Hôm nay cô nàng phù thủy...
Tổng Tài Hạ Phóng | 总裁下放
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Thượng Quyển (1-100)

Chương 27: Căn hộ

0 Bình luận - Độ dài: 870 từ - Cập nhật:

Khi chúng tôi xuống lầu, chúng tôi đã hoàn toàn không còn vẻ ngoài mang theo số tiền lớn. Jayard đã chôn túi tiền xuống dưới một đống rác và không đánh dấu gì cả. Khi tôi hỏi, anh ấy nói rằng tôi có thể nhớ, hoàn toàn không cần đánh dấu, trí nhớ của anh ta cũng rất tốt, có lẽ đây cũng là do tính chất đặc biệt của nghề trộm cắp?

Tôi đề nghị Jayard cất con dao găm đi, nhưng anh ta không nghe theo, mà vẫn mang theo bên mình, hiện tại đã dùng giẻ quấn quanh chân, bên trong quần, bên ngoài không nhìn thấy, nhưng tôi vẫn rất lo lắng.

Tiếp theo, anh ta tìm một người đi đường gần đó, hỏi về việc trong khu vực này có giếng nước không và hỏi rõ hướng đi.

Điều này thật tuyệt vời, vấn đề về nguồn nước mà tôi hằng mong ước cuối cùng đã được giải quyết. Nơi này chỉ cách khu công nhân nơi chúng tôi ở một con phố, cũng khá gần.

Hơn nữa, đây có lẽ là nơi ở của những người dân bình thường, xung quanh đều là những tòa nhà chung cư với tông màu đen chủ đạo, chủ yếu cao năm sáu tầng, mỗi tầng đều là những phòng có cửa chống trộm kiểu Baroque [note79500].

Những người đi đường qua lại ăn mặc đẹp hơn một chút so với khu công nhân bên cạnh, cả nam và nữ đều thường mặc đồ công nhân hoặc đồng phục, và hầu hết là hai lớp, trong thời tiết lạnh hơn này thì ấm áp hơn một chút.

Giống như khu dân cư công nhân bên cạnh, họ chỉ có thể mặc một chiếc áo đơn, độ sạch sẽ tương đương với chiếc áo sơ mi tôi đang mặc, thậm chí chỉ có thể ở trong lều hoặc ngủ trên sàn.

Thực ra cả hai bên đều là công nhân, bên kia giống như lao động thời vụ và người làm thuê, còn bên này là công nhân bình thường ổn định hơn, chẳng hạn như tổ trưởng hoặc nhân viên văn phòng, nhân viên kinh doanh và các nghề nghiệp tương tự.

Thảo nào lại gần khu dân cư công nhân như vậy, rất có thể họ cũng làm việc trong một vài nhà máy đó, chỉ là chức vụ tốt hơn một chút.

Trước đây tôi còn tưởng rằng, thế giới này phổ biến nghèo khó, người dân đều sống trong cảnh lầm than, bây giờ nhìn thấy những người bình thường ở khu vực này, vẫn có thể thấy được kiểu công dân bình thường trong ấn tượng của tôi.

Họ chính là những người lao động theo nghĩa thông thường của kiếp trước tôi, nhưng không có tinh thần lao động gì cả, tôi thấy trên khuôn mặt họ cũng không khác biệt nhiều so với những người công nhân bên cạnh, rất nhiều người đều thờ ơ và mệt mỏi.

Nhưng dù sao thì vẫn tốt hơn một chút, họ có căn hộ riêng, nếu nam nữ tâm đầu ý hợp thì còn có thể thành lập một gia đình “môn đăng hộ đối”.

Khi tôi đi ngang qua các tòa nhà chung cư, tôi có thể nhìn thấy trong phòng có một vài cặp tình nhân, còn có thể nhìn thấy họ ôm con, gần đó cũng có thể nghe thấy tiếng khóc cười của trẻ con.

Với mức sống của khu vực này, tôi nghĩ việc nuôi dạy nhiều con là không thể, chẳng lẽ có nhiều trẻ mồ côi và lao động trẻ em như vậy là do những người này góp phần?

Các căn hộ ở đây thật sự rất nhỏ, tôi đi dọc đường nhìn thấy các phòng ở tầng một, hầu như đều là một phòng khách một phòng ngủ hoặc hai phòng ngủ, ngay cả phòng khách cũng rất chật hẹp, có rất nhiều nhà thậm chí còn nối liền trực tiếp với nhà bếp, chỉ có một cái bếp lò để bên cạnh, còn có thể gọi là nhà bếp mở.

Tôi rất nghi ngờ không biết trong những căn phòng này có phòng tắm hoặc nhà vệ sinh không, theo quan sát của tôi thì chắc là rất ít, bằng chứng là trong khu vực này có rất nhiều nhà vệ sinh công cộng.

Vậy tôi cũng có thể hiểu tại sao khu vực này lại có nước giếng, có lẽ là vì ở đây đều là các căn hộ giá rẻ, chẳng lẽ một số tầng thực ra hoàn toàn không có nước sinh hoạt?

Đi được nửa đường, chúng tôi còn gặp một nhóm cảnh sát tuần tra, họ đang điều tra gì đó trong một con hẻm tối tăm, cửa hẻm đã bị phong tỏa, rất nhiều người đang đứng bên ngoài xem.

Chúng tôi còn tưởng là đến bắt hung thủ giết chủ nhà máy, liều lĩnh chạy đến hỏi người đi đường, anh ta lại nói là có một cô gái bị sát hại.

Tôi nhớ lại tiếng thét đêm qua, chắc là không trùng hợp đến vậy chứ?

Ghi chú

[Lên trên]
Baroque là một phong cách nghệ thuật bắt nguồn từ Phục Hưng Ý, bắt đầu vào khoảng năm 1600 tại Rome và Ý, sau đó lan ra khắp châu Âu và cả những thuộc địa ở Tân thế giới cho tới cuối thế kỷ 18.
Baroque là một phong cách nghệ thuật bắt nguồn từ Phục Hưng Ý, bắt đầu vào khoảng năm 1600 tại Rome và Ý, sau đó lan ra khắp châu Âu và cả những thuộc địa ở Tân thế giới cho tới cuối thế kỷ 18.
Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận