Tôi, Elizabeth FitzClarence, đã bị mất trí nhớ.
Sự thật ấy, tôi chỉ mới nhận ra cách đây vài ngày. Tỉnh dậy trên chiếc giường trong phòng riêng tại Long Thành, tôi nhận ra ký ức của mình đã bị khuyết đi một khoảng thời gian dài. Đồng thời, đó cũng là lúc tôi nhận thức lại bản thân trong quãng thời gian mất trí nhớ ấy.
Nguyên nhân mất trí nhớ đã được xác định. Có lẽ là do tôi đã quá sức tại nhà riêng ở thủ đô Kalis. Bị đeo chiếc vòng cổ phong ấn ma lực, nhưng vẫn cố gắng tìm đến bên người ấy, để rồi cứ thế bất tỉnh. Tôi nhớ ra đó là sự việc ngay trước khi tôi mất đi ký ức.
Tôi đã mất trí nhớ trong vài tháng.
Trong khoảng thời gian đó, tôi đã sống như một người hoàn toàn khác. Những điều tai nghe mắt thấy, cứ như thể ý thức của tôi nhập vào cơ thể của một người xa lạ, trở thành những đoạn băng ghi hình sống động lặp đi lặp lại trong tâm trí, hòa trộn với những ký ức vốn có.
Tôi cảm nhận được hai dòng ký ức đứt đoạn đang hợp nhất lại bên trong con người mình.
Nguyên nhân ký ức quay trở lại có lẽ là do cơn bạo bệnh kéo dài mấy ngày qua. Tôi biết mình đã đổ bệnh và ngất xỉu trong dinh thự này. Tuy nhiên, khi hỏi Allen, có vẻ như tôi đã nằm liệt giường lâu hơn tôi tưởng.
Nguyên nhân của cơn bạo bệnh được cho là do hiện tượng "lại giống" (atavism). Theo lời giải thích của Allen, trong tổ tiên nhà FitzClarence dường như có người mang dòng máu không phải con người. Anh ta cho biết cơ thể tôi đã xảy ra hiện tượng lại giống do điều này, và việc điều trị đã được tiến hành.
Thật là một chuyện động trời.
Tổ tiên đã giao phối với giống loài không phải con người. Hơn nữa, dòng máu đó vẫn đang âm thầm chảy trong huyết quản cho đến tận ngày nay. Sự thật này sẽ không chỉ ảnh hưởng đến cơ thể tôi mà còn cả gia tộc FitzClarence. Nếu để các gia tộc khác biết được, một ngày nào đó nó có thể trở thành điểm yếu chí mạng.
Tuy nhiên, tôi đang chìm dưới đáy của sự tuyệt vọng sâu thẳm đến mức chẳng buồn bận tâm đến sự thật đó.
Trong lúc mất trí nhớ, tôi đã quên mất người ấy, người quan trọng hơn bất cứ ai.
Do hiện tượng lại giống không lường trước và cơn sốt trong quá trình đó, ký ức đã tình cờ quay trở lại. Tuy nhiên, những việc đã xảy ra trong lúc mất trí nhớ sẽ không bao giờ có thể coi như chưa từng tồn tại. Đó cũng không gì khác chính là hành động của Elizabeth FitzClarence.
Không chỉ một mà đến hai lần, tôi đã làm những điều tồi tệ với người ấy. Lần tới gặp mặt, tôi không biết phải đối diện với người ấy như thế nào. Vì nỗi sợ hãi đó, tôi đã hèn nhát quyết định giữ bí mật chuyện ký ức đã quay về. Tôi quyết định sẽ không nói cho ai biết.
Và rồi, vài ngày sau khi ký ức cũ quay lại, người ấy đã đến phòng tôi.
Tôi đã rất căng thẳng.
Tôi cảm thấy từng thớ cơ trên người mình cứng đờ lại.
Lần đầu tiên kể từ khi khôi phục trí nhớ, tôi chạm mặt người ấy. Hình dáng phản chiếu trong tầm mắt tôi vẫn như xưa, không, thậm chí còn cuốn hút hơn trước. Sự thật đó khiến tôi cảm thấy lồng ngực mình tràn ngập một cảm giác nóng hổi.
Bởi vì sự tồn tại của người ấy đối với tôi quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Chính vì vậy, đồng thời cảm giác hối lỗi cũng tuôn trào không dứt.
Hôm đó, người ấy vẫn dành cho tôi nụ cười không thay đổi. Người ấy đã quan tâm đến một người phụ nữ nông cạn như tôi. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm trái tim tôi được lấp đầy, cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc đến mức chuyện dòng máu nhân ngoại, chuyện lại giống hay tất cả mọi thứ khác đều trở nên không còn quan trọng nữa.
Có lẽ vì vậy mà khi nghe câu chuyện đó, tôi đã cảm thấy cơn thịnh nộ chưa từng có.
Trong vài ngày cơ thể này nằm liệt giường, chốn dung thân của người ấy tại Đế quốc Penny đã bị cướp mất. Nghe nói tước vị và lãnh địa bị tịch thu, người ấy bị trục xuất khỏi thủ đô Kalis. Thậm chí còn có tin đồn rằng người ấy đã bị chém đầu trước công chúng, và thủ cấp vẫn đang bị bêu rếu giữa chợ.
Không tức giận vì chuyện này thì còn tức giận vì chuyện gì nữa chứ.
Nguyên nhân được cho là do Thánh Nữ của Đại Thánh Quốc.
Vì vậy, tôi đã quyết định.
Tôi quyết định sẽ dùng chính đôi tay này để trừng phạt Thánh Nữ của Đại Thánh Quốc.
*
Vấn đề lớn nhất là phương tiện di chuyển đến Đại Thánh Quốc.
Dù có đi bằng ngựa nhanh thì cũng mất vài tuần cho cả đi lẫn về. Sử dụng phi thuyền cũng tốn vài ngày. Nếu nói là đành chịu thì cũng đành chịu thật. Tuy nhiên, tôi của hiện tại không có đủ sự thong thả trong tâm trí để hành động chậm rãi như vậy.
Lúc đó, tôi chợt nhớ đến nghiên cứu của ngài Fahren.
Trước đây, ngài ấy đã nghiên cứu về ma pháp trận không gian của Ma tộc.
Tôi nghĩ rằng nếu nó đã thành hình được phần nào, liệu có thể sử dụng làm phương tiện đến Đại Thánh Quốc hay không. Tệ nhất thì mất đi một cánh tay cũng chẳng sao. Nghĩ vậy, tôi nhờ Sophia dẫn đường và tìm đến chỗ ngài Fahren.
Và kết quả là vài ngày sau, tôi đã đến được Đại Thánh Quốc an toàn.
「...Cũng coi như là đến nơi rồi.」
Ma pháp trận của ngài Fahren đã ở giai đoạn thực tiễn.
Kích hoạt ma pháp không gian, tôi di chuyển một mạch đến thị trấn trọ nằm gần Đại Thánh Quốc. Đó là thị trấn tôi từng ghé qua khi đến thăm đất nước này trước đây. Từ đó, sử dụng phép thuật bay khoảng nửa khắc, tôi đã an toàn đến được thị trấn nơi Thánh Nữ sinh sống.
Ma lực để kích hoạt ma pháp trận là nhờ sự hợp tác của mọi người ở Long Thành. Về mặt danh nghĩa, tôi đang tham gia vào nghiên cứu của ngài Fahren. Tôi không nói dối. Thực tế, nếu có thể an toàn trở về Đế quốc Penny, tôi dự định sẽ báo cáo chi tiết cho ngài ấy.
Việc có thêm một chút "quà khuyến mãi" kèm theo chắc cũng chẳng có vấn đề gì.
Giờ chỉ còn việc bắt cóc ả đàn bà đã sỉ nhục người ấy và quay trở lại Đế quốc Penny.
Về đường quay lại thủ đô Kalis, tôi dự định sẽ cướp phi thuyền hay thứ gì đó tại chỗ. Nếu khó khăn, tệ nhất thì chỉ cần mang được cái đầu của Thánh Nữ về là được, nên tôi đang cân nhắc đi đường bộ.
Lúc này, tôi cảm thấy mình có thể làm bất cứ điều gì.
Tôi chỉ muốn làm việc quên mình vì người ấy.
「Tuyệt đối không tha thứ. Tuyệt đối...」
Đến nơi, tôi quyết định thuê nhà trọ làm cứ điểm hoạt động tạm thời.
Tôi rảo bước trên con phố đông đúc người qua lại, tiến về phía trung tâm thị trấn. Giống như Đế quốc Penny, chất lượng các tòa nhà ở Đại Thánh Quốc cũng tăng dần khi đi về phía trung tâm. Tôi không cần một căn phòng quá sang trọng, nhưng cần đảm bảo an toàn tối thiểu.
Vì mục đích là như vậy, nên tuyệt đối không được để lộ tung tích.
Cũng vì lý do này, lần này tôi không chiêu mộ đồng đội.
Khi còn chơi trò mạo hiểm giả cùng Allen và Cyan (Sophie), cũng có lúc chúng tôi tập hợp người ở Guild. Nhưng riêng lần này, tôi cần phải hoàn thành nó một mình. Thị trấn này nằm dưới chân Thánh Nữ. Tôi nên hành động với tâm thế xem tất cả mọi người xung quanh đều là kẻ thù.
Hơn nữa, tôi cũng tự tin rằng mình sở hữu kỹ năng phép thuật khá tốt. Tuy không có sức mạnh phi thường như người ấy, nhưng tôi vẫn có thể đối đầu ở mức độ nào đó với một người thuộc Đoàn Kỵ sĩ Phép thuật như Cyan.
Nếu đối thủ chỉ là một Thánh Nữ làm vật trang trí đại diện, thì một mình tôi chắc cũng xoay xở được.
Thay vào đó, tôi đã mua một chiếc áo choàng để ẩn mình. Để lộ mặt khi xâm nhập vào dinh thự sẽ là một vấn đề lớn. Tôi trùm áo choàng kín người, dùng mũ trùm che đi mái tóc và khuôn mặt. Cử động có hơi vướng víu một chút, nhưng đành chịu thôi.
Chiếc áo choàng này có in dấu ấn của Giáo hội Đại Thánh Quốc.
Thấp thoáng cũng có những người ăn mặc tương tự như tôi.
「...Chỗ này được đấy.」
Đi bộ một lúc trên con phố lớn, tôi tìm thấy một tòa nhà có kiến trúc chắc chắn.
Biển tên nhà trọ treo trước hiên, và tôi có thể quan sát tình hình khách khứa ra vào.
Nhanh chóng hoàn tất thủ tục trọ, tôi nằm xuống giường trong căn phòng được phân, chờ trời tối. Dinh thự nơi Thánh Nữ sinh sống, tôi nhớ đã từng được chính cô ta dẫn đi tham quan khi theo cha đến yết kiến ngày xưa.
Kế hoạch là lợi dụng bóng đêm để xâm nhập và nhắm vào lúc đối phương đã ngủ say.
*
Mặt trời đã lặn được một lúc lâu. Bên ngoài cửa sổ tối đen như mực.
Rời khỏi nhà trọ, tôi lẻn vào dinh thự của Thánh Nữ.
Số lượng lính canh không hề ít, nhưng tôi đã tìm được sơ hở và xâm nhập vào trong qua cửa sổ. Vừa dùng phép thuật ru ngủ những hầu gái và hiệp sĩ canh gác đi lại trên hành lang, tôi vừa rảo bước di chuyển trong dinh thự. Mục tiêu là phòng ngủ của Thánh Nữ.
Vị trí phòng ngủ tôi đã moi được từ một người hầu gái gặp ngay sau khi lẻn vào.
Dọa nạt bằng phép thuật một chút, cô ta đã ngoan ngoãn khai ra.
Tôi cũng thấy có lỗi, nhưng vì cô ta phục vụ cho kẻ cực ác nên đành chịu thôi. Tôi đã niệm phép hồi phục cho cô ta rồi nên chắc không có vấn đề gì nghiêm trọng. Việc rèn luyện phép thuật bắt đầu từ khi gặp người ấy đã phát huy hiệu quả không ngờ trong vụ việc lần này.
Và rồi, trước mặt tôi là một cánh cửa.
Phòng ngủ của Thánh Nữ.
Phía sau cánh cửa này là ả đàn bà đã hãm hại người ấy.
Tuyệt đối không tha thứ.
Đúng vậy, chính tay tôi sẽ phán xử ả.
Bởi vì người ấy là một người dịu dàng.
Nếu bị cầu xin cứu mạng, chắc chắn người ấy sẽ dễ dàng tha thứ.
「......」
Đã đến được đây rồi thì phần còn lại rất đơn giản.
Giả sử đối phương có thức dậy, thì chỉ cần dùng sức mạnh đè bẹp là xong. Được tôn xưng là Thánh Nữ hay gì đi nữa, đối phương cũng chỉ là một cô gái trạc tuổi tôi. Chỉ cần bắn một phát 「Fireball」 là có thể dễ dàng áp đảo.
Cũng chẳng cần phải giữ cho ả ta lành lặn tứ chi.
Không cần khách khí với kẻ đã cướp đi chốn dung thân của người ấy.
「Ta vào đây.」
Thì thầm không để ai nghe thấy, tôi kéo cửa bước vào.
Khung cảnh trong phòng hiện ra.
Tôi xác nhận được chiếc giường nằm giữa căn phòng rộng rãi. Qua lớp màn trướng làm bằng ren mỏng, có thể thấy phần nhô lên của con người trên tấm ga trải giường. Nằm ngửa ở đó là một cô gái trẻ. Mái tóc bạch kim óng ả đó trông rất quen mắt.
Đúng vậy, chính là Thánh Nữ đương đại.
「Ư...」
Kìm nén sự thôi thúc muốn lao tới, tôi chậm rãi tiến lại gần giường.
Đứng bên cạnh, tôi nhìn xuống đối phương.
Có vẻ như cô ta đang ngủ say, ngực phập phồng đều đặn theo nhịp thở. Với tình trạng này, có thể dùng vũ lực bắt đi ngay cũng được. Đánh giá như vậy, tôi thi triển phép thuật để trừng phạt cô ta.
Tôi đưa tay phải về phía chiếc giường, niệm chú.
Một ma pháp trận hiện lên trên tấm ga trải giường.
Lần tới khi tỉnh lại, đối tượng sẽ bị bỏng nặng toàn thân.
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy và cười khẩy, sự việc bất ngờ xảy ra.
「Đêm hôm khuya khoắt lẻn vào phòng của một thiếu nữ ngây thơ, tôi không ấn tượng lắm đâu nhé.」
「Hả...」
Giọng nói phát ra từ trên giường.
Đồng thời, nửa thân trên của Thánh Nữ, người mà tôi tưởng là đang ngủ say, bật dậy.
Đôi mắt ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
Hóa ra là giả vờ ngủ.
Không, dù có thế cũng chẳng sao.
「Ta đến bắt ngươi.」
「Chuyện đó nghe có vẻ đột ngột quá nhỉ.」
Tôi cưỡng ép bắt giữ Thánh Nữ.
Tôi định cứ thế dùng vũ lực bắt cóc cô ta.
Nhưng mà, chuyện gì thế này.
「Ư...」
「Cô sao vậy? Sao lại làm vẻ mặt khó coi thế kia?」
Ma pháp trận dần mất đi ánh sáng.
Tại sao, phép thuật không kích hoạt?
Có lẽ trang sức cô ta đeo, hoặc đồ nội thất, hay bản thân căn phòng đã được thiết lập cơ chế phòng chống phép thuật. Nghĩ đến vị thế của một Thánh Nữ, việc xung quanh cô ta có những biện pháp phòng bị như vậy là điều hoàn toàn có thể hiểu được.
Nếu vậy thì, tôi bước tới một bước.
Tay lăm lăm con dao lấy ra từ trong ngực áo, tôi lao về phía Thánh Nữ.
Dù gì thì khi còn chơi trò mạo hiểm giả, tôi cũng có thể hạ gục lũ Orc chỉ bằng kiếm. Nếu phép thuật không có tác dụng, thì cứ dùng sức mạnh cơ bắp áp đảo là được. Bẻ gãy một cánh tay là cô ta sẽ ngoan ngoãn ngay thôi.
「Ngoan ngoãn đi.」
Tôi đặt chân lên mép giường, chồm tới Thánh Nữ.
Chống tay lên vai đối phương, tôi đè cô ta xuống tấm ga trải giường.
Đồng thời, kề con dao vào cổ họng cô ta.
「Cô là con gái nhà ai vậy? Chẳng phải quá dã man sao?」
「Im đi.」
Đến nước này mà cô ta vẫn không hề tỏ ra dao động, điểm này thật đáng ngại. Hay là ở vị thế Thánh Nữ, việc bị ai đó tấn công đã trở thành chuyện thường ngày đến mức quen rồi? Không, có nghĩ cũng chẳng ích gì. Tôi chỉ làm việc tôi cần làm.
Tôi trói tay chân Thánh Nữ bằng sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn.
Tôi trói gộp cả tay và chân cô ta lại bằng một sợi dây.
Thế này thì cô ta sẽ không thể cử động thoải mái được nữa.
Giờ chỉ cần dùng phép thuật bay nâng lên và áp giải về Đế quốc Penny là xong một giai đoạn. Nhờ những ngày tháng ở bên người ấy, dạo gần đây tôi đã nắm được kỹ thuật kha khá về phép thuật bay. Sẽ không vất vả lắm đâu.
Aaa, ước gì một ngày nào đó tôi cũng được người ấy trói lại như thế này.
Tôi không dám đòi hỏi xa xỉ như bị cưỡng bức đâu.
Chỉ cần bị trói chặt toàn thân, rồi bị dẫm đạp là được.
「Đi thôi.」
「Ái chà, đi đâu cơ?」
「Đến nơi phán xét tội lỗi ngươi đã gây ra.」
「Hửm?」
Để đảm bảo đường lui, tôi tiến về phía cửa sổ hướng ra bên ngoài.
Đẩy cửa kính ra, tôi kiểm tra tình hình bên ngoài.
「Cuối cùng tôi cũng nhớ ra rồi. Cô, hình như là con gái một quý tộc Đế quốc Penny đúng không? Tôi nhớ cô đã được cha dẫn đến đây. Tên cô hình như là, đúng rồi, FitzClarence, phải không nhỉ?」
「Hự...」
Bị đoán trúng thân phận, cơ thể tôi cứng lại một chút.
Có lẽ lúc trói cô ta, tôi đã để lộ mặt quá gần chăng? Hay là do giọng nói? Mà thôi, giờ có bận tâm cũng vô nghĩa. Nếu quay lại Đế quốc Penny thì đằng nào cũng bị lộ ngay thôi. Ngay từ khi bắt giữ được thân thể này, đó không còn là vấn đề lớn nữa.
「Thì đã sao nào?」
Tôi mở toang cửa sổ phòng, quay lại nhìn Thánh Nữ trên giường.
Định dùng phép thuật bay nâng đối tượng lên.
Đúng lúc đó, sự việc xảy ra.
「Chỉ với mức độ trói buộc thế này mà nghĩ có thể làm gì được tôi, xem ra cô khác hẳn với gã đàn ông đó hay cô ả từ Cộng hòa Pusi nhỉ. Trước mắt xác nhận được điểm đó cũng tốt. Nhờ vậy mà tôi không cần phải khách khí gì với cô cả.」
「Hả...」
Sợi dây thừng trói tay chân Thánh Nữ bị xé đứt ngay trước mắt tôi.
Không hề có dấu hiệu sử dụng phép thuật.
Sợi dây thừng to bằng ngón tay cái của tôi bị sức mạnh cơ bắp giật đứt phăng phăng. Vậy mà trên da cô ta chỉ để lại chút vết hằn đỏ. Và ngay lập tức vết hằn đó cũng biến mất nhờ phép hồi phục.
「C-Cái gì, t-tại sao...」
「Tôi cũng khá tự tin vào sức mạnh cơ bắp của mình đấy. Xem nào, nếu là High Orc thì tôi nghĩ mình có thể đấm chết nó ngay từ đòn trực diện. Tất nhiên bình thường tôi chẳng bao giờ làm chuyện dã man như thế đâu nhé.」
「......」
Có vẻ như tôi đã đánh giá sai sức mạnh của đối phương.
Không ngờ cô ta lại sở hữu sức mạnh quái vật như vậy. Nếu là Orc thì còn đỡ, chứ High Orc thì không phải đối thủ tôi có thể đối phó. Việc đấm chết nó từ đòn trực diện nghe có vẻ vượt quá phạm trù con người rồi.
Thánh Nữ của Đại Thánh Quốc quả nhiên không chỉ là công cụ chính trị.
「Chậc...」
Cứ thế này thì không ổn.
Tôi lập tức thi triển phép thuật bay, lao người về phía cửa sổ vừa mở.
「Không thoát được đâu.」
「Hự...」
Phép thuật bắn ra từ tay Thánh Nữ.
Nó biến thành luồng sáng bảy màu lao về phía tôi. Những tia phép thuật liên tiếp bắn tới, nhắm thẳng vào cơ thể tôi. Nếu đối phương sở hữu tố chất phép thuật tương đương với thể lực, thì chỉ cần trúng một phát là xong đời.
Tôi điều khiển phép thuật bay để né tránh.
「Gì cơ, cái này mà cũng né được à. Nhanh nhẹn gớm nhỉ.」
「Ư...」
Những luồng sáng mất mục tiêu va đập lung tung trong phòng, gây ra những tiếng nổ lớn. Tình hình này người ta sẽ kéo đến ngay lập tức. Nếu không thoát khỏi dinh thự ngay bây giờ, tình thế sẽ càng bất lợi hơn.
「Trúng đi này!」
「Á...」
Một đòn không thể tránh né đã trúng vào mắt cá chân trái của tôi.
Cơn đau kịch liệt chạy dọc cơ thể.
Thoáng nhìn xuống, phần từ mắt cá chân trở xuống đã biến mất.
Nhưng đồng thời tôi cũng nhận ra. Đối phương cũng đã tung ra đòn tấn công theo quỹ đạo khá miễn cưỡng. Luồng sáng chắn ngang đường lui giữa tôi và cửa sổ lúc nãy, ngay trong khoảnh khắc này, không thấy xuất hiện nữa.
Không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Mặc kệ cổ chân trái đã nát bấy, tôi lao người qua cửa sổ ra ngoài.
「Ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu! Ta nhất định sẽ trừng phạt ngươi!」
「Mấy lời đó cô nên giữ trong lòng thì có lợi hơn đấy.」
Đối phương thoáng chốc định lao theo. Nhưng rồi cô ta có vẻ do dự, và thực tế là không đuổi theo tôi.
Là do phán đoán không cần thiết phải đuổi theo, hay còn lý do nào khác? Dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã vất vả thoát khỏi dinh thự của Thánh Nữ.
Lại một lần nữa, nhờ có người ấy mà tôi sống sót.
Nếu không vì ngưỡng mộ sự tồn tại ấy mà học phép thuật bay, thì trong căn phòng chật hẹp với phép thuật bay tứ tung đó, chắc chắn tôi không thể nào né tránh được. Hoặc là mất kiểm soát đập người vào tường rồi rơi xuống, hoặc là giống như mắt cá chân trái kia, toàn thân tôi đã nổ tung trước khi kịp trốn thoát.
Ở điểm đó, Thánh Nữ cũng đã đánh giá sai tôi.
Biết ơn sự thật đó, tôi lê lết rời khỏi dinh thự trong bộ dạng thảm hại.
*
Thoát khỏi dinh thự Thánh Nữ, tôi rời thị trấn và lẩn trốn vào khu rừng ngoại ô.
Đối thủ tôi gây hấn là người đại diện của cả thị trấn. Trở về nhà trọ là lựa chọn không thể nào thực hiện được. E rằng lúc này, lệnh truy nã tôi dưới danh nghĩa của cô ta đã được ban bố khắp các nhà trọ trong thị trấn. Nơi ẩn náu tất nhiên bị giới hạn.
「Ư...」
Tôi ngồi dựa lưng vào tường trong một ngôi nhà hoang tìm thấy khi lang thang trong rừng.
Cổ chân trái bị Thánh Nữ bắn nát đau dữ dội.
Thử dùng phép hồi phục, nhưng không thể chữa lành hoàn toàn. Dù máu đã ngừng chảy, nhưng thịt và xương vẫn bị mất. Nếu chỉ để duy trì sự sống thì cứ để thế này cũng cầm cự được một thời gian. Nhưng để đối đầu lại với Thánh Nữ thì trông thật vô vọng.
Có nên quay về Đế quốc Penny để điều trị không?
Không, không được.
Tôi đã quyết định rồi.
Nhất định phải trừng phạt ả đàn bà đó.
Đó là kẻ đã cướp đi chốn dung thân của người ấy, sao có thể bỏ qua được.
Dù có phải đổi mạng cũng phải bắt cho bằng được.
Chính lúc đối phương đang coi thường và lơ là cảnh giác như bây giờ mới là cơ hội tuyệt vời để truy kích. Không có thời gian để thong thả chữa trị vết thương đâu. Hơn nữa, vị thế của người ấy tại Đế quốc Penny vẫn đang xấu đi từng khắc.
「......」
Trừng phạt Thánh Nữ. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho người ấy.
Không chỉ một mà đến hai lần, tôi đã làm điều tồi tệ với người ấy.
Vậy thì thân xác này chỉ có giá trị khi tận tụy vì người ấy.
「...Đúng vậy nhỉ.」
Đã quyết định như vậy thì hãy suy nghĩ về phương châm hành động tiếp theo.
Việc cần cân nhắc gấp rút là làm thế nào để vô hiệu hóa sức mạnh của Thánh Nữ, chỉ điểm đó thôi. Nếu tin lời đối phương, nắm đấm của cô ta có thể đấm chết cả High Orc. Một sức mạnh chẳng giống Thánh Nữ chút nào.
Để trấn áp sức mạnh này, cần thứ gì đó hơn cả dây thừng.
Ít nhất thì còng tay cũng chẳng ăn thua gì.
「Nếu vậy thì chỉ còn cách dựa vào ma đạo cụ thôi...」
Ma đạo cụ phong ấn năng lực thể chất hoặc ma lực của đối phương được lưu thông khá phổ biến. Chiếc vòng cổ mà Papa bắt tôi đeo ở nhà cũng là một loại như vậy. Tùy theo mức độ, có những loại khiến đối phương yếu đến mức không đứng dậy nổi.
Và dĩ nhiên, hàng càng mạnh thì giá càng cao.
Món ma đạo cụ mạnh nhất tôi từng thấy có giá khoảng một ngàn đồng vàng Penny. Nghe đồn nó có thể phong ấn cả sức mạnh của rồng. Tôi nhớ là cha đã mua đi bán lại nó, và nó đã trôi dạt đi đâu đó rồi.
Tôi cũng muốn bị đeo loại ma đạo cụ như thế, rồi bị người ấy chơi đùa.
Nếu là người ấy, dù có bị bẻ gãy tay chân tôi cũng không bận tâm.
Tôi muốn được đối xử như một công cụ chỉ để giải quyết nhu cầu tình dục.
「Chuyện này thì chỉ còn cách đi tìm thôi.」
Ngoài ma đạo cụ, cũng có thể dùng phép thuật cá nhân để phong ấn năng lực thể chất hoặc ma lực của đối phương. Tuy nhiên, nhớ lại vụ việc vừa rồi, Thánh Nữ có vẻ giỏi sử dụng phép thuật hơn tôi. Việc dùng phép thuật của kẻ yếu để phong ấn phép thuật của kẻ mạnh là bất khả thi.
Nên chỉ còn cách chuẩn bị ma đạo cụ.
Với địa thế là Đại Thánh Quốc, chắc sẽ không thiếu những loại ma đạo cụ như vậy. Nghe nói chúng được sử dụng tiên phong trong các cuộc thẩm vấn dị giáo. Nếu lục lọi kho báu của các cơ sở nhà thờ, chắc chắn sẽ dễ dàng tìm thấy một hai cái. Hơi đi đường vòng một chút, nhưng đành chịu thôi.
「...Đi thôi nào.」
Quyết định xong phương hướng, tôi đứng dậy.
Cùng lúc đó, có tiếng động vang lên trong phòng.
Tiếng cọt kẹt của bản lề cánh cửa nhà hoang vốn đã lung lay vang lên, rồi từ khung cửa mở ra, một thứ gì đó màu xanh lục xuất hiện. Trong ánh sáng duy nhất hắt vào từ cửa sổ, cái bóng của kẻ nào đó nhỏ hơn con người in dài trên nền nhà tối tăm.
「Hự...」
Chủ nhân cái bóng là Goblin.
Hai con Goblin đang quan sát tình hình bên này.
「......」
Có lẽ chúng lấy ngôi nhà hoang này làm sào huyệt. Không có gì phải hoảng loạn. Nếu đối thủ là Goblin, tôi của hiện tại vẫn có thể xử lý tốt. Số lượng nhiều thì phiền phức, nhưng hai con thì chẳng tốn sức mấy.
「...Anh-hai, con-người, bị-thương.」
Ngay trước mặt tôi đang thủ thế chuẩn bị bắn phép, con Goblin lên tiếng.
Nó nói tiếng người.
「Hả...」
Chuyện này khiến tôi kinh ngạc.
Gặp Goblin hiểu tiếng người là trải nghiệm lần đầu tiên trong đời. Quả thật tôi từng nghe trong bài giảng ở học viện rằng ngay cả Goblin, Orc hay Kobold, tùy vào sự giáo dục cũng có thể đạt được trí tuệ nhất định.
Nhưng mà, việc hiểu tiếng người thì thật đáng ngạc nhiên.
「Con-người, vết-thương-đó, bị-sao-vậy?」
「Không, à, ừm, cái này là...」
Tôi ấp úng không biết trả lời sao.
Nên trả lời thế nào đây.
「Anh-hai, chữa, vết-thương.」
「...Đã-hiểu.」
Một con Goblin nói với con còn lại.
Tôi nghe nhầm chăng?
Vừa rồi, hình như nó bảo là chữa vết thương——
「Hả...」
Mặc kệ sự bối rối của tôi, một ma pháp trận hiện lên trên sàn nhà hoang.
Ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra, đó chắc chắn là ma pháp trận của phép hồi phục. Hơn nữa còn cực kỳ phức tạp, gọi nó là thượng cấp cũng không quá lời. Dù là người trong giáo hội, có lẽ cũng chỉ một số linh mục cấp cao mới sử dụng được loại phép thuật này.
「Ngồi-im. Không-sao-đâu, không-sao-đâu.」
「C-Cái gì...」
Tôi không thể cử động.
Bởi vì tôi hiểu rằng lũ Goblin trước mặt không phải là Goblin bình thường.
*
Kết luận lại thì, chân tôi đã hoàn toàn bình phục.
Phép hồi phục mà con Goblin thi triển đã phát huy hiệu quả không chê vào đâu được, chữa lành vết thương trong nháy mắt. Dù chiếc giày vẫn bị mất, nhưng trên da thậm chí không còn lại một vết sẹo nhỏ bằng đầu móng tay. Hoàn toàn y như cũ.
Cứ như đang nhìn thấy phép hồi phục của người ấy vậy.
「À, ừm, cảm ơn...」
「Đừng-bận-tâm. Lúc-gặp-khó-khăn, giúp-đỡ-nhau.」
「Còn-chỗ-nào, đau-không?」
Không ngờ có ngày tôi lại được Goblin nói câu "Lúc gặp khó khăn thì giúp đỡ nhau". Tôi cứ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Những kẻ này là ai vậy? Goblin sử dụng phép hồi phục cao cấp, tôi chưa từng nghe bao giờ.
「Không, ổn rồi. Nhờ vậy mà cơ thể tôi cảm thấy rất khỏe.」
「Tốt-quá.」
Biểu cảm của con Goblin nhỏ hơn trong hai con thay đổi.
Với tôi, đó trông như một nụ cười.
Dù nhìn không giống đang cười lắm, nhưng tôi cảm thấy vậy.
Có lẽ vì thế, tự nhiên tôi cũng mỉm cười theo.
「Thật sự cảm ơn nhé, các cậu đã giúp tôi rất nhiều.」
「Chúng-tôi, không-ghét, con-người.」
「V-Vậy sao?」
「Ừ.」
「Con-người-cũng-vậy, Goblin-cũng-vậy, có-nhiều-loại.」
Ý là dù con người hay Goblin, nhân cách cũng muôn hình vạn trạng sao? Không ngờ chúng lại suy nghĩ sâu sắc đến thế khi tiếp xúc với con người. Hơn nữa còn chu đáo đến mức này.
Nhờ vậy mà định kiến trong tôi tan thành mây khói.
Goblin, cũng ra gì đấy chứ.
Có lẽ vì những diễn biến đó, tôi buột miệng hỏi:
「Nhân tiện, đây là nhà của các cậu à?」
Nếu tôi sử dụng trái phép thì thật có lỗi.
Tuy nhiên, câu trả lời tiếp theo hơi khác so với dự đoán.
「Không-phải. Chỗ-này, dùng-từ-hôm-kia.」
「Do-ai-đó, con-người, xây-dựng.」
Có vẻ đây không phải nơi ở của chúng.
Cũng phải thôi.
Nếu có Goblin mạnh thế này sống trong khu rừng gần thủ đô Đại Thánh Quốc, chắc chắn đã có tin đồn rồi. Chắc là có việc gì đó nên chúng mới đến đây. Nghĩ vậy thì hai đứa này cũng có hoàn cảnh không khác gì tôi hiện tại.
「Các cậu có việc quanh đây à?」
「Đúng.」
「Đang-tìm, Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ.」
「Chiếc bình Cuồng chiến sĩ?」
Có vẻ là đang tìm đồ.
Cái tên nghe lạ hoắc.
「Bầy, người-sói, cần-cứu.」
「Vì-vậy, cần, Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ.」
「Ra là thế.」
Có vẻ chúng cần một đạo cụ tên là Chiếc bình Cuồng chiến sĩ để cứu ngôi làng của người thú Werewolf (Người sói). Về người sói thì tôi cũng biết. Là á nhân có kích thước tương đương con người. Còn về cái bình thì lần đầu tôi nghe thấy.
「Nghe-nói, Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ, có-ở, Đại-Thánh-Quốc.」
「Tôi-và, anh-hai, đến-tìm, Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ.」
「Nhưng, không-tìm-thấy, Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ.」
「Đại-Thánh-Quốc, rộng. Không-biết, chỗ, Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ.」
Dễ dàng hơn tôi tưởng, tôi đã nắm được hoàn cảnh của hai đứa.
Lúc đó, tôi chợt nảy ra ý định.
「Nếu vậy, tôi và các cậu có thể hợp tác không?」
「Hợp-tác?」
「Con-người, biết, cái-gì-à?」
Chiếc bình Cuồng chiến sĩ mà chúng tìm kiếm, cũng như ma đạo cụ mà tôi mong muốn, khả năng cao đều nằm trong Giáo hội Trung ương, cơ quan đầu não của Đại Thánh Quốc. Nghe nói kho báu ở đó chứa vô số vật phẩm mà đất nước này thu thập được.
Dù chưa từng vào bên trong, nhưng tôi nắm được vị trí đại khái. Nếu có được sự hợp tác của lũ Goblin, có lẽ sẽ đặt chân vào bên trong được. Chúng có thể lấy được Chiếc bình Cuồng chiến sĩ. Tôi cũng có thể lấy được ma đạo cụ.
「Tôi cũng giống các cậu, đến Đại Thánh Quốc để tìm đồ.」
「Con-người, tìm-đồ?」
「Đang-tìm-ở, Đại-Thánh-Quốc?」
「Tôi có vài manh mối về nơi đất nước này cất giấu những thứ quan trọng. Nếu được, chúng ta cùng hành động nhé? Tôi không dám hứa chắc chắn sẽ tìm thấy, nhưng biết đâu đấy, Chiếc bình Cuồng chiến sĩ có thể ở đó.」
「Con-người, Goblin, ổn-chứ?」
「Hợp-tác, với-chúng-tôi, được-không?」
「Không được sao? Có lẽ là, điểm đến của chúng ta giống nhau đấy.」
Tôi mạnh dạn đề xuất.
Hai con Goblin nhìn nhau, rồi cả hai cùng gật đầu. Dáng vẻ đó mang nét "người" đến kỳ lạ, khiến tôi cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Dù vẻ ngoài đáng sợ, nhưng tôi lại cảm thấy chúng có nét đáng yêu.
「Muốn, được-hợp-tác.」
「Xin-nhờ, giúp-đỡ.」
「Tôi mới là người vui vì được hợp tác. Cảm ơn nhé.」
Chắc mọi người trong thị trấn mà nghe thấy sẽ sốc lắm đây.
Thế là tôi đã bắt tay hợp tác với lũ Goblin.
*
Đạt được thỏa thuận với lũ Goblin, tôi quay trở lại Đại Thánh Quốc.
Bên cạnh là hai dáng người trùm áo choàng kín mít.
Tất nhiên không thể để lộ diện mạo của Goblin ra ngoài được. Thế nên tôi đã sắm thêm áo choàng giống hệt cái tôi đang mặc. Những chiếc áo có in dấu ấn của giáo hội ở những điểm quan trọng. May mắn là chúng không tỏ ra phản kháng gì và chịu mặc vào.
Trong mắt người ngoài, có lẽ chúng trông giống những tín đồ nhỏ tuổi. Mặc cùng kiểu đồ này ở Đế quốc Penny thì khả nghi, nhưng ở Đại Thánh Quốc thì có nhiều người ăn mặc tương tự. Nhờ vậy tôi có thể cùng hai đứa đi lại trong thị trấn.
Nhân tiện, thời gian hiện tại là tối ngày hôm sau kể từ khi gặp chúng.
Sau đó, tôi qua đêm tại nhà hoang, và vào ban ngày hôm sau, tôi đến một thị trấn lân cận khác, không phải thủ đô Đại Thánh Quốc. Ở đó tôi mua áo choàng cho hai đứa, mua lương thực và giày thay thế cho chiếc đã mất. Sau đó quay lại nhà hoang và ngủ đến khi trời tối.
Nhờ ngủ đủ giấc, tình trạng cơ thể tôi rất hoàn hảo.
Nếu chỉ có một mình, chắc chắn tôi sẽ không có được sự thong thả này.
「Lối này. Tòa nhà lớn kia chính là nó.」
Dẫn đường cho lũ Goblin, tôi rảo bước trên con phố lớn.
Chẳng bao lâu sau, ngôi nhà thờ thuộc hàng bậc nhất Đại Thánh Quốc hiện ra. Nếu so với thủ đô Kalis của Đế quốc Penny, thì cơ sở này tương đương với Hoàng cung. Việc có kho báu nằm dưới lòng đất nơi này là điều được biết đến khá rộng rãi. Tóm lại là giống với kho báu Hoàng gia của Đế quốc Penny.
「Vào, bằng-cách-nào?」
「Tự-tiện, vào-được-không?」
「Đi cửa chính sẽ bị chặn lại ngay. Cần phải tìm cách lẻn vào, các cậu có ý tưởng gì hay không? Nếu xử lý được lính canh thì tôi nghĩ có thể xâm nhập từ cửa sau.」
Dự tính là canh lúc lính canh sơ hở thì dùng phép thuật bay lao vào. Ít nhiều sẽ gây náo loạn, tôi đã giác ngộ điều đó từ tối qua.
Tuy nhiên, một trong hai con Goblin nói với tôi:
「Lẻn-vào, không-sao, cứ-giao-cho-chúng-tôi.」
「Em-gái, giỏi, phép-thuật.」
「V-Vậy sao? Thế thì nhờ cậu nhé...」
Nhân tiện, trên đường đi tôi được biết, người chữa vết thương cho tôi là cô em gái, còn người kia là anh trai. Cô em giỏi phép thuật, còn ông anh giỏi kiếm thuật, hai anh em tự giới thiệu như vậy. Một tổ đội cân bằng.
*
Kết luận lại thì, việc xâm nhập kho báu dễ như ăn kẹo.
Tất cả là nhờ công của lũ Goblin.
Chúng sở hữu sức mạnh kinh khủng hơn tôi tưởng tượng nhiều.
Ví dụ như cô em gái sử dụng đủ loại phép thuật, lúc thì ru ngủ lính canh, lúc thì đánh lạc hướng hiệp sĩ, đảm bảo lộ trình đến kho báu. Hơn nữa điều đáng ngạc nhiên là, tất cả đều không cần niệm chú. Tôi còn chẳng đáng xách dép cho cô bé.
Ngoài ra, khi bất ngờ đụng độ và xảy ra chiến đấu, thanh kiếm của người anh trai đã phát huy tác dụng. Những Thánh kỵ sĩ lừng danh bách chiến bách thắng của Đại Thánh Quốc, tất cả đều bị hạ gục chỉ sau một đòn. Đường kiếm đó không phải dạng vừa. Ít nhất thì cỡ hiệp sĩ như Allen chắc chắn không có cửa.
Nhờ vậy mà tôi cứ mắt tròn mắt dẹt suốt.
Kể từ khi đến đây, tôi cũng thấy có lỗi vì chẳng làm được việc gì ra hồn. Ngoài việc lẳng lặng đi theo sau, tôi chẳng có việc gì để làm. Thậm chí còn chẳng kịp gây ra náo động lớn nào, chúng tôi đã đến đích.
Cánh cửa kho báu của nhà thờ vốn đóng chặt đã được mở ra bởi phép thuật của cô em gái.
Hiện ra trước mắt là vàng bạc châu báu mà Đại Thánh Quốc tự hào.
「Tôi có tưởng tượng rồi, nhưng không ngờ lại nhiều đến mức này.」
Trong một căn phòng rộng lớn như phòng tiệc tại dinh thự nhà FitzClarence ở thủ đô Kalis, vô số châu báu, ma đạo cụ, tác phẩm nghệ thuật được bày biện chật kín. Nếu quy đổi tất cả ra tiền vàng thì sẽ là bao nhiêu nhỉ? Không thể tưởng tượng nổi.
Việc sắp xếp cũng rất ngăn nắp. Các vật phẩm được trưng bày gọn gàng trên các kệ đặt cách đều nhau. Trên mỗi kệ đều có ghi tên vật phẩm và giải thích ngắn gọn về nó. Điểm này không khác mấy so với kho báu ở nhà tôi.
「Ở-đây, có, Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ-không?」
「Không dám chắc chắn, nhưng khả năng cao đấy.」
Tòa nhà chúng tôi xâm nhập là cứ điểm cực kỳ quan trọng tại Đại Thánh Quốc. Đã là kho báu của nó, thì vật phẩm được bảo quản cũng phải tương xứng.
Tôi không biết Chiếc bình Cuồng chiến sĩ mà chúng tìm kiếm là vật phẩm cấp độ nào. Nhưng xét đến việc những con Goblin biết tiếng người và mạnh khủng khiếp này phải vất vả tìm kiếm, thì tôi cảm giác khả năng nó nằm ở đây cao hơn những nơi khác.
「Chia nhau ra tìm nhé.」
「Đã-hiểu.」
「Em, tìm, đằng-này.」
Về hình dáng đại khái, hôm qua tôi cũng đã xác nhận rồi.
Ba chúng tôi chia nhau ra kiểm tra kho báu.
Đồng thời, tôi cũng không được quên tìm kiếm ma đạo cụ để phong ấn sức mạnh của Thánh Nữ. Về phần đó thì tìm thấy khá dễ dàng. Vì nhu cầu phong ấn thứ gì đó tương đối lớn, nên loại đạo cụ này lưu thông trên thị trường khá nhiều.
Xem qua các kệ một chút, tôi đã có được món đồ tương xứng.
Một ma đạo cụ dạng vòng cổ. Chú thích ghi rằng đeo vào cơ thể đối phương sẽ phong ấn được sức mạnh. Có vẻ là đồ cổ từ thời xa xưa, nghe đâu do một pháp sư tạo ra khoảng năm trăm năm trước để phong ấn ma tộc cao cấp.
Ngoài ra, tôi cũng tiện tay lấy thêm vài món hữu dụng cho việc đánh bại Thánh Nữ. Đã đến nước này thì không cần khách sáo. So với tư cách quý tộc, mối hận đối với ả đàn bà đã hãm hại người ấy trong tôi lớn hơn gấp bội.
Đang làm vậy thì có tiếng gọi từ chỗ khác.
「Có-rồi. Anh-hai, có-rồi-này.」
「Thật-sao?」
Có vẻ chúng cũng đã tìm thấy món đồ cần tìm.
Tôi chạy vội về phía tiếng nói.
Tại một góc kho báu, cô em gái đang cầm một chiếc bình nhỏ cỡ bình đựng tro cốt. Ngay bên cạnh là người anh. Cả hai đều nhìn chằm chằm vào vật trên tay cô bé.
Chiếc bình trông cũ kỹ hơn tôi tưởng. Nắp đậy kín mít, bên trên còn được bọc một lớp da động vật, miệng bình quấn dây thừng chằng chịt. Có gì bên trong chăng?
「Chiếc-bình-Cuồng-chiến-sĩ, tìm-thấy-rồi, tìm-thấy-rồi.」
「Cái-này, cứu-được, người-sói.」
Tôi vẫn chưa thể đọc được cảm xúc qua biểu cảm của chúng.
Nhưng giọng nói đó, ngay cả con người như tôi cũng cảm thấy chúng đang vui.
Hai anh em đang reo vui, khi thấy tôi chạy đến, liền quay sang. Rồi chúng cúi cái đầu nhỏ bé xuống chào.
Tiếp đó là những lời cảm ơn chân thành hết mực.
「Cảm-ơn, đã-giúp-đỡ, rất-nhiều.」
「Cảm-ơn, cảm-ơn. Vui-lắm.」
「Không đâu, chính tôi mới là người được hai cậu giúp.」
Thật tốt khi cả hai bên đều tìm được món đồ mong muốn.
Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không tìm thấy ở đây, tôi định sẽ tìm manh mối khác để đi tiếp. Có khi sẽ mất vài ngày cũng nên. Vì vậy, tìm thấy ngay ở chỗ đầu tiên thế này, tôi cũng rất mừng.
「Goblin, mang-cái-này, đến-làng-người-sói.」
「Con-người, tính-sao?」
「Tôi cũng lấy được thứ mình cần rồi, nên tôi đi giải quyết nốt việc còn lại đây.」
Nếu có sự giúp đỡ của chúng, chắc chắn tôi có thể bắt Thánh Nữ dễ dàng hơn. Cô ta từng khoác lác là áp đảo cả High Orc, nhưng sức mạnh của hai anh em này dường như vượt xa mức đó.
Tuy nhiên, chúng cũng đang có việc gấp. Tôi không thể làm phiền thêm nữa. Hơn nữa, tôi muốn chính tay mình trừng phạt ả đàn bà đó. Nếu có thể, tôi muốn dùng con dao cùn từ từ cắt đứt cổ ả.
「Vị trí làng người sói có ổn không? Cần thì tôi xác nhận giúp cho.」
「Người-sói, biết. Goblin, từ-đó, đến-đây.」
「Con-người, đi-đâu? Ở-lại, thị-trấn-này-à?」
「Ừ, đúng vậy. Tôi sẽ ở lại thị trấn này và đến chỗ Thánh Nữ.」
「Thánh-Nữ?」
「Là người đại diện cho đất nước này. Là kẻ thù của rất nhiều người.」
「Con-người, cố-lên. Goblin, cổ-vũ.」
「Con-người, cố-lên. Chắc-chắn, con-người, đánh-bại-được, Thánh-Nữ.」
「Cảm ơn, được các cậu nói vậy tôi vui lắm.」
Không ngờ có ngày tôi được Goblin khích lệ.
Nếu là tôi trước khi gặp người ấy, chỉ cần biết đối phương là Goblin, tôi đã đơn phương coi thường rồi. Thực tế, trong lúc mất trí nhớ, tôi đã có thái độ rất tồi tệ với cô bạn High Elf thân thiết của người ấy.
Quả nhiên người ấy đối với tôi giống như kim chỉ nam của cuộc đời vậy.
Nhắc mới nhớ, không biết Sophia có thu gom thùng rác trong phòng người ấy giúp tôi không nhỉ. Việc úp mặt vào đó và hít thở thật sâu là niềm vui duy nhất của tôi hiện tại. Nếu lỡ có chất thải của người ấy trong đó, tôi muốn hấp thụ thật sâu vào bên trong mình.
「Con-người, cái-này, tặng.」
「...Đồng vàng Penny?」
Người anh trai chìa ra cho tôi một thứ gì đó.
Nhìn kỹ thì là một đồng vàng Penny.
「Trước-đây, nhận-được, từ-con-người.」
「Con người?」
「Đúng, con-người.」
「Nhận-được, từ-con-người.」
「Ngoài tôi ra, các cậu còn giao du với con người nào khác sao?」
「Đã-được, giúp-đỡ, rất-nhiều.」
「Tên, nói-là, Tanaka.」
「Hả...」
Nghe cái tên thốt ra từ miệng lũ Goblin, tim tôi đập mạnh một nhịp đau điếng ("doki"). Đó là tên người quan trọng hơn bất cứ ai đối với tôi. Tại sao chúng lại biết? Chẳng lẽ là người quen?
「Nói-là, Tanaka. Cái-này, trao.」
「Nói-là, trao-cho, con-người, tin-tưởng-được.」
「Lẽ nào, các cậu biết người ấy?」
「Goblin, biết, Tanaka.」
「Con-người, biết, Tanaka-không?」
「Ừ, b-biết chứ. Đối với tôi, đó là người rất quan trọng.」
「Vậy, mong-hãy-nhận. Tanaka, nói-như-vậy.」
「Tanaka, ân-nhân. Đã-cứu, tôi.」
「......」
Không ngờ cái tên của người ấy lại được nhắc đến từ miệng lũ Goblin.
Có lẽ vì thế, tay tôi tự động vươn ra.
Tôi nhận lấy đồng vàng Penny mà người anh trai đưa.
Một đồng vàng chẳng có gì đặc biệt. Tôi không biết người ấy có ý đồ gì khi giao nó cho hai anh em này. Nhưng nếu hai người có giao tình với người ấy, muốn trao lại vật nhận từ người ấy theo lời dặn, thì tôi phải nhận lấy.
Và tôi có nghĩa vụ mang nó an toàn về Đế quốc Penny và báo cáo với người ấy.
Lại thêm một sứ mệnh quan trọng nữa được sinh ra.
Chỉ là một mối liên kết nhỏ nhoi, nhưng không nghi ngờ gì nữa, đó là mối liên kết với người ấy.
Tôi cảm nhận được thực tế rằng mình đang sống.
「Cảm ơn. Tôi nhất định sẽ chuyển đến tận tay người ấy.」
「Cảm-ơn. Goblin, vui.」
「Cho-gửi-lời-hỏi-thăm, Tanaka.」
「Ừ, tất nhiên rồi. Tôi sẽ chuyển lời đầy đủ!」
Đã thế này thì dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải sống sót trở về Đế quốc Penny.
Dù không uống rượu, tôi vẫn cảm thấy trong người nóng ran.
*
Chia tay lũ Goblin, tôi lại trở về một mình.
Chỉ gắn bó hai đêm ngắn ngủi, nhưng cảm giác cô đơn này có lẽ là vì họ sở hữu nhân cách quá đỗi lương thiện. Đến mức tôi mong muốn mãnh liệt rằng nếu có cơ hội, tôi muốn được trò chuyện lại với họ.
Nhân tiện, hiện tại kho báu của Giáo hội Trung ương đang bốc cháy ngùn ngụt. Lúc rời đi tôi đã phóng hỏa. Nhờ vậy mà nỗi uất ức cá nhân đối với Thánh Nữ cũng vơi đi phần nào. Tôi nghĩ từ giờ mình có thể đối phó một cách bình tĩnh hơn.
Và rồi, cầm ma đạo cụ trong tay, tôi lại nhắm đến dinh thự Thánh Nữ.
Nói không lo lắng là nói dối. Dù sao đó cũng là đối thủ tôi vừa thua cuộc vài hôm trước. Nhưng lần này tôi tuyệt đối không chủ quan, hơn nữa còn chuẩn bị đầy đủ. Trang bị ma đạo cụ lấy từ kho báu, tôi bước đi với tâm thế sẵn sàng liều mạng để đánh bại ả.
Tuy nhiên, chủ nhân dinh thự lại vắng nhà.
Trói bà quản gia lại để tra hỏi thì biết được cô ta đang ở trong phố.
Đêm hôm khuya khoắt thế này mà ra ngoài, thật chẳng giống hành vi của Thánh Nữ chút nào. Đang thắc mắc thì tôi chợt nhớ ra. Việc tiếp đãi khách quý của Đại Thánh Quốc rất nổi tiếng trong giới quý tộc nước ngoài.
Đặc biệt là được các nam quý tộc ưa chuộng.
Có khi nào chính cô ta cũng đang tham gia vào việc này không chừng.
「......」
Cái ước mơ một ngày nào đó được phục vụ người ấy của tôi giờ thật mong manh. Chỉ một lần thôi, tôi muốn được hạt giống của người ấy gieo vào trong bụng mình. Không, tôi không dám đòi hỏi có con đâu, chỉ cần được tắm nước tiểu của người ấy lên mặt cũng được. Tôi muốn cảm nhận nhiệt độ cơ thể người ấy trên da mình.
Aaa, không được. Giờ không phải lúc để vọng tưởng.
Người phụ nữ đê tiện xốc lại tinh thần, quyết định đi về phía khu phố đêm.
*
Tìm kiếm quán mà bà quản gia đã khai, tôi lang thang trong thành phố.
Đã gần sang ngày mới, nhưng khu phố sầm uất vẫn nhộn nhịp. Cũng phải thôi, khu vui chơi giải trí của Đại Thánh Quốc có quy mô bậc nhất trong vùng. Tuy nhiên, phần lớn là dành cho tầng lớp thượng lưu, đứng đầu là quý tộc và thương nhân giàu có.
Nơi tôi đang đi cũng là khu vực đó.
Đây là khu vực dân thường không được phép bén mảng tới.
Nếu những tín đồ ngoan đạo không biết thực trạng của Đại Thánh Quốc mà biết được, chắc sẽ sốc lắm. Bản thân tôi khi được Papa giải thích cũng đã rất ngạc nhiên. Đồng thời tôi cũng được dạy rằng tuyệt đối không được lơ là với Đại Thánh Quốc, và cũng đừng lại gần.
Nghĩ đến việc mình đang phá vỡ lời dạy đó ngay lúc này, tôi cảm thấy có chút bồi hồi.
Nếu có thể, tôi muốn tiêu diệt đất nước này cùng với cả thể xác lẫn tâm hồn của Thánh Nữ.
「Người hầu gái đó bảo là quanh đây...」
Vừa nhớ lại lời bà quản gia, tôi vừa rảo bước trên khu phố đêm. Người qua lại phần lớn là nam quý tộc và hào phú. Xen lẫn trong đó là những cô gái bán hoa đứng trước hiên quán. Mặt khác, tôi trùm áo choàng kín mít toàn thân. Bộ dạng lạc lõng khiến tôi cảm nhận được những ánh mắt liếc nhìn mình chằm chằm.
Chẳng vui vẻ gì.
Ánh mắt từ người ấy thì khiến thân xác tôi nóng bỏng đến thế, tại sao cùng là sự chú ý, nhưng từ người khác lại cảm thấy khác biệt đến vậy. Khi cảm nhận ánh mắt người ấy nhìn vào ngực hay đùi mình, tôi chỉ muốn đè người ấy ra ngay lập tức.
「......」
Đi bộ trên phố một lúc, từ phía trước vọng lại âm thanh huyên náo. Đó là tiếng bánh xe ngựa lăn lộc cộc trên mặt đất. Rời mắt khỏi những chỗ khác nhìn về phía trước, một cỗ xe ngựa đang lao tới với tốc độ kinh hoàng trên con phố.
Điều đáng chú ý là gia huy khắc trên xe.
Nếu trí nhớ tôi không nhầm, đó là gia huy Thánh Nữ, niềm tự hào của Đại Thánh Quốc.
Tức là chủ nhân cỗ xe là ả đàn bà đó——
「Hự...」
Cỗ xe lướt qua bên cạnh tôi đang đứng nép vào lề đường.
Từ cửa sổ xe, tôi thoáng thấy một dáng hình quen thuộc.
Là Thánh Nữ.
Chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng tôi nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt mà mình ghi nhớ.
Và đối với tôi, khoảnh khắc đó đủ để đưa ra quyết định.
「Fireball!」
Giây tiếp theo, cơ thể tôi tự động di chuyển.
Tôi dồn toàn lực bắn phép vào cỗ xe vừa chạy qua. Khối cầu lửa được tạo ra không chút chậm trễ bay thẳng về phía sau cỗ xe đang xa dần. Uy lực, tốc độ, đều là một đòn hoàn hảo. Cỗ xe gỗ làm sao chịu nổi.
Giữa chốn đông người qua lại, cỗ xe trúng cầu lửa phát nổ.
「......」
Nhìn chiếc xe bốc cháy, không phải là tôi không có suy nghĩ gì.
Nhưng đã làm rồi thì đành chịu thôi.
Hơn nữa đối phương là kẻ thù của người ấy.
Dù có chết cũng đành chịu. Không, chết là đáng đời.
Tuy nhiên, nếu chỉ thế này mà chết thì tôi đã chẳng phải khổ sở. Tôi không chút lơ là nhìn chằm chằm vào cỗ xe đang cháy. Một lúc sau, từ bên trong khung xe đang sụp đổ vì lửa, có phản ứng.
「...Là ai vậy? Kẻ đã bắn phép vào xe ngựa.」
Từ trong cỗ xe cháy dữ dội, một bóng người hiện ra.
Bóng người đó bước từng bước, tiến lại gần phía tôi. Dáng vẻ cái bóng đậm nét được ngọn lửa chiếu rọi, trông giống Ma Vương hơn là Thánh Nữ. Người đi đường có mặt ở đó cũng đang chú ý vào chúng tôi sau chuỗi náo loạn.
「Ta đến bắt giữ ngươi đây. Giác ngộ đi?」
「Nếu ngoan ngoãn bỏ trốn thì đã không đến mức mất mạng rồi, vậy mà...」
Vượt qua làn khói đen bốc lên, đôi mắt Thánh Nữ găm chặt vào tôi.
Bộ quần áo bắt lửa đang cháy. Cô ta không hề bận tâm đến điều đó, chậm rãi bước tới. Nhìn cảnh này, tôi mới thấy rõ sự bất thường của đối phương. Không thể nào coi là con người bình thường được.
Một kẻ như vậy mà lượn lờ quanh người ấy, tôi không thể chấp nhận được.
Phải giết nhanh thôi.
Giết ả đàn bà này, rồi mang đầu về Đế quốc Penny.
「Ngựa chạy nhanh gớm nhỉ, có chuyện gì à?」
「Hình như có kẻ nào đó đã phóng hỏa kho báu của nước tôi.」
「Xin chia buồn nhé. Hy vọng không bị mất món đồ quan trọng nào.」
Có vẻ ngọn lửa tôi phóng ra vẫn đang cháy.
Thấy vẻ mặt có phần cứng đờ của Thánh Nữ, tôi cảm thấy tâm trạng khá hơn đôi chút. Tiện thể thì cứ chọc tức cô ta hết mức có thể. Qua cuộc đối thoại này, nếu làm rối loạn nhịp độ của đối phương dù chỉ một chút cũng là may mắn rồi.
「Không lẽ là cô...」
「Chà, ai biết được nhỉ?」
「Khốn...」
Phản ứng lại lời tôi, khuôn mặt cô ta biến đổi như quỷ dạ xoa.
Khuôn mặt dễ thương hỏng bét rồi.
Nhưng phản ứng đó cũng chỉ trong khoảnh khắc. Ánh mắt từ xung quanh đang ép buộc cô ta phải hành xử như một Thánh Nữ. Có vẻ cô ta định đối đầu với tôi với tư cách Thánh Nữ của Đại Thánh Quốc. Dù cảm xúc thoáng lộ ra kia mới là bản chất thật của cô ta.
「...Đ-Được thôi. Ta sẽ cho ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời.」
「Nhanh lên kẻo muộn đấy? Lửa đang bốc lên từ bên trong kho báu kìa.」
「Con ranh này!」
Thánh Nữ hành động.
Cô ta đạp đất lao đi, và ngay lập tức đã áp sát ngay trước mặt tôi.
Tốc độ tấn công nhanh như Wyvern.
Hơn nữa nắm đấm đang lao tới đã hoàn toàn nhắm trúng mặt tôi.
Nếu là tôi của tối hôm qua, chắc chắn giây tiếp theo tôi đã bị đấm bay. Nếu chuyện về High Orc tôi nghe hôm kia là thật, thì chắc chắn đầu tôi sẽ bị thổi bay và không thể gượng dậy nổi.
Nhưng tôi cũng không đến đây mà không có kế hoạch.
Ngay sau đó, một âm thanh va chạm đầy uy lực vang lên "Bốp".
Trán tôi cảm nhận được xúc giác cứng rắn từ nắm đấm của đối phương.
「Cái...」
「Nắm đấm tự hào của ngươi chỉ đến thế này thôi sao?」
Chắc chắn trên môi tôi đang nở nụ cười.
Thánh Nữ mở to mắt kinh ngạc.
Nhắm vào bụng cô ta, tôi dồn toàn lực đấm một cú trời giáng.
「Hự!?」
Hứng trọn đòn bất ngờ, từ miệng đối phương, bãi nôn trào ra.
Có vẻ vừa mới ăn xong không lâu. Thịt và rau vẫn còn nguyên hình dạng bị nôn thốc nôn tháo ra, lóp ngóp. Làm bẩn cơ thể tôi đang đứng đối diện. Thật may là tôi đang mặc áo choàng, cảm giác ấm nóng ghê tởm đó truyền qua lớp vải.
「Cất công ăn rồi mà lại nôn ra, phí phạm quá nhỉ.」
「T-Tại sao...」
「Chà, tại sao nhỉ?」
Là nhờ phép thuật mà cô bé Goblin đã yểm cho tôi lúc chia tay.
Nghe nói là phép thuật tăng cường năng lực thể chất cực đại.
Thực tế, dù bị kiếm của Thánh kỵ sĩ chém trúng, da tôi cũng không hề bị rách.
Theo lời giải thích của cô bé, tôi của hiện tại sở hữu năng lực thể chất không hề thua kém ngay cả khi đấm nhau tay đôi với Red Dragon. Tuy nhiên, hiệu quả chỉ kéo dài một ngày. Trong thời gian đó tôi phải bắt được Thánh Nữ và dùng ma đạo cụ trói cô ta lại.
「Ư...」
Thánh Nữ nhảy lùi lại để giãn khoảng cách với tôi.
Đời nào tôi để cô ta chạy thoát.
Bởi vì, tôi vẫn chưa đấm đã tay mà.
「C-Chờ đã! Chúng ta nói chuyện đi!?」
「Xin lỗi nhé? Tao không có hứng thú với chuyện đó.」
「Hí...」
Dùng phép thuật bay nâng người lên, tôi lao về phía cô ta.
Và rồi, đấm thẳng vào mũi cô ta bằng toàn lực.
「Ááá...」
Nghĩ đến việc đối phương là kẻ thù không đội trời chung của người ấy, cảm giác nắm đấm chạm vào da thịt thật sướng tay.
Túm lấy cổ áo Thánh Nữ đã ngã gục, tôi đeo chiếc vòng cổ ma đạo cụ vào cổ cô ta. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, và việc phong ấn diễn ra dễ dàng hơn tôi tưởng. Chiếc vòng cổ có chìa khóa đi kèm, nhưng tôi đã đặt nó lên đầu lưỡi và nuốt chửng "ực" một cái.
「Không thể nào, c-cái này là...」
Dị vật bị đeo vào cổ.
Nhận ra sự tồn tại của nó, mặt Thánh Nữ tái mét.
「Vẫn còn chưa xong đâu? Phải trừng phạt vì đã gây rắc rối cho người ấy chứ.」
「Ư...」
Được làm việc vì người ấy, vui sướng không gì sánh bằng.
Vì người ấy, tôi có thể làm bất cứ điều gì.
Vì người ấy, tôi muốn làm bất cứ điều gì.
Chắc hẳn lúc này, tôi đang nở nụ cười hạnh phúc.
*
Chẳng biết từ lúc nào, xung quanh đã tụ tập đông người.
Tôi cưỡi lên người Thánh Nữ, đấm liên tiếp vào mặt cô ta. Xung quanh là đám người qua đường vây kín. Có vẻ như vì đấm cô ta vui quá nên tầm nhìn tôi hơi bị thu hẹp lại.
Cứ như đang đứng trên sân khấu biểu diễn nghệ thuật đường phố vậy.
Mặt khác, Thánh Nữ thì đang thoi thóp dưới tay tôi.
Khuôn mặt dễ thương chẳng còn ra hình thù gì. Sưng húp lên như củ khoai tây hỏng. Vì một tay tôi túm tóc cô ta, nên một phần tóc bị trọc lóc, trông cũng vui mắt. Tôi nghĩ bộ dạng này rất tuyệt. Với con đàn bà này, thế này là vừa đẹp.
「Sao im lặng thế?」
「......」
「Khí thế ban đầu đi đâu mất rồi?」
「A... ư...」
Nhìn ngực cô ta còn hơi phập phồng, tôi xác nhận cô ta vẫn còn thở.
Thực ra giết quách đi cũng được, nhưng nếu còn sống thì cũng chẳng sao. Theo kế hoạch ban đầu, tôi sẽ mang cô ta về Đế quốc Penny. Và rồi, phơi bày sự thật trước nhiều người hơn nữa, để cô ta hiểu rõ sức nặng của tội lỗi mình đã gây ra.
「Này, các ngươi! Ồn ào cái gì thế hả!?」
「Nhìn kìa! Chẳng phải xe ngựa của Thánh Nữ sao!?」
「Tại sao xe ngựa của Thánh Nữ lại bốc cháy!」
「Hiệp sĩ hộ vệ ngã gục kìa! Chuyện gì xảy ra vậy!?」
Có vẻ hiến binh đã đến.
Ở lại lâu hơn nữa cũng không tiện. Với tôi hiện tại, nếu đánh nhau thì sẽ không thua. Nhưng đối phương là lính tráng bình thường. Chắc họ cũng chẳng biết việc làm xấu xa của Thánh Nữ, chỉ tận tụy phục vụ đất nước thôi. Không cần thiết phải làm hại họ vô ích.
Kẻ tôi muốn đấm chỉ có con đàn bà này thôi.
「Đi nào.」
「Kh-Không, d-dừng lại... làm ơn...」
Tôi dùng phép thuật bay nâng Thánh Nữ đang rũ rượi lên.
Cô ta cố gắng kháng cự bằng chút sức tàn.
Mặc kệ, tôi bay lên trời và rời khỏi nơi đó như chạy trốn.
*
Bắt giữ Thánh Nữ tại khu phố đêm của Đại Thánh Quốc, tôi dùng phép thuật bay thoát khỏi thị trấn.
Tất nhiên có không ít kẻ truy đuổi, nhưng tôi đã cắt đuôi được nhờ bay xa. Việc đang giữ Thánh Nữ cũng là một lợi thế lớn. Tôi đang ôm đối tượng bảo vệ, nên kẻ truy đuổi không thể bắn phép tấn công, từng tên một cứ thế rơi rụng xuống đất.
Khi cắt đuôi được đám truy đuổi thì trời đã hửng sáng, nhưng đành chịu thôi.
Cuối cùng khi xung quanh đã yên tĩnh, tôi quay lại ngôi nhà hoang.
Nơi tôi đã gặp lũ Goblin đêm hôm kia.
Ở đó có vẽ ma pháp trận để quay về Đế quốc Penny. Người vẽ trận pháp là tôi, nhưng nguồn ma lực để kích hoạt là của cô bé Goblin. Tối qua, nhờ lòng tốt của cô bé mà tôi đã được nạp ma lực.
Nhờ vậy, cũng giống như lúc đi, tôi có thể di chuyển bằng ma pháp không gian cho lượt về.
Đế quốc Penny chỉ còn cách gang tấc.
「C-Cô định làm gì tôi...」
Tiếng nói phát ra từ góc phòng.
Là Thánh Nữ.
Hiện tại cô ta đang bị xích trói như đòn chả, lăn lóc trên sàn nhà hoang. Có lẽ nghỉ ngơi một lúc nên thể lực đã hồi phục, so với lúc vừa thoát khỏi thị trấn thì cô ta có vẻ khỏe hơn chút. Nhờ vậy mà ồn ào chết đi được.
「Giờ sẽ quay về Đế quốc Penny. Tại đó ngươi sẽ bị ta phán xét.」
「Phán xét là ý gì? Tôi chả hiểu gì cả...」
「Giờ này còn giả nai thì ta không nghe đâu.」
「Là thật mà! Tôi đã làm gì chứ!」
Đến nước này mà vẫn không bỏ cuộc, thái độ đó cũng đáng nể đấy.
Nhưng tôi biết tất cả.
「Việc ngươi hãm hại người ấy, Nam tước Tanaka của Đế quốc Penny, ta đã nghe rồi. Nghe nói ngươi còn cố tình gây sức ép lên Bệ hạ, đích danh chỉ trích người ấy nữa nhỉ? Thật là quá đáng.」
「Ư...」
Nghe tôi nhắc đến tên người ấy, mặt Thánh Nữ cứng đờ.
Quả nhiên.
Con đàn bà này là đồ đen tối. Đen kịt.
「Không phải vậy! Nguyên nhân vốn là do gã đàn ông đó đã tấn công tôi trước...」
Đang kiểm tra ma pháp trận, tôi dừng tay đứng dậy.
Nghe nói xấu người ấy, cơ thể tôi tự động phản ứng.
「Im miệng.」
「Hự...」
Nhận ra thì tôi đã đá vào mặt Thánh Nữ bằng mũi giày.
Cảm giác cứng của xương mũi bị vỡ truyền qua giày.
「Ta là người hiểu rõ người ấy nhất. Ngươi thì biết cái gì chứ? Giả sử người ấy có tấn công ngươi, thì đó là do ngươi đáng bị tấn công. Hiểu chưa? Lời người ấy nói là chân lý. Ưu tiên hơn bất cứ ai khác. Hiểu chưa hả?」
Sao thế này, những sự kiện mấy ngày qua khiến tâm trạng tôi phấn khích.
Nghĩ về người ấy, làm việc vì người ấy.
Chuỗi hành động đó khiến tim tôi đập nhanh hơn.
「Ch-Chờ đã, dừng lại, đ-đừng đá nữa... chết mất...」
「Tại ngươi nói điều lạ lùng nên mới bị thế đấy.」
「...Cô, đ-điên rồi... đầu óc có vấn đề...」
「Mất tập trung quá, im lặng một chút đi. Ta đang kiểm tra ma pháp trận.」
Nghe thêm lời nói xấu nào về người ấy nữa, chắc tôi giết ả mất.
Khó khăn lắm mới bắt sống mang về được, ít nhất cũng muốn lôi đến trước mặt Bệ hạ. Chắc chắn nếu Bệ hạ đích thân xác nhận sự tình từ chính miệng Thánh Nữ, Ngài sẽ tin tưởng người ấy.
Khi đó người ấy sẽ lại có thể đảm nhận tước vị Nam tước tại Đế quốc Penny.
Tôi có thể ngắm nhìn dáng vẻ đó từ xa và sống hạnh phúc qua ngày.
「...Kiểm tra xong rồi, về Đế quốc Penny thôi.」
Tôi xác nhận nội dung và cấu trúc vẽ trong sổ tay không có sai sót.
Hôm kia, trước khi nạp ma lực tôi cũng đã kiểm tra rồi, chắc là ổn thôi. Lúc đi có ngài Fahren. Lượt về tôi phải tự làm một mình nên cần phải chắc chắn. Nhân tiện, nghe nói ma pháp trận sẽ biến mất sau khi kích hoạt.
Quả không hổ danh ngài Fahren, công việc tuyệt vời.
「Làm ơn, hãy nghe tôi nói. Là sự thật đấy, tôi và Đại Thánh Quốc không có lỗi. Nếu cô muốn, tôi sẽ lấy danh nghĩa Thánh Nữ ra đảm bảo địa vị cho cô và gã đó. Tôi sẽ ban cho địa vị cao hơn hiện tạ... Ááá...」
「Ồn ào quá đấy? Nhanh lên cái ma pháp trận này đi.」
「......」
Đá nhẹ vào cằm, Thánh Nữ bất tỉnh.
Tôi kéo lê cái xác đó đặt lên ma pháp trận.
Đến tận phút cuối vẫn là con đàn bà gây phiền phức cho người khác.
「...Còn chút nữa, chút nữa thôi là tôi lại được gặp người ấy rồi.」
Mới xa cách có vài ngày mà cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp. Hình dung dáng vẻ ấy trong tâm trí, tôi cảm thấy tận sâu trong cơ thể nhức nhối như đang phát sốt. Nhận ra thì đũng quần đã ướt đẫm.
Cố nén cảm xúc nôn nóng, tôi kích hoạt ma pháp không gian.
*
Nơi tôi di chuyển đến bằng ma pháp không gian là nhà riêng tại thủ đô Kalis.
Từ đó, tôi lại dùng phép thuật bay vội vã đến Hoàng cung.
Lý do là cuộc trò chuyện với người nhà ngay sau khi về đến nơi. Nghe nói hôm nay người ấy cùng với Papa đã lên triều. Không rõ lý do là gì, nhưng không thể bỏ mặc được. Một bình dân mất tước vị mà yết kiến Bệ hạ, tôi chỉ có dự cảm chẳng lành.
Bỏ mặc chuyện này, không thể nào, tuyệt đối không thể.
Đúng vậy, lúc người ấy gặp nguy nan, tôi sẽ cứu.
「Ư... Đ-Đây là...」
「Hoàng cung Đế quốc Penny.」
「Cái...」
Đang đi dọc hành lang lâu đài thì Thánh Nữ tỉnh lại.
Cô ta vẫn đang bị bó như đòn chả.
Vừa bay lơ lửng, cô ta vừa bám theo sau tôi.
「Chẳng lẽ cô định giao nộp tôi thật sao!? Làm chuyện như vậy mà cô nghĩ mình sẽ được bình an vô sự à? Ngược lại cô sẽ bị bắt giam đấy! Suy nghĩ lại đi! Gia tộc FitzClarence cũng không yên đâu!」
「Xin lỗi nhưng im lặng chút đi.」
「Ư...」
Tôi nhét giẻ vào mồm Thánh Nữ đang la lối om sòm.
Đừng có nói lung tung trong Hoàng cung.
Vốn dĩ chúng tôi đã gây chú ý lắm rồi.
Kể từ khi đến Hoàng cung, trên đường đến phòng yết kiến, tôi đã bị lính chặn lại không biết bao nhiêu lần. Tôi đã dùng sức mạnh vượt qua tất cả. Trên đường đi cũng vài lần phải nhờ cậy đến 「Fireball」.
Nhưng, tất cả cũng là chuyện bất khả kháng.
Vì người ấy mà.
Yên tâm, tôi đã biết ý nương tay khi bắn rồi, không có ai chết hay bị thương nặng đâu.
Không vấn đề gì.
Hết lòng vì ai đó, hóa ra lại là điều tuyệt vời đến thế này sao.
Thế giới trông thật khác biệt so với ngày hôm qua.
「Xin hãy dừng lại, tiểu thư Elizabeth!」「Phía trước là phòng yết kiến!」「Đang trong buổi yết kiến!」「Dừng lại đi! Còn rất nhiều quý tộc khác đang ở đó!」「Làm ơn, làm ơn hãy suy nghĩ lại!」「Tiểu thư Elizabeth!」
Mặc kệ đám Cận vệ quân bám theo sau lưng, tôi cứ thế tiến bước.
Cuối cùng cũng đến được cánh cửa khổng lồ dẫn vào phòng yết kiến.
Từ bên trong, tôi cảm nhận được hơi người.
Những giọng nói không rõ của ai vang vọng chồng chéo lên nhau.
Có nhiều người chứng kiến thì càng tiện.
Không lao vào lúc này thì còn đợi lúc nào nữa.
「Làm ơn đi! Tiểu thư Elizabeth!」「Làm ơn, làm ơn hãy đợi đã!」「Vì gia tộc FitzClarence! Xin hãy dừng lại!」「Cha người sẽ đau lòng lắm đấy!?」「Tiểu thư Elizabeth! Làm ơn hãy quay lại!」
Tiếng của đám Cận vệ quân nghe thật xa xăm.
Tôi dùng hai tay đẩy mạnh cánh cửa.
Tiếng "Rầm" lớn vang lên.
Đúng như dự đoán, phòng yết kiến chật kín quý tộc.
Và, ở trung tâm đó là dáng hình của người ấy.
Trông ngầu làm sao.
「X-Xin thất lễ!」
Giọng tôi run lên vì xúc động.
Tôi của hiện tại, trông có kỳ cục không nhỉ?
Ít nhất, trong mắt người ấy, tôi có ra dáng một người phụ nữ không?
Hứng chịu ánh nhìn đó, tôi cảm thấy mồ hôi túa ra toàn thân.
「...L-Liz?」
Cha tôi thốt lên.
Bình thường thì tôi không đời nào lờ đi mà nói tiếp. Nhưng riêng hôm nay, tôi đang quá hưng phấn. Hưng phấn đến tột độ. Nhìn thấy người ấy mà mình hằng yêu thương ngay trước mắt, tôi không thể kìm nén nhịp tim đang đập loạn xạ.
「Ư ư! Ư ư! Ư ư!」
Tiếng rên rỉ của Thánh Nữ, tôi chẳng thèm bận tâm.
Quan trọng là người ấy, chỉ người ấy thôi.
Aaa, người ấy đang ở đó. Tiếng nói, hơi thở của người ấy đang vọng lại.
Hạnh phúc biết bao.
「Bệ hạ! Thần đã mang kẻ đầu sỏ đến rồi đây!」
Vừa dõng dạc tuyên bố, cơ thể tôi cũng lặng lẽ lên đỉnh.
0 Bình luận