!
“Đây là gu của cậu à? Hừm…” Elma nhìn Maidroid từ trên xuống dưới.
“Em có nên cố gắng giống chị ấy không?” Chris hỏi, cũng nhìn cô ấy chằm chằm. Con bé có mái tóc đen và khuôn mặt dễ thương, nên cũng không khác xa lắm, nhưng Chris là Chris, và tôi muốn con bé giữ được cá tính của mình.
“Ở quê hương của tôi, hầu hết mọi người đều có tóc đen giống tôi và Chris,” tôi nói với họ. “Tôi có thể đã chọn một màu sắc sặc sỡ, nhưng tôi muốn nó quen thuộc. Và cặp kính là một sở thích của tôi.”
“Một android không cần kính, và tôi nghi ngờ cô ấy có thể sử dụng chúng như một thiết bị đeo,” Elma trầm ngâm.
“Một... thiết bị đeo?”
“Cậu biết đấy, các thiết bị đeo như kính có chức năng thu phóng quang học tầm xa hoặc phân tích. Maidroid không cần những thứ đó, phải không?”
“Ồ, vâng. Đúng vậy.” Tôi ngạc nhiên khi nghe có thứ như vậy, nhưng thực sự, Maidroid sẽ không cần bất cứ thứ gì trong số đó vì cô ấy có các cảm biến tiên tiến.
“Nếu cậu mua cô ấy, tốt hơn hết là hãy chăm sóc cô ấy cho tốt. Mặc dù tôi đoán cô ấy sẽ là người chăm sóc cậu.”
“Tôi vẫn chưa quyết định có mua cô ấy hay không…” tôi lẩm bẩm với chính mình khi nhìn sang Maidroid tùy chỉnh, người đang nhìn vào máy tính bảng của Mimi. Ừ, cô ấy xinh thật. Làm tốt lắm, Hiro. Dù sao đi nữa, có vẻ như mọi người sẽ hòa thuận với nhau thôi, nên có lẽ tôi sẽ mua cô ấy. Sẽ mất bao lâu để có được ngôi nhà riêng có sân nếu mình cứ vung tiền như thế này?
Thôi kệ... An toàn là vô giá, mình đoán vậy... Có thể bảo vệ Mimi khỏi nguy hiểm tự nó đã là một điều may mắn rồi.
★
“Chúng ta đã sắp xếp lực lượng chưa?”
“Vâng, thưa ngài. Phần lớn là những tên cướp biển không gian hạ đẳng, nhưng chúng ta đã tập hợp được 113 tàu nhỏ, 21 tàu cỡ trung và 3 tàu lớn. Chúng ta cũng đã đặt động cơ đẩy lên các tiểu hành tinh gần đó để chuẩn bị cho một cuộc tấn công từ quỹ đạo.”
“Chừng đó mồi nhử là đủ rồi. Còn lực lượng chính thì sao?”
“Chúng ta đã chất đầy robot chiến đấu vào hai tàu đổ bộ tàng hình. Chúng sẵn sàng đối phó với các nỗ lực xâm nhập từ AI của hành tinh.”
“Hừm. Các ngươi đã xác định được vị trí của chúng chưa?”
“Vâng, mặc dù khá khó khăn. Những tên lính đánh thuê đó tự cho mình là thông minh, và chúng có trong tay một gia tài nhỏ.”
“Nhưng tất nhiên rồi. Ta đã bị sốc khi chúng đánh bại những kẻ truy đuổi. Ta đã được hứa rằng chúng có thể xử lý một lính đánh thuê hạng Vàng. Thật đáng thất vọng sau tất cả những lời la ó đòi tiền thưởng của bọn cướp biển.”
“Lẽ ra chúng phải mạnh, nhưng có lẽ tên lính đánh thuê đó đơn giản là mạnh hơn. Việc được xếp hạng Vàng không nhất thiết là một chỉ số chính xác về sức mạnh của hắn.”
“Hừ. Ta không thích điều đó. Chúng ta cần lôi tên lính đánh thuê ra khỏi con tàu của hắn. Nó có thể có một số giá trị, vì vậy hãy làm những gì có thể để bảo toàn nó. Nhưng hãy giết tên lính đánh thuê.”
“Vâng, thưa ngài. Chúng tôi đã sắp xếp một điểm đổ bộ. Việc này sẽ được thực hiện nhanh chóng.”
“Nếu chúng ta không kết liễu hắn ở đây, chúng ta sẽ không có cơ hội nào khác. Christina, ta không có ác ý gì với cháu, nhưng cháu phải chết.”


0 Bình luận