『Đối với chúng ta, tương lai luôn chỉ là duy nhất, nhưng đồng thời cũng cực kỳ bất định. Ngay cả thời khắc hiện tại này, tất cả đều chịu ảnh hưởng của quá khứ mà biến đổi không ngừng. Tương lai chính là thứ tùy tiện và chẳng thể làm gì được như thế đấy. Và ta gọi một trong những thuật pháp để kiểm soát hiện tượng phiền toái này là Thời Không Ma Pháp.』
Trích từ cuốn "Tôi và Thời gian" - Edita.
***
Lời dạy của Thị trưởng
Ở thị trấn này có rồng cư ngụ.
Không biết là ai đã khởi xướng, nhưng đó là một trong những truyền thuyết được lưu truyền tại Thánh đô Bacon. Nghe nói đó là một con rồng khổng lồ đến mức có thể bao phủ cả vương thành ở thủ đô Kalis. Và con rồng ấy vẫn đang âm thầm bảo vệ Thánh đô Bacon từ trong bóng tối.
Thực ra, ở vùng nào mà chẳng có một hai câu chuyện cổ tích kiểu này.
Đó là chuyện tôi nghe được từ một hành khách đi chung xe ngựa giữa chuyến hành trình. Theo lời người đó, những truyền thuyết cổ xưa kiểu này ở thị trấn này nhiều hơn hẳn so với những nơi khác. Nếu tính cả những chuyện nhỏ nhặt, thì đếm hết mười ngón tay cũng không đủ.
Một trong số đó chính là bức tường ngay trước mắt tôi đây.
Bức tường thành cao lớn và kiên cố bao quanh thị trấn này được cho là đã được xây dựng từ vài trăm năm trước, vào thời kỳ Đại chiến Ma Vương - cuộc chiến loạn cuốn cả thế giới vào vòng xoáy lửa đạn. Người xây dựng nó chính là Thánh nữ Sophia Bacon thời bấy giờ, và nó vẫn tồn tại cho đến tận ngày nay.
Tương truyền rằng, khi Ma Vương và quân đoàn của hắn hồi sinh sau hàng trăm năm và thiêu rụi thành trì của các quốc gia khác, chỉ riêng Thánh đô Bacon là vẫn bình an vô sự nhờ có bức tường này. Và cho đến bây giờ, nó vẫn giữ nguyên dáng vẻ y hệt như thuở ban đầu.
「...Hừ, thật đáng ngờ.」
Tôi lướt nhẹ đầu ngón tay lên mặt tường, bất giác buông lời nhận xét.
Một công trình kiến trúc hàng trăm năm tuổi không thể nào còn nguyên vẹn đến mức này được. Từ lúc vào thị trấn, tôi đã đi dọc theo bức tường một lúc lâu, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy một vết xước dù chỉ nhỏ bằng móng tay. Cứ như thể nó vừa mới được hoàn công xong vậy.
「Mà thôi, kệ đi.」
Tôi quay gót rời khỏi bức tường, hướng về phía đại lộ vừa đi qua ban nãy.
Mặt trời sắp lặn, dòng người tấp nập và tràn đầy sức sống. Có người vội vã về nhà sau giờ làm, có người đang đảo mắt tìm kiếm quán ăn hay quán rượu bên đường, và cũng có những người chuẩn bị bắt đầu công việc.
Ở Đế quốc Penny Thần thánh, với một thị trấn có quy mô sánh ngang thủ đô Kalis thế này thì đại lộ đương nhiên phải nhộn nhịp rồi. Chuyện rồng sống ở đây hay truyện cổ tích gì đó thì tôi không rõ thật hư, nhưng quy mô của thị trấn đúng là y như lời đồn.
Điều này khiến tôi bắt đầu thấy kỳ vọng rồi đây.
Nhiều người, đồng nghĩa với việc cũng sẽ có nhiều phụ nữ.
Nghe nói khi thị trấn mới được thành lập, có một nữ hào kiệt tên là Christina đã giữ chức thị trưởng, nhưng sau đó không còn nhân vật nào kiệt xuất như vậy xuất hiện nữa. Hiện tại ghế thị trưởng vẫn đang bỏ trống và việc điều hành được giao cho người khác.
Và đứng ở trung tâm quyền lực chính là ba gia tộc: gia tộc Bacon, gia tộc Neumann và gia tộc Aufschnaiter. Gia tộc Bacon - nơi sinh ra Thánh nữ Bacon - thì không cần phải bàn cãi, nhưng hai gia tộc còn lại nghe nói cũng có sức ảnh hưởng cực lớn trong Đế quốc Penny Thần thánh.
Họ có mối quan hệ vô cùng mật thiết với nước láng giềng là Công quốc FitzClarence, nghe đâu từ xưa đã tham gia vào công cuộc lập quốc. Có giả thuyết còn cho rằng họ có quan hệ với cả hoàng tộc của Đế quốc Penny Thần thánh, và là những danh gia vọng tộc bậc nhất ở đất nước này.
Mà, chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Chỉ cần một lần thôi cũng được, tôi muốn thử dạy dỗ con gái của hoàng tộc, biến cô ta thành cái bồn chứa xác thịt hoàng gia xem sao.
「Trước mắt cứ tìm nhà trọ đã.」
Dù sao thì tôi cũng vừa mới đến thị trấn này.
Hôm nay cứ thuê phòng trọ rồi nghỉ ngơi dưỡng sức cái đã.
Nếu được thì một nhà trọ có cô gái trẻ làm việc sẽ tốt hơn. Bà chủ trọ không trẻ cũng không sao, miễn là con gái bà ấy trẻ là được. Tôi sẽ tìm một nhà trọ nơi có cô con gái tính tình tốt bụng, chỉ cần đẩy nhẹ là ngã ngay.
Nếu vậy thì quy mô nhỏ một chút sẽ tốt hơn. Tốt nhất là nhà trọ do hai mẹ con tự quản lý. Càng vắng vẻ càng tốt. Nếu khách trọ chỉ có mỗi mình tôi, aaa, thế thì tuyệt vời. Chỉ cần nhờ cô ấy rót rượu, chuốc cho cô ấy chút hơi men, sau đó thì muốn làm gì chẳng được.
「...Hư hư.」
Nụ cười tự nhiên nở trên môi tôi.
Thị trấn do Thánh nữ Sophia Bacon lập nên, nổi tiếng với cái tên Thánh đô Bacon, nhưng vùng đất này còn có vài tên gọi nổi tiếng khác, hay còn gọi là biệt danh. Một trong số đó là "Thị trấn suối nước nóng đệ nhất lục địa". Một thị trấn nơi không chỉ quý tộc mà cả thường dân cũng có thể ngâm mình trong bồn tắm mà không có sự phân biệt nào.
Tóm lại là, thế đấy.
Đối với một người đồng tính luyến ái như tôi, Elena Rebmann, đây chính là môi trường tuyệt vời nhất.
***
Sự việc xảy ra khi tôi đang rảo bước trên đại lộ.
Phía trước bỗng nhiên trở nên ồn ào. Tôi dừng lại xem có chuyện gì, thì thấy một gã đàn ông đang luồn lách qua đám đông, chạy thục mạng về phía này. Trên tay hắn nắm chặt một cái túi da trông giống như ví tiền.
Hắn va vào người đi đường mà chẳng thèm bận tâm, thái độ đó cho thấy hắn đang vội vã một cách bất thường. Chín phần mười là phường trộm cắp. Có lẽ hắn đã sơ sẩy, bị nghi ngờ hành tung và đang trên đường tẩu thoát.
「Hừm.」
Đúng lúc lắm, đi đường xa khiến cơ thể tôi đang rệu rã.
Nhân tiện hành hạ hắn một chút để giải tỏa cũng tốt.
Hơn nữa, cái túi da trên tay gã kia có đính một cái khuy hình hoa rất dễ thương. Chủ nhân của nó chắc chắn là phụ nữ. Nếu đó là một cô gái trẻ đáng yêu, biết đâu đấy, biết đâu lại có chuyện hay ho xảy ra.
「Con mẹ nó, tránh ra!」
Gã đàn ông gầm lên.
Tôi mặc kệ hắn, đưa tay về phía thanh kiếm đeo bên hông.
Tuy nhiên, lưỡi kiếm chưa kịp rời khỏi vỏ.
『Grừ rừ rừ rừ rừ rừ!』
『Grừ rừ rừ!』
Không biết từ đâu, một sinh vật nhỏ bé lao ra. Nó chạy trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng và chồm lên lưng gã đàn ông. Kẻ bị tấn công nhận phải cú va chạm bất ngờ từ phía sau, ngã sấp mặt xuống đất. Hắn lăn lộn vài vòng rồi dừng lại ngay trước mặt tôi.
『Grừ rừ rừ rừ!』
『Grừ rừ rừ! Grừ rừ rừ rừ rừ!』
Tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng sinh vật đang cắn chặt vào tay chân gã đàn ông vang vọng khắp xung quanh. Có vẻ như nó đã tóm được tên trộm. Chẳng lẽ chủ nhân cái ví là sinh vật nhỏ bé này sao? Không, làm gì có chuyện nực cười đó. Mà khoan đã, tôi nhớ là đã từng thấy sinh vật này ở đâu đó rồi.
「Ồ, Nui-chan, hôm nay cũng cảm ơn nhóc vì đã làm việc chăm chỉ nhé!」
「Bắt hay lắm!」
「Mẹ ơi, Nui kìa! Nui kìa~!」
「Vẫn làm việc tốt như mọi khi nhỉ.」
「Này, Nui-san, có muốn ăn cái này không?」
「Nui-san, thịt bên này cũng ngon lắm đấy? Ăn được chứ?」
Chứng kiến chuỗi sự việc này, những người qua lại xung quanh đồng loạt reo hò tán thưởng. Trong nháy mắt, mọi người tụ tập quanh tên trộm và sinh vật nhỏ bé đã khống chế hắn. Tình cờ đứng ngay chính diện, tôi cũng bị cuốn vào vụ lộn xộn này.
Đồng thời, nghe thấy những từ ngữ lẫn trong lời nói của người dân thị trấn, tôi nhớ ra lai lịch của sinh vật nhỏ bé này. Nui. Sinh vật nhỏ bé này là một con Nui. Đây là lần đầu tiên tôi gặp thực tế, nhưng tôi đã từng đọc về nó trong sách.
Nói đến Nui, đó là loài sinh vật mạnh mẽ ngang ngửa với High Orc. Chúng còn được gọi là á long. Ít nhất thì với tôi của hiện tại cũng không thể đối đầu nổi. Tôi chắc chắn sẽ bị những chuyển động nhanh nhẹn kia làm cho rối trí, và giống như gã đàn ông vừa rồi, bị săn giết trong nháy mắt.
Tại sao nó lại ở giữa thị trấn và được con người cho ăn thế này?
「N-Này, chuyện này là...」
Tôi buột miệng bắt chuyện với một cô gái trẻ đứng gần đó.
Tuổi chừng mười lăm mười sáu, khoảng giữa tuổi thiếu niên.
「Hiệp sĩ đại nhân, chẳng lẽ đây là lần đầu ngài đến thị trấn này sao?」
「A, ừ. Thế nên ta muốn hỏi một chút, con Nui này là sao vậy?」
Tôi dùng ánh mắt chỉ về phía con Nui đang cưỡi trên lưng gã đàn ông và hỏi.
Lũ Nui được người dân thị trấn cho thức ăn và đang ăn một cách vui vẻ. Chúng khéo léo nhận lấy miếng thịt được đưa tận tay, dùng lưng tên trộm đang nằm sấp làm đĩa để thưởng thức. Gã đàn ông có vẻ đã cam chịu số phận, mặc cho chúng muốn làm gì thì làm.
「Ngài có thể sẽ ngạc nhiên, nhưng chúng là cư dân của thị trấn đấy ạ.」
「Cư dân sao?」
「Vâng.」
Trước câu hỏi của tôi, cô gái nở một nụ cười đáng yêu và trả lời.
Tôi muốn dùng đôi tay này bóp mạnh vào bộ ngực căng tròn kia quá đi mất.
「Nghe nói từ xa xưa, khi thị trấn mới được hình thành, chúng đã sống cùng con người ở đây rồi. Thực hư thế nào thì không rõ, nhưng hiện tại chúng vẫn đang làm việc để bảo vệ trị an cho thị trấn như thế này đây ạ.」
「...Ra, ra là vậy.」
Người sáng lập thị trấn đã nghĩ cái quái gì mà lại mời lũ Nui vào thị trấn chứ?
Kẻ tạo ra thị trấn này đúng là điên rồi.
Cả lũ Nui chịu để người ta thuần hóa cũng là một lũ Nui kỳ lạ.
Tuy nhiên, thế này thì không thể hành động sơ suất trong thị trấn được rồi. Đang vui vẻ trong con hẻm nhỏ nào đó mà lỡ bị lũ Nui phát hiện thì cười không nổi đâu. Tôi nên vui mừng vì đã biết trước sự tồn tại của chúng, hay nên đau buồn vì sự thật này đây?
Dù sao đi nữa, có vẻ như không nên dùng biện pháp mạnh trong thị trấn này thì hơn.
「Nhân tiện, ta có thể hỏi thêm một chuyện được không?」
「Chuyện gì vậy ạ? Thưa Hiệp sĩ đại nhân.」
「Ta đang tìm chỗ trọ cho hôm nay, quanh đây có nhà trọ nào tương đối nhỏ và yên tĩnh không? Kiểu như mẹ và con gái cùng nhau quản lý, quy mô nhỏ, ít bị người ta chú ý ấy?」
「...Dạ?」
「À không, đây cũng là yêu cầu cần thiết cho nhiệm vụ của một hiệp sĩ ấy mà.」
「Ra là vậy ạ!」
Trong khoảnh khắc, vẻ mặt cô gái hiện lên sự nghi hoặc. Tuy nhiên, ngay khi nghe tôi giải thích, cô ấy lập tức tỏ vẻ đã hiểu. Có vẻ vì quá nôn nóng muốn có kết quả nên tôi lỡ lời hơi nhiều. Sau này phải chú ý hơn mới được. Quả thực là mô tả cụ thể quá mức rồi.
Tiện thể nói luôn, chuyện nhiệm vụ này nọ là tôi bịa đấy.
「.........」
Vừa thành thật nói ra dục vọng của bản thân xong, tôi chợt nhớ lại lời cô ấy vừa nói lúc nãy. Tôi giả vờ tự nhiên, liếc mắt nhìn về phía lũ Nui. May mắn thay, bọn chúng có vẻ không chú ý đến cuộc trò chuyện của chúng tôi, vẫn đang vui vẻ ăn thức ăn người dân đưa cho.
Hừm, rốt cuộc cũng chỉ là súc sinh.
「Nếu vậy, nếu ngài không chê thì nhà tôi cũng là nhà trọ đấy ạ...」
「Cái gì, thật sao!?」
「V-Vâng.」
Cô gái bẽn lẽn cọ hai đùi vào nhau và tiếp lời.
「Chỉ là cái nhà tồi tàn do hai mẹ con tôi cùng quản lý, không phải là nhà trọ gì to tát đâu ạ, nhưng nếu ngài thấy tiện thì, ừm, chỉ cần xem qua phòng thôi cũng được, t-tôi xin phép được dẫn đường, ngài thấy sao ạ?」
「Được, đi thôi!」
「Dạ? A, ơ...」
「Nhất định phải dẫn đường cho ta! Đó chính xác là nhà trọ mà ta đang mong muốn!」
「A, vâng, vâng ạ!」
Thánh đô Bacon tuyệt vời quá.
Ba ngày. Trong vòng ba ngày, tôi sẽ cùng cô gái này cọ xát nhau trên bờ đê cho bằng được.
***
Được cô gái dẫn đường một lúc, tôi đã đến nơi.
Đúng như cô ấy nói, đây là một nhà trọ vô cùng nhỏ bé. Số lượng phòng đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa, ngoài tôi ra chẳng thấy bóng dáng vị khách nào khác. Nằm ở vị trí khuất sâu, tách biệt khỏi con đường sầm uất, nơi này cực kỳ yên tĩnh.
Không chê vào đâu được. Tuyệt vời ông mặt trời.
「Dạ, n-ngài thấy thế nào ạ?」
Cô gái rụt rè hỏi.
Ánh mắt cô ấy cứ đảo qua đảo lại giữa tôi và căn phòng. Lý do thì không cần nói cũng biết, chắc là vì điều kiện căn phòng này kém hơn so với các nhà trọ khác. Giường chiếu đơn sơ, bàn ghế cũng nhỏ và cũ kỹ. Một không gian mang đậm dấu ấn thời gian.
「Không vấn đề gì. Trước mắt cho ta trả trước một tuần.」
「Dạ? A, ơ, thật sự là...」
「Bao nhiêu?」
「Thật sự, đ-được sao ạ?」
Cô gái lộ rõ vẻ ngạc nhiên tột độ.
「Ừ, chẳng có vấn đề gì cả.」
「Vậy thì, ư-ưm...」
Tuy nhiên, mức phí lưu trú mà cô ấy nói ra, so với tình trạng của nhà trọ thì có hơi đắt một chút. Tôi không khỏi nghĩ rằng nếu trả cùng số tiền đó, có lẽ sẽ ở được một nơi tốt hơn một chút. Ít nhất thì người khác sẽ nghĩ như vậy.
Nhưng mà, tôi thì không sao cả. Ngược lại nhờ thế mà khách khứa vắng vẻ, tôi có thể bao trọn cả cái nhà trọ này. Và số tiền chênh lệch đó, tôi dự định sẽ bắt cô ấy trả bằng cơ thể. Nghe nói ở khu nhà biệt lập có xây một cái nhà tắm nhỏ nhưng đàng hoàng.
「Vậy ta trả bằng cái này.」
Tôi đưa ra đồng tiền vàng Penny.
「Cái...」
「Không cần thối lại đâu, cứ coi như tiền tiêu vặt đi.」
Nhà tôi cũng thuộc dạng khá giả. Nghe nói tổ tiên rất giàu có. Con cháu mấy đời sau vẫn được hưởng thái bình, mọi người trong nhà cũng hay kể vậy. Nghe đâu tổ tiên đã có những đóng góp không nhỏ cho đất nước.
Chỉ có điều, riêng người sáng lập ra gia tộc đời đầu lại là một nhân vật có nhiều tai tiếng. Nghe nói người đó cũng là người đồng tính luyến ái giống tôi. Vì thế, chuyện sinh con đẻ cái đã từng gây ra một vụ lộn xộn. Theo lời bà tôi kể, chuyện đó còn dẫn đến một vụ náo động làm nghiêng ngả cả một quốc gia.
Chà, chuyện nghiêng ngả đất nước thì chắc là nói đùa thôi, nhưng chuyện phụ nữ yêu phụ nữ mà muốn có con thì vất vả đến nhường nào, tôi hiểu rất rõ. Bởi vì chính bản thân tôi cũng cực kỳ yêu thích các cô gái trẻ. Chuyện rước cái thứ của đàn ông vào bên trong mình, nghĩ thôi đã thấy không phải trò đùa rồi.
「A, cái đó...」
「...Còn chuyện gì nữa sao?」
「Số tiền lớn thế này, quả thực tôi không thể nhận được...」
「Đừng bận tâm. Với ta thì số tiền đó không to tát lắm đâu.」
「...Thật sự được sao ạ?」
「Ừ, được.」
Tôi giả vờ lạnh lùng, trả lời qua loa.
Kết quả đúng như dự đoán, vẻ mặt cô gái thay đổi rõ rệt. Khuôn mặt đang lo lắng bỗng chốc nở nụ cười rạng rỡ. Giống như bầu trời âm u kéo dài bỗng chốc được cơn gió thổi bay mây mù, trở nên quang đãng vậy.
「C-Cảm ơn ngài nhiều lắm ạ!」
Quả nhiên, con gái trẻ là phải như thế này mới được.
Nụ cười của phụ nữ thật là một điều tuyệt vời.
「Ta xin phép nghỉ ngơi trong phòng một chút.」
「Vâng ạ! Xin, xin mời ngài cứ tự nhiên!」
Nắm chặt đồng tiền vàng trong tay, cô gái đi xuống tầng dưới.
Câu thoại vừa rồi, ngầu thật đấy.
***
Sau khi tiễn cô gái đi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ phòng một lúc.
Căn phòng tôi được đưa tới nằm ở tầng hai. Vì nằm ở vị trí khuất sâu trong con ngõ, đương nhiên cảnh sắc chẳng có gì đẹp đẽ. Chỉ có thể nhìn thấy con hẻm nhỏ lọt thỏm giữa những tòa nhà san sát. Có vẻ bên trên còn một phòng nữa, nhưng chắc cảnh quan nhìn từ cửa sổ cũng chẳng khác gì mấy.
Tuy nhiên, nhờ vậy mà không gian yên tĩnh này lại không tệ để bình tâm suy nghĩ. Rốt cuộc thì, làm thế nào để gọi cô gái đó vào nhà tắm đây? Vừa nhớ lại nụ cười lúc nãy của cô ấy, tôi vừa vắt óc suy nghĩ đủ cách.
Chính trong lúc đó.
「...Hửm?」
Tôi phát hiện có thứ gì đó đang chuyển động phía dưới cửa sổ.
Một dáng người trùm kín áo choàng từ đầu đến chân. Nhìn vóc dáng nhỏ bé kia thì đoán chắc bên trong là một đứa trẻ. Nhìn kỹ hơn một chút, có thể thấy một lọn tóc đen dài tràn ra khỏi mũ trùm đầu, xõa xuống vai áo choàng.
Đứa trẻ đó đang hướng về phía bức tường của tòa nhà sát vách nhà trọ, tay chân cử động thoăn thoắt làm cái gì đó. Trời đã tối rồi, nó đang làm gì vậy nhỉ? Chú ý vào tay nó, tôi nhận ra trên bức tường trước mặt đứa trẻ có những hình vẽ nguệch ngoạc.
Ra là vậy, thì ra là thế.
「.........」
Đây là cơ hội tuyệt vời.
Tôi xơi được gái ngực bự, nhưng ngực nhỏ tôi cũng xơi tất. Nói thẳng ra thì, ngay cả những bé gái chưa dậy thì, tôi cũng có thể ăn ngon lành ngay từ phía trước. Thậm chí dạo gần đây, tôi còn cảm thấy mấy bé nhỏ cỡ đó lại càng dễ chịu hơn.
「...Được rồi.」
Nghĩ là làm, tôi vội vã lao ra khỏi phòng.
***
Chạy vội đến nơi, tôi cất tiếng gọi đứa trẻ mặc áo choàng.
「Làm cái gì ở đây thế hả?」
『Ư...』
Vừa nghe tiếng gọi bâng quơ, vai đối phương giật nảy lên.
Đó chẳng phải là phản ứng vì đang làm việc mờ ám sao. Nhờ thế, tôi không kìm được sự hưng phấn và lòng dạ thích ngược đãi đang sục sôi trong lồng ngực. Muốn dọa nạt đứa bé này ngay lập tức rồi lôi vào màn "cưng nựng".
Không, khoan đã, ít nhất cũng phải xác nhận khuôn mặt cái đã.
「Sao thế? Không định quay lại cho ta xem mặt à?」
『.........』
Nghe tôi hỏi, đối phương có phản ứng.
Nó từ từ quay lại.
『...Gì hả?』
「!......」
Chứng kiến khuôn mặt đó, một luồng xung kích chạy dọc qua háng tôi.
Không chịu nổi. Không chịu nổi nữa rồi.
Đây sẽ là của tôi sao?
Khuôn mặt ẩn dưới lớp mũ trùm đầu đáng yêu hơn tôi tưởng tượng nhiều. Điểm đáng nói nhất có lẽ là màu mắt của cô bé. E rằng đó không phải là nhân loại. Giữa tròng mắt đen tuyền, đôi con ngươi vàng kim rực rỡ tỏa sáng, thậm chí toát lên vẻ huyền bí.
「Vẽ bậy lên tường nhà người khác là không được đâu nhé.」
『Nhà ngươi nói cái gì?』
Để dồn cô bé vào thế bí, tôi đưa mắt nhìn về phía hình vẽ trên tường.
Toàn bộ bức tranh tự nhiên thu vào tầm mắt tôi.
Tuy nhiên, những gì tôi thấy lại hơi khác so với tưởng tượng.
「......Quán rượu Delnad, đang mở cửa, ngay phía trước... hửm?」
『…………』
「Cô là con gái quán rượu hả?」
『Kh, không phải!』
「Thế tại sao cô lại vẽ bậy lên nhà người ta như thế này...」
Nói thêm nữa thì, so với nét vẽ của một đứa trẻ nhỏ, hàng chữ này quá sức ngay ngắn. Đã thế bên cạnh dòng chữ còn vẽ thêm hình chai rượu, chứng tỏ cô bé cũng rất để tâm đến tính thẩm mỹ. Có khi còn đẹp hơn mấy cái biển hiệu làm qua loa ấy chứ.
『Ta đang xóa nó đi đấy chứ! Kẻ vẽ là đứa khác!』
「......Là vậy sao?」
『Grừ gừ gừ gừ!』
Những tiếng gầm gừ vang lên từ cổ họng cô bé.
Thứ âm thanh chẳng giống tiếng người ấy lại kích thích hạ bộ của tôi.
Cảm giác râm ran lan tỏa dần.
「…………」
Tuy nhiên, thế này thì gay go rồi. Tôi biết làm thế nào để chiếm đoạt cô bé trước mắt đây? Kế hoạch ban đầu tan tành mây khói rồi. Đáng lẽ tôi định vừa trách mắng chuyện vẽ bậy, vừa lôi cô bé vào phòng trọ cơ mà.
『Ngươi chỉ muốn nói thế thôi hả?』
「À, không, cái đó...」
『Nếu xong việc rồi thì biến đi đâu đó nhanh đi. Ta đang bận lắm.』
Không chịu đâu. Tôi muốn nói chuyện thêm chút nữa.
Tôi muốn chia sẻ khoảnh khắc hiện tại cùng cô bé này.
Ngay khi ý nghĩ đó trỗi dậy mạnh mẽ, tôi chợt nhận ra trên tay cô bé đang nắm một chiếc giẻ lau. Có vẻ chuyện cô bé đang xóa hình vẽ là thật. Trên tấm vải dính màu y hệt màu vẽ trên tường.
「Nếu không phiền thì để tôi giúp một tay.」
Lời nói tự nhiên buột ra khỏi miệng.
『......Giúp đỡ?』
「Làm một mình vất vả lắm đúng không?」
『…………』
Đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm vào tôi.
Chịu không nổi luôn. Sống lưng tôi tê rần rần. Vốn dĩ tôi là kẻ nặng máu S (Bạo dâm), nhưng nếu đối phương là cô bé này thì làm M (Khổ dâm) cũng tốt chán, ắt hẳn phải có điều gì đó khiến tôi nghĩ như vậy. Rốt cuộc cô bé thuộc chủng tộc nào nhỉ? Chắc chắn không phải con người rồi.
Dưới lớp mũ trùm, có thể thấp thoáng thấy thứ gì đó nhọn nhọn như tai hoặc sừng.
「Sao nào?」
『......Tùy ngươi.』
Vừa trả lời xong, cô bé liền quay ngoắt đi.
Sau đó, giống như lúc nãy, cô bé dùng chiếc giẻ ướt sũng ra sức kỳ cọ hình vẽ trên tường. Biểu cảm ấy trông khá nghiêm túc. Cô bé chà lấy chà để như quyết không bỏ sót một vết bẩn nhỏ nào.
Chẳng lẽ tòa nhà này là nơi ở của cô bé sao?
Nếu vậy thì vớ bở rồi. Tình cờ lại xác định được địa chỉ nhà.
「Được rồi.」
Nhờ bà chủ nhà trọ cho mượn cái bàn chải vậy.
***
Sau đó, chúng tôi cặm cụi làm việc một hồi lâu.
Chắc cũng tầm một giờ đồng hồ. Nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ, lời quảng cáo cho quán rượu Delnad trên tường đã hoàn toàn biến mất. May mà đối phương là tường đá phẳng. Nếu là tường gỗ thì chắc phải tốn nhiều thời gian hơn nữa.
『Được rồi!』
Nhìn bức tường sạch bong, nụ cười nở trên môi cô bé.
Một nụ cười tươi rói hết cỡ. Đôi má phúng phính càng thêm nổi bật, khiến tôi suýt nữa thì vươn tay ra theo phản xạ. Đôi má ấy kích thích bản năng, như muốn nói rằng nếu không chạm vào đây thì còn chạm vào đâu nữa.
「Không ngờ lại tẩy sạch được như vậy.」
『Đương nhiên! Vì bề mặt rất sạch sẽ mà lị!』
Cô bé chống hai tay lên hông, ưỡn ngực đầy tự hào.
Nghĩ lại thì, bức tường bao quanh thị trấn cũng làm bằng vật liệu tương tự. Xét đến việc ngay cả một đứa trẻ nhỏ như cô bé cũng khoe khoang về nó với người khác như thế này, có lẽ đây là kỹ thuật thi công độc đáo được truyền lại trong thị trấn này chăng. Với quy mô của thị trấn này thì chuyện đó hoàn toàn có khả năng.
「Ra là vậy.」
『Hắn ta bảo là làm sạch bề mặt thì sẽ đỡ tốn công bảo dưỡng hơn!』
「Hắn ta?」
『Hả? A, k, không, không có gì đâu!? Không có gì hết!』
「Hừm...」
Mà thôi, so với chuyện đó, điều tôi cần ưu tiên bây giờ là tìm một cái cớ để tiếp tục giao lưu sau khi công việc chung vừa kết thúc. Thật tiếc nếu phải chia tay một cô gái như thế này tại đây.
Trong lúc tôi đang suy tính đủ điều, đối phương đã có động tĩnh.
『Vậy ta đi đây. Còn phải đi tuần tra những chỗ khác nữa.』
「Hửm? Còn chỗ khác nữa sao?」
『Đúng thế. Dạo này mấy cái thứ này tăng lên nhiều lắm, vất vả cực kỳ luôn.』
「Thì ra là thế.」
Nghe được tin tốt rồi.
Chắc chắn sẽ không chia tay ở đây đâu.
「Nếu vậy thì tôi cũng giúp một tay.」
『......Tại sao chứ? Nhìn ngươi khả nghi lắm nhé?』
「Thực ra tôi đang khá rảnh rỗi. Không phải là tôi có tình cảm đặc biệt gì với thị trấn này, nhưng thấy có người gặp khó khăn thì tôi cũng không ngần ngại đưa tay giúp đỡ đâu. Đổi lại, nói thế này hơi khách sáo nhưng, trong lúc di chuyển cô có thể chỉ cho tôi mấy danh lam thắng cảnh của thị trấn được không?」
『Danh lam thắng cảnh?』
「Tôi vừa mới đến thị trấn này tham quan thôi.」
『Hừm?』
Ánh mắt đánh giá của cô bé kích thích đan xen lòng tự trọng của gã khổ dâm (S) và vùng gợi cảm của gã bạo dâm (M) trong tôi. Cộng thêm ánh mắt ngước nhìn từ dưới lên, cảm giác bội đức khó tả càng dâng trào, tôi quyết định trong tương lai gần nhất định phải làm chuyện dâm dục với cô bé.
「Sao nào? Nếu là bây giờ thì còn được khuyến mãi thêm cái bàn chải này nữa đấy.」
Tôi giơ cái bàn chải mượn từ bà chủ trọ lên.
Nhờ có nó mà hiệu suất công việc tăng lên đáng kể.
『......Được rồi, cũng được. Ta sẽ đặc cách cho ngươi giúp một tay.』
「Cảm ơn vì đã đồng ý nhanh chóng.」
Ngon rồi, thế là trước mắt tôi sẽ được đi tham quan Thánh đô Bacon cùng cô bé này.
***
Một đêm trôi qua, sáng hôm sau thức dậy, hai cánh tay tôi đau nhức cơ bắp dữ dội.
Đêm qua tôi đã tháp tùng cô bé áo trùm, đi tuần quanh thị trấn suốt đêm để xóa hình vẽ bậy. Nhờ thế mà khi quay lại nhà trọ ngủ và tỉnh dậy thì trời đã quá trưa. Tiện thể thì hôm nay chúng tôi cũng đã hẹn gặp nhau trước cửa nhà trọ.
「…………」
Chà, dậy thì dậy rồi, nhưng hôm nay tiêu thời gian thế nào đây?
Đang lúc trăn trở suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng bước chân bạch bạch từ dưới lầu vọng lên.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa phòng tôi.
「Dạ, thưa Hiệp, Hiệp sĩ đại nhân, có khách đến tìm ngài ạ!」
「......Khách?」
Là giọng của con gái chủ trọ.
Cơ mà, chuyện này lạ thật đấy. Tôi làm gì có người quen ở thị trấn này. Nếu tôi xuất thân từ dòng dõi cao quý thì còn có thể có chuyện quý tộc lân cận nghe tin tôi đến mà đích thân tới chào hỏi. Nhưng tiếc thay, tôi đâu phải nhân vật to tát đến thế.
「Biết rồi, nhắn với họ là tôi xuống ngay.」
「Vâng ạ!」
Tôi nhanh chóng chỉnh trang y phục rồi rời khỏi phòng theo lời cô bé.
Băng qua hành lang, tôi chạy vội xuống cầu thang, tiếng bước chân vang lên thình thịch.
Vì nhà trọ cũng chẳng lớn lắm nên chưa đầy vài phút tôi đã xuống đến sảnh. Xuống hết cầu thang, đi qua một đoạn hành lang hẹp là thấy ngay cửa ra vào. Quầy lễ tân được đặt ngay chính diện.
Cô bé gọi tôi dậy cũng đang ở đó.
Và bên cạnh là bóng dáng của người có lẽ là vị khách.
『Đến rồi kìa!』
Vừa nhìn thấy tôi, cô bé liền cất tiếng đầy năng lượng.
Vị khách đang đợi tôi, thật ngạc nhiên, lại chính là cô bé áo trùm gặp tối qua. Vẫn y nguyên như hôm qua, cô bé mặc chiếc áo choàng che kín từ đầu đến mắt cá chân, chỉ để lộ khuôn mặt thấp thoáng dưới lớp mũ trùm.
Phong thái tràn đầy sức sống tương phản hẳn với bộ dạng u ám của chiếc áo choàng.
「......Không phải tối mới bắt đầu dọn dẹp sao?」
『Đã hứa rồi mà! T, ta sẽ dẫn người đi tham quan thị trấn!』
「Ra là vậy.」
Có vẻ cô bé đã cất công lo nghĩ cho tôi.
Đúng là một người phụ nữ tốt.
Thế này thì yêu mất thôi.
「Nhưng mà, có ổn không đấy? Tối còn phải làm việc mà ban ngày lại chạy lung tung thế này...」
『Không vấn đề gì! Ta có cách rèn luyện khác người thường! Cách rèn luyện ấy!』
「Vậy sao?」
『Hay là, ng, ngươi không thích? ......Chẳng lẽ, ngươi mệt rồi?』
Cô bé ngước mắt lên hỏi.
Tôi đổ rồi.
Tôi đổ cô bé này mất rồi.
「Làm gì có chuyện đó? Nếu đã vậy thì nhất định phải nhờ cô rồi.」
『Cứ giao cho ta! Ta giỏi lắm đấy nhé? Chuyện về thị trấn này thì cái gì ta cũng biết!』
「Ồ? Cái gì cũng biết sao?」
『Đúng thế! Cái gì cũng biết!』
「Vậy thì đáng mong chờ thật đấy.」
Chuyện cưa cẩm cô con gái chủ trọ để sau cũng được.
Giờ thì tận hưởng chuyến tham quan thị trấn cùng cô bé mắt vàng kim này mới là thượng sách.
***
Hai người cùng nhau rảo bước, tôi đi theo sự dẫn dắt của cô bé trên những con phố của Thánh đô Bacon.
Lời tuyên bố biết tuốt của cô bé tuyệt nhiên không phải nói dối hay khoa trương. Trong lúc dạo quanh thị trấn, cô bé đã giải thích cho tôi tường tận từng chút một. Từ những thứ bắt mắt như bức tượng rồng được đặt ở đài phun nước quảng trường, cho đến những chi tiết lát đường tưởng chừng vô tri vô giác, quả thực rất đa dạng.
『Cái cổng này có từ lúc thị trấn mới được xây dựng đấy! Sao nào, ghê chưa!?』
「Nó cổ đến thế sao?」
『Đúng thế! Rất là cổ luôn!』
「Vậy mà trông mới ghê...」
『Đương nhiên! Vì được dọn dẹp tử tế mà lị!』
Về những hướng dẫn tham quan mà cô bé đưa ra, thú thật cũng còn vài điểm nghi vấn. Nhưng mà thôi, tôi sẽ không cố tình bắt bẻ làm hỏng nụ cười ấy đâu. Cô bé ưỡn bộ ngực phẳng lì lên khoe kiến thức trông có vẻ rất vui. Vậy thì tôi xin tiếp nhận tất cả.
Nhắc mới nhớ, lúc ngồi xe ngựa đến thị trấn, tôi cũng có nghe được tin đồn thế này.
Rằng ở Thánh đô Bacon có giấu một tòa tháp cao chọc trời, và chỉ những kẻ được con rồng bảo hộ thị trấn công nhận mới có thể bước vào đó, đại loại thế. Vốn dĩ sự tồn tại của rồng đã là chuyện khó tin rồi, nên mấy cái này nghe hư cấu quá thể.
Cơ mà, nghe như chuyện cổ tích thì cũng không tệ lắm.
Chắc cô bé cũng là một trong những cư dân yêu thị trấn, chịu ảnh hưởng bởi vô số tin đồn kiểu đó thôi.
Cứ thế, được cô bé áo trùm thúc giục, tôi rảo bước trên những con phố của Thánh đô Bacon. Nhờ cô bé chuyện gì cũng muốn nói mà tôi chẳng thấy chán chút nào. Nhìn biểu cảm sung sướng mỗi khi kể chuyện của cô bé, sao mà thấy được chữa lành đến thế. Nhất định phải giao phối với cô bé này mới được.
「Tòa nhà kia là gì vậy?」
『Hửm? Cái nào? Nói thử xem.』
「Là cái dinh thự có cái sân rộng lạ lùng đằng kia kìa.」
Tại khu vực có thể nói là đất vàng của Thánh đô Bacon này. Giữa những tòa nhà nguy nga mọc san sát nhau, tôi tìm thấy một tòa nhà có khoảng sân rộng thênh thang. Sử dụng đất đai xa xỉ thật. Nếu bán đi thì riêng cái sân thôi cũng đáng giá cả gia tài.
Dẫu vậy, nếu có người ra vào thì còn hiểu được. Tuy nhiên, khu đất được bao quanh bởi hàng rào cao vút, cái cổng duy nhất dùng để ra vào thì bị phong tỏa nghiêm ngặt bằng khóa ma thuật kiểu Fahren. Hơn nữa, bên cạnh cổng còn thấp thoáng bóng dáng lính canh cầm thương.
『......Cái đó hả.』
Biểu cảm của cô bé thay đổi.
Nụ cười tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt có chút đượm buồn.
「Sao thế?」
『Cái đó là, ờm, sao nhỉ. ......Là tòa nhà quan trọng, nên không được vào đâu.』
「Là công trình kiến trúc lịch sử sao?」
『Đúng, là công trình kiến trúc lịch sử. Thế nên, tuyệt đối không được vào đâu nhé?』
「Ra là vậy.」
Chắc là tòa nhà gắn liền với nhiều giai thoại đây.
Nhìn tình trạng cái khóa treo trên cổng cũng lờ mờ đoán ra được.
Đó là loại khóa ma thuật do vị pháp sư nổi tiếng, Bá tước Fahren - một quý tộc thời Cựu Đế quốc Penny với biệt danh Ma đạo quý tộc - phát minh ra. Nghe nói dù là ma pháp không gian của Ma tộc cao cấp cũng khó lòng phá giải được nó. Xung quanh phát minh đó cũng còn lưu lại nhiều giai thoại thú vị.
『Biết đâu có lúc lại dùng đến, nên phải giữ gìn cẩn thận...』
Nghe tiếng cô bé lầm bầm gì đó.
Chắc hẳn là có truyền thuyết hay tập tục gì đó được truyền lại từ xưa trong thị trấn. Hiểu theo hướng đó, tôi quyết định không tọc mạch thêm nữa. Thay vào đó, để đổi chủ đề, tôi hỏi về điều khiến tôi bận tâm khi đi trên phố.
「Nhân tiện, tôi hỏi thêm một câu nữa được không?」
『......Gì thế?』
「Trên đường đến đây, tôi thấy có khu vực mà đường xá nứt toác, nhà cửa sập xệ. Gần đây có vụ náo động lớn nào sao? Tôi nghĩ khu vực đó cũng nằm ở trung tâm Thánh đô Bacon, nhưng trông cứ như khu ổ chuột vậy.」
『Chỗ đó là, không được thay đổi.』
「Không được sao?」
『Đúng. Cứ để nguyên như thế mới là đúng đắn.』
「......Đúng đắn sao? Cái tình trạng đó á?」
『Ừm, như thế là được rồi.』
「Lý do thực sự khiến tôi tò mò đấy...」
『Lý do thì ta cũng không biết. Nhưng hắn ta đã bảo để như vậy là được.』
「Hắn ta?」
『Hự... Kh, không có gì! Không có gì đâu nhé!? Không có gì!』
Hừm, chẳng hiểu gì cả. Chẳng lẽ là lý do tôn giáo?
Nhưng mà, sao nhỉ. Đó là địa điểm tuyệt vời để làm những hành vi đen tối. Nếu không có tai mắt của Nui, nơi đó sẽ khiến người ta muốn lôi con gái nhà lành vào ngay giữa ban ngày ban mặt để tận hưởng thỏa thích. Một khu vực tuyệt vời như thế đấy.
「Này~, vị Hiệp sĩ đằng kia ơi. Có muốn thử Bánh bao Edita không? Bánh bao Edita đấy.」
Đang đi bộ thì tôi bị một người bán hàng rong dựng sạp bên đường gọi lại.
Là một ông chú hói đầu trạc ngoài tứ tuần.
「Dai dai mềm mềm, ngọt ngào, món này ngon lắm đấy.」
Trên sạp hàng bày biện đúng như lời ông ta nói, những chiếc bánh bao. Một thứ bánh có lớp vỏ trắng tinh cán mỏng, nói là bánh bao (manjuu) thì hơi dẹt. Ở giữa có hình nốt nhiệt (dấu đóng bằng sắt nung) hình lá non. Lớp vỏ láng mượt, cảm giác hơi bóng bẩy. Quả thực trông rất dai và ngon mắt.
Cộng thêm việc bụng cũng hơi đói, bước chân tôi tự nhiên dừng lại.
「Bánh bao Edita?」
「Gì cơ Hiệp sĩ đại nhân, ngài không biết sao? Thị trấn này cũng là nơi nhà giả kim vĩ đại Edita phát minh ra Thuốc Sinh Mệnh (Life Potion) đấy? Để ca ngợi công lao đó, đến tận bây giờ khắp nơi trong thị trấn vẫn còn lưu lại những giai thoại xưng tụng vĩ nghiệp của bà ấy.」
「Nhà giả kim Edita...」
Cái tên đó tôi đã từng nghe qua.
Những công trạng được cho là bắt nguồn từ cô ấy trải rộng trên nhiều lĩnh vực, nhưng nổi tiếng nhất trong số đó, đúng như ông chủ tiệm bánh bao đã nói, là việc phát minh ra Thuốc Sinh Mệnh (Life Potion). Ngoài ra còn có giai thoại kể rằng vào thời Đại chiến Ma Vương, cô ấy đã cùng Thánh nữ Bacon kề vai sát cánh chống lại Ma Vương. Quả là một nhân vật không bao giờ thiếu đề tài để bàn tán.
「Món này khá ngon đấy. Làm một cái không?」
「Hừm, vậy cho tôi một cái... à không, lấy hai cái đi.」
「Cảm ơn quý khách!」
Tôi mua hai chiếc bánh bao bằng vài đồng xu đồng Penny.
Tôi đưa một cái cho cô bé đi cùng.
『...Cho tôi sao?』
「Cô ghét bánh bao Edita à?」
『K-Không phải là ghét!』
Cô bé ngoan ngoãn nhận lấy, rồi cắn một miếng thật mạnh.
Ngắm nhìn dáng vẻ đó bên cạnh, tôi cũng hướng sự chú ý vào chiếc bánh bao trên tay mình. Đúng như tôi vừa tưởng tượng, tôi cảm nhận được độ đàn hồi dẻo dai qua lớp giấy gói. Có vẻ như phần nhân cũng được làm rất mềm, khi tôi định cầm một bên đưa lên miệng thì bên kia rũ xuống chảy dài.
Chết tiệt, trượt mất khỏi miệng rồi.
「Bánh bao này dẹt thật đấy. Là cố tình ép dẹt xuống sao?」
「Nghe đồn Nhà giả kim vĩ đại Edita có bộ ngực rất khiêm tốn. Để noi theo điều đó, bánh bao Edita được làm dẹt đi. Kết hợp với lớp vỏ bánh dẻo dai, nó tạo nên một kết cấu tuyệt diệu đấy.」
「Dùng đặc sản để trêu chọc vĩ nhân của thị trấn sao...」
「Không không không, làm gì có chuyện đó. Chúng tôi bán bánh bao Edita với tất cả lòng kính yêu và trân trọng đấy chứ. Đâu phải cứ ngực to là tốt. Quan trọng là sự cân đối tổng thể. Chúng tôi đang thể hiện điều đó qua chiếc bánh bao này.」
「...Vậy à.」
「Dù gì thì đây cũng là loại bánh bao có lịch sử hơn trăm năm rồi. Hơn nữa ngày nào cũng được cải tiến đấy nhé? Nghe nói Nhà giả kim vĩ đại Edita là người coi trọng đức tính nỗ lực và kiên trì rèn luyện. Thế nên chúng tôi cũng hướng tới những tầm cao mới và tiếp tục làm ra bánh bao Edita này.」
「…………」
Không phải là tôi không hiểu điều ông chú muốn nói.
Nhưng mà biết nói sao đây. Thánh đô Bacon quả là một thị trấn hào sảng thật đấy.
Nhà giả kim Edita bị đem ra làm trò đùa thật đáng thương.
Trong đầu tôi tự nhiên vẽ nên hình ảnh một nhân vật bất hạnh.
「Lần sau lại ghé nhé!」
「Nếu có hứng.」
Ông chú bán hàng rong vẫy tay với nụ cười tươi rói.
Nhân tiện thì về hương vị, yếu tố quan trọng nhất, đúng là tuyệt phẩm.
Sau đó một lúc, tôi và thiếu nữ vừa đi vừa nhồm nhoàm ăn bánh bao, ngắm nhìn phố phường Thánh đô Bacon. Chẳng cần tôi phải hỏi han gì, cô bé đi cùng cứ huyên thuyên kể đủ thứ chuyện, nhờ thế mà dọc đường đi không hề buồn chán chút nào.
「Nhắc mới nhớ, tôi có nghe chuyện này từ một hành khách đi cùng xe ngựa. Nghe nói ở Thánh đô Bacon, việc ngược đãi tộc Goggoru là trọng tội. Lúc đầu nghe xong tôi còn bán tín bán nghi, nhưng giờ nhìn kỹ lại thì đúng là thấy bóng dáng tộc Goggoru xuất hiện rất nhiều.」
『...Vậy sao?』
「Ở những nơi khác, họ thường bị coi là nô lệ, nhưng ở thị trấn này dường như không phải vậy. Ai nấy đều có vẻ mặt đầy sức sống. Có bối cảnh lịch sử nào không nhỉ? Sự hữu dụng của họ là không thể nghi ngờ, nhưng chắc cũng vì thế mà nảy sinh nhiều xích mích lớn.」
『Anh ghét tộc Goggoru à?』
「Làm gì có chuyện đó? Gọi họ là những người bạn tri kỷ cả đời cũng không ngoa đâu.」
『…………』
Cảm giác vừa bị các cô ấy đọc suy nghĩ, vừa bị tấn công đơn phương thật là tuyệt vời nhất. Dù sướng hay xấu hổ, tất cả đều bị lộ tẩy. Khoái cảm xác thịt được ban tặng khi mọi thứ đã bị nhìn thấu, đó là niềm hạnh phúc tột đỉnh không gì trên đời này sánh bằng.
「À, xin lỗi. Nếu cô thấy khó chịu thì từ giờ tôi sẽ tiết chế.」
『Cũng không khó chịu lắm.』
「Thế à?」
『Trong tộc Goggoru có kẻ tốt, cũng có kẻ xấu. Con người cũng y như vậy thôi. Cho nên, cứ để ý từng ly từng tí những chuyện nhỏ nhặt đó thì chỉ chứng tỏ đẳng cấp sinh vật của anh thấp kém thôi, biết không? Với tôi thì cả hai bên chẳng khác gì nhau mấy.』
「Vậy sao...」
Thiếu nữ nhìn về nơi xa xăm và nói. Ánh mắt thấu đáo có phần xa lạ so với vóc dáng non nớt ấy. Trên khóe miệng cô bé nở một nụ cười nhẹ. Có lẽ cô bé cũng có những người bạn tộc Goggoru thân thiết.
Vì chính sách của thị trấn là như vậy, nên chắc hẳn cư dân ở đây cũng đã chấp nhận tộc Goggoru. Nếu đúng là thế thì quả là một điều vô cùng tuyệt vời. Tuyệt vời đối với ai ư, chủ yếu là tuyệt vời đối với tôi.
Không biết chừng, thị trấn này có thể hiện thực hóa giấc mơ của tôi.
Cửa hàng chuyên dụng Goggoru trong mơ.
『C-Còn gì nữa không? Anh có muốn đi xem nơi nào khác không?』
Bầu không khí cuộc trò chuyện trở nên hơi vi diệu.
Thiếu nữ vội vàng hỏi han như để lấp liếm điều đó.
Sự quan tâm vụng về ấy, cũng đáng yêu làm sao.
「Nơi muốn xem à...」
Bất giác tôi nảy sinh xúc động muốn bắt cóc cô bé rồi lôi vào nhà nghỉ.
Thế này thì yêu mất thôi. Tôi nhất định muốn giao phối.
Kìm nén ham muốn tự nhiên của một sinh vật, tôi giả vờ bình tĩnh ngắm nhìn quang cảnh thị trấn.
Thế rồi, bất chợt có một cảnh tượng lọt vào mắt tôi.
「Này, này, nhìn kia xem.」
『Hửm? Cái gì?』
「Bức tường của tòa nhà kia kìa.」
Trên bức tường của tòa nhà nằm ở phía trước một đoạn, tôi phát hiện ra một hình vẽ bậy trông khá quen mắt. Nhìn từ nét chữ và tình trạng bức vẽ, có vẻ nó cùng một giuộc với những hình vẽ bậy mà chúng tôi đã đi xóa tối qua.
Hơn nữa, cái tên tiệm được viết ở đó, nếu trí nhớ của tôi chính xác, thì chính là nhà trọ mà tôi vừa quyết định chọn làm nơi ở tạm thời hôm nọ. Ngoài tên tiệm, còn có một cái bản đồ đơn giản được vẽ ra. Vì mới đến chưa bao lâu nên tôi không nhớ rõ chi tiết, nhưng vị trí tương đối có vẻ giống như vậy.
『……!』
Có vẻ cô bé cũng nhận ra hình vẽ bậy đó rồi.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, cô bé lập tức lao vụt đi.
Đôi chân khỏe khoắn không giống một đứa trẻ chút nào.
Thoáng cái cô bé đã di chuyển đến nơi, bắt đầu dùng tay chà mạnh lên bức tường.
『Ư... Ư...』
Tôi cũng chạy lon ton đuổi theo phía sau cô bé.
Đứng bên cạnh, tôi quan sát dáng vẻ cô bé đang ra sức cử động tay trước bức tường.
「…………」
Mặc kệ đôi tay lấm lem, cô bé vẫn miệt mài dùng tay chà xát bức tường.
Dáng vẻ ấy khiến người ta ngần ngại không nỡ cất tiếng gọi.
Vô cùng nghiêm túc.
Tuy nhiên, tôi cũng không thể cứ thế bỏ mặc được. Dù gì đối phương cũng là bức tường làm bằng đá. Dùng lòng bàn tay hay đầu ngón tay chà xát thì hình vẽ bậy cũng chẳng thể biến mất. Ngược lại, mỡ sẽ thấm vào và có nguy cơ làm lan rộng vùng bị ảnh hưởng.
「Xin lỗi, tôi xen vào chút được không?」
『Ồn ào quá, đừng có làm phiền tôi!』
「Tuy còn hơi sớm so với giờ hẹn, nhưng chúng ta bắt đầu công việc thôi.」
『...Công việc?』
「Tôi sẽ đi mua dụng cụ dọn dẹp ở cửa hàng đằng kia. Cô cứ đợi ở đây một chút.」
『…………』
Tôi không biết lý do vì sao cô bé lại liều mạng với mấy hình vẽ bậy trong thị trấn như thế.
Nhưng mà, nói sao nhỉ. Những lúc thế này, ra vẻ ngầu một chút chắc sẽ tốt hơn.
Tôi có cảm giác như vậy.
Rốt cuộc, suốt cả ngày hôm đó, chúng tôi chỉ loanh quanh đi xóa các hình vẽ bậy.
Khi quay lại quán trọ thì mặt trời đã lặn, bóng tối bao trùm khắp nơi. Công việc hôm nay còn vất vả hơn cả hôm qua. Tuy nhiên, chỉ cần có một cô gái trẻ trung xinh đẹp ở bên cạnh, tôi lại thành thật cảm thấy cách giết thời gian này cũng không tệ chút nào, cơ thể phụ nữ quả là một thứ đầy ma lực.
「Cảm ơn cô đã cất công đưa tôi về tận quán trọ. Giúp tôi nhiều lắm.」
『K-Không có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà.』
Có lẽ vì lo lắng cho kẻ chân ướt chân ráo mới đến, chưa thông thạo đường đi lối lại trong thị trấn như tôi, nên cô gái ấy mới đưa tôi về tận nơi. Dẫu chia tay ngay tại chỗ cũng chẳng sao, nhưng thế mới thấy, cô ấy là một người rất biết quan tâm chăm sóc người khác. Có điều, dường như không quen được cảm ơn nên cô nàng ngoảnh mặt đi chỗ khác ngay lập tức.
Dáng vẻ ngượng ngùng ấy cũng thật đáng yêu. Quả nhiên, dù nghĩ thế nào đi nữa, tôi vẫn muốn giao phối với cô ấy.
「Thế, dự định ngày mai tính sao đây?」
『Hả? Ngày mai ngươi cũng sẽ giúp ta sao?』
「Âu cũng là cái duyên, ta sẽ giúp cô đến cùng vậy.」
『Là duyên sao...』
「Sao thế? Hay là cô thấy phiền?」
『...N-Nếu ngươi đã muốn đi cùng đến thế thì được thôi! Ngày mai ta sẽ cho phép ngươi giúp một tay xóa đống hình vẽ bậy đó! Dù sao thì vẫn còn lại rất nhiều mà!』
Cô nàng chống hai tay lên hông, ưỡn bộ ngực phẳng lì ra đầy vẻ tự hào.
Trông cũng ra dáng lắm chứ.
Đúng là tâm đầu ý hợp, muốn giao phối quá đi.
「À, tốt quá. Thế là tạm thời ta không lo phải ngồi không rồi.」
『...』
Thấy tôi giả bộ ra vẻ phớt lờ cho ngầu, cô gái liền có phản ứng.
Gương mặt cô nhăn lại.
Một biểu cảm vừa như vui mừng, lại vừa như thoáng chút buồn bã, hay đang cố kìm nén điều gì đó.
Không lẽ cô nàng thích kiểu vừa rồi sao?
Ra là vậy. Nếu thế thì tạm thời cứ triển khai tấn công theo hướng này thôi.
「Vậy thì, ngày mai cũng vào giờ này...」
Lời chưa dứt, một cảnh tượng đầy kích thích bất chợt lọt vào tầm mắt tôi.
『...Sao thế?』
「Này, nhìn kia kìa.」
Cách đó một quãng không xa, có bóng người đang cử động trước bức tường của một tòa nhà.
Nếu tôi nhìn không lầm, thì trên tay kẻ đó đang cầm vật gì như cây cọ quét sơn. Và rồi, nương theo chuyển động cánh tay của kẻ đó, những vệt màu sặc sỡ cứ thế kéo dài, chảy tràn sang trái rồi sang phải trên mặt tường đối diện.
Không thể nhìn lầm được, đó chính là kẻ đang thực hiện hành vi vẽ bậy.
『!? Kẻ đó chính là thủ phạm sao!』
「Lên nào!」
『Đương nhiên rồi!』
Tôi và cô gái cùng lúc lao vụt đi.
Dù sao tôi cũng tự tin vào năng lực của một kỵ sĩ, thể lực cũng không phải dạng vừa. Tuy nhiên, đôi chân thoăn thoắt của cô nàng lại còn vượt xa hơn thế. Chẳng mấy chốc bóng lưng cô đã nhỏ dần, áp sát lấy kẻ đang vẽ bậy kia.
『Này, đứng lại cho taaaaa!』
Giữa đêm khuya thanh vắng, khu vực xung quanh hoàn toàn tĩnh mịch. Tiếng hét của cô gái vang vọng khắp không gian.
「!?」
Đương nhiên, kẻ vẽ bậy cũng có phản ứng.
Người đó giật bắn mình, toàn thân run lên rồi quay ngoắt lại về phía phát ra tiếng gọi.
Gương mặt kẻ đó tự nhiên lộ ra dưới ánh sáng.
「Cái gì...」
Người đang cầm cây cọ kia hóa ra là một gương mặt mà tôi có quen biết.
Không phải ai khác, đó chính là cô con gái của quán trọ nơi tôi đang tá túc.
Phản ứng của cô bé đối với kẻ bị bắt quả tang đang vẽ bậy rất nhanh lẹ.
Ngỡ như cánh tay ấy vừa vươn về phía đối phương, thì ngay lập tức cô bé đã đè nghiến người kia xuống đất. Đồng thời, đầu móng tay sắc nhọn chĩa thẳng vào yết hầu đối phương. Dù người kia cũng là một cô gái trẻ, cô bé chẳng hề tỏ ra nương tay chút nào.
『Grừ rừ rừ!』
「Híc...」
Bị đôi mắt hoàng kim nhìn chằm chằm, con gái chủ quán trọ hét lên thất thanh. Trong bóng tối, tự nhiên bị đè xuống đất, lại còn bị ánh mắt kia nhìn vào thì phản ứng thế là đương nhiên. Chắc chắn dù là người lớn đi nữa cũng sẽ thất kinh hồn vía mà hét lên thôi.
『Tại sao, tại sao lại làm chuyện này hả!? Quá đáng lắm đó!』
「Hả? A... Ơ? Trẻ, trẻ con?」
『Nói mau! Không là ta cho ngươi đau đấy! Sẽ rất đau đấy biết chưa!?』
「Ư...」
Cô bé gầm gừ và cô gái bị gầm gừ, tôi cũng đã đi tới chỗ hai người họ.
Con gái chủ quán trọ mắt ngấn lệ. Có lẽ cô ta chưa hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra với mình, trông bộ dạng khá là hỗn loạn. Nếu đối phương là Hiến binh hay gì đó thì cô ta hẳn đã hiểu mình bị khiển trách vì tội vẽ bậy rồi.
「Này cô gái, tại sao lại cứ vẽ bậy lên tòa nhà thế?」
Cũng nhờ bối cảnh đó, tôi tự nhiên mở lời.
「Đừng nói là cô không biết đó là hành vi xấu nhé?」
『Grừ rừ rừ!』
Cô bé vẫn gầm gừ trong cổ họng, giữ nguyên tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Nếu màu mắt bình thường, hoặc năng lực thể chất tương xứng với vẻ bề ngoài, thì có lẽ cô gái kia đã quyết định bật lại rồi. Tuy nhiên, trong tình trạng bị đè nghiến đơn phương thế này, tôi không cảm thấy cô ta có ý chí phản kháng.
Có lẽ cũng nhờ sự hiện diện của một hiệp sĩ là tôi đây, con gái chủ quán trọ thành thật mở miệng:
「Xin, xin lỗi... xin lỗi...」
『Trước khi xin lỗi thì nói lý do đi! Lý do ấy!』
「…………」
Xác nhận lý do trước khi xin lỗi, cô bé áo choàng này bất ngờ là có lý trí đấy chứ. Mấy bé gái càng thông minh thì háng tôi lại càng nhức nhối không kìm được. Trong tương lai gần, nhất định tôi phải chiêm ngưỡng dung nhan dưới lớp mũ trùm kia cho bằng được.
「...Vì không có ai đến quán trọ nhà tôi cả, cho nên, ừm, tôi, tôi định quảng cáo chút thôi.」
『Quảng cáo?』
「Ra là vậy.」
Con gái chủ quán trọ vẫn còn trẻ. Nhiệt huyết với gia nghiệp có hơi mất kiểm soát một chút. Tuy nhiên, những hình vẽ bậy mà chúng tôi tận mắt chứng kiến không chỉ giới hạn ở tên nhà cô ta. Còn có tên vài cửa tiệm khác lẫn vào nữa.
「Cô có nhận tiền từ các cửa hàng khác để làm việc này không?」
「Ơ? A, cái, cái đó...」
「Sao thế?」
「N-Nếu chỉ quảng cáo mỗi nhà tôi thì sẽ bị lộ ngay...」
「...Vậy à.」
Xem ra cô ta cũng biết dùng cái đầu đấy chứ.
Nhưng mà, dù sao đi nữa thì tội phạm vẫn là tội phạm. Không biết kỷ luật ở thị trấn này thế nào, nhưng nếu bị Hiến binh tóm được thì sẽ phải chịu phạt thôi. Ngay cả ở quê tôi, nơi kỷ luật tương đối lỏng lẻo, cũng không tránh khỏi vài roi. Cái đó đau lắm đấy.
『Không tha đâu nhé. Kẻ làm bẩn thị trấn, ta tuyệt đối không tha thứ đâu nhé?』
「Híc...」
Đầu móng tay của cô bé áo choàng chạm vào cổ cô gái.
Có lẽ cảm nhận được sát khí sắc bén, toàn thân con gái chủ quán trọ cứng đờ.
Tự nhiên tôi cũng căng thẳng theo.
Có nên ngăn lại không nhỉ, tôi bước tới một bước.
Có điều, câu thoại tiếp theo của cô bé lại hơi khác so với tưởng tượng của tôi.
『...Ngươi có thề là sẽ không làm thế lần thứ hai không?』
Vừa gầm gừ trong cổ họng, cô bé vừa hỏi như đe dọa.
Đôi mắt màu hoàng kim sáng rực rỡ trong bóng đêm đen kịt bắt trọn lấy đối phương từ chính diện. Có lẽ cũng nhờ phong thái đó của cô bé. Dù đối phương chỉ là một con nhóc trông ít tuổi hơn mình, con gái chủ quán trọ vẫn gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn đồng ý.
「T-T-Tôi thề! Tôi sẽ không bao giờ làm thế nữa!」
『Nếu mà thất hứa, thì sẽ có một con rồng cực kỳ to, cực kỳ mạnh đến ăn thịt ngươi đó nhé? Ngươi chỉ vừa một miếng thôi. Là thật đấy nhé? Cho nên, biết chưa hả? Phải giữ lời hứa cẩn thận đấy nhé?』
Mà nói chứ, cô bé này gắn bó với thị trấn ghê nhỉ. Có tình cảm đặc biệt gì chăng. Thấy cô bé lôi cả tin đồn về rồng ra làm ví dụ, tôi cảm thấy khí chất của một người sinh ra và lớn lên ngay tại Thánh Đô.
「Vâng! T-Tôi biết rồi ạ! Cho nên làm ơn, c-cái mạng này...」
『...Vậy thì, lần này ta tha cho.』
「C-Cảm ơn, cảm ơn...」
Ngay khi nói lời cảm ơn, con gái chủ quán trọ đã són ra quần.
Dòng nước tiểu rò ra mạnh mẽ, chảy tong tỏng loang lổ dưới chân.
『Oái! C-Cái gì thế!?』
Thay thế cho cô bé vừa nhảy lùi lại trong hoảng loạn, tôi chậm rãi bước lên một bước.
「…………」
Theo gió đêm, một mùi hương nồng nàn bay tới, cù vào mũi tôi.
Đêm nay lấy cái này làm mồi nhắm rượu và tận hưởng thì tuyệt phải biết.
Thủ phạm vẽ bậy cũng đã tìm được an toàn, đúng là vui cả làng.
*
*
Đêm hôm đó, sau khi hoàn thành "công việc thường ngày", tôi nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài từ phòng trọ.
Để gió đêm làm dịu cơ thể đang nóng bừng.
「…………」
Ngay lúc đó, nơi góc tầm nhìn của tôi bỗng có thứ gì chuyển động.
Tôi nheo mắt nhìn vào bóng đêm. Vị trí đó chính là chỗ con gái chủ quán trọ vẽ bậy lúc nãy. Đã bị dọa đến mức són đái mà vẫn còn cầm cọ lên được sao, tôi bắt đầu cân nhắc đến màn lăng nhục mang tính giáo dục rồi đấy.
Tuy nhiên, tưởng tượng của tôi lại hơi khác so với thực tế.
「...Cô bé áo choàng sao?」
Là thiếu nữ tôi vừa mới chia tay lúc nãy.
Cái dáng vẻ đặc trưng đó không thể nhầm lẫn đi đâu được.
Và như thường lệ, cô bé cầm giẻ lau xóa những vết vẽ bậy trên tường. Lúc chia tay, tôi đã bảo đêm muộn rồi, để mai dọn tiếp, cô bé cũng đã đồng ý. À, nói thêm là cô bé đã rời đi một lần rồi.
Đúng là lúc đó cô bé cứ liếc nhìn những hình vẽ trên tường mãi.
「…………」
Là kiểu đó rồi. Tuy đã quay về một lần nhưng vẫn không yên tâm nên lại quay lại. Như để khẳng định tưởng tượng của tôi, cô bé đang hì hục xóa vết vẽ bậy. Tay cầm giẻ ướt, dốc hết sức kỳ cọ bức tường sột soạt.
Sự nhiệt tình truyền cả sang người ngoài cuộc.
Có lẽ vì vậy mà ánh mắt tôi tự nhiên bị hút về phía cô bé.
Không hiểu sao cứ muốn ngắm nhìn mãi.
Một cảm giác thật kỳ lạ.
「…………」
Đang mải nhìn thì bất chợt một cơn gió mạnh thổi qua.
Chắc là gió lùa qua khe hở các tòa nhà.
Nó khiến chiếc áo choàng cô bé đang mặc tung bay phần phật.
『!?』
Chiếc mũ trùm bất ngờ bị hất tung ra sau.
Lộ ra bên dưới là hai chiếc sừng tỏa sáng màu hoàng kim giống hệt màu mắt. Hơn nữa, từ vạt áo choàng rối tung còn lộ ra một cái gì đó giống cái đuôi mọc vảy. Cô bé nhận ra, vội vàng chỉnh lại áo choàng và đội lại mũ trùm.
Tôi quan sát chuỗi hành động đó với tâm trạng bình yên đến lạ kỳ.
「...Rồng, à.」
Không chừng, tin đồn lan truyền trong thị trấn là thật đấy.
Tôi đã nghĩ như thế.
0 Bình luận