Xin lỗi vì đã hủy hẹn với anh đột ngột như vậy nhé, J-san.
Bản thảo lần này của tôi nộp quá trễ, nên đành phải mở đầu bằng vài lời riêng tư như thế này. Tôi xin gửi lời xin lỗi đến tất cả những người có liên quan.
Tôi nhớ là ở tập ba của bộ truyện trước Sói và Giấy da—tức Sói và Gia vị—mọi thứ đã hoàn toàn đi chệch khỏi cốt truyện dự tính. Tuổi tác và vị thế của các nhân vật thay đổi quá nhiều đến mức tôi phải viết lại từ đầu. Khi đó thật sự rất vất vả, nhưng hình như tôi vẫn kịp nộp bản thảo đúng hạn… Rồi bây giờ tôi mới nhận ra chắc mình đang già đi… Tôi không còn chịu nổi áp lực sát deadline như trước nữa. Tôi nghĩ hẳn có nhiều độc giả đã theo dõi series Sói từ những ngày đầu đang gật gù đồng cảm lúc này! Còn các độc giả trẻ mới bắt đầu đọc bộ truyện này, mười năm nữa hãy đọc lại đoạn này nhé. Khi đó các bạn sẽ hiểu. Và tôi cũng sẽ tiếp tục cố gắng để tạo ra những cuốn sách mà mười năm nữa, độc giả vẫn muốn lấy xuống khỏi kệ để đọc lại.
Thật là một loạt suy nghĩ đẹp đẽ.
Nhân tiện, mấy hôm trước tôi đã mua chiếc TV đầu tiên trong đời. Hồi còn tuổi teen, tôi từng nghĩ rằng không xem TV mới là ngầu, thế là cứ trì hoãn mãi chuyện mua một cái, cho đến bây giờ khi tôi thua trước cám dỗ của game console (vốn dĩ tôi chỉ chơi game trên PC).
Màn hình bây giờ thì siêu to và siêu nét. Không những vậy, TV OLED cuối cùng cũng đã ra mắt, và tôi còn nghĩ chắc chẳng bao lâu nữa những cô gái xinh đẹp sẽ bước ra khỏi màn hình mất thôi.
Nhưng màn hình rõ quá đến mức đau cả mắt, lại còn đắt tiền, nên cuối cùng tôi mua loại bình thường. Điều khiến tôi bất ngờ hơn nữa là nó còn xem được YouTube và Netflix. Lúc đọc thấy những chữ đó trong sách hướng dẫn, ban đầu tôi chẳng hiểu gì cả. Nếu đã kết nối Internet được thì thà có luôn trình duyệt đi cho xong. Mà dùng điều khiển từ xa thì phiền phức, chi bằng gắn thêm chuột với bàn phím cho tiện nhập liệu, rồi tiện thể cài thêm đủ thứ ứng dụng lên dùng. Nghe như một cơ hội kinh doanh lớn vậy! Cơ mà tôi có cảm giác mình từng thấy một thiết bị tương tự ở đâu rồi thì phải.
Dù sao đi nữa, mỗi lần ghé cửa hàng điện máy tôi đều kinh ngạc trước tốc độ phát triển của thế giới. Dạo này nghe nói nhiều về AI, còn nghe bảo có tác giả để AI viết tiểu thuyết giúp nữa. Tôi cũng phải theo kịp thời đại thôi… Đó là điều khiến tôi hoảng hốt lúc này. [note91001]
Không, trước khi theo kịp thời đại thì tôi nên theo kịp deadline đã.
Hôm nay xin dừng ở đây thôi nhé.
Hẹn gặp lại các bạn ở tập tiếp theo.
Isuna Hasekura
0 Bình luận