Volume 3 [Đang Tiến Hành]

Chương Mở Đầu

Chương Mở Đầu

Trước khi kịp nhận ra, nước dãi đã bắt đầu rịn ra nơi khóe miệng cậu. Hẳn là cậu đã thiếp đi lúc còn đang suy nghĩ. Hoảng hốt, cậu vội lau đi vệt ướt ấy, cau mày trước sự bất cẩn của chính mình.

Con tàu lắc lư như một chiếc nôi, còn trên đùi cậu là cảm giác ấm áp. Việc cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến cũng là điều tự nhiên.

Cậu dụi mắt trong lúc ngáp, khiến cô bé đang ngủ trên đùi mình, Myuri, cựa quậy khó chịu. Cô bé chừng mười hai, mười ba tuổi, cái độ mà ở nhiều nơi đã đủ để bị gả đi từ sớm. Suốt một thời gian dài, cậu đã tự chuẩn bị tinh thần cho những rắc rối mà tính cách tomboy bẩm sinh của cô bé sẽ gây ra trong ngày cưới của mình, nhưng những chuyện xảy ra gần đây đã vượt xa mọi thứ cậu từng tưởng tượng.

Myuri là con gái của một chủ nhà tắm công cộng mà cậu đã phục vụ từ lâu. Cô bé nằm trong vòng tay chăm sóc của cậu từ chính ngày mới chào đời. May mắn thay, cô bé rất quý cậu, và lúc nào, lúc nào cũng gọi tên cậu.

Chỉ mới gần đây thôi, cậu mới nhận ra rằng cô bé dành cho mình những tình cảm mang màu sắc lãng mạn. Đây không phải là thứ có thể dễ dàng gạt đi như một cảm xúc nhất thời thường thấy ở các cô bé cùng tuổi. Độ sâu của tình cảm ấy chỉ thực sự bộc lộ với cậu mười ngày trước, khi hai người bị cuốn vào một biến cố nghiêm trọng tại quần đảo phương bắc, nơi bọn cướp biển từng lấy làm sào huyệt.

Mục đích chuyến đi của cậu là tận mắt xác nhận xem cư dân nơi đó có đang thực hành dị giáo hay vẫn giữ vững đức tin chính thống. Tất cả đều là một phần trong xung đột lớn hơn đang âm ỉ giữa Vương quốc Winfiel và Giáo hội. Ngay khi đặt chân đến, cậu đã nhìn thấy hiện thực trần trụi của nghèo đói, thứ mà chẳng lời cầu nguyện nào có thể cứu vãn, cùng với sự khắc nghiệt của một cuộc sống không khoan nhượng.

Không lâu sau đó, một tổng giám mục được phái đến từ một tập đoàn thương mại lớn ở phương nam, đồng thời mang danh nghĩa của Giáo hội, cũng xuất hiện tại quần đảo phương bắc. Ở một nơi mà người dân còn chật vật mưu sinh từng ngày, vị giáo sĩ ấy lại âm mưu thúc đẩy một kế hoạch đen tối với hy vọng vơ vét vàng bạc. Việc họ có thể đẩy lùi được vị tổng giám mục ấy gần như là nhờ vào may mắn, và nếu phải ghi nhận công lao của một ai đó, thì không ai khác ngoài Myuri.

Tất cả đều nhờ vào tình cảm mà cô bé dành cho cậu, thứ tình cảm gần như chạm đến ranh giới của đức tin.

Cậu đã bị hất khỏi boong tàu, rơi xuống làn biển đen kịt, băng giá, và đúng vào khoảnh khắc đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho cái chết, Myuri đã không do dự nhảy xuống nước theo cậu. Có bao nhiêu đôi tình nhân đã trao lời thề nguyền có thể làm được như vậy cơ chứ?

Dẫu cậu giận dữ vì hành động liều lĩnh ấy, cậu cũng không thể tiếp tục xem tình cảm của cô bé như một cơn rung động trẻ con nữa.

Cậu vỗ nhẹ Myuri khi cô bé khẽ ngọ nguậy trên đùi mình, khiến phần lông hình tam giác trên đỉnh đầu cô bé khẽ giật giật. Chúng mang một màu sắc kỳ lạ, tựa như những đốm bạc lẫn trong tro xám, giống hệt màu tóc của cô bé. Những hình dạng kỳ lạ ấy thực chất là tai sói. Mẹ của Myuri là Hiền giả Sói Holo, hóa thân của con sói khổng lồ từng ngự trị trong những cánh đồng lúa mì, kẻ săn mồi của rừng sâu, một khi đã nhắm đến con mồi thì tuyệt đối không cho phép nó trốn thoát.

Bản năng của cậu, với tư cách là một con chiên của Chúa, không xuất phát từ lý trí.

Nhưng đồng thời, Myuri vẫn là em gái của cậu.

Chúa sẽ không bao giờ cho phép một sự kết hợp giữa cha và con, hay giữa anh và em.

Cậu ước gì cô bé có thể hiểu được điều đó, nhưng tiến triển thì chẳng là bao.

Nhìn gương mặt ngủ yên bình trên đùi mình, cậu không khỏi nở một nụ cười chua chát.

Đó là một vấn đề khiến đầu óc cậu nhức nhối, nhưng ít nhất thì, thời gian vẫn đang trôi qua trong yên ổn.

Mình mong những khoảnh khắc như thế này sẽ kéo dài mãi mãi thôi.

Vừa cầu nguyện, vừa vuốt nhẹ mái đầu Myuri, cậu lại khép mắt lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!